Lạc thế chi nhân - Chương 281: Bóng Đêm Của Tuyệt Vọng: Trần Thị Rút Độc Chiêu
Màn mưa phùn vẫn giăng mắc, phủ lên trấn nhỏ một tấm màn bạc mỏng, lạnh lẽo. Tiếng gió rít qua những mái ngói, mang theo hơi ẩm ướt và sự hiu quạnh của đêm khuya. Sau những lời nguyền rủa cuối cùng của Trần Thị Gia Chủ, nha môn chìm vào tĩnh lặng, nhưng sự yên bình ấy chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh che đậy những âm mưu và toan tính đang sôi sục. Trong quán trà nhỏ, Lâm Dịch đã cảm nhận được cái lạnh không chỉ từ những hạt mưa, mà còn từ sự phức tạp của thế cuộc. Hắn biết, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
***
Trong sâu thẳm dinh thự Trần Thị, nơi ánh nến leo lét rọi xuống bức họa thủy mặc cổ kính, căn thư phòng rộng lớn chìm trong một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở. Trần Thị Gia Chủ, thân hình béo tốt giờ đây run rẩy như một chiếc lá khô trước cơn bão, khuôn mặt nhợt nhạt đến đáng sợ, những đường gân xanh nổi rõ trên vầng trán. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, tơ máu giăng mắc, ánh lên vẻ điên cuồng và tuyệt vọng. Hắn vừa nhận được tin về việc Lý Quản Sự, kẻ tay sai thân tín nhất, đã khai ra thêm nhiều tội ác động trời, đẩy gia tộc Trần Thị vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Cơn giận dữ bùng lên như lửa đổ thêm dầu vào sự sợ hãi tột cùng, khiến hắn không thể giữ được chút tỉnh táo cuối cùng.
“Không thể nào! Ta không thể để nó xảy ra!” Giọng hắn the thé, khàn đặc vì gào thét, vang vọng trong căn phòng. Hắn vung tay đập mạnh xuống chiếc bàn gỗ lim, khiến chén trà men xanh đặt sẵn vỡ tan tành, mảnh sứ sắc nhọn văng tung tóe, nước trà bắn tung tóe. Mùi hương trà thanh tao nhanh chóng bị lấn át bởi mùi ẩm mốc, mùi mực, và cả mùi của sự hoảng loạn. “Gia tộc ta không thể sụp đổ như thế này! Không thể! Ta đã gây dựng cơ nghiệp này bằng xương máu, bằng mồ hôi nước mắt! Bọn chúng, những kẻ dân đen khốn cùng ấy, làm sao có thể phá hủy nó? Bọn quan lại vô dụng đó, bọn chúng có quyền gì mà xét xử ta?”
Trước mặt hắn, Lão quản gia, thân hình gầy gò, lưng hơi khom, cúi đầu thật sâu, như muốn hòa mình vào bóng tối. Đôi mắt nhỏ tinh ranh của lão lóe lên một tia xảo quyệt khó nhận ra. Bên cạnh lão là hai ba tay chân trung thành khác, tất cả đều im lặng như những cái bóng, không dám thở mạnh. Họ đều cảm nhận được sự điên loạn đang bùng lên trong vị gia chủ của mình. Cơn gió lạnh luồn qua khe cửa, làm lung lay ngọn nến, khiến cái bóng của Trần Thị Gia Chủ đổ dài, vặn vẹo trên tường, trông như một con quỷ đang gào thét.
Trần Thị Gia Chủ thở dốc, hai tay vịn chặt mép bàn, từng thớ thịt trên mặt hắn co giật. Hắn ngước lên, đôi mắt đỏ ngầu găm chặt vào Lão quản gia. “Lão quản gia, ngươi lập tức đi! Ngươi phải đi ngay!” Hắn ra lệnh, giọng nói run rẩy nhưng vẫn mang theo sự độc đoán vốn có. “Bằng mọi giá phải liên lạc với Hồ Đại Nhân ở kinh thành! Nói với ông ta, ta sẽ dâng toàn bộ số vàng dưới hầm! Toàn bộ! Dù là một nửa cơ nghiệp c��ng được! Chỉ cần ông ta ra tay, ngăn chặn bọn Thẩm Tra Quan đó! Ngăn chặn cái sứ giả triều đình chết tiệt kia!”
