Lạc thế chi nhân - Chương 277: Bằng Chứng Thuyết Phục: Dao Động Lòng Quan
Hơi lạnh của gió đêm vẫn rít qua khe cửa, nhưng trong căn nhà nhỏ của Lâm Dịch, một ngọn lửa ý chí đã bùng lên. Cuộc chiến thực sự, có lẽ, chỉ mới bắt đầu. Và Lâm Dịch, với tư duy logic và khả năng thích nghi vượt trội của người hiện đại, đã sẵn sàng đối mặt với nó, từng bước một. Hắn biết, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, đôi khi, phải chiến đấu trong một cuộc chiến vô hình, nơi ranh giới giữa sự thật và dối trá trở nên mờ nhạt. Hắn không có 'bàn tay vàng' tu luyện, không có sức mạnh siêu nhiên, tri thức và khả năng phân tích, đó mới là vũ khí mạnh nhất của hắn.
Sáng hôm sau, mặt trời đã lên cao, trút xuống thị trấn những tia nắng chói chang, gay gắt. Tại quảng trường rộng lớn, nơi ‘Đại Hội Quan Trường’ đã diễn ra ngày hôm trước, không khí v���n đặc quánh sự căng thẳng và chờ đợi. Bụi bặm từ những bước chân vội vã của dân chúng bay lượn trong không khí oi nồng, tạo nên một màn sương mờ ảo quanh các cột đá chạm trổ cổ kính. Mùi gia vị nồng nàn từ các quán ăn ven đường lẫn với mùi đất ẩm và mồ hôi của đám đông, tạo nên một tổng thể khó tả. Hàng trăm ánh mắt đổ dồn về trung tâm quảng trường, nơi Lâm Dịch và đoàn người Sơn Cước đang đứng đối diện với hàng ghế quan lại.
Quan Đại Nhân, với bộ râu dài và vẻ mặt nghiêm nghị, ngồi ở vị trí trung tâm. Bên cạnh hắn là Sứ giả hoàng gia, người vẫn giữ thái độ lạnh lùng, quý tộc, ánh mắt tinh tường quét qua từng gương mặt trong đám đông. Trần Thị Gia Chủ, dù bị giam giữ từ đêm qua, vẫn được đưa đến để đối chất. Hắn bị hai thị vệ áp giải, thân hình béo tốt giờ đây có vẻ nặng nề hơn dưới ánh nắng, khuôn mặt tròn trịa tái mét, đôi mắt híp lại chứa đầy vẻ hằn học và căm phẫn. Lý Quản Sự, tay sai của Trần Thị, gầy gò hơn, run rẩy đứng bên cạnh, cúi gằm mặt xuống.
"Những tin đồn vô căn cứ kia, chẳng qua là lời nói từ kẻ đang tuyệt vọng," Lâm Dịch cất tiếng, giọng nói không quá lớn nhưng rõ ràng, xuyên thấu qua tiếng xì xào của đám đông. Hắn bước lên phía trước một bước, dáng người gầy gò nhưng đứng thẳng tắp, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự điềm tĩnh lạ thường. "Sự thật không thể bị che đậy bởi những lời vu khống thô thiển."
Trần Thị Gia Chủ nghe vậy, lập tức ngẩng phắt dậy, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn Lâm Dịch. "Hắn nói dối! Tất cả là giả dối! Hắn thêu dệt để hãm hại Trần gia ta! Hắn là kẻ ngoại lai, có âm mưu bất chính! Đừng nghe lời hắn!" Hắn gào lên, giọng the thé, cố gắng át đi lời của Lâm Dịch, nhưng giọng nói run rẩy của hắn lại càng làm lộ rõ sự hoảng loạn.
Quan Đại Nhân nhíu mày, đưa tay ra hiệu cho thị vệ. "Hãy giữ trật tự!" Hắn quay sang Lâm Dịch, ánh mắt đầy vẻ ngờ vực. "Lâm Dịch, ngươi đã nghe những lời đồn thổi trên thị trấn suốt đêm qua. Ngươi có gì để chứng minh rằng những lời tố cáo của ngươi không phải là một âm mưu hãm hại như Trần Gia Chủ đã nói, rằng ngươi không phải là kẻ ngoại lai như chúng đang lan truyền? Ngươi còn bằng chứng nào khác ngoài lời lẽ suông không?"
