Lạc thế chi nhân - Chương 286: Bóc Trần Gia Sản: Hố Sâu Tham Vọng Trần Thị
Ánh trăng đã lặn từ lâu, nhường chỗ cho vầng dương đầu tiên len lỏi qua khe cửa sổ, đánh thức Lâm Dịch. Đêm qua, cuộc trò chuyện tại quán ăn đã kéo dài cho đến khi quán đóng cửa, để lại trong lòng mỗi người những suy tư khác nhau. Trần Nhị Cẩu, Vương Đại Trụ và Lý Hổ ra về với vẻ mặt trầm trọng hơn, nhưng cũng ánh lên quyết tâm mới. Còn Lâm Dịch, hắn biết, một chương mới đã thực sự mở ra, và những gì chờ đợi phía trước sẽ không còn là những cuộc đấu đá nhỏ lẻ ở chốn biên thùy.
**Cảnh 1: Phủ nha**
Sáng sớm hôm sau, bầu không khí tại Phủ nha đã hoàn toàn khác biệt so với những ngày diễn ra phi��n tòa căng thẳng. Trời trong xanh, nắng nhẹ hắt qua những mái ngói cong vút, chiếu rọi vào khoảng sân lát gạch. Tiếng trò chuyện ồn ào từ bên ngoài vọng vào, là tiếng của những người dân vẫn còn bàn tán xôn xao về sự kiện ngày hôm qua, về số phận của Trần Thị Gia Tộc, và về vị Ngự Sử Đại Phu thanh liêm. Trong sảnh đường chính, không khí lại trang nghiêm đến lạ. Mùi mực và giấy mới thoang thoảng, xen lẫn hương trầm nhẹ nhàng từ phòng thờ, tạo nên một sự tĩnh lặng đầy quyết đoán.
Ngự Sử Đại Phu Trịnh Khải ngồi ở vị trí chủ tọa, khuôn mặt cương nghị nhưng ánh mắt đã bớt đi vẻ mệt mỏi, thay vào đó là sự tinh anh và đầy tính toán. Bên cạnh ông là Quan Đại Nhân, vị quan địa phương vẫn giữ phong thái uy nghi, râu dài, vẻ mặt có chút lo lắng nhưng cũng không kém phần khôn ngoan. Thẩm Tra Quan, một quan chức cấp dưới của Trịnh Khải, mặc quan phục màu xám, đeo kính gọng tre, đang cúi đầu sắp xếp cẩn thận một chồng giấy tờ. Lâm Dịch, được mời đến từ sớm, đứng trước mặt ba vị quan, thân hình gầy gò của hắn vẫn khoác trên mình bộ trang phục thô sơ, vá víu, nhưng khí chất đã khác hẳn. Đôi mắt sâu thẳm của hắn quét qua từng người, thu nhận mọi chi tiết nhỏ nhất trong căn phòng, cố gắng đọc vị những suy nghĩ ẩn sâu sau vẻ bề ngoài của họ.
Trịnh Khải đặt tách trà xuống bàn, phát ra một tiếng động nhỏ nhưng đủ để thu hút sự chú ý. "Lâm Dịch," ông bắt đầu, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng khắp căn phòng, "việc Trần Thị Gia Tộc bị trừng phạt chỉ là bước đầu. Hậu quả của chúng còn phải được giải quyết triệt để. Quyền lực và tài sản mà chúng tích lũy được trong nhiều năm qua, bằng những thủ đoạn bất chính, giờ đây cần phải được thu hồi và sử dụng một cách minh bạch, công bằng."
Lâm Dịch khẽ gật đầu, chờ đợi. Hắn hiểu ý nghĩa sâu xa trong lời nói của Trịnh Khải. Đây không chỉ là một công việc đơn thuần, mà là một sự giao phó, một phép thử, và có lẽ là một cơ hội để ông ta thăm dò khả năng của hắn một lần nữa.
"Ta muốn ngươi dẫn đầu việc kiểm kê gia sản của chúng, cùng với Thẩm Tra Quan đây," Trịnh Khải tiếp tục, liếc mắt sang vị quan đeo kính, người ngay lập tức cúi đầu. "Thẩm Tra Quan là người có kinh nghiệm trong việc thanh tra tài chính, nhưng hắn chưa thực sự hiểu rõ về những mánh khóe che giấu của bọn cường hào địa phương như ngươi. Ngươi đã trực tiếp đối đầu với Trần Thị, ngươi hiểu rõ bản chất tham lam và xảo quyệt của chúng hơn ai hết."
