Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 280: Thẩm Tra Quan Đến: Hồi Kết Cho Cường Hào, Khởi Đầu Loạn Thế

Tấm Hắc Mộc Lệnh lạnh lẽo trên bàn như một lời nhắc nhở rằng cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu. Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh thấu xương của hầm ngục và mùi ẩm mốc đặc trưng của sự mục ruỗng. Hắn biết, những gì Lý Quản Sự và Lão Cai vừa khai chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, nhưng nó đủ để vạch trần bộ mặt ghê tởm của Trần Thị Gia Tộc và kéo chúng vào vòng lao lý. Tuy nhiên, sâu thẳm trong tâm trí Lâm Dịch, một sự lo lắng khác đang trỗi dậy. "Loạn Tam Phiên"... cái tin tức mơ hồ ấy, từ miệng Quan Đại Nhân, từ sự lo lắng của Sứ giả hoàng gia, và nay là những lời khai về việc Trần Thị lợi dụng thời loạn để tích trữ lương thực, buôn bán nô lệ trá hình. Hắn cảm thấy một cơn sóng thần đang chực chờ nuốt chửng Đại Hạ, và những gì đang diễn ra ở đây, dù mang tính bước ngoặt, cũng chỉ là một đợt sóng nhỏ lăn tăn trước cơn đại hồng thủy.

Sứ giả hoàng gia và Quan Đại Nhân đã rời đi sau khi ra lệnh giam giữ Lý Quản Sự và Lão Cai nghiêm ngặt, đồng thời niêm phong toàn bộ sổ sách, tài sản của Trần Thị Gia Tộc để chờ điều tra thêm. Sự xuất hiện của một vị điều tra viên cấp cao từ triều đình là điều tất yếu, dưới áp lực công luận và mức độ nghiêm trọng của những tội trạng vừa được phơi bày. Lâm Dịch bước ra khỏi hầm ngục, bầu trời đêm đã đổ mưa phùn lất phất. Hắn đưa tay hứng lấy vài hạt mưa lạnh buốt, cảm giác như những gánh nặng vô hình đang đè trĩu lên vai. Cuộc chiến sinh tồn của hắn, từ việc chỉ lo giữ một cái làng nhỏ, giờ đây đã bị đẩy vào vòng xoáy chính trị và giang hồ phức tạp hơn nhiều.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng xuyên qua màn mây xám xịt và những hạt mưa bụi vẫn lất phất rơi, cả thị trấn đã xôn xao. Tin tức về việc Trần Thị Gia Tộc bị điều tra, Lý Quản Sự và Lão Cai bị bắt giữ đã lan truyền nhanh như cháy rừng. Người dân tụ tập đông nghịt dọc theo con đường chính dẫn vào nha môn, không phải để biểu tình, mà để chờ đợi. Họ chờ đợi công lý, chờ đợi một sự thay đổi, chờ đợi một niềm hy vọng mong manh.

Lâm Dịch, cùng với Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, đứng lẫn vào đám đông. Vương Đại Trụ, vóc dáng vạm vỡ, khuôn mặt chất phác, vẫn giữ vẻ kiên định thường thấy, nhưng đôi mắt hắn lộ rõ sự hào hứng và một chút lo lắng. "Đại ca, ngài Thẩm Tra Quan này sẽ thực sự công minh sao? Hay lại... lại là cùng một giuộc với Trần Thị?" Hắn thì thầm, giọng nói trầm đục pha chút nghi ngờ.

Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn hơn, đôi mắt sáng rực quan sát xung quanh, cố gắng nghe ngóng mọi lời bàn tán. "Đại ca đừng lo, dân chúng ta đã đứng lên rồi, họ không thể nào làm ngơ được nữa đâu." Hắn tin tưởng nói, nhưng trong ánh mắt vẫn có chút bất an.

