Lạc thế chi nhân - Chương 284: Phiên Tòa Công Lý: Trận Chiến Cuối Cùng Của Trần Thị
Tiếng gõ mạnh của Trịnh Khải xuống bàn dường như vẫn còn vang vọng đâu đây trong không khí đặc quánh của phủ nha. Trần Thị Gia Chủ bị lôi đi, tiếng gào thét tuyệt vọng của hắn chìm dần trong sự im lặng nặng nề, sau đó là những mệnh lệnh sắc lạnh của Ngự Sử Đại Phu về việc phong tỏa gia sản, bắt giữ đồng lõa. Lâm Dịch đã thở phào nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt hắn vẫn đầy suy tư. Hắn biết, đây không phải là kết thúc, mà chỉ là một khởi đầu mới, đầy sóng gió hơn rất nhiều.
Một ngày sau, trời nắng như đổ lửa, nhưng sức nóng từ mặt trời không thể sánh bằng sự sôi sục trong lòng người dân. Sân phủ nha, một nơi vốn dĩ u ám và lạnh lẽo, giờ đây chật cứng người. Không chỉ có dân làng Sơn Cước, mà còn có những gương mặt lạ lẫm từ các thôn trấn lân cận, những người đã từng chịu đựng sự áp bức của Trần Thị Gia Tộc, hoặc đơn giản là tò mò muốn chứng kiến cái kết của một thế lực cường hào.
Mùi ẩm mốc của những phiến đá cũ kỹ dưới nền phủ nha hòa lẫn với mùi mồ hôi của đám đông chen chúc, mùi hương trầm thoang thoảng từ bàn xét xử, tạo nên một thứ không khí vừa trang nghiêm, vừa căng thẳng đến nghẹt thở. Những tiếng rì rầm bàn tán, những tiếng hít hà kinh ngạc, những ánh mắt đổ dồn vào trung tâm sân, nơi một đài cao tạm bợ đã được dựng lên.
Trên đài cao, Ngự Sử Đại Phu Trịnh Khải ngồi ở vị trí cao nhất, uy nghi và lạnh lùng. Ông mặc quan phục màu xanh đậm, không một nếp nhăn, mái tóc đen điểm bạc được búi gọn gàng, khuôn mặt cương nghị không chút biểu cảm. Ánh mắt tinh anh của ông đảo qua đám đông, sắc lạnh như lưỡi dao, khiến bất kỳ ai chạm phải cũng phải cúi đầu tránh né. Bên dưới ông là Thẩm Tra Quan, Sứ giả hoàng gia, và cả Quan Đại Nhân địa phương, tất cả đều ngồi thẳng lưng, vẻ mặt nghiêm trọng. Quan Đại Nhân, người từng nhiều lần bị Trần Thị Gia Tộc dắt mũi, giờ đây lộ rõ sự căng thẳng, đôi tay ông siết chặt vào nhau dưới gấu áo.
Lâm Dịch đứng ở một vị trí hơi lùi về phía sau các quan viên, nhưng vẫn đủ gần để mọi người có thể thấy hắn. Hắn mặc một bộ y phục bằng vải thô màu xám, sạch sẽ nhưng giản dị. Thân hình gầy gò của hắn dường như càng nổi bật giữa đám đông quan lại béo tốt, quyền quý. Khuôn mặt hắn vẫn giữ vẻ trầm tư thường thấy, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của một người đến từ thế giới khác, một người vừa gián tiếp đẩy một gia tộc cường thịnh vào chỗ diệt vong. Hắn không có vẻ đắc thắng, cũng chẳng chút lo sợ, chỉ đơn thuần là một người quan sát, một người kiến tạo.
*Thật là một vở kịch hoành tráng,* Lâm Dịch nghĩ thầm, trong lòng xen lẫn sự châm biếm. *Phiên tòa công khai. Một cách để củng cố lòng dân, dằn mặt những kẻ khác và cũng là để triều đình thể hiện quyền lực. Trịnh Khải này quả không hổ danh Ngự Sử Đại Phu.*
Hắn cảm nhận được hàng trăm ánh mắt đang đổ dồn về phía mình, từ ngưỡng mộ, biết ơn đến tò mò, và cả một vài ánh mắt nghi kỵ từ những kẻ còn chưa rõ chuyện gì đang xảy ra. Lâm Dịch không quan tâm, hắn đã quá quen với việc trở thành tâm điểm của sự chú ý bất đắc dĩ. Mục tiêu của hắn không phải là danh vọng, mà là sự an toàn, sự ổn định cho những người hắn quan tâm.
