Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 275: Bản Án Trần Thị: Giữa Thanh Thiên Bạch Nhật

Bình minh nhuộm đỏ cả một góc trời, mang theo sắc màu của hy vọng, nhưng cũng ẩn chứa sự căng thẳng đến tột độ. Không khí buổi sớm vẫn còn vương vấn hơi sương, nhưng đã bị xua tan bởi sự huyên náo khác thường tại trung tâm thị trấn. Quảng trường lớn, nơi thường ngày diễn ra những phiên chợ tấp nập, giờ đây được biến thành một sân khấu uy nghiêm. Một bục cao được dựng lên ở chính giữa, trải thảm đỏ và đặt vài chiếc bàn gỗ chạm trổ tinh xảo, dành cho Quan Đại Nhân và Sứ giả hoàng gia – những người sẽ chủ trì phiên xét xử lịch sử này. Xung quanh bục, binh lính canh gác nghiêm ngặt, áo giáp sáng loáng dưới ánh mặt trời vừa lên.

Lâm Dịch bước đi vững chãi, dẫn đầu đoàn dân làng Thôn Làng Sơn Cước. Hắn khoác trên mình bộ y phục vải thô đã sờn cũ, nhưng dáng điệu không hề khúm núm. Khuôn mặt thanh tú vẫn giữ vẻ bình thản, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự sắc bén và quyết đoán của một kẻ đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho cuộc chiến sinh tử. Phía sau hắn, Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ, Vương Đại Trụ và Lão Hồ bước đi sát sao, ánh mắt cảnh giác quét qua từng ngóc ngách. Đoàn dân làng, dù còn chút e dè và lo lắng hiện rõ trên từng nét mặt khắc khổ, nhưng tinh thần đoàn kết đã được củng cố sau lời dặn dò đêm qua của Lâm Dịch. Họ xếp thành hàng ngay ngắn, tiến vào khu vực đã được chỉ định, đối diện trực tiếp với bục cao và, quan trọng hơn, đối diện với phe Trần Thị.

Trần Thị Gia Chủ, với thân hình béo tốt và bộ xiêm y lụa là sang trọng, đang đứng sừng sững bên cạnh Lý Quản Sự gầy gò, lươn lẹo. Hắn nở một nụ cười khẩy đầy khinh miệt khi nhìn thấy Lâm Dịch. Ánh mắt hắn lướt qua đám dân làng rách rưới, dừng lại trên gương mặt Lâm Dịch, như thể đang thách thức. Có lẽ, trong đầu hắn vẫn tin rằng một tên ranh con xuất thân hèn kém như Lâm Dịch không thể nào lật đổ được một thế gia quyền lực như Trần Thị. Sự tự mãn ấy hiện rõ trên từng nếp nhăn quanh miệng, từng cái nhướn mày đầy ngạo mạn.

“Ồ, xem ai kìa?” Trần Thị Gia Chủ cất giọng the thé, âm điệu mỉa mai vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Hắn cố tình lớn tiếng để át đi tiếng xì xào của đám đông hiếu kỳ đang vây quanh. “Lại là tên ranh con định bày trò nữa sao? Ngươi nghĩ vài mảnh giấy cũ nát có thể lay chuyển được Trần Gia ta?” Hắn bật cười khinh khỉnh, tiếng cười chói tai như tiếng quạ kêu. Lý Quản Sự đứng bên cạnh cũng phụ họa, nheo mắt cười nịnh hót.

Lâm Dịch dừng lại cách bục vài bước, đôi mắt hắn không hề dao động trước lời lẽ khiêu khích. Hắn thầm nghĩ, *sự tự mãn chính là kẻ thù lớn nhất của mọi đế chế, không chỉ riêng lũ cường hào này.* Hắn biết, Trần Thị Gia Chủ đang cố gắng làm suy yếu tinh thần của hắn và dân làng, gieo rắc sự nghi ngờ vào lòng những người chứng kiến. Nhưng hắn đã chuẩn bị cho điều này.

