Lạc thế chi nhân - Chương 278: Sóng Dân Nộ: Minh Chứng Huyết Lệ
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu cam đỏ rực rỡ lên bầu trời phía tây. Ánh nắng cuối ngày dịu nhẹ hơn, hắt lên khuôn mặt kiên định của Lâm Dịch, tạo nên một vầng sáng mơ hồ. Gió nhẹ thổi qua quảng trường, xua đi phần nào không khí oi bức, mang theo hơi lạnh từ dòng sông. Tiếng xì xào của đám đông đã lắng xuống, thay vào đó là sự im lặng đầy căng thẳng, chờ đợi một phán quyết cuối cùng.
Quan Đại Nhân và Sứ giả hoàng gia nhìn nhau. Trong ánh mắt Sứ giả, không còn vẻ lạnh lùng như ban đầu, thay vào đó là một sự đánh giá sâu sắc, một chút ngưỡng mộ không thể che giấu dành cho Lâm Dịch. Hắn gật đầu nhẹ, một cái gật đầu đầy ý nghĩa, rồi quay sang Quan Đại Nhân, trao đổi một vài lời thì thầm. Dù không nghe rõ, nhưng Lâm Dịch có thể đoán được rằng cuộc điều tra sẽ không chỉ dừng lại ở Trần Thị Gia Tộc.
Cuối cùng, Quan Đại Nhân đứng dậy. Thân hình hắn cao lớn, bộ quan phục chỉnh tề, và giọng nói vang dội, uy nghiêm, xuyên thấu qua mọi sự ồn ào. "Trần Thị Gia Tộc đã phạm tội ác tày trời, bằng chứng rành rành, nhân chứng đầy đủ! Mọi lời phản bác đều vô nghĩa! Bản quan tuyên bố..."
"Không thể nào! Ta không phục!" Trần Thị Gia Chủ, đã hoàn toàn suy sụp, bỗng nhiên gào lên một tiếng tuyệt vọng cuối cùng. Hắn ta vùng vẫy, cố gắng thoát khỏi sự kìm kẹp của thị vệ, nhưng vô ích. Những lời gào thét của hắn ta chỉ càng làm nổi bật sự yếu ớt, bất lực của một kẻ đã mất tất cả.
Sứ giả hoàng gia không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng phất tay. Ngay lập tức, hai thị vệ siết chặt vòng vây Trần Thị Gia Chủ, áp giải hắn ta đi. Lý Quản Sự cũng bị bắt giữ, thân hình gầy gò của hắn ta run rẩy như một chiếc lá khô. Cả hai bị đưa ra khỏi quảng trường trong sự phẫn nộ tột cùng của dân chúng, tiếng chửi rủa vang lên không ngớt.
"Bản quan tuyên bố," Quan Đại Nhân tiếp tục, giọng nói dõng dạc, "sẽ mở một cuộc điều tra toàn diện, không chỉ dừng lại ở Trần Thị Gia Tộc mà còn mở rộng đến tất cả các quan chức cấp cao hơn có liên quan, những kẻ đã bao che, tiếp tay cho tội ác của chúng!" Hắn quay sang nhìn đám đông, rồi dừng lại ở Lâm Dịch. "Đồng thời, bản quan xin đảm bảo an toàn tuyệt đối cho tất cả nhân chứng, bao gồm Trương Tam và Cựu Quản Sự, và hứa sẽ khôi phục lại công lý cho dân lành, trả lại sự trong sạch cho vùng đất này!"
Lời tuyên bố của Quan Đại Nhân như một tiếng sấm sét, thổi bay mọi đám mây u ám trong lòng dân chúng. Một tiếng reo hò bùng nổ, vang vọng khắp quảng trường, kéo dài không dứt. Họ vỡ òa trong niềm vui sướng và sự nhẹ nhõm. Công lý, thứ mà họ tưởng chừng đã bị chôn vùi vĩnh viễn dưới gót giày của cường quyền, nay đã được đòi lại.
Họ quay sang nhìn Lâm Dịch, ánh mắt tràn ngập sự kính phục, biết ơn và tin tưởng tuyệt đối. Một thiếu niên gầy gò, không chức tước, không gia thế, lại có thể làm được điều mà không ai dám nghĩ tới. Lâm Dịch đứng đó, giữa ánh hoàng hôn rực rỡ, một mình đối mặt với cả một thế lực tàn bạo, và đã giành chiến thắng.
