Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 276: Bão Ngầm Nổi Dậy: Phản Công Của Kẻ Sắp Bại

Quảng trường Thiên Phong Thành vẫn còn vang vọng tiếng reo hò của dân chúng, tiếng hò reo của niềm tin và sự giải thoát. Ánh mắt Lâm Dịch vẫn trầm tư, hướng về phía chân trời nơi ánh nắng ban trưa dần chuyển sang sắc vàng nhạt. Hắn biết, chiến thắng này không phải là dấu chấm hết, mà chỉ là một dấu phẩy, mở ra một chương mới, cam go và đầy rủi ro hơn. Cuộn giấy da ố vàng trong tay Sứ giả hoàng gia không chỉ vạch trần tội ác của Trần Thị, mà còn kéo theo hàng loạt những tên tuổi lớn hơn, những quan chức cấp cao hơn ở Thành Thiên Phong, thậm chí là ở xa hơn nữa. Cuộc chiến chống tham nhũng, hắn hiểu, sẽ không dừng lại ở đây. Sứ giả hoàng gia, với vẻ mặt nghiêm nghị và ánh mắt cảnh giác, đã nhận ra sự mục ruỗng nghiêm trọng của hệ thống triều đình ở vùng biên thùy này. Lâm Dịch, từ một thiếu niên nghèo khó, giờ đây đã trở thành một quân cờ không thể bỏ qua trên bàn cờ quyền lực, có thể là một công cụ, hoặc một mục tiêu, cho các phe phái đang tranh giành ảnh hưởng.

Thành công vang dội này chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý không chỉ từ các thương hội lớn như Thiên Phong Thương Hội, mà còn từ các thế lực chính trị khác và thậm chí là giang hồ. Đó là cả cơ hội và hiểm nguy tiềm tàng. Dân làng Sơn Cước, những con người đã cùng hắn trải qua bao gian khổ, giờ đây đang vỡ òa trong niềm vui, lòng tin của họ vào hắn đã được củng cố. Họ là nền tảng vững chắc cho những dự định lớn hơn trong tương lai. Nhưng hắn cũng tự nhắc nhở bản thân, rằng lòng tin, đôi khi, cũng mong manh như sương sớm.

Lâm Dịch quay người, đối mặt với những người dân của mình. Nụ cười nhẹ lướt qua đôi môi, nhưng ánh mắt vẫn giữ sự tỉnh táo. Hắn khẽ gật đầu với Quan Đại Nhân, người vẫn đứng đó với vẻ mặt phức tạp, rồi chậm rãi bước đi, hòa vào dòng người. Tiếng reo hò vẫn không ngớt, nhưng trong tâm trí Lâm Dịch, một hồi chuông cảnh báo đã vang lên. Cuộc chiến còn dài.

***

Sáng sớm hôm sau.

Trời âm u, những đám mây xám xịt che kín bầu trời, như thể phản ánh tâm trạng nặng nề của Trần Thị Gia Tộc. Trong một căn phòng tối tăm, ẩm thấp của dinh thự Trần Thị, Trần Thị Gia Chủ đang ngồi dựa vào chiếc ghế gỗ trạm trổ nặng nề, thân thể béo tốt của hắn dường như co rút lại, khuôn mặt tròn trịa giờ đây hằn lên những nếp nhăn sâu, đôi mắt híp lại đỏ ngầu vì thiếu ngủ và sự tức giận tột độ. Hắn đã bị giam lỏng, chờ đợi một cuộc điều tra sâu rộng hơn từ triều đình, nhưng với thế lực ngầm và các mối quan hệ được vạch ra trong "miếng ghép cuối cùng", hắn vẫn có cách để liên lạc với bên ngoài. Mùi hương trầm bay lẩn quất trong không khí, hòa cùng mùi ẩm mốc cũ kỹ của căn phòng, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở.

Một tiếng "choang" chói tai xé tan sự tĩnh lặng. Trần Thị Gia Chủ, với đôi tay run rẩy nhưng đầy sức mạnh của cơn thịnh nộ, vừa đập vỡ một chiếc bình sứ Tống xanh lam quý giá xuống sàn. Những mảnh sứ vỡ tan tành, sắc nhọn văng khắp nơi, phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ ngọn nến duy nhất trong phòng. Hắn thở hổn hển, lồng ngực phập phồng kịch liệt.