“Trần Gia Chủ,” Lâm Dịch đáp lại bằng một giọng điệu bình thản đến đáng ngạc nhiên, mỗi chữ đều chậm rãi và rõ ràng. “Hôm nay chúng ta sẽ nói chuyện bằng sự thật. Sự thật không thể chối cãi.” Hắn không đôi co, không biện luận, chỉ đơn giản là nhắc nhở về mục đích của buổi họp này.

Trên bục cao, Quan Đại Nhân, với gương mặt nghiêm nghị và bộ râu dài thướt tha, khẽ gõ nhẹ chiếc quạt xếp xuống bàn. Tiếng “cộp” khô khốc vang lên, dẹp tan những tiếng xì xào còn sót lại. Ông ta đưa mắt nhìn Lâm Dịch, ánh mắt sắc như dao nhưng không hề có ý khinh thường, ngược lại, còn ẩn chứa một tia tò mò khó hiểu. Có lẽ, sự điềm tĩnh của Lâm Dịch đã gây ấn tượng với vị quan triều đình này.

“Giữ trật tự!” Quan Đại Nhân ra lệnh, giọng nói trầm hùng, mang theo uy quyền của người đứng đầu một vùng. “Lâm Dịch, ngươi có gì muốn trình bày, hãy mau. Thời gian của Sứ giả hoàng gia là vô cùng quý giá.” Ông ta liếc nhìn sang Sứ giả hoàng gia đang ngồi bên cạnh, một người đàn ông trung niên với vẻ mặt lạnh lùng và phong thái quý tộc. Sứ giả chỉ khẽ nhíu mày, không nói gì, nhưng ��nh mắt ông ta cũng đã dán chặt vào Lâm Dịch, chờ đợi.

Lâm Dịch cúi đầu chào Quan Đại Nhân và Sứ giả, sau đó quay lại đối mặt với Trần Thị Gia Chủ. Hắn biết, đây không phải là lúc để khoe khoang hay làm màu. Đây là lúc để đưa ra bằng chứng, để sự thật tự nó lên tiếng. Hắn rút ra một cuộn giấy da ố vàng từ trong tay áo, giữ nó một cách cẩn trọng như một báu vật. Đó chính là ‘miếng ghép cuối cùng’, bản đồ tội ác mà hắn đã mất bao công sức để giải mã. Ánh nắng ban mai chiếu xiên qua, làm nổi bật những nếp gấp và vết ố thời gian trên cuộn giấy, như một nhân chứng thầm lặng của những bí mật được chôn giấu bao năm.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi ẩm mốc của đất, mùi nhang trầm từ một ngôi miếu gần đó, và cả mùi căng thẳng trong không khí. Hắn biết, một khi cuộn giấy này được trải ra, không còn đường lui nữa. Cuộc chiến này sẽ định đoạt số phận của Thôn Làng Sơn Cước, và cũng có thể, định đoạt cả số phận của chính hắn. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng đôi khi, để sinh tồn, ngươi phải đứng lên chiến đấu, không phải cho riêng mình, mà cho những người ngươi bảo vệ.* Tư tưởng đó như một ngọn lửa, thắp sáng đôi mắt hắn.

Dân làng Sơn Cước đứng phía sau Lâm Dịch, mỗi người đều nín thở, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Họ nhìn về phía hắn với niềm tin tuyệt đối, nhưng cũng không giấu được sự lo lắng. Vương Đại Trụ siết chặt nắm đấm, vẻ mặt căng thẳng. Trần Nhị Cẩu liên tục nhìn quanh, đề phòng bất trắc. Lý Hổ lăm lăm cây gậy tre giấu sau lưng, sẵn sàng xông lên bảo vệ Lâm Dịch bất cứ lúc nào. Lão Hồ đứng ở phía xa hơn một chút, đôi mắt tinh anh nheo lại, quan sát mọi động thái của đối phương. Ông đã sống đủ lâu để biết rằng, quyền lực có thể làm bất cứ điều gì để bảo vệ chính nó, nhưng cũng chính ông đã nhìn thấy ánh sáng của hy vọng trong đôi mắt của Lâm Dịch.