Tuy nhiên, trong lòng Lâm Dịch, sự vui mừng chỉ thoáng qua. Hắn hiểu rằng đây chỉ là một chiến thắng tạm thời, một cuộc chiến nhỏ trong một cuộc chiến lớn hơn nhiều. Lời hứa "mở rộng điều tra các quan chức cấp cao hơn có liên quan" của Quan Đại Nhân, cùng với ánh mắt đánh giá của Sứ giả hoàng gia, báo hiệu rằng hắn đã lọt vào tầm ngắm của triều đình. Đây có thể là cơ hội, nhưng cũng là hiểm nguy tiềm tàng.
Sự sụp đổ của Trần Thị sẽ tạo ra một khoảng trống quyền lực lớn ở vùng biên thùy này. Dân làng Sơn Cước, và cả bản thân Lâm Dịch, sẽ phải tìm cách lấp đầy khoảng trống đó, củng cố vị thế của mình, và đối mặt với những thế lực mới muốn tranh giành ảnh hưởng. Lời hứa "đảm bảo an toàn cho nhân chứng" của Quan Đại Nhân cũng chỉ là một lời hứa. Trong thế giới mục ruỗng này, sự bảo vệ của quan phủ có thể yếu ớt trước những kẻ quyền thế ẩn mình trong bóng tối. Lâm Dịch biết, cuộc chiến sinh tồn của hắn chưa bao giờ kết thúc, nó chỉ chuyển sang một cấp độ mới, phức tạp và nguy hiểm hơn.
Hắn khẽ thở dài, nhưng trong ánh mắt không có chút mệt mỏi, mà chỉ có sự kiên định và ánh sáng của một trí tuệ sắc bén. Hắn đã sẵn sàng.
***
Dưới cái nắng ban trưa chói chang, cả thị trấn dường như bốc hơi. Không khí oi bức, đặc quánh mùi mồ hôi và bụi đường, khiến mỗi hơi thở đều trở nên nặng nhọc. Quảng trường trung tâm, vốn đã rộng lớn, nay càng trở nên chật chội hơn bao giờ hết bởi hàng trăm người dân chen chúc, đứng ngồi la liệt, đổ dồn ánh mắt về phía một bục gỗ tạm bợ. Trên bục, Lâm Dịch đứng thẳng lưng, thân hình gầy gò hơi xanh xao vì những tháng ngày thiếu thốn ở biên thùy, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa một tia sáng sắc bén, một sự từng trải của kẻ đã nhìn thấu nhân thế. Khuôn mặt thanh tú của hắn, giờ đây, không còn vẻ trầm tư thường thấy mà thay vào đó là sự kiên định, quyết đoán của một người lãnh đạo. Bên cạnh hắn là Trần Nhị Cẩu, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt nhanh nhẹn, đầy hào hứng. Hắn mặc một bộ trang phục vải thô sơ, nhưng không giấu nổi sự tự hào khi đứng cạnh Lâm Dịch. Vương Đại Trụ, vạm vỡ và cao lớn hơn Lâm Dịch, đứng vững chãi như một ngọn núi nhỏ, ánh mắt kiên định quét một vòng đám đông, đảm bảo an ninh cho "Đại ca" của mình.
Trước mặt họ, hàng trăm ánh mắt đổ dồn, một sự hỗn độn của hy vọng, sợ hãi, phẫn nộ và cả sự mong chờ. Những tiếng xì xào, bàn tán vang lên không ngớt, hòa lẫn với tiếng quạt nan phe phẩy và tiếng trẻ con khóc thét vì nóng. Bên phải bục, dưới một mái che tạm, Quan Đại Nhân ngồi nghiêm nghị trên chiếc ghế gỗ, bộ râu dài và phong thái uy nghi của một vị quan triều đình vẫn không suy suyển dù đang phải chịu đựng cái nóng gay gắt. Kế bên hắn là Sứ giả hoàng gia, ăn mặc sang trọng, phong thái quý tộc, gương mặt lạnh lùng không biểu lộ cảm xúc rõ ràng, nhưng đôi mắt hắn lại không ngừng dò xét khắp đám đông, như thể đang cân đo đong ��ếm từng làn sóng cảm xúc đang cuộn trào.