Lão quản gia khẽ rùng mình, nhưng vẫn giữ vẻ mặt phục tùng. “Lão nô hiểu rồi, gia chủ. Nhưng... Hồ Đại Nhân có chịu ra tay không? Số vàng đó... liệu có đủ?” Lão ta thận trọng thăm dò, như thử phản ứng của con thú dữ đang bị dồn vào đường cùng.
Trần Thị Gia Chủ gầm lên, bàn tay nắm chặt thành quyền, đập mạnh xuống bàn một lần nữa. “Đủ! Phải đủ! Nếu không đủ, ta sẽ bán cả đất đai, nhà cửa! Ta không tin, triều đình rệu rã này lại không có kẻ nào ham tiền! Loạn Tam Phiên bùng nổ, bọn chúng còn quan tâm gì đến công lý hay dân chúng nữa? Bọn chúng chỉ quan tâm đến quyền lực và tài sản của mình thôi! Lão quản gia, ngươi phải nói rõ với Hồ Đại Nhân, đây không chỉ là chuyện của Trần Thị, mà còn là chuyện của ông ta nữa! Nếu ta sụp đổ, những mối làm ăn của ta với ông ta, những bí mật ta biết, cũng sẽ bị phơi bày!” Hắn nhếch mép, một nụ cười quỷ dị méo mó trên khuôn mặt. “Thế giới này, quả thực, không nợ ai một sự công bằng. Và ta, ta sẽ không chấp nhận sự bất công này!”
Hắn lại thở hổn hển, ánh mắt hung ác chợt dịu đi một chút, chuyển sang vẻ lạnh lẽo ghê rợn hơn. “Và... tên Lý Quản Sự đó...” Hắn nghiến răng kèn kẹt. “Hắn không được phép hé răng thêm điều gì! Ngươi hiểu không? Bất cứ giá nào! Hãy cho hắn thấy, Trần Thị không phải là nơi muốn phản bội là phản bội! Cả gia đình hắn, con cái hắn, vẫn còn nằm trong tay ta!”
Lão quản gia cúi đầu sâu hơn nữa, đôi mắt ẩn chứa tia tàn nhẫn. “Lão nô đã rõ. Sẽ không có một lời nào lọt ra khỏi miệng hắn nữa.” Lão ta quay sang ra hiệu cho một trong những tay chân. “Ngươi, mau đi chuẩn bị ngựa tốt, người nhanh nhẹn, mang theo tín vật của gia chủ đến kinh thành. Giao cho Hồ Đại Nhân. Còn ngươi, đi cùng ta.”
Một cơn gió mạnh bất chợt thổi qua, làm tắt phụt một ngọn nến. Căn phòng càng thêm u ám. Trần Thị Gia Chủ tựa lưng vào ghế, thân hình béo tốt như sụp xuống. Hắn không còn sức lực để gào thét, chỉ còn lại sự tuyệt vọng và nỗi sợ hãi đang gặm nhấm. Hắn đã nghĩ đến đủ mọi cách để lật ngược thế cờ, và đây là con đường duy nhất hắn thấy còn hy vọng. Mua chuộc, đe dọa, hủy diệt. Hắn sẽ làm mọi thứ. Gia tộc Trần Thị phải sống sót, dù phải giẫm đạp lên bao nhiêu sinh mạng, dù phải kéo theo bao nhiêu kẻ khác xuống bùn lầy. Hắn sẽ không để một đám dân đen và mấy tên quan lại biên thùy phá hủy sự nghiệp của mình. Hắn phải bảo vệ nó, bằng mọi giá, dù có phải trở thành một con quỷ.
Lão quản gia không nói thêm lời nào, chỉ khẽ cúi đầu, rồi lặng lẽ cùng hai tay chân rút lui khỏi thư phòng. Tiếng bước chân nhẹ bẫng trên nền gạch, dần chìm vào tiếng gió rít và tiếng mưa rơi. Trần Thị Gia Chủ đơn độc trong căn phòng lạnh lẽo, hít thở từng hơi khó nhọc, cảm nhận mùi hương trầm và nước hoa đắt tiền trộn lẫn với mùi tanh nồng của máu và sự tuyệt vọng. Hắn biết, đây là một canh bạc cuối cùng, một canh bạc mà hắn không thể thua.
