Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 273: Bóng Đêm Phản Kích: Sự Tuyệt Vọng Của Cường Hào

Trần Hùng nói, giọng nói dần mạnh mẽ hơn, nhưng vẫn đầy vẻ sợ hãi khi nhắc đến những bí mật động trời đó. Lâm Dịch lắng nghe từng lời của Trần Hùng, ánh mắt hắn trở nên sắc bén hơn bao giờ hết. Hắn biết, đây chính là "cái tên cuối cùng" và "miếng ghép quan trọng nhất" mà hắn đang tìm kiếm. Những bí mật này không chỉ đủ để kết tội Trần Thị, mà còn có thể lật đổ cả một mạng lưới tội ác rộng lớn hơn. Hắn cầm lấy cuốn Cẩm Nang Kế Sách, lật đến một trang trắng, bắt đầu ghi chép. Tiếng bút lông sột soạt lại vang lên trong căn phòng, hòa cùng tiếng thì thầm của Trần Hùng và tiếng gió lạnh bên ngoài.

Cả đội cảm thấy một chút nhẹ nhõm, nhưng áp lực vẫn đè nặng. Ba ngày, đã qua hai đêm. Chỉ còn một ngày nữa để hoàn tất mọi thứ. Lâm Dịch biết, trận chiến lớn nhất của cuộc đời mình, chỉ mới bắt đầu. Ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng sắc bén, như một con đại bàng đang chuẩn bị sải cánh bay vào cơn bão, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách để bảo vệ những giá trị và con người mà hắn trân trọng. Hắn sẽ không lùi bước, không cho phép những người đã tin tưởng hắn phải chịu thêm bất công nào nữa.

***

Đêm đã khuya, nhưng tại Dinh thự Trần Thị Gia Tộc, sự yên bình vốn có đã bị xé toạc bởi một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Trong phòng hội nghị chính, nơi hương trầm cao cấp thường vấn vít, hòa cùng mùi nước hoa đắt tiền của các vị khách quý và mùi gỗ đánh bóng sang trọng, giờ đây lại vương vãi một mùi khói khét lẹt, tanh tưởi của giấy cháy, trộn lẫn với sự lo lắng và tuyệt vọng. Trần Thị Gia Chủ, thân hình béo tốt, ăn mặc sang trọng nhưng khuôn mặt tròn trịa, mắt híp lại, giờ đã biến dạng vì giận dữ. Hắn đập mạnh tay xuống chiếc bàn thái sư làm từ gỗ lim quý giá, tiếng “rầm” vang vọng khắp căn phòng, đ�� để làm rung chuyển cả những bức bình phong chạm khắc tinh xảo.

“Thằng ranh Lâm Dịch đó!” Giọng hắn the thé, đầy vẻ tự mãn và ra lệnh thường ngày, giờ đã biến thành tiếng gầm gừ khản đặc, “Nó dám... Nó dám thách thức Trần Thị ta! Và Sứ giả hoàng gia... Sứ giả hoàng gia cũng nhúng tay vào!” Hắn quay phắt sang Lý Quản Sự, người đang đứng khúm núm bên cạnh, mồ hôi lấm tấm chảy dọc thái dương. Dáng người gầy gò, lưng hơi khom của Lý Quản Sự càng trở nên thấp bé hơn trước sự thịnh nộ của chủ nhân. Khuôn mặt đầy nếp nhăn và vẻ nịnh hót của hắn giờ chỉ còn lại sự tái nhợt và nỗi sợ hãi tột độ. “Lý Quản Sự, ngươi đã làm gì? Tại sao lại để nó có được sổ sách? Tại sao lại để nó kéo dài thời gian? Ngươi ăn cơm của Trần Thị bao nhiêu năm nay, chỉ để đổi lấy sự vô dụng này sao?”

