Lạc thế chi nhân - Chương 282: Kế Phản Công Ngược: Lật Tẩy Âm Mưu Thâm Độc
Đêm đã về khuya, gió lạnh luồn lách qua các khe cửa sổ Quán Ăn Đại Phong, mang theo hơi ẩm và chút sương muối mờ ảo của tiết trời không trăng. Trong một căn phòng riêng biệt trên lầu hai, ánh nến vàng vọt lay động, hắt những bóng đổ chập chờn lên bức tường gỗ và khuôn mặt trầm tư của Lâm Dịch. Tiếng bát đĩa lạch cạch từ tầng dưới đã dần thưa thớt, chỉ còn lại âm thanh khe khẽ của những câu chuyện cuối ngày, tiếng cười giòn tan của các cô nương phục vụ và mùi hương nồng nàn của thịt kho tàu, canh xương hầm, quyện lẫn với mùi gia vị đặc trưng của vùng biên ải. Bầu không khí ấm cúng, sôi động thường ngày giờ đây dường như bị đè nặng bởi sự căng thẳng vô hình trong căn phòng nhỏ.
Lâm Dịch, thân hình gầy gò, hơi xanh xao nhưng đôi mắt vẫn giữ được vẻ sắc bén và thăm thẳm của người từng trải, đang chăm chú lắng nghe Trương Quản Sự. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà nóng, vị chát nhẹ nhàng lan tỏa nơi đầu lưỡi, giúp tinh thần thêm tỉnh táo. Trương Quản Sự, dáng người trung bình, ăn mặc gọn gàng nhưng vẻ mặt lộ rõ sự mệt mỏi và lo lắng, đang thuật lại những tin tức mà hắn vừa vặn thu thập được. Mạng lưới thương nhân của hắn tuy rộng khắp, nhưng việc tiếp cận những thông tin mật liên quan đến phủ nha và các quan lại cấp cao vẫn là một thử thách lớn.
“Lâm huynh, quả nhiên như huynh dự đoán,” Trương Quản Sự khẽ nói, giọng hắn trầm thấp, “Lão quản gia của Trần Thị đã hành động. Hắn ta lén lút tiếp cận hầm ngục, có ý đồ đe dọa Lý Quản Sự. May mắn thay, mật thám của Quan Đại Nhân đã phát hiện và kịp thời báo tin cho ta. Đồng thời, Trần Thị Gia Chủ cũng đã ráo riết liên hệ với Hồ Đại Nhân ở kinh thành, hứa hẹn đủ điều kiện béo bở để Hồ Đại Nhân ra tay can thiệp, bóp méo vụ án này.”
Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, một nụ cười lạnh lùng thoáng hiện trên môi. “Làm tốt lắm, Trương Quản Sự. Ta đã lường trước điều này. Trần Thị đã lún quá sâu vào vũng lầy, chúng sẽ không từ bất kỳ thủ đoạn nào để thoát thân. Đây là lúc chúng ta cho chúng thấy cái giá của sự liều lĩnh.” Anh mở mắt, ánh nhìn sắc như dao cạo quét qua Trương Quản Sự rồi dừng lại ở ba người đang đứng lặng lẽ trong góc phòng: Trần Nhị Cẩu, Vương Đại Trụ và Lý Hổ. Trần Nhị Cẩu vẫn giữ vẻ mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng quắc, toát lên sự tập trung cao độ. Vương Đại Trụ vạm vỡ, khuôn mặt chất phác hiện rõ vẻ kiên định. Lý Hổ, với vết sẹo nhỏ trên lông mày, trông càng thêm dữ tợn và trung thành.
“Trần Thị đã dồn chúng ta vào chân tường, nhưng cũng chính chúng đã tự đào hố chôn mình,” Lâm Dịch nói, giọng anh trầm ổn, mang theo một lực hút khó cưỡng. “Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và sự thật còn sắc bén hơn cả ngàn binh vạn mã. Chúng ta không chỉ cần bảo vệ Lý Quản Sự, mà còn phải khiến những âm mưu thâm độc của Trần Thị bị phơi bày ra ánh sáng, không một ai có thể che đậy được nữa.”