***
Sáng sớm hôm sau, khi màn đêm chưa tan hẳn, hầm ngục tối của nha môn chìm trong một sự lạnh l��o đến thấu xương. Kiến trúc bằng đá thô ráp, những xà lim kiên cố với song sắt nặng nề, tất cả đều được bao phủ bởi một lớp ẩm ướt, lạnh lẽo. Ánh sáng le lói từ vài ngọn đèn dầu treo tít trên cao chỉ đủ để rọi xuống một vùng mờ mịt, khiến mọi thứ càng thêm u ám và đáng sợ.
Lý Quản Sự, thân hình tiều tụy, co rúm trong góc xà lim. Bộ quần áo của hắn giờ đây chỉ còn là một đống giẻ rách bẩn thỉu, bốc lên mùi hôi thối khó chịu. Hắn không ngừng run rẩy, cả người như bị cơn sốt hành hạ. Một phần là vì cái lạnh ẩm ướt của hầm ngục, phần lớn hơn là vì nỗi sợ hãi tột cùng đang gặm nhấm tâm can hắn. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trần đá vọng xuống, tạo thành một âm thanh ám ảnh. Đôi khi, từ xa xăm vọng lại tiếng rên rỉ yếu ớt của những tù nhân khác, hay tiếng xiềng xích loảng xoảng, càng làm tăng thêm sự rợn người của nơi đây.
Hắn đã khai ra tất cả những gì hắn biết về Trần Thị Gia Chủ, về những tội ác tày trời của gia tộc này. Hắn đã hy vọng, bằng cách đó, hắn sẽ được khoan hồng, sẽ có một con đường sống. Nhưng giờ đây, khi bóng tối bao trùm, hắn chỉ cảm thấy hối hận và sợ hãi. Hắn biết, Trần Thị Gia Chủ sẽ không bỏ qua cho hắn. Hắn biết, hắn đã tự đẩy mình vào một vực sâu không đáy. Mùi nấm mốc, đất ẩm, mục nát, và cả mùi sợ hãi nồng nặc trong không khí khiến hắn buồn nôn.
Bỗng nhiên, một bóng đen lướt qua song sắt của xà lim hắn, nhanh đến nỗi hắn gần như không nhìn thấy. Một vật nhỏ rơi xuống chân hắn, tạo ra một tiếng động rất khẽ trên nền đá lạnh lẽo. Cùng lúc đó, một giọng nói thì thầm lạnh lẽo vang lên, xuyên qua song sắt, như một luồng khí độc lướt vào tai hắn.
“Lý Quản Sự, ngươi nghĩ rằng khai báo sẽ giúp ngươi thoát tội sao?” Giọng nói trầm thấp, đầy vẻ uy hiếp, không để lộ chút cảm xúc nào. “Gia chủ có lời gửi đến ngươi. Hắn nói, ngươi nên biết điều gì cần nói, và điều gì không. Nếu ngươi không muốn cả nhà ngươi chôn cùng Trần Thị, thì biết phải nói gì trước mặt Thẩm Tra Quan. Cái này...”
Lý Quản Sự rùng mình, tim hắn đập loạn xạ trong lồng ngực. Hắn cúi xuống, đôi mắt dại đi vì sợ hãi, nhìn vào vật thể nằm dưới chân. Đó là một chiếc kẹp tóc bằng gỗ đào, được chạm khắc tinh xảo hình hoa mai. Chiếc kẹp tóc này, hắn nhận ra ngay lập tức, là của con gái hắn, Tiểu Hương. Hắn đã mua nó cho con bé vào ngày sinh nhật mười ba tuổi của nó, từ một người thợ thủ công lành nghề ở Thành Thiên Phong. Nó là vật quý giá nhất của con bé.
“Không... không thể nào...” Lý Quản Sự lẩm bẩm, giọng nói run rẩy đến nỗi gần như không thành tiếng. Hắn cố gắng ngẩng đầu lên, nhưng bóng đen đã biến mất, chỉ còn lại sự lạnh lẽo và tiếng nước nhỏ giọt. “Gia chủ... Ngươi... ngươi không được làm thế!” Hắn gào lên trong vô vọng, tiếng nói yếu ớt, lạc lõng trong không gian rộng lớn của hầm ngục.
