Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 288: Bóng Đêm Cuồng Vọng: Hóa Giải Ám Sát

Ánh trăng lưỡi liềm mỏng manh đã lùi về sau những đám mây đen đặc, nhường chỗ cho màn đêm sâu thẳm bao trùm. Trong một góc khuất của ngục thất phủ thành, nơi mùi ẩm mốc và mục nát nồng nặc đến ghê người, Trần Thị Gia Chủ co ro trong bộ xiềng xích lạnh lẽo. Từng thớ thịt béo tốt ngày nào giờ đây xệ xuống, làn da tái xanh như một xác chết, nhưng đôi mắt híp lại của hắn vẫn tóe lên một thứ ánh sáng điên cuồng, như ngọn lửa tàn đang cố sức bùng cháy. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trần đá vọng lại, hòa cùng những tiếng rên rỉ yếu ớt từ các xà lim lân cận, tạo nên một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng.

Hắn, Trần Thị Gia Chủ, kẻ từng nắm trong tay quyền sinh sát cả một vùng, kẻ từng khiến vô số người phải quỳ lụy dưới chân, giờ đây lại bị giam cầm trong cái lồng sắt lạnh lẽo này. Nỗi căm phẫn sục sôi trong lồng ngực hắn, thiêu đốt từng tế bào. Lâm Dịch… cái tên đó như một lưỡi dao sắc nhọn cứa vào tâm can hắn mỗi khi hắn nhớ đến. Hắn không thể chấp nhận. Hắn không thể chấp nhận mình đã thua, thua dưới tay một thằng nhóc ranh đến từ chốn biên thùy nghèo hèn, không chút bối cảnh, không chút tu vi. Hắn đã mất tất cả: gia sản, địa vị, thanh danh, thậm chí cả tự do. Nhưng có một thứ hắn vẫn còn, đó là sự thù hận, một sự thù hận đủ lớn để khiến hắn làm bất cứ điều gì, dù là điên rồ nhất.

"Lâm Dịch... ta sẽ khiến ngươi phải trả giá!" Hắn thì thầm, giọng khàn đặc như tiếng quạ. "Ngươi nghĩ đã thắng sao? Hừm... Ngươi vẫn còn quá non nớt. Chừng nào ta còn thở, chừng đó ngươi còn chưa được yên ổn!"

Bỗng, một bóng người lướt qua song sắt, dừng lại trước xà lim của hắn. Đó là Lão Cai, một trong những tay sai trung thành nhất, cũng là kẻ duy nhất còn lại dám bén mảng đến đây, nhờ chút tiền hối lộ ít ỏi mà Trần Thị Gia Chủ đã giấu kín và dùng để thông báo cho những kẻ còn trung thành. Lão Cai trông cũng tiều tụy không kém, khuôn mặt đầy vẻ lo lắng và sợ hãi, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự trung thành mù quáng.

"Gia chủ... ngài có gì dặn dò?" Lão Cai thì thào, nhìn quanh quất đề phòng. Mùi ẩm mốc và mùi sợ hãi từ hầm ngục khiến hắn rợn người.

Trần Thị Gia Chủ ghé sát mặt vào song sắt, hơi thở hôi hám phả vào mặt Lão Cai. "Lão Cai, ngươi còn nhớ lời thề trung thành của mình chứ?"

"Tiểu nhân nguyện vì gia chủ mà lên núi đao xuống biển lửa!" Lão Cai lập tức quỳ sụp xuống, dập đầu.

"Tốt!" Trần Thị Gia Chủ nhe răng cười, một nụ cười quỷ dị. "Ngươi đi tìm những huynh đệ còn sót lại, những kẻ còn trung thành với Trần Thị. Ta muốn ngươi... ám sát Lâm Dịch! Bằng mọi giá!"

Lão Cai sửng sốt ngẩng đầu. "Ám sát Lâm Dịch? Gia chủ... điều này... điều này quá nguy hiểm. Hắn ta bây giờ có Trịnh Đại Phu chống lưng, còn có cả quân lính canh gác dinh thự... E rằng..."