Xa xa trong đám đông, hắn thấy Trần Nhị Cẩu, Vương Đại Trụ và Lý Hổ. Nhị Cẩu không giấu nổi vẻ phấn khích, đôi mắt sáng rực nhìn hắn, miệng mấp máy như muốn nói "Đại ca lợi hại!". Vương Đại Trụ gật đầu đầy vẻ nghĩa khí, ánh mắt kiên định. Lý Hổ thì trầm tĩnh hơn, chỉ lặng lẽ quan sát, như đang thấu hiểu những gánh nặng vô hình mà Lâm Dịch đang mang trên vai. Sự ủng hộ thầm lặng của họ là một nguồn sức mạnh lớn đối với Lâm Dịch.
Ngự Sử Đại Phu Trịnh Khải giơ tay lên, ra hiệu cho đám đông im lặng. Tiếng trống lệnh vang lên một hồi dài, dứt khoát, cắt ngang mọi tạp âm. Bầu không khí lập tức trở nên t��nh lặng đến đáng sợ.
“Bổn quan, Ngự Sử Đại Phu Trịnh Khải, phụng mệnh hoàng thượng, đích thân chủ trì phiên tòa công khai này!” Giọng Trịnh Khải vang dội, rõ ràng từng chữ, như muốn xuyên thấu vào tận xương tủy mỗi người. “Phiên tòa hôm nay không chỉ là xét xử một gia tộc, mà là để làm sáng tỏ công lý, chấn chỉnh kỷ cương quốc gia trong thời loạn lạc!”
Tiếng ông vừa dứt, hai tên lính lực lưỡng liền giải Trần Thị Gia Chủ ra. Hắn ta không còn vẻ béo tốt, sang trọng như trước. Khuôn mặt tròn trịa giờ đây hốc hác, tái mét, đôi mắt híp lại đỏ ngầu vì thiếu ngủ và sợ hãi. Y phục sang trọng ngày nào giờ nhăn nhúm, lấm lem. Hắn bị xiềng xích trói chặt, mỗi bước đi đều nặng nề, lê lết. Vừa nhìn thấy Lâm Dịch, ánh mắt hắn bỗng bùng lên ngọn lửa căm phẫn tột độ.
“Lâm Dịch! Ngươi là đồ tiểu nhân hèn hạ, vu oan giá họa! Ngươi sẽ không được chết yên đâu!” Trần Thị Gia Chủ gào lên, tiếng nói the thé đầy sự thù hận, nhưng cũng phảng phất sự tuyệt vọng. Hắn cố gắng vùng vẫy, nhưng hai tên lính vẫn giữ chặt, ấn hắn quỳ sụp xuống đất.
Lâm Dịch chỉ khẽ nhíu mày, không đáp lời. Hắn đã dự liệu trước phản ứng này. Đối với những kẻ đã quen sống trên đỉnh cao quyền lực, việc bị kéo xuống bùn lầy là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận. Hắn không cần phải đôi co với một kẻ sắp chết.
Trịnh Khải gõ mạnh chiếc búa gỗ xuống bàn một tiếng "Cốc!" vang dội. “Im lặng! Kẻ cả gan làm loạn tại công đường, trọng tội thêm một bậc!”
Trần Thị Gia Chủ bị dọa, đành phải ngậm miệng, nhưng đôi mắt hắn vẫn trừng trừng nhìn Lâm Dịch, như muốn ăn tươi nuốt sống.
