Lạc thế chi nhân - Chương 279: Vạch Trần Tội Ác: Lưới Trời Khó Thoát
Sáng sớm hôm sau, cái lạnh se sắt của đêm khuya vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng quảng trường trung tâm thị trấn đã rộn ràng hơn bao giờ hết. Một dòng người không ngớt đổ về, không ai bảo ai, nhưng tất cả đều mang chung một tâm trạng: mong chờ. Họ chen chúc nhau, tạo thành một biển người xôn xao, ánh mắt tràn đầy những cảm xúc hỗn độn—có cả sự căm phẫn, niềm hy vọng, và một chút lo lắng khó tả. Tiếng trò chuyện ồn ào hòa lẫn với tiếng rao hàng của vài tiểu thương dũng cảm, tiếng bánh xe ngựa lăn trên đường đá gồ ghề, và thỉnh thoảng, một tiếng va chạm binh khí lanh canh từ phía đoàn quân. Một mùi gia vị nồng nàn từ những gánh hàng rong, mùi thức ăn đường phố hấp dẫn, xen lẫn hương trầm thoang thoảng từ những miếu thờ cổ kính, và cả mùi kim loại tanh nồng từ các lò rèn lân cận, tất cả tạo nên một b���c tranh âm thanh và mùi hương đặc trưng của một thị trấn vùng biên đã trải qua bao thăng trầm. Bầu không khí vừa sôi động, vừa tràn đầy năng lượng, nhưng cũng ẩn chứa một sự căng thẳng ngầm, một cảm giác lịch sử và sự trường tồn bao trùm khắp nơi, như thể nơi đây đã chứng kiến vô số biến cố và sẽ tiếp tục chứng kiến nhiều hơn nữa.
Lâm Dịch đứng ngay cạnh Quan Đại Nhân và Sứ giả hoàng gia, vị trí mà chỉ vài ngày trước, hắn không thể nào tưởng tượng mình sẽ có được. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát đám đông. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn giữ vẻ trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại, lướt qua từng gương mặt, từng ánh mắt trong biển người. Hắn cảm nhận được sức mạnh to lớn của công luận, một thứ vũ khí mà ở thế giới này, đôi khi còn đáng sợ hơn cả binh đao. Đêm qua, khi nhận được thông tin về việc khám xét và những phát hiện sơ bộ tại dinh thự Trần Thị, hắn đã hiểu rằng, đây mới chỉ là khởi đầu. Cái rễ của Trần Thị, như Cố lão bản đã nói, ăn sâu quá rồi.
Quan Đại Nhân, với gương mặt nghiêm nghị và bộ râu dài được chải chuốt cẩn thận, bước lên bục đá cao nhất, áo quan chỉnh tề, phấp phới trong làn gió sớm. Bên cạnh ông là Sứ giả hoàng gia, vẫn giữ phong thái uy nghi, sang trọng, nhưng ánh mắt đã bớt đi vẻ lạnh lùng, thay vào đó là sự nghiêm trọng và một chút suy tư. Họ trao đổi ánh nhìn cuối cùng trước khi Quan Đại Nhân cất giọng, tiếng nói dõng dạc, vang vọng khắp quảng trường, tạm thời át đi mọi âm thanh xôn xao khác.
"Hỡi bá tánh trăm họ!" Quan Đại Nhân bắt đầu, giọng ông mang theo uy lực của một quan chức triều đình, nhưng cũng thấm đẫm sự thấu hiểu sau những ngày chứng kiến nỗi thống khổ của dân chúng. "Dựa trên bằng chứng sắt thép mà Lâm Dịch đã cung cấp, lời khai của hàng trăm người dân vô tội, và những gì đã được khám phá trong dinh thự Trần Thị đêm qua, bản quan cùng Sứ giả hoàng gia đã có đủ căn cứ để kết tội Lý Quản Sự và một số tay sai chủ chốt của Trần Thị Gia Tộc!"
