Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 272: Đêm Trắng Thu Thập: Áp Lực Thời Gian

Đêm đã về khuya, gió từ vùng biên thùy thổi qua những khe cửa sổ nhà Lâm Dịch, mang theo hơi lạnh và tiếng lá xào xạc của khu rừng già. Bên trong căn nhà nhỏ, ánh đèn dầu leo lét tỏa ra một quầng sáng yếu ớt, vừa đủ để soi rõ những gương mặt đang căng thẳng vây quanh chiếc bàn gỗ thô mộc. Trên bàn, tấm bản đồ vùng Sơn Cước và Thị trấn được Lâm Dịch trải ra, những nét bút chì mờ ảo phác thảo các con đường, các điểm cần chú ý. Mùi khói đèn dầu lẫn với hương đất ẩm từ quần áo của những người vừa từ bên ngoài vào, tạo nên một không khí vừa ấm cúng vừa nặng nề.

“Thời gian không còn nhiều,” Lâm Dịch trầm giọng, ngón tay hắn lướt nhẹ trên tấm bản đồ, dừng lại ở khu vực Thị trấn. Khuôn mặt hắn gầy gò, hơi xanh xao dưới ánh đèn, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ sắc b��n, đầy tập trung. “Sứ giả hoàng gia đã cho chúng ta vài ngày. Chính xác là ba ngày để tập hợp tất cả chứng cứ và nhân chứng. Trần Thị sẽ không ngồi yên chờ chết. Chúng sẽ hành động, và có thể là những hành động tàn độc nhất. Chúng ta phải hành động nhanh chóng và cẩn trọng hơn bao giờ hết.” Hắn nhìn từng người một, ánh mắt dừng lại lâu hơn ở Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, hai người sẽ là mũi nhọn của cuộc điều tra này.

Trần Nhị Cẩu, với dáng vẻ nhanh nhẹn nhưng vẫn còn chút ngây ngô trên gương mặt, nắm chặt hai bàn tay. “Đại ca cứ việc phân phó, Nhị Cẩu này thề sẽ hoàn thành nhiệm vụ. Kẻ nào dám ngáng đường, đệ sẽ cho chúng biết tay!” Giọng hắn tràn đầy nhiệt huyết, nhưng trong ánh mắt vẫn ẩn chứa một sự lo lắng khó tả. Hắn biết rõ Trần Thị Gia Tộc tàn độc đến mức nào, và việc đối đầu trực diện với chúng không khác gì lấy trứng chọi đá, nếu không có một kế hoạch hoàn hảo. Hắn nhớ lại những lời Lâm Dịch đã dặn dò trước đây, rằng trong thế giới này, tri thức là vũ khí mạnh nhất, và sự cẩn tr��ng luôn là yếu tố sống còn.

Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ và vết sẹo nhỏ trên lông mày, gật đầu đầy kiên định. “Đại ca cứ yên tâm. Đệ sẽ bảo vệ an toàn cho Nhị Cẩu và những người khác. Kẻ nào dám cản trở, đệ sẽ cho chúng biết tay!” Giọng nói của Lý Hổ trầm hùng, mang theo một sự chắc chắn đáng tin cậy. Hắn nhìn Nhị Cẩu, ánh mắt đầy sự cảnh giác. Lý Hổ đã từng nhiều lần đối mặt với hiểm nguy, hắn hiểu rõ tầm quan trọng của việc bảo vệ đồng đội. "Đệ sẽ đi trước một bước, thăm dò đường đi nước bước. Nhị Cẩu sẽ theo sau, chỉ khi nào an toàn tuyệt đối mới xuất hiện. Chúng ta sẽ tránh những nơi đông người, di chuyển vào ban đêm càng nhiều càng tốt." Hắn vỗ nhẹ vào chuôi dao găm bên hông, một thói quen mỗi khi cảm thấy căng thẳng hoặc chuẩn bị hành động. Cảm giác kim loại lạnh lẽo dưới lòng bàn tay giúp hắn tập trung hơn.

Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt thoáng chút hài lòng. “Lý Hổ, ngươi phải là cái bóng của Nhị Cẩu. Bảo vệ hắn là ưu tiên hàng đầu. Nhiệm vụ của hai người là thu thập thêm bằng chứng vật chất. Những sổ sách, giấy tờ giao dịch mờ ám, những chứng từ đã bị Trần Thị cố tình giấu nhẹm hoặc tiêu hủy. Hãy tập trung vào những kho bãi cũ, những nơi bị bỏ hoang mà Trần Thị từng sử dụng. Chúng ta cần những thứ cụ thể, không thể chối cãi. Đồng thời, tìm kiếm những người từng bị Trần Thị chèn ép, những tiểu thương, những tá điền bị cướp đất, những kẻ làm công bị bóc lột. Ban đầu, chỉ cần thu thập lời kể của họ, đừng ép buộc họ ra mặt ngay. Việc đó để ta và Lão Hồ lo liệu.”

Lão Hồ, với tấm lưng còng và mái tóc bạc phơ, chậm rãi lên tiếng. “Nhiều người dân đã bị chèn ép, nhưng họ sợ hãi. Thuyết phục họ sẽ là thử thách lớn nhất. Nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào xương tủy của họ, kéo dài qua bao năm tháng dưới sự cai trị của Trần Thị. Để họ dám đứng ra, chúng ta không chỉ cần đảm bảo an toàn, mà còn phải cho họ thấy một tia hy vọng, một tương lai khác. Triều đình xa xôi, quyền lực Trần Thị lại gần kề. Họ cần một niềm tin vững chắc hơn cả bản thân chúng ta.” Lão Hồ thở dài, ánh mắt tinh anh nheo lại, nhìn về phía xa xăm như đang nhìn thấu những nỗi sợ hãi vô hình. "Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Sự sợ hãi có thể khiến người ta im lặng, nhưng cũng có thể biến thành ngọn lửa phẫn nộ nếu được châm ngòi đúng cách."

Lâm Dịch gật đầu đồng tình với Lão Hồ. Hắn hiểu rõ tâm lý đó. “Đúng vậy. Chúng ta cần vừa cho họ thấy cái giá của sự im lặng, vừa cho họ thấy cái lợi của việc đứng lên. Nhưng trước hết, phải cho họ thấy chúng ta có khả năng bảo vệ họ. Đó là lý do tại sao công tác bảo vệ phải được đặt lên hàng đầu.”

Hắn quay sang Vương Đại Trụ, người đang ngồi yên lặng, gương mặt chất phác hiện rõ vẻ nghiêm túc. “Đại Trụ, ngươi hãy tổ chức dân làng thành các nhóm tuần tra, canh gác cẩn mật xung quanh Thôn Làng Sơn Cước. Đặc biệt là những lối vào chính và các con đường mòn bí mật xuyên rừng. Bất kỳ kẻ lạ mặt nào tiếp cận làng đều phải bị chặn lại và thẩm vấn kỹ lưỡng. Chúng ta không thể coi thường khả năng Trần Thị sẽ cử sát thủ hoặc tay sai đến để bịt miệng nhân chứng, hoặc thậm chí là làm hại gia đình chúng ta, những người thân yêu nhất của chúng ta. Hãy đảm bảo tất cả các gia đình có nhân chứng đều được bảo vệ chặt chẽ. Có thể sắp xếp cho họ ở tập trung một chỗ an toàn nhất trong làng, dưới sự canh gác của những người mạnh mẽ, đáng tin cậy nhất. Đây là nhiệm vụ bảo vệ sinh mạng, không thể lơ là.”

