Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 287: Hậu Trần Gia: Lời Thầm Thì Từ Bóng Tối

Ánh nắng ban mai hiếm hoi của một ngày đầu đông luồn qua những khe hở của tấm màn cửa cũ kỹ, rọi xuống sàn đá lạnh lẽo trong sảnh chính Dinh thự Trần Thị. Tối hôm qua, nơi đây còn ngập tràn sự hỗn loạn của quá trình kiểm kê, nhưng sáng nay, một vẻ tĩnh mịch đến lạ thường đã bao trùm. Mùi ẩm mốc của giấy cũ, mùi bụi và một chút tanh nồng của sắt thép từ những hòm khóa đã mở toang vẫn còn vương vấn trong không khí, như minh chứng cho một đêm không ngủ của những người ở lại.

Lâm Dịch, với vẻ mặt trầm tư thường thấy, đang đứng trước một chồng sổ sách cao ngất, tay khẽ vuốt ve bìa cuốn sổ đã ố vàng. Thân hình hắn vẫn gầy gò, hơi xanh xao sau những tháng ngày thiếu thốn và lao lực, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ sắc bén và sự tập trung cao độ. Chúng ẩn chứa sự từng trải của một người hiện đại đang cố gắng đọc vị một thế gi���i cổ đại đầy rẫy những mưu toan. Bên cạnh hắn, Trần Nhị Cẩu đang cặm cụi ghi chép, gương mặt dù vẫn còn chút ngây ngô nhưng đã lộ rõ vẻ chăm chỉ và tận tâm. Lý Hổ và Vương Đại Trụ, hai thân hình vạm vỡ, đứng gác ở hai góc sảnh, ánh mắt sắc như dao quét qua từng ngóc ngách, đảm bảo không một tiếng động lạ nào có thể lọt vào mà không bị phát hiện. Một vài binh lính và Thẩm Tra Quan khác cũng đang miệt mài phân loại tài liệu, tiếng sột soạt của giấy tờ là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng.

“Đại ca, ngài đang xem gì mà tỉ mỉ vậy?” Trần Nhị Cẩu ngẩng đầu hỏi, cây bút lông còn dính mực trên tay. “Nhị Cẩu thấy chúng đều là giấy tờ lộn xộn cả, khó mà phân biệt được cái nào quan trọng.”

Lâm Dịch không lập tức trả lời, hắn vẫn miết nhẹ ngón tay lên một dòng chữ khó đọc trong cuốn sổ kế toán cũ. “Không phải lộn xộn, Nhị Cẩu. Chính sự lộn xộn có chủ ý này mới đáng sợ. Trần Thị không chỉ che giấu tài sản, mà còn che giấu cả những bí mật khác, những mối quan hệ mà chúng không muốn ai biết đến.” Hắn chỉ vào một trang sổ, nơi những khoản chi không rõ ràng được ghi vội vàng, xen lẫn với những cái tên lạ hoắc. “Những khoản chi này không rõ ràng, và cái tên này... không phải là người trong vùng. Có vẻ như Trần Thị không chỉ che giấu tài sản, mà còn che giấu cả những bí mật khác.”

Nhị Cẩu nhìn theo ngón tay Lâm Dịch, cố gắng đọc những nét chữ ngoằn ngoèo. “Nhưng mà, Đại ca, làm sao ngài biết được những cái tên này không phải người trong vùng? Có thể là thương nhân từ nơi khác đến thì sao?”

Lâm Dịch cười nhạt. “Thương nhân từ nơi khác đến thì phải có ghi rõ lai lịch, địa chỉ giao dịch, hoặc ít nhất là dấu niêm phong của thương hội. Những cái tên này thì không. Chúng chỉ là những cái tên đơn độc, không địa chỉ, không thông tin, nhưng lại nhận những khoản tiền lớn từ Trần Thị. Điều đó chỉ có thể có nghĩa là chúng là những giao dịch ngầm, những mối liên hệ không muốn công khai.” Hắn dừng lại, đôi mắt nheo lại suy nghĩ. “Và những khoản tiền này, chúng không phải là chi phí cho hàng hóa hay dịch vụ thông thường. Chúng giống như những khoản hối lộ, hoặc chi phí cho một loại 'dịch vụ' đặc biệt nào đó.”

