Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 274: Đêm Trước Bão: Lời Dặn Của Kẻ Dẫn Đầu

Ánh trăng non treo lơ lửng trên nền trời đen thẫm, như một vết sẹo bạc trên tấm màn nhung đêm. Gió khuya rít qua những tán cây cổ thụ, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của sương đêm và mùi ngai ngái của đất rừng. Trong một căn nhà gỗ nhỏ nằm khuất sau những bụi tre già ở Thôn Làng Sơn Cước, ánh đèn dầu leo lét hắt ra từ khe cửa, yếu ớt xuyên thủng màn đêm. Bên trong, Lâm Dịch, vầng trán nhăn lại vì căng thẳng, đang miệt mài cúi mình trên bàn gỗ cũ kỹ.

Hắn cẩn trọng đặt chiếc hộp gỗ cũ kỹ mà người dân làng đã liều mình giấu đi lên bàn. Bên trong không phải là một vật phẩm, mà là một cuộn giấy da ố vàng, được cuộn tròn tinh xảo, những ký tự cổ quái, xếp đặt lộn xộn như những họa tiết trang trí, phủ kín bề mặt. Đó chính là "miếng ghép cuối cùng" mà hắn đã tìm kiếm bấy lâu, vật chứng quan trọng nhất để vạch trần Trần Thị Gia Tộc. Mùi mực cũ và gi��y mục xộc thẳng vào mũi, mang theo cảm giác của thời gian và những bí mật bị chôn vùi. Hắn nhẹ nhàng mở cuộn giấy, trải phẳng nó ra. Những ký tự lạ lẫm, dường như là một loại mật mã cổ mà Trần Thị đã dùng để che giấu những giao dịch phi pháp của mình, lập tức đập vào mắt hắn.

“Loại chữ này… không phải là chữ của Đại Hạ,” Lão Hồ, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt tinh anh, khẽ nheo lại khi ông nghiêng người nhìn vào cuộn giấy. Ông ngồi đối diện Lâm Dịch, tay cầm một chén trà thảo mộc nghi ngút khói, hương thơm thanh đạm lan tỏa trong không khí đặc quánh. “Ta từng thấy một vài lần trong các sách cổ của phương Bắc, nhưng không ai còn dùng nữa.”

Lâm Dịch không đáp, đôi mắt hắn dán chặt vào từng nét chữ. Trong đầu hắn, những kiến thức về mật mã học, về các phương pháp mã hóa cổ điển mà hắn từng đọc trong vô số sách vở ở thế giới cũ, bắt đầu được lục lọi và xâu chuỗi. Đây không phải là mật mã đơn giản kiểu thế chữ, mà có lẽ là một hệ thống phức tạp hơn, có thể liên quan đến các phép t��nh số học hoặc vị trí của các từ. Hắn lấy ra một mảnh than củi, bắt đầu ghi chép, thử nghiệm từng giả thuyết. Tiếng than sột soạt trên nền giấy nhám vang lên rõ ràng trong đêm tĩnh mịch, như nhịp đập của thời gian đang dần cạn kiệt.

Hắn thử các phương pháp mã hóa Caesar, Vigenère, rồi đến những hệ thống dựa trên tần suất xuất hiện của các ký tự. Mỗi lần thử, một tia hy vọng lại le lói, rồi lại tắt ngấm. Ánh đèn dầu hắt bóng hắn lên vách tường, tạo thành một hình ảnh cao gầy, cô độc, đang vật lộn với gánh nặng của một bí mật. Cảm giác thô ráp của giấy da dưới đầu ngón tay hắn như nhắc nhở về sự chân thực, tàn khốc của thế giới này.

“Nó… nó giống như một loại mã hóa dựa trên vị trí và ngữ cảnh,” Lâm Dịch lẩm bẩm, cuối cùng cũng tìm thấy một manh mối nhỏ. Hắn nhớ lại một câu chuyện cổ về một loại mật mã được sử dụng bởi các thương nhân phương Bắc để ghi lại tài sản và giao dịch nhằm tránh bị cướp bóc hoặc quan phủ tịch thu. “Mỗi ký tự không đứng độc lập, mà là một phần của một câu chuyện lớn hơn.”

Lão Hồ trầm ngâm, nhấp một ngụm trà. “Trần Thị đã bắt đầu từ tay trắng, và vươn lên thành cường hào trong vài chục năm. Chắc chắn họ có bí mật, có những mánh khóe không ai hay biết. Nếu cuộn giấy này thực sự là của họ, thì nó sẽ là chìa khóa.”