*Sự căm hận của kẻ sắp sụp đổ luôn là thứ đáng sợ nhất,* Lâm Dịch suy nghĩ. *Nhưng cũng chính là bằng chứng rõ ràng nhất cho thấy hắn đã chạm vào đúng điểm yếu của chúng. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và sự thật, khi được phơi bày đúng lúc, đúng chỗ, còn sắc bén hơn vạn thanh gươm.*
Trịnh Khải lại cất lời, giọng nói mang theo một sự lạnh lùng khó tả: “Phiên tòa này sẽ xét xử Trần Thị Gia Tộc, đứng đầu là Trần Kiến Bang, về các tội danh: cấu kết phản loạn, mưu đồ lật đổ triều đình; bóc lột, áp bức dân lành; hối lộ quan lại, thao túng chính quyền địa phương; tích trữ lương thực, vũ khí trục lợi trong thời loạn lạc; và nhiều tội ác khác đã được điều tra làm rõ.” Ông dừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt trong đám đông, như muốn khắc sâu từng lời vào tâm trí họ. “Hôm nay, công lý sẽ được thực thi!”
Những lời của Trịnh Khải đã khơi dậy một làn sóng xì xào, bàn tán trong đám đông. "Cấu kết phản loạn!" "Mưu đồ lật đổ triều đình!" Những từ ngữ nặng nề đó khiến tất cả đều kinh hãi. Mọi người đều biết Trần Thị là cường hào địa phương, nhưng không ai ngờ chúng lại dám cả gan làm những việc tày đình như vậy.
Lâm Dịch đứng đó, vẻ mặt điềm tĩnh đến lạ lùng. Hắn không có bất kỳ cảm xúc vui mừng hay hân hoan nào. Trong thâm tâm, hắn hiểu rõ rằng sự sụp đổ của một thế lực không có nghĩa là mọi vấn đề sẽ được giải quyết. Nó chỉ là một bước trong một chuỗi những sự kiện phức tạp hơn rất nhiều. Khoảng trống quyền lực mà Trần Thị để lại sẽ là miếng mồi ngon cho những kẻ khác, và "Loạn Tam Phiên" vẫn là một bóng ma đang lơ lửng trên đầu Đại Hạ.
*Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* hắn tự nhắc nhở. *Và để sinh tồn trong một thế giới đầy rẫy bất công này, không chỉ cần mưu trí, mà còn cần sự can đảm để đối mặt với những hiểm nguy tiềm ẩn.*
Trịnh Khải gật đầu ra hiệu. Thẩm Tra Quan đứng dậy, bắt đầu đọc cáo trạng chi tiết, giọng nói đều đều nhưng nội dung thì đầy rẫy những tội ác rợn người. Tiếng hít hà của dân chúng lại vang lên, xen lẫn những tiếng chửi rủa khe khẽ. Phiên tòa công khai đã chính thức bắt đầu, và Lâm Dịch, một lần nữa, lại đứng ở tâm điểm của cơn bão.
***
Sau khi Thẩm Tra Quan đọc xong bản cáo trạng dài dằng dặc, liệt kê không sót một tội danh nào của Trần Thị Gia Tộc, từ những vụ cướp bóc nhỏ lẻ, mua chuộc quan lại cấp thấp, cho đến những giao dịch bí mật với phản quân, cả sân phủ nha chìm trong một sự phẫn nộ âm ��. Tiếng rì rầm bàn tán, tiếng thở dài, tiếng chửi rủa khe khẽ bắt đầu nổi lên như một làn sóng ngầm.
Trịnh Khải gõ búa thêm một lần nữa, âm thanh dứt khoát như một tiếng sấm giữa trời quang. "Yên lặng! Tiếp theo, mời người đã vạch trần những tội ác tày trời này, chứng nhân quan trọng của vụ án, Lâm Dịch, bước lên trình bày chứng cứ!"
Ánh mắt của hàng trăm người dân, của các vị quan lại, và cả ánh mắt rực lửa căm thù của Trần Thị Gia Chủ, đồng loạt đổ dồn về phía Lâm Dịch. Hắn bước lên phía trước, thân hình gầy gò nhưng bước chân vững chãi, vẻ mặt điềm tĩnh đến lạ. Hắn không hề tỏ ra kiêu ngạo hay lo sợ, chỉ đơn giản là thực hiện phần việc của mình.
*Đây là lúc,* Lâm Dịch tự nhủ. *Mọi thứ đã được sắp đặt. Bây giờ chỉ cần trình bày sự thật một cách logic và thuyết phục nhất.*
Hắn dừng lại trước bục gỗ, nơi các tài liệu, sổ sách và vật chứng đã được chuẩn bị sẵn. Hắn đưa mắt nhìn thẳng vào Trịnh Khải, một cái cúi đầu nhẹ, sau đó quay sang đám đông, ánh mắt điềm nhiên.