“Thời khắc này,” Lão Hồ thầm thì, giọng khẽ đến mức chỉ mình ông nghe thấy, “cũng đến rồi.”

Lâm Dịch không vội vàng. Hắn chậm rãi bước lên bục, dưới ánh mắt dò xét của tất cả mọi người. Hắn đặt cuộn giấy da lên chiếc bàn gỗ đặt chính giữa, phía trước Quan Đại Nhân và Sứ giả hoàng gia. Hắn dùng hai tay từ tốn trải rộng cuộn giấy, để lộ ra những nét vẽ, những ký hiệu, những dòng chữ đã ố vàng theo năm tháng. Đó không chỉ là một bản đồ thông thường, mà là một mê cung của những con đường buôn lậu, những kho chứa hàng cấm, và những cái tên được đánh dấu bằng mực đỏ.

“Đây không chỉ là một tấm bản đồ, thưa Quan Đại Nhân, thưa Sứ giả,” giọng Lâm Dịch vang lên, rõ ràng và dứt khoát, không hề pha lẫn một chút run rẩy nào. “Đây là bản đồ tham vọng và tội ác của Trần Thị Gia Tộc.” Hắn đưa tay, cầm lấy một thanh gỗ nhỏ mà binh lính đã chuẩn bị sẵn, nhẹ nhàng chỉ vào từng điểm trên bản đồ. “Từ việc buôn lậu muối, tơ lụa qua các con đường núi hiểm trở này…” Ngón tay hắn lướt qua một đường nét uốn lượn, “cho vay nặng lãi, chiếm đoạt đất đai của dân nghèo bằng cách ép buộc họ ký vào những giấy tờ phi pháp…” Hắn chỉ vào những khu vực được khoanh tròn, ghi chú bằng những ký tự khó hiểu mà hắn đã phải mất nhiều đêm để đối chiếu và giải mã. “…đến việc ép dân bán con để trả nợ, và cấu kết với Hắc Sa Bang để quấy phá, trấn áp những ai chống đối.”

Mỗi lời Lâm Dịch nói ra đều có sức nặng, như những nhát búa giáng xuống sự bình yên giả tạo của Trần Thị Gia Tộc. Hắn không nói chung chung, mà chỉ rõ từng tuyến đường, từng địa điểm, từng cái tên. Hắn trình bày một cách có hệ thống, logic, như một vị giáo sư đang giảng bài, không phải một kẻ đang tố cáo trong hoảng loạn. Xen kẽ với bản đồ, hắn còn đưa ra các mảnh sổ sách bị đánh cắp trước đó, những tờ giấy ghi chép những khoản thu chi mờ ám, những lời khai gián tiếp được ghi lại từ những người dân bị Trần Thị bóc lột. Mỗi bằng chứng đều được đặt cạnh nhau, bổ trợ cho nhau, tạo thành một bức tranh toàn cảnh về sự mục ruỗng và tàn ác của Trần Thị.

Trần Thị Gia Chủ, lúc đầu còn giữ vẻ khinh thường, giờ đây sắc mặt đã tái đi vài phần. Hắn không thể ngờ rằng Lâm Dịch lại có thể có được những bằng chứng chi tiết đến vậy. Hắn cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng đôi mắt híp lại đã bắt đầu lộ rõ sự hoảng sợ. Hắn biết, nếu những lời Lâm Dịch nói là thật, và có bằng chứng xác thực, thì Trần Thị Gia Tộc sẽ không thể nào thoát khỏi tội chết.