Đúng như Lão Hồ nói, Trần Thị Gia Tộc không chỉ đơn thuần là một gia đình giàu có. Chúng đã xây dựng một đế chế dựa trên sự bóc lột và dối trá. Lâm Dịch càng giải mã, càng thấy rõ sự tinh vi và tàn nhẫn trong cách chúng vận hành. Cuộn giấy da này không chỉ là bản kê khai tài sản, nó là một tấm bản đồ chi tiết về mạng lưới hối lộ, về những mảnh đất bị chiếm đoạt, về các nguồn thu nhập bất chính từ việc buôn bán lậu, thậm chí là cả những khoản vay nặng lãi mà chúng áp đặt lên dân nghèo.

“Đây không chỉ là bản đồ tài sản, Lão Hồ,” Lâm Dịch thở dài, giọng nói trầm khàn vì mệt mỏi nhưng ánh mắt lại sáng rực sự tập trung. Hắn đã giải mã được một phần đáng kể, và bức tranh toàn cảnh đang dần hiện ra. “Đây là cả một mạng lưới, một cái cây cổ thụ với rễ cắm sâu vào khắp nơi. Những cái tên này… không chỉ là các thương gia nhỏ, mà còn có cả quan lại địa phương, thậm chí là những kẻ có chức vị cao hơn chúng ta tưởng.”

Lão Hồ chau mày, đặt chén trà xuống. Tiếng chén chạm bàn gỗ khẽ kêu lên một tiếng khô khốc trong đêm. “Sâu rộng hơn chúng ta nghĩ ư?” Ông lặp lại, ánh mắt trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự lo lắng. “Trần Thị đã xây dựng nó rất lâu rồi, ta biết, nhưng không ngờ lại có thể vươn xa đến thế.”

Lâm Dịch gật đầu, đưa tay day day thái dương. Những thông tin trên cuộn giấy da này còn đáng sợ hơn cả những gì hắn và Lão Hồ từng suy đoán. Nó không chỉ vạch trần tội ác của Trần Thị, mà còn hé lộ sự liên kết của chúng với các quan chức cấp cao hơn, những kẻ đã bao che, thậm chí còn hưởng lợi từ những hành vi phi pháp của chúng. Điều này báo hiệu rằng việc đối phó với Trần Thị chỉ là bước đầu của một cuộc đấu tranh lớn hơn, một cuộc chiến chống lại cả một hệ thống mục ruỗng.

Hắn chợt nhớ lại lời dặn của người cha ở thế giới cũ: "Tri thức là vũ khí mạnh nhất." Đúng vậy, trong thế giới này, khi không có sức mạnh tu luyện hay quyền lực, tri thức, sự phân tích, khả năng suy luận chính là lợi thế duy nhất của hắn. Từng dòng chữ, từng con số hắn giải mã được đều là một viên đạn, một mũi tên nhằm vào trái tim của Trần Thị Gia Tộc.

Hắn so sánh những thông tin mới giải mã được với các bằng chứng khác đã thu thập: sổ sách của các thương hội bị Trần Thị chèn ép, lời khai của những nạn nhân bị cướp đất, các biên bản giao dịch mờ ám. Mọi thứ khớp vào nhau một cách đáng sợ, tạo thành một bản cáo trạng không thể chối cãi.

Đêm dần về sáng, tiếng gà gáy thưa thớt từ các chuồng trại trong làng bắt đầu vọng lại, phá tan sự tĩnh mịch của đêm khuya. Tiếng côn trùng rả rích cũng dần lắng xuống. Hơi lạnh của sương đêm luồn qua khe cửa, khiến Lâm Dịch khẽ rùng mình. Hắn đã thức trắng đêm, và sự mệt mỏi thể hiện rõ trên khuôn mặt xanh xao, nhưng đôi mắt vẫn không ngừng lướt qua những dòng chữ cuối cùng.

“Xong rồi,” hắn thì thầm, giọng nói khản đặc, nhưng chứa đựng sự kiên định và một chút nhẹ nhõm. Cuộn giấy da ố vàng giờ đây đã không còn là những ký tự lạ lẫm, mà là một bản cáo trạng chi tiết, rõ ràng, được Lâm Dịch ghi chú cẩn thận bên cạnh. “Bằng chứng này… đủ để Trần Thị sụp đổ, và kéo theo không ít kẻ khác.”