"Bạch Ngự Sử, thưa các vị quan, thưa toàn thể bá tánh!" Giọng Lâm Dịch vang lên, không quá lớn nhưng rõ ràng, từng lời từng chữ đều như được gọt giũa kỹ lưỡng. "Những bằng chứng mà Thẩm Tra Quan vừa đọc chỉ là bề nổi của tảng băng chìm. Trần Thị Gia Tộc không chỉ là cường hào địa phương, mà còn là những kẻ phản quốc táng tận lương tâm, đã lợi dụng 'Loạn Tam Phiên' để trục lợi, đẩy Đại Hạ vào nguy hiểm tột cùng!"
Tiếng xì xào lại nổi lên, lớn hơn lúc nãy. Đặc biệt là từ phía các quan lại và Sứ giả hoàng gia, những người đã biết về mức độ nghiêm trọng của vụ án, nhưng việc Lâm Dịch trực tiếp công bố trước đám đông vẫn khiến họ giật mình. Trịnh Khải chỉ khẽ nhíu mày, ánh mắt sắc bén vẫn không rời khỏi Lâm Dịch.
Lâm Dịch không để ý đến phản ứng của mọi người. Hắn b��t đầu trình bày, tay chỉ vào từng chồng tài liệu. "Đây là sổ sách ghi chép các giao dịch mua bán ngầm của Trần Thị với các thương nhân được cho là có liên hệ với phản quân. Chúng ta có thể thấy rõ, họ đã bán đi một lượng lớn lương thảo với giá cắt cổ, trong khi dân chúng đang phải chịu cảnh đói kém. Hơn nữa, những danh sách này còn ghi chép cả việc tuồn vũ khí, công cụ sản xuất vũ khí cho các nhóm phản loạn ở biên giới phía Tây."
Hắn nhặt lên một tập giấy khác, được niêm phong cẩn thận. "Đây là những bức thư tay, được tìm thấy trong mật thất của Trần Thị Gia Chủ, trao đổi với một nhân vật bí ẩn có tên 'Hắc Ưng', kẻ được biết đến là một trong những thủ lĩnh của lực lượng phản loạn. Nội dung các bức thư cho thấy Trần Thị không chỉ bán vật tư, mà còn cung cấp thông tin tình báo về các tuyến đường vận chuyển quân lương, về binh lực của triều đình..."
Mỗi lời Lâm Dịch nói ra đều như một nhát dao đâm thẳng vào Trần Thị Gia Chủ đang quỳ dưới đất. Hắn ta trợn mắt, khuôn mặt tái mét chuyển sang tím tái, miệng há hốc muốn phản bác nhưng không thể thốt nên lời.
"Và cuối cùng," Lâm Dịch nói, ánh mắt dừng lại ở một bản đồ cũ kỹ được trải ra trên bàn. Hắn chỉ vào một vài điểm được đánh dấu bằng mực đỏ. "Đây là bản đồ ghi chép các vị trí quân sự trọng yếu của triều đình, những nơi mà Trần Thị Gia Tộc đã từng có người trà trộn vào, và đáng sợ hơn, là những kế hoạch tấn công, rút lui của phản quân, được Trần Thị vẽ ra dựa trên thông tin họ có được. Việc này không chỉ là trục lợi, mà là mưu đồ phản quốc, đẩy hàng vạn binh sĩ, hàng triệu dân lành vào chỗ chết!"
Cả sân phủ nha lặng như tờ. Không còn tiếng xì xào, không còn tiếng bàn tán. Chỉ còn tiếng gió lùa qua những cột gỗ cũ kỹ và tiếng thở dốc nặng nề của đám đông. Những bằng chứng mà Lâm Dịch đưa ra quá rõ ràng, quá chi tiết, đến mức không ai có thể nghi ngờ.
Trịnh Khải nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy vẻ đánh giá. Ông không ngờ một thiếu niên lại có thể thu thập được những bằng chứng sắc bén và tầm cỡ đến vậy. Ngay cả các Thẩm Tra Quan lão luyện cũng khó có thể làm được điều này. Ông gật đầu nhẹ. "Tốt lắm. Vậy, nhân chứng quan trọng nhất, Lý Quản Sự, hãy bước ra và nói rõ mọi việc!"