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ, giọng nói trầm ấm và rõ ràng. “Yên tâm, Đại ca. Làng này là nhà của chúng ta, không ai được phép làm loạn. Ta sẽ tổ chức anh em cho thật chu đáo, không để một con ruồi nào lọt qua, không một bóng ma nào dám bén mảng. Chúng ta sẽ lập các chốt gác ở những vị trí chiến lược, đặc biệt là con đường mòn dẫn từ Thị trấn về đây, và cả những lối nhỏ xuyên rừng mà bọn Trần Thị hay dùng để vận chuyển hàng hóa lậu. Ban ngày thì canh chừng dấu vết, ban đêm thì tăng cường tuần tra, luân phiên thay ca. Những người có kinh nghiệm đi rừng, săn bắn sẽ là mũi nhọn. Kẻ nào dám bén mảng, sẽ phải nếm mùi gậy gộc của dân làng!” Hắn đấm nắm tay vào lòng bàn tay, thể hiện sự quyết tâm sắt đá. Hắn nhớ đến những lần Trần Thị sai người đến thu thuế vô lý, cướp bóc hoa màu, đã bao nhiêu lần dân làng phải cúi đầu cam chịu. Giờ là lúc phải đứng lên.

Lâm Dịch thở phào nhẹ nhõm khi thấy sự đồng lòng và quyết tâm của những người bạn. Hắn biết mình không đơn độc. “Tốt lắm. Vậy thì, Nhị Cẩu, Lý Hổ, hai người lên đường ngay trong đêm nay. Càng nhanh càng tốt. Đến Thị trấn, hãy ẩn mình trong quán trọ cũ của Cố lão bản, hắn sẽ giúp các ngươi. Lão Hồ và ta sẽ ở lại đây, chuẩn bị cho việc đối phó với Sứ giả hoàng gia và các quan chức. Chúng ta cũng sẽ tiếp cận Cố lão bản vào ngày mai, nhưng với một thân phận khác, để thăm dò thêm tình hình. Vương Đại Trụ, hãy bắt đầu ngay công việc của ngươi. Cẩn thận là trên hết.”

Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ đứng dậy, kiểm tra lại trang phục và vũ khí. Lý Hổ vỗ vai Nhị Cẩu, ánh mắt ra hiệu an tâm. Nhị Cẩu siết chặt chiếc túi nhỏ đựng bút và giấy, trong đó có một vài đồng bạc vụn để chi dùng. Tiếng gió ngoài cửa vẫn rì rào, nhưng trong căn phòng, một luồng khí thế mới đã dấy lên. Họ biết rằng đây là một cuộc chiến không khoan nhượng, nhưng họ đã sẵn sàng. Lâm Dịch nhìn theo bóng họ khuất dần trong màn đêm. Hắn quay lại với Lão Hồ, trong tay là cuốn Cẩm Nang Kế Sách đã sờn cũ, nơi hắn ghi chép tất cả những suy luận và kế hoạch của mình.

“Chúng ta có những gì trong tay, Lão Hồ?” Lâm Dịch hỏi, giọng nói trở nên trầm tư hơn. “Bằng chứng ban đầu đã gây chấn động, nhưng chưa đủ để kết tội Trần Thị Gia Tộc. Chúng ta cần một nhân chứng sống, một người có thể đứng ra kể lại mọi chuyện một cách rõ ràng, mạch lạc, và đáng tin cậy. Một người mà lời nói của họ có sức nặng, không phải là những lời cáo buộc chung chung.” Hắn biết rằng trong một xã hội cổ đại, lời khai của một người có địa vị hoặc từng có liên quan đến vụ án sẽ có giá trị hơn rất nhiều.

