Lạc thế chi nhân - Chương 285: Chân Tướng Lộ Diện: Cái Giá Của Quyền Lực Đổ Nát
"Bổn quan tuyên bố, Trần Thị Gia Tộc phạm trọng tội phản quốc, cấu kết địch, bóc lột dân lành, nay bị tước bỏ mọi tước vị, tịch thu toàn bộ gia sản, sung công quỹ triều đình! Trần Kiến Bang cùng các thành viên chủ chốt sẽ bị xử lý theo pháp luật Đại Hạ, tru di tam tộc! Những kẻ đồng lõa khác sẽ bị điều tra và xử phạt thích đáng!"
Lời tuyên án vừa dứt, cả phủ nha chìm trong một khoảnh khắc tĩnh lặng đến đáng sợ, như thể thời gian ngừng lại. Sau đó, một tiếng reo hò bùng nổ, phá tan sự im lặng. "Công lý muôn năm! Ngự Sử Đại Phu vạn tuế! Lâm công tử vạn tuế!" Tiếng reo hò vang dội, kéo dài không dứt, trộn lẫn với tiếng khóc nức nở của những người đã chịu oan ức, tiếng vỗ tay rầm trời của đám đông dân chúng. Mùi hương của công lý và sự giải thoát tràn ngập không gian.
Hai tên lính lập tức tiến đến, tháo xiềng xích khỏi Trần Thị Gia Chủ, nhưng không phải để thả hắn, mà để lôi hắn đi. Trần Kiến Bang giờ đây hoàn toàn sụp đổ. Hắn ta không còn sức để phản kháng hay gào thét. Ánh mắt hắn trống rỗng, vô hồn, như một cái xác không hồn bị kéo lê trên nền đất. Tiếng xiềng xích va vào nhau loảng xoảng khi hắn bị giải đi, chìm nghỉm trong tiếng reo hò của đám đông. Đó là cái kết bi thảm của một thế lực cường hào đã từng lộng hành một phương.
Thế nhưng, khi những người lính chạm vào cánh tay của Trần Thị Gia Chủ, một luồng sức lực cuối cùng bỗng trỗi dậy trong thân thể béo tốt của hắn ta. Trần Kiến Bang đột ngột vùng vẫy, đôi mắt híp lại thường ngày giờ trợn trừng đỏ ngầu, khuôn mặt tròn trịa vốn dĩ luôn mang vẻ xảo quyệt và khinh thường nay vặn vẹo đến biến dạng. Hắn ta gào lên một tiếng, tựa như một con thú bị dồn vào đường cùng, âm thanh the thé, chói tai vang vọng khắp căn phòng xử án nồng nặc mùi mực, gỗ cũ và không khí ngột ngạt.
"Không! Không thể nào! Các ngươi không được động vào ta! Ta là Trần Kiến Bang, gia chủ Trần Thị, là người có công với triều đình, là trụ cột của vùng này! Ngươi, Lâm Dịch! Ngươi đồ tiểu nhân bỉ ổi! Ngươi dám hãm hại ta! Ngươi vu khống ta! Ngươi sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu! Ngươi sẽ phải chết! Chết không toàn thây!" Hắn ta quay phắt về phía Lâm Dịch, ánh mắt đầy rẫy sự căm phẫn điên loạn, như muốn xé xác nuốt sống kẻ đã đẩy hắn vào vực thẳm. "Còn ngươi, Trịnh Khải! Ngươi cũng chỉ là một tên quan lại bị mua chuộc, bị che mắt bởi lời lẽ của tên tiểu súc sinh này! Ngươi bao che, ngươi thiên vị! Triều đình mục nát! Ngươi sẽ phải trả giá! Cả gia đình ngươi sẽ phải gánh chịu hậu quả! Ta sẽ nguyền rủa các ngươi!"