"Không thể tin được! Thằng khốn Lâm Dịch đó dám... dám làm nhục ta như vậy! Dám... dám vạch trần ta trước mặt đông người như thế!" Giọng Trần Thị Gia Chủ the thé, khàn đặc vì gào thét, mang theo sự tức giận tột độ và một nỗi sợ hãi không thể che giấu. Hắn siết chặt nắm đấm, móng tay cắm sâu vào da thịt, nhưng dường như không cảm thấy đau đớn. "Lý Quản Sự, ngươi phải làm gì đó! Phải bưng bít tất cả! Phải khiến chúng tin rằng đó là âm mưu hãm hại! Ta không thể... ta không thể sụp đổ như thế này được!"

Lý Quản Sự, với dáng người gầy gò, lưng hơi khom, đứng trước mặt Trần Thị Gia Chủ như một con chuột nhắt đứng trước con mèo dữ tợn. Khuôn mặt đầy nếp nhăn của hắn tái mét, đôi mắt ti hí đảo qua đảo lại, đầy vẻ lo lắng và sợ hãi. Hắn không dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào chủ nhân, chỉ khúm núm cúi đầu, cố gắng giữ cho giọng nói của mình không quá run rẩy. Hắn đang cố gắng chuộc lỗi, sau thất bại thảm hại ngày hôm qua.

"Dạ, Gia Chủ! Thuộc hạ... thuộc hạ đã cho người đi rồi ạ!" Lý Quản Sự lắp bắp, giọng nhỏ nhẹ đến mức gần như không nghe thấy. "Sẽ không có một ai tin lời thằng tiểu tử Lâm Dịch đó nữa đâu ạ. Chúng ta sẽ... chúng ta sẽ nói hắn thông đồng với giặc cỏ, hắn có âm mưu làm phản! Hắn... hắn là gián điệp phương Bắc cài cắm vào để gây rối loạn biên thùy chúng ta! Tất cả những bằng chứng kia đều là giả mạo, là do hắn ngụy tạo để hãm hại ngài!"

Trần Thị Gia Chủ nghe vậy, đôi mắt híp lại, một tia xảo quyệt thoáng qua. "Gián điệp phương Bắc... Hừm, không tồi! Đúng vậy, một thiếu niên vô danh tiểu tốt, làm sao có thể có được những bằng chứng đó, làm sao có thể lật đổ một thế gia như ta? Chắc chắn phải có kẻ đứng sau giật dây! Kẻ nào? Kẻ phương Bắc nào?" Hắn đứng phắt dậy, bước đi loanh quanh trong phòng, hơi thở nặng nhọc. "Ngươi phải làm cho nó thật thuyết phục! Phải có nhân chứng, vật chứng! À không, không cần vật chứng, chỉ cần lời đồn! Lời đồn đãi, Lý Quản Sự! Hãy biến Lâm Dịch thành một kẻ đáng ghét, một kẻ phản quốc trong mắt dân chúng! Ta muốn chúng phải căm ghét hắn, phải sợ hãi hắn hơn cả sợ hãi ta!"

Hơi lạnh từ cơn gió nhẹ luồn qua khe cửa, khiến Lý Quản Sự rùng mình. "Dạ, Gia Chủ! Thuộc hạ đã cho người trà trộn vào các quán trà, quán rượu, các chợ búa. Chúng sẽ tung tin đồn một cách khéo léo, biến trắng thành đen, biến có thành không. Chúng ta sẽ nói Lâm Dịch dùng tà thuật mê hoặc dân làng, hắn là một tà ma ngoại đạo! Chúng ta sẽ nói hắn cấu kết với các thổ phỉ, cướp bóc của cải của Trần Thị để làm giàu cho bản thân và dân làng Sơn Cước!" Hắn càng nói càng hăng, cố gắng chứng tỏ sự trung thành và tài năng của mình. "Về phần những quan lại đã bị điểm tên... Gia Chủ đừng lo! Chúng ta đã kịp thời phái người đi cảnh báo và bịt miệng một số kẻ quan trọng. Sẽ có kẻ đứng ra làm chứng rằng bản đồ kia là giả mạo, là do Lâm Dịch vu khống!"

Trần Thị Gia Chủ quay lại, ánh mắt nhìn Lý Quản Sự sắc như dao. "Ngươi chắc chắn chứ, Lý Quản Sự? Nếu như có bất kỳ sơ suất nào, ta sẽ lột da ngươi ra!"