Lão Hồ vuốt chòm râu bạc, đôi mắt nheo lại. “Ta đã nghĩ đến một vài cái tên. Những người từng làm vi���c cho Trần Thị, biết được một số bí mật nhưng sau đó bị chúng hất cẳng, hoặc bị chúng đối xử bạc bẽo. Tuy nhiên, họ đều đã biến mất hoặc sống ẩn dật, vô cùng sợ hãi. Thuyết phục họ sẽ là một cuộc chiến thực sự. Chúng ta cần tìm ra điểm yếu của chúng, hoặc một động cơ đủ lớn để họ dám đối mặt với Trần Thị.” Lão Hồ cầm lấy một chén trà nóng, hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay gầy guộc. "Triều đình có những quy tắc của triều đình. Chúng ta phải tuân theo, nhưng cũng phải biết cách lợi dụng nó. Một câu chuyện được kể đúng lúc, đúng chỗ, có sức nặng hơn ngàn lời biện bạch, và sẽ khắc sâu vào tâm trí của người nghe."

Lâm Dịch gật đầu. "Đúng vậy. Chúng ta cần một câu chuyện. Một câu chuyện mà Sứ giả hoàng gia và Quan Đại Nhân không thể bỏ qua, một câu chuyện có thể chạm đến lương tâm của họ, hoặc ít nhất là lợi ích của triều đình. Mùi vị của công lý đôi khi cần phải được pha trộn với mùi vị của quyền lực." Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm vẫn bao phủ dày đặc, nhưng phía chân trời xa xăm, một vệt sáng mờ ảo của bình minh sắp ló dạng, báo hiệu một ngày mới, một khởi đầu mới, một cuộc chiến mới. "Đây không chỉ là cuộc chiến vì Linh Dược Cốc, mà là cuộc chiến để đòi lại công bằng cho tất cả những người dân đã bị Trần Thị Gia Tộc chèn ép, để họ không còn phải sống trong sợ hãi và áp bức. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* nhưng chúng ta có quyền và nghĩa vụ đấu tranh để giành lấy nó, để tạo ra một thế giới công bằng hơn cho chính mình và cho thế hệ sau, một thế giới nơi những người lương thiện không bị chà đạp." Hắn cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm đè nặng lên vai, nhưng cũng cảm thấy một ngọn lửa quyết tâm bùng cháy mạnh mẽ trong lồng ngực.

***

Sáng hôm sau, bầu trời Thị trấn u ám, những hạt mưa phùn li ti bắt đầu rơi, khiến không khí trở nên ẩm ướt và lạnh lẽo. Dù vậy, các con hẻm nhỏ và chợ vẫn có lác đác người qua lại, tiếng rao hàng của tiểu thương xen lẫn tiếng bước chân lẹt xẹt trên nền đất ẩm ướt. Mùi ẩm mốc của những con hẻm nhỏ trộn lẫn với mùi thức ăn còn vương lại từ các quán hàng đêm qua, tạo nên một sự hỗn tạp đặc trưng của thị trấn biên thùy.

Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ đã ở trong Thị trấn từ nửa đêm. Nhị Cẩu giờ đây khoác lên mình bộ quần áo cũ kỹ của một người bán rong, chiếc mũ nan che gần nửa khuôn mặt, cố gắng hòa mình vào dòng người. Hắn lén lút di chuyển qua các sạp hàng, tai lắng nghe những câu chuyện phiếm, mắt quan sát từng ngóc ngách. Thỉnh thoảng, hắn lại dừng lại bên một gánh hàng rong, giả vờ mua chút đồ ăn, rồi khéo léo bắt chuyện với tiểu thương.

“Bác cả, dạo này việc buôn bán có khá không?” Nhị Cẩu hỏi một tiểu thương đang ngồi co ro bên nồi cháo nóng hổi, cố gắng xua đi cái lạnh.