Những lời lẽ thô tục, tàn độc và đầy sự điên cuồng tuôn ra từ miệng Trần Kiến Bang, không chỉ nhắm vào Lâm Dịch mà còn vào cả sự công chính của triều đình, vào Ngự Sử Đại Phu Trịnh Khải – người đang chủ trì phiên tòa. Hắn ta không còn giữ chút thể diện hay vẻ ngoài đạo mạo nào, chỉ còn là một kẻ bại trận đang cố gắng níu kéo chút quyền lực cuối cùng bằng sự đe dọa và lời nguyền rủa vô vọng.
Lâm Dịch đứng đó, thân hình gầy gò trong bộ trang phục thô sơ, vá víu, vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến lạ. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, vốn đã từng trải qua nhiều biến cố, giờ đây càng thêm sắc bén, chăm chú quan sát từng biểu cảm, từng cử chỉ, từng lời nói điên dại của Trần Kiến Bang. Hắn ghi nhớ cái cách một kẻ quyền lực sụp đổ, cái cách bản chất tàn độc và hèn hạ nhất được phơi bày khi mọi thứ quay lưng. Trong đầu hắn, một suy nghĩ hiện lên: *Quyền lực che đậy mọi thứ, nhưng khi quyền lực tan biến, bản chất thật mới lộ rõ. Trần Thị Gia Chủ này, đến cuối cùng, cũng chỉ là một kẻ hèn nhát bị nỗi sợ hãi và căm phẫn nuốt chửng.* Hắn hiểu rằng, sự điên loạn của Trần Kiến Bang không phải là sức mạnh, mà là dấu hiệu cuối cùng của sự tuyệt vọng.
Ngự Sử Đại Phu Trịnh Khải, người vốn nổi tiếng với phong thái thanh liêm, uy nghiêm, khẽ nhíu mày. Gương mặt ông ta vẫn giữ vẻ nghiêm nghị, nhưng ánh mắt sắc như dao găm toát ra một tia phẫn nộ. "Càn rỡ!" Một tiếng "rầm!" lớn vang lên khi ông ta vỗ mạnh tay xuống bàn, khiến không khí trong phòng xử án như bị nén chặt. "Trần Kiến Bang! Ngươi đã bị định tội phản quốc, cấu kết địch, bóc lột dân lành! Ngươi còn dám làm càn trước công đường, lăng mạ quan lại triều đình! Áp giải! Lập tức áp giải hắn đi! Bổn quan không muốn nghe thêm một lời dơ bẩn nào từ kẻ phản tặc này nữa!"
Các quan lại địa phương, bao gồm cả Quan Đại Nhân và Thẩm Tra Quan, nãy giờ vẫn đứng đó với vẻ mặt lo lắng, thận trọng, nay càng thêm kính nể trước sự quyết đoán của Trịnh Khải. Sứ giả hoàng gia, với phong thái quý tộc và vẻ mặt lạnh lùng, cũng khẽ gật đầu, ghi nhớ mọi việc. Bọn lính, được lệnh, lập tức siết chặt gông cùm, lôi Trần Kiến Bang ra khỏi phòng xử án, mặc cho hắn vẫn gào thét những lời nguyền rủa chói tai, dần dần nhỏ dần rồi mất hút. Tiếng xiềng xích va vào nhau loảng xoảng, như tiếng chuông báo hiệu sự kết thúc của một triều đại tàn ác. Lâm Dịch khẽ thở phào, một cảm giác nhẹ nhõm mơ hồ lướt qua tâm trí hắn, nhưng ngay lập tức bị thay thế bởi sự suy tư. Hắn biết, bản chất tàn độc của Trần Kiến Bang không phải là cá biệt, mà là một phần của hệ thống mục ruỗng mà hắn đang phải đối mặt.
Khi Trần Thị Gia Chủ bị kéo lê ra sân ngoài phủ nha, nơi đám đông dân chúng đã chờ đợi suốt từ sáng sớm, tiếng reo hò lại bùng nổ, vang dội như sấm. Hàng trăm người chen chúc nhau, tiếng hò hét, tiếng vỗ tay, tiếng chửi rủa vang lên như một bản giao hưởng của sự giải thoát và căm phẫn. Trần Kiến Bang, giờ đây đã hoàn toàn sụp đổ, cúi gằm mặt xuống, không còn dám ngẩng lên nhìn những ánh mắt phẫn nộ đang trừng trừng nhìn hắn. Vẻ kiêu ngạo, hống hách ngày nào đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một cái xác không hồn bị kéo lê trên nền đất bụi bặm. Mùi bụi và mồ hôi của đám đông hòa quyện trong không khí khô khan của buổi trưa hè.