Lâm Dịch đưa mắt nhìn một lượt, hít sâu một hơi. Hắn biết, đây là thời khắc quan trọng nhất để củng cố niềm tin và khơi dậy sức mạnh tiềm ẩn trong lòng dân chúng. Từ sâu thẳm, hắn không bao giờ muốn trở thành một người hùng kiểu mẫu, hay một kẻ cầm đầu cách mạng. Mục tiêu của hắn, xuyên suốt mọi biến cố, vẫn là sinh tồn và bảo vệ những người hắn trân trọng. Nhưng giờ đây, công lý đã bị chà đạp quá lâu, và sự im lặng của dân chúng chỉ càng tiếp tay cho cường quyền. Hắn buộc phải hành động, không chỉ vì bản thân mà còn vì những gì hắn tin là đúng. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và trong tình cảnh này, tri thức về cách khơi dậy và định hướng lòng dân chính là con át chủ bài.
"Hỡi bà con cô bác!" Giọng Lâm Dịch không quá to, nhưng lại rõ ràng và vang vọng, như có một ma lực nào đó khiến mọi tiếng ồn ào lắng xuống. "Hôm nay, chúng ta không chỉ đòi lại công bằng cho riêng mình, mà còn cho những người đã khuất, cho những người còn đang bị đè nén! Trần Thị Gia Tộc, chúng đã cướp bóc, bóc lột, thậm chí còn giết người... Nhưng chúng ta không còn sợ hãi nữa!"
Hắn dừng lại một chút, đôi mắt sắc bén lướt qua từng gương mặt trong đám đông, đọc được sự dao động, sự e dè, nhưng cả ngọn lửa phẫn nộ âm ỉ. "Ai là nạn nhân của chúng, hãy dũng cảm bước ra, kể lại sự thật! Hãy để công lý được thực thi, hãy để những tội ác của chúng bị phơi bày dưới ánh mặt trời!"
Trong khoảnh khắc, một sự im lặng căng thẳng bao trùm. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Quan Đại Nhân và Sứ giả hoàng gia, rồi lại nhìn về phía Trần Thị Gia Chủ và Lý Quản Sự, những kẻ đang bị giam giữ trong một khu vực riêng biệt gần đó. Trần Thị Gia Chủ, thân hình béo tốt giờ đây trông thật thảm hại, khuôn mặt tròn trịa tái mét, đôi mắt híp lại đầy vẻ sợ hãi và tức giận. Hắn cố gắng vùng vẫy trong vòng kìm kẹp của thị vệ, gào lên một tiếng the thé, "Đồ tiện dân! Dám vu khống! Ta sẽ cho các ngươi biết tay!"
Lời đe dọa của Trần Thị Gia Chủ, dù yếu ớt, vẫn khiến một vài người dân nhụt ch��. Họ cúi đầu xuống, ánh mắt dao động. Nhưng Lâm Dịch đã lường trước điều này. Hắn mỉm cười, một nụ cười nhạt nhưng đầy tự tin, rồi quay sang Lý Hổ. Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ nhưng tràn đầy nghĩa khí, gật đầu, siết chặt tay, rồi dõng dạc bước lên.
"Ta là Lý Hổ, trước kia từng là thành viên của Hắc Sa Bang, nhưng nay đã rửa tay gác kiếm, thề theo Lâm đại ca!" Lý Hổ nói, giọng khàn khàn nhưng đầy kiên quyết. Hắn là một người đàn ông vạm vỡ, khuôn mặt có một vết sẹo nhỏ trên lông mày, khiến hắn trông càng thêm đáng sợ. "Trần Thị Gia Tộc, chúng không chỉ bóc lột dân lành, mà còn cấu kết với những kẻ ngoài vòng pháp luật, ép buộc chúng ta làm những việc trái lương tâm. Chúng ta, những người từng lầm đường lạc lối, cũng phải chịu sự áp bức và lừa gạt của chúng!"