Tiểu thương A, một người đàn ông trung niên với khuôn mặt khắc khổ, thở dài thườn thượt. “Khá khẩm gì đâu chú em. Năm nay trời đất khắc nghiệt, mùa màng thất bát. Lại thêm bọn Trần Thị… chúng nó cứ ép giá, thu thuế đủ kiểu. Ai mà làm ăn được gì.” Giọng ông ta đầy vẻ cam chịu. “Trần Thị... ai mà không biết. Nhưng nói ra... lỡ chúng biết được thì mạng gia đình ta cũng khó giữ. Chúng nó có tai mắt khắp nơi, lại thêm lũ Hắc Sa Bang bảo kê, ai mà dám hé răng nửa lời.” Ông ta nhìn quanh một cách cảnh giác, như sợ có ai đó đang nghe lén. Ánh mắt ông ta đầy nỗi sợ hãi, một nỗi sợ đã ăn sâu vào tâm hồn những người dân nghèo khổ nơi đây.

Nhị Cẩu gật đầu đồng cảm, nhưng trong lòng hắn ghi nhớ từng lời. “Thôi thì cũng đành chịu vậy bác ạ. Có điều, cháu nghe nói dạo này có mấy vụ sổ sách của Trần Thị bị thất lạc, không biết có thật không?” Hắn cố gắng đưa câu chuyện sang một hướng khác một cách khéo léo nhất.

Tiểu thương A giật mình, vội vàng xua tay. “Ai mà biết được mấy chuyện đó chú em. Mấy chuyện của Trần Thị, tốt nhất là không nên dính vào. Cẩn thận cái mồm, họa từ miệng mà ra đấy!” Ông ta quay mặt đi, không muốn nói thêm.

Nhị Cẩu hiểu ý, hắn nhanh chóng rời đi, vẫn duy trì vẻ mặt vô tư. Hắn biết mình không thể ép buộc họ, nhưng những thông tin vụn vặt như vậy cũng đủ để hắn xâu chuỗi lại. Hắn nhớ lời Lâm Dịch, cần phải kiên nhẫn, cần phải tìm ra những lỗ hổng trong bức tường im lặng mà Trần Thị đã dựng lên. Trong đầu hắn, từng mảnh ghép thông tin nhỏ bé bắt đầu được sắp xếp, như những mảnh vụn của một tấm gương vỡ.

Lý Hổ, trong một bộ y phục màu tối hơn, dáng người cao lớn nhưng bước đi lại nhẹ như mèo, lẩn khuất trong các con hẻm. Đôi mắt hắn không ngừng quét qua đám đông, cảnh giác với mọi động thái khả nghi. Hắn đã phát hiện ra vài tên lạ mặt, ăn mặc có vẻ như là thủ hạ của Trần Thị, đang lảng vảng quanh khu vực chợ, ánh mắt dò xét mọi người. Chúng không hề che giấu sự có mặt của mình, như một lời cảnh báo ngầm gửi đến những ai có ý định làm loạn. Lý Hổ lùi sâu vào một góc tối, quan sát. Một tên trong số đó cố ý va vào một người bán rau, khiến gánh hàng đổ rạp, rồi buông lời đe dọa. Hắn không can thiệp ngay, mà ghi nhớ gương mặt và cách hành xử của chúng, để sau này có thể dùng làm bằng chứng cho thái độ hống hách của Trần Thị.

Trần Nhị Cẩu sau khi thu thập được vài mẩu tin, quay lại một con hẻm vắng. Lý Hổ liền xuất hiện, vẻ mặt căng thẳng. “Đại ca nói đúng, có vài tên lạ mặt cứ lảng vảng ở quanh đây. Có lẽ là người của Trần Thị. Chúng đã phát hiện ra điều gì đó rồi.” Lý Hổ thì thầm, ánh mắt vẫn không rời khỏi con hẻm dẫn ra chợ. Hắn cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, như một sợi dây đàn đang bị kéo căng đến giới hạn.

Nhị Cẩu gật đầu. “Vậy là chúng ta phải cẩn thận hơn nữa. Nhưng đệ cũng đã nghe ngóng được một vài tin tức. Mấy tiểu thương nói rằng Trần Thị có một kho hàng cũ ở rìa Thị trấn, nơi chúng thường cất giấu những món đồ buôn lậu hoặc những giấy tờ không muốn ai biết. Có lẽ chúng ta nên kiểm tra ở đó.” Hắn nói nhỏ, giọng đầy vẻ quyết tâm.