Bên cạnh, Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ thường ngày, siết chặt nắm đấm. “Nếu có kẻ nào dám gây rối, dám phản bội triều đình, ta sẽ cho chúng biết tay! Trần Thị sụp đổ, nhưng những kẻ đồng lõa của chúng thì chưa chắc đã yên phận!” Vương Đại Trụ gật đầu phụ họa, khuôn mặt chất phác của anh lộ rõ vẻ căm phẫn. Họ đã từng là những người dân thường bị áp bức, họ hiểu rõ nỗi khổ của bách tính, và giờ đây, khi nhìn thấy sự mục ruỗng tận xương tủy này, lòng căm hờn lại trỗi dậy.

Lâm Dịch không nói gì thêm, chỉ gật đầu với Lý Hổ, rồi lại tiếp tục lật giở những trang sổ. Hắn biết, Lý Hổ và Đại Trụ chỉ nhìn thấy bề nổi của vấn đề – những kẻ xấu cần bị trừng trị. Nhưng hắn, với tư duy hiện đại, nhìn thấy một hệ thống, một mạng lưới phức tạp đang vận hành. *Một giang sơn mục ruỗng. Trần Thị Gia Tộc chỉ là một vết loét nhỏ trên một cơ thể đã nhiễm trùng nặng nề.* Câu nói này lại vang vọng trong tâm trí Lâm Dịch.

Hắn chỉ đạo Nhị Cẩu: “Nhị Cẩu, con hãy phân loại riêng những cuốn sổ này. Tìm kiếm tất cả những cái tên không rõ lai lịch, những khoản chi bất thường, và những văn bản có dấu hiệu bị sửa chữa hoặc che giấu. Đừng bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và những thông tin này chính là chìa khóa để ta hiểu rõ hơn về thế giới này.” Nhị Cẩu gật đầu, lập tức bắt tay vào việc, đôi mắt sáng lên vẻ quyết tâm.

Lâm Dịch lướt nhanh qua từng trang sổ sách, đôi khi dừng lại ở một chi tiết nhỏ, dùng ngón tay gõ nhẹ lên mặt giấy đã sờn cũ. Hắn không chỉ đọc nội dung, mà còn cảm nhận độ dày của giấy, độ mờ của mực, thậm chí cả mùi của chúng. Đó là những phương pháp suy luận mà hắn đã học được từ những bộ phim trinh thám hiện đại, áp dụng vào việc giải mã những bí mật cổ xưa. Hắn phát hiện ra nhiều văn bản được viết bằng mật mã đơn giản, hoặc những thuật ngữ ám chỉ những hoạt động ngầm. Hắn dùng một cây bút lông nhỏ, cẩn thận đánh dấu những điểm đáng ngờ, những cái tên lặp lại trong các giao dịch khác nhau nhưng lại không có mối liên hệ rõ ràng.

Ánh sáng ban mai dần rực rỡ hơn, chiếu thẳng vào những chồng giấy tờ, khiến chúng trở nên chói mắt. Hắn cảm thấy sống lưng mình lạnh toát. Không phải vì gió lạnh, mà vì sự thật kinh hoàng ẩn chứa trong những con chữ này. Mỗi trang giấy là một bằng chứng cho sự tàn độc, cho những số phận bị chà đạp, cho những hi vọng bị dập tắt. Trần Thị không chỉ là một gia tộc cường hào bình thường, chúng là một nút thắt trong một mạng lưới khổng lồ của sự tham nhũng và phản trắc.

*Những thông tin này... chúng không chỉ là bằng chứng cho tội ác của Trần Thị, mà còn là bản đồ chỉ dẫn đến những hang ổ khác, những kẻ đồng lõa khác.* Lâm Dịch thầm nghĩ. *Trịnh Khải đã tin tưởng ta, giao cho ta nhiệm vụ này. Điều đó đồng nghĩa với việc đẩy ta sâu hơn vào vòng xoáy chính trị của triều đình suy yếu. Nhưng để sinh tồn, đôi khi, ta phải chiến đấu, và để chiến đấu, ta cần phải hiểu rõ kẻ thù của mình.*

Lý Hổ và Đại Trụ vẫn đứng gác, ánh mắt cảnh giác không rời. Họ không hiểu hết được những gì Lâm Dịch đang làm, nhưng họ tin tưởng hắn tuyệt đối. Niềm tin đó là một gánh nặng, nhưng cũng là một động lực lớn lao cho Lâm Dịch. Hắn phải bảo vệ những người này, bảo vệ thôn làng Sơn Cước khỏi những thế lực đen tối đang rình rập.