"Chắc chắn, Gia Chủ! Thuộc hạ sẽ không bao giờ để ngài thất vọng nữa!" Lý Quản Sự dập đầu lia lịa. "Thậm chí, chúng ta có thể phái người đi tìm kiếm tung tích của cựu quản sự kia, kẻ đã phản bội chúng ta! Nếu hắn vẫn còn sống, phải diệt trừ hậu họa!"

Trần Thị Gia Chủ gật gù, vẻ mặt hung ác. "Tốt! Tốt lắm! Ngươi đi đi, Lý Quản Sự! Ta muốn thấy Lâm Dịch bị nhấn chìm trong biển lời đồn, ta muốn thấy hắn bị dân chúng căm ghét, bị triều đình truy nã! Ta muốn hắn phải chết không toàn thây!" Hắn cười khẩy, một nụ cười méo mó, đầy thù hận. "Ngươi hãy nhớ, tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng tin đồn cũng vậy! Nó có thể giết chết một người mà không cần đổ máu!"

Lý Quản Sự vội vã cúi đầu, rồi nhanh chóng quay gót rời đi. Tiếng bước chân vội vã của hắn vang vọng trên hành lang dài, mang theo mệnh lệnh tàn độc và xảo quyệt của kẻ sắp bại. Căn phòng lại chìm vào sự tĩnh lặng, chỉ còn lại Trần Thị Gia Chủ thở dốc, ánh mắt đầy hận thù nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời vẫn âm u, không một tia nắng. Hắn không hề biết, những lời đồn mà hắn sắp tung ra sẽ trở thành con dao hai lưỡi, và Lâm Dịch không phải là kẻ dễ bị đánh bại chỉ bằng vài câu chuyện bịa đặt.

***

Trưa cùng ngày.

Quán Ăn Đại Phong nằm ngay trung tâm thị trấn, là nơi tập trung đông đúc nhất của đủ hạng người, từ thương lái tấp nập, tiểu thương buôn bán nhỏ lẻ, cho đến những người dân lao động chân tay ghé vào ăn vội bữa trưa. Không khí trong quán luôn ồn ào, náo nhiệt. Mùi vị nồng nàn của nước phở, mùi thơm của bánh bao hấp, quyện lẫn với mùi khói bếp và chút hương vị tanh nồng của cá sông, tạo nên một bản giao hưởng của khứu giác. Âm thanh lách cách của bát đĩa va vào nhau, tiếng xì xào bàn tán, tiếng cười nói rộn ràng, tất cả hòa quyện thành một thứ âm nhạc đặc trưng của chốn phồn hoa nhỏ bé này.

Trong một góc khuất của quán, nơi ánh sáng từ cửa sổ không thể chiếu tới hoàn toàn, Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ đang ngồi ăn một cách chậm rãi, giả vờ như hai vị khách bình thường đang thưởng thức bữa trưa. Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng và nhanh nhẹn, liên tục đảo quanh, tai vểnh lên lắng nghe từng mẩu chuyện. Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn, ngồi đối diện, khuôn mặt chất phác của hắn lộ rõ vẻ cảnh giác, đôi mắt vẫn quét khắp gian quán.

Ban đầu, những câu chuyện họ nghe được đều là về chiến thắng vang dội của Lâm Dịch và sự sụp đổ của Trần Thị Gia Tộc.

"Nghe nói Trần Thị Gia Chủ bị bắt thật rồi! Thật đáng đời!" Một người đàn ông trung niên, mặc bộ áo vải thô, đập bàn cái "rầm", giọng nói đầy hả hê. "Ta đã nói mà, ác giả ác báo! Bọn chúng đã làm biết bao nhiêu chuyện thất đức!"

"Phải đó! Thật không ngờ một thiếu niên như Lâm Dịch lại có thể làm được việc lớn như vậy!" Một bà lão bán rau gần đó cũng xen vào, giọng đầy thán phục. "Thôn Làng Sơn Cước chúng ta có phúc mới có người như Lâm Dịch!"

Trần Nhị C���u nghe vậy, nở một nụ cười tự hào, khẽ huých tay Vương Đại Trụ. "Đại ca thấy chưa? Dân chúng đều ủng hộ đại ca Lâm Dịch!"

Vương Đại Trụ gật đầu, khuôn mặt có chút nhẹ nhõm. Hắn nói to, rõ ràng: "Đúng vậy! Lâm Dịch ca làm việc vì công lý!"

Tuy nhiên, niềm vui đó không kéo dài được bao lâu. Dần dần, những câu chuyện bắt đầu thay đổi. Một người đàn ông khác, ăn mặc có vẻ khá giả hơn, ghé sát tai người bên cạnh thì thầm. Tiếng thì thầm đó, dù nhỏ, nhưng lại mang theo một sự độc địa khó tả, như một làn khói độc len lỏi vào không khí.