Lâm Dịch cúi đầu, tỏ vẻ khiêm tốn. *Dẫn đầu? Không phải là hỗ trợ, mà là dẫn đầu? Xem ra Trịnh Khải đang đặt cược khá lớn vào mình. Hoặc ông ta muốn đẩy mình ra tuyến đầu, để mình gánh vác trách nhiệm và đối mặt với những rắc rối phát sinh từ đống tài sản đó.*
"Hãy đảm bảo mọi thứ được công khai, minh bạch, không để sót một đồng bạc bất chính nào," Trịnh Khải nhấn mạnh, ánh mắt nhìn thẳng vào Lâm Dịch. "Ta biết, đây không phải là một nhiệm vụ dễ dàng. Chắc chắn Trần Thị đã che giấu rất kỹ những tài sản bất chính của chúng. Nhưng ta tin vào khả năng của ngươi, Lâm Dịch. Ngươi có một cái nhìn sắc bén và một tư duy khác biệt, điều mà nh��ng quan lại cũ kỹ như chúng ta thường bỏ sót."
Lâm Dịch (nội tâm): *Đây không chỉ là một nhiệm vụ dễ dàng. Chắc chắn Trần Thị đã che giấu rất kỹ. Một gia tộc hùng mạnh như vậy, với bao nhiêu năm làm mưa làm gió, sẽ không đơn giản để tất cả tài sản của mình phơi bày ra ánh sáng. Chắc chắn có những bí mật, những thủ đoạn mà người bình thường không thể nghĩ tới.* Hắn nhớ lại những kiến thức về các vụ án tham nhũng, rửa tiền, che giấu tài sản mà hắn từng đọc trên báo chí ở thế giới cũ. *Kiểm kê tài sản ở đây có lẽ còn phức tạp hơn nhiều, khi không có hệ thống ngân hàng, không có công nghệ thông tin để truy vết. Mọi thứ đều dựa vào sổ sách thủ công, văn tự giấy tờ và những lời khai. Đây là lúc tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng cũng là gánh nặng. Biết quá nhiều sẽ khiến mình phải đối mặt với quá nhiều thứ.*
Quan Đại Nhân, nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói có chút dè dặt. "Ngự Sử Đại Phu nói phải. Việc này cần sự cẩn trọng, đặc biệt là trong bối cảnh loạn l��c hiện nay. Số tài sản này sẽ ảnh hưởng lớn đến sự ổn định của vùng này. Nếu không xử lý khéo léo, rất có thể sẽ gây ra những rắc rối không đáng có, thậm chí là khiến các thế lực khác dòm ngó." Ông liếc nhìn Lâm Dịch, ánh mắt chứa đựng nhiều ý tứ: vừa cảnh báo, vừa dò xét.
Trịnh Khải gật đầu đồng tình với Quan Đại Nhân, sau đó lại quay sang Lâm Dịch. "Ngươi có điều gì muốn hỏi không, Lâm Dịch?"
Lâm Dịch suy nghĩ một lát, rồi đáp, giọng nói trầm ổn. "Bẩm Ngự Sử Đại Phu, tôi xin nhận lệnh. Tuy nhiên, xin cho phép tôi được phép sử dụng một số người đáng tin cậy của mình để hỗ trợ. Họ là những người đã cùng tôi trong cuộc đấu tranh này, và họ hiểu rõ tình hình địa phương hơn ai hết." Hắn đang ám chỉ Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ và Vương Đại Trụ.
Trịnh Khải mỉm cười nhẹ. "Đương nhiên. Ta tin vào sự lựa chọn của ngươi. Thẩm Tra Quan sẽ cung cấp cho ngươi mọi sự hỗ trợ cần thiết về nhân lực và quyền hạn." Ông đưa tay ra, đặt một cuộn giấy niêm phong được buộc bằng sợi tơ đỏ lên bàn. "Đây là lệnh bài và văn thư ủy quyền. Nó sẽ cho phép ngươi ra vào dinh thự Trần Thị và yêu cầu sự hợp tác từ các quan lại, binh lính địa phương."