Tiếng chim hót líu lo bên ngoài, và mùi hương của bữa sáng đơn giản từ nhà bếp tạm thời đã được dọn dẹp tỏa ra, nhưng Lâm Dịch vẫn không cảm thấy đói. Hắn chỉ muốn đào sâu hơn, bóc trần từng lớp vỏ bọc của sự dối trá. Cuộc chiến không chỉ dừng lại ở việc lật đổ Trần Thị. Nó mới chỉ bắt đầu. Và với những thông tin này, hắn và thôn làng Sơn Cước sẽ trở thành mục tiêu chú ý của cả triều đình lẫn các phe phái phản loạn.

Hắn cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương. Sự mệt mỏi thể chất và tinh thần đang dần xâm chiếm. Nhưng hắn không thể dừng lại. Từng chi tiết nhỏ đều có thể là mấu chốt để vén màn một sự thật lớn hơn. Hắn biết, thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Nhưng ít nhất, hắn có thể cố gắng để công lý được thực thi, từng chút một, bắt đầu từ những cuốn sổ cũ kỹ này.

***

Buổi chiều hôm đó, nắng vàng dịu trải khắp sân đình thôn Sơn Cước, mang theo chút hơi se lạnh của gió heo may. Sân đình hôm nay tấp nập hơn ngày thường gấp bội. Không còn vẻ đìu hiu, u ám của những ngày tháng bị Trần Thị áp bức, thay vào đó là một bầu không khí rộn ràng, nhưng cũng không kém phần thận trọng. Tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó vọng lại từ phía cuối làng, hòa cùng tiếng gà gáy thưa thớt và tiếng động vật xa xăm từ những trang trại. Mùi khói gỗ, mùi thức ăn nấu nướng, mùi đất ẩm và mùi của những con vật nuôi quen thuộc tạo nên một bức tranh thôn dã bình yên, mộc mạc. Tuy nhiên, sự xuất hiện của những gương mặt lạ đã khiến không khí trở nên pha chút cảnh giác và tò mò.

Một nhóm trưởng thôn từ các làng lân cận, với trang phục giản dị và gương mặt khắc khổ, đang đứng tụm năm tụm ba, thỉnh thoảng liếc nhìn về phía Lâm Dịch. Vài tiểu thương quen mặt ở thị trấn, ăn mặc có phần tươm tất hơn, cũng có mặt, vẻ mặt xởi lởi nhưng ánh mắt không ngừng dò xét, thu thập tin tức. Trong số đó, Cố lão bản, chủ quán trọ Đại Phong, với thân hình tròn trĩnh và khuôn mặt luôn tươi cười, nổi bật hơn cả. Đôi mắt ti hí của lão không bỏ sót một chi tiết nào, từ cử chỉ của Lâm Dịch đến những lời thì thầm của đám đông.

Lâm Dịch ngồi trên một chiếc ghế gỗ đặt giữa sân đình, trước mặt là một cái bàn đơn sơ. Trần Nhị Cẩu ngồi bên cạnh, tay cầm bút lông và một cuộn giấy, sẵn sàng ghi chép. Lý Hổ và Vương Đại Trụ đứng chắn ở hai bên, ánh mắt cảnh giác quét khắp đám đông, đảm bảo trật tự và an toàn cho Lâm Dịch.

Trưởng thôn Lão Vương, người đứng đầu một thôn làng nhỏ ở phía Tây, với dáng người thấp bé và khuôn mặt đầy nếp nhăn, tiến lên trước, khúm núm cúi đầu. Giọng lão run run, chứa đựng cả sự sợ hãi lẫn lòng biết ơn. “Lâm công tử là ân nhân của chúng tôi. Nếu không có ngài, e rằng dân làng chúng tôi còn bị Trần Thị bóc lột đến bao giờ. Chúng tôi đã chịu đựng cảnh thuế má nặng nề, cướp đoạt đất đai, con cái bị bắt đi làm phu dịch không công… Ngài đã cứu chúng tôi khỏi kiếp nô lệ.”