Một làn sóng xì xào nổi lên, rồi nhanh chóng biến thành tiếng hò reo vang dội, như một con sóng lớn vỗ vào bờ. Dân chúng, những người đã chịu đựng sự áp bức của Trần Thị bao đời nay, cuối cùng cũng nhìn thấy ánh sáng công lý.
"Lý Quản Sự và các tay sai của chúng đã bị kết tội bóc lột, tham nhũng, cướp đoạt tài sản, và nhiều hành vi tàn ác khác!" Quan Đại Nhân tiếp tục, mỗi lời nói như một nhát búa giáng mạnh vào sự mục ruỗng. "Bản quan ra lệnh, bắt giữ chúng ngay lập tức, đưa vào ngục tối chờ ngày xét xử!"
Ngay lập tức, từ phía sau đám đông quân lính, Lý Quản Sự bị hai lính tuần tra áp giải ra. Hắn ta, với dáng người gầy gò, lưng hơi khom, giờ đây trông thảm hại hơn bao giờ hết. Khuôn mặt đầy nếp nhăn và vẻ nịnh hót thường ngày đã biến mất, thay vào đó là sự hoảng loạn tột độ. Đôi mắt ti hí của hắn trợn trừng, nhìn quanh như muốn tìm một chỗ ẩn nấp, nhưng vô vọng. Trang phục tương đối tươm tất thường ngày giờ cũng nhăn nhúm, lấm lem.
"Không thể nào! Ta vô tội! Ta bị oan!" Lý Quản Sự gào thét, giọng the thé, yếu ớt. Hắn vùng vẫy một cách tuyệt vọng trong vòng kiềm tỏa của binh lính, cố gắng hướng ánh mắt cầu cứu về phía một người đàn ông khác cũng đang bị áp giải ra — Trần Thị Gia Chủ. "Trần Gia Chủ! Cứu ta! Ngài không thể để ta chết oan uổng như vậy!"
Trần Thị Gia Chủ, với thân hình béo tốt và khuôn mặt tròn trịa thường ngày ngạo mạn, giờ đây tái mét như tờ giấy. Hắn đứng như trời trồng, đôi mắt híp lại, không còn vẻ xảo quyệt hay khinh thường người khác, mà chỉ còn là sự sợ hãi và bất lực tột độ. Áo gấm sang trọng của hắn giờ đây cũng trở nên vô nghĩa, không thể che giấu được sự suy sụp của kẻ từng một thời hô mưa gọi gió. Hắn nhìn Lý Quản Sự, rồi lại nhìn đám đông đang hò reo, nhìn Quan Đại Nhân uy nghiêm, và cuối cùng là ánh mắt bình thản nhưng sắc bén của Lâm Dịch. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng hắn. Hắn biết, mọi thứ đã kết thúc.
Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Hắn không cảm thấy hả hê, chỉ là một sự xác nhận cho những gì hắn đã biết. Công lý, đôi khi, phải được giành lấy bằng sự đoàn kết và ý chí kiên cường của những người yếu thế. Nhưng hắn cũng hiểu, sự sụp đổ của một cá nhân hay một gia tộc chỉ là bề mặt. Cái gốc rễ của vấn đề, những thế lực đã dung túng, bảo vệ, thậm chí là hợp tác với Trần Thị, vẫn còn đó. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhủ. "Nhưng vũ khí đó cần phải được sử dụng một cách khôn ngoan và đúng thời điểm." Hắn nhìn Sứ giả hoàng gia, người đang lặng lẽ quan sát mọi thứ. Ánh mắt của vị sứ giả đó vẫn chưa hoàn toàn bộc lộ cảm xúc, nhưng Lâm Dịch có thể cảm nhận được một sự thay đổi. Có lẽ, những gì diễn ra ở đây sẽ thực sự làm rung chuyển triều đình, ít nhất là trong một khoảng thời gian ngắn.