Lý Quản Sự run rẩy, giọng nói nhỏ nhẹ, lươn lẹo thường thấy giờ chỉ còn là tiếng thì thào run rẩy. “Dạ bẩm Gia Chủ… mọi thứ diễn ra quá nhanh… tiểu nhân đã hết sức ngăn cản… nhưng tên Lâm Dịch đó quá xảo quyệt. Hắn ta không chỉ nhanh nhạy mà còn có sự che chở của Sứ giả hoàng gia. Lão quản sự… Trần Hùng… hắn đã bị mua chuộc. Tên phản bội đó! Hắn ta dám…”

“Mua chuộc?” Trần Thị Gia Chủ gầm lên, ngắt lời Lý Quản Sự. “Ngươi còn dám nói là bị mua chuộc? Hắn ta là chó nhà ta, ăn cơm nhà ta, vậy mà dám cắn ngược lại ta? Ta sẽ lột da, rút xương hắn! Nhưng bây giờ, không phải lúc để nói chuyện đó. Bây giờ là lúc phải hành động!” Ánh mắt hắn lóe lên vẻ tàn độc, không chút nhân từ. Hắn liếc nhìn một thủ hạ vừa báo cáo về việc Sứ giả hoàng gia đã tăng cường giám sát và Lâm Dịch đã có trong tay một số bằng chứng quan trọng. Tên thủ hạ vóc dáng vạm vỡ, mặc đồ đen, ánh mắt lạnh lùng, vẫn đứng đó, bất động như một cái bóng chết chóc.

“Nhưng thưa Gia Chủ,” Lý Quản Sự cố gắng lấy lại bình tĩnh, giọng nói đã khàn đi vì sợ hãi. “Chúng ta vẫn còn cơ hội. Tiểu nhân đã cho người đi đốt kho chứa sổ sách cũ, nơi có thể còn sót lại những ghi chép bất lợi. Chúng đã thành tro bụi rồi. Về phần lão Trần Hùng… chúng ta phải bịt miệng hắn vĩnh viễn. Hắn ta biết quá nhiều.” Hắn ta nói, đôi mắt lươn lẹo liếc nhìn Trần Thị Gia Chủ, tìm kiếm sự đồng tình.

Trần Thị Gia Chủ hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh cơn giận đang bốc cháy trong lòng. Hắn biết, Lý Quản Sự nói đúng. Tên Lâm Dịch này, tưởng chừng chỉ là một thiếu niên thôn quê, nhưng lại có những bước đi hiểm độc, chính xác đến khó tin. Hắn đã đánh giá thấp đối thủ. “Được! Làm ngay đi!” Hắn ra lệnh, ánh mắt tàn độc nhìn thẳng vào Lý Quản Sự. “Phải đảm bảo không còn một chút manh mối nào. Tất cả những kẻ từng tiếp xúc với Lâm Dịch, những kẻ có khả năng đứng ra làm chứng, phải tìm mọi cách bịt miệng chúng. Dù là dùng tiền, dùng quyền, hay dùng đến những biện pháp mạnh hơn!”

Hắn đứng dậy, đi lại quanh phòng, bàn tay nắm chặt, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. “Và cái ‘thứ đó’… cái ‘miếng ghép cuối cùng’ mà Lâm Dịch chưa tìm thấy, cái mà tên phản bội Trần Hùng đã nhắc đến… phải tìm ra và tiêu hủy nó trước khi hắn có được!” Giọng hắn đầy vẻ sốt ruột và lo lắng tột độ. Hắn biết, đó mới là thứ quan trọng nhất. Sổ sách hay lời khai nhân chứng, dù có sức nặng, cũng chỉ là bề nổi. Nhưng cái “miếng ghép cuối cùng” đó… nó mới là thứ có thể đánh sập cả đế chế Trần Thị.