Lâm Dịch bình tĩnh nhìn lão, gật đầu nhẹ. “Lão Vương không cần khách sáo. Đó là điều nên làm. Trần Thị gây tội ác tày trời, chúng phải nhận lấy sự trừng phạt của pháp luật.” Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua những người dân làng đang đứng phía sau Lão Vương. “Hôm nay các vị đến đây, không chỉ để bày tỏ lòng biết ơn, phải không?”

Lão Vương thoáng giật mình, rồi lại cúi đầu sâu hơn. “Dạ… Lâm công tử minh xét. Tiểu lão nhi và các trưởng thôn khác đến đây, ngoài việc cảm tạ, còn muốn thỉnh cầu L��m công tử chỉ dẫn. Trần Thị sụp đổ, nhưng những mối lo của dân làng vẫn còn đó. Chúng tôi sợ những kẻ khác sẽ lợi dụng khoảng trống này, lại tiếp tục gây khó dễ cho bách tính.”

Lâm Dịch khẽ nhíu mày. “Cứ nói thẳng những gì các vị lo lắng.”

Một tiểu thương trẻ tuổi, gương mặt có phần nhút nhát nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ kiên cường, tiến lên. “Thưa Lâm công tử, Trần Thị không chỉ bóc lột dân làng, mà còn chèn ép các tiểu thương như chúng tôi. Chúng thường xuyên ‘mượn’ hàng của chúng tôi mà không trả, hoặc ép chúng tôi bán với giá rẻ mạt. Tiểu nhân có ghi chép lại tất cả, từ số lượng hàng hóa đến ngày tháng. Mong Lâm công tử có thể lấy lại công bằng cho chúng tôi.” Anh ta chìa ra một cuốn sổ nhỏ, bìa đã sờn cũ, bên trong ghi chép cẩn thận từng món nợ của Trần Thị.

Lâm Dịch nhận lấy cuốn sổ, lật nhanh qua vài trang. Những ghi chép này chi tiết hơn nhiều so với những gì hắn tìm thấy trong dinh thự Trần Thị. Chúng là bằng chứng sống động về sự tham lam và trắng trợn của gia tộc đã sụp ��ổ. “Những ghi chép này rất có giá trị. Nhị Cẩu, con hãy ghi lại lời khai của vị tiểu thương này, và thu thập tất cả những bằng chứng tương tự từ những người khác.”

Trong khi Nhị Cẩu đang bận rộn, Cố lão bản, với nụ cười xởi lởi quen thuộc, luồn lách qua đám đông, tiến đến gần Lâm Dịch. “Lâm công tử, tiểu lão nhi mạn phép. Nghe nói ngài đang truy tìm những bằng chứng về mối liên hệ của Trần Thị với các thế lực khác?” Lão ghé sát, giọng thì thầm, dù xung quanh vẫn có nhiều người. “Tiểu lão nhi buôn bán lâu năm ở thị trấn, tai mắt cũng rộng. Nghe được vài chuyện vặt vãnh, không biết có đáng giá không, rằng Trần Thị còn có dính líu đến cả Hắc Sa Bang ở phía Tây… Những kẻ đó khét tiếng tàn độc, chuyên cướp bóc, buôn người. Trần Thị đã từng dùng chúng để thanh trừng những đối thủ làm ăn, hoặc những kẻ dám chống đối.”

Lâm Dịch nhìn Cố lão bản, ánh mắt sắc bén. “Cố lão bản có bằng chứng cụ thể không? Chỉ nghe đồn thì không đủ.”

Cố lão bản vuốt chòm râu bạc, đôi mắt ti hí lấp lánh. “Bằng chứng thì tiểu lão nhi không có tận tay, nhưng có một lần, tiểu lão nhi thấy Lý Quản Sự của Trần Thị bí mật gặp gỡ một kẻ có hình xăm đầu lâu trên cánh tay, đó là dấu hiệu của Hắc Sa Bang. Cuộc gặp diễn ra ở một quán rượu nhỏ ở ngoại ô, rất kín đáo. Và sau đó không lâu, một thương nhân dám cự tuyệt Trần Thị đã bị cướp sạch hàng hóa, còn bị đánh trọng thương.”