Dân làng Sơn Cước, đứng gần Lâm Dịch nhất, không kìm được tiếng reo hò. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác, nở nụ cười rạng rỡ. Lý Hổ, vẫn giữ vẻ mặt ít nói, nhưng ánh mắt rực sáng một cách hiếm hoi. Trần Nhị Cẩu thì hò reo phấn khích nhất, đôi mắt tinh nhanh nhìn Lâm Dịch với sự ngưỡng mộ vô bờ. "Đại ca! Chúng ta làm được rồi!" Nhị Cẩu thì thầm, nhưng Lâm Dịch chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn hướng về phía Trần Thị Gia Chủ, kẻ đang dần bị lôi đi, với một cái nhìn phức tạp.
Lâm Dịch biết, màn kịch này còn lâu mới hạ màn.
***
Trong khi quảng trường trung tâm vẫn còn đang rộn ràng với những tiếng hò reo của đám đông và mệnh lệnh dứt khoát của Quan Đại Nhân, một lực lượng khác đã lặng lẽ hành động. Ngay sau khi lệnh bắt được ban hành, Vương Đại Trụ và Lý Hổ, cùng với một tiểu đội quân lính tinh nhuệ, đã nhận lệnh xông thẳng vào dinh thự Trần Thị.
Dinh thự Trần Thị, vốn nổi tiếng với sự xa hoa và kiến trúc tinh xảo, giờ đây chìm trong ánh nắng gắt của buổi trưa, nhưng không còn vẻ uy nghi tĩnh lặng. Tiếng la hét, tiếng đổ vỡ, và tiếng bước chân dồn dập của binh lính vang vọng khắp nơi, phá tan bầu không khí tinh tế, giàu có và có phần kiêu ngạo thường ngày. Mùi hương trầm cao cấp, nước hoa đắt tiền, và hoa tươi trong các bình gốm giờ đây bị lấn át bởi mùi bụi bặm, mùi mồ hôi và cả một chút mùi hoảng loạn.
"Kẻ nào dám chống cự sẽ bị xử lý theo quân pháp!" Vương Đại Trụ gầm lên, giọng nói to, rõ ràng, vang vọng khắp các hành lang lát đá cẩm thạch. Thân hình vạm vỡ của hắn, cùng với vẻ mặt chất phác nhưng đầy cương nghị, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với sự lộng lẫy hão huyền của dinh thự. Hắn dẫn đầu tiểu đội, xông thẳng vào nội viện, nơi được cho là các tay sai chủ chốt của Trần Thị đang cố thủ.
Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ và vết sẹo nhỏ trên lông mày, không nói nhiều lời. Hắn dẫn một nhóm khác, im lặng nhưng đầy quyết đoán, kiểm soát các lối ra vào và những khu vực trọng yếu. Ánh mắt hắn sắc lạnh, quét qua từng ngóc ngách, tìm kiếm những kẻ đang ẩn nấp. Hắn đã từng là một kẻ giang hồ, và hắn hiểu rõ những thủ đoạn lẩn trốn, những nơi cất giấu bí mật. Sự hiện diện của hắn mang lại một cảm giác an tâm cho binh lính, họ biết rằng người này không chỉ có sức mạnh mà còn có kinh nghiệm thực chiến.
"Lão Cai! Ngươi đã bị bắt!" Vương Đại Trụ hét lên khi hắn đá tung cánh cửa một căn phòng lớn, nơi Lão Cai và khoảng mười tên tay sai khác đang cố thủ, vũ khí lăm lăm trong tay. Lão Cai, với dáng người thô kệch và vẻ mặt hung ác thường ngày, giờ đây chỉ còn lại sự sợ hãi. Vết sẹo dài trên trán hắn càng trở nên rõ nét dưới ánh nắng chiếu qua ô cửa sổ. Chúng cố gắng chống cự một cách yếu ớt, nhưng trước sức mạnh áp đảo của quân lính được huấn luyện bài bản, dưới sự chỉ huy quyết đoán của Vương Đại Trụ và Lý Hổ, chúng nhanh chóng bị tóm gọn. Tiếng binh khí va chạm loảng xoảng, tiếng la hét của những kẻ bị bắt, rồi lại nhanh chóng chìm vào im lặng.