Lý Quản Sự vội vã cúi đầu, lưng càng khom hơn, như một con tôm lột xác. “Dạ, tiểu nhân đã cho người đi truy tìm. Hắn ta đã nhắc đến một kho báu cổ xưa, được cất giấu ở một nơi bí mật. Chúng ta đang ráo riết điều tra những nơi Trần Hùng có thể đã lui tới.” Hắn quay sang thủ hạ, ánh mắt lập tức trở nên hống hách, quát tháo. “Nghe rõ chưa? Tập trung toàn bộ nhân lực! Lục tung từng hang cùng ngõ hẻm! Phải tìm cho ra cái ‘thứ đó’! Và tên Trần Hùng, cho dù hắn đã bị bắt đi, cũng phải kiểm soát chặt chẽ, không được để hắn hé răng nửa lời với bất kỳ ai!”

Thủ hạ nhanh chóng rút lui, không một tiếng động. Cánh cửa phòng khép lại, trả lại sự tĩnh lặng chết chóc cho căn phòng. Chỉ còn Trần Thị Gia Chủ và Lý Quản Sự. Trần Thị Gia Chủ nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm bao phủ vạn vật. Một cơn gió lạnh thổi qua, làm hắn rùng mình. Hắn đã sống trong sự giàu sang, quyền lực bao lâu nay, chưa từng cảm thấy sợ hãi như lúc này. Cái tên Lâm Dịch, một thiếu niên vô danh, không thiên phú tu luyện, không gia thế, vậy mà lại khiến hắn phải đứng ngồi không yên. Hắn đã quen với việc mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát, mọi kẻ cản đường đều bị nghiền nát dưới gót chân. Nhưng lần này… lần này hắn cảm thấy một mối đe dọa thực sự.

“Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,” hắn lẩm bẩm, một câu nói mà hắn thường dùng để biện minh cho những hành động tàn ác của mình. Nhưng bây giờ, nó lại vang vọng trong tâm trí hắn như một lời cảnh báo. “Phải sống sót. Phải bảo vệ Trần Thị. Bằng mọi giá.” Hắn biết, để làm được điều đó, hắn sẽ không từ thủ đoạn nào. Hắn đã quen với việc chà đạp lên người khác để vươn lên. Và bây giờ, khi quyền lực của hắn bị đe dọa, hắn sẽ trở nên tàn nhẫn hơn bao giờ hết. Lý Quản Sự đứng đó, không dám lên tiếng. Hắn biết, bão tố thực sự chỉ mới bắt đầu. Bầu không khí trong căn phòng ngột ngạt đến mức khiến hắn khó thở, như thể mùi khói và sự sợ hãi đã lấp đầy mọi ngóc ngách.

***

Trong khi đó, ánh sáng yếu ớt của đèn dầu le lói trên bàn đã không thể xua tan hoàn toàn bóng tối và sự căng thẳng đang bao trùm căn nhà của Lâm Dịch tại Thôn Làng Sơn Cước. Mùi khói gỗ từ bếp, mùi đất quen thuộc của làng quê thường mang lại cảm giác bình yên, giờ đây lại bị phá vỡ bởi sự lo lắng và gấp gáp. Lâm Dịch ngồi trước bàn, trên đó là tấm bản đồ đã cũ, vài mảnh giấy ghi chép chi chít những dòng chữ nhỏ, và cuốn Cẩm Nang Kế Sách mà hắn luôn mang theo bên mình. Gương mặt thanh tú của hắn giờ đây hiện rõ vẻ mệt mỏi, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại, đang chăm chú nhìn vào tấm bản đồ, cố gắng dự đoán bước đi tiếp theo của đối thủ.

Tiếng bước chân vội vã vang lên từ bên ngoài, phá vỡ sự tĩnh lặng. Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ bước vào, gương mặt cả hai đều đầy vẻ lo lắng, mồ hôi lấm tấm. Trần Nh�� Cẩu, dù vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt lại sáng quắc, nhanh nhẹn, giờ đang thở dốc. Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn và vẻ mặt hung dữ thường thấy, cũng không giấu được vẻ nghiêm túc và cảnh giác.