Lâm Dịch gật đầu. “Thông tin này rất quan trọng. Nhị Cẩu, ghi lại chi tiết.” Hắn quay sang Cố lão bản. “Cố lão bản có vẻ biết rất nhiều chuyện. Chắc chắn không chỉ là những chuyện vặt vãnh này, phải không?”

Cố lão bản cười hì hì, vẻ mặt có chút ngại ngùng nhưng cũng đầy tự hào. “Lâm công tử quá khen. Tiểu lão nhi chỉ là một kẻ buôn bán nhỏ, làm sao dám so với những người như ngài. Nhưng quả thật, có một chuyện khác nữa… Trần Thị đã từng bí mật cung cấp lương thực và một số vật tư cho một nhóm người lạ mặt, không phải người Đại Hạ. Chúng nói rằng đó là những thương nhân từ phía Bắc, nhưng cách thức giao dịch r��t mờ ám, và bọn họ mang theo binh khí, chứ không phải hàng hóa.”

Lâm Dịch ngước mắt lên, ánh mắt trở nên lạnh lẽo. “Người lạ mặt… mang theo binh khí… từ phía Bắc?” Hắn lặp lại, từng từ một. Đây chính là thông tin mà hắn đang tìm kiếm. Những ghi chép trong mật thất của Trần Thị đã ám chỉ đến điều này, nhưng chưa bao giờ rõ ràng như lời Cố lão bản vừa nói. *Việc Trần Thị cấu kết với phản quân đã bị phơi bày tại phiên tòa, nhưng những ghi chép này mới là bằng chứng không thể chối cãi, và nó cho thấy mức độ liên kết sâu sắc hơn rất nhiều.*

Cố lão bản thấy vẻ mặt Lâm Dịch trở nên nghiêm trọng, vội vàng nói thêm: “Đúng vậy, thưa công tử. Tiểu lão nhi chỉ lén nhìn thấy một lần, khi chúng vận chuyển hàng vào ban đêm. Chúng che đậy rất kỹ, nhưng tiếng nói của chúng không phải giọng bản xứ, và có vẻ như chúng rất vội vã. Tiểu lão nhi nghe lỏm được vài câu, chúng nhắc đến ‘Thiên Phong’ và ‘Loạn Tam Phiên’….”

Lâm Dịch ra hiệu cho Nhị Cẩu ghi lại tất cả, rồi hắn nhìn Cố lão bản một cách sâu sắc. “Cố lão bản đã cung cấp những thông tin vô cùng quý giá. Ta sẽ không quên ơn này. Nếu có bất cứ điều gì cần giúp đỡ, cứ đến tìm ta.”

Lý Hổ và Đại Trụ đứng cạnh, một người ghi chép, một người cảnh giác và giữ trật tự, đảm bảo không có kẻ nào lợi dụng sơ hở. Cố lão bản và các trưởng thôn khác dần tản đi sau khi cung cấp thông tin và nhận được lời hứa sẽ xem xét. Khi sân đình dần vắng vẻ trở lại, Lâm Dịch cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai. Những thông tin này, tuy rời rạc, nhưng khi ghép nối lại, chúng vẽ ra một bức tranh kinh hoàng về sự thối nát và nguy hiểm.

*Thành công của Lâm Dịch thu hút sự chú ý từ các thương hội lớn hơn và các thế lực giang hồ khác. Lời đồn về 'Thiên Phong Thương Hội' và 'Hắc Sa Bang' ngày càng nhiều. Một số vụ việc nhỏ liên quan đến 'lính tuần tra' cho thấy sự mục ruỗng của quan trường cấp cao hơn. Lâm Dịch bắt đầu có ý định mở rộng kinh doanh ra Thành Thiên Phong.* Hắn nhận ra, trận chiến với Trần Thị chỉ là khúc dạo đầu. Cuộc chiến thực sự, để bảo vệ thôn làng và những người hắn yêu quý, đang dần mở ra, với những đối thủ lớn hơn, nguy hiểm hơn nhiều.