Một làn sóng xì xào lan nhanh trong đám đông. Quả thực, những tin đồn đêm qua đã gieo rắc sự hoang mang. Một số người dân Sơn Cước vẫn tin tưởng Lâm Dịch tuyệt đối, nhưng nhiều người dân thị trấn khác, những người vốn xa lạ với anh, lại bắt đầu dao động. Lâm Dịch hiểu rõ điều này. Đây là lúc hắn phải dùng tri thức làm vũ khí, đánh tan mọi nghi ngờ.
Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhưng đầy tự tin. "Tất nhiên là có." Hắn từ tốn đặt cuốn "Cẩm Nang Kế Sách" xuống bên cạnh, rồi lấy ra từ trong tay áo một tấm bản đồ nhỏ, được vẽ trên giấy da ố vàng. Tấm bản đồ này, nhìn qua có vẻ cũ kỹ, nhưng những nét vẽ bên trong lại vô cùng tỉ mỉ, chi tiết. "Trước khi đi sâu vào những chứng cứ không thể chối cãi, ta xin trình bày một phần nhỏ trong mạng lưới tội ác của Trần Thị Gia Tộc, để Quan Đại Nhân và Sứ giả hoàng gia có cái nhìn tổng quát về mức độ tinh vi của chúng."
Hắn trải tấm bản đồ lên một chiếc bàn thấp được đặt sẵn. Trên đó, không chỉ là các con đường buôn bán thông thường, mà còn là những dấu chấm đỏ, những ký hiệu bí ẩn đánh dấu các địa điểm khuất lấp ven sông, trong rừng sâu – những nơi mà hắn đã mất nhiều công sức để điều tra. "Đây là bản đồ thể hiện mạng lưới buôn lậu của Trần Thị Gia Tộc. Mỗi dấu chấm đỏ này là một điểm giao dịch hàng cấm, mỗi đường kẻ đứt đoạn là một tuyến đường vận chuyển bí mật. Và đây," hắn chỉ vào một khu vực nhỏ được đánh dấu bằng mực đen đặc biệt, "là nơi Trần Thị đã dùng để giấu giếm các khoản tiền phi pháp, những tài sản chiếm đoạt từ dân lành, tránh sự kiểm soát của nha môn."
Lời nói của Lâm Dịch không hề gấp gáp, nhưng mỗi câu chữ đều như một mũi tên sắc bén, găm thẳng vào sự thật. Hắn không chỉ đưa ra một bản đồ đơn thuần, mà còn giải thích cách thức mà Trần Thị đã lợi dụng địa hình hiểm trở của vùng biên thùy, mua chuộc các thổ phỉ, giang hồ để bảo kê cho hoạt động phi pháp của chúng. Hắn cũng chỉ ra cách các khoản tiền được chuyển hóa, rửa sạch thông qua các thương hội nhỏ liên kết với Trần Thị, rồi cuối cùng chảy vào túi của các quan chức cấp cao hơn, những người đã nhắm mắt làm ngơ cho mọi tội ác.
Quan Đại Nhân nheo mắt nhìn tấm bản đồ, vẻ mặt dần trở nên nghiêm trọng. Hắn đã từng là một quan chức liêm khiết, nhưng sự mục ruỗng của hệ thống đã khiến hắn dần trở nên chai sạn. Tuy nhiên, mức độ chi tiết và tinh vi trên tấm bản đồ này vẫn khiến hắn phải giật mình. Sứ giả hoàng gia, người vốn giữ vẻ mặt bất động, cũng khẽ cúi xuống, ánh mắt lạnh lùng giờ đây pha lẫn chút ngạc nhiên. Hắn lướt nhìn những ký hiệu bí ẩn, những con số nhỏ được chú thích cạnh các dấu chấm đỏ, ước lượng giá trị của các món hàng cấm được giao dịch.
