Lạc thế chi nhân - Chương 283: Sắc Lệnh Phủ Thượng: Công Lý Vượt Biên Giới
Ánh nắng gay gắt của buổi trưa hè xuyên qua những ô cửa sổ phủ bụi, nhuộm vàng căn phòng xử án vốn đã cũ kỹ của phủ nha. Không khí không vì thế mà ấm lên, trái lại, nó càng thêm ngột ngạt bởi sự căng thẳng tột độ đang bao trùm. Tiếng bút lông của vị thư lại vẫn sột soạt một cách đều đặn, như một nhịp điệu tàn khốc điểm vào sự im lặng đáng sợ. Trần Thị Gia Chủ, thân hình béo tốt, giờ đây lại co rúm trên chiếc ghế gỗ cứng nhắc, khuôn mặt tròn trịa tái mét, nhưng ánh mắt híp lại vẫn ánh lên vẻ ngoan cố cuối cùng.
“Các vị đại nhân, những bằng chứng này đều là vu khống! Lão phu đường đường là một gia chủ, kinh doanh buôn bán mấy chục năm nay, sao có thể làm việc động trời như vậy?” Giọng hắn the thé, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhưng âm vực lại cao hơn bình thường, ẩn chứa sự hoảng loạn. Hắn vẫn ra sức chối cãi, bất chấp những lời khai chi tiết và tài liệu giao dịch đã được bày ra trước mắt. “Lão phu là người lương thiện, tuân thủ pháp luật! Chắc chắn có kẻ nào đó hãm hại, ghen ghét sự làm ăn của Trần Thị!”
Thẩm Tra Quan ngồi ở vị trí chủ tọa, vẻ mặt nghiêm nghị nhưng ẩn chứa một sự mệt mỏi khó tả. Ông khẽ day thái dương, cảm thấy cơn đau đầu âm ỉ. Trong lòng ông không ngừng gào thét: *Phiền phức! Vụ án này kéo dài thêm một ngày, áp lực từ cấp trên lại tăng thêm một phần.* Những lời ám chỉ về "mối quan hệ" sâu rộng của Trần Thị Gia Chủ, những cái tên quan lại cấp cao mà hắn thỉnh thoảng buột miệng nhắc đến, đã gieo vào lòng ông một nỗi e ngại. Ông biết rõ tội của Trần Thị, nhưng việc kết án và thực thi án phạt dường như vẫn còn vấp phải một bức tường vô hình. Mùi mực và giấy cũ hòa lẫn với mùi ẩm mốc đặc trưng của phủ nha càng làm ông cảm thấy khó chịu.
Bên cạnh, Sứ giả hoàng gia, người vẫn giữ v�� sang trọng dù trải qua nhiều ngày điều tra căng thẳng, nhíu mày, khuôn mặt lạnh lùng thường ngày nay nhuốm vẻ dè chừng. Hắn đi đi lại lại vài bước, rồi lại dừng lại, ánh mắt không ngừng liếc nhìn những tập hồ sơ chất chồng trên bàn. Hắn hiểu rằng, mặc dù bằng chứng đã rõ ràng như ban ngày, nhưng để "kết liễu" Trần Thị Gia Tộc, đặc biệt là khi đã dính líu đến tội phản quốc, cần phải có sự chuẩn thuận từ cấp cao hơn nữa. Sự thận trọng của hắn không phải vì muốn dung túng Trần Thị, mà là vì hắn không muốn tự mình trở thành con tốt thí trong một ván cờ chính trị lớn hơn.
Quan Đại Nhân, ngồi ở một ghế phụ, gương mặt uy nghi thường thấy giờ đây lại mang vẻ lo lắng. Ông vuốt chòm râu dài, đôi mắt thỉnh thoảng lại đưa về phía Lâm Dịch, người vẫn đứng ở một góc phòng, bình thản như một pho tượng. Ông biết, chính nhờ Lâm Dịch mà ông mới thoát khỏi vòng xoáy áp lực của Trần Thị. Nhưng giờ đây, áp lực lại đến từ một phía khác, từ những thế lực ẩn mình phía sau gia tộc này. Cả căn phòng chìm trong một bầu không khí giằng co, nơi công lý bị quyền lực ngầm và sự do dự của quan lại bóp nghẹt.