Lời khai của Lý Hổ, một kẻ giang hồ khét tiếng nay lại đứng ra tố cáo, đã tạo nên một làn sóng chấn động. Dân chúng bắt đầu xì xào, bàn tán. Quan Đại Nhân, vốn đang giữ vẻ bình thản, khẽ nhíu mày, rồi liếc nhìn Sứ giả hoàng gia.
"Dân chúng... quá đông. Việc này nếu không xử lý thỏa đáng... sẽ khó bề an ổn," Quan Đại Nhân thì thầm vào tai Sứ giả hoàng gia, giọng nói đầy vẻ lo lắng. Hắn hiểu rằng, một khi ngọn lửa phẫn nộ của dân chúng đã bùng lên, nó có thể thiêu rụi tất cả. Sứ giả hoàng gia chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi Lâm Dịch. Có lẽ, hắn cũng đang đánh giá sức ảnh hưởng của thiếu niên gầy gò này.
Tiếp theo Lý Hổ, một vài người dân làng Sơn Cước, những người đã cùng Lâm Dịch trải qua bao khó khăn, được Trần Nhị Cẩu động viên, cũng bắt đầu bước lên. Một bà lão run rẩy, tóc bạc phơ, được con trai đỡ, kể về việc Trần Thị chiếm đoạt mảnh đất hương hỏa của gia đình bà, đẩy họ vào cảnh đói khát. Một người đàn ông trung niên, gầy gò, quần áo vá víu, kể về việc bị Lý Quản Sự đánh đập tàn nhẫn khi không đủ tiền nộp thuế. Mỗi câu chuyện, mỗi lời tố cáo, dù nhỏ bé, nhưng lại như một giọt nước làm tràn ly, khiến ngọn lửa phẫn nộ trong lòng dân chúng ngày càng bùng cháy dữ dội.
Trần Thị Gia Chủ và Lý Quản Sự, bị giam cầm gần đó, cố gắng phá rối. Trần Thị Gia Chủ la hét, chửi rủa, thậm chí còn nhổ nước bọt về phía những người tố cáo. Lý Quản Sự, thân hình gầy gò, lưng hơi khom, khuôn mặt đầy nếp nhăn và vẻ nịnh hót, giờ đây lại mang vẻ hoảng loạn, cố gắng biện minh bằng những lời lẽ lươn lẹo. "Không phải! Tất cả là vu khống! Bọn chúng ghen ghét Trần Gia ta!" Hắn ta the thé gào lên, nhưng giọng nói đã lạc đi vì sợ hãi. Tuy nhiên, mọi nỗ lực của chúng đều vô vọng. Những thị vệ cứng rắn, nghiêm nghị đã dùng cán thương ngăn cản mọi hành động quá khích, giữ cho trật tự được duy trì. Lâm Dịch chỉ đứng đó, bình tĩnh quan sát, đôi khi khẽ gật đầu khích lệ những người đang nói, hoặc trao đổi ánh mắt với Trần Nhị Cẩu, Vương Đại Trụ để đảm bảo mọi việc diễn ra suôn sẻ. Hắn biết, đây chỉ là màn dạo đầu. Sóng dân nộ, bây giờ mới thực sự bắt đầu cuộn trào.
***
Nắng gay gắt vẫn không buông tha thị trấn, không khí nặng nề, oi bức càng khiến mọi người cảm thấy ngột ngạt. Nhưng không một ai rời đi. Dường như, họ đã quên đi cái nóng, quên đi sự mệt mỏi, bởi một ngọn lửa khác đang bùng cháy trong lồng ngực: ngọn lửa của phẫn nộ và khao khát công lý.
Từng người, từng người một, từ già đến trẻ, từ phụ nữ đến đàn ông, bước lên bục. Họ không phải là những nhân chứng được sắp đặt, mà là những nạn nhân thực sự, với những vết sẹo thể xác và tinh thần hằn sâu. Vẻ ngoài bình dị, mộc mạc của họ giờ đây được tô điểm thêm bởi sự dũng cảm và lòng phẫn uất. Mỗi lời tố cáo là một vết dao đâm vào uy tín của Trần Thị, xé toạc tấm màn giả dối mà gia tộc này đã dày công dựng lên bấy lâu.