"E rằng cái gì?" Trần Thị Gia Chủ gằn giọng, đôi mắt đỏ ngầu. "Ngươi sợ chết sao? Sợ chết thì Trần Thị đã không có ngày hôm nay! Lâm Dịch đã cướp đi tất cả của chúng ta! Hắn phải chết! Chỉ có hắn chết, ta mới có thể rửa mối nhục này! Ngươi nghe rõ chưa? Không cần phải thành công, chỉ cần làm cho hắn hoảng sợ, cho hắn biết rằng Trần Thị không dễ bị tiêu diệt như vậy!" Hắn dừng lại, thở hổn hển. "Nếu ngươi không dám làm, ta sẽ nói cho Trịnh Khải biết chuyện ngươi cấu kết với ta, ngươi nghĩ ngươi sẽ có đường sống sao?"

Lão Cai run rẩy, nỗi sợ hãi cái chết và sự trừng phạt đã át đi mọi lý trí. Hắn biết, Trần Thị Gia Chủ không nói suông. Hắn đã quá dấn sâu vào vũng bùn này rồi. "Tiểu nhân... tiểu nhân hiểu rồi! Tiểu nhân sẽ đi! Xin gia chủ hãy yên tâm, tiểu nhân nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ!"

Trần Thị Gia Chủ nhìn Lão Cai khuất dạng trong bóng tối, một nụ cười méo mó nở trên môi. "Lâm Dịch... ta sẽ cho ngươi nếm mùi địa ngục!" Hắn tựa lưng vào bức tường đá lạnh lẽo, hít lấy mùi nấm mốc và tuyệt vọng của hầm ngục, trong tâm trí chỉ còn lại một ý niệm duy nhất: trả thù.

***

Trong khi Trần Thị Gia Chủ đang nung nấu mưu đồ hiểm độc dưới hầm ngục, tại dinh thự Trần Thị, Lâm Dịch không hề hay biết về cuộc trò chuyện đó, nhưng linh tính của hắn lại mách bảo điều chẳng lành. Đêm đã khuya, gió nhẹ thổi qua những tán cây trong sân, mang theo hơi se lạnh của mùa thu. Ánh trăng đã bị mây che khuất, khiến không gian chìm trong một màu xám bạc mơ hồ. Lâm Dịch cùng Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ và Vương Đại Trụ đang kiểm tra lại hệ thống phòng bị tạm thời của dinh thự.

"Một kẻ như Trần Gia Chủ, sẽ không cam tâm chịu thua dễ dàng," Lâm Dịch lên tiếng, giọng trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự cảnh giác cao độ. Hắn đang đứng trước một cửa sổ lớn, nhìn ra khu vườn tối đen như mực. "Hắn ta còn có những kẻ trung thành, và tuyệt vọng sẽ khiến chúng làm những điều ngu xuẩn nhất."

Trần Nhị Cẩu gãi đầu, vẻ mặt lo lắng. "Đại ca, ý huynh là... hắn ta sẽ sai người đến ám sát huynh sao?"

Lý Hổ nắm chặt chuôi đao bên hông, đôi mắt sắc lạnh quét qua bóng tối. "Nếu có kẻ nào dám bén mảng đến đây, ta sẽ cho chúng biết tay!" Vương Đại Trụ cũng gật đầu đồng tình, vẻ mặt kiên quyết. "Đúng vậy, Lâm ca. Chúng ta sẽ bảo vệ huynh!"

Lâm Dịch quay lại nhìn ba người bạn đồng hành. Hắn đã quen thuộc với những biểu hiện này của họ – sự trung thành tuyệt đối và lòng dũng cảm không chút nghi ngờ. Tuy nhiên, hắn không muốn họ phải mạo hiểm vô ích. "Không phải ám sát ta, mà là ám sát bất cứ ai, bất cứ cái gì đại diện cho sự sụp đổ của hắn. Ngay cả khi hắn đã bị giam, hắn vẫn sẽ tìm cách phá hoại, gây rối. Thông tin từ Thị trưởng Tôn và Cố lão bản về các mối quan hệ của Trần Thị đã cho thấy mạng lưới của chúng lớn đến mức nào. Những kẻ bị Trần Thị lôi kéo vào vòng xoáy tội lỗi, giờ đây sẽ là những kẻ tuyệt vọng nhất. Chúng sẽ làm theo lệnh chủ nhân để tự cứu mình, hoặc để trả thù."