Lâm Dịch, mặc bộ y phục thô sơ, vá víu quen thuộc, đứng dựa lưng vào cột, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng người trong phòng. Hắn không nói một lời nào, chỉ lặng lẽ quan sát, thu thập mọi biểu cảm, mọi động thái dù là nhỏ nhất. Trong đầu hắn, một dòng suy nghĩ hiện đại không ngừng chảy. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, quả không sai. Ngay cả khi bằng chứng đã rành rành, kẻ có quyền lực vẫn có thể kéo dài thời gian, tìm cách lách luật, hoặc tệ hơn là mua chuộc để thoát tội. Thẩm Tra Quan và Sứ giả hoàng gia kia không phải là kẻ xấu, nhưng họ quá cẩn trọng, quá sợ hãi những "mối quan hệ" mà Trần Thị đã gieo rắc. Công lý không thể tự mình đứng vững, nó cần một người chống đỡ, một thế lực đủ mạnh để thực thi.*
Hắn cảm nhận được sự ngột ngạt, cái mùi ẩm mốc của phủ nha dường như càng lúc càng đậm đặc, khiến hắn nhớ đến những tòa án hiện đại, nơi mà đôi khi, bản án không chỉ dựa vào sự thật mà còn phụ thuộc vào khả năng biện hộ của luật sư hay những yếu tố ngoài lề khác. Trần Thị Gia Chủ đang dùng chiêu bài đó, chiêu bài của sự ảnh hưởng và uy hiếp ngầm.
“Trần Gia Chủ, những bằng chứng đã được thu thập kỹ càng, từ lời khai của Lý Quản Sự, cho đến các sổ sách giao dịch mà Trương Quản Sự đã cung cấp. Chúng đều chỉ ra rằng ngươi đã cấu kết với Hắc Sa Bang, buôn bán lương thực, dược liệu cho phản quân trong thời điểm ‘Loạn Tam Phiên’ đang hoành hành, gây nguy hại cho Đại Hạ. Ngươi còn gì để chối cãi nữa không?” Thẩm Tra Quan gõ mạnh tay xuống bàn một tiếng khô khốc, cố gắng tạo ra uy nghiêm, nhưng trong giọng ông vẫn lộ rõ sự thiếu tự tin.
Trần Thị Gia Chủ giật mình, rồi lại cười khẩy. “Hắc Sa Bang ư? Một bang phái giang hồ tầm thường, lão phu sao có thể cấu kết với chúng? Tất cả đều là vu khống! Chắc chắn có kẻ muốn hãm hại Trần Thị để chiếm đoạt gia sản! Lão phu có quen biết vài vị đại nhân ở kinh thành, nếu các vị không muốn làm lớn chuyện, chúng ta có thể thương lượng…”
H���n chưa kịp nói hết câu, Sứ giả hoàng gia đã đập mạnh tay xuống bàn, đứng bật dậy. “Càn rỡ! Ngươi dám uy hiếp quan triều đình sao? Tội đã rõ, ngươi còn dám…”
Nhưng rồi, hắn lại chùn giọng. Ánh mắt hắn lướt qua Thẩm Tra Quan, rồi dừng lại ở Quan Đại Nhân, như đang tìm kiếm sự đồng tình. Cả hai vị quan đều đang lâm vào thế khó. Việc kết tội Trần Thị sẽ mang lại công lý, nhưng cũng có thể rước họa vào thân nếu những “mối quan hệ” kia thực sự tồn tại và đủ mạnh để phản công.