Lâm Dịch bước tới, cúi đầu thật sâu và nhận lấy cuộn giấy. Cảm giác lạnh lẽo của giấy, của con dấu niêm phong truyền qua đầu ngón tay hắn. *Một trọng trách nặng nề.* Hắn biết, kể từ giờ phút này, hắn đã chính thức bước chân vào một cuộc chơi lớn hơn rất nhiều, một cuộc chơi mà ngay cả Trịnh Khải cũng không thể hoàn toàn kiểm soát.
"Hãy nhớ," Trịnh Khải nói thêm, giọng nói bỗng trở nên nhỏ hơn, nhưng đầy uy lực, "cây càng cao, gió càng lớn. Con đường phía trước còn dài và nguy hiểm hơn nhiều. Đừng để những gì ngươi tìm thấy làm mờ mắt, cũng đừng để chúng làm lung lay ý chí của ngươi. Mục đích cuối cùng của chúng ta là mang lại sự ổn định và công bằng cho bách tính."
Lâm Dịch ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén giao với ánh mắt Trịnh Khải. Hắn hiểu, đây là lời cảnh báo, cũng là lời gửi gắm. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng chúng ta có thể cố gắng kiến tạo nó.*
Khi Lâm Dịch rời khỏi Phủ nha, bước chân hắn vững vàng hơn, mặc dù trong lòng vẫn còn đó sự trầm tư. Cuộn giấy trong tay hắn nặng trĩu, không phải vì trọng lượng vật lý, mà vì trọng trách và những bí mật mà nó sắp mở ra. Hắn nhìn lên bầu trời trong xanh, một tia nắng ấm áp chiếu thẳng vào mặt. *Bắt đầu thôi, cuộc dọn dẹp hậu quả.*
***
**Cảnh 2: Dinh thự Trần Thị Gia Tộc**
Buổi trưa, cái nắng gắt của Thành Thiên Phong như đổ lửa xuống đầu. Không khí oi ả, hầm hập phả vào mặt, khiến Lâm Dịch cảm thấy mệt mỏi hơn bình thường. Cùng với Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ, Vương Đại Trụ và đội của Thẩm Tra Quan, hắn tiến vào Dinh thự Trần Thị. Cánh cổng lớn làm bằng gỗ lim đen kịt, giờ đây đã được mở toang, không còn vẻ kiêu hãnh, uy nghi như trước mà thay vào đó là sự trống rỗng, tiêu điều. Tiếng lính gác đi lại đều đặn trên hành lang, tiếng đồ đạc xê dịch từ những căn phòng đã bị khám xét sơ bộ, xen lẫn tiếng than vãn khe khẽ của một vài gia nhân còn sót lại, những người giờ đây chỉ còn là cái bóng của quá khứ. Tiếng gió rít qua những khung cửa sổ vỡ, tạo nên một bản nhạc ai oán, não nề. Mùi hương trầm cao cấp từng phảng phất khắp nơi giờ đã phai nhạt, chỉ còn vương lại chút dấu vết, trộn lẫn với mùi bụi bặm, ẩm mốc, mục nát của một nơi vừa trải qua biến cố lớn. Bầu không khí nặng nề, hỗn loạn, nhưng lại có một sự im lặng đáng sợ của sự trống rỗng, như thể linh hồn của gia tộc này đã hoàn toàn bị rút cạn.
Thẩm Tra Quan, với vẻ mặt nghiêm túc, ra lệnh cho các binh lính và thư lại bắt đầu công việc kiểm kê theo quy trình đã được đặt ra. Hắn ta tự mình cầm bút lông, ghi chép tỉ mỉ từng món đồ, từng vật dụng nhìn thấy được. Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ và Vương Đại Trụ đi theo Lâm Dịch, ánh mắt họ không ngừng quét qua mọi ngóc ngách, dù vẻ mặt có chút ngơ ngác trước sự rộng lớn và hoang tàn của dinh thự.
"Đại ca, xem ra bọn chúng đã tẩu tán gần hết rồi," Trần Nhị Cẩu thì thầm, vẻ mặt thất vọng khi nhìn thấy những căn phòng trống rỗng, những tủ chứa kh��ng còn gì ngoài bụi bặm. "Chẳng lẽ, một gia tộc lớn như vậy lại chỉ còn sót lại chừng này?"