"Trói chúng lại! Đưa về phủ nha!" Vương Đại Trụ ra lệnh, rồi quay sang một binh lính. "Tiếp tục khám xét kỹ lưỡng! Không bỏ sót một ngóc ngách nào! Đặc biệt là các phòng làm việc, thư phòng và những nơi kín đáo."
Trong lúc khám xét, Lý Hổ, với giác quan nhạy bén của mình, nhận thấy một bức tường có vẻ hơi lạ trong một căn phòng nhỏ, ít được chú ý. Hắn gõ nhẹ, tiếng vọng lại cho thấy bên trong rỗng. "Phía này có vấn đề!" Hắn ra hiệu cho binh lính. Cánh c���a bí mật được phát hiện, ẩn sau một tấm thảm treo tường cũ kỹ.
Phía sau cánh cửa, là một căn hầm nhỏ, ẩm thấp. Mùi mốc và mùi giấy cũ xộc lên. Ánh sáng từ chiếc đèn lồng của binh lính rọi vào, tiết lộ một cảnh tượng đáng kinh ngạc. Trong một góc, một hòm gỗ được làm từ gỗ trầm hương quý giá, chạm khắc tinh xảo, nhưng bị phủ đầy bụi bặm. Bên trong hòm gỗ, không phải là vàng bạc châu báu, mà là những cuộn giấy da cũ kỹ, những quyển sổ sách được đóng gáy cẩn thận, và một vài tấm thẻ bài làm từ ngọc bội hoặc kim loại đen bóng.
"Đây rồi..." Lý Hổ thì thầm, ánh mắt rực sáng. Hắn biết, đây chính là thứ mà Lâm Dịch đã dặn dò phải tìm bằng mọi giá. "Mang tất cả về phủ nha! Cẩn thận, đừng để mất một thứ gì!"
Trong một ngăn kéo bí mật khác, một binh lính phát hiện ra một tấm lệnh bài màu đen tuyền, được làm từ một loại gỗ không rõ nguồn gốc, nặng trịch và lạnh lẽo khi chạm vào. Trên đó khắc một hình thù kỳ dị, như một chiếc đầu lâu với hai con rắn quấn quanh. "Báo cáo đội trưởng! Phát hiện tấm lệnh bài này!"
Vương Đại Trụ tiến lại gần, nhìn tấm lệnh bài. Hắn không hiểu ý nghĩa của nó, nhưng trực giác mách bảo rằng đây không phải là thứ tầm thường. "Giao cho Lý Hổ! Hắn sẽ biết cách xử lý." Hắn tin tưởng vào khả năng của Lý Hổ trong việc nhận diện những thứ liên quan đến giang hồ. Vương Đại Trụ biết, sự sụp đổ của Trần Thị chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Những gì được tìm thấy trong dinh thự này có thể sẽ hé lộ một mạng lưới tội ác rộng lớn hơn rất nhiều, như Lâm Dịch đã cảnh báo. Hắn cảm thấy một sự rùng mình nhẹ chạy dọc sống lưng. Cuộc chiến này, e rằng, mới chỉ bắt đầu.
***
Khi ánh chiều dần buông, mang theo những hạt mưa phùn lất phất, hầm ngục tối của phủ nha trở nên lạnh lẽo và ẩm ướt hơn bao giờ hết. Mùi nấm mốc, đất ẩm, và một nỗi sợ hãi vô hình hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí áp bức, tuyệt vọng. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ khe đá trên trần, cùng với tiếng rên rỉ xa xăm của những tù nhân khác, và tiếng xiềng xích loảng xoảng mỗi khi ai đó cử động, càng làm tăng thêm sự ghê rợn của nơi đây.