“Vô lý! Đây là vu khống trắng trợn!” Trần Thị Gia Chủ đột ngột lớn tiếng, cắt ngang lời Lâm Dịch, mặt hắn đỏ bừng lên vì tức giận và lo sợ. “Giấy tờ cũ nát, không đáng tin! Tên ranh con này chỉ đang bịa đặt! Hắn…”

“Để hắn nói hết.” Giọng Sứ giả hoàng gia vang lên, lạnh lùng và dứt khoát. Ông ta không hề tức giận trước sự cắt ngang của Trần Thị Gia Chủ, nhưng ánh mắt ông ta sắc như dao găm, khiến Trần Thị Gia Chủ phải im bặt. “Ta muốn nghe tất cả.” Sứ giả hoàng gia nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy vẻ thăm dò. Ban đầu, ông ta chỉ xem đây là một vụ kiện tụng nhỏ ở vùng biên thùy, nhưng những gì Lâm Dịch vừa trình bày đã vượt xa sự tưởng tượng của ông ta. Mức độ chi tiết và sự hệ thống của các bằng chứng khiến ông không thể không chú ý.

Quan Đại Nhân cũng nhíu mày, gương mặt trầm tư. Ông ta đã quen với những lời tố cáo vu vơ, những vụ kiện tụng thiếu bằng chứng. Nhưng Lâm Dịch thì khác. Hắn không chỉ tố cáo, hắn còn trưng ra một khối lượng bằng chứng khổng lồ, được sắp xếp một cách khoa học, khiến người nghe không thể không tin.

Dân chúng xung quanh quảng trường, ban đầu còn xì xào bàn tán, giờ đây đã hoàn toàn im lặng, lắng nghe từng lời của Lâm Dịch. Sự phẫn nộ bắt đầu dâng lên trong lòng họ. Nhiều người đã từng là nạn nhân của Trần Thị, hoặc có người thân bị chúng bóc lột. Giờ đây, khi sự thật được phơi bày một cách rõ ràng, những ký ức đau khổ ùa về, biến thành ngọn lửa căm thù. Tiếng thở dài, tiếng nức nở khe khẽ bắt đầu vang lên từ phía đám đông.

Lâm Dịch không để tâm đến sự gián đoạn của Trần Thị Gia Chủ. Hắn tiếp tục, giọng điệu vẫn điềm tĩnh nhưng mỗi từ đều như một viên đá tảng. “Không chỉ dừng lại ở đây, thưa hai vị đại nhân. Trần Thị Gia Tộc còn cấu kết với nhiều quan chức địa phương, từ những người quản lý kho bãi, thuế vụ, đến cả những viên quan lớn hơn ở Thành Thiên Phong.” Hắn chỉ vào những cái tên được đánh dấu bằng mực đỏ trên bản đồ, những cái tên mà hắn đã cố tình giữ lại, không công bố trong những bằng chứng trước đó. “Những khoản hối lộ khổng lồ đã được chuyển đi, để đổi lấy sự bao che, để hợp pháp hóa những phi vụ bất chính, và để dập tắt mọi tiếng nói phản đối.”

Hắn ngừng lại một chút, nhìn thẳng vào Trần Thị Gia Chủ, đôi mắt không hề có một chút sợ hãi. “Các vị đại nhân có th��� thấy, đây không chỉ là tội ác của một gia tộc nhỏ bé. Đây là một mạng lưới tham nhũng và tội ác đã ăn sâu vào bộ máy cai trị, một khối u ác tính đang gặm nhấm sự bình yên của vùng đất này.”

Lời nói của Lâm Dịch như một đòn giáng mạnh vào Trần Thị Gia Chủ. Hắn run rẩy, đôi mắt lờ đờ nhìn vào những cái tên trên bản đồ. Hắn không thể ngờ rằng, Lâm Dịch lại có thể biết được những bí mật thâm sâu đến vậy. Những cái tên đó, không phải ai cũng biết, ngay cả trong nội bộ Trần Thị cũng chỉ có vài người thân tín mới được phép tiếp cận. Hắn bắt đầu cảm thấy lạnh sống lưng, một nỗi sợ hãi tột độ đang nuốt chửng sự kiêu ngạo của hắn.