Lâm Dịch không đáp lời ngay. Hắn chậm rãi đi dọc theo hành lang, ngón tay lướt nhẹ trên những bức tường được trang trí công phu, ánh mắt sắc bén không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Hắn không tin Trần Thị sẽ dễ dàng để lộ tất cả. Một gia tộc đã tồn tại và phát triển bằng sự tham lam, xảo quyệt trong nhiều đời, chắc chắn sẽ có những cách thức tinh vi hơn để che giấu tài sản.
Hắn dừng lại trước một bức tường ở cuối hành lang phụ, nơi có một bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ kê sát. Bức tường này có màu sắc hơi khác biệt so với những bức tường xung quanh, như thể vừa được sơn sửa lại cách đây không lâu. Hắn khẽ chạm vào, cảm nhận lớp vữa còn khá mới, và một mùi sơn phai nhạt khó nhận ra nếu không chú ý. "Không hẳn, Nhị Cẩu," Lâm Dịch nói, giọng trầm tĩnh, "một gia tộc lớn như vậy, không thể chỉ có chừng này. Họ sẽ không bỏ trứng vào một giỏ, và càng không dễ dàng từ bỏ những thứ đã tích lũy được."
Thẩm Tra Quan, lúc này đang bận rộn với việc ghi chép trong một căn phòng gần đó, nghe thấy lời Lâm Dịch liền ngẩng đầu lên, ánh mắt có chút nghi ngờ. "Lâm công tử, chúng ta đã khám xét kỹ lưỡng. Mọi vật phẩm có giá trị đều đã được niêm phong. Những gì còn lại đều là đồ dùng bình thường của gia nhân hoặc vật dụng không đáng kể."
Lâm Dịch khẽ nhếch mép, một nụ cười nhạt hiện trên môi. *Đây chính là sự khác biệt giữa một người bị cuốn vào quy trình và một người nhìn nhận vấn đề một cách toàn diện.* "Thẩm Tra Quan, tôi nghĩ chúng ta nên chú ý đến những chi tiết nhỏ này. Một gia tộc trên bờ sụp đổ sẽ cố gắng che giấu mọi thứ. Và đôi khi, những chi tiết 'quá sạch sẽ' hoặc 'quá cũ kỹ' một cách bất thường lại là chìa khóa." Hắn chỉ vào bức tường. "Bức tường này có vẻ mới hơn những bức khác. Và mùi sơn phai nhạt này..."
Thẩm Tra Quan cau mày, bước đến gần bức tường, gõ nhẹ vào. Âm thanh vọng lại có vẻ đặc hơn một chút. "Có thể là do trùng tu..." ông ta lẩm bẩm.
"Hoặc là để che giấu điều gì đó," Lâm Dịch tiếp lời. Hắn lại đi tiếp, qua khu vực bếp, nơi có một đống tro tàn vẫn còn vương vãi, và vài mảnh giấy vụn bị đốt vội vã. "Và đây, những mảnh giấy bị đốt vội vã. Thẩm Tra Quan, ngài có bao giờ nghĩ rằng một gia tộc quyền thế sẽ không để lại dấu vết một cách sơ sài như vậy không? Trừ khi họ muốn chúng ta thấy chúng, hoặc không có đủ thời gian để dọn dẹp triệt để."
Thẩm Tra Quan bắt đầu nghiêm túc hơn. Lâm Dịch không nói nhiều, nhưng mỗi lời nói của hắn đều có trọng tâm, đều ẩn chứa một suy luận sắc bén. *Quả nhiên, Trịnh Khải có lý khi tin tưởng người này.*
"Nhị Cẩu, Lý Hổ, Đại Trụ," Lâm Dịch ra lệnh, ánh mắt quét qua những người bạn đồng hành, "các ngươi kiểm tra kỹ những chỗ có vẻ 'quá sạch sẽ' hoặc 'quá cũ kỹ' một cách bất thường. Những nơi mà người ta thường không để ý, những góc khuất, những đồ vật tưởng chừng vô hại."
Trần Nhị Cẩu, với sự nhanh nhẹn vốn có, lập tức bắt tay vào việc. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn bắt đầu gõ gõ vào những cột trụ, đẩy những chậu cây cảnh lớn. Lý Hổ và Vương Đại Trụ, với sức vóc của mình, bắt đầu di chuyển những vật nặng, kiểm tra từng viên gạch lát sàn, từng tấm ván gỗ trên trần.