Một phụ nữ lớn tuổi, gương mặt khắc khổ đầy nếp nhăn, đôi mắt rưng rưng nước mắt. Bà ta run rẩy bước lên, giọng nói nghẹn ngào: "Chúng nó... chúng nó cướp đi đứa con trai duy nhất của tôi... chỉ vì nó dám đòi lại chút ruộng đất của cha ông!" Bà kể về đêm kinh hoàng khi con trai bà, một thanh niên hiền lành, bị đám tay sai của Trần Thị lôi đi, rồi trở về chỉ còn là một cái xác không hồn, bị vứt trước cửa nhà, với lời cảnh cáo lạnh lùng: "Kẻ nào chống đối Trần Gia, kết cục sẽ như vậy!" Tiếng khóc nức nở của bà lão lan truyền trong không khí, như một mũi dao đâm thẳng vào trái tim những người nghe, khuấy động nỗi đau và sự đồng cảm sâu sắc. Nhiều người trong đám đông cũng bắt đầu khóc theo, tiếng nức nở hòa cùng tiếng hô hào "Trừng trị Trần Thị!" vang lên mạnh mẽ.
Tiếp theo là một thanh niên trẻ, gương mặt vẫn còn chút bướng bỉnh của tuổi trẻ, nhưng đôi mắt đã hằn sâu nỗi thống khổ. Hắn giơ cao cánh tay phải của mình, để lộ một vết sẹo ghê rợn nơi ngón trỏ đã bị chặt đứt. "Đây là cái giá tôi phải trả vì không chịu bán rẻ mảnh đất tổ tiên cho chúng!" Hắn gằn giọng, "Chúng nói, Trần Gia cần đất của tôi để mở rộng trang viên. Tôi không chịu, và đêm đó, chúng xông vào nhà, trói tôi lại, rồi chặt đứt ngón tay tôi ngay trước mặt cha mẹ già! Chúng còn dọa, nếu tôi còn dám lên tiếng, cả gia đình tôi sẽ bị diệt môn!" Lời kể của hắn không chỉ là bằng chứng về sự tàn bạo, mà còn là lời thách th���c trực tiếp đến sự tha hóa của quyền lực.
Rồi một người phụ nữ trẻ, ôm chặt đứa con nhỏ đang ngủ trong lòng, lên tiếng với giọng run rẩy: "Chồng tôi... chồng tôi vì không chịu nổi áp bức, thuế má nặng nề, đã phải bán con gái lớn cho Trần Gia làm tỳ nữ để có tiền trả nợ. Nhưng rồi, con bé... nó chết vì bệnh tật trong phủ, mà Trần Gia còn không cho chúng tôi đón xác về chôn cất tử tế! Sau đó, chồng tôi cũng vì quá đau buồn mà đổ bệnh, qua đời. Gia đình tôi tan nát hết rồi!" Nước mắt cô chảy dài, hòa lẫn với mồ hôi, nhưng ánh mắt lại bừng lên một sự căm hờn không thể dập tắt.
Những câu chuyện cứ thế tiếp nối, như một dòng thác lũ của nỗi đau và sự bất công. Có người kể về việc Trần Thị mượn danh nghĩa xây dựng thủy lợi để chiếm đoạt nguồn nước, khiến ruộng đồng của dân làng bị khô hạn. Có người tố cáo Trần Thị cấu kết với thổ phỉ, cướp bóc các đoàn buôn nhỏ, rồi đổ lỗi cho dân nghèo. Có người nói về những vụ án mạng bí ẩn, những cái chết không lời giải đáp mà ai cũng ngầm hiểu là do Trần Thị gây ra để bịt đầu mối.
Đám đông bên dưới không ngừng hô hào, ủng hộ. Tiếng "Trừng trị Trần Thị!", "Công lý ở đâu!", "Trả lại mạng sống!" vang lên mỗi lúc một mạnh mẽ, biến quảng trường thành một biển người của sự phẫn nộ. Mùi mồ hôi, mùi đất ẩm bốc lên hòa vào không khí oi bức, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt nhưng lại đầy sinh khí, đầy sức mạnh tiềm tàng.