Trần Thị Gia Chủ, thấy tấm bản đồ, ban đầu còn cố gắng giữ vẻ khinh bỉ, nhưng khi Lâm Dịch bắt đầu chỉ ra từng điểm, từng tuyến đường mà hắn ta tưởng chừng đã che giấu kỹ lưỡng, mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán. Hắn nuốt khan, cố gắng phản bác, nhưng lời nói lại nghẹn ứ trong cổ họng. "Vớ vẩn! Hắn… hắn vu khống! Hắn… hắn tự bịa đặt!"
Lâm Dịch lướt mắt qua Trần Thị Gia Chủ, ánh nhìn như xuyên thấu qua vẻ bề ngoài hung hăng của hắn, chạm đến sự sợ hãi sâu thẳm bên trong. "Vu khống ư? Ta dám thề bằng danh dự của mình rằng mỗi nét vẽ trên tấm bản đồ này đều là sự thật. Và đây, thưa Quan Đại Nhân, Sứ giả hoàng gia, chỉ là lời mở đầu. Bằng chứng thật sự còn nằm ở phía sau." Hắn thu lại tấm bản đồ, ánh mắt kiên định, chuẩn bị cho bước đi tiếp theo. Dân chúng im lặng, nín thở theo dõi, lòng tin vào Lâm Dịch lại được củng cố thêm một bậc. Họ nhận ra, đây không phải là một kẻ vu khống, mà là một người đang vạch trần một sự thật kinh hoàng.
***
Khi ánh nắng đầu giờ chiều càng lúc càng gay gắt, không khí trên quảng trường trở nên oi bức đến ngột ngạt. Bụi mịn vẫn lơ lửng, tạo nên một lớp màng mỏng phủ lên mọi thứ. Lâm Dịch, không để Trần Thị Gia Chủ có cơ hội phản ứng thêm, từ tốn mở ra một bộ sổ sách cũ kỹ, ố vàng. Những trang giấy đã bạc màu theo thời gian, mép giấy sờn rách, nhưng từng con chữ viết tay bên trong lại được bảo quản cẩn thận một cách đáng kinh ngạc. Mùi giấy cũ, mùi mực đã phai nhạt, lan tỏa trong không khí, mang theo cảm giác của thời gian và những bí mật bị chôn vùi.
"Đây là sổ sách thu chi bí mật của Trần Thị Gia Tộc trong suốt mười năm qua," Lâm Dịch nói, giọng điệu vẫn điềm tĩnh, không một chút biểu cảm thừa thãi, nhưng lại chứa đựng một sức nặng không thể chối cãi. Hắn đặt bộ sổ sách lên bàn, nhẹ nhàng lật từng trang. "Xin Quan Đại Nhân và Sứ giả hoàng gia kiểm tra từng khoản mục, từng chữ ký, từng con số mà Trần Thị Gia Chủ đã cố gắng che giấu."
Sứ giả hoàng gia, với vẻ mặt lạnh lùng thường thấy, giờ đây hiện rõ sự ngạc nhiên. Hắn nhận lấy bộ sổ sách từ tay Lâm Dịch, cẩn thận lật giở. Những trang giấy vàng úa, chữ viết tay tuy đã mờ nhưng vẫn rõ ràng, ghi chép chi tiết đến mức đáng sợ: ngày tháng, danh mục hàng hóa (thường là hàng cấm), số lượng, giá cả, và ��ặc biệt là tên của những người nhận hối lộ, những khoản tiền bòn rút của dân lành, và cách thức rửa tiền thông qua các thương hội trá hình.
Hắn lướt qua những con số, những cái tên. Có những cái tên quen thuộc trong giới quan lại địa phương, nhưng cũng có những ký hiệu, những ám hiệu chỉ những nhân vật ở cấp cao hơn, những người mà hắn đã từng nghe danh nhưng không bao giờ nghĩ rằng lại có thể dính líu đến một gia tộc nhỏ ở vùng biên thùy này. Ánh mắt Sứ giả hoàng gia dần biến sắc, từ ngạc nhiên chuyển sang nghiêm trọng, rồi cuối cùng là một sự phẫn nộ âm ỉ. "Cái này... sao có thể..." Hắn lẩm bẩm, không thể tin vào những gì mình đang thấy.