Lý Quản Sự được hai tên lính dẫn ra. Dáng người gầy gò của ông ta run rẩy bần bật, khuôn mặt đầy nếp nhăn giờ đây tái mét, mồ hôi lạnh túa ra như tắm. Ông ta vừa nhìn thấy Trần Thị Gia Chủ, lại càng sợ hãi đến suýt khuỵu gối.
"Ngươi... ngươi dám..." Trần Thị Gia Chủ trừng mắt nhìn Lý Quản Sự, tiếng gầm gừ như một con thú bị dồn vào đường cùng.
Lâm Dịch khẽ liếc nhìn Lý Quản Sự, ánh mắt trấn an. Ông ta là mấu chốt để xâu chuỗi mọi bằng chứng. Nếu ông ta sụp đổ, mọi thứ sẽ trở nên khó khăn hơn nhiều.
Trịnh Khải vung tay, ra hiệu cho lính giữ chặt Trần Thị Gia Chủ, không cho hắn quấy nhiễu. Ông quay sang Lý Quản Sự, giọng nói trầm ổn nhưng đầy uy lực: "Lý Quản Sự, đừng sợ hãi. Ngươi đã được bảo vệ. Hãy nói ra sự thật. Triều đình sẽ không dung thứ cho kẻ ác, nhưng cũng sẽ không bạc đãi người dám đứng l��n vì công lý."
Lý Quản Sự hít một hơi thật sâu, ánh mắt ông ta chạm vào Lâm Dịch, như tìm thấy một chút sức mạnh. Ông ta run rẩy quỳ xuống. "Bạch... Bạch Ngự Sử... bẩm các vị quan... lão phu... lão phu xin thành thật khai báo..."
Giọng ông ta ban đầu nhỏ như tiếng muỗi kêu, nhưng dần dần, khi nỗi sợ hãi nhường chỗ cho sự ăn năn và cảm giác được giải thoát, nó trở nên rõ ràng hơn.
"...Chúng tôi đã... đã giao dịch lương thảo, vũ khí cho... cho phản quân, đổi lấy lợi ích... Trần Thị Gia Chủ... chính là người ra lệnh... hắn nói... nói rằng triều đình đã suy yếu... cần phải chuẩn bị đường lui... hắn còn... còn sai người dò la tin tức, ghi chép lại... rồi gửi cho 'Hắc Ưng'..." Lý Quản Sự nấc nghẹn, từng lời khai đều như một gánh nặng được trút bỏ, nhưng cũng là một nỗi đau đớn không thể tả. Ông ta khai báo chi tiết từng giao dịch, từng địa điểm, từng cái tên liên quan, từng âm mưu thâm độc mà Trần Thị Gia Tộc đã thực hiện trong suốt nhiều năm qua.
Tiếng nấc nghẹn của Lý Quản Sự vang vọng khắp sân ph��� nha, hòa cùng với tiếng hít hà kinh ngạc của đám đông. Trần Thị Gia Chủ, lúc này, đã hoàn toàn sụp đổ. Hắn ta không còn gào thét nữa, chỉ còn biết ngồi bệt xuống đất, ánh mắt vô hồn.
Lâm Dịch nhìn Lý Quản Sự, trong lòng dấy lên một cảm xúc phức tạp. Lý Quản Sự là một kẻ hèn nhát, đã từng là tay sai đắc lực của Trần Thị, nhưng đứng trước cái chết và sự trừng phạt, ông ta đã chọn con đường chuộc lỗi. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* Lâm Dịch nghĩ. *Nhưng mỗi người đều có thể lựa chọn cách để đối mặt với bất công.*
Phiên tòa vẫn tiếp diễn, nhưng ai cũng biết, số phận của Trần Thị Gia Tộc đã được định đoạt.
***
Lời khai của Lý Quản Sự, từng chi tiết một, như những vết cứa sâu vào lớp vỏ bọc quyền quý của Trần Thị Gia Tộc. Ông ta không bỏ sót bất cứ điều gì, từ những khoản hối lộ nhỏ nhặt cho quan lại địa phương để che giấu việc chiếm đoạt ruộng đất, việc ép buộc dân nghèo bán con cái cho đến những âm mưu thâm độc hơn, như việc đánh tráo quân lư��ng, cung cấp tin tức giả cho triều đình để che đậy các giao dịch với phản quân. Mỗi lời nói của Lý Quản Sự đều được Lâm Dịch đối chiếu với các bằng chứng vật chất, những sổ sách, thư từ, bản đồ mà hắn đã thu thập được. Sự ăn khớp đến đáng sợ khiến không một ai có thể nghi ngờ tính chân thực của lời khai.