Lâm Dịch tiếp tục đi, bước chân hắn dẫn đến một thư phòng rộng lớn. Nơi đây, mọi thứ đã bị lục lọi tung tóe. Sách vở đổ ngổn ngang, giấy tờ bay tứ tung. Hắn đi thẳng đến một tủ sách lớn, làm bằng gỗ quý, chạm khắc tinh xảo. Hắn lướt tay qua những cuốn sách còn sót lại, cảm nhận chất giấy, trọng lượng của chúng. Bỗng, ngón tay hắn chạm vào một cuốn sách có vẻ ngoài bình thường, nhưng lại có trọng lượng khác lạ so với những cuốn khác. Hắn rút nó ra, lật qua vài trang. Bên trong không phải là chữ viết, mà là một cơ chế khóa tinh vi.
*Một gia tộc tham nhũng sẽ không chỉ tích trữ vàng bạc. Chúng sẽ tích trữ thông tin, bằng chứng, và cả những con bài để lật ngược thế cờ khi cần thiết.* Lâm Dịch thầm nghĩ. Hắn nhìn kỹ xung quanh, tìm kiếm một dấu hiệu nào đó. Ánh mắt hắn dừng lại ở một ngọn đèn dầu cũ kỹ đặt trên bàn. Bụi bặm bám đầy, nhưng vị trí của nó có vẻ hơi lệch so với bình thường. Hắn di chuyển ngọn đèn, và một tiếng "cạch" nhỏ vang lên. Cuốn sách trong tay hắn rung nhẹ.
"Thẩm Tra Quan, ngài đến đây xem thử," Lâm Dịch gọi, giọng nói không giấu nổi sự phát hiện.
Thẩm Tra Quan vội vã chạy đến. Khi ông ta nhìn thấy cuốn sách và ngọn đèn dầu, vẻ mặt ông ta từ nghi ngờ chuyển sang kinh ngạc. Lâm Dịch đặt cuốn sách vào đúng vị trí, xoay nhẹ ngọn đèn dầu. Một tiếng "kẽo kẹt" nặng nề vang lên, và bức tường phía sau tủ sách từ từ dịch chuyển, hé lộ một lối đi tối tăm dẫn xuống lòng đất.
Thẩm Tra Quan há hốc mồm, đôi mắt đeo kính gọng tre mở to. "Trời ơi... Một mật thất!"
Lâm Dịch chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt ánh lên sự trầm tư. *Đây mới chỉ là khởi đầu.* Hắn cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo phả ra từ lối đi, mang theo mùi ẩm mốc và kim loại cũ. Hắn biết, bên dưới đó, không chỉ có tài sản, mà còn có cả những bí mật kinh hoàng của Trần Thị Gia Tộc, những bí mật mà có thể rung chuyển cả triều đình Đại Hạ.
***
**Cảnh 3: Dinh thự Trần Thị Gia Tộc (Kho chứa bí mật/Phòng sổ sách)**
Bên trong mật thất, không khí lạnh lẽo và ẩm ướt bao trùm. Tiếng kẽo kẹt của bản lề cũ khi cánh cửa bí mật đóng lại sau lưng họ, cùng với tiếng bước chân vang vọng trong không gian kín, tạo nên một cảm giác rợn người. Ánh sáng từ những ngọn đuốc được thắp vội vã chỉ đủ để soi rọi một phần nhỏ của căn hầm ngầm rộng lớn. Mùi ẩm mốc, đất và kim loại cũ xộc thẳng vào mũi, hòa quyện với một mùi hương gỗ đặc trưng, nặng nề của những đồ vật quý giá đã được cất giữ quá lâu trong bóng tối. Không khí căng thẳng, hồi hộp, xen lẫn sự tò mò.
Lâm Dịch dẫn đầu đoàn người, Thẩm Tra Quan theo sát phía sau, với vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa có chút sợ hãi. Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ và Vương Đại Trụ đi theo, tay nắm chặt binh khí, ánh mắt cảnh giác quét qua từng ngóc ngách.
Căn hầm thực sự là một mê cung. Dưới ánh đuốc chập chờn, hàng loạt hòm gỗ lớn nhỏ hiện ra, xếp chồng lên nhau thành từng đống cao ng���t. Khi những chiếc hòm đầu tiên được mở ra, tiếng đồng tiền va chạm lanh canh vang vọng khắp không gian. Vàng bạc, châu báu lấp lánh trong ánh lửa, những viên ngọc bích xanh biếc, những chuỗi ngọc trai óng ánh, tơ lụa quý hiếm từ Tây Vực được bọc kín, tất cả đều chất đầy đến tận miệng hòm. Quy mô của sự giàu có bất chính này khiến tất cả đều choáng váng.