Lâm Dịch không trả lời ngay. Hắn đưa mắt nhìn quanh, hàng trăm, hàng ngàn gương mặt lam lũ, quần áo thô sơ, ánh mắt vừa hy vọng vừa ẩn chứa sự mệt mỏi. Họ đã chịu đựng quá đủ. Sự phẫn nộ của họ, do hắn khơi dậy, đã tạo nên một áp lực khổng lồ mà ngay cả triều đình cũng không thể xem thường. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," Lâm Dịch thầm nghĩ. "Nhưng nếu chúng ta không tự đấu tranh, thì sự bất công sẽ nghiền nát tất cả." Hắn nhớ lại những lời tuyên bố hùng hồn của Sứ giả hoàng gia đêm qua, và sự nghiêm nghị trên gương mặt của Quan Đại Nhân. Cả hai người họ đều hiểu rằng, nếu vụ án Trần Thị này không được xử lý một cách minh bạch, lòng dân sẽ mất hết, và hậu quả trong thời loạn lạc này sẽ là khôn lường.

Đột nhiên, một tiếng chiêng vang lên dứt khoát, kéo theo tiếng hô vang của binh lính: "Thẩm Tra Quan đại nhân giá lâm!"

Đám đông xôn xao, rồi nhanh chóng giãn ra, tạo thành một lối đi. Từ xa, một đoàn xe ngựa uy nghiêm dần hiện ra. Bốn con tuấn mã đen nhánh kéo một cỗ xe lớn, sơn son thếp vàng, được hộ tống bởi một đội binh lính mặc giáp trụ chỉnh tề, sắc mặt nghiêm nghị. Khác với những lính tuần tra địa phương lỏng lẻo, đội quân này toát ra vẻ kỷ luật và sức mạnh thực sự. Lâm Dịch nheo mắt quan sát. Từ những chi tiết nhỏ nhất trong cách bài trí cỗ xe, đến vẻ mặt của những binh lính, hắn có thể thấy đây không phải là một quan chức tầm thường.

Khi đoàn xe dừng lại trước nha môn, Quan Đại Nhân và Sứ giả hoàng gia đã đứng sẵn đó, dáng vẻ trang trọng, chờ đón. Quan Đại Nhân, gương mặt có phần nghiêm nghị, râu dài, phong thái uy nghi, nhưng ánh mắt ẩn chứa sự căng thẳng và lo âu. Sứ giả hoàng gia, vẫn với vẻ ngoài sang trọng, phong thái quý tộc, nhưng đôi mắt lạnh lùng của ông ta quét một lượt qua đám đông, đầy vẻ cảnh giác.

Cửa xe mở ra, một quan viên trung niên bước xuống. Ông ta mặc áo bào chỉnh tề, màu sắc trầm lắng nhưng chất liệu cao cấp, tôn lên vẻ uy nghiêm. Vóc dáng không quá cao lớn nhưng khí chất điềm tĩnh, ánh mắt sắc lạnh, như có thể nhìn thấu mọi tâm can. Gương mặt ông có chút mệt mỏi, hằn lên những dấu vết của những chuyến đi dài và những vấn đề nan giải phải giải quyết trong thời loạn. Đây chính là Thẩm Tra Quan.

Ông ta không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu với Sứ giả hoàng gia và Quan Đại Nhân. Dân chúng bắt đầu xì xào bàn tán. "Chà, vị quan lớn này trông có vẻ nghiêm minh thật!" "Không biết Trần Thị Gia Tộc lần này có thoát được không?" "Nghe nói triều đình đang loạn, Tam Phiên lại nổi dậy ở biên giới phía Tây. Không biết có ảnh hưởng gì đến vụ này không?"

Lâm Dịch lắng nghe những lời bàn tán đó, trong lòng hắn cảm thấy một sự trùng khớp đáng sợ. Tin tức về "Loạn Tam Phiên" không còn là lời đồn thổi nữa, nó đã trở thành một phần của thực tại, len lỏi vào tâm trí người dân, gieo rắc sự bất an. Hắn nhìn Thẩm Tra Quan, người đang cùng Sứ giả hoàng gia và Quan Đại Nhân bước vào nha môn. Trong đầu Lâm Dịch, một sự phân tích nhanh chóng diễn ra: Vị Thẩm Tra Quan này không đến đây chỉ để xử lý một cường hào địa phương. Áp lực từ "Loạn Tam Phiên" đang bùng nổ, triều đình cần sự ổn định, cần lấy lòng dân. Việc xử lý nghiêm minh Trần Thị Gia Tộc, dưới áp lực công luận mạnh mẽ mà Lâm Dịch đã tạo ra, là một nước cờ chính trị khôn ngoan để trấn an lòng dân và củng cố uy tín của triều đình đang lung lay.