Hắn dừng lại một chút, nhìn ngọn đèn lồng treo trên tường, ánh sáng vàng yếu ớt hắt lên khuôn mặt gầy gò của hắn, làm nổi bật sự mệt mỏi nhưng kiên định trong đôi mắt sâu thẳm. "Con người, khi bị dồn vào đường cùng, thường bộc lộ bản chất thật của mình. Trần Thị Gia Chủ là một kẻ cuồng vọng, hắn ta sẽ không chấp nhận thất bại mà không vùng vẫy đến hơi thở cuối cùng. Ta không có 'bàn tay vàng' hay khả năng tu luyện siêu phàm như trong tiểu thuyết. Ta chỉ có cái đầu này, và kinh nghiệm sống trong một thế giới phức tạp hơn nhiều. Trong thế giới đó, không có gì là chắc chắn, và sự cảnh giác là ưu tiên hàng đầu để sinh tồn."

Lâm Dịch chỉ tay ra phía cổng chính. "Lý Hổ, Vương Đại Trụ, hai ngươi hãy bố trí vài cái bẫy đơn giản ở khu vực cổng và tường bao phía đông. Không cần quá phức tạp, chỉ cần tạo ra tiếng động hoặc làm chậm bước chân của chúng là được. Nhị Cẩu, ngươi hãy kiểm tra lại đường thoát phía sau dinh thự, và xác định những điểm yếu trong tường rào. Chúng ta không thể đoán trước được chúng sẽ đột nhập từ đâu, nhưng ta nghi ngờ chúng sẽ tìm cách tránh những nơi có lính canh chính thức."

"Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn đáp lời, lập tức chạy đi kiểm tra.

Lý Hổ và Vương Đại Trụ cũng lập tức hành động. "Yên tâm đi, Lâm ca. Bọn ta sẽ làm chúng phải khóc thét!" Lý Hổ nói, vẻ mặt hung dữ nhưng tràn đầy sự tự tin.

Lâm Dịch nhìn theo bóng lưng của họ, trong lòng thầm thở dài. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu." Hắn lặp lại câu nói đó như một lời tự nhủ. Hắn biết, sự sụp đổ của Trần Thị đã tạo ra một khoảng trống quyền lực, nhưng cũng đồng thời tạo ra một khoảng trống thù hận. Những kẻ liên quan đến Trần Thị, từ các quan lại cấp cao ở phủ thành, các thương hội lớn như Thiên Phong Thương Hội, cho đến các thế lực giang hồ như Hắc Sa Bang mà Thị trưởng Tôn và Cố lão bản đã nhắc đến, tất cả đều đang theo dõi. Lâm Dịch biết rằng, việc hóa giải mối đe dọa trực tiếp này chỉ là khởi đầu. Hắn phải chuẩn bị cho những cuộc đối đầu lớn hơn, phức tạp hơn, nơi trí tuệ và mưu lược sẽ là vũ khí mạnh nhất của hắn.

Hắn trở lại bàn làm việc, ánh đèn dầu leo lét soi sáng những tấm bản đồ dinh thự Trần Thị mà hắn đã vẽ lại. Hắn tỉ mỉ đánh dấu từng vị trí, từng l��i đi, từng góc khuất. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn nghĩ thầm. "Biết mình biết người, trăm trận trăm thắng." Hắn không phải là một chiến binh, nhưng hắn là một chiến lược gia. Hắn không thể đấu tay đôi với những kẻ giang hồ, nhưng hắn có thể dùng cái đầu của mình để biến lợi thế địa hình thành cái bẫy chết người. Hắn đã dành cả buổi tối để phân tích thông tin, dự đoán hành vi của kẻ thù. Trần Thị Gia Chủ là một kẻ hèn nhát nhưng xảo quyệt, hắn ta sẽ không bao giờ ra mặt, mà sẽ dùng những con chó săn trung thành của mình. Và những con chó săn đó, khi bị dồn vào đường cùng, sẽ trở nên cực kỳ nguy hiểm.