Hắn vươn tay ra, những ngón tay gầy guộc run rẩy nhặt chiếc kẹp tóc lên. Cảm giác lạnh lẽo của gỗ đào trên đầu ngón tay hắn không thể so sánh với cái lạnh buốt đang xé nát trái tim hắn. Hắn bóp chặt chiếc kẹp tóc, hình ảnh khuôn mặt ngây thơ của con gái hiện lên trong tâm trí. Nước mắt lã chã rơi trên khuôn mặt đầy nếp nhăn và vẻ tiều tụy của hắn, hòa cùng mồ hôi lạnh. Nỗi sợ hãi tột cùng đã thay thế hoàn toàn ý định hợp tác hay tìm kiếm công lý. Trần Thị Gia Chủ đã ra đòn chí mạng, đòn đánh vào điểm yếu nhất của hắn.
Lý Quản Sự gục đầu vào đầu gối, hai vai run rẩy. Hắn biết, hắn không còn lựa chọn nào nữa. Hắn sẽ phải làm theo lời của Trần Thị Gia Chủ. Hắn sẽ phải bảo vệ gia đình hắn, dù cái giá phải trả là sự sống của chính hắn, hay sự sụp đổ của công lý. Tiếng nước nhỏ giọt vẫn đều đặn, như đếm từng nhịp đập tuyệt vọng của trái tim hắn, trong cái hầm ngục tối tăm và lạnh lẽo này.
***
Chiều tối cùng ngày, khi ánh hoàng hôn lụi tàn dần, nhường chỗ cho một màn trời âm u và gió nhẹ, quán Ăn Đại Phong vẫn tấp nập khách khứa. Tiếng bát đĩa lạch cạch, tiếng cười nói xôn xao, và mùi thức ăn phong phú, thơm lừng từ bếp tỏa ra, tạo nên một bầu không khí ấm áp, sôi động, mời gọi. Nhưng trong một góc khuất của quán, nơi ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn lồng không thể rọi tới hoàn toàn, Lâm Dịch ngồi trầm ngâm, thưởng thức chén trà nóng, vẻ mặt tĩnh lặng đến lạ thường.
Trương Quản Sự, với vẻ mặt đầy lo lắng, ngồi đối diện. Hắn vừa hoàn thành việc thu thập tin tức từ mạng lưới của mình, những tin tức mà hắn biết sẽ khiến Lâm Dịch phải bận tâm. Ánh mắt hắn liên tục liếc nhìn Lâm Dịch, chờ đợi phản ứng.
“Lâm công tử, tình hình không ổn.” Trương Quản Sự bắt đầu, giọng hắn nhỏ nhẹ, đủ để Lâm Dịch nghe rõ nhưng không lọt ra ngoài. Hắn cúi thấp đầu, như muốn che giấu vẻ bất an của mình. “Trần Thị Gia Chủ dường như đã phát điên rồi. Hắn đang ráo riết mua chuộc các quan chức cấp cao hơn ở kinh thành. Có tin đồn, Hồ Đại Nhân, một vị quan lớn trong bộ Hộ, đã nhận được tín vật và hứa sẽ can thiệp.”
Lâm Dịch khẽ nhíu mày, nhưng không nói gì, chỉ đặt chén trà xuống, cảm nhận hơi ấm của nó vẫn còn lưu lại trong lòng bàn tay. Cái vị đắng chát của trà lan tỏa trong khoang miệng, như vị đắng của những tin tức hắn đang nghe.
Trương Quản Sự tiếp tục, giọng hắn càng lúc càng nhỏ. “Và... có tin đồn về việc đe dọa nhân chứng. Ngay cả Lý Quản Sự trong hầm ngục cũng bị uy hiếp. Một số thuộc hạ của Trần Thị đã lén lút tiếp cận gia đình hắn, mang theo vật phẩm cá nhân của con gái hắn để uy hiếp.”
Lâm Dịch hít một hơi sâu. *Tuyệt vọng phản công... Vậy ra hắn định dùng chiêu bài đó. Trần Thị Gia Chủ không hổ là một lão hồ ly. Hắn biết rõ điểm yếu của hệ thống. Sự thối nát của quan trường còn sâu hơn mình nghĩ. Loạn Tam Phiên đã khiến triều đình yếu kém, nhưng vẫn còn những kẻ có thể bị mua chuộc. Đây là một ván cờ lớn hơn nhiều.* Hắn nhớ lại lời Lý Quản Sự đã khai, về mối liên hệ với Hắc Sa Bang, về những thế lực cấp cao hơn. Hắn đã nghĩ rằng mình đã chuẩn bị tinh thần cho sự phức tạp, nhưng sự tàn độc và táo bạo của Trần Thị Gia Chủ vẫn khiến hắn bất ngờ.