“Nó… nó nói dối! Tất cả là bịa đặt!” Trần Thị Gia Chủ gào lên, giọng lạc đi vì hoảng sợ, không còn giữ được vẻ bình tĩnh ban đầu. Hắn biết, nếu những bằng chứng này được xác thực, không chỉ hắn, mà cả gia tộc Trần Thị sẽ phải đối mặt với sự hủy diệt hoàn toàn. Hắn liếc nhìn Lý Quản Sự bên cạnh, ánh mắt đầy vẻ tuyệt vọng. Lý Quản Sự cũng tái mét mặt, toàn thân run rẩy như cầy sấy.

“Im lặng!” Quan Đại Nhân quát lên, uy nghiêm. “Để Lâm Dịch nói hết. Nếu ngươi còn cố tình gây rối, ta sẽ cho binh lính bịt miệng ngươi!”

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ trong lòng. *Kế hoạch đang đi đúng hướng.* Hắn biết, Trần Thị Gia Chủ sẽ cố gắng phản bác bằng mọi giá. Nhưng những bằng chứng vật chất này, cùng với lời khai sẽ đến, sẽ khiến mọi lời ngụy biện của hắn trở nên vô nghĩa. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và Lâm Dịch đang sử dụng nó một cách triệt để.

Không khí càng lúc càng nóng lên, không chỉ bởi ánh nắng mặt trời buổi trưa đang chiếu thẳng xuống quảng trường, mà còn bởi sự căng thẳng tột độ bao trùm. Khi Trần Thị Gia Chủ đang cố gắng vặn vẹo mọi lời buộc tội, dùng quyền thế và tiền bạc của mình để đe dọa, để phủ nhận tất cả, Lâm Dịch quay sang phía sau, khẽ ra hiệu. Một cái gật đầu nhẹ, tưởng chừng vô tình, nhưng lại là tín hiệu đã được định trước.

Từ một góc khuất gần khu vực binh lính canh gác, một bóng người g���y gò, xiêu vẹo được dẫn ra. Đó chính là Cựu Quản Sự của Trần Thị, người đã bị Trần Thị bắt đi nhưng đã được binh lính của Quan Đại Nhân bí mật bảo vệ và đưa đến đây theo kế hoạch dự phòng của Lâm Dịch. Thân thể hắn gầy guộc, quần áo xộc xệch, khuôn mặt xanh xao, run rẩy. Đôi mắt hắn lờ đờ vì sợ hãi, nhưng cũng ẩn chứa một tia hy vọng mong manh. Hắn đã trải qua những ngày tháng kinh hoàng trong tay Trần Thị, nhưng giờ đây, khi đứng trước công lý, hắn biết mình không thể lùi bước.

Sự xuất hiện của Cựu Quản Sự như một tia sét đánh xuống giữa quảng trường. Trần Thị Gia Chủ và Lý Quản Sự tái mét mặt, không thể tin vào mắt mình. Hai người họ đã ra lệnh bịt miệng hắn, đã cố gắng hủy diệt mọi dấu vết. Vậy mà hắn vẫn còn sống, và đang được đưa ra đây! Nỗi hoảng loạn tột độ hiện rõ trên gương mặt béo tốt của Trần Thị Gia Chủ.

“Tất cả… tất cả là thật…” Giọng Cựu Quản Sự yếu ớt, run rẩy, nhưng lại vang lên rõ ràng trong sự im lặng chết chóc của quảng trường. Hắn cố gắng hít th��, lấy hết sức lực còn lại để nói. “Bản đồ đó… là do lão gia… đích thân vẽ… để kiểm soát… cả các quan lớn ở Thành Thiên Phong… Lý Quản Sự… cũng là đồng phạm… hắn… hắn đã ép tôi… phải làm giả sổ sách… phải vu oan cho dân làng…”

Mỗi lời nói của Cựu Quản Sự như một nhát dao đâm thẳng vào tim Trần Thị Gia Chủ và Lý Quản Sự. Sự sợ hãi và tức giận bùng nổ trong Trần Thị Gia Chủ. Hắn không thể chấp nhận được sự phản bội này, không thể chấp nhận được sự sụp đổ đang đến gần.