Không khí trong phủ nha đạt đến đỉnh điểm của sự căng thẳng. Đám đông người dân, ban đầu còn xì xào bàn tán, giờ đây im phăng phắc, chỉ còn tiếng hít hà kinh ngạc và tiếng thở dốc nặng nề. Sự phẫn nộ dâng trào trong lòng họ khi nghe những tội ác tày trời của Trần Thị Gia Tộc. Nhiều người đã bật khóc, không phải vì sợ hãi, mà vì sự uất ức kìm nén bấy lâu nay cuối cùng cũng được giải tỏa. Mùi bụi và mồ hôi của đám đông càng nặng hơn, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của phủ nha, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt nhưng cũng đầy sự thỏa mãn khi sự thật được phơi bày.
Trần Thị Gia Chủ, Trần Kiến Bang, lúc này đã hoàn toàn sụp đổ. Hắn ta không còn sức để gào thét hay phản kháng. Khuôn mặt tái mét, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây trống rỗng, vô hồn. Hắn ngồi bệt dưới đất, thân thể run rẩy bần bật, đầu cúi gằm. Từng lời của Lý Quản Sự vang vọng trong tai hắn như những tiếng chuông báo tử.
"Ngươi... ngươi dám phản bội ta! Ngươi sẽ không được chết yên đâu, Lý Quản Sự!" Đột nhiên, hắn ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt dữ tợn như một con thú bị thương, gào thét khản đặc. Giọng nói của hắn không còn vẻ the thé, mà đã biến thành một tiếng khò khè, yếu ớt. Hắn muốn lao vào Lý Quản Sự, nhưng xiềng xích đã giữ chặt hắn lại, hai tên lính cũng lập tức khống chế.
Lý Quản Sự, sau khi nói ra tất cả, dường như đã trút được gánh nặng ngàn cân. Dù vẫn còn run rẩy, nhưng ông ta không còn sợ hãi ánh mắt của Trần Thị Gia Chủ nữa. Ông ta cúi đầu sâu hơn, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt đầy nếp nhăn. "Lão phu... lão phu chỉ muốn chuộc lỗi... xin triều đình khai ân..."
Trịnh Khải lắng nghe mọi lời khai, ánh mắt ngày càng lạnh lẽo. Ông không hề ngắt lời Lý Quản Sự, cũng không hề tỏ ra bất ngờ. Dường như mọi thứ đều nằm trong dự liệu của ông. Thỉnh thoảng, ông lại liếc nhìn Lâm Dịch, ánh mắt sắc bén như muốn xuyên thấu tâm can hắn. Đó là một cái nhìn phức tạp, vừa có sự đánh giá, vừa có sự nghiền ngẫm, và cả một chút... tò mò.
Lâm Dịch đứng đó, vẻ mặt vẫn điềm tĩnh, không biểu lộ chút cảm xúc nào. Hắn biết Trịnh Khải đang đánh giá hắn, không chỉ về khả năng phá án, mà còn về con người hắn, về động cơ và tiềm năng của hắn. Đây là một con dao hai lưỡi. Một mặt, nó có thể mở ra những cơ hội mới, nhưng mặt khác, nó cũng có thể kéo hắn vào những vòng xoáy chính trị nguy hiểm hơn rất nhiều.
*Sự chú ý của một vị quan lớn như Trịnh Khải không bao giờ là điều tốt hoàn toàn,* Lâm Dịch thầm nghĩ. *Ông ta là người của triều đình, của quyền lực. Và quyền lực luôn đi kèm với những toan tính và sự kiểm soát.*
Bầu trời bên ngoài phủ nha đã bắt đầu dịu dần, ánh nắng gay gắt ban chiều nhường chỗ cho sắc vàng cam của hoàng hôn đang buông xuống. Những tia nắng cuối cùng len lỏi qua mái hiên, chiếu rọi vào không gian bên trong, tạo nên một khung cảnh u ám nhưng đầy kịch tính.