“Đại ca, không ổn rồi!” Trần Nhị Cẩu nói, giọng gấp gáp, pha lẫn chút hoảng sợ. “Chúng nó… chúng nó đốt kho rồi! Kho chứa sổ sách cũ của Trần Thị ở phía đông thị trấn, toàn bộ đã thành tro bụi!” Hắn đưa tay chỉ ra phía cửa sổ, như thể muốn chỉ cho Lâm Dịch thấy làn khói đen kịt vẫn còn vương vấn trên nền trời xám xịt trước bình minh. Mùi khói cháy thoang thoảng từ xa cũng đã bắt đầu lan tới làng, một mùi hương chua chát, khó chịu.

Lý Hổ tiếp lời, giọng trầm khàn, đầy vẻ giận dữ. “Không chỉ vậy. Chúng còn cử người đến nhà lão quản sự Trần Hùng. Một toán thủ hạ Trần Thị, khoảng năm sáu tên. May mà người của Vương Đại Trụ đã kịp thời ứng cứu, giao tranh nhỏ đã xảy ra. Bọn chúng không dám manh động quá mức vì có sự giám sát ngầm của Sứ giả hoàng gia, nhưng lão Trần Hùng… hắn bị thương nặng ở tay, và tinh thần vô cùng hoảng sợ. Hắn ta gần như phát điên, cứ lảm nhảm về việc Trần Thị sẽ không tha cho hắn và gia đình.” Lý Hổ siết chặt nắm đấm, vẻ mặt cau có. “Nếu chúng ta chậm trễ một chút, e rằng lão ấy đã bị chúng bắt đi rồi.”

Lâm Dịch thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo biết bao suy tư và áp lực. Hắn nhắm mắt lại, trong đầu tái hiện lại toàn bộ kế hoạch, từng bước đi của mình và của Trần Thị. “Ta biết chúng sẽ làm vậy,” hắn nói, giọng bình thản đến lạ lùng, nhưng đôi mắt khi mở ra lại lóe lên một tia sáng sắc bén. “Trần Thị Gia Chủ là một kẻ tàn nhẫn, lão ta sẽ không từ thủ đoạn nào để bảo vệ lợi ích của mình. Việc đốt kho sổ sách là điều ta đã dự liệu. Việc truy sát Trần Hùng cũng vậy. Sứ giả hoàng gia có thể đảm bảo an toàn cho nhân chứng, nhưng không thể có mặt khắp mọi nơi, và Trần Thị sẽ lợi dụng những kẽ hở đó để ra tay lén lút.”

Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch đang dần nhường chỗ cho nh��ng vệt sáng đầu tiên của bình minh. Cái lạnh se sắt của buổi sớm len lỏi qua khe cửa, khiến hắn khẽ rùng mình. “Tri thức là vũ khí mạnh nhất,” hắn tự nhủ thầm, “nhưng trong một thế giới vận hành bằng quyền lực và bạo lực, nó cần phải được bảo vệ bằng sức mạnh.”

Hắn quay lại nhìn Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ. “Vậy còn ‘miếng ghép cuối cùng’ đó thì sao? Cái mà Trần Hùng đã nhắc đến, nguồn gốc thực sự cho sự giàu có bất thường của Trần Thị? Các ngươi có nghe ngóng được gì không?” Giọng hắn trầm xuống, mang theo sự nghiêm trọng. “Ta sợ rằng đó mới là mục tiêu chính của chúng lúc này. Chúng sẽ không chỉ dừng lại ở việc bịt miệng Trần Hùng. Chúng sẽ tìm mọi cách để hủy diệt thứ đó.”

Trần Nhị Cẩu lắc đầu. “Đại ca, chúng ta đã cố gắng hỏi Trần Hùng khi đưa hắn về chỗ an toàn, nhưng hắn ta quá hoảng sợ. Hắn chỉ nói lặp đi lặp lại về một ‘kho báu cổ xưa’ và một ‘chiếc hộp gỗ cũ’ mà hắn đã giấu kỹ. Hắn không nói rõ là ở đâu.”