“Hồ Đại Nhân trong bộ Hộ sao?” Lâm Dịch lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên tia suy tư. “Một vị quan lớn ở kinh thành. Xem ra, cái mạng lưới này không chỉ dừng lại ở biên thùy. Nó đã ăn sâu vào tận xương tủy của triều đình.” Hắn cảm thấy một sự mâu thuẫn lớn trong lòng. Một mặt, hắn vui mừng vì đã giúp dân làng Sơn Cước và những người dân khốn khổ khác thoát khỏi ách áp bức của Trần Thị Gia Tộc. Đó là một chiến thắng đáng tự hào, một minh chứng cho sức mạnh của sự đoàn kết và tri thức. Nhưng mặt khác, hắn lại cảm thấy một nỗi lo lắng sâu sắc. Việc đánh đổ Trần Thị Gia Tộc chỉ là một bước nhỏ trong cuộc chiến lớn hơn để sinh tồn và bảo vệ dân làng giữa bối cảnh “Loạn Tam Phiên” đang lan rộng. Liệu việc hắn dọn dẹp “ổ chuột” này có đủ để bảo vệ dân làng khi bão tố lớn hơn ập đến? Liệu hắn có đang kéo dân làng vào một cuộc chiến lớn hơn, một cuộc chiến mà họ không thể thắng?
Lâm Dịch nhắm mắt lại một thoáng, hít vào mùi thơm của thức ăn, cố gắng xua đi cái cảm giác nặng nề trong lòng. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng trong thế giới này, đôi khi nó cũng là con dao hai lưỡi. Một khi đã vạch trần quá nhiều, ngươi sẽ trở thành mục ti��u.* Hắn mở mắt, ánh mắt trở nên sắc bén và kiên định. Hắn nhìn Trương Quản Sự, giọng nói trầm ổn. “Ngươi tiếp tục theo dõi sát sao. Đặc biệt là những động thái của các quan chức cấp cao có liên quan, và những kẻ đang cố gắng can thiệp vào vụ án này. Và hãy tìm cách bảo vệ những người có thể bị đe dọa. Chúng ta không thể để Trần Thị xoay chuyển tình thế. Hãy bí mật cử người bảo vệ gia đình Lý Quản Sự, nhưng không được để lộ thân phận. Chúng ta cần Lý Quản Sự nói lên sự thật, không phải vì sợ hãi.”
Trương Quản Sự gật đầu lia lịa. “Lão nô đã rõ. Lâm công tử cứ yên tâm.” Hắn đứng dậy, vẻ mặt đã bớt lo lắng hơn một chút khi thấy sự bình tĩnh của Lâm Dịch. “Vậy lão nô xin cáo lui trước.”
Lâm Dịch khẽ gật đầu. Trương Quản Sự vội vã rời đi, bước chân hắn nhanh nhẹn giữa đám đông, để lại Lâm Dịch một mình với những suy tính phức tạp. Lâm Dịch vuốt cằm, ánh mắt trầm tư nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đang dần buông xuống, nuốt chửng những ngọn núi mờ ảo trong làn mưa. Hắn nhấp một ngụm trà cuối cùng, vị đắng chát vẫn còn đọng lại trên đầu lưỡi, nhưng hơi ấm của nó đã phần nào xoa dịu cái lạnh lẽo trong lòng hắn.