"Đại ca, ngài Thẩm Tra Quan đó nhìn uy nghiêm thật," Trần Nhị Cẩu thì thầm, ánh mắt đầy ngưỡng mộ.

Vương Đại Trụ gật đầu, "Hy vọng lần này công lý sẽ được thực thi."

Lâm Dịch khẽ thở dài, trong lòng không khỏi có chút hoài niệm về cái thế giới cũ, nơi pháp luật có vẻ rõ ràng hơn, ít bị chi phối bởi những yếu tố chính trị và loạn lạc như thế này. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn nhắc nhở chính mình. "Nhưng trong thời loạn, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và đôi khi, tri thức phải được sử dụng để bảo vệ sinh mạng và những người ta yêu quý." Hắn cảm thấy một gánh nặng mới đè lên vai. Việc đánh đổ Trần Thị Gia Tộc chỉ là một bước khởi đầu. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu.

***

Đêm đó, trong hầm ngục tối om của nha môn, không khí càng trở nên lạnh lẽo và đặc quánh mùi nấm mốc, đất ẩm và sự sợ hãi. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vách đá vang vọng, cùng với tiếng rên rỉ xa xăm của những tù nhân khác, tạo nên một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng. Ánh sáng lờ mờ từ ngọn đuốc được cắm trên tường đá chỉ đủ để soi rõ những khuôn mặt căng thẳng trong căn phòng giam đặc biệt.

Thẩm Tra Quan ngồi đối diện Lý Quản Sự, người đang bị cùm tay chân bằng những xiềng xích nặng nề, tiếng loảng xoảng của kim loại mỗi khi hắn cử động. Lý Quản Sự gầy gò, lưng hơi khom, khuôn mặt đầy nếp nhăn và giờ đây, nó tái mét đi vì sợ hãi. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán, thấm ướt mấy sợi tóc bết dính.

Thẩm Tra Quan không vội vàng. Ông ta chỉ im lặng quan sát, ánh mắt sắc lạnh như dao, khiến Lý Quản Sự cảm thấy mọi bí mật của mình đều bị phơi bày. Bên cạnh ông ta, Sứ giả hoàng gia và Quan Đại Nhân cũng có mặt, nhưng họ chỉ đứng yên lặng, như những cái bóng, càng tăng thêm áp lực vô hình lên Lý Quản Sự.

Cuối cùng, Thẩm Tra Quan cất giọng, trầm tĩnh nhưng đầy uy lực, không một chút biểu cảm. "Lý Quản Sự, những lời khai trước đây của ngươi, tuy có giá trị, nhưng ta tin rằng đó chỉ là phần nổi của tảng băng. Bổn quan không có nhiều thời gian để chơi trò mèo vờn chuột với ngươi." Ông ta dùng một tập giấy dày, buộc chặt bằng sợi chỉ đỏ, gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ thô ráp, tạo ra một tiếng động khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Ta muốn biết về những kẻ đứng sau ngươi, và những mối làm ăn liên quan đến lương thảo, nô dịch trong thời loạn này. Ngươi có thể chọn nói hết, hoặc ta sẽ có cách để ngươi nói, và khi đó, mọi chuyện sẽ không còn dễ dàng như bây giờ nữa."