Quan Đại Nhân và Sứ giả hoàng gia, cùng với Lâm Dịch, đang ngồi đối diện với Lý Quản Sự và Lão Cai, những kẻ giờ đây đã bị cùm chân, cùm tay, gương mặt tái nhợt và tiều tụy. Ánh nến leo lét trên chiếc bàn đá thô sơ rọi lên những gương mặt căng thẳng. Lâm Dịch vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng đôi mắt hắn sâu thẳm, sắc bén, như đang cố gắng nhìn xuyên thấu vào từng lời nói, từng cử chỉ của những kẻ đang bị thẩm vấn. Hắn biết, đây là thời điểm mấu chốt để moi ra những bí mật đen tối nhất.
"Lý Quản Sự, ngươi còn muốn chối cãi?" Quan Đại Nhân cất giọng, không còn vẻ dõng dạc như ban sáng, mà thay vào đó là sự lạnh lùng, trầm tĩnh đến đáng sợ. Ông đặt một quyển sổ sách dày cộp lên bàn đá, tiếng "cộp" vang lên khô khốc trong hầm ngục. "Những sổ sách này, lời khai của hàng trăm nạn nhân, và đặc biệt là những gì đã được tìm thấy trong căn phòng bí mật của ngươi... chúng đã chứng minh tội ác của ngươi không thể chối cãi." Ông dừng lại, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào Lý Quản Sự. "Hơn nữa, những thứ đó, chúng còn kinh khủng hơn nhiều so với những gì chúng ta đã biết."
Lý Quản Sự, dưới sức ép của bằng chứng thép và không khí ngột ngạt của hầm ngục, bắt đầu run rẩy bần bật. Hắn cố gắng ngẩng đầu lên, đôi mắt ti hí ngấn lệ, nhìn về phía Quan Đại Nhân, rồi sang Sứ giả hoàng gia, và cuối cùng là Lâm Dịch, người mà hắn từng khinh thường. Cảm giác lạnh lẽo của xiềng sắt chạm vào da thịt hắn, nhắc nhở hắn về số phận bi đát đang chờ đợi.
"Ta... ta chỉ làm theo lệnh của Gia Chủ!" Hắn khóc nấc lên, giọng the thé, yếu ớt. "Hắn... hắn ép buộc ta! Hắn là kẻ chủ mưu! Ta chỉ là một kẻ thi hành lệnh!" Lý Quản Sự cuống cuồng khai ra, như một con đập vỡ toang, tất cả nỗi sợ hãi và bí mật dồn nén bấy lâu bùng nổ. "Hắn còn ép buộc người dân ký giấy bán con cái để trả nợ! Những đứa trẻ đó... bị đưa đến đâu, ta không biết! Hắn... hắn còn cấu kết với bọn cướp Hắc Sa Bang để cướp bóc các đoàn buôn nhỏ không chịu cống nạp! Hắn... hắn có một tấm lệnh bài màu đen, thường dùng để liên lạc với chúng!"
Lời khai của Lý Quản Sự như một tiếng sét đánh ngang tai, làm chấn động cả hầm ngục. Sứ giả hoàng gia, người vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, giờ đây cũng khẽ nhíu mày, ánh mắt lóe lên sự kinh ngạc và phẫn nộ. Tội ác buôn bán nô lệ trá hình, và cấu kết với băng đảng giang hồ để cướp bóc, đây không còn là những tội nhỏ của một cường hào địa phương nữa. Đây là những hành vi tày trời, đe dọa đến trật tự xã hội và uy nghiêm của triều đình.
Lâm Dịch vẫn lặng lẽ, nhưng trong đầu hắn, một bức tranh kinh hoàng đang dần được ghép lại. "Bán con cái để trả nợ"... đó là một dạng buôn bán nô lệ trá hình, một vết nhơ khủng khiếp trong bất kỳ xã hội nào. Và Hắc Sa Bang... "quả nhiên là vậy," hắn nghĩ. Cái tên này đã được Cố lão bản nhắc đến, và bây giờ nó đã được xác nhận. Hắn ghi nhớ từng lời khai của Lý Quản Sự, từng chi tiết nhỏ nhất. Ánh mắt hắn lóe lên vẻ sắc lạnh. Thế giới này, quả thực, không nợ ai một sự công b���ng, và sự mục ruỗng của nó còn sâu rộng hơn hắn tưởng rất nhiều. Cuộc chiến này chưa bao giờ kết thúc, nó chỉ chuyển sang một cấp độ khác, phức tạp hơn, nguy hiểm hơn. Hắn cảm thấy một gánh nặng mới đè lên vai, không chỉ là bảo vệ dân làng Sơn Cước, mà còn là đối mặt với những thế lực đen tối đang ẩn mình trong bóng tối, với những tội ác kinh hoàng hơn cả sự bóc lột của Trần Thị.