Quan Đại Nhân và Sứ giả hoàng gia, ban đầu còn giữ vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị, nay đã không thể che giấu sự chấn động trong ánh mắt. Gương mặt của Quan Đại Nhân dần trở nên nghiêm trọng, hắn liên tục ra hiệu cho các thư lại ghi chép lại mọi lời khai, cẩn thận đến từng chi tiết. Sứ giả hoàng gia, với vẻ mặt lạnh lùng ban đầu, giờ đây đã lộ rõ một sự thay đổi. Hắn thở dài một tiếng, đôi mắt khẽ nhắm lại như đang cố gắng tiêu hóa những gì mình vừa nghe, rồi lại mở ra, nhìn Lâm Dịch với một ánh mắt khác hẳn. "Tội ác tày trời... thật không ngờ ở một nơi biên thùy lại có thể xảy ra những chuyện như vậy," hắn lẩm bẩm, giọng nói mang theo một sự chua xót khó tả. Hắn từng nghĩ rằng những chuyện như thế này chỉ có ở những vùng xa xôi, nơi triều đình khó với tới, nhưng thực tế lại tàn khốc hơn nhiều.
Trần Thị Gia Chủ và Lý Quản Sự, bị giam cầm trong vòng vây của lính gác, đã hoàn toàn câm lặng. Khuôn mặt béo tốt của Trần Thị Gia Chủ cắt không còn một giọt máu, đôi mắt híp lại giờ đây chỉ còn là hai khe hẹp đầy vẻ tuyệt vọng và sợ hãi. Hắn ta run rẩy, cả người đổ mồ hôi lạnh, không còn một lời phản bác nào có thể thốt ra. Lý Quản Sự, thân hình gầy gò, lưng càng khom hơn, hắn ta run như cầy sấy, đôi môi mím chặt, cố gắng tránh né mọi ánh nhìn căm thù đang đổ về phía mình. Mọi sự ngụy biện, mọi lời đe dọa, mọi âm mưu bưng bít thông tin đều đã bị nhấn chìm trong làn sóng phẫn nộ của dân chúng. Họ biết, sự kết thúc của mình đã đến.
Lâm Dịch đứng đó, vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến lạ. Hắn nhìn dòng người tố cáo, nhìn những gương mặt đầy nước mắt nhưng lại bừng bừng ý chí, hắn cảm nhận được sức mạnh to lớn của sự đoàn kết. Tri thức là vũ khí, nhưng lòng dân mới là ngọn lửa có thể thiêu rụi mọi chướng ngại. Hắn mỉm cười nhẹ. Đây mới chỉ là bước khởi đầu. Cuộc chiến thực sự, giờ đây mới chính thức bắt đầu.
***
Đêm đã khuya, gió nhẹ thổi qua những con phố vắng, mang theo hơi lạnh của sương đêm. Ánh đèn lồng lờ mờ treo trước Quán Ăn Đại Phong hắt xuống vỉa hè, tạo nên những cái bóng đổ dài, lay động. Bên trong quán, không khí vẫn còn sôi động, ồn ào. Tiếng bát đĩa lạch cạch, tiếng cười nói rộn ràng của những thực khách đã bớt đi phần nào sự căng thẳng của ban ngày, nhường chỗ cho sự thư thái và ấm cúng. Mùi thức ăn phong phú, gia vị nồng nàn, và mùi dầu ăn thoang thoảng từ nhà bếp phía sau tràn ngập không gian, mời gọi những cái dạ dày trống rỗng.
Lâm Dịch ngồi trầm tư ở một góc khuất, nhấp chén trà nóng. Nước trà xanh biếc, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa, giúp hắn xua đi cái mệt mỏi sau một ngày dài đầy biến động. Hắn vẫn là một thiếu niên gầy gò, trang phục thô sơ, vá víu, nhưng khí chất toát ra lại hoàn toàn khác biệt. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, dưới ánh nến yếu ớt, ánh lên những tia sáng suy tư, tính toán. Hắn đã giành được một chiến thắng vang dội, nhưng trong lòng hắn, sự lo lắng vẫn còn đó. Cuộc sống này không nợ ai một sự công bằng, và hắn biết rõ, những gì đạt được hôm nay có thể bị tước đoạt bất cứ lúc nào nếu hắn lơ là.