Sau khi Lý Quản Sự kết thúc lời khai, Trịnh Khải gõ mạnh chiếc búa gỗ một tiếng cuối cùng. "Được rồi! Bổn quan đã nghe rõ tất cả. Chứng cứ đầy đủ, nhân chứng rõ ràng, không thể chối cãi!" Ông đứng dậy, thân hình uy nghi, giọng nói vang dội, khiến cả phủ nha im bặt. "Trần Thị Gia Tộc, dưới sự dẫn dắt của Trần Kiến Bang, đã phạm phải trọng tội phản quốc, cấu kết với phản loạn, mưu hại quốc gia, đồng thời bóc lột, áp bức dân lành, tham nhũng, hối lộ, làm mục ruỗng kỷ cương phép nước!"
Trịnh Khải dừng lại, ánh mắt sắc bén quét qua Trần Thị Gia Chủ đang quỳ rạp dưới đất, sau đó nhìn thẳng vào đám đông. "Tội ác của Trần Thị Gia Tộc không thể dung thứ! Chúng đã lợi dụng 'Loạn Tam Phiên' để trục lợi, bán nước cầu vinh, đẩy hàng triệu bá tánh vào cảnh lầm than, khiến triều đình Đại Hạ suy yếu!"
Những lời của Trịnh Khải không chỉ là một bản án, mà còn là một lời tuyên bố đanh thép, một lời cảnh cáo gửi đến tất cả những kẻ khác đang nuôi mộng làm loạn trong thời buổi nhiễu nhương này.
Lâm Dịch cảm nhận được sự thay đổi trong thái độ của dân chúng. Từ sự phẫn nộ, giờ đây họ đã chuyển sang sự kính phục và tin tưởng tuyệt đối vào công lý mà Trịnh Khải đang đại diện. Đối với hắn, đây là một chiến thắng quan trọng, không chỉ vì đã lật đổ Trần Thị, mà còn vì đã gieo mầm hy vọng vào lòng người dân.
*Hy vọng là một thứ vũ khí mạnh mẽ,* Lâm Dịch suy nghĩ. *Nó có thể đoàn kết con người, và tạo ra những sức mạnh phi thường.* Hắn biết, sự kiện này sẽ củng cố lòng trung thành của dân làng đối với hắn, biến hắn thành một thủ lĩnh không chính thức, một biểu tượng của hy vọng trong mắt họ. Đây là một lợi thế, nhưng cũng là một trách nhiệm nặng nề.
***
Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm đỏ cả khoảng sân phủ nha. Ánh sáng vàng cam cuối ngày hắt lên những khuôn mặt căng thẳng, chờ đợi. Ngự Sử Đại Phu Trịnh Khải, sau khi tổng hợp toàn bộ tội trạng, đứng thẳng người, giọng nói đanh thép và cương quyết vang vọng khắp không gian: "Bổn quan tuyên bố, Trần Thị Gia Tộc phạm trọng tội phản quốc, cấu kết địch, bóc lột dân lành, nay bị tước bỏ mọi tước vị, tịch thu toàn bộ gia sản, sung công quỹ triều đình! Trần Kiến Bang cùng các thành viên chủ chốt sẽ bị xử lý theo pháp luật Đại Hạ, tru di tam tộc! Những kẻ đồng lõa khác sẽ bị điều tra và xử phạt thích đáng!"
Lời tuyên án vừa dứt, cả phủ nha chìm trong một khoảnh khắc tĩnh lặng đến đáng sợ, như thể thời gian ngừng lại. Sau đó, một tiếng reo hò bùng nổ, phá tan sự im lặng. "Công lý muôn năm! Ngự Sử Đại Phu vạn tuế! Lâm công tử vạn tuế!" Tiếng reo hò vang dội, kéo dài không dứt, trộn lẫn với tiếng khóc nức nở của những người đã chịu oan ức, tiếng vỗ tay rầm trời của đám đông dân chúng. Mùi hương của công lý và sự giải thoát tràn ngập không gian.