Ngay sau đó, Ngự Sử Đại Phu Trịnh Khải bước ra, theo sau là Lâm Dịch, Thẩm Tra Quan, Sứ giả hoàng gia, và Quan Đ���i Nhân. Vừa thấy Lâm Dịch, đám đông dân làng, đặc biệt là những người đến từ Sơn Cước Thôn, lập tức vỡ òa trong sự hoan hô nhiệt liệt. "Lâm Dịch! Lâm Dịch! Anh hùng của chúng ta!" Tiếng hô vang dậy, tựa như một làn sóng tràn qua sân phủ nha, nhấn chìm mọi âm thanh khác. Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ chen lên gần hơn, gương mặt rạng rỡ, phấn khích. Trần Nhị Cẩu không ngừng vỗ tay, miệng cười toe toét, thỉnh thoảng lại quay sang khoe khoang với những người xung quanh: "Đó là đại ca của ta đó! Đại ca Lâm Dịch đó!" Vương Đại Trụ thì giơ ngón cái lên với Lâm Dịch, ánh mắt chất phác nhưng đầy sự tự hào. Ngay cả Lý Hổ, với vẻ mặt trầm tĩnh thường ngày, cũng nở một nụ cười hiếm hoi, đứng vững chãi như một tảng đá trong đám đông náo nhiệt.
Lâm Dịch đứng giữa tâm điểm của sự chú ý, những ánh mắt ngưỡng mộ và lòng biết ơn của dân chúng đổ dồn về phía hắn. Hắn cảm nhận được sự ấm áp từ những lời ca tụng, nhưng trong lòng vẫn giữ một sự bình thản đáng kinh ngạc. Hắn biết, đây không phải là một kết thúc đẹp như trong truyện cổ tích, mà chỉ là một giai đoạn đã qua. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn giữ vẻ trầm tư, đôi mắt sâu thẳm không hề lấp lánh sự kiêu ngạo, mà chỉ phản chiếu sự phức tạp của thế giới này.
Ngự Sử Đại Phu Trịnh Khải, sau khi trấn an đám đông và ra hiệu cho các quan lại địa phương tiếp tục công việc, quay sang Lâm Dịch. Ánh mắt ông ta sắc sảo, đầy hàm ý, dừng lại trên người Lâm Dịch. Đó là một cái nhìn phức tạp, vừa có sự đánh giá cao về trí tuệ và sự dũng cảm của Lâm Dịch, vừa có sự thăm dò về con người này, và một chút gì đó giống như sự khuyến khích, xen lẫn với một lời cảnh báo ngầm. Ông ta nhẹ nhàng vỗ vai Lâm Dịch, một cử chỉ không quá thân mật nhưng đủ để thể hiện sự trọng thị của một vị quan lớn đối với một thiếu niên.
"Lâm Dịch, ngươi đã làm rất tốt." Giọng nói của Trịnh Khải trầm ấm, vang vọng nhưng chỉ đủ để Lâm Dịch và những người đứng gần nghe rõ. Ông ta dừng lại một chút, ánh mắt nhìn thẳng vào Lâm Dịch, như muốn đọc thấu tâm can hắn. "Nhưng hãy nhớ, cái cây càng cao, gió càng lớn. Con đường phía trước còn dài... và nguy hiểm hơn nhiều." Lời nói của Trịnh Khải ngắn gọn, nhưng lại mang một trọng lượng lớn, như một tảng đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng, tạo ra vô vàn gợn sóng trong tâm trí Lâm Dịch. Ông ta không nói rõ "cái cây" hay "con đường" đó là gì, nhưng Lâm Dịch hiểu rằng ông ta đang ám chỉ đến những thử thách và hiểm nguy mà hắn sẽ phải đối mặt khi đã gây dựng được tầm ảnh hưởng nhất định.