*Chiến lược của Trần Thị Gia Chủ không quá bất ngờ. Hắn dùng tiền mua chuộc, dùng uy quyền đe dọa. Đây là cách mà các thế lực cũ vẫn thường làm để bảo vệ lợi ích của mình. Nhưng hắn đã quên mất một điều, rằng dân chúng đã không còn cam chịu. Và Thẩm Tra Quan cùng Sứ giả hoàng gia, dù bị áp lực, cũng sẽ không dễ dàng lùi bước khi đã đứng ra tuyên bố công lý. Vấn đề là, họ có thể chống đỡ được bao lâu trước sự mục ruỗng của cả một vương triều đang trên đà suy yếu?*
Lâm Dịch tựa lưng vào ghế, lắng nghe tiếng gió rít bên ngoài. Hắn biết, thành công này sẽ thu hút sự chú ý không mong muốn. Không chỉ từ triều đình, mà còn từ các thương hội lớn hơn, và đặc biệt là các thế lực giang hồ như Hắc Sa Bang hay Thiên Phong Thương Hội, những cái tên đã bắt đầu xuất hiện trong những lời đồn đại. Lâm Dịch đã có ý định mở rộng kinh doanh ra Thành Thiên Phong, nhưng giờ đ��y, hắn phải cân nhắc kỹ lưỡng hơn. Mọi hành động của hắn giờ đây không chỉ ảnh hưởng đến bản thân, mà còn đến vận mệnh của cả làng Sơn Cước. Cuộc chiến chống cường hào đã có một hồi kết, nhưng đó chỉ là khởi đầu cho một thời kỳ loạn lạc mới, đầy rẫy hiểm nguy và thử thách. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài và chông gai. Nhưng hắn sẽ không lùi bước. Vì sinh tồn, vì những người hắn yêu thương, Lâm Dịch sẽ tiếp tục chiến đấu, với tri thức làm vũ khí, và sự kiên cường làm lá chắn. Hắn phải chuẩn bị cho những cuộc đối đầu quy mô lớn hơn.
***
Cùng lúc đó, trong thư phòng của Quan Đại Nhân, không khí nặng nề đến mức có thể cắt ra từng mảnh. Bên ngoài, gió lạnh gào thét, không một ánh trăng nào xuyên qua được màn mây đen đặc quánh. Bên trong, ba người đàn ông quyền lực nhất trấn nhỏ này đang ngồi quanh chiếc bàn gỗ lim, dưới ánh đèn dầu leo lét, vẻ mặt ai nấy đều nặng trĩu. Mùi mực và giấy cũ, xen lẫn với mùi hương trầm thoang thoảng, không thể xua đi được sự căng thẳng đang bao tr��m.
Thẩm Tra Quan, gương mặt nghiêm nghị giờ đây lộ rõ vẻ mệt mỏi, day day trán. Đôi mắt sắc bén của ông có chút quầng thâm. “Tình hình quả thật phức tạp.” Ông bắt đầu, giọng nói trầm thấp, đầy vẻ lo lắng. “Ta đã nhận được vài lời ‘nhắc nhở’ từ kinh thành. Rõ ràng, Trần Thị Gia Chủ không đơn độc. Mạng lưới của hắn còn vươn xa hơn chúng ta nghĩ, và cái tay Hồ Đại Nhân kia... hắn có vẻ đã ra mặt.”
Sứ giả hoàng gia, vẫn giữ phong thái quý tộc và lạnh lùng, nhưng ánh mắt ông ta lộ rõ sự cảnh giác và lo lắng. Tay ông ta khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn, tạo ra những âm thanh đều đặn, nhỏ xíu, nhưng lại vang vọng trong căn phòng tĩnh lặng. “Đây là lúc triều đình cần giữ vững uy tín, đặc biệt trong bối cảnh ‘Loạn Tam Phiên’ đang hoành hành khắp nơi. Nếu để một cường hào biên thùy xoay chuyển được vụ án, mặt mũi triều đình còn đâu? Chẳng phải sẽ gián tiếp thừa nhận sự yếu kém, sự bất lực của hoàng quyền sao? Dân chúng sẽ mất hết niềm tin.”
Quan Đại Nhân, râu dài, gương mặt có phần nghiêm nghị, giờ đây lại mang vẻ căng thẳng tột độ. Ông nắm chặt tay, ánh mắt kiên định nhưng đầy lo lắng. Ông hiểu rõ hậu quả nếu vụ án này bị bóp méo, không chỉ là cho trấn nhỏ này, mà còn là cho chính tương lai của ông, và cả niềm tin mong manh của dân chúng vào công lý. “Chúng ta cần phải cẩn trọng, nhưng cũng không thể lùi bước. Công lý phải được thực thi, nếu không, dân chúng sẽ mất hết niềm tin. Nhưng làm sao để đối phó với áp lực từ kinh thành? Hồ Đại Nhân không phải là một nhân vật nhỏ. Hắn có thể dễ dàng biến chúng ta thành vật tế thần.”