Lâm Dịch cảm thấy một cơn mệt mỏi ập đến. Đã bao nhiêu ngày rồi hắn không được ngủ một giấc trọn vẹn? Từ khi đến thế giới này, cuộc sống của hắn luôn là một chuỗi những cuộc đấu tranh không ngừng nghỉ. Từ miếng ăn manh áo cho đến việc bảo vệ những người thân yêu, rồi đến việc đối đầu với cường hào ác bá. Mọi thứ cứ cuốn hắn đi, không cho hắn một phút giây ngơi nghỉ. Nhưng hắn không thể gục ngã. Hắn còn phải bảo vệ Lâm Tiểu Nguyệt, Lâm phụ, Lâm mẫu, và cả những người dân làng đã tin tưởng hắn. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn nhủ thầm, "nhưng ta sẽ cố gắng kiến tạo nó, dù chỉ là một góc nhỏ bé."

***

Gần sáng, sương đêm giăng mắc phủ kín dinh thự Trần Thị, biến mọi vật thành những bóng ma mờ ảo. Không khí se lạnh, mang theo mùi đất ẩm và hơi nước. Từ phía xa, tiếng côn trùng kêu đêm đã dần thưa thớt, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng đến rợn người. Đó là thời điểm lý tưởng cho một cuộc đột nhập.

Nhóm ám sát của Lão Cai, khoảng hơn chục tên, lén lút tiếp cận dinh thự từ phía đông, nơi Lâm Dịch đã dự đoán là điểm yếu. Chúng là những tay sai cũ của Trần Thị, những kẻ đã quen với việc làm bẩn tay, nay bị dồn vào đường cùng. Khuôn mặt chúng hằn lên vẻ tuyệt vọng và hung ác. Lão Cai dẫn đầu, dáng người thô kệch, vết sẹo dài trên trán càng làm hắn thêm phần dữ tợn. Hắn ra hiệu cho đồng bọn giữ im lặng tuyệt đối, di chuyển chậm rãi, né tránh ánh đèn lồng lờ mờ của lính canh bên ngoài.

Tuy nhiên, khi tên đầu tiên trong số chúng vừa đặt chân qua bức tường bao, một tiếng "cạch" nhỏ vang lên, sau đó là tiếng đá lăn lạo xạo. "Cái gì thế?" Một tên lính canh thì thào, nhưng đã quá muộn. Ngay lập tức, từ trong bóng tối, ba bóng người nhanh như chớp lao ra.

"Không được để chúng kêu lên! Nhị Cẩu, chặn đường sau! Lý Hổ, Đại Trụ, hạ gục chúng nhanh gọn!" Giọng Lâm Dịch vang lên khẽ khàng, như một lời thì thầm của tử thần. Hắn không hề lộ diện, mà đứng ẩn mình trong bóng tối, chỉ huy từ xa.

Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn như sóc, dùng một sợi dây thừng mảnh mai quấn lấy cổ chân của tên cuối cùng trong nhóm, kéo mạnh khiến hắn ngã dúi dụi. Trước khi hắn kịp kêu lên, Nhị Cẩu đã bịt miệng hắn lại, dùng một thế võ đơn giản nhưng hiệu quả để khống chế. Lý Hổ và Vương Đại Trụ, hai gã khổng lồ với sức mạnh phi phàm, không cần đến vũ khí cầu kỳ. Mỗi người một tên, chúng lao vào như mãnh hổ vồ mồi. Lý Hổ dùng nắm đấm thép giáng một cú trời giáng vào thái dương của kẻ địch, khiến hắn ngất lịm ngay lập tức. Vương Đại Trụ thì bóp nghẹt cổ họng một tên khác, cho đến khi hắn mềm oặt không còn chút sức lực nào.

Lão Cai, kẻ cầm đầu, cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Hắn biết mình đã rơi vào bẫy. "Rút lui!" Hắn gầm lên khẽ, cố gắng xoay người bỏ chạy. Nhưng Lâm Dịch đã lường trước điều này. Ngay khi Lão Cai quay lưng, một hòn đá nhỏ bay sượt qua tai hắn, sau đó là một sợi dây thừng khác từ trên cao lao xuống, quấn chặt lấy chân hắn. Hắn loạng choạng, ngã sấp mặt xuống đất. Tiếng kêu đau đớn bị nghẹn lại khi Lý Hổ và Vương Đại Trụ đã kịp thời lao đến, đè chặt hắn xuống.