Hai tên lính lập tức tiến đến, tháo xiềng xích khỏi Trần Thị Gia Chủ, nhưng không phải để thả hắn, mà để lôi hắn đi. Trần Kiến Bang giờ đây hoàn toàn sụp đổ. Hắn ta không còn sức để phản kháng hay gào thét. Ánh mắt hắn trống rỗng, vô hồn, như một cái xác không hồn bị kéo lê trên nền đất. Tiếng xiềng xích va vào nhau loảng xoảng khi hắn bị giải đi, chìm nghỉm trong tiếng reo hò của đám đông. Đó là cái kết bi thảm của một thế lực cường hào đã từng lộng hành một phương.
Lâm Dịch đứng đó, đón nhận những ánh mắt ngưỡng mộ, những lời ca tụng từ phía dân chúng. Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ đã chen lên gần hơn, gương mặt rạng rỡ, phấn khích. Trần Nhị Cẩu không ngừng vỗ tay, miệng cười toe toét. Vương Đại Trụ thì giơ ngón cái lên với Lâm Dịch, ánh mắt chất phác nhưng đầy sự tự hào. Ngay cả Lý Hổ, với vẻ mặt trầm tĩnh thường ngày, cũng nở một nụ cười hiếm hoi.
Tuy nhiên, trong lòng Lâm Dịch, cảm giác hân hoan chiến thắng lại pha lẫn một sự nặng trĩu khó tả. Hắn biết, đây không phải là một kết thúc đẹp như trong truyện cổ tích. Mặc dù công lý đã được thực thi, nhưng cái giá phải trả cho việc này là rất lớn. Việc Trần Thị Gia Tộc bị diệt vong sẽ tạo ra một khoảng trống quyền lực khổng lồ ở địa phương, thu hút các thế lực khác, cả thương hội lớn hơn, các phe phái giang hồ, và thậm chí là quan lại cấp cao từ những vùng khác muốn nhảy vào tranh giành. Lời đồn về "Thiên Phong Thương Hội" và "Hắc Sa Bang" mà hắn đã nghe được gần đây lại hiện lên trong tâm trí hắn.
Quan trọng hơn, thông tin về việc Trần Thị cấu kết với phản quân trong 'Loạn Tam Phiên' đã được công bố rộng rãi. Điều này sẽ khiến Lâm Dịch và vùng đất của anh trở thành mục tiêu chú ý không chỉ của triều đình, mà còn của chính các phe phái phản loạn. Hắn đã gián tiếp cuốn mình vào một cuộc chiến lớn hơn, vượt ra khỏi phạm vi biên thùy nghèo khó này.
Trịnh Khải, sau khi tuyên án, không lập tức rời đi. Ông quay đầu lại, ánh mắt sắc bén dừng lại trên người Lâm Dịch. Đó là một cái nhìn phức tạp, vừa có sự đánh giá cao, vừa có sự thăm dò, và một chút gì đó giống như sự khuyến khích. Lâm Dịch chạm ánh mắt với ông ta. Hắn biết, sự chú ý sâu sắc của Ngự Sử Đại Phu này có thể dẫn đến việc ông ta sẽ đề bạt, thử thách, hoặc thậm chí kéo Lâm Dịch vào những vụ việc lớn hơn của triều đình.
*Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* Lâm Dịch thầm nhắc nhở mình. *Nhưng giờ đây, khái niệm "sinh tồn" đã không còn đơn giản như việc kiếm ăn hay bảo vệ một ngôi làng nhỏ nữa. Nó đã mở rộng ra, bao gồm cả việc phải đối phó với những âm mưu chính trị, những cuộc chiến tranh giành quyền lực ở cấp độ quốc gia.* Hắn đã thành công trong việc bảo vệ những người thân yêu và mang lại công lý cho dân làng, nhưng cái giá của sự thành công này là việc hắn phải đối mặt với những thách thức mới, lớn hơn rất nhiều.
Hoàng hôn dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những ánh đèn lồng bắt đầu được thắp sáng trong phủ nha, lung linh và huyền ảo. Lâm Dịch đứng đó, giữa ánh sáng và bóng tối, giữa tiếng reo hò chiến thắng và những suy tư nặng nề về tương lai. Arc đối đầu cường hào đã kết thúc. Một chương mới, đầy sóng gió và thử thách hơn, đã chính thức mở ra, với Lâm Dịch đứng giữa tâm điểm của một cơn bão sắp ập đến, một cơn bão có thể nhấn chìm cả Đại Hạ.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.