"Nhưng ta lại nghe nói thằng Lâm Dịch đó cũng chẳng phải người tốt lành gì. Có kẻ nói hắn là gián điệp từ phương Bắc, muốn gây rối loạn biên thùy chúng ta, tạo cớ để quân Bắc xâm lược!"

Nghe đến đây, nụ cười trên môi Trần Nhị Cẩu cứng lại. Hắn cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. "Cái gì? Gián điệp? Lại là chiêu trò của bọn Trần Thị!" Hắn thốt lên trong nội tâm, nắm chặt đũa.

Vương Đại Trụ cũng nhíu mày, khuôn mặt ch��t phác của hắn lộ rõ vẻ bối rối. "Gián điệp? Sao lại nói thế được? Lâm Dịch ca là người của Thôn Làng Sơn Cước mà!" Hắn định lên tiếng phản bác, nhưng Trần Nhị Cẩu kịp thời ngăn lại.

"Đại ca, đừng lên tiếng vội!" Nhị Cẩu ghé sát tai Vương Đại Trụ, giọng nhỏ hơn. "Chúng ta phải nghe xem bọn chúng còn nói gì nữa. Đây chắc chắn là thủ đoạn của Trần Thị để hãm hại Lâm Dịch ca!"

Những tin đồn cứ thế lan truyền, mỗi lúc một đáng sợ hơn. "Ta nghe nói, thằng Lâm Dịch đó có tà thuật. Hắn dùng tà thuật để mê hoặc dân làng Sơn Cước, khiến họ nghe lời hắn răm rắp! Hắn còn thông đồng với thổ phỉ, cướp bóc của cải của Trần Thị để làm giàu cho mình! Những bằng chứng hắn đưa ra đều là giả, là do hắn ngụy tạo!"

"Đúng vậy, ta cũng nghe nói thế! Một thiếu niên gầy gò, không có chút tu vi nào, làm sao có thể đánh bại Trần Thị Gia Tộc dễ dàng như vậy được? Chắc chắn phải có quỷ kế!"

"Hắn còn nói, Trần Thị Gia Tộc đã bị oan! Tất cả chỉ là âm mưu của Lâm Dịch để tranh giành quyền l���c, để chiếm đoạt tài sản của Trần Thị!"

Dân chúng trong quán, ban đầu còn tin tưởng và ủng hộ Lâm Dịch, giờ đây bắt đầu hoang mang. Những ánh mắt nghi ngờ, lo lắng bắt đầu nhìn nhau. Một số người bắt đầu xì xào bàn tán, giọng điệu thay đổi, không còn sự hả hê hay thán phục như trước. Tin đồn, như một cơn dịch bệnh vô hình, len lỏi vào từng ngóc ngách của quán, gieo rắc sự ngờ vực và sợ hãi.

Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ trao đổi ánh mắt lo lắng. Trần Nhị Cẩu nhanh chóng ghi nhớ từng câu từng chữ của những lời đồn thổi, cố gắng phân tích nguồn gốc và mức độ lan truyền của chúng. Hắn biết, đây không phải là những lời nói vô căn cứ. Đây là một chiến dịch có tổ chức, được sắp đặt một cách tinh vi.

"Đại ca, tình hình không ổn rồi," Nhị Cẩu thì thầm. "Chúng ta phải nhanh chóng về báo cho Lâm Dịch ca biết."

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh. "Phải! Bọn khốn này dám vu khống Lâm Dịch ca! Ta phải về nói rõ cho dân làng biết sự thật!"

Hai người nhanh chóng thanh toán bữa ăn, rồi vội vã rời khỏi quán. Bước chân của họ nặng trĩu, không còn sự nhẹ nhõm và vui vẻ như khi mới đến. Bầu trời bên ngoài vẫn u ám, như dự báo cho một cơn bão mới đang hình thành, không phải là bão tố của thiên nhiên, mà là bão tố của lòng người, của những lời đồn thổi độc địa. Họ biết, Lâm Dịch đang phải đối mặt với một cuộc phản công mạnh mẽ, không phải bằng gươm đao, mà bằng những lời lẽ cay độc và sự hoang mang của dân chúng.

***

Tối cùng ngày.