Cuộc giao tranh diễn ra chớp nhoáng, gần như không gây ra bất kỳ tiếng động lớn nào. Không khí đặc quánh mùi sợ hãi, mồ hôi và một chút máu tanh nhẹ. Lâm Dịch bước ra khỏi bóng tối, đôi mắt sắc bén quét qua những kẻ đang nằm la liệt dưới đất. Hắn không biểu lộ cảm xúc, nhưng trong lòng hắn, một sự mệt mỏi sâu sắc dâng lên. Hắn đã phải sống trong cảnh cảnh giác liên miên, tính to��n từng bước đi, từng khả năng có thể xảy ra. Cuộc sống này khiến hắn cảm thấy như một con thú bị săn đuổi, không ngừng phải chiến đấu để sinh tồn.

"Trói chúng lại," Lâm Dịch ra lệnh, giọng nói bình thản đến đáng sợ. "Đưa tên cầm đầu vào trong."

Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ, và Vương Đại Trụ nhanh chóng làm theo. Bọn lính canh của Trịnh Khải, những người được giao nhiệm vụ bảo vệ dinh thự, chỉ xuất hiện khi mọi chuyện đã kết thúc, vẻ mặt ngơ ngác và xấu hổ. Lâm Dịch lắc đầu, không nói gì. Hắn biết, trong thế giới này, tự thân vận động vẫn là đáng tin cậy nhất. Sức mạnh của bản thân và những người tin tưởng mình mới là thứ bảo vệ được mình.

***

Bình minh đã hé rạng, ánh sáng đầu tiên của ngày mới le lói qua khung cửa sổ, chiếu rọi vào căn phòng tạm bợ trong dinh thự Trần Thị. Không khí vẫn còn se lạnh, nhưng đã bớt đi phần nào sự ẩm ướt của đêm. Mùi đất ẩm và máu tanh nhẹ từ bên ngoài vẫn thoảng vào, nhắc nhở về cuộc đối đầu vừa diễn ra.

Lão Cai bị trói chặt vào một chiếc ghế gỗ, khuôn mặt sưng húp và đôi mắt đầy vẻ căm hờn lẫn sợ hãi. Hắn nhìn Lâm Dịch, kẻ đang đứng trước mặt hắn với vẻ điềm tĩnh đến lạ lùng. Lâm Dịch không nói gì, chỉ rót một chén trà nóng, hơi khói bốc lên nghi ngút trong không gian tĩnh lặng.

"Trà này là trà Long Tỉnh thượng hạng, thứ mà Trần Thị Gia Chủ rất yêu thích," Lâm Dịch phá vỡ sự im lặng, giọng nói trầm tĩnh. "Ngươi, Lão Cai, đã theo hắn ta bao lâu rồi?"

Lão Cai nhổ một bãi nước bọt xuống đất. "Ngươi không cần phải nói nhiều! Muốn giết thì giết đi! Trần Gia sẽ không bao giờ... quên mối thù này!"

Lâm Dịch khẽ nhíu mày. "Ngươi vì hắn mà liều mạng, nhưng hắn ta có nhớ đến các ngươi sao? Hắn có quan tâm đến gia đình các ngươi không? Hắn chỉ coi các ngươi là những con chó săn, những công cụ để hắn đạt được mục đích của mình. Tỉnh táo lại đi."

Lời nói của Lâm Dịch như một nhát dao đâm vào trái tim Lão Cai. Hắn nhớ đến những năm tháng trung thành, những lần hắn liều mình vì Trần Thị, để rồi đổi lại là sự khinh miệt và những đồng bạc lẻ. Gia đình hắn vẫn nghèo khổ, con cái hắn vẫn đói ăn. Trần Thị Gia Chủ chưa bao giờ thực sự coi trọng hắn.

"Ngươi... ngươi nói gì?" Lão Cai lắp bắp, đôi mắt hắn dao động.