Lâm Dịch cúi đầu đáp lễ, giọng nói của hắn trầm ổn, kiệm lời như thường lệ. "Đa tạ Ngự Sử Đại Phu đã chỉ dạy. Lâm Dịch xin ghi nhớ." Hắn không nói thêm, bởi hắn biết, trong những tình huống như thế này, sự kiệm lời đôi khi lại là sự khôn ngoan nhất. Hắn cũng hiểu rằng, ánh mắt và lời nói của Trịnh Khải không đơn thuần là lời khen ngợi, mà còn là một sự "đánh dấu", một sự "chú ý" mà hắn chưa chắc đã muốn có. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* hắn thầm nhắc nhở mình. *Nhưng giờ đây, khái niệm "sinh tồn" đã không còn đơn giản như việc kiếm ăn hay bảo vệ một ngôi làng nhỏ nữa. Nó đã mở rộng ra, bao gồm cả việc phải đối phó với những âm mưu chính trị, những cuộc chiến tranh giành quyền lực ở cấp độ quốc gia.* Hắn đã thành công trong việc bảo vệ những người thân yêu và mang lại công lý cho dân làng, nhưng cái giá của sự thành công này là việc hắn phải đối mặt với những thách thức mới, lớn hơn rất nhiều.
Hoàng hôn dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những ánh đèn lồng bắt đầu được thắp sáng trong phủ nha, lung linh và huyền ảo. Lâm Dịch đứng đó, giữa ánh sáng và bóng tối, giữa tiếng reo hò chiến thắng và những suy tư nặng nề về tương lai. Arc đối đầu cường hào đã kết thúc. Một chương mới, đầy sóng gió và thử thách hơn, đã chính thức mở ra, với Lâm Dịch đứng giữa tâm điểm của một cơn bão sắp ập đến, một cơn bão có thể nhấn chìm cả Đại Hạ.
Màn đêm đã bao trùm hoàn toàn Thành Thiên Phong, nhưng trong Quán Ăn Đại Phong, không khí vẫn sôi động và ấm áp. Tiếng bát đĩa lạch cạch, tiếng cười nói rộn ràng của những thực khách đã khuya vẫn vang v��ng trong không gian. Mùi thức ăn phong phú, gia vị nồng nàn và dầu ăn xèo xèo từ nhà bếp phía sau lan tỏa khắp quán, mời gọi và kích thích vị giác. Tuy nhiên, trong một góc khuất của tầng một, nơi ánh đèn lồng chiếu rọi mờ ảo hơn một chút, Lâm Dịch cùng Trần Nhị Cẩu, Vương Đại Trụ và Lý Hổ lại ngồi trầm tư trước một bàn ăn thịnh soạn gần như chưa động đũa. Các món ăn nóng hổi, màu sắc hấp dẫn được bày biện tinh tế, nhưng không ai trong số họ có vẻ thèm ăn.
Trần Nhị Cẩu, dù vẫn còn chút phấn khích của chiến thắng, nhưng sự hưng phấn của hắn đã dịu xuống. Hắn khẽ khàng gắp một miếng thịt kho tàu, ánh mắt vẫn lấp lánh niềm vui. "Đại ca, Trần Thị Gia Tộc cuối cùng cũng sụp đổ! Thôn làng chúng ta sẽ được yên bình rồi!" Giọng hắn mang theo sự nhẹ nhõm và hy vọng, như thể mọi vấn đề đã được giải quyết. Hắn luôn tin tưởng Lâm Dịch vô điều kiện, và trong mắt hắn, sự sụp đổ của Trần Thị đồng nghĩa với một tương lai tươi sáng, không còn áp bức. "Từ nay về sau, không ai còn dám đến quấy phá Sơn Cước Thôn nữa đâu, đại ca!"