Thẩm Tra Quan thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo sự bất lực. “Lý Quản Sự là nhân chứng quan trọng nhất. Nếu hắn bị uy hiếp, hoặc tệ hơn, bị thủ tiêu, mọi bằng chứng sẽ trở nên yếu ớt. Hơn nữa, Trần Thị Gia Chủ còn đang cố gắng mua chuộc thêm các quan lại địa phương khác để tạo áp lực lên chúng ta. Hắn đang cố gắng biến vụ án này thành một cuộc chiến giữa các phe phái trong triều đình.”
Sứ giả hoàng gia đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen ��ặc. Gió lạnh luồn qua khe cửa, khiến ông rùng mình khẽ. “Triều đình hiện tại đã quá suy yếu vì ‘Loạn Tam Phiên’. Những kẻ như Hồ Đại Nhân, lợi dụng thời cơ này để thao túng, để trục lợi. Chúng ta không thể tin tưởng hoàn toàn vào sự hỗ trợ từ kinh thành. Chúng ta phải tự lực cánh sinh.”
Quan Đại Nhân gật đầu, ánh mắt ông ta nhìn về phía Thẩm Tra Quan. “Thẩm Tra Quan đại nhân, ngài là người được triều đình tin tưởng cử xuống. Ngài có kế sách gì không? Nếu cứ để Trần Thị Gia Chủ tiếp tục lũng đoạn như vậy, công lý sẽ trở thành trò cười, và dân chúng sẽ nổi loạn.”
Thẩm Tra Quan day trán, ông biết mình đang đối mặt với một ván cờ chính trị phức tạp, không chỉ là một vụ án cường hào địa phương đơn thuần. Ông không khỏi nghĩ đến chàng thanh niên Lâm Dịch, người đã khéo léo đưa ra những gợi ý, những bằng chứng quan trọng. *Chàng trai đó, với sự nhạy bén và khả năng quan sát của mình, có lẽ đã nhìn thấy trước bước đi này của Trần Thị Gia Chủ.* Ông quay lại nhìn hai người đồng sự. “Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng và dứt khoát. Trước hết, phải đảm bảo an toàn tuyệt đối cho Lý Quản Sự và gia đình hắn. Sau đó, chúng ta cần tìm thêm những bằng chứng không thể chối cãi, những bằng chứng có thể vượt qua cả sự can thiệp của Hồ Đại Nhân. Một vụ án liên quan đến buôn bán nô lệ, hay cấu kết với phản loạn, sẽ khó bị bưng bít hơn.”
Sứ giả hoàng gia trầm ngâm. “Cấu kết với phản loạn… Đó là một tội danh đủ nặng để khiến Hồ Đại Nhân cũng phải cân nhắc. Nhưng bằng chứng ở đâu ra?”
Quan Đại Nhân nheo mắt. “Lâm Dịch đã từng nhắc đến Hắc Sa Bang, và những mối liên hệ khả nghi. Có lẽ chúng ta nên điều tra sâu hơn về điểm này.”
Thẩm Tra Quan gật đầu. “Được. Quan Đại Nhân, ngài hãy cử mật thám điều tra về Hắc Sa Bang và mối liên hệ của chúng với Trần Thị Gia Tộc. Sứ giả đại nhân, ngài hãy dùng ảnh hưởng của mình để tạo thêm áp lực lên Hồ Đại Nhân từ những phe phái khác trong triều đình, những người không muốn thấy Hồ Đại Nhân lộng quyền. Chúng ta phải đánh bạc, không thể lùi bước. Bằng không, lời của Trần Thị Gia Chủ, e rằng sẽ trở thành sự thật: Đại Hạ này, sẽ sụp đổ trong sự mục ruỗng và bất công.”
Ba người đàn ông tiếp tục bàn bạc trong bóng tối, tiếng gió rít bên ngoài cửa sổ như một lời tiên tri về những biến động sắp tới. Họ biết, họ đang dấn thân vào một cuộc chiến cam go, một cuộc chiến không chỉ vì công lý, mà còn vì sự sinh tồn của chính họ và của cả một vương triều đang đứng trước bờ vực sụp đổ. Những âm mưu, những mối đe dọa, tất cả đang biến vụ án Trần Thị Gia Tộc thành một cuộc đối đầu phức tạp hơn bao giờ hết, nơi ranh giới giữa công lý và quyền lực, thiện và ác, trở nên mờ nhạt.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.