“Ngươi… phản đồ!” Trần Thị Gia Chủ gào lên, giọng the thé đến lạc đi, mặt hắn cắt không còn giọt máu. Hắn chỉ tay về phía Cựu Quản Sự, ánh mắt đầy vẻ cuồng loạn. “Ngươi dám… Ngươi đang tự tìm cái chết!” Hắn gần như muốn lao vào xé xác Cựu Quản Sự.

Lý Quản Sự, cũng trong cơn tuyệt vọng, cố gắng lao lên phía trước, định bịt miệng Cựu Quản Sự. “Im miệng! Ngươi nói bậy bạ!” Hắn hét lên, bàn tay vươn ra run rẩy. Nhưng hắn chưa kịp chạm tới, đã bị hai binh lính nhanh chóng chặn lại, gh�� chặt xuống đất. Hắn giãy giụa, rống lên như một con thú bị thương, nhưng vô ích.

Cả quảng trường chìm trong tiếng xì xào, bàn tán và phẫn nộ. Đám đông dân chúng bùng nổ. Những người từng bị Trần Thị bóc lột, từng mất đi người thân vì sự tàn ác của chúng, giờ đây không thể kìm nén được cảm xúc. Tiếng la ó, tiếng chửi rủa vang lên khắp nơi, hướng về phía Trần Thị Gia Chủ và Lý Quản Sự.

“Giết bọn chúng!”

“Trần Thị tàn ác!”

“Trả lại công bằng cho chúng ta!”

Tiếng hô vang lên, như một làn sóng thủy triều, dồn dập và mạnh mẽ. Ánh mắt căm thù của dân chúng như những mũi tên sắc nhọn, găm thẳng vào hai kẻ đang run rẩy kia.

Lâm Dịch đứng đó, vẫn giữ vẻ bình tĩnh đáng kinh ngạc. Hắn nhìn thẳng vào Trần Thị Gia Chủ, ánh mắt lạnh lùng, không một chút thương hại. Hắn biết, đây là khoảnh khắc quyết định, khoảnh khắc mà mọi sự thật được phơi bày, không còn đường nào để che giấu.

“Trần Gia Chủ,” Lâm Dịch cất tiếng, giọng hắn không lớn, nhưng lại có một sức mạnh kỳ lạ, át đi cả tiếng ồn ào của đám đông. “Ngươi không còn gì để nói nữa. Sự thật đã phơi bày.”

Lời nói của Lâm Dịch như một bản án cuối cùng. Trần Thị Gia Chủ sụp đổ, đôi chân hắn loạng choạng, gần như không thể đứng vững. Hắn nhìn Lâm Dịch, ánh mắt lúc này đã không còn sự khinh miệt hay tự mãn, chỉ còn lại sự tuyệt vọng tột cùng. Hắn đã thua, thua một cách thảm hại, dưới tay một kẻ mà hắn chưa bao giờ đặt vào mắt.

Quan Đại Nhân và Sứ giả hoàng gia, nãy giờ vẫn im lặng quan sát, trao đổi ánh mắt. Sự ngạc nhiên ban đầu đã biến thành vẻ nghiêm trọng. Họ không ngờ rằng, một vụ kiện tưởng chừng đơn giản lại ẩn chứa một mạng lưới tội ác phức tạp và sâu rộng đến vậy. Đặc biệt là những cái tên quan chức cấp cao hơn ở Thành Thiên Phong được nhắc đến, khiến Sứ giả hoàng gia nhíu chặt mày. Điều này cho thấy sự mục ruỗng của triều đình đã lan rộng đến mức nào, và trách nhiệm của ông ta, với tư cách là người đại diện cho Hoàng đế, càng trở nên nặng nề.