Lý Quản Sự co rúm lại, toàn thân run rẩy như một con chuột sa bẫy. Hắn biết rõ thủ đoạn của những vị quan điều tra cấp cao. Họ có vô số cách để khiến người ta phải mở miệng, và những cách đó thường kinh khủng hơn cái chết. Hắn đã chứng kiến sự sụp đổ nhanh chóng của Trần Thị Gia Tộc, và giờ đây, hắn chỉ là một con tốt thí, một nạn nhân tiếp theo của chính những tội ác mà hắn đã đồng lõa.

"Bẩm... bẩm quan đại nhân..." Lý Quản Sự lắp bắp, giọng nói the thé, đứt quãng. "Tiểu nhân... tiểu nhân đều là bị ép buộc... Trần Gia Chủ hắn... hắn còn liên hệ với cả... cả đám quan lại ở Thành Thiên Phong! Hắn... hắn thường xuyên gửi quà cáp, vàng bạc cho Tri Phủ đại nhân, cho cả quan Tham Quân nữa!"

Sứ giả hoàng gia khẽ nhíu mày, còn Quan Đại Nhân thì sắc mặt biến đổi. Thành Thiên Phong là trung tâm hành chính của cả một khu vực rộng lớn, nơi tập trung quyền lực và cũng là nơi ẩn chứa nhiều mối làm ăn mờ ám. Việc Trần Thị Gia Tộc có thể "mua chuộc" được cả Tri Phủ và Tham Quân ở đó cho thấy mạng lưới c��a chúng đã ăn sâu đến mức nào.

Thẩm Tra Quan không tỏ ra ngạc nhiên. Ông ta chỉ gật đầu nhẹ, ra hiệu cho một viên thư lại bên cạnh ghi chép cẩn thận. "Tiếp tục. Những giao dịch lương thảo trong thời loạn thì sao? Và việc 'tuyển mộ phu dịch' mà ngươi đã nói, thực chất là gì?"

Lý Quản Sự nuốt khan, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên má. Hắn biết, một khi đã khai ra, thì không còn đường quay lại. Nhưng sự sợ hãi cái chết, sự sợ hãi những hình phạt tàn khốc, đã lấn át tất cả. "Bẩm quan đại nhân, Trần Gia Chủ... hắn đã lợi dụng tin tức về 'Loạn Tam Phiên' để tích trữ lương thực từ rất sớm. Hắn mua vét lúa gạo với giá rẻ mạt từ những vùng lân cận, rồi tuồn vào kho của mình. Sau đó, hắn chờ đến khi chiến loạn bùng nổ, giá cả tăng vọt, rồi mới bán ra với giá cắt cổ. Hắn... hắn còn cấu kết với một số thương nhân lớn ở Thành Thiên Phong để thao túng thị trường, ép giá những tiểu thương khác phải đóng cửa!"

Quan Đại Nhân không nhịn được nữa, khẽ hừ lạnh một tiếng. Thao túng lương thực trong thời loạn là một tội ác tày đình, có thể gây ra đói kém và bất ổn xã hội trên diện rộng.

"Còn về việc 'tuyển mộ phu dịch'?" Thẩm Tra Quan tiếp tục hỏi, giọng nói vẫn điềm tĩnh, như đang đọc một cuốn sách.

Lý Quản Sự càng run hơn. "Dạ... dạ bẩm, đó là một chiêu bài của Trần Gia Chủ. Hắn biết triều đình cần người để phục dịch quân đội, để xây dựng công sự. Hắn liền dùng danh nghĩa đó để 'tuyển mộ' những dân nghèo không có khả năng trả nợ, những người dân ở các làng xa xôi mà hắn đã ép phải bán con cái. Hắn gọi đó là 'phu dịch', nhưng thực chất là bán họ cho những kẻ buôn nô lệ! Những đứa trẻ... và cả người lớn khỏe mạnh... đều bị hắn bán cho một bọn buôn người chuyên nghiệp, có mối liên hệ với... với Hắc Sa Bang và cả một số thế lực phản loạn ở biên giới!"