Bầu trời đã hoàn toàn chìm trong màn đêm, gió lạnh rít qua những khe cửa sổ, mang theo hơi ẩm của đất trời. Mây đen che kín vầng trăng, khiến cho Thôn Làng Sơn Cước chìm trong một bóng tối mịt mờ, chỉ lác đác những ánh đèn dầu le lói từ các căn nhà. Trong căn nhà nhỏ của Lâm Dịch, ánh đèn dầu cũng leo lét, hắt những bóng đổ nhập nhoạng lên vách tường đất. Mùi khói gỗ từ bếp vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa cùng mùi cỏ khô và đất ẩm, tạo nên một cảm giác ấm cúng nhưng cũng đầy tĩnh mịch.

Lâm Dịch ngồi trước chiếc bàn gỗ cũ kỹ, ánh đèn dầu chiếu lên cuốn "Cẩm Nang Kế Sách" đang mở. Hắn đã đọc đi đọc lại những trang sách về binh pháp, về cách thức dùng mưu lược đối phó với kẻ thù. Nhưng đêm nay, những con chữ dường như nhảy múa trước mắt hắn, tâm trí hắn không ngừng suy nghĩ về những diễn biến trong ngày. Hắn gầy gò hơn trước, khuôn mặt thanh tú giờ đây lộ rõ vẻ mệt mỏi, nhưng đôi mắt sâu thẳm vẫn sắc bén, chứa đựng sự từng trải và một nỗi lo lắng tiềm ẩn. Hắn biết, Trần Thị sẽ không dễ dàng chấp nhận thất bại. Đây là thế giới cổ đại, nơi quyền lực và thân phận quyết định tất cả, và việc một thế gia như Trần Thị bị lật đổ không thể chỉ dừng lại ở một buổi phán xét công khai.

Tiếng gõ cửa khẽ khàng vang lên, kéo Lâm Dịch ra khỏi dòng suy nghĩ. Hắn khẽ "mời vào", và Trần Nhị Cẩu cùng Vương Đại Trụ bước vào, gương mặt cả hai đầy vẻ lo lắng, thậm chí là có chút hoảng loạn. Hơi lạnh từ bên ngoài theo chân họ tràn vào phòng, khiến ngọn đèn dầu lay động nhẹ.

"Lâm Dịch ca!" Trần Nhị Cẩu không giấu được vẻ sốt ruột. "Tình hình không ổn rồi! Bọn Trần Thị... bọn chúng đang tung tin đồn vu khống ca!"

Vương Đại Trụ cũng vội vàng tiếp lời, giọng nói to rõ nhưng cũng không giấu được sự tức giận. "Ca ca, tin đồn lan nhanh lắm. Bọn họ nói ca là kẻ phản quốc, thông đồng với giặc cỏ, là gián điệp phương Bắc muốn gây rối loạn biên thùy chúng ta! Dân chúng ở thị trấn bắt đầu hoang mang rồi!"

Lâm Dịch im lặng lắng nghe, đôi mắt hắn không hề biểu lộ sự ngạc nhiên. Hắn đã dự đoán được điều này. Đối với một thế gia bị đẩy vào đường cùng, việc tung tin đồn và bôi nhọ đối thủ là một trong những vũ khí cuối cùng của chúng. Hắn khẽ thở dài, cảm giác mệt mỏi dâng lên, nhưng sự kiên định trong ánh mắt không hề suy suyển.

"Không ngoài dự liệu." Hắn khẽ khàng nói, giọng trầm tĩnh, không một chút biểu cảm. "Trần Thị sẽ không dễ dàng chấp nhận thất bại. Đây là đòn phản công của chúng, một cuộc chiến thông tin và dư luận. Chúng ta phải chuẩn bị."

Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ nhìn nhau, vẻ mặt vẫn còn bối rối. "Nhưng... chúng ta phải làm gì bây giờ, Lâm Dịch ca? Những lời đồn đó rất ác độc, chúng có thể khiến dân chúng quay lưng lại với chúng ta!" Vương Đại Trụ lo lắng nói.

Lâm Dịch lật trang "Cẩm Nang Kế Sách", ngón tay hắn miết nhẹ lên những dòng chữ cổ xưa. "Tin đồn, giống như nước, có thể chở thuyền nhưng cũng có thể lật thuyền. Chúng ta không thể ngăn chặn nó lan truyền, nhưng chúng ta có thể định hướng nó."