***

Đêm khuya, một căn phòng nhỏ đã được dọn dẹp tạm thời trong Dinh thự Trần Thị, ánh nến lung linh hắt bóng đổ dài trên vách tường đá lạnh lẽo. Bên ngoài, trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên nền trời đen thẫm, thi thoảng tiếng gió lùa qua khe cửa tạo ra những âm thanh rít nhẹ, càng làm tăng thêm vẻ tĩnh mịch và có chút rờn rợn của màn đêm. Mùi giấy cũ, gỗ ẩm và một chút mùi mồ hôi thoang thoảng của sự sợ hãi vẫn còn vương vấn trong không khí, khiến bầu không khí vốn đã nặng nề càng trở nên căng thẳng.

Trong căn phòng, Lâm Dịch ngồi đối diện với Thị trưởng Tôn. Hắn ta, với gương mặt tròn và chiếc bụng phệ, giờ đây trông không còn vẻ hám lợi thường thấy, mà thay vào đó là sự lo lắng tột độ. Lão liên tục lau mồ hôi trên trán bằng một chiếc khăn tay đã ướt đẫm, đôi mắt ti hí không ngừng nhìn quanh, như thể sợ hãi có ai đó đang rình rập bên ngoài.

Lâm Dịch vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh đến lạ thường, đôi mắt sâu thẳm của hắn không lộ chút cảm xúc nào, khiến Thị trưởng Tôn càng thêm hoảng sợ. Hắn chỉ đơn giản ngồi đó, lắng nghe, thi thoảng nhấp một ngụm trà nóng đã nguội.

“Lâm công tử… tiểu nhân… tiểu nhân biết vài chuyện động trời…” Thị trưởng Tôn bắt đầu, giọng run rẩy, gần như thì thầm. “Trần Thị không chỉ có bấy nhiêu đó. Chúng còn… còn có liên hệ với… một số quan lại ở phủ thành, và thậm chí… có dấu hiệu giao dịch với… phản quân ở phía Bắc. Tiểu nhân có một vài văn tự chứng minh…”

Lâm Dịch khẽ đặt chén trà xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ trong không gian tĩnh mịch. Ánh mắt hắn sắc lạnh, xuyên thấu qua vẻ ngoài sợ sệt của Thị trưởng Tôn. “Nói rõ hơn. Mối liên hệ đó là gì? Ai là người đứng sau? Ngươi có bằng chứng gì?”

Thị trưởng Tôn nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. “Dạ… tiểu nhân từng là phụ tá của Trần Quản Sự, phụ trách việc ghi chép sổ sách của một số giao dịch bí mật. Hắn ta… hắn ta không tin tưởng ai, nhưng lại rất cẩn tr���ng. Hắn thường ghi lại tất cả các khoản chi, các mối quan hệ… nhưng dưới dạng mật mã hoặc ám hiệu. Tiểu nhân đã từng lén lút sao chép một vài văn tự, phòng khi có chuyện không may xảy ra với mình.” Lão ta run rẩy thò tay vào trong lớp áo, lấy ra một cuộn giấy nhỏ đã ố vàng, được buộc cẩn thận bằng một sợi chỉ đỏ.

Lâm Dịch nhận lấy cuộn giấy, mở ra. Bên trong là những dòng chữ viết tay nhỏ li ti, chi chít những con số và tên gọi. Hắn nhận ra ngay một vài cái tên đã từng xuất hiện trong những cuốn sổ mà hắn đã kiểm tra ở dinh thự Trần Thị. “Những cái tên này… có vẻ là những quan lại ở phủ thành. Và những khoản chi này… là tiền hối lộ?”

“Dạ… đúng vậy, thưa công tử.” Thị trưởng Tôn gật đầu lia lịa. “Những kẻ này đã nhận rất nhiều tiền của Trần Thị để che giấu tội ác của chúng, thậm chí còn giúp chúng thâu tóm đất đai, ép buộc dân lành. Có cả một vị Thiên Phong Thị trưởng, tên là Trương Bằng, hắn ta là anh em kết nghĩa với Trần Thị Gia Chủ.”