Trương Quản Sự gật đầu, vẻ mặt căng thẳng nhưng ánh mắt ánh lên niềm tin tuyệt đối vào Lâm Dịch. “Tin tức này có thể khiến triều đình chấn động, Lâm huynh cần cẩn trọng. Hồ Đại Nhân không phải là kẻ đơn giản, hắn có thể liên lụy đến nhiều thế lực khác trong triều. Việc đối đầu trực tiếp với một kẻ như vậy ẩn chứa nguy hiểm khôn lường.”
“Ta hiểu,” Lâm Dịch đáp, tay anh khẽ đặt lên một cuộn giấy da đã được trải sẵn trên bàn. Trên đó, anh đã phác thảo một sơ đồ đơn giản, chỉ rõ các vị trí trọng yếu trong phủ nha, đặc biệt là khu vực hầm ngục và lối đi lại của các canh gác. “Nhưng đây không còn là lựa chọn nữa. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, chúng ta phải tự mình giành lấy nó.” Anh nhìn ba người Trần Nhị Cẩu, Vương Đại Trụ, Lý Hổ. “Kế hoạch đã định. Nhị Cẩu, Đại Trụ, Lý Hổ, các ngươi sẽ phụ trách việc đảm bảo an toàn tuyệt đối cho Lý Quản Sự. Lão quản gia của Trần Thị chắc chắn sẽ tìm cách tiếp cận hắn trong đêm nay hoặc rạng sáng mai. Nhiệm vụ của các ngươi là bắt sống hắn, không gây ra bất kỳ động tĩnh nào đáng ngờ để tránh làm kinh động những kẻ khác. Hãy hành động dứt khoát, nhưng cẩn trọng, không để lại dấu vết.”
Trần Nhị Cẩu bước lên một bước, ánh mắt kiên định. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Kẻ nào dám động đến người của chúng ta, Nhị Cẩu sẽ cho hắn biết tay!”
Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ, nắm chặt tay. “Lâm huynh cứ yên tâm, chúng ta sẽ không để Lý Quản Sự xảy ra bất trắc. Lão quản gia đó, ta sẽ trông chừng hắn thật kỹ.” Giọng nói của Vương Đại Trụ to và rõ ràng, mang theo sự chất phác nhưng cũng đầy tin cậy.
Lý Hổ không nói gì, chỉ gật đầu một cái dứt khoát, ánh mắt sắc bén tập trung vào sơ đồ mà Lâm Dịch vừa chỉ. Hắn biết, trong những nhiệm vụ như thế này, lời nói hoa mỹ chẳng bằng một hành động thực tế.
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, ánh mắt ẩn chứa sự tin tưởng tuyệt đối vào ba người huynh đệ này. Họ có thể không có tri thức uyên bác, không có mưu lược như anh, nhưng sự trung thành và lòng dũng cảm của họ là vô giá. “Sau khi khống chế được Lão quản gia, hãy đưa hắn đến một nơi bí mật mà Trương Quản Sự sẽ chỉ dẫn cho các ngươi. Đảm bảo hắn không thể liên lạc với bên ngoài. Sau đó, ta sẽ tự mình đến phủ nha để trình bày mọi việc với Thẩm Tra Quan.”
Trương Quản Sự khẽ nhíu mày. “Lâm huynh muốn tự mình ra mặt sao? Điều đó có thể nguy hiểm.”
“Không sao,” Lâm Dịch lắc đầu. “Đã đến lúc rồi. Hơn nữa, ta có một thứ mà Trần Thị Gia Chủ không thể nào ngờ tới. Một bằng chứng đủ sức lật đổ cả một gia tộc, bất kể chúng có móc nối đến tận Hồ Đại Nhân hay bất kỳ thế lực nào khác.” Anh khẽ vỗ vào một tập tài liệu được bọc kín đáo, đặt ngay ngắn bên cạnh mình. Trong ánh nến leo lét, tập tài liệu trông có vẻ bình thường, nhưng Lâm Dịch biết, nó chứa đựng một sức mạnh khủng khiếp, đủ để thay đổi cả cục diện.