Đối diện hắn là Trần Nhị Cẩu, gương mặt vẫn còn chút phấn khích, đôi mắt sáng lên niềm vui chiến thắng. "Đại ca, ngài thật sự là thần nhân!" Trần Nhị Cẩu nói, giọng đầy vẻ ngưỡng mộ. "Nhìn sắc mặt của lão Trần Gia Chủ lúc đó kìa, còn tệ hơn cả khi bị tống vào ngục!" Hắn cười tủm tỉm, lắc đầu, vẫn chưa hết bàng hoàng trước sức mạnh của làn sóng dân nộ. "Ta chưa bao giờ thấy nhiều người cùng một lúc đứng lên tố cáo như vậy. Ngài làm được điều mà không ai dám nghĩ tới!"
Lý Hổ, ngồi bên cạnh Trần Nhị Cẩu, vóc dáng vạm vỡ, khuôn mặt hung dữ thường ngày giờ đây lại mang vẻ trầm ngâm. "Ta chưa bao giờ nghĩ rằng dân chúng lại có thể đoàn kết đến vậy," hắn nói, giọng khàn khàn nhưng đầy kiên quyết. Hắn vừa trải qua một ngày đầy xúc động, không chỉ với vai trò nhân chứng mà còn là người chứng kiến sự giải thoát của biết bao nhiêu số phận. "Sức mạnh này... thật đáng sợ. Nếu không có Lâm đại ca dẫn dắt, e rằng mãi mãi họ cũng không dám lên tiếng." Ánh mắt hắn nhìn Lâm Dịch tràn đầy sự trung thành và kính phục. Hắn, một kẻ từng sống trong bóng tối của giang hồ, giờ đây đã tìm thấy một ánh sáng, một mục đích.
Vương Đại Trụ, ngồi kế bên Lâm Dịch, thân hình vạm vỡ nhưng chất phác, vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng đôi mắt hắn cũng ánh lên vẻ hài lòng. "Chỉ cần Đại ca ra lệnh, huynh đệ sẽ làm theo. Dân làng chúng ta sẽ không bao giờ quên ơn ngài." Giọng hắn to, rõ ràng, như một lời khẳng định sắt đá. Hắn không nói nhiều, nhưng lời nói của hắn luôn mang sức nặng.
Lâm Dịch khẽ nhấp một ngụm trà, rồi đặt chén xuống. "Đây mới chỉ là khởi đầu," hắn nói, giọng trầm lắng, mang theo chút suy tư. "Án mạng của Trần Thị còn rất nhiều. Chúng ta cần tận dụng làn sóng này để thanh trừng triệt để, không để lại bất kỳ mầm mống tội ác nào. Tuy nhiên, điều ta lo lắng là sự phản kháng cuối cùng của chúng, và những thế lực đứng sau lưng chúng." Hắn nhìn vào ngọn nến đang cháy, ánh mắt xa xăm. "Quan Đại Nhân và Sứ giả hoàng gia đã thấy rõ, nhưng liệu họ có dám hành động đến cùng? Hay chỉ dừng lại ở Trần Thị Gia Tộc, để giữ gìn cái gọi là 'ổn định'?"
Cố lão bản, với thân hình tròn trĩnh, khuôn mặt luôn tươi cười và đôi mắt ti hí nhưng rất tinh tường, đang tự rót cho mình một chén rượu gạo. Hắn nghe câu chuyện của họ từ một góc, đôi khi khẽ gật gù ra vẻ đồng tình. Hắn là một người giỏi giao tiếp, biết cách giữ bí mật nhưng cũng giỏi moi tin tức, và quan trọng nhất đối với hắn là tiền bạc. "Lâm tiểu huynh đệ nói rất đúng," Cố lão bản chen vào, giọng nói hài hước nhưng đầy thâm thúy. "Cây đổ thì kiến tán, nhưng gốc rễ thì vẫn còn đó. Trần Thị Gia Tộc có thể là cành lá, nhưng cái rễ của chúng đã ăn sâu vào đất này bao đời rồi. Triều đình, quan lại... haizzz, ai cũng có cái giá của mình. Sứ giả hoàng gia kia tuy là người của kinh thành, nhưng liệu có bao nhiêu quyền hạn để nhổ tận gốc rễ? Huống hồ, còn có những 'thương hội lớn hơn' và 'thế lực giang hồ' mà Trần Thị từng liên kết, đó mới là điều đáng lo ngại."