Ánh mắt Lâm Dịch thoáng qua một tia lạnh lẽo. Thiên Phong Thị trưởng. Một cái tên có trọng lượng lớn hơn nhiều so với một Trưởng thôn hay một Thị trưởng nhỏ bé như Tôn. Điều này xác nhận nghi ngờ của hắn: Trần Thị chỉ là một con tốt thí, và đằng sau chúng là một mạng lưới tham nhũng sâu rộng, vươn xa hơn Thành Thiên Phong, thậm chí là kinh đô.

“Còn về việc giao dịch với phản quân?” Lâm Dịch hỏi, giọng nói vẫn bình tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự sắc lạnh khó tả.

Thị trưởng Tôn lại run lên bần bật. “Dạ… cái này thì tiểu nhân không dám chắc chắn hoàn toàn. Nhưng có một lần, tiểu nhân được lệnh chuẩn bị một lượng lớn lương thực và binh khí, nói là để bán cho thương nhân ở vùng biên giới phía Bắc. Nhưng Trần Quản Sự đã dặn dò rất kỹ, phải vận chuyển vào ban đêm, và phải hết sức kín đáo. Tiểu nhân có thấy một vài kẻ trong số đó mặc trang phục lạ, và chúng nói chuyện bằng một thứ tiếng mà tiểu nhân chưa từng nghe bao giờ. Sau đó, tiểu nhân có nghe lỏm được vài lời, chúng nhắc đến ‘Loạn Tam Phiên’ và một vị thủ lĩnh nào đó ở phía Bắc…”

Lâm Dịch im lặng, ngón tay hắn gõ nhẹ lên mặt bàn. Hắn đang phân tích từng lời của Thị trưởng Tôn, ghép nối chúng với những mảnh ghép thông tin đã có từ Cố lão bản và những cuốn sổ Trần Thị. *Loạn Tam Phiên vẫn chưa kết thúc, báo hiệu chiến tranh sẽ lan rộng và ảnh hưởng trực tiếp đến thôn làng của Lâm Dịch.* Hắn biết, việc Thị trưởng Tôn tiết lộ thông tin về giao dịch với ‘phản quân’ sẽ kéo hắn sâu hơn vào vòng xoáy chính trị và chiến tranh của Đại Hạ Vương Triều, không chỉ còn là vấn đề địa phương.

“Ngươi có bằng chứng gì về những giao dịch này không?” Lâm Dịch hỏi, ánh mắt hắn như xuyên thấu tâm can Thị trưởng Tôn.

Thị trưởng Tôn vội vàng lấy ra thêm một vài mảnh giấy nhỏ, được giấu kín trong đế giày. “Dạ… đây là một vài hóa đơn giả mạo, và một số ghi chép về lượng hàng đã được vận chuyển. Chúng không nói rõ là cho ai, nhưng… nhưng tiểu nhân nghĩ rằng chúng có liên quan.”

Lâm Dịch xem xét kỹ lưỡng những mảnh giấy. Dù không trực tiếp chỉ ra mối liên hệ với phản quân, nhưng cách thức ghi chép và lượng hàng hóa khổng lồ được vận chuyển một cách bí mật đã nói lên tất cả. *Những thông tin từ Thị trưởng Tôn và Cố lão bản về mối liên hệ của Trần Thị với các quan lại cấp cao ở phủ thành hoặc các thương hội lớn hơn (có thể là Thiên Phong Thương Hội) sẽ ám chỉ những đối thủ mới của Lâm Dịch, ở một cấp độ quyền lực và phạm vi ảnh hưởng cao hơn.*

Thị trưởng Tôn nhìn Lâm Dịch, vẻ mặt đầy hy vọng và van nài. “Lâm công tử… tiểu nhân đã dốc hết gan ruột. Mong công tử… mong công tử có thể cho tiểu nhân một con đường sống. Tiểu nhân chỉ là một kẻ hèn mọn, bị Trần Thị ép buộc. Tiểu nhân nguyện trung thành với công tử, làm bất cứ điều gì công tử yêu cầu.”

Lâm Dịch không trả lời ngay. Hắn nhìn chằm chằm vào ngọn nến đang cháy leo lét, ánh lửa chập chờn in bóng lên gương mặt trầm tư của hắn. *Sự nghi kỵ và phân biệt thật giả: Lâm Dịch phải phân biệt thông tin thật giả từ những người cơ hội, ai là đồng minh thật sự, ai chỉ là kẻ muốn tự bảo v�� mình trong cục diện mới.* Hắn biết, Thị trưởng Tôn là một kẻ cơ hội, nhưng thông tin lão ta cung cấp lại vô cùng giá trị.