Anh biết, đây không còn là một cuộc chiến cá nhân hay của một ngôi làng nhỏ bé nữa. Sự việc đã leo thang lên thành một cuộc đối đầu chính trị, nơi các phe phái trong triều đình đang tranh giành quyền lực, và Loạn Tam Phiên đang là cái cớ hoàn hảo để nhiều kẻ trục lợi. Lâm Dịch không muốn dấn sâu vào vũng lầy chính trị, nhưng để bảo vệ những người xung quanh, bảo vệ những gì anh trân trọng, anh buộc phải bước lên vũ đài này. Anh không phải anh hùng, cũng chẳng có mưu đồ xưng bá. Anh chỉ muốn sinh tồn, và tạo dựng một cuộc sống ổn định cho mình cùng những người anh yêu quý. Nhưng đôi khi, để có được sự bình yên, người ta phải trải qua những trận bão táp lớn nhất.
Trời đã về khuya thật rồi. Gió rít bên ngoài cửa sổ như một lời tiên tri về những biến động sắp tới. Lâm Dịch nhìn ra màn đêm đen đặc, lòng anh dù có chút lo lắng, nhưng ý chí vẫn kiên định. Kế hoạch đã được vạch ra, những quân cờ đã được đặt vào vị trí. Giờ đây, chỉ còn chờ đợi thời khắc thích hợp để tung ra đòn chí mạng. Một cuộc chiến không tiếng súng, nhưng lại khốc liệt hơn bất kỳ trận chiến nào trên chiến trường.
***
Trong sâu thẳm hầm ngục lạnh lẽo của phủ nha, bóng đêm vẫn bao trùm dày đặc, chỉ có vài ngọn đuốc leo lét treo trên tường đá ẩm ướt, cố gắng xua đi thứ bóng tối đặc quánh cùng nỗi sợ hãi đang ngự trị. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trần hầm xuống nền đá, tạo thành một âm thanh buồn tẻ, đều đặn như tiếng đếm ngược thời gian. Mùi nấm mốc, đất ẩm và sự mục nát của những thân phận tù nhân hòa quyện với không khí nặng nề, khiến bất cứ ai bước vào cũng cảm thấy lồng ngực mình bị ép chặt. Xa xa, tiếng rên rỉ yếu ớt của một vài tù nhân bệnh tật vọng lại, cùng với tiếng xiềng xích loảng xoảng khi ai đó trở mình trong giấc ngủ bất an.
Lão quản gia, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, lén lút bước đi trên hành lang hầm ngục. Hắn cố gắng giữ cho bước chân mình nhẹ nhất có thể, nhưng trong không gian tĩnh mịch này, mỗi tiếng giày khẽ khàng của hắn cũng như bị phóng đại lên gấp bội. Vẻ mặt hắn tái mét vì sợ hãi, nhưng trong đôi mắt tinh ranh vẫn ánh lên sự liều lĩnh của kẻ đang b��� dồn vào đường cùng. Hắn nhận lệnh từ Trần Thị Gia Chủ, phải bằng mọi giá khiến Lý Quản Sự rút lại lời khai hoặc khai báo sai lệch. Đó là cơ hội cuối cùng để Trần Thị thoát tội.
Hắn đi đến trước buồng giam của Lý Quản Sự. Song sắt nặng nề, lạnh lẽo chặn ngang tầm mắt. Lý Quản Sự đang co ro trong góc, thân hình gầy guộc run rẩy trong bộ quần áo tù nhân thô ráp. Khuôn mặt hắn hốc hác, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ và lo sợ. Khi nhìn thấy Lão quản gia, Lý Quản Sự giật mình, lùi sâu hơn vào bức tường đá lạnh ngắt.