Lão Hồ nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy thán phục. Ông biết, để giải mã được thứ mật mã cổ xưa và phức tạp này trong một đêm, Lâm Dịch đã phải vận dụng trí tuệ đến mức nào. “Vậy là chúng ta đã có tất cả,” ông nói, giọng điệu xen lẫn sự nhẹ nhõm và một chút lo âu. “Vấn đề còn lại là làm sao để sử dụng nó một cách hiệu quả nhất.”

Lâm Dịch gật đầu. Hắn đứng dậy, vươn vai, các khớp xương kêu răng rắc. Hơi lạnh của đêm khuya thấm vào da thịt, nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa quyết tâm đang bùng cháy dữ dội. Đây là thời khắc quyết định. Hắn đã có vũ khí, giờ là lúc chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng.

***

Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh hé rạng, chiếu xuyên qua những rặng tre xanh mướt, một căn nhà lớn hơn trong Thôn Làng Sơn Cước đã tập hợp đầy đủ những gương mặt thân quen. Không khí trong phòng căng thẳng đến nghẹt thở, nhưng đồng thời cũng tràn đầy một sự quyết tâm sắt đá. Mùi khói bếp đã tàn từ tối qua, chỉ còn lại mùi đất và mồ hôi của những người lao động, tạo nên một bầu không khí chân thực và khắc khổ. Bên ngoài, ánh trăng mờ nhạt đã lặn, nhường chỗ cho ánh sáng ban mai yếu ớt chiếu qua cửa sổ, hắt lên những khuôn mặt nghiêm nghị.

Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ, Vương Đại Trụ, và Lão Hồ đều có mặt, ngồi quanh một chiếc bàn gỗ lớn, ánh mắt tất cả đều đổ dồn vào Lâm Dịch. Hắn đặt bản giải mã cuộn giấy da lên bàn, cùng với những bằng chứng khác đã được thu thập.

“Như các ngươi đã biết, Trần Thị Gia Tộc đã bắt đầu phản kích,” Lâm Dịch mở lời, giọng nói trầm ổn, dứt khoát, xóa tan sự mệt mỏi của một đêm thức trắng. “Cuộc tấn công vào Trần Hùng, cựu quản sự, là một lời cảnh báo. Chúng ta đã mất hắn, nhưng bù lại, chúng ta có được cái này.” Hắn chỉ vào bản giải mã.

Trần Nhị Cẩu nhìn vào bản ghi chép của Lâm Dịch, ánh mắt đầy vẻ lo lắng. “Đại ca, vậy Trần Hùng… có sao không? Bọn chúng có giết người diệt khẩu không?”

Lâm Dịch lắc đầu, khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc gì nhiều. “Ta không rõ. Nhưng ta biết, lúc này, việc ưu tiên hàng đầu là bảo vệ những bằng chứng và nhân chứng còn lại, cũng như bảo vệ chính chúng ta. Trần Hùng đã hoàn thành sứ mệnh của mình, dù là vô tình. Cái hộp gỗ hắn giữ đã trao cho chúng ta chìa khóa.” Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào từng người. “Bản kê khai này… đủ để khiến Trần Thị sụp đổ. Nhưng chúng sẽ phản kháng điên cuồng. Chúng sẽ không từ thủ đoạn nào để bảo vệ bản thân.”

Lý Hổ đấm tay xuống bàn, một tiếng ‘rầm’ nhỏ vang lên. “Chúng ta sẽ không lùi bước, đại ca! Cứ việc nói, chúng ta cần làm gì!” Khuôn mặt vạm vỡ của hắn tràn đầy sự kiên cường và lòng trung thành.

Vương Đại Trụ, với vẻ mặt chất phác nhưng ánh mắt kiên định, cũng gật đầu mạnh mẽ. “Chỉ cần đại ca ra lệnh, chúng tôi sẵn sàng. Đã đến lúc kết thúc mọi chuyện rồi.”

Lâm Dịch cảm nhận được sự nhiệt huyết từ các đồng đội, nhưng hắn biết, đây không phải là lúc chỉ dựa vào nhiệt huyết. Đây là một trận chiến của trí tuệ và sự chuẩn bị kỹ lưỡng. “Bình tĩnh, tỉnh táo, và phối hợp ăn ý,” hắn nhấn mạnh, ánh mắt sắc bén quét qua từng người. “Đây là trận chiến của trí tuệ, không chỉ sức mạnh. Chúng ta không thể hành động bốc đồng. Mỗi bước đi phải được tính toán cẩn thận.”