Lý Hổ nhíu mày. “Theo lời khai của nh��ng người dân làng đã bảo vệ Trần Hùng, khi giao tranh, Trần Hùng đã cố gắng giữ chặt một vật gì đó trong tay áo, nhưng trong lúc hoảng loạn, hắn đã làm rơi nó. Bọn thủ hạ Trần Thị cũng không để ý, chúng chỉ tập trung vào việc bắt người.”

Lâm Dịch suy tư, một tia chớp lóe lên trong đầu hắn. “Một chiếc hộp gỗ cũ… vậy ra đó là thứ mà Trần Hùng gọi là ‘bí mật lớn hơn’. Không phải lời khai, mà là một vật phẩm vật chất. Thứ mà Trần Thị Gia Chủ cũng đang ráo riết truy tìm.” Hắn cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên vai. Hắn đã quá tập trung vào lời khai của Trần Hùng mà bỏ qua chi tiết quan trọng này. “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,” hắn tự nhủ, “và nếu ta muốn công bằng, ta phải tự mình giành lấy nó.”

Hắn siết chặt nắm tay, ánh mắt nhìn xa xăm, xuyên qua bóng đêm và sương sớm, như thể đang nhìn thấy những âm mưu ẩn giấu của Trần Thị. “Tăng cường bảo vệ cho Trần Hùng. Tuyệt đối không để hắn gặp bất kỳ nguy hiểm nào nữa. Vương Đại Trụ đã làm rất tốt, nhưng phải cẩn tr��ng hơn. Đồng thời, cử thêm người đi điều tra về ‘chiếc hộp gỗ cũ’ đó. Nó có thể đã rơi ở bất cứ đâu trên con đường từ nhà Trần Hùng đến nơi hắn được đưa về. Mỗi một tấc đất đều phải được tìm kiếm kỹ lưỡng.”

Hắn quay sang Lý Hổ. “Lý Hổ, ngươi cùng vài người tin cậy nhất, hãy tập trung vào việc truy tìm chiếc hộp đó. Kẻ nào tìm thấy, tuyệt đối không được để lộ. Mang nó về đây ngay lập tức. Trần Nhị Cẩu, ngươi tiếp tục giám sát mọi động tĩnh của Trần Thị Gia Tộc, đặc biệt là những nơi chúng cử người đi điều tra. Bất cứ hành động bất thường nào, phải báo cáo ngay cho ta.”

Hai người gật đầu, vẻ mặt nghiêm nghị. Lâm Dịch biết, hắn đang đẩy họ vào nguy hiểm, nhưng không còn lựa chọn nào khác. Trận chiến này, không chỉ là của riêng hắn, mà là của tất cả những người đã bị Trần Thị áp bức. Hắn không thể để họ thất vọng. Hắn cầm lấy tấm bản đồ, ánh mắt quét qua những con đường mòn, những bụi cây, những ngóc ngách quen thuộc của thị trấn và vùng lân cận. Hắn biết, Tr���n Thị cũng đang hành động. Cuộc chạy đua với thời gian đã bắt đầu, và kẻ nào tìm thấy ‘miếng ghép cuối cùng’ trước, kẻ đó sẽ nắm giữ vận mệnh của trận chiến này.

***

Giữa trưa hôm sau, cái nắng gắt của Đại Hạ vương triều đổ xuống con đường mòn cổ dẫn vào thị trấn, hun nóng không khí đến ngột ngạt. Mùi đất khô khan bốc lên, hòa lẫn với mùi mồ hôi và bụi bặm. Trên con đường vắng vẻ, tiếng bước chân gấp gáp của ba người đàn ông vang lên đều đặn, phá vỡ sự tĩnh lặng đến đáng sợ của buổi trưa hè. Cựu quản sự Trần Hùng, người đã được Lâm Dịch thuyết phục làm chứng, giờ đây trông càng gầy gò, khuôn mặt xanh xao, run rẩy. Hắn đang được hai người dân làng đáng tin cậy của Thôn Làng Sơn Cước hộ tống bí mật đến một nơi an toàn hơn, sâu hơn trong khu rừng, nơi mà Trần Thị khó có thể tìm đến. Hai người dân làng, dù không phải là cao thủ, nhưng đều là những người khỏe mạnh, trung thành, được Vương Đại Trụ đích thân lựa chọn. Họ đi trước và sau Trần Hùng, ánh mắt cảnh giác quét ngang dọc khu rừng rậm rạp hai bên đường.