“Lý Quản Sự…” Lão quản gia thì thầm, giọng hắn khản đặc, cố gắng tạo ra vẻ thân thiện giả tạo. “Ngươi còn nhớ ta không? Ta là lão quản gia của Trần Thị.”
Lý Quản Sự run rẩy gật đầu, không dám nói một lời. Hắn biết rõ sự tàn độc của Trần Thị, và việc lão quản gia xuất hiện ở đây vào giờ này không thể là điềm lành.
“Ngươi muốn gia đình ngươi sống yên ổn thì hãy biết điều!” Lão quản gia hạ thấp giọng, sự thân thiện biến mất, thay vào đó là giọng điệu uy hiếp. Hắn ghé sát vào song sắt, mùi ẩm mốc và mùi hôi của tù nhân phả vào mặt Lý Quản Sự. “Gia chủ đã nói, chỉ cần ngươi rút lại lời khai, hoặc khai báo rằng ngươi bị Lâm Dịch ép buộc, gia đình ngươi sẽ được an toàn. Thậm chí, ngươi còn có thể có một khoản tiền lớn để sống an nhàn đến cuối đời.”
Lý Quản Sự lắc đầu lia lịa, nước mắt giàn giụa. “Không… ta không thể… ta đã nói ra tất cả rồi. Lời khai của ta là sự thật… ta không thể phản bội lương tâm…”
“Lương tâm?!” Lão quản gia cười khẩy, một nụ cười đầy khinh miệt và độc ác. “Lương tâm của ngươi có thể nuôi sống gia đình ngươi sao? Ngươi nghĩ Lâm Dịch sẽ bảo vệ ngươi đến cùng ư? Hắn chỉ là một kẻ ngoại lai, hắn sẽ bỏ mặc ngươi khi mọi chuyện vỡ lở. Nhưng Trần Thị thì khác. Trần Thị có quyền lực, có tiền bạc. Chúng ta có thể khiến gia đình ngươi biến mất không một dấu vết, hoặc sống trong cảnh khốn cùng, bần tiện hơn cả khi ngươi làm việc cho chúng ta.” Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào đôi mắt tràn ngập sợ hãi của Lý Quản Sự. “Ngươi có vợ, có con gái nhỏ phải không? Ngươi muốn chúng sống ra sao đây?”
Lời đe dọa trực tiếp đến gia đình khiến Lý Quản Sự như bị sét đánh ngang tai. Thân hình hắn co rúm lại, đôi môi lắp bắp không thành lời. Hắn nhớ đến khuôn mặt ngây thơ của con gái, nụ cười hiền lành của vợ. Hắn đã quá sợ hãi Trần Thị, nhưng giờ đây, hắn lại sợ hãi hơn cả khi nghĩ đến việc họ sẽ bị tổn hại vì lời khai của mình. Một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội diễn ra trong tâm trí hắn.
“Ngươi... ngươi đang đe dọa ta sao?” Lý Quản Sự cuối cùng cũng thốt lên được một câu, giọng nói run rẩy đến thảm hại.
“Không phải đe dọa, mà là cho ngươi một con đường sống,” Lão quản gia đáp, giọng hắn mang đầy vẻ độc địa. “Sáng mai, khi Thẩm Tra Quan đến thẩm vấn lại, ngươi hãy nói rằng mọi lời khai trước đây đều là do Lâm Dịch ép buộc, rằng hắn đã hứa hẹn cho ngươi tiền bạc và quyền lực. Ngươi hãy nói rằng Lâm Dịch là kẻ đứng sau tất cả, muốn hãm hại Trần Thị Gia Tộc. Làm được điều đó, ngươi sẽ được tự do, và gia đình ngươi sẽ được an toàn.”
Lý Quản Sự cúi gằm mặt, nước mắt vẫn chảy dài. Hắn muốn từ chối, muốn giữ vững lương tâm, nhưng những lời nói của lão quản gia cứ xoáy sâu vào nỗi sợ hãi của hắn. Hắn không có năng lực để bảo vệ gia đình, hắn chỉ là một kẻ hèn mọn.