Lời khai của Lý Quản Sự như một quả bom ném vào hầm ngục. Sứ giả hoàng gia, người vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, giờ đây cũng không giấu được sự phẫn nộ trong ánh mắt. Bán nô lệ trá hình, cấu kết với Hắc Sa Bang, và thậm chí là có liên hệ với thế lực phản loạn? Đây không còn là cường hào địa phương nữa, đây là một tổ chức tội phạm quy mô lớn, đe dọa trực tiếp đến an ninh quốc gia. Sự mục ruỗng đã ăn sâu đến tận xương tủy của Đại Hạ, và "Loạn Tam Phiên" không chỉ là một cuộc nổi dậy ở biên giới, mà có thể là một mạng lưới phức tạp của sự phản bội và tham nhũng từ bên trong.

"Những kẻ buôn người đó... chúng có lệnh bài gì không? Hay có dấu hiệu nhận biết nào?" Thẩm Tra Quan hỏi, giọng nói đã lạnh lùng hơn, ánh mắt sắc như dao găm.

"Dạ... dạ có! Chúng thường có một hình xăm con rắn hổ mang cuộn tròn trên cánh tay, và... và chúng có một tấm lệnh bài bằng đồng, khắc hình một con sói đang nhe nanh!" Lý Quản Sự vội vàng khai ra, như muốn trút bỏ gánh nặng tội lỗi khỏi lương tâm. "Tiểu nhân... tiểu nhân cũng nghe loáng thoáng Trần Gia Chủ từng nói, bọn chúng là một nhánh của thế lực đang trỗi dậy ở vùng biên, muốn lợi dụng thời loạn để gây dựng thế lực riêng."

Thẩm Tra Quan gật đầu, ánh mắt lóe lên sự suy tư sâu sắc. Ông ta ra hiệu cho thư lại ghi chép thêm. "Ngươi đã làm tốt. Nếu lời khai của ngươi là sự thật, và được xác minh, ngươi sẽ được xem xét khoan hồng. Nhưng nếu có bất kỳ lời dối trá nào, ngươi sẽ phải trả giá đắt hơn gấp bội."

Lý Quản Sự gật đầu lia lịa, "Tiểu nhân... tiểu nhân xin thề tất cả đều là sự thật!"

Thẩm Tra Quan đứng dậy, nhìn Lý Quản Sự lần cuối. "Nghỉ ngơi đi. Ngày mai, ngươi sẽ phải đối mặt với Trần Gia Chủ." Ông ta quay người, ánh mắt lướt qua Quan Đại Nhân và Sứ giả hoàng gia. "Tình hình nghiêm trọng hơn ta tưởng rất nhiều."

Sứ giả hoàng gia gật đầu, vẻ mặt trầm trọng. "Mối liên hệ với phản loạn, và việc buôn bán nô lệ dưới danh nghĩa phu dịch... Triều đình phải hành động mạnh tay hơn nữa."

Quan Đại Nhân thở dài. Ông biết, vụ án này sẽ còn kéo dài và phức tạp hơn rất nhiều, và nó sẽ ảnh hưởng không nhỏ đến sự nghiệp của ông, và cả vận mệnh của khu vực biên thùy này. Nhưng một điều chắc chắn, Trần Thị Gia Tộc đã không còn đường thoát.

***

Sáng hôm sau, mưa phùn vẫn lất phất rơi, khoác lên dinh thự Trần Thị Gia Tộc một tấm màn xám xịt, ảm đạm. Từng hạt mưa nhỏ li ti đọng trên những mái ngói cong vút, trên những phiến đá lát sân, làm tăng thêm vẻ lạnh lẽo, tiêu điều cho nơi từng là biểu tượng của quyền lực và xa hoa. Mùi hương trầm cao cấp thường ngày đã nhạt nhòa, chỉ còn lại một không khí nặng nề, u ám bao trùm.

Trần Thị Gia Chủ bị hai binh lính áp giải đến một căn phòng khách rộng lớn trong chính dinh thự của mình. Khuôn mặt hắn trắng bệch, đôi mắt híp lại thường ngày giờ mở to, lộ rõ sự hoảng loạn và tuyệt vọng. Hắn mặc một bộ y phục lụa hảo hạng, nhưng nó không thể che giấu được sự bệ rạc và suy sụp của một kẻ sắp mất tất cả.