Hắn trải một tấm bản đồ phác thảo thị trấn và các vị trí quan trọng lên bàn. “Ngày mai, tại Đại Hội Quan Trường, chúng ta sẽ vạch trần tội ác của Trần Thị. Kế hoạch đã được ta và Lão Hồ bàn bạc kỹ lưỡng. Lão Hồ sẽ là người trực tiếp trình bày bằng chứng trước Quan Đại Nhân và Sứ giả hoàng gia. Với sự uy tín và kiến thức của ông, lời nói sẽ có trọng lượng hơn.”

Lão Hồ gật đầu, khuôn mặt trầm tĩnh. “Ta sẽ làm hết sức mình.”

“Trần Nhị Cẩu, ngươi sẽ đi cùng Lão Hồ. Nhiệm vụ của ngươi là bảo vệ ông ấy, đảm bảo bằng chứng được đưa đến an toàn. Ngươi cũng sẽ là người đưa ra lời khai ban đầu về cách chúng ta thu thập được những bằng chứng này, đặc biệt là cuộn giấy da kia. Hãy nói rõ ràng, mạch lạc, không giấu diếm bất cứ điều gì, nhưng cũng không nói thừa.” Lâm Dịch dặn dò. Trần Nhị Cẩu gật đầu, gương mặt ngây ngô thường ngày giờ đây đầy vẻ nghiêm túc. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!”

“Lý Hổ và Vương Đại Trụ,” Lâm Dịch tiếp tục, “hai ngươi sẽ dẫn theo một nhóm dân làng đáng tin cậy. Nhiệm vụ của các ngươi không phải là đối đầu trực diện, mà là giữ trật tự bên ngoài Đại Hội. Trần Thị chắc chắn sẽ có động thái gây rối, kích động dân chúng, hoặc tìm cách phá hoại. Các ngươi phải đảm bảo không ai bị lợi dụng, không có bạo loạn xảy ra. Sự bình yên của dân làng là trên hết. Nếu cần, hãy dùng những lời lẽ cứng rắn để trấn áp những kẻ gây rối, nhưng tuyệt đối không được để tình hình vượt khỏi tầm kiểm soát. Ta muốn thấy sự đoàn kết, không phải hỗn loạn.”

Lý Hổ và Vương Đại Trụ nhìn nhau, gật đầu khẳng định. Họ hiểu rõ trách nhiệm nặng nề đang đặt trên vai mình.

“Ta sẽ trực tiếp theo dõi diễn biến bên trong và bên ngoài, và sẽ có những người khác của Sứ giả hoàng gia hỗ trợ chúng ta, nhưng chúng ta không thể hoàn toàn dựa vào họ. Chính chúng ta phải chủ động.” Lâm Dịch nói, ánh mắt xa xăm. Hắn biết, trong bối cảnh loạn lạc Tam Phiên đang bùng nổ, sự can thiệp của triều đình là có giới hạn, và sự công bằng trong thế giới này không bao giờ là điều hiển nhiên. “Trần Thị sẽ không buông tha dễ dàng. Chúng sẽ dùng mọi thủ đoạn để bịt miệng chúng ta, mua chuộc quan lại, thậm chí là mạo hiểm tấn công. Hãy chuẩn bị tinh thần cho những điều tồi tệ nhất.”

Một sự im lặng bao trùm căn phòng. Mỗi người đều đang gặm nhấm suy nghĩ của riêng mình, đối mặt với nỗi sợ hãi và gánh nặng của cuộc chiến sắp tới. Lâm Dịch cũng vậy. Hắn đấu tranh với gánh nặng trách nhiệm to lớn. Nếu thất bại, không chỉ mình hắn, mà cả Thôn Làng Sơn Cước sẽ phải chịu đựng thảm cảnh còn tồi tệ hơn dưới sự đàn áp của Trần Thị. Hắn cũng đối mặt với đạo đức nghề nghiệp của người hiện đại khi phải chấp nhận những quyết định mạo hiểm, thậm chí tàn nhẫn, như việc không mạo hiểm giải cứu cựu quản sự một cách mù quáng, để đạt được mục tiêu trong một thế giới cổ đại khắc nghiệt. Nhưng hắn biết, đôi khi, “sinh tồn là ưu tiên hàng đầu”, và để bảo vệ số đông, hắn phải chấp nhận một số hy sinh.