Đúng lúc đó, một bóng đen đột ngột lao ra từ góc tối của hành lang. Lão quản gia còn chưa kịp phản ứng, một bàn tay rắn chắc như gọng kìm đã tóm chặt lấy cổ tay hắn, siết mạnh. Hắn kêu lên một tiếng đau đớn, tập tài liệu nhỏ mà hắn định nhét qua song sắt cho Lý Quản Sự rơi xuống đất.
“Ngươi nghĩ có thể làm gì trong bóng tối này sao?” Giọng nói lạnh lùng, đầy uy lực vang lên. Trần Nhị Cẩu hiện ra từ bóng tối, đôi mắt sáng quắc như diều hâu. Hắn không còn vẻ ngây ngô thường ngày, thay vào đó là sự lạnh lùng và quyết đoán.
Lão quản gia hoàn toàn hoảng sợ, nhìn Trần Nhị Cẩu bằng ánh mắt kinh hoàng. Hắn cố gắng giằng co, nhưng bàn tay của Trần Nhị Cẩu siết chặt như gọng kìm sắt. Ngay sau đó, Vương Đại Trụ và Lý Hổ cũng xuất hiện, chặn đứng mọi lối thoát. Thân hình vạm vỡ của Vương Đại Trụ khiến lão quản gia cảm thấy mình nhỏ bé và bất lực, còn ánh mắt hung dữ của Lý Hổ thì như muốn xuyên thủng tâm can hắn.
“Các ngươi… các ngươi là ai?” Lão quản gia lắp bắp, khuôn mặt hắn tái mét, mồ hôi lạnh túa ra như tắm.
“Kẻ đến lấy mạng ngươi,” Lý Hổ gằn giọng, bàn tay to lớn của hắn nắm chặt vai Lão quản gia, siết đến nỗi hắn ta đau điếng.
Trần Nhị Cẩu không nói nhiều, hắn giật lấy tập tài liệu trên tay Lão quản gia, rồi dùng một miếng vải bịt miệng hắn lại, sau đó đẩy hắn vào một góc tối. Vương Đại Trụ nhanh chóng trói chặt Lão quản gia bằng một sợi dây thừng đã chuẩn bị sẵn, đảm bảo hắn không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. Tất cả diễn ra nhanh chóng, dứt khoát và gần như không tiếng động.
Lý Quản Sự chứng kiến toàn bộ sự việc, hắn vẫn run rẩy, nhưng trong ánh mắt đã ánh lên một tia nhẹ nhõm và hy vọng. Hắn hiểu, Lâm Dịch đã không bỏ rơi hắn. Lâm Dịch đã bảo vệ hắn và gia đình hắn khỏi sự tàn độc của Trần Thị. Hắn cúi đầu, lòng thầm cảm ơn vị ân nhân bí ẩn.
Trần Nhị Cẩu bước đến gần song sắt, nhìn Lý Quản Sự bằng ánh mắt trấn an. “Lý Quản Sự, huynh cứ yên tâm. Đại ca đã có sắp xếp. Gia đình huynh sẽ được an toàn. Trần Thị không thể làm gì được huynh nữa.”
Lý Quản Sự gật đầu, nước mắt vẫn tuôn rơi nhưng lần này là nước mắt của sự giải thoát. Hắn khẽ thốt lên một tiếng “Cảm ơn…”, giọng nói nghẹn ngào.
Vương Đại Trụ và Lý H�� nhanh chóng kéo Lão quản gia đang bị trói chặt và bịt miệng, đưa hắn rời khỏi hầm ngục theo một lối đi bí mật mà Trương Quản Sự đã chỉ dẫn. Bóng đêm lại nuốt chửng sự tĩnh lặng, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt đều đều và hơi lạnh của sự ám ảnh còn vương vấn lại trong không khí. Kế hoạch bịt miệng nhân chứng của Trần Thị đã thất bại thảm hại, và đây sẽ là một đòn giáng mạnh vào hy vọng cuối cùng của chúng.