Lời của Cố lão bản khiến Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Hắn đã lường trước những điều đó, nhưng Cố lão bản lại nhắc nhở hắn về sự phức tạp và mức độ sâu rộng của vấn đề. Hắn nhớ lại những lời đồn về 'Thiên Phong Thương Hội' và 'Hắc Sa Bang' mà Cố lão bản từng vô tình nhắc đến, cùng với những vụ việc nhỏ liên quan đến 'lính tuần tra' cho thấy sự mục ruỗng của quan trường cấp cao hơn. "Lão bản nói phải. Cuộc chiến này chưa kết thúc. Trần Thị Gia Tộc chỉ là một phần nhỏ trong bức tranh lớn hơn. Chúng ta cần phải cẩn trọng hơn bao giờ hết."
"Vậy chúng ta phải làm gì tiếp theo, Đại ca?" Trần Nhị Cẩu hỏi, ánh mắt đầy mong chờ. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!"
Lâm Dịch nhìn Trần Nhị Cẩu, rồi đến Vương Đại Trụ và Lý Hổ. Họ là những người đã đi cùng hắn từ những ngày đầu, những người đã đặt trọn niềm tin vào hắn. Hắn cảm thấy một gánh nặng trách nhiệm đè lên vai, nhưng cũng là một nguồn động lực to lớn. "Trước mắt, chúng ta phải thu thập thêm bằng chứng, đặc biệt là những chứng cứ liên quan đến các quan chức cấp cao hơn, hoặc những thế lực đã bao che cho Trần Thị. Chúng ta phải chuẩn bị cho một cuộc điều tra kéo dài, và có thể sẽ rất nguy hiểm. Đồng thời, chúng ta cũng phải củng cố vị thế của mình, không chỉ ở Thôn Làng Sơn Cước mà còn mở rộng tầm ảnh hưởng ra các vùng lân cận. Sự sụp đổ của Trần Thị sẽ tạo ra một khoảng trống quyền lực, và nếu chúng ta không lấp đầy nó, kẻ khác sẽ làm."
Hắn dừng lại, suy nghĩ. "Ta đã có ý định mở rộng kinh doanh ra Thành Thiên Phong. Sau vụ này, uy tín của 'Lâm Dịch' và 'Thôn Làng Sơn Cước' sẽ tăng lên đáng kể. Đó là cơ hội tốt để chúng ta đặt chân vào thị trường lớn hơn, tạo dựng nền tảng vững chắc cho tương lai. Nhưng trước hết, mọi thứ phải được giải quyết triệt để ở đây." Hắn biết, s��� chú ý đặc biệt của Sứ giả hoàng gia không chỉ là cơ hội mà còn là rủi ro. Thông tin về hắn chắc chắn sẽ được báo cáo về triều đình, và điều đó có thể mang lại những yêu cầu, những áp lực mà hắn chưa lường trước được.
"Đại ca cứ yên tâm, huynh đệ chúng ta sẽ không để ai làm hại ngài," Vương Đại Trụ kiên định nói. Lý Hổ cũng gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt rực lửa.
Lâm Dịch gật đầu. "Tốt. Vậy thì, bây giờ chúng ta cần một kế hoạch chi tiết cho những ngày tới. Trần Nhị Cẩu, ngươi hãy tập hợp những người tin cậy, bí mật thu thập thêm thông tin về các mối quan hệ của Trần Thị. Lý Hổ, ngươi hãy dùng những mối quan hệ cũ, dò la xem có thế lực nào đang rục rịch muốn lợi dụng tình hình này không. Vương Đại Trụ, ngươi hãy đảm bảo an toàn cho dân làng và các nhân chứng. Đặc biệt là Cựu Quản Sự và Trương Tam, họ là mục tiêu hàng đầu."
Hắn biết, cuộc chiến sinh tồn của hắn chưa bao giờ kết thúc. Nó chỉ chuyển sang một cấp độ mới, phức tạp và nguy hiểm hơn. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Với tri thức hiện đại, mưu lược, và quan trọng hơn cả là sự đoàn kết của những người tin tưởng hắn, Lâm Dịch tin rằng hắn có thể vượt qua mọi thử thách. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng hắn sẽ tự tay giành lấy công bằng cho mình và những người xung quanh.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.