Quan Đại Nhân cũng cúi sát xuống, cùng xem xét. Râu dài của hắn khẽ rung lên theo từng hơi thở dồn dập. Hắn đã sống đủ lâu trong guồng máy quan trường để hiểu được ý nghĩa của những con số và cái tên này. Chúng không chỉ đơn thuần là bằng chứng tham nhũng, mà còn là một tấm bản đồ chỉ ra sự mục ruỗng của cả một hệ thống. Hắn nhìn sang Lâm Dịch, ánh mắt từ hoài nghi giờ đây đã chuyển thành một sự đánh giá cao sâu sắc, pha lẫn chút hổ thẹn.
"Giả! Tất cả là giả! Hắn ngụy tạo!" Trần Thị Gia Chủ đột ngột gào lên, phá vỡ sự im lặng căng thẳng. Khuôn mặt hắn tái mét, mồ hôi vã ra như tắm, chảy thành dòng trên chiếc cằm béo tốt. Hắn cố gắng vươn tay về phía bộ sổ sách như muốn giật lấy, nhưng hai thị vệ đã kịp thời giữ chặt. Giọng hắn the thé, run rẩy, không còn chút uy phong nào của một cường hào địa phương. "Hắn... hắn là kẻ vu khống! Hắn muốn hãm hại ta!"
Lâm Dịch khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn bình thản. "Nếu là giả mạo, xin Trần Gia Chủ hãy chỉ ra điểm nào là giả. Từng con chữ, từng nét bút, từng dấu ấn này đều là của ngài, hoặc của Lý Quản Sự đây, hoặc của những người thân tín nhất mà ngài đã từng tin tưởng." Hắn chỉ rõ các mục trong sổ sách: "Đây là khoản tiền hối lộ cho Tri huyện Trương, để ông ta làm ngơ cho vụ buôn lậu thuốc phiện ba năm trước. Đây là tài sản của gia đình họ Lưu, bị Trần Gia Chủ chiếm đoạt sau khi vu oan cho họ tội danh phản quốc. Và ��ây, thưa Quan Đại Nhân, là cách thức Trần Thị đã sử dụng một chuỗi các cửa hàng nhỏ ở Thành Thiên Phong để rửa sạch hàng vạn lượng bạc bẩn, biến chúng thành tài sản hợp pháp."
Mỗi lời nói của Lâm Dịch là một nhát dao, đâm thẳng vào tim Trần Thị Gia Chủ. Hắn ta chỉ còn biết ú ớ, gào thét một cách vô vọng. Lý Quản Sự đứng bên cạnh, thân hình gầy gò của hắn ta run rẩy như cành cây trước gió. Hắn ta cúi gằm mặt xuống đất, không dám ngẩng lên nhìn ai, đôi mắt liếc trộm sang Trần Thị Gia Chủ đầy vẻ sợ hãi và căm ghét. Hắn biết, những bằng chứng này là thật, và hắn, với tư cách là quản sự lâu năm, là một trong những người tham gia vào hầu hết các phi vụ này. Sự sụp đổ của Trần Thị đã hiển hiện rõ ràng trước mắt.
Dân chúng trên quảng trường im lặng như tờ. Họ không hiểu hết mọi chi tiết tài chính phức tạp, nhưng họ hiểu được sự tham lam, độc ác của Trần Thị. Những câu chuyện về việc gia đình họ Lưu bị oan khuất, hay việc Tri huyện Trương bị mua chuộc đều đã từng là lời đồn thổi trong dân gian. Giờ đây, tất cả đều được chứng minh bằng những bằng chứng sắt đá. Cảm giác phẫn nộ dâng lên trong lòng họ, hòa cùng sự kính phục dành cho Lâm Dịch – người đã dám đứng lên vạch trần tất cả.
Sứ giả hoàng gia thở dài một tiếng, đặt bộ sổ sách xuống bàn, ánh mắt hắn chạm vào Lâm Dịch, một cái gật đầu nhẹ, ẩn chứa nhiều ý nghĩa. Hắn đã chứng kiến quá nhiều sự thối nát trong triều đình, nhưng hiếm khi có ai dám vạch trần chúng một cách công khai và chi tiết đến vậy, đặc biệt là một thiếu niên từ một vùng biên thùy xa xôi. "Lâm Dịch, ngươi đã làm rất tốt. Bằng chứng này... không thể chối cãi." Lời nói của hắn, dù ngắn gọn, nhưng lại mang trọng lượng như một phán quyết. Trần Thị Gia Chủ nghe vậy, cả người như bị rút cạn sức lực, ngã khuỵu xuống đất, đôi mắt đờ đẫn nhìn về phía trước.