Quan Đại Nhân ra hiệu cho binh lính ghi chép cẩn thận từng lời khai. Ông quay sang Lão Cai, người đang cúi gằm mặt, run rẩy. "Ngươi thì sao? Ngươi có gì để khai không?"
Lão Cai, sau khi nghe lời khai của Lý Quản Sự, biết rằng không thể chối cãi được nữa. Hắn ta bắt đầu lắp bắp khai ra những chi tiết về các vụ cướp bóc, những con đường buôn lậu, và cách Trần Thị Gia Tộc dùng Hắc Sa Bang để thanh trừng những đối thủ cạnh tranh, hoặc những người dám chống đối. Hắn còn nhắc đến một vài quan chức cấp thấp đã nhận hối lộ để làm ngơ.
Sứ giả hoàng gia, sau khi nghe hết mọi lời khai, cuối cùng cũng cất giọng, trầm thấp nh��ng đầy uy lực. "Tốt. Tất cả những lời khai này, cùng với bằng chứng thu được, sẽ được báo cáo về triều đình. Chúng ta sẽ điều tra đến cùng, không bỏ sót bất kỳ kẻ nào liên quan." Ánh mắt ông dừng lại trên Lâm Dịch một lúc lâu, như thể đang cân nhắc điều gì đó. Ông đã chứng kiến toàn bộ quá trình, từ khi Lâm Dịch đơn độc đứng lên vạch trần tội ác, đến khi hắn tập hợp được dân chúng, và giờ đây là những bí mật kinh hoàng được phơi bày. Vị sứ giả hiểu rằng, Lâm Dịch không chỉ là một thiếu niên thông minh, mà còn là một người có khả năng nhìn thấu bản chất của vấn đề, và quan trọng hơn, hắn dám hành động.
Lâm Dịch biết rằng, việc Lý Quản Sự khai ra việc Trần Thị Gia Tộc cấu kết với Hắc Sa Bang sẽ đẩy hắn vào cuộc đối đầu trực diện với thế lực giang hồ này trong tương lai. Tội ác buôn bán nô lệ trá hình cũng hé lộ một khía cạnh tăm tối hơn của xã hội Đại Hạ, có thể Lâm Dịch sẽ phải đối mặt với vấn đề này trên quy mô lớn hơn sau này, liên quan đến những kẻ buôn nô lệ thực sự. Và sự chú ý của Sứ giả hoàng gia chắc chắn sẽ dẫn đến việc triều đình cử quan chức cấp cao hơn đến điều tra hoặc can thiệp, đưa hắn vào vòng xoáy chính trị lớn hơn. Sự sụp đổ của Trần Thị sẽ tạo ra một khoảng trống quyền lực lớn, thu hút sự chú ý của các thương hội lớn hơn và các thế lực giang hồ khác như Thiên Phong Thương Hội và Hắc Sa Bang.
Hắn thở dài một tiếng thật khẽ, không ai nghe thấy. Mưa phùn bên ngoài càng lúc càng dày hạt, như gột rửa đi những vết nhơ của một ngày đầy biến động. Nhưng Lâm Dịch biết, những vết nhơ đó, đã ăn sâu vào cốt lõi của thế giới này, và để gột rửa chúng, sẽ cần nhiều hơn là một trận mưa. Hắn nhìn tấm Hắc Mộc Lệnh đang nằm trên bàn, một vật chứng lạnh lẽo, im lìm, nhưng ẩn chứa những mối nguy hiểm chết người. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.