Lâm Dịch khẽ thở dài trong lòng. Hắn biết, nếu cứ tiếp tục như thế này, vụ án sẽ bị kéo dài, Trần Thị Gia Chủ sẽ tìm cách lách luật, và cuối cùng, có thể sẽ chỉ phải chịu một hình phạt nhẹ nhàng, hoặc thậm chí được phóng thích dưới một cái cớ nào đó. *Công lý của triều đình Đại Hạ, trong thời loạn lạc này, quả thực đã bị mục ruỗng đến tận gốc rễ.* Hắn tự hỏi, liệu có cách nào để đẩy nhanh tiến trình này, để kẻ ác phải nhận sự trừng phạt thích đáng, mà không cần hắn phải trực tiếp ra mặt thêm nữa? H���n đã cung cấp tất cả bằng chứng, đã vạch trần mọi âm mưu. Giờ là lúc triều đình phải tự mình chứng tỏ uy quyền của mình.
Đúng lúc bầu không khí trong phòng xử án đang chìm vào sự giằng co căng thẳng tột độ, một âm thanh bất ngờ vang lên từ bên ngoài phủ nha, như xé toạc sự tĩnh lặng và ngột ngạt của buổi trưa hè.
Đó là tiếng chiêng trống dồn dập, vang vọng từ xa, rồi mỗi lúc một gần hơn. Tiếng ngựa hí vang rền, gấp gáp, cùng với tiếng bước chân dồn dập của một đoàn người đông đảo đang tiến đến. Âm thanh ấy giống như một cơn lốc bất ngờ ập đến, khiến tất cả mọi người trong phòng xử án đều phải giật mình, ngẩng đầu nhìn về phía cửa. Bầu không khí lập tức chuyển từ căng thẳng sang một sự kinh ngạc tột độ, rồi nhanh chóng biến thành nỗi sợ hãi và một sự trang nghiêm đến lạ. Mùi đất bụi từ bên ngoài theo gió lùa vào, hòa lẫn với mùi mồ hôi của đoàn người đang tiến đến, làm căn phòng càng thêm khó thở.
“Có chuyện gì vậy?” Thẩm Tra Quan lẩm bẩm, vẻ mặt bối rối. Ông chưa từng thấy một đoàn người nào lại có thể xông thẳng đến phủ nha với khí thế như vậy mà không báo trước. Sứ giả hoàng gia, với khuôn mặt tái mét, vội vàng chạy ra phía cửa sổ, cố gắng nhìn xuyên qua lớp bụi mờ. Quan Đại Nhân thì đã đứng bật dậy, chòm râu khẽ run rẩy, trong lòng dấy lên một dự cảm không lành.
Lâm Dịch vẫn đứng yên vị trí cũ, nhưng đôi mắt hắn đã nheo lại, tập trung cao độ. Hắn lắng nghe tiếng hô lớn từ bên ngoài, một giọng nói vang dội, đầy uy lực: “Ngự Sử Đại Phu Trịnh Khải phụng mệnh điều tra!”
Cái tên “Ngự Sử Đại Phu Trịnh Khải” vừa vang lên, cả phòng xử án như bị đóng băng. Thẩm Tra Quan và Sứ giả hoàng gia đều đứng sững sờ. Ngự Sử Đại Phu là một chức quan cực kỳ quan trọng, thường được bệ hạ cử đi điều tra các vụ án lớn, có quyền lực tối cao, không chịu sự kiềm chế của bất kỳ quan lại địa phương nào. Hơn nữa, Trịnh Khải lại là một cái tên nổi tiếng khắp Đại Hạ bởi sự thanh liêm, chính trực và không khoan nhượng. Sự xuất hiện của ông ở một vùng biên thùy xa xôi như thế này là điều không thể tưởng tượng nổi.
Trần Thị Gia Chủ, lúc này, khuôn mặt đã cắt không còn giọt máu. Sự ngoan cố và ngạo mạn ban nãy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự kinh hoàng tột độ. Hắn biết rõ Ngự Sử Đại Phu Trịnh Khải. Những mối quan hệ mà hắn luôn tự hào, những lời đe dọa ngầm mà hắn dùng để uy hiếp các quan lại địa phương, sẽ trở nên vô nghĩa trước vị quan thanh liêm này. Hắn run rẩy, bất giác lùi lại phía sau, như muốn tìm một chỗ ẩn nấp.