***
Sáng sớm, ánh nắng yếu ớt của ngày đông len lỏi qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo của đại sảnh phủ nha, soi rọi lên những cây cột gỗ sơn đỏ và tấm bia đá ghi chép công đức. Tuy nhiên, bầu không khí trong phủ nha không hề ấm áp, mà ngược lại, căng thẳng đến ngột ngạt. Mùi mực và giấy cũ quyện với hương trà thoang thoảng từ ấm trà đang bốc khói trên bàn, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ với sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt của những người có mặt.
Thẩm Tra Quan, gương mặt nghiêm nghị, ánh mắt sắc bén, đang ngồi ở vị trí chủ tọa. Bên cạnh ông là Sứ giả hoàng gia, phong thái quý tộc nhưng vẻ mặt tái nhợt vì lo lắng. Đối diện là Quan Đại Nhân, râu dài, gương mặt có phần nghiêm nghị giờ đây lại tràn đầy sự bất an. Ba người họ đã thức trắng đêm, trăn trở về những áp lực từ kinh thành, về những mối quan hệ ngầm mà Trần Thị Gia Chủ đã kích hoạt. Họ biết, nếu không có một bằng chứng đủ sức nặng, vụ án Trần Thị sẽ bị bóp méo, và công lý sẽ trở thành trò cười.
Đúng lúc đó, một thị vệ bước vào, khẽ khàng bẩm báo: “Bẩm các vị đại nhân, Lâm Dịch cầu kiến.”
Ba vị quan chức nhìn nhau. Thẩm Tra Quan gật đầu. “Cho vào.”
Lâm Dịch bước vào đại sảnh, thân hình gầy gò của hắn dường như không phù hợp với không khí trang trọng và nặng nề của phủ nha. Hắn mặc một bộ trang phục vải thô đơn giản, không có bất kỳ vẻ hoa mỹ nào, nhưng phong thái của hắn lại toát lên sự bình tĩnh, tự tin đến lạ thường. Đôi mắt sâu thẳm của hắn quét qua ba vị quan, không chút sợ hãi hay e dè.
“Tham kiến các vị đại nhân,” Lâm Dịch cúi đầu chào, giọng nói trầm ổn, không nhanh không chậm.
Thẩm Tra Quan nhìn Lâm Dịch, trong lòng ông dấy lên một sự tò mò và cả một chút hy vọng. “Lâm Dịch, ngươi đến đây có việc gì?”
“Bẩm Thẩm Tra Quan đại nhân, tiểu dân đến đây để trình bày một vài bằng chứng mới, có thể giúp vụ án Trần Thị Gia Tộc được sáng tỏ hơn,” Lâm Dịch đáp, tay hắn khẽ đặt lên bàn một tập tài liệu được bọc cẩn thận bằng vải dầu, trông có vẻ cũ kỹ và đã trải qua nhiều thăng trầm.
Quan Đại Nhân khẽ nhíu mày. “Bằng chứng gì nữa? Chẳng lẽ ngươi còn có thể tìm ra được điều gì lớn hơn?”
Lâm Dịch không đáp, hắn chỉ nhìn thẳng vào Thẩm Tra Quan. “Thưa các vị đại nhân, tiểu dân được biết, đêm qua, Lão quản gia của Trần Thị đã lén lút tiếp cận hầm ngục, có ý đồ đe dọa Lý Quản Sự, buộc hắn phải rút lại lời khai hoặc khai báo sai lệch, đổ tội cho tiểu dân.”
Nghe đến đây, ba vị quan đều biến sắc. Thẩm Tra Quan đập mạnh tay xuống bàn, tiếng “rầm” vang vọng khắp đại sảnh. “Thật to gan! Trần Thị dám làm ra những việc đê tiện như vậy!” Ông quay sang Quan Đại Nhân và Sứ giả hoàng gia. “Đây chính là điều chúng ta lo sợ. Nếu không có người phát hiện kịp thời, công lý e rằng đã bị bóp méo!”