Trong căn phòng, Thẩm Tra Quan ngồi ở vị trí chủ tọa, vẻ mặt nghiêm nghị như một pho tượng. Bên cạnh ông là Sứ giả hoàng gia và Quan Đại Nhân, cả hai đều giữ vẻ mặt lạnh lùng, không một chút cảm xúc. Trên chiếc bàn gỗ lim bóng loáng trước mặt họ, bày la liệt những cuộn sổ sách, giấy tờ, cùng với tấm Hắc Mộc Lệnh và một vài tấm lệnh bài bằng đồng mà Lý Quản Sự đã khai ra. Tất cả đều là bằng chứng không thể chối cãi.

Trần Thị Gia Chủ bị đẩy ngồi xuống một chiếc ghế đối diện bàn. Hắn nhìn chằm chằm vào những chứng cứ trên bàn, ánh mắt trống rỗng. Mọi hy vọng cuối cùng của hắn đều tan biến.

"Trần Gia Chủ," Thẩm Tra Quan cất giọng, trầm thấp và lạnh lẽo, "những tội trạng này, ngươi còn gì để nói?" Ông ta dùng ngón tay chỉ vào tập giấy dày ghi chép lời khai của Lý Quản Sự, rồi sang những cuộn sổ sách ghi chép các giao dịch lương thực, những bản hợp đồng "tuyển mộ phu dịch" trá hình, và cả những ghi chép về các khoản hối lộ cho quan lại Thành Thiên Phong.

Trần Thị Gia Chủ ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy căm phẫn và tuyệt vọng. Hắn nhìn thẳng vào Thẩm Tra Quan, rồi lướt qua Sứ giả hoàng gia và Quan Đại Nhân. "Các ngươi... các ngươi muốn Trần gia ta diệt môn sao?" Giọng hắn khản đặc, nghẹn ngào. "Ta chỉ là... chỉ là làm theo quy luật của đời này thôi! Kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu! Thời loạn lạc, kẻ n��o không biết nắm bắt cơ hội thì chỉ có nước chết đói! Ta... ta chỉ là muốn bảo vệ gia tộc, bảo vệ sản nghiệp của mình!" Hắn cố gắng gào lên, như muốn biện minh cho những tội ác của mình.

Sứ giả hoàng gia khẽ nhếch mép, ánh mắt khinh miệt. "Quy luật của đời này ư? Ngươi đã biến quy luật thành luật rừng, lợi dụng sự khốn cùng của dân chúng, cấu kết với bọn cướp bóc, buôn bán con người, và thậm chí là có liên hệ với phản loạn! Đó không phải là bảo vệ gia tộc, đó là tự tìm đường chết!"

Trần Thị Gia Chủ ngã quỵ xuống ghế, đôi mắt trống rỗng. Lời của Sứ giả hoàng gia như một nhát dao đâm thẳng vào tâm can hắn. Hắn đã cố gắng níu kéo hy vọng, cố gắng biện hộ cho bản thân, nhưng tất cả đều vô ích. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, màn mưa phùn vẫn không ngớt. Cơn mưa này, như đang gột rửa đi mọi thứ, kể cả những vết tích cuối cùng của Trần Thị Gia Tộc.

"Ngươi đã liên hệ với thế lực phản loạn nào?" Thẩm Tra Quan tiếp tục truy vấn, không một chút khoan nhượng. "Tấm lệnh bài sói nhe nanh này, và hình xăm rắn hổ mang, là của thế lực nào? Ngươi đã cung cấp những gì cho chúng?"

Trần Thị Gia Chủ run rẩy. Hắn biết, đây là điều nghiêm trọng nhất. Việc cấu kết với phản loạn là tội chu di cửu tộc. "Ta... ta không biết! Ta chỉ... chỉ là giao dịch lương thực với bọn chúng! Chúng nói chúng là thương đội lớn từ biên giới, cần lương thảo để buôn bán... Ta không biết chúng là phản loạn!" Hắn cố gắng chối cãi, nhưng giọng nói đã yếu ớt, không còn chút khí thế nào.