Cánh cửa lớn của phòng xử án bị đẩy mạnh ra. Một đoàn quan binh với cờ xí uy nghiêm, trang phục chỉnh tề, khí thế hùng hậu, bước vào. Họ không nói một lời nào, chỉ đứng thẳng tắp thành hai hàng, mở đường cho một người đàn ông trung niên bước vào.
Đó chính là Ngự Sử Đại Phu Trịnh Khải. Ông có vóc dáng cao ráo, râu dài ba chỏm bạc phơ, ánh mắt tinh anh, sắc bén như chim ưng, quét một lượt khắp căn phòng. Quan phục của ông chỉnh tề, không một nếp nhăn, toát lên một khí chất chính trực và uy nghiêm đến lạnh lùng. Mùi trầm hư��ng thoang thoảng từ trang phục của ông, át đi tất cả mùi ẩm mốc và mực cũ trong phủ nha, mang theo một làn gió lạnh lẽo, đầy quyền lực.
Trịnh Khải không nói một lời. Ông chỉ lặng lẽ bước vào, ánh mắt sắc bén lướt qua từng gương mặt trong phòng, từ Thẩm Tra Quan, Sứ giả hoàng gia đang cúi đầu khép nép, đến Quan Đại Nhân đang run rẩy, và cuối cùng là Trần Thị Gia Chủ đang tái mét mặt. Ánh mắt ông dừng lại một chút ở Lâm Dịch, người vẫn đứng tựa cột, bình tĩnh đến lạ lùng, rồi lại dời đi.
Với một động tác dứt khoát, ông từ trong tay áo rút ra một cuộn sắc lệnh được niêm phong cẩn thận. Binh lính ngay lập tức hô lớn: “Sắc lệnh của bệ hạ!”
Thẩm Tra Quan và Sứ giả hoàng gia vội vàng quỳ xuống, hành lễ. Quan Đại Nhân cũng nhanh chóng làm theo. Ngay cả Trần Thị Gia Chủ cũng không dám chậm trễ, quỳ sụp xuống, toàn thân run như cầy sấy. Lâm Dịch chỉ khẽ cúi đầu, bày tỏ sự tôn kính cần thiết, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi vị Ngự Sử Đại Phu kia. Hắn biết, sự xuất hiện của Trịnh Khải sẽ thay ��ổi toàn bộ cục diện vụ án này. Đây không chỉ là một cơ hội, mà còn là một dấu hiệu cho thấy mọi thứ đang trở nên phức tạp hơn rất nhiều. Hắn tự hỏi, liệu có phải chính những thông tin mà hắn đã cung cấp, những bằng chứng về việc Trần Thị cấu kết với phản quân, đã khiến triều đình phải phái một nhân vật tầm cỡ như Trịnh Khải xuống tận đây? Nếu đúng như vậy, thì vụ án Trần Thị đã vượt xa khỏi phạm vi một cường hào địa phương, mà đã trở thành một vấn đề an nguy quốc gia.
Trịnh Khải mở sắc lệnh, nhưng không đọc thành tiếng. Ông chỉ lướt qua một lượt, rồi chậm rãi cuộn nó lại, cất vào trong tay áo. Ánh mắt ông một lần nữa quét qua tất cả, và lần này, nó dừng lại lâu hơn một chút ở Trần Thị Gia Chủ, như một tia sét lạnh lẽo giáng xuống. Không khí trong phòng xử án trở nên nặng nề hơn bao giờ hết, tựa hồ một tảng đá vô hình đang đè nặng lên lồng ngực mỗi người.