“Những thông tin này rất quan trọng, Thị trưởng Tôn,” Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng. “Ngươi đã làm một việc đúng đắn. Ta sẽ không quên điều đó. Nhưng ta cần ngươi phải giữ kín tất cả những điều này, không được tiết lộ cho bất cứ ai.”

Thị trưởng Tôn gật đầu lia lịa, vẻ mặt mừng rỡ như vớ được vàng. “Dạ vâng, dạ vâng! Tiểu nhân xin thề sẽ giữ bí mật tuyệt đối. Tiểu nhân chỉ muốn có một cuộc sống bình yên, mong Lâm công tử ban ơn.”

Lâm Dịch đưa tay ra hiệu cho Thị trưởng Tôn rời đi. Khi cánh cửa khép lại, trả lại sự yên tĩnh cho căn phòng, Lâm Dịch cảm thấy một cơn lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Hắn nhìn những cuộn giấy và mảnh giấy trong tay, cảm nhận sự nặng trĩu của chúng. Những con số trong sổ sách kia, những cái tên bí mật, giờ đây đã không còn là những mảnh ghép rời rạc. Chúng đã bắt đầu nối lại với nhau, tạo thành một bức tranh lớn hơn, phức tạp hơn, và nguy hiểm hơn gấp bội.

*Lâm Dịch nhận ra tầm quan trọng của việc xây dựng một mạng lưới tình báo và liên minh vững chắc, không chỉ dựa vào sức mạnh vũ lực hay tiền bạc, mà còn là sự tin tưởng và khả năng thu thập thông tin.* Hắn biết rằng, gánh nặng và trách nhiệm ngày càng lớn khi các thông tin mới mở ra một thế giới phức tạp và nguy hiểm hơn nhiều so với đấu đá ở cấp địa phương. Anh tự vấn về khả năng kiểm soát tình hình và bảo vệ những người xung quanh khỏi những thế lực ẩn mình mà anh còn chưa hiểu rõ.

Nguy cơ từ thông tin mới: Những thông tin về mối liên hệ của Trần Thị với các quan lại cấp cao hơn, các thương hội lớn hoặc thế lực giang hồ/phản quân có thể kéo Lâm Dịch vào những rắc rối không lường trước, vượt xa tầm kiểm soát hiện tại của anh. Hắn không còn là một thiếu niên nghèo khổ ở vùng biên thùy nữa. Hắn đã trở thành một nhân vật quan trọng, một người nắm giữ những bí mật có thể lay chuyển cả một triều đại.

Ánh trăng lưỡi liềm chiếu qua khung cửa sổ, in một vệt sáng bạc lên những chồng giấy tờ trên bàn. Tiếng côn trùng kêu đêm bên ngoài như những lời thì thầm của số phận. Lâm Dịch thở dài, tựa lưng vào ghế. Hắn biết, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng để sinh tồn trong thế giới này, hắn phải trở thành một kẻ chơi cờ giỏi, không ngừng học hỏi và thích nghi. Những lời đồn về 'Hắc Sa Bang' hoặc các thế lực giang hồ khác xuất hiện trong các câu chuyện sẽ gợi ý về những hiểm nguy từ giới giang hồ, mà Lâm Dịch sẽ phải đối mặt, hợp tác hoặc tìm cách lợi dụng trong tương lai.

Đây không còn là cuộc chiến của một thôn làng nhỏ bé. Đây là một cuộc chiến của triều đình, của các thế lực ngầm, của những tham vọng vô đáy. Và hắn, Lâm Dịch, một người đàn ông hiện đại lạc bước vào thế giới cổ đại này, đã vô tình bị cuốn vào trung tâm của cơn bão. Hắn không thể lùi bước. Hắn phải tiến về phía trước, tìm hiểu, tính toán, và hành động. Vì sinh tồn của chính hắn, và vì những người mà hắn trân trọng.

Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Nhưng hắn sẽ cố gắng, từng chút một, để kiến tạo nó.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free