"Trời ơi... số lượng này... gấp mười lần những gì chúng ta tưởng tượng!" Thẩm Tra Quan thốt lên, đôi mắt tròn xoe sau cặp kính, giọng nói run rẩy vì kinh ngạc. Ông ta vội vàng ra lệnh cho các binh lính bắt đầu niêm phong từng hòm, từng kho chứa. Nhưng bàn tay ông ta vẫn còn run rẩy khi ghi chép.
Lâm Dịch không quá ngạc nhiên trước số vàng bạc châu báu này. Hắn biết, đây chỉ là một phần nhỏ của vấn đề. Đối với một gia tộc quyền thế, tài sản không chỉ dừng lại ở kim loại quý. Hắn tiếp tục đi sâu vào bên trong, bỏ qua những căn phòng chất đầy vũ khí bí mật - những thanh đao, kiếm sắc lẹm, những bộ cung tên được chế tác tinh xảo, thậm chí cả một số loại hỏa khí thô sơ. Kế bên đó là cả một kho văn tự đất đai của dân nghèo bị chiếm đoạt, những tờ giấy ố vàng ghi lại hàng trăm, hàng ngàn mẫu đất đai mà Trần Thị đã cướp đoạt từ bách tính bằng những thủ đoạn bẩn thỉu nhất. *Trần Thị Gia Tộc chỉ là một mắt xích trong một mạng lưới lớn hơn nhiều. Mớ tài sản này là bằng chứng hùng hồn nhất.* Lâm Dịch cảm thấy một sự lạnh lẽo trong lòng khi nhận ra sự mục ruỗng của hệ thống.
Cuối cùng, hắn dừng lại trước một căn phòng nhỏ hơn, nằm sâu nhất trong mật thất. Nơi đây không có vàng bạc, không có châu báu, chỉ có những giá sách cao ngất, chất đầy sổ sách, văn thư. Mùi mực và giấy cũ nồng nặc trong không khí.
Lâm Dịch nhặt lên một cuốn sổ cũ, bìa đã ố vàng. Hắn lật giở từng trang. Bên trong là những ghi chép tỉ mỉ về các khoản thu chi, nhưng không phải là những khoản thu chi hợp pháp. "Đây không chỉ là vàng bạc," Lâm Dịch nói, giọng trầm tĩnh, nhưng ánh mắt sắc bén hơn bao giờ hết. Hắn đưa cuốn sổ cho Thẩm Tra Quan. "Những cuốn sổ này mới là thứ đáng giá. Ghi chép về các mối quan hệ, các khoản hối lộ, thậm chí cả những giao dịch với thế lực phản loạn."
Thẩm Tra Quan cầm lấy cuốn sổ, đọc lướt qua vài dòng, sắc mặt lập tức biến đổi. Từ kinh ngạc chuyển sang phẫn nộ, rồi đến sự sợ hãi. Những cái tên trong sổ không chỉ là quan lại địa phương, mà còn có cả những chức sắc ở Thành Thiên Phong, thậm chí là những cái tên mà ông ta từng nghe nói đến ở kinh đô. Các khoản hối lộ được ghi chép chi tiết, từ những món quà nhỏ đến những khoản tiền khổng lồ, đổi lấy sự im lặng, sự che chở, hoặc thậm chí là sự tiếp tay cho những hành động sai trái của Trần Thị.
"Bọn khốn này!" Trần Nhị Cẩu không kìm được sự phẫn nộ, nắm chặt tay. "Chúng bóc lột dân chúng đến tận xương tủy! Không chỉ vậy, chúng còn cấu kết với những kẻ phản loạn, bán đứng cả Đại Hạ ư?"
Vương Đại Trụ và Lý Hổ cũng lộ rõ vẻ căm phẫn. Họ đã từng là những người dân thường bị áp bức, họ hiểu rõ nỗi khổ của bách tính. Cảnh tượng này càng khiến họ nhận ra bộ mặt thật sự của Trần Thị, và cả những kẻ đứng sau chúng.