Ngay sau đó, Ngự Sử Đại Phu Trịnh Khải không hề vòng vo hay khách sáo. Ông không cần đọc lại sắc lệnh, bởi lẽ, uy quyền c��a ông đã đủ để ra lệnh. Giọng nói của ông trầm ấm nhưng đầy uy lực, vang vọng khắp căn phòng, mang theo một khí chất không thể kháng cự. Mùi trầm hương từ quan phục của ông dường như càng lúc càng đậm đặc, át đi hoàn toàn mùi mực và ẩm mốc cũ kỹ, tạo ra một bầu không khí nghiêm minh, không khoan nhượng.
“Thẩm Tra Quan, trình bày toàn bộ hồ sơ vụ án Trần Thị Gia Tộc, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào!” Trịnh Khải ra lệnh, ánh mắt sắc bén như chim ưng nhìn thẳng vào Thẩm Tra Quan.
Thẩm Tra Quan lập tức đứng dậy, dù chân vẫn còn hơi run. Ông vội vàng đi đến bàn, cầm lấy tập hồ sơ dày cộp, giọng nói run rẩy nhưng cố gắng giữ sự rõ ràng nhất có thể. Ông bắt đầu trình bày lại từ đầu, từ những tội ác áp bức dân lành, tham ô tài sản, cho đến những bằng chứng mới nhất mà Lâm Dịch đã cung cấp về việc Trần Thị cấu kết với Hắc Sa Bang, buôn bán lương thực và dược liệu cho các phe phái phản quân trong ‘Loạn Tam Phiên’. Mỗi khi nhắc đến những chi tiết quan trọng, Thẩm Tra Quan lại nhấn mạnh vào nguồn gốc của b��ng chứng, đặc biệt là vai trò của Lâm Dịch và Trương Quản Sự.
Trịnh Khải lắng nghe một cách chăm chú, ánh mắt không rời khỏi tập hồ sơ. Ông không ngừng gật đầu nhẹ, đôi khi lại yêu cầu Thẩm Tra Quan đọc to một đoạn cụ thể, hoặc giải thích rõ ràng hơn một điểm nào đó. Tiếng lật giấy sột soạt trong sự im lặng bao trùm càng làm tăng thêm vẻ trang trọng và căng thẳng của buổi điều tra.
Trần Thị Gia Chủ, lúc này, đã hoàn toàn mất đi vẻ ngoan cố. Hắn quỳ sụp dưới đất, toàn thân run rẩy, khuôn mặt tái xanh. Hắn biết, Ngự Sử Đại Phu Trịnh Khải sẽ không bao giờ thỏa hiệp hay bị mua chuộc. Những lời khai của Thẩm Tra Quan, dưới sự giám sát của vị quan thanh liêm này, đã trở thành những lưỡi dao sắc bén, từng nhát từng nhát đâm vào số phận của hắn và cả gia tộc.
Sau khi Thẩm Tra Quan kết thúc phần trình bày, Trịnh Khải khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, rồi từ từ mở mắt ra. Ánh mắt ông lúc này không còn chỉ là sắc bén, mà còn tràn đầy sự phẫn nộ và quyết đoán. Ông gõ mạnh tay xuống bàn, một tiếng động vang dội, dứt khoát, khiến chén trà trên bàn nhảy lên một cái, và tất cả mọi người trong phòng đều giật mình.
“Vụ án Trần Thị không chỉ là tham nhũng, áp bức dân lành, mà còn là cấu kết với phản loạn, mưu hại quốc gia! Triều đình Đại Hạ sẽ không bao giờ dung thứ cho những kẻ bán nước cầu vinh!” Giọng Trịnh Khải vang dội, đầy uy lực, mang theo một sự lạnh lùng đến thấu xương. Từng lời của ông như những nhát búa giáng thẳng vào trái tim Trần Thị Gia Chủ.
“Đại nhân… oan uổng… lão phu bị oan…” Trần Thị Gia Chủ cố gắng thều thào, giọng nói run rẩy đến không thành tiếng, nhưng những lời biện minh yếu ớt của hắn nhanh chóng bị dìm xuống bởi khí thế của Trịnh Khải.