Quan Đại Nhân hừ lạnh một tiếng. "Thương đội lớn nào lại có những tên buôn người với hình xăm kỳ dị, lại còn đi cướp bóc các đoàn buôn nhỏ không chịu cống nạp? Ngươi tưởng chúng ta là kẻ ngu dốt sao?"

Thẩm Tra Quan đưa tay ra hiệu cho Quan Đại Nhân dừng lại. Ông nhìn Trần Thị Gia Chủ một lúc lâu, rồi nói. "Trần Gia Chủ, những bằng chứng này đã quá rõ ràng. Ngươi sẽ phải chịu sự trừng phạt thích đáng của pháp luật. Về phần những kẻ liên quan đến ngươi, chúng ta sẽ điều tra đến cùng, không bỏ sót bất kỳ ai." Ông ta dứt khoát đứng dậy. "V�� án này đã kết thúc."

Trần Thị Gia Chủ ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy tuyệt vọng, nhưng cũng ẩn chứa một chút căm hờn. "Ha... ha ha..." Hắn bật ra một tràng cười khô khốc, bi thương. "Công lý sao? Thời thế loạn lạc này, thứ công lý các ngươi nói đến chỉ là thứ để củng cố quyền lực yếu ớt của mình thôi! Các ngươi rồi sẽ thấy, Đại Hạ này sẽ sụp đổ! Và khi đó, ta muốn xem những kẻ như các ngươi sẽ còn nói gì về công lý!"

Lời nói của Trần Thị Gia Chủ vang vọng trong căn phòng, mang theo sự cay đắng và một lời nguyền rủa. Quan Đại Nhân và Sứ giả hoàng gia đều im lặng, gương mặt trầm trọng. Dù lời nói của hắn đầy thù hận, nhưng không ai có thể phủ nhận rằng "Loạn Tam Phiên" đang là một mối đe dọa thực sự, và sự mục ruỗng của triều đình là một thực tế hiển nhiên.

Thẩm Tra Quan không nói gì thêm, chỉ phất tay ra hiệu cho binh lính áp giải Trần Thị Gia Chủ đi. Khi hắn bị kéo ra khỏi phòng, hắn vẫn không ngừng lẩm bẩm những lời nguyền rủa về sự sụp đổ của Đại Hạ, về cái gọi là "công lý" trong thời loạn. Tiếng cửa gỗ nặng nề đóng lại, cắt đứt hoàn toàn những lời nói cuối cùng của Trần Thị Gia Chủ.

Căn phòng trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ. Sứ giả hoàng gia thở dài một tiếng, vẻ mặt mệt mỏi. "Tình hình ở biên thùy quả nhiên không đơn giản. Mối liên hệ với phản loạn là điều nghiêm trọng nhất."

Thẩm Tra Quan gật đầu. "Bổn quan sẽ báo cáo chi tiết về triều đình. Vụ án này không chỉ là một vụ cường hào địa phương, nó là một chỉ dấu cho thấy sự thâm nhập của thế lực phản loạn và sự mục ruỗng từ bên trong đã đến mức nào." Ông quay sang Quan Đại Nhân. "Quan đại nhân, việc dọn dẹp tàn dư của Trần Thị Gia Tộc, ổn định lại trật tự địa phương, giao cho ngài. Bổn quan sẽ ở lại thêm vài ngày để thu thập thêm chứng cứ và xem xét các vụ án khác có liên quan."

Quan Đại Nhân cúi đầu. "Hạ quan xin tuân lệnh."

Thẩm Tra Quan nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn mưa phùn vẫn giăng mắc. "Hy vọng triều đình sẽ hành động kịp thời. Bằng không, lời của Trần Gia Chủ, e rằng sẽ trở thành sự thật."

Cùng lúc đó, tại một quán trà nhỏ gần nha môn, Lâm Dịch đang nhấp một ngụm trà nóng, lắng nghe những lời bàn tán xôn xao của dân chúng. Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ ngồi cạnh hắn, vẻ mặt phấn khởi.