***
Khi Trần Thị Gia Chủ đang cố gắng chống chế một cách yếu ớt, cố gắng bám víu vào những lời lẽ vu khống cuối cùng, Lâm Dịch khẽ phất tay. Đó là tín hiệu đã được định trước. Từ đám đông phía sau, một người đàn ông trung niên, gầy gò, quần áo rách rưới, vẻ mặt khắc khổ và đầy vẻ sợ hãi nhưng cũng ẩn chứa một nỗi căm phẫn tột cùng, được Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ dìu ra. Đó chính là Tiểu Thương Phạm Trương Tam, một trong số những nạn nhân mới nhất của Trần Thị mà Lâm Dịch đã kịp thời tìm thấy và thuyết phục.
Mùi mồ hôi và bụi bặm càng trở nên rõ rệt khi Trương Tam bước đi, mỗi bước chân đều run rẩy. Hắn ta quỳ sụp xuống ngay giữa quảng trường, đầu cúi sát đất, giọng nói nghẹn ngào, đứt quãng vì sợ hãi và uất ức. "Trần Thị... chúng nó cướp hết của tôi... cướp hết tài sản cha ông tôi để lại... còn đánh đập con trai tôi đến thập tử nhất sinh... cầu xin Quan Đại Nhân làm chủ cho dân nghèo... cầu xin Sứ giả hoàng gia rủ lòng thương xót!" Hắn ta khóc nức nở, tiếng khóc bi ai như xé lòng người nghe. Để tăng thêm sức thuyết phục, hắn ta run rẩy vén ống tay áo đã sờn rách lên, để lộ những vết sẹo cũ kỹ, lồi lõm trên cánh tay gầy guộc – những bằng chứng vật chất cho thấy sự tàn bạo của Trần Thị.
Cảnh tượng Trương Tam quỳ lạy, những lời kể đứt quãng đầy đau khổ, cùng với những vết sẹo đáng sợ, đã tác động mạnh mẽ đến đám đông. Tiếng xì xào phẫn nộ bùng lên, những ánh mắt căm ghét đổ dồn về phía Trần Thị Gia Chủ. Ngay cả Quan Đại Nhân và Sứ giả hoàng gia cũng không thể giữ được vẻ mặt lạnh lùng. Ánh mắt họ nhìn những vết sẹo trên tay Trương Tam, rồi chuyển sang Trần Thị Gia Chủ, chất chứa sự khinh bỉ.
Chưa dừng lại ở đó, Lâm Dịch lại ra hiệu một lần nữa. Lần này, Cựu Quản Sự, người đã được Lâm Dịch bí mật bảo vệ sau Đại Hội trước, cũng được đưa đến. Vẻ mặt hắn tiều tụy hơn, hốc hác hơn, nhưng ánh mắt lại chứa đựng một sự kiên định lạ thường, một sự giải thoát khi đã quyết định nói ra sự thật. Hắn bước đến bên cạnh Trương Tam, cung kính hành lễ với quan trên, rồi quay sang nhìn Trần Thị Gia Chủ.
"Lời của Trương Tam là thật!" Cựu Quản Sự cất tiếng, giọng nói tuy yếu ớt nhưng rõ ràng, như một tiếng chuông vang vọng. "Sau Đại Hội trước, Trần Thị Gia Ch�� còn sai người đi bịt miệng những người như hắn. Hắn ta đã ra lệnh cho tay chân thân tín tiêu hủy sổ sách, làm giả chứng từ, thậm chí còn tìm cách hãm hại bất kỳ ai dám đứng ra làm chứng. Ta... ta biết hết mọi chuyện, vì ta đã từng là người chứng kiến, thậm chí là người thực hiện một số hành vi đó dưới sự ép buộc của hắn!"