“Một điều nữa,” Lâm Dịch nói, phá vỡ sự im lặng. “Bản kê khai này không chỉ vạch trần tội ác của Trần Thị, mà còn hé lộ sự liên kết của chúng với một số quan chức cấp cao hơn trong vùng. Điều này có nghĩa là, ngay cả khi Trần Thị sụp đổ, cuộc chiến của chúng ta có thể chưa kết thúc. Đây chỉ là bước khởi đầu. Hãy cảnh giác cao độ, và đừng tin tưởng bất kỳ ai ngoài những người chúng ta đã biết rõ.”

Lời nói của Lâm Dịch như một gáo nước lạnh tạt vào sự lạc quan non nớt, nhắc nhở mọi người về sự phức tạp và khắc nghiệt của thế giới. Hắn đã gieo một hạt mầm lo lắng, nhưng cũng là một lời cảnh báo cần thiết.

“Ta biết các ngươi lo lắng,” Lâm Dịch tiếp tục, giọng nói trở nên nhẹ nhàng hơn một chút. “Nhưng hãy nhớ, chúng ta có sự thật, và chúng ta có lòng đoàn kết. Đó là vũ khí mạnh nhất của chúng ta. Hãy chuẩn bị kỹ lưỡng, giữ vững tinh thần, và tin tưởng vào nhau. Ngày mai, chúng ta sẽ giành lại công bằng cho Thôn Làng Sơn Cước.”

***

Trước bình minh, khi những vì sao đã ẩn mình sau làn sương mờ, và không khí trở nên lạnh lẽo nhất, toàn bộ dân làng Thôn Làng Sơn Cước đã tụ tập giữa sân làng. Ánh lửa trại bập bùng, chiếu lên những khuôn mặt khắc khổ, hằn rõ dấu vết của lo toan và mệt mỏi, nhưng trong ánh mắt của họ, một ngọn lửa hy vọng và quyết tâm đang bùng cháy. Tiếng gió đêm xào xạc qua những mái nhà tranh, mang theo mùi khói gỗ và mùi đất quen thuộc. Thỉnh thoảng, tiếng trẻ con khóc ré lên từ vòng tay người mẹ, rồi nhanh chóng được trấn an bởi những lời ru thì thầm. Lâm phụ và Lâm mẫu đứng lẫn trong đám đông, ánh mắt lo âu nhưng cũng đầy tin tưởng, dõi theo đứa con trai của họ.

Lâm Dịch bước ra giữa sân, ánh mắt hắn quét qua từng khuôn mặt thân thuộc. Hắn không dùng lời lẽ hoa mỹ, không hứa hẹn viển vông. Hắn biết, dân làng đã quá quen với những lời nói sáo rỗng. Hắn chỉ nói thẳng thắn về cuộc đối đầu sắp tới, về những gì họ đã cùng nhau trải qua, và về tương lai mà họ đang chiến đấu để giành lấy.

“Hỡi bà con Thôn Làng Sơn Cước!” Giọng Lâm Dịch vang vọng trong không gian tĩnh lặng trước bình minh, không quá lớn nhưng đủ sức lay động lòng người. “Ngày mai… sẽ là một ngày quyết định vận mệnh của Thôn Làng Sơn Cước chúng ta. Chúng ta đã chịu đựng ách áp bức của Trần Thị quá lâu. Chúng ta đã bị bóc lột, bị chèn ép, bị coi thường. Nhưng ngày mai, chúng ta sẽ đứng lên, không chỉ vì bản thân, mà còn vì con cháu chúng ta, vì một tương lai không còn nước mắt và nỗi sợ hãi!”

Một tiếng xì xào nhỏ lan ra trong đám đông, nhưng nhanh chóng im bặt khi Lâm Dịch tiếp tục. Hắn không nói về chiến thắng dễ dàng, mà về những khó khăn sắp tới.

“Trần Thị sẽ không buông tha dễ dàng. Chúng sẽ dùng mọi thủ đoạn. Chúng sẽ tìm cách bịt miệng chúng ta, mua chuộc quan lại, thậm chí là dùng vũ lực để dập tắt ngọn lửa hy vọng này. Chúng ta phải chuẩn bị cho những điều tồi tệ nhất. Có thể sẽ có nguy hiểm, có thể sẽ có hy sinh. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, chúng ta phải tự mình giành lấy nó.”