"Đại ca, Trần Thị Gia Tộc lần này tiêu đời thật rồi!" Trần Nhị Cẩu hào hứng nói. "Công lý cuối cùng cũng được thực thi!"

Vương Đại Trụ gật đầu tán thành. "Nhờ có Đại ca, nếu không thì Trần Thị vẫn còn hoành hành."

Lâm Dịch khẽ cười, nhưng nụ cười không đạt tới khóe mắt. Hắn đặt chén trà xuống, cảm nhận hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay. "Công lý đã được thực thi, nhưng cuộc chiến chưa kết thúc." Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa vẫn rơi. Hắn nhớ lại những lời khai của Lý Quản Sự, những lời nguyền rủa của Trần Thị Gia Chủ. "Loạn Tam Phiên", Hắc Sa Bang, những kẻ buôn nô lệ, những quan chức tham nhũng ở Thành Thiên Phong... Mạng lưới tội ác này rộng lớn hơn hắn tưởng rất nhiều.

Lâm Dịch cảm thấy một sự mâu thuẫn lớn trong lòng. Một mặt, hắn vui mừng v�� đã giúp dân làng Sơn Cước và những người dân khốn khổ khác thoát khỏi ách áp bức của Trần Thị Gia Tộc. Đó là một chiến thắng đáng tự hào, một minh chứng cho sức mạnh của sự đoàn kết và tri thức. Nhưng mặt khác, hắn lại cảm thấy một nỗi lo lắng sâu sắc. Việc đánh đổ Trần Thị Gia Tộc chỉ là một bước nhỏ trong cuộc chiến lớn hơn để sinh tồn và bảo vệ dân làng giữa bối cảnh "Loạn Tam Phiên" đang lan rộng. Liệu việc hắn dọn dẹp "ổ chuột" này có đủ để bảo vệ dân làng khi bão tố lớn hơn ập đến? Liệu hắn có đang kéo dân làng vào một cuộc chiến lớn hơn, một cuộc chiến mà họ không thể thắng?

Hắn biết, thành công này sẽ thu hút sự chú ý không mong muốn. Không chỉ từ triều đình, mà còn từ các thương hội lớn hơn, và đặc biệt là các thế lực giang hồ như Hắc Sa Bang hay Thiên Phong Thương Hội, những cái tên đã bắt đầu xuất hiện trong những lời đồn đại. Lâm Dịch đã có ý định mở rộng kinh doanh ra Thành Thiên Phong, nhưng giờ đây, hắn phải cân nhắc kỹ lưỡng hơn. Mọi hành động của hắn giờ đây không chỉ ��nh hưởng đến bản thân, mà còn đến vận mệnh của cả làng Sơn Cước.

"Đại ca, người sao thế?" Trần Nhị Cẩu thấy Lâm Dịch trầm ngâm, liền hỏi.

Lâm Dịch khẽ lắc đầu. "Không có gì. Ta chỉ đang nghĩ, sau này chúng ta sẽ còn phải đối mặt với nhiều chuyện lớn hơn nữa." Hắn nhìn ra xa, về phía những ngọn núi mờ ảo trong làn mưa. "Thế giới này, quả thực, không nợ ai một sự công bằng. Và để sinh tồn, chúng ta phải luôn sẵn sàng chiến đấu, không ngừng nghỉ."

Hắn nhấp một ngụm trà cuối cùng, hơi ấm của nó không đủ xua đi cái lạnh lẽo trong lòng hắn. Cuộc chiến chống cường hào đã có một hồi kết, nhưng đó chỉ là khởi đầu cho một thời kỳ loạn lạc mới, đầy rẫy hiểm nguy và thử thách. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài và chông gai. Nhưng hắn sẽ không lùi bước. Vì sinh tồn, vì những người hắn yêu thương, Lâm Dịch sẽ tiếp tục chiến đấu, với tri thức làm vũ khí, và sự kiên cường làm lá chắn.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free