Trong đầu Lâm Dịch, một loạt suy nghĩ hiện đại bắt đầu chạy xẹt qua. *Tuyên truyền ngược, chiến tranh tâm lý, kiểm soát dư luận...* Hắn hiểu rõ sức mạnh của thông tin, đặc biệt trong một xã hội cổ đại thiếu đi các phương tiện kiểm chứng và truyền thông đa dạng. Một lời đồn có thể biến một anh hùng thành kẻ tội đồ, có thể châm ngòi cho một cuộc bạo loạn. Trần Thị, dù đang thất thế, vẫn còn những mối quan hệ ngầm, những tay chân trung thành và quan trọng hơn, chúng hiểu rõ tâm lý đám đông.

*Sự liên kết của Trần Thị với các quan chức cấp cao hơn, đã được hé lộ qua 'miếng ghép cu��i cùng', giờ đây sẽ được chúng sử dụng để gây áp lực lên Quan Đại Nhân và Sứ giả hoàng gia, khiến cuộc điều tra gặp khó khăn.* Lâm Dịch thầm nghĩ. *Chúng sẽ không chỉ tấn công mình, mà còn cố gắng làm lung lay cả hệ thống pháp luật, bôi nhọ cả triều đình nếu cần.*

"Mức độ lan truyền và ảnh hưởng của tin đồn cho thấy tầm quan trọng của 'dư luận' và 'thông tin' trong thế giới này," Lâm Dịch nói, ánh mắt nhìn xa xăm, như thể đang nhìn xuyên qua bức tường của thời gian. "Đây là một bài học đắt giá. Lòng tin của dân chúng, dù đã được củng cố, vẫn có thể bị lung lay bởi những lời lẽ xuyên tạc."

Hắn quay sang nhìn Trần Nhị Cẩu. "Nhị Cẩu, ngươi phải tiếp tục theo dõi sát sao. Ghi chép lại tất cả những tin đồn mà ngươi nghe được, cả nguồn gốc và mức độ tin cậy của chúng. Ngươi phải hiểu rõ kẻ địch đang dùng chiến thuật gì."

Rồi hắn nhìn Vương Đại Trụ. "Đại Trụ, ngươi hãy trấn an dân làng. Đừng để họ hoang mang. Hãy nhắc nhở họ về những gì chúng ta đã cùng nhau trải qua, về sự thật mà chúng ta đã giành được. Nhưng cũng đừng quá nóng vội phản bác, hãy để sự thật tự nó lên tiếng, vào thời điểm thích hợp."

Lâm Dịch nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. *Việc Trần Thị không ngừng tìm cách hạ bệ mình báo hiệu rằng ngay cả khi bị đánh bại, chúng vẫn sẽ là một mối hiểm họa tiềm tàng hoặc một bài học về sự dai dẳng của kẻ thù.* Hắn phải học cách biến mối hiểm họa này thành cơ hội. Đây không chỉ là một cuộc chiến cá nhân, mà còn là một cuộc thử thách về khả năng thích nghi và mưu lược của hắn trong thế giới cổ đại này. Hắn không có 'bàn tay vàng' tu luyện, không có sức mạnh siêu nhiên, tri thức và khả năng phân tích, đó mới là vũ khí mạnh nhất của hắn.

"Chúng ta sẽ không ngồi yên chờ đợi." Lâm Dịch mở mắt, đôi mắt hắn lấp lánh sự quyết đoán. "Trần Thị muốn chơi trò chơi thông tin, chúng ta sẽ chơi cùng chúng. Nhưng chúng ta sẽ chơi theo cách của chúng ta." Hắn đặt cuốn "Cẩm Nang Kế Sách" sang một bên, cầm lấy một cây bút lông và một tờ giấy. "Nhị Cẩu, Đại Trụ, hãy kể lại chi tiết tất cả những gì các ngươi đã nghe thấy. Từ những lời đồn đầu tiên, cho đến những lời vu khống tàn độc nhất. Chúng ta sẽ phân tích từng câu chữ, từng mục đích của chúng."

Hơi lạnh của gió đêm vẫn rít qua khe cửa, nhưng trong căn nhà nhỏ của Lâm Dịch, một ngọn lửa ý chí đã bùng lên. Cuộc chiến thực sự, có lẽ, chỉ mới bắt đầu. Và Lâm Dịch, với tư duy logic và khả năng thích nghi vượt trội của người hiện đại, đã sẵn sàng đối mặt với nó, từng bước một. Hắn biết, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, đôi khi, phải chiến đấu trong một cuộc chiến vô hình, nơi ranh giới giữa sự thật và dối trá trở nên mờ nhạt.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free