“Nhanh lên một chút, lão Trần Hùng,” một người dân làng lên tiếng, giọng nói trầm ổn, cố gắng trấn an nhưng cũng đầy vẻ thúc giục. “Chúng ta sắp đến nơi rồi. Chỉ cần vượt qua con dốc này là an toàn.”

Trần Hùng thở dốc, bước chân loạng choạng. Nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào xương tủy hắn, khiến hắn ta gần như kiệt sức. Hắn không ngừng liếc nhìn ra phía sau, như thể bóng ma của Trần Thị Gia Tộc đang bám riết lấy hắn. “Không… không được… chúng sẽ tìm thấy ta…” hắn lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, gần như không nghe rõ. Trong bàn tay hắn, hắn siết chặt một vật gì đó dưới lớp áo. Đó là một chiếc hộp gỗ đã cũ, nhỏ nhắn, được chạm khắc tinh xảo nhưng đã mòn vẹt theo thời gian, bên trong chứa đựng bí mật động trời mà hắn đã cố gắng giấu kín bao nhiêu năm.

Đột nhiên, từ bụi cây rậm rạp bên đường, một toán người mặc đồ đen ào ra. Chúng là thủ hạ của Trần Thị, vóc dáng vạm vỡ, ánh mắt lạnh lùng, mang theo vũ khí giấu kín. Số lượng của chúng đông hơn, và rõ ràng được huấn luyện bài bản hơn hẳn những người dân làng. Không khí vốn tĩnh lặng bỗng chốc trở nên căng thẳng tột độ, đầy rẫy sự nguy hiểm.

“Lão già, ngươi biết điều thì theo chúng ta,” tên thủ lĩnh thủ hạ Trần Thị lên tiếng, giọng hắn thô kệch, đầy vẻ hăm dọa. “Đừng để ta phải động thủ. Gia Chủ có lệnh, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn, tính mạng của ngươi và gia đình sẽ được bảo toàn.”

Trần Hùng nghe thấy vậy, cả người run bắn lên. “Không… không! Các ngươi muốn gì? Ta… ta không biết gì cả!” Hắn hoảng sợ tột độ, tuyệt vọng, cố gắng lùi lại. Hai người dân làng lập tức đứng chắn trước mặt hắn, rút ra những con dao găm đã cũ.

“Đứng lại!” Người dân làng đi đầu hét lớn, giọng nói đầy kiên quyết. “Các ngươi không được đụng đến lão Trần Hùng!”

Một cuộc giao tranh nhỏ diễn ra nhanh chóng và khốc liệt. Hai người dân làng, dù dũng cảm, nhưng không phải là đối thủ của những tên thủ hạ Trần Thị được huấn luyện bài bản. Tiếng va chạm của kim loại, tiếng gầm gừ, tiếng rên rỉ vang lên trong chốc lát. Một người dân làng bị đánh văng ra, chiếc dao găm rơi xuống đất. Người còn lại cố gắng cầm cự, nhưng cũng nhanh chóng bị áp đảo.

Trong lúc hỗn loạn, Trần Hùng, vì quá hoảng sợ, đã vùng vẫy muốn chạy trốn. Hắn vấp ngã, chiếc hộp gỗ đã cũ mà hắn siết chặt trong tay áo bỗng tuột ra, lăn lóc trên nền đất khô cằn. Chiếc hộp nhỏ bé, màu nâu sẫm, nằm im lìm dưới một bụi cây thấp, bị che khuất bởi những tán lá úa vàng.