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, gãi đầu, ánh mắt đầy vẻ băn khoăn. Hắn vốn không phải là người suy nghĩ quá nhiều, nhưng lời cảnh báo của Ngự Sử Đại Phu Trịnh Khải đã gieo vào lòng hắn một hạt mầm lo lắng. "Nhưng lời của Ngự Sử Đại Phu... có ý gì vậy, Lâm huynh? 'Cây càng cao, gió càng lớn', rồi 'con đường phía trước còn dài và nguy hiểm hơn nhiều'... Nghe có vẻ không phải là chuyện tốt lành gì." Hắn quay sang nhìn Lâm Dịch, chờ đợi một lời giải đáp. Vương Đại Trụ luôn ngưỡng mộ trí tuệ của Lâm Dịch và tin rằng hắn sẽ có câu trả lời cho mọi thắc mắc.
Lý Hổ, vẫn im lặng như thường lệ, chỉ nhấp một ngụm rượu gạo, ánh mắt kiên định nhìn Lâm Dịch. Hắn không nói gì, nhưng sự hiện diện của hắn đã đủ để thể hiện sự ủng hộ và sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Vết sẹo nhỏ trên lông mày của hắn càng làm tăng thêm vẻ từng trải.
Lâm Dịch không lập tức trả lời. Hắn nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ lan tỏa trong vòm miệng, ánh mắt lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vằng vặc chiếu rọi con phố đã vắng dần người qua lại. Trong đầu hắn, những suy nghĩ cuộn xoáy không ngừng, phức tạp hơn nhiều so với vẻ ngoài trầm tĩnh của hắn. Hắn đã dự đoán được phản ứng của Trịnh Khải, nhưng lời cảnh báo thẳng thắn đó vẫn khiến hắn phải suy ngẫm sâu sắc.
*Trần Nhị Cẩu vẫn còn quá ngây thơ,* Lâm Dịch thầm nghĩ. *Yên bình? Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Và công lý vừa được thực thi hôm nay chỉ là một mảnh vá nhỏ trên một tấm vải đã mục nát.*
Hắn đặt chén trà xuống, khẽ thở dài, rồi chậm rãi cất lời, giọng nói trầm lắng nhưng chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc mà những người bạn của hắn chưa thể đạt tới. "Trần Nhị Cẩu, Đại Trụ nói đúng. Đây không phải là kết thúc, mà chỉ là một khởi đầu. Lời của Ngự Sử Đại Phu không phải là vô cớ." Hắn đưa mắt quét qua từng người bạn, ánh mắt dừng lại lâu hơn một chút trên Vương Đại Trụ, rồi chuyển sang Lý Hổ, như muốn đảm bảo rằng họ đều hiểu được s��� nghiêm trọng của vấn đề.
"Trần Thị Gia Tộc, dù hùng mạnh đến mấy ở địa phương, cũng chỉ là một con tốt thí. Một con tốt được dựng lên để bóc lột dân chúng, để củng cố quyền lực cho những kẻ lớn hơn. Và khi con tốt đó trở nên quá thối nát, quá mục ruỗng, nó sẽ bị loại bỏ để bảo vệ bàn cờ lớn hơn." Lâm Dịch đưa tay lên, vẽ một vòng tròn nhỏ trên mặt bàn, tượng trưng cho Sơn Cước Thôn, rồi mở rộng ra một vòng tròn lớn hơn, tượng trưng cho Thành Thiên Phong và các vùng lân cận. "Chúng ta đã thành công trong việc loại bỏ một con tốt, nhưng điều đó đồng nghĩa với việc chúng ta đã gián tiếp bước vào một sân khấu lớn hơn nhiều. Sân khấu mà Trịnh Khải nhắc đến."
Hắn dừng lại, cho phép những lời nói của mình thấm vào tâm trí của những người bạn. "Phía sau Trần Thị, còn có những bàn tay điều khiển. Những thế lực lớn hơn, những kẻ có thể chi phối cả các quan lại cấp cao, thậm chí là triều đình." Hắn nhớ lại những lời đồn về Thiên Phong Thương Hội và Hắc Sa Bang, những cái tên đã bắt đầu xuất hiện thường xuyên hơn trong các cuộc trò chuyện. "Và quan trọng nhất, 'Loạn Tam Phiên' chưa hề kết thúc. Nó đang âm ỉ, đang lan rộng. Việc Trần Thị cấu kết với phản quân đã bị phơi bày. Điều đó có nghĩa là Sơn Cước Thôn, và cả ta, giờ đây đã lọt vào tầm ngắm của cả triều đình lẫn các phe phái phản loạn."