Cựu Quản Sự sau đó bắt đầu bổ sung chi tiết về các kế hoạch "xóa dấu vết" của Trần Thị: những cuộc gặp gỡ bí mật với các thương nhân khác để chuyển dịch tài sản, những lá thư được gửi đi để mua chuộc các quan chức cấp cao hơn, và thậm chí là âm mưu ám sát một số nhân chứng tiềm năng. Hắn ta kể lại những chi tiết nhỏ nhặt, chỉ có người trong cuộc mới biết, củng cố thêm độ tin cậy cho lời khai của mình và cho bộ sổ sách của Lâm Dịch.
"Ngươi... ngươi dám..." Trần Thị Gia Chủ, nghe những lời khai của Cựu Quản Sự, bỗng dưng gào lên, đôi mắt lồi ra như muốn nhảy khỏi hốc mắt. Hắn ta hoàn toàn sụp đổ. Mọi cố gắng chối cãi, mọi lời vu khống đều trở nên vô nghĩa trước nh���ng bằng chứng và lời khai không thể chối cãi này. Hắn ta biết, con đường cuối cùng của mình đã kết thúc. Sự tuyệt vọng và phẫn nộ khiến hắn ta vùng vẫy dữ dội trong vòng kìm kẹp của thị vệ, nhưng vô ích.
Lý Quản Sự, người đã cúi gằm mặt suốt từ nãy đến giờ, bỗng dưng ngã quỵ xuống. Hắn ta thút thít khóc, những giọt nước mắt hòa lẫn với mồ hôi, tạo thành những vệt dài trên khuôn mặt đầy nếp nhăn. Hắn ta đã chứng kiến sự tàn bạo của Trần Thị, đã biết trước cái kết này, nhưng vẫn không khỏi sợ hãi và run rẩy khi đối diện với nó.
Lâm Dịch đứng đó, lặng lẽ quan sát. Hắn không cần phải nói thêm lời nào. Sự thật đã tự nó lên tiếng, qua những trang sổ sách cũ kỹ, qua những vết sẹo trên tay một người dân thường, và qua lời khai đầy ăn năn của một kẻ từng là đồng lõa. Hắn cảm nhận được sự phẫn nộ của đám đông, sự nghiêm trọng của các quan chức, và sự suy sụp hoàn toàn của kẻ địch. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng đôi khi, con người có thể tự mình giành lấy nó.
***
Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm một màu cam đỏ rực rỡ lên bầu trời phía tây. Ánh nắng cuối ngày dịu nhẹ hơn, hắt lên khuôn mặt kiên định của Lâm Dịch, tạo nên một vầng sáng mơ hồ. Gió nhẹ thổi qua quảng trường, xua đi phần nào không khí oi bức, mang theo hơi lạnh từ dòng sông. Tiếng xì xào của đám đông đã lắng xuống, thay vào đó là sự im lặng đầy căng thẳng, chờ đợi một phán quyết cuối cùng.
Quan Đại Nhân và Sứ giả hoàng gia nhìn nhau. Trong ánh mắt Sứ giả, không còn vẻ lạnh lùng như ban đầu, thay vào đó là một sự đánh giá sâu sắc, một chút ngưỡng mộ không thể che giấu dành cho Lâm Dịch. Hắn gật đầu nhẹ, một cái gật đầu đầy ý nghĩa, rồi quay sang Quan Đại Nhân, trao đổi một vài lời thì thầm. Dù không nghe rõ, nhưng Lâm Dịch có thể đoán được rằng cuộc điều tra sẽ không chỉ dừng lại ở Trần Thị Gia Tộc.
Cuối cùng, Quan Đại Nhân đứng dậy. Thân hình hắn cao lớn, bộ quan phục chỉnh tề, và giọng nói vang dội, uy nghiêm, xuyên thấu qua mọi sự ồn ào. "Trần Thị Gia Tộc đã phạm tội ác tày trời, bằng chứng rành rành, nhân chứng đầy đủ! Mọi lời phản bác đều vô nghĩa! Bản quan tuyên bố..."