*Ta đã đoán tr��ớc được tình huống này,* Lâm Dịch thầm nghĩ, *từ khi giải mã được cuộn giấy da đó, ta biết rằng không chỉ Trần Thị sẽ bị lật tẩy, mà còn kéo theo những con cá lớn hơn. Vụ việc này sẽ không chỉ dừng lại ở đây. Nó sẽ là khởi đầu cho một làn sóng mới.* Hắn không hề ảo tưởng về một thế giới công bằng hoàn hảo sau hôm nay, nhưng ít nhất, hắn đã chiến thắng trong trận chiến này, giành lại được sự bình yên cho Thôn Làng Sơn Cước. Và đó là điều quan trọng nhất.

Ánh mặt trời gay gắt chiếu xuống quảng trường trung tâm thị trấn, nhưng không khí đã trở nên trong lành hơn, như thể một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ. Sứ giả hoàng gia, sau khi tham khảo ý kiến của Quan Đại Nhân và xem xét lại toàn bộ bằng chứng, lời khai một cách cẩn trọng, từ từ đứng dậy. Dáng vẻ của ông ta trang nghiêm, ánh mắt sắc bén quét qua toàn bộ quảng trường, dừng lại một chút trên gương mặt Lâm Dịch, rồi lướt qua vẻ tuyệt vọng của Trần Thị Gia Chủ.

Giọng nói của ông ta vang vọng khắp quảng trường, mang theo uy nghiêm và quyền l��c tối thượng của triều đình, như một bản án không thể chối cãi. “Trần Thị Gia Tộc…” Ông ta ngừng lại một chút, để lời nói thấm vào từng tai người. “…tội ác tày trời, cấu kết hắc đạo, buôn lậu, tham nhũng, bóc lột dân đen, ép dân bán con, vu khống kẻ vô tội… không thể dung tha! Đại Hạ Vương Triều không thể để những kẻ như vậy hoành hành, làm suy yếu lòng dân!”

Lời phán quyết vang lên như một tiếng sấm giữa trời quang. “Lập tức tước bỏ mọi chức tước của Trần Thị Gia Chủ, tịch thu toàn bộ tài sản phi pháp, bao gồm đất đai, kho bãi, và tất cả của cải có được do phạm pháp! Bắt giữ Trần Thị Gia Chủ và Lý Quản Sự, giải về kinh đô để xét xử thêm theo luật pháp triều đình!” Ông ta vung tay, ra lệnh. “Các quan lại có tên trong bản đồ tội ác này, lập tức điều tra! Ai có liên quan, sẽ phải chịu sự trừng phạt nghiêm khắc!”

Ngay lập tức, binh lính hùng hậu tiến lên, siết chặt vòng vây quanh Trần Thị Gia Chủ và Lý Quản Sự. Trần Thị Gia Chủ, giờ đây đã hoàn toàn gục ngã. Hắn không còn sức lực để phản kháng hay la hét. Đôi mắt hắn trống rỗng, nhìn chằm chằm vào khoảng không, như thể linh hồn đã lìa khỏi xác. Lý Quản Sự thì vật vã, van xin, nhưng không ai thèm để ý. Họ bị trói chặt, và bị lôi đi trong sự nhục nhã tột cùng, dưới ánh mắt khinh bỉ và căm ghét của đám đông.

Dân làng Thôn Làng Sơn Cước vỡ òa. Tiếng reo hò bùng nổ, vang dội như sấm. Họ không thể tin vào mắt mình, không thể tin vào tai mình. Ách áp bức của Trần Thị đã đè nặng lên họ bao nhiêu năm, giờ đây cuối cùng đã được giải tỏa. Họ hò reo tên Lâm Dịch, vang vọng khắp quảng trường, như một bản hùng ca chiến thắng.

“Lâm Dịch vạn tuế! Lâm Dịch vạn tuế! Công lý đã được thực thi!”