Sự tĩnh lặng bao trùm góc quán. Tiếng cười nói từ những bàn khác bỗng trở nên xa xăm, như thuộc về một thế giới khác. Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ nhìn nhau, vẻ mặt từ băn khoăn dần chuyển sang lo lắng. Lý Hổ vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng ánh mắt hắn cũng ánh lên sự suy tư sâu sắc.
"Sự sụp đổ của Trần Thị Gia Tộc sẽ tạo ra một khoảng trống quyền lực khổng lồ ở địa phương," Lâm Dịch tiếp tục, giọng nói nhỏ dần nhưng vẫn đầy sức nặng. "Các thế lực khác sẽ không bỏ qua cơ hội này. Thương hội lớn hơn, các phe phái giang hồ, thậm chí là quan lại từ những vùng khác sẽ muốn nhảy vào tranh giành. Chúng ta, những người đã lật đổ Trần Thị, sẽ trở thành mục tiêu chú ý của tất cả." Hắn nhấp m���t ngụm trà nữa, cảm nhận sự đắng đót cuối cùng của vị trà, giống như cái giá của chiến thắng mà hắn vừa giành được. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng đôi khi, tri thức cũng là gánh nặng. Biết quá nhiều sẽ khiến mình phải đối mặt với quá nhiều thứ."
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, ánh trăng vằng vặc chiếu sáng con đường, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn bóng tối. *Công lý đã được thực thi, nhưng cái giá phải trả cho việc này là rất lớn. Ta đã gián tiếp cuốn mình vào một cuộc chiến lớn hơn, vượt ra khỏi phạm vi biên thùy nghèo khó này.*
"Vậy... chúng ta phải làm gì bây giờ, đại ca?" Trần Nhị Cẩu hỏi, giọng nói nhỏ lại, không còn vẻ hân hoan như ban đầu. "Chúng ta phải chiến đấu tiếp sao?"
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa trong ánh đèn lồng. "Chúng ta luôn phải chiến đấu, Nhị Cẩu. Chỉ là bây giờ, cuộc chiến sẽ phức tạp hơn, và kẻ thù không còn lộ mặt rõ ràng như Trần Thị nữa. Chúng ta cần củng cố thôn làng, xử lý tài sản tịch thu của Trần Thị một cách khôn ngoan, để bi��n chúng thành lợi thế của chúng ta. Và quan trọng nhất," hắn ngừng lại, ánh mắt sắc bén quét qua từng người, "chúng ta cần phải chuẩn bị. Chuẩn bị cho những cơn gió lớn hơn sẽ ập đến. Bởi vì, thế giới này không nợ ai một sự công bằng."
Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ngắm Thành Thiên Phong đang chìm trong màn đêm. Ánh trăng vẫn sáng, nhưng ánh sáng đó dường như chỉ làm nổi bật thêm những bóng tối ẩn chứa. Lâm Dịch biết, cuộc sống bình dị mà hắn hằng khao khát ngày càng trở nên xa vời. Hắn đã đặt chân vào một con đường mà hắn không thể quay đầu lại.
*Arc đối đầu cường hào đã kết thúc.* Hắn thầm nhắc nhở mình. *Một chương mới, đầy sóng gió và thử thách hơn, đã chính thức mở ra, với ta đứng giữa tâm điểm của một cơn bão sắp ập đến, một cơn bão có thể nhấn chìm cả Đại Hạ. Và ta phải sống sót qua nó, bằng mọi giá.*
Hắn quay lại, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết, nhìn về phía những người bạn đang ngồi đó, tin tưởng và lo lắng. "Ăn thôi. Chúng ta còn rất nhiều việc phải làm."
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.