"Không thể nào! Ta không phục!" Trần Thị Gia Chủ, đã hoàn toàn suy sụp, bỗng nhiên gào lên một tiếng tuyệt vọng cuối cùng. Hắn ta vùng vẫy, cố gắng thoát khỏi sự kìm kẹp của thị vệ, nhưng vô ích. Những lời gào thét của hắn ta chỉ càng làm nổi bật sự yếu ớt, bất lực của một kẻ đã mất tất cả.
Sứ giả hoàng gia không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng phất tay. Ngay lập tức, hai thị vệ siết chặt vòng vây Trần Thị Gia Chủ, áp giải hắn ta đi. Lý Quản Sự cũng bị bắt giữ, thân hình gầy gò của hắn ta run rẩy như một chiếc lá khô. Cả hai bị đưa ra khỏi quảng trường trong sự phẫn nộ tột cùng của dân chúng, tiếng chửi rủa vang lên không ngớt.
"Bản quan tuyên bố," Quan Đại Nhân tiếp tục, giọng nói dõng dạc, "sẽ mở một cuộc điều tra toàn diện, không chỉ dừng lại ở Trần Thị Gia Tộc mà còn mở rộng đến tất cả các quan chức cấp cao hơn có liên quan, những kẻ đã bao che, tiếp tay cho tội ác của chúng!" Hắn quay sang nhìn đám đông, rồi dừng lại ở Lâm Dịch. "Đồng thời, bản quan xin đảm bảo an toàn tuyệt đối cho tất cả nhân chứng, bao gồm Trương Tam và Cựu Quản Sự, và hứa sẽ khôi phục lại công lý cho dân lành, trả lại sự trong sạch cho vùng đất này!"
Lời tuyên bố của Quan Đại Nhân như một tiếng sấm sét, thổi bay mọi đám mây u ám trong lòng dân chúng. Một tiếng reo hò bùng nổ, vang vọng khắp quảng trường, kéo dài không dứt. Họ vỡ òa trong niềm vui sướng và sự nhẹ nhõm. Công lý, thứ mà họ tưởng chừng đã bị chôn vùi vĩnh viễn dưới gót giày của cường quyền, nay đã được đòi lại.
Họ quay sang nhìn Lâm Dịch, ánh mắt tràn ngập sự kính phục, biết ơn và tin tưởng tuyệt đối. Một thiếu niên gầy gò, không chức tước, không gia thế, lại có thể làm được điều mà không ai dám nghĩ tới. Lâm Dịch đứng đó, giữa ánh hoàng hôn rực rỡ, một mình đối mặt với cả một thế lực tàn bạo, và đã giành chiến thắng.
Tuy nhiên, trong lòng Lâm Dịch, sự vui mừng chỉ thoáng qua. Hắn hiểu rằng đây chỉ là một chiến thắng tạm thời, một cuộc chiến nhỏ trong một cuộc chiến lớn hơn nhiều. Lời hứa "mở rộng điều tra các quan chức cấp cao hơn có liên quan" của Quan Đại Nhân, cùng với ánh mắt đánh giá của Sứ giả hoàng gia, báo hiệu rằng hắn đã lọt vào tầm ngắm của triều đình. Đây có thể là cơ hội, nhưng cũng là hiểm nguy tiềm tàng.
Sự sụp đổ của Trần Thị sẽ tạo ra một khoảng trống quyền lực lớn ở vùng biên thùy này. Dân làng Sơn Cước, và cả bản thân Lâm Dịch, sẽ phải tìm cách lấp đầy khoảng trống đó, củng cố vị thế của mình, và đối mặt với những thế lực mới muốn tranh giành ảnh hưởng. Lời hứa "đảm bảo an toàn cho nhân chứng" của Quan Đại Nhân cũng chỉ là một lời hứa. Trong thế giới mục ruỗng này, sự bảo vệ của quan phủ có thể yếu ớt trước những kẻ quyền thế ẩn mình trong bóng tối. Lâm Dịch biết, cuộc chiến sinh tồn của hắn chưa bao giờ kết thúc, nó chỉ chuyển sang một cấp độ mới, phức tạp và nguy hiểm hơn.
Hắn khẽ thở dài, nhưng trong ánh mắt không có chút mệt mỏi, mà chỉ có sự kiên định và ánh sáng của một trí tu�� sắc bén. Hắn đã sẵn sàng.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.