Tiếng reo hò hòa cùng tiếng vỗ tay, tiếng khóc của những người mẹ, những người cha đã mất con, những người dân đã bị cướp đoạt. Đó là tiếng reo hò của sự giải thoát, của niềm hy vọng mới. Vương Đại Trụ, Lý Hổ, Trần Nhị Cẩu không kìm được nước mắt, họ ôm chầm lấy nhau, nhảy múa trong niềm vui sướng tột cùng. Lão Hồ đứng từ xa, mỉm cười hiền hậu, ánh mắt ông lấp lánh niềm tự hào. Ông biết, Lâm Dịch đã làm được một việc lớn, một việc không chỉ thay đổi số phận của Thôn Làng Sơn Cước, mà còn gieo mầm hy vọng vào lòng dân chúng nghèo khổ.

Quan Đại Nhân nhìn Lâm Dịch, ánh mắt ông ta phức tạp. Có sự thán phục, có sự bất ngờ, nhưng cũng có chút lo ngại. Ông ta đã chứng kiến cách Lâm Dịch, một thiếu niên gầy gò, đã dùng trí tuệ và sự kiên định để lật đổ một thế gia quyền lực. Ông ta biết, Lâm Dịch không phải là một người bình thường. “Lâm Dịch, ngươi… đã làm được một việc lớn. Một việc lay chuyển cả một vùng,” Quan Đại Nhân nói, giọng trầm tĩnh. Ông ta biết, những gì Lâm Dịch vạch trần không chỉ là tội ác của Trần Thị, mà còn là một phần sự mục ruỗng của chính hệ thống mà ông ta đang phục vụ.

Lâm Dịch cúi đầu chào Quan Đại Nhân, ánh mắt vẫn trầm tư. Hắn biết, đây không phải là lúc để ăn mừng quá sớm. “Đây là điều cần phải làm, thưa Đại Nhân,” hắn đáp, giọng khiêm tốn nhưng kiên định. Hắn biết, chiến thắng này là một bước ngoặt, nhưng cũng là khởi đầu cho những thử thách mới.

Hắn quay đầu nhìn về phía những người dân làng đang hò reo, nhìn về phía chân trời nơi ánh nắng ban trưa chói chang. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, chúng ta phải tự mình giành lấy nó.* Lời nói hắn từng thốt ra nay đã trở thành hiện thực. Nhưng hắn cũng biết, đây chỉ là một chiến thắng nhỏ. Cuộn giấy da ố vàng không chỉ vạch trần Trần Thị mà còn điểm tên các quan chức cấp cao hơn ở Thành Thiên Phong, báo hiệu rằng cuộc chiến chống tham nhũng sẽ không dừng lại ở đây. Sứ giả hoàng gia đã nhận thấy sự mất kiểm soát nghiêm trọng ở biên thùy, và Lâm Dịch có thể trở thành một công cụ, hoặc một mục tiêu, cho các phe phái quyền lực đang tranh giành ảnh hưởng. Thành công của hắn hôm nay chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý không chỉ từ các thương hội lớn như Thiên Phong Thương Hội mà còn từ các thế lực chính trị và thậm chí là giang hồ, tạo ra cả cơ hội lẫn nguy hiểm tiềm tàng.

Nhưng lúc này, điều quan trọng nhất là hắn đã bảo vệ được những người hắn trân trọng. Dân làng Sơn Cước đã chứng kiến sức mạnh của sự đoàn kết và trí tuệ của hắn, họ sẽ ngày càng trung thành và là nền tảng vững chắc cho Lâm Dịch trong các dự định lớn hơn trong tương lai. Hắn vẫn đứng đó, giữa quảng trường ồn ào, đón nhận những ánh mắt ngưỡng mộ và biết ơn. Trong sâu thẳm, hắn không hề có ý định trở thành anh hùng hay thống soái. Ưu tiên hàng đầu của hắn vẫn là sinh tồn và bảo vệ những người xung quanh. Nhưng con đường hắn đi, có lẽ, đã không còn đơn giản chỉ là tồn tại nữa rồi. Một chương mới, cam go và đầy rủi ro hơn, đang mở ra trước mắt hắn.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free