"Ta nói đúng sự thật," Lâm Dịch đáp, đặt chén trà xuống bàn. "Hắn ta giờ đây đang mục ruỗng trong ngục, nhưng vẫn muốn dùng các ngươi làm quân cờ cuối cùng. Hắn muốn ta chết, không phải vì muốn trả thù cho các ngươi, mà là vì muốn thỏa mãn lòng ích kỷ và sự cuồng vọng của hắn. Ngươi là một kẻ trung thành, nhưng ngươi đã đặt nhầm niềm tin."

Sự thật phũ phàng hiện rõ trước mắt Lão Cai. Những lời Lâm Dịch nói không phải là lời đe dọa, mà là sự thật trần trụi. Hắn đã mù quáng trung thành với một kẻ chỉ biết đến bản thân mình. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên khuôn mặt đầy vết sẹo của hắn. "Trần Gia... sẽ không bao giờ... quên mối thù này!" Hắn lại gào lên, nhưng lần này giọng hắn đã mang theo sự tuyệt vọng hơn là căm hờn.

Lâm Dịch nhìn Lão Cai, trong lòng không khỏi cảm thấy một nỗi chua xót. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Câu nói đó lại vang vọng trong tâm trí hắn. Những kẻ như Lão Cai, có lẽ cũng là nạn nhân của một xã hội bất công, bị lợi dụng và rồi bị bỏ rơi.

"Vương Đại Trụ, Lý Hổ," Lâm Dịch quay sang hai người. "Đưa hắn ta và những kẻ còn lại giao cho lính canh, nói rõ sự tình. Hãy đảm bảo rằng chúng sẽ phải chịu sự trừng phạt thích đáng, nhưng không cần phải tra tấn dã man."

"Rõ, Lâm ca!" Vương Đại Trụ và Lý Hổ đồng thanh đáp, vẻ mặt kiên quyết.

Khi cánh cửa căn phòng khép lại, trả lại sự yên tĩnh, Lâm Dịch bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Ánh bình minh đã lên cao hơn, nhuộm vàng những mái nhà tranh của thôn làng Sơn Cước. Khói bếp đã bắt đầu bay lên từ các gia đình, báo hiệu một ngày mới bắt đầu. Nhưng đối với Lâm Dịch, một ngày mới lại mang đến những thử thách mới.

Sự kiện ám sát này cho thấy ngay cả khi một thế lực bị đánh bại, lòng thù hận và các mối liên hệ ngầm của chúng vẫn có thể gây nguy hiểm. Trần Thị Gia Chủ đã ngã ngựa, nhưng những sợi dây liên kết của hắn với các quan lại cấp cao hơn, các thương hội lớn như Thiên Phong Thương Hội, hay các thế lực giang hồ như Hắc Sa Bang vẫn còn đó, chờ đợi thời cơ để trỗi dậy. Lâm Dịch biết, hắn không thể lơ là. Hắn phải củng cố an ninh cá nhân và cho thôn làng. Điều này sẽ dẫn đến việc hắn phải tìm kiếm những người có khả năng chiến đấu hoặc rèn luyện kỹ năng tự vệ cho dân làng, chuẩn bị cho những xung đột lớn hơn.

Sự thành công của Lâm Dịch trong việc hóa giải âm mưu này sẽ củng cố danh tiếng của hắn, nhưng cũng sẽ khiến hắn trở thành mục tiêu lớn hơn trong mắt các thế lực thù địch khác, hoặc thu hút sự chú ý từ những người muốn lợi dụng hắn. Con đường phía trước còn rất dài, đầy rẫy chông gai và hiểm nguy. Hắn không chỉ là một thiếu niên nghèo khó ở vùng biên thùy nữa. Hắn đã trở thành một nhân vật quan trọng, một người nắm giữ những bí mật có thể lay chuyển cả một triều đại.

Hắn thở dài, cảm nhận sự nặng trĩu của trách nhiệm trên vai. Cuộc sống bình dị mà hắn từng khao kh��t dường như ngày càng xa vời. Nhưng hắn không hối hận. Hắn phải tiến về phía trước, tìm hiểu, tính toán, và hành động. Vì sinh tồn của chính hắn, và vì những người mà hắn trân trọng.

Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Nhưng hắn sẽ cố gắng, từng chút một, để kiến tạo nó.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free