Quan Đại Nhân và Sứ giả hoàng gia đều gật đầu, vẻ mặt vừa giận dữ vừa lo lắng. Họ đã mất cả đêm để bàn bạc về khả năng này, nhưng không ngờ Trần Thị lại hành động nhanh đến vậy.
“Bẩm các vị đại nhân, tiểu dân đã kịp thời ngăn chặn hành vi của Lão quản gia. Hiện hắn đang bị giam giữ an toàn tại một nơi bí mật. Đây là lời khai của hắn và bằng chứng về ý đồ của Trần Thị Gia Tộc,” Lâm Dịch nói, hắn nhẹ nhàng mở bọc vải dầu, lấy ra một vài trang giấy và một vật nhỏ được bọc kín.
Thẩm Tra Quan cầm lấy, lật từng trang giấy. Sắc mặt ông từ nghiêm nghị chuyển sang kinh ngạc, rồi phẫn nộ tột độ. Trên đó không chỉ là lời khai của Lão quản gia về việc bị Trần Thị Gia Chủ sai khiến đi bịt miệng Lý Quản Sự, mà còn là những ghi chép tỉ mỉ về các khoản chi tiêu bất thường, các chuyến hàng bí mật của Trần Th���. Ông nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy vẻ thăm dò. “Đây là… những ghi chép về việc Trần Thị mua chuộc quan lại sao?”
“Không chỉ vậy, thưa đại nhân,” Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm xuống, “tiểu dân đã điều tra sâu hơn. Trong quá trình thu thập thông tin, tiểu dân phát hiện Trần Thị Gia Tộc đã không chỉ dừng lại ở việc thao túng đất đai, bóc lột dân lành, mà chúng còn lợi dụng tình hình loạn lạc của ‘Loạn Tam Phiên’ để trục lợi bất chính.”
Hắn dừng lại một chút, để cho những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí ba vị quan. “Thưa các vị đại nhân, đây không chỉ là hành vi che giấu tội ác, mà là phản quốc trong thời loạn lạc.”
Thẩm Tra Quan giật mình. “Phản quốc? Ngươi nói rõ hơn!”
Lâm Dịch đặt tập tài liệu còn lại lên bàn, ánh mắt hắn kiên định. “Đây là những bằng chứng về việc Trần Thị Gia Tộc đã bí mật tích trữ lương thực với số lượng khổng lồ, vượt xa nhu cầu của một gia tộc bình thường, trong khi dân chúng đang phải chịu cảnh đói kém. Chúng còn thu gom dược liệu quý hi��m, không phải để chữa bệnh cho dân mà là để bán ra chợ đen với giá cắt cổ. Điều đáng nói hơn cả, là những giao dịch này được thực hiện với Hắc Sa Bang, một tổ chức giang hồ có liên hệ mật thiết với một số phe phái phản quân trong ‘Loạn Tam Phiên’.”
Thẩm Tra Quan lật từng trang tài liệu. Từng con số, từng tên người, từng địa điểm giao dịch được ghi chép cẩn thận, rõ ràng. Sắc mặt ông từ nghiêm nghị chuyển sang kinh ngạc tột độ, rồi cuối cùng là một sự phẫn nộ không thể kìm nén. Ông đập mạnh tay xuống bàn một lần nữa, lần này với sức mạnh lớn hơn, khiến chén trà trên bàn cũng phải rung lên. “Thật to gan! Trần Thị dám cấu kết với phản tặc! Đây là tội chết! Tội tru di tam tộc!”
Sứ giả hoàng gia đứng bật dậy, khuôn mặt tái mét, vầng trán lấm tấm mồ hôi. Hắn đi đi lại lại trong đại sảnh, vẻ mặt lo lắng tột độ. “Cấu kết với phản loạn… bán đứng lương thực, dược liệu trong thời chiến… Chuyện này… chuyện này quá sức tưởng tượng! Ta phải tấu lên bệ hạ ngay lập tức! Hồ Đại Nhân dù có quyền lực đến đâu cũng không thể che giấu được tội danh phản quốc này!” Giọng hắn run rẩy, sự lạnh lùng thường ngày đã tan biến, thay vào đó là sự hoảng sợ chân thực. Hắn nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề, không chỉ là một vụ án tham nhũng địa phương, mà là một mối đe dọa trực tiếp đến sự tồn vong của Đại Hạ.