“Bắt lấy hắn!” Tên thủ lĩnh thủ hạ Trần Thị ra lệnh.

Trần Hùng bị tóm gọn, hắn ta vùng vẫy yếu ớt, ánh mắt thất thần, tuyệt vọng nhìn về phía chiếc hộp gỗ bị rơi. Nhưng hắn không thể làm gì. Bọn thủ hạ Trần Thị kéo lê hắn đi, không chút thương tiếc. “Thả ta ra! Thả ta ra!” Hắn la hét, nhưng tiếng kêu của hắn nhanh chóng chìm vào tiếng bước chân thô bạo và tiếng gió rít qua những tán cây.

Một trong hai người dân làng, người đã bị đánh văng ra, vẫn còn tỉnh táo. Hắn nhìn thấy chiếc hộp gỗ nhỏ rơi xuống đất. Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, một tia sáng lóe lên trong đầu hắn. Hắn nhớ lời Lâm Dịch dặn dò về một vật phẩm quan trọng. Dù bị thương, hắn vẫn cố gắng lết đến, đưa tay ra, cố gắng nhặt lấy chiếc hộp. Nhưng bọn thủ hạ Trần Thị đã quay lại, nhìn thấy hắn.

“Còn sống sao? Bịt miệng nó luôn đi!” Tên thủ lĩnh lạnh lùng nói.

Người dân làng biết mình không thể chống cự. Hắn ta chỉ kịp chạm vào chiếc hộp, cảm nhận được sự ấm áp và cũ kỹ của nó, trước khi bị một cú đánh mạnh vào đầu. Hắn ngã gục, nhưng trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi mất đi ý thức, hắn đã kịp dùng chân đá nhẹ chiếc hộp, khiến nó lăn sâu hơn vào bụi cây, khuất hẳn tầm nhìn. Hắn chỉ mong, bằng cách nào đó, chiếc hộp này sẽ không rơi vào tay Trần Thị.

Bọn thủ hạ Trần Thị nhanh chóng kiểm tra hai người dân làng, thấy họ bất tỉnh, chúng không mảy may nghi ngờ điều gì khác. Chúng nhếch mép cười khẩy, rồi kéo Trần Hùng đi, biến mất vào sâu trong rừng, hướng về phía thị trấn.

Con đường mòn lại trở về vẻ tĩnh lặng đáng sợ. Chỉ còn lại hai người dân làng nằm bất tỉnh, và chiếc hộp gỗ đã cũ, chứa đựng một bí mật động trời, nằm im lìm dưới bụi cây, như một dấu chấm hỏi lớn treo lơ lửng giữa không trung.

Xa xa, trên một ngọn đồi nhỏ, Lâm Dịch đang dùng một ống nhòm tự chế quan sát. Hắn đã dự đoán được Trần Thị sẽ hành động. Ánh mắt hắn sắc lạnh, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Hắn thấy Trần Hùng bị bắt, thấy cuộc giao tranh, và cả khoảnh khắc chiếc hộp gỗ rơi xuống. Hắn cũng thấy người dân làng cố gắng che giấu nó. Một tia hy vọng le lói trong lòng hắn, xen lẫn sự lo lắng tột độ.

“Miếng ghép cuối cùng,” hắn thì thầm, “nó nằm ở đó. Chúng ta phải tìm thấy nó, trước khi Trần Thị tìm thấy.” Áp lực thời gian đè nặng lên vai hắn. Trận chiến lớn nhất của cuộc đời hắn, một lần nữa, lại bước sang một giai đoạn mới, cam go và đầy rủi ro hơn bao giờ hết. Hắn biết, Trần Thị sẽ không từ bỏ. Và hắn, cũng vậy. Trận chiến này, không chỉ là vì công lý, mà còn là vì sinh tồn.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free