Gương mặt Lâm Dịch hiện rõ sự kiên định. Hắn nhìn sâu vào từng ánh mắt, tìm kiếm sự thấu hiểu và sẻ chia. Hắn biết, nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng đã bị thay thế bằng một ý chí mạnh mẽ hơn.

“Nhưng chúng ta… có sự thật và lòng đoàn kết!” Hắn giơ tay lên cao, nắm chặt. “Chúng ta có những bằng chứng không thể chối cãi, và chúng ta có nhau! Sự đoàn kết của chúng ta chính là sức mạnh lớn nhất để chống lại sự tàn bạo của Trần Thị. Hãy bình tĩnh, tỉnh táo, và không hoảng loạn trước bất kỳ thủ đoạn nào của chúng. Hãy tin tưởng vào ta, và hãy tin vào chính mình. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua khó khăn này!”

Lời nói của Lâm Dịch như một làn sóng, lan tỏa trong trái tim của mỗi người dân. Nỗi lo lắng bị xua đi, thay vào đó là sự tin tưởng và quyết tâm. Họ đã nhìn thấy những gì Lâm Dịch làm cho làng, cách hắn dẫn dắt họ vượt qua đói nghèo, cách hắn đứng lên bảo vệ họ. Họ đã đặt trọn niềm tin vào người thiếu niên gầy gò nhưng đầy trí tuệ này.

Một tiếng hô “ủng hộ Lâm Dịch!” bất ngờ vang lên từ phía Vương Đại Trụ, Lý Hổ, và Trần Nhị Cẩu, sau đó lan ra khắp cả sân làng. Tiếng hô càng lúc càng lớn, càng lúc càng mạnh mẽ, hòa cùng tiếng gió đêm, tạo nên một bản hợp xướng của ý chí và hy vọng. Ánh lửa trại bập bùng, như đang nhảy múa theo nhịp đập của những trái tim đang cùng chung một nhịp đập.

Lâm Dịch cúi đầu, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. Hắn cảm nhận được sự tin tưởng và ủng hộ của dân làng, và điều đó tiếp thêm sức mạnh cho hắn. Hắn quay sang Lâm phụ và Lâm mẫu, đang đứng gần đó, ánh mắt vẫn không rời hắn.

“Phụ thân, mẫu thân,” hắn nói, giọng dịu dàng hơn. “Hãy chăm sóc Tiểu Nguyệt thật tốt. Dù có chuyện gì xảy ra, hãy bảo vệ con bé. Con sẽ trở về.”

Lâm mẫu đưa tay vuốt ve má con trai, ánh mắt đỏ hoe nhưng kiên cường. “Con trai, con hãy cẩn thận. Chúng ta sẽ đợi con.”

Lâm phụ đặt tay lên vai Lâm Dịch, siết nhẹ. “Con cứ làm điều con cho là đúng. Chúng ta tin con.”

Lời nói của cha mẹ, cùng với sự ủng hộ của dân làng, như củng cố thêm ý chí của Lâm Dịch. Hắn biết, trận chiến ngày mai sẽ vô cùng cam go. Trần Thị sẽ không từ thủ đoạn, và những thế lực đứng sau chúng có thể còn đáng sợ hơn. Nhưng hắn không đơn độc. Hắn có tri thức, có mưu lược, và quan trọng nhất, hắn có sự tin tưởng của những người dân làng chất phác này. Cuộc đối đầu này không chỉ là một cuộc chiến pháp lý, mà còn là một cuộc chiến sinh tử, một cuộc chiến để giành lấy quyền được sống, quyền được công bằng. Bình minh đã dần lên, nhuộm đỏ cả một góc trời, báo hiệu một ngày mới đầy thử thách, nhưng cũng đầy hy vọng. Lâm Dịch ngẩng đầu nhìn về phía thị trấn, nơi Đại Hội Quan Trường sẽ diễn ra. Hắn biết, trận chiến lớn nhất của cuộc đời hắn, một lần nữa, lại bước sang một giai đoạn mới, cam go và đầy rủi ro hơn bao giờ hết. Hắn biết, Trần Thị sẽ không từ bỏ. Và hắn, cũng vậy. Trận chiến này, không chỉ là vì công lý, mà còn là vì sinh tồn.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free