Lâm Dịch gật đầu. "Đúng vậy. Đây là những cuốn sổ kế toán giả mạo, và đây là những ghi chép bí mật. Chúng cho thấy Trần Thị không chỉ tham ô, bóc lột, mà còn là một phần của một mạng lưới tham nhũng sâu rộng hơn, vươn xa hơn Thành Thiên Phong, và thậm chí còn có liên quan đến 'Loạn Tam Phiên'." Hắn chỉ vào một trang ghi chép về việc cung cấp lương thực, vật tư cho một nhóm phản quân dưới danh nghĩa buôn bán hàng hóa. "Việc Trần Thị cấu kết với phản quân đã bị phơi bày tại phiên tòa, nhưng những ghi chép này mới là bằng chứng không thể chối cãi, và nó cho thấy mức độ liên kết sâu sắc hơn rất nhiều."
Thẩm Tra Quan ra lệnh cho binh lính chuyển tất cả sổ sách, văn thư này ra ngoài, và bắt đầu phân loại chúng. Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu cẩn thận hỗ trợ, phân loại các sổ sách, tài liệu theo từng loại: tài sản, nợ nần, hối lộ, liên kết phản loạn. Ánh đèn dầu chiếu rọi lên gương mặt trầm tư của Lâm Dịch, phản chiếu sự nặng nề trong suy nghĩ của anh.
*Một giang sơn mục ruỗng. Trần Thị Gia Tộc chỉ là một vết loét nhỏ trên một cơ thể đã nhiễm trùng nặng nề. Việc phát hiện ra những ghi chép này không chỉ là chiến thắng, mà còn là một lời cảnh báo.* Lâm Dịch biết, quy mô khổng lồ của tài sản bất chính này không chỉ là nguồn lực quan trọng cho việc phát triển thôn làng, mà còn hé lộ một mạng lưới tham nhũng sâu rộng hơn, có thể liên quan đến các quan lại cấp cao hoặc các thế lực khác mà hắn sẽ phải đối mặt. Trịnh Khải tin tưởng hắn, giao cho hắn nhiệm vụ này, đồng nghĩa với việc đẩy hắn sâu hơn vào vòng xoáy chính trị của triều đình suy yếu.
Hắn nhìn những cuốn sổ cũ kỹ trong tay, cảm nhận sự nặng trĩu của chúng. Mỗi trang giấy là một bằng chứng cho sự tàn độc, cho những số phận bị chà đạp, cho những hi vọng bị dập tắt. Cuộc chiến không chỉ dừng lại ở việc lật đổ Trần Thị. Nó mới chỉ bắt đầu. Và với những thông tin này, hắn và thôn làng Sơn Cước sẽ trở thành mục tiêu chú ý của cả triều đình lẫn các phe phái phản loạn.
Thẩm Tra Quan, với vẻ mặt đầy lo lắng, nói: "Những thứ này... có lẽ cần phải báo cáo thẳng lên Ngự Sử Đại Phu. Nó không còn là chuyện địa phương nữa."
Lâm Dịch gật đầu. "Đúng vậy. Nhưng trước mắt, chúng ta phải niêm phong cẩn thận. Từng chi tiết nhỏ đều có thể là mấu chốt để vén màn một sự thật lớn hơn."
Một ngày dài làm việc căng thẳng dần kết thúc. Khi Lâm Dịch bước ra khỏi mật thất, cảm giác lạnh lẽo vẫn còn vương vấn trên người hắn. Ánh nắng chiều đã dịu đi, nhưng vẫn còn đủ để soi rõ những khuôn mặt mệt mỏi của đội ngũ kiểm kê. Hắn nhìn lại dinh thự Trần Thị, giờ đây không còn là biểu tượng của quyền lực và sự giàu có, mà là một đống đổ nát, chất chứa vô vàn bí mật và sự mục ruỗng.
*Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Nhưng ít nhất, ta có thể cố gắng để công lý được thực thi, từng chút một.*
Một chương đã khép lại, nhưng một chương mới, đầy sóng gió và nguy hiểm hơn, vừa mới bắt đầu. Những con số trong sổ sách kia, những cái tên bí mật, sẽ là những manh mối dẫn Lâm Dịch đi xa hơn, sâu hơn vào trung tâm của cơn bão Đại Hạ. Và hắn biết, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng để sinh tồn, đôi khi, hắn phải chiến đấu.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.