Quan Đại Nhân cũng không kìm được xúc động. Ông thở phào nhẹ nhõm, nhưng đồng thời cũng cảm thấy một nỗi sợ hãi dâng lên trong lòng. Ông biết, những bằng chứng này sẽ là đòn chí mạng, nhưng cũng sẽ kéo theo những rắc rối lớn hơn rất nhiều. Ông nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy vẻ khâm phục và cả sự biết ơn. Lâm Dịch không chỉ bảo vệ ông khỏi áp lực của Trần Thị, mà còn giúp ông vạch trần một âm mưu kinh hoàng.
Lâm Dịch vẫn đứng đó, bình tĩnh như một pho tượng. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Việc vạch trần tội ác của Trần Thị Gia Tộc liên quan đến ‘Loạn Tam Phiên’ sẽ khiến các phe phái phản loạn chú ý đến hắn và vùng đất này. Thành công của hắn trong việc đối phó với một cường hào địa phương sẽ củng cố danh tiếng, nhưng cũng có thể thu hút sự chú ý không mong muốn từ các thế lực lớn hơn trong triều đình hoặc các thương hội khác. Sự thất bại của Trần Thị Gia Tộc sẽ tạo ra một khoảng trống quyền lực ở địa phương, mở ra cơ hội nhưng cũng đi kèm với nguy cơ từ các thế lực khác muốn nhảy vào lấp đầy khoảng trống đó.
Thẩm Tra Quan và Sứ giả hoàng gia, sau khi chứng kiến sự thối nát và nguy hiểm này, chắc chắn sẽ có cái nhìn khác về biên thùy và sẽ đưa ra những báo cáo gây ảnh hưởng lớn đến tương lai của khu vực. Triều đình sẽ không thể bỏ qua một vùng đất có thể cung cấp thông tin quan trọng về phản loạn.
“Lâm Dịch, ngươi… ngươi đã làm rất tốt,” Thẩm Tra Quan nói, giọng ông có chút run rẩy nhưng ánh mắt ông lại ánh lên một tia sáng quyết đoán. “Với những bằng chứng này, Trần Thị Gia Tộc sẽ không thể thoát tội. Chúng ta sẽ bắt giữ toàn bộ gia tộc Trần Thị ngay lập tức, và ta sẽ đích thân tấu trình lên bệ hạ về tội phản quốc của chúng. Hồ Đại Nhân cũng sẽ phải chịu liên đới.”
Sứ giả hoàng gia gật đầu lia lịa. “Đúng vậy! Phải hành động ngay lập tức! Kẻ phản quốc không thể dung thứ!”
Quan Đại Nhân thở ra một hơi dài, cảm thấy nhẹ nhõm như trút được gánh nặng ngàn cân. Tuy nhiên, ông biết, đây chỉ là kết thúc của một cuộc chiến, và là khởi đầu của một cuộc chiến khác lớn hơn.
Trần Thị Gia Chủ cùng toàn bộ gia tộc hắn, với tội danh phản quốc trong thời loạn lạc, đã bị triều đình ra quyết định trừng phạt thích đáng, không chỉ là tịch thu gia sản mà còn là tru di cửu tộc, một án phạt nặng nhất mà một gia tộc có thể phải chịu. Tin tức nhanh chóng lan truyền khắp trấn, rồi đến các vùng lân cận, gây chấn động lớn. Sự kiện này không chỉ mang lại công lý cho dân làng, mà còn khiến Lâm Dịch và vùng đất của hắn trở thành tâm điểm của sự chú ý từ các thế lực lớn hơn, cả thiện lẫn ác, trong bối cảnh ‘Loạn Tam Phiên’ ngày càng khốc liệt. Một chương mới đầy thử thách đã chính thức mở ra.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.