Ngự Sử Đại Phu Trịnh Khải nhìn hắn với ánh mắt khinh bỉ. “Oan hay không, tự khắc có luật pháp phân xử. Ta tuyên bố, Trần Thị Gia Tộc đã phạm trọng tội phản quốc, tru di cửu tộc! Giải xuống!”
Ngay lập tức, những quan binh mạnh mẽ lao vào. Trần Thị Gia Chủ chưa kịp phản ứng, đã bị hai tên lính lực lưỡng túm lấy, lôi xềnh xệch ra khỏi phòng. Tiếng xiềng xích va vào nhau loảng xoảng, tiếng hắn gào thét tuyệt vọng vang vọng khắp phủ nha, nhưng không ai dám can thiệp.
“Phong tỏa toàn bộ tài sản của Trần Thị! Bắt giữ tất cả những kẻ liên quan, không để sót một ai! Ta sẽ đích thân giám sát việc xử lý, đảm bảo công lý được thực thi tuyệt đối, không một chút sai lệch!” Trịnh Khải tiếp tục ra lệnh, giọng nói vẫn giữ nguyên vẻ nghiêm nghị và dứt khoát.
Thẩm Tra Quan và Sứ giả hoàng gia, cùng với Quan Đại Nhân, đều cúi đầu răm rắp, không dám nói một lời nào. Nỗi sợ hãi trong lòng họ đã biến thành sự kính phục và nhẹ nhõm. Họ biết rằng, sự xuất hiện của Trịnh Khải đã giải quyết triệt để vấn đề mà họ không dám hoặc không thể xử lý.
Lâm Dịch, trong góc phòng, thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng thì Trần Thị Gia Tộc cũng đã phải nhận bản án thích đáng. Hắn đã đạt được mục tiêu của mình: bảo vệ dân làng, vạch trần tội ác của Trần Thị. Tuy nhiên, ánh mắt hắn vẫn đầy suy tư. Thành công này không chỉ mang lại công l��, mà còn kéo theo những hệ lụy lớn hơn rất nhiều. Việc Ngự Sử Đại Phu Trịnh Khải đích thân can thiệp cho thấy vụ án Trần Thị đã có tầm ảnh hưởng lớn hơn, kéo theo những cuộc điều tra và thay đổi nhân sự ở cấp cao hơn, có thể ảnh hưởng đến cả các vùng lân cận.
Hắn biết, việc hắn là người cung cấp bằng chứng quan trọng sẽ khiến anh được Trịnh Khải chú ý. Điều này có thể mở ra những cơ hội mới, nhưng cũng đi kèm với nguy hiểm khi anh bị cuốn sâu hơn vào vòng xoáy chính trị. Bối cảnh ‘Loạn Tam Phiên’ được nhấn mạnh trong vụ án Trần Thị sẽ khiến Lâm Dịch phải đối mặt với những thách thức liên quan đến chiến tranh và chính trị ở quy mô lớn hơn trong tương lai gần. Sự sụp đổ của Trần Thị Gia Tộc sẽ tạo ra một khoảng trống quyền lực lớn ở địa phương, thu hút các thế lực khác đến tranh giành.
Lâm Dịch khẽ nhếch môi. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*. Câu nói đó vẫn luôn đúng. Nhưng giờ đây, khái niệm "sinh tồn" của hắn không chỉ còn giới hạn trong ngôi làng nhỏ bé hay việc kiếm sống đơn thuần. N�� đã mở rộng ra, bao gồm cả việc phải đối mặt với những âm mưu chính trị, những cuộc chiến tranh giành quyền lực mà hắn chưa từng hình dung tới. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình mới, đầy thử thách và nguy hiểm hơn rất nhiều.
Một chương mới đầy sóng gió đã chính thức mở ra, với Lâm Dịch đứng giữa tâm điểm của một cơn bão sắp ập đến.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.