Trong khi ��ó, Lâm Dịch, với vẻ ngoài của một thương nhân xa lạ, đã ghé thăm Cố lão bản. Quán Ăn Đại Phong của Cố lão bản vẫn nhộn nhịp, mùi dầu mỡ và gia vị tỏa ra khắp nơi, nhưng bên trong căn phòng riêng trên lầu, không khí lại hoàn toàn khác. Lâm Dịch ngồi đối diện Cố lão bản, chén trà nóng nghi ngút khói, nhưng cả hai đều không vội vàng nhấp môi.

Cố lão bản, với thân hình tròn trĩnh và khuôn mặt luôn tươi cười, giờ đây lại lộ rõ vẻ lo lắng. “Lâm công tử, ngài định đối đầu trực diện với Trần Thị sao? E rằng... đó là việc khó khăn tột cùng. Chúng có quá nhiều tai mắt, lại còn có mối quan hệ sâu rộng với quan trường và cả Hắc Sa Bang. Ngài biết đấy, Hắc Sa Bang, bọn chúng giống như những con quỷ đói khát, chỉ cần có lợi là sẽ lao vào, không từ thủ đoạn nào. Dạo gần đây, ta nghe nói bọn chúng lại càng trở nên hung hãn hơn, có vẻ như Trần Thị đã cấp cho chúng nhiều quyền lực hơn nữa. Ngài cần phải hết sức cẩn thận. Một khi ngài động vào chúng, ngài sẽ trở thành cái gai trong mắt chúng, và chúng sẽ không buông tha cho đến khi ngài bị nhổ bật gốc.”

Lâm Dịch mỉm cười nhạt, ánh mắt vẫn bình thản. “Cố lão bản nói đúng. Trần Thị như một con bạch tuộc khổng lồ, vươn vòi khắp nơi. Nhưng nếu không chặt đi những chiếc vòi đó, chúng sẽ cứ tiếp tục bóp nghẹt người dân. Ta đến đây không phải để tìm kiếm cái chết, mà là để tìm kiếm công lý. Và đôi khi, để có được công lý, người ta phải chấp nhận rủi ro. Ta cần những thông tin mà chỉ Cố lão bản mới có thể cung cấp. Những người từng có hiềm khích với Trần Thị, những kẻ bị chúng chèn ép đến mức đường cùng, nhưng vẫn còn chút khí phách để đứng lên. Ngài biết những ai như vậy không?”

Cố lão bản trầm ngâm, đôi mắt ti hí nhìn Lâm Dịch một cách dò xét. Hắn biết Lâm Dịch không phải là một người nông nổi, mà là một kẻ có mưu lược. Sự việc ở Đại Hội Quan Trường ngày hôm qua đã chứng minh điều đó. Việc Lâm Dịch dám đứng ra đối đầu với Trần Thị đã khiến Cố lão bản không khỏi ngưỡng mộ, nhưng cũng đầy lo lắng. “Có một người, từng là quản sự dưới trướng Trần Thị. Hắn ta tên là Trần Hùng, nhưng không phải là người trong gia tộc. Hắn là một người tài giỏi, nhưng vì không chịu được sự tàn độc của Trần Thị, lại dám phản đối một số quyết định của Gia Chủ, nên đã bị chúng hất cẳng, cướp đoạt hết gia sản, đẩy vào cảnh bần hàn. Hắn ta hiện đang sống ẩn dật ở một ngôi làng nhỏ cách đây không xa, phía Tây Thị trấn. Hắn biết rất nhiều bí mật của Trần Thị, về những giao dịch ngầm, những âm mưu chiếm đoạt đất đai, thậm chí cả những phi vụ buôn bán nô lệ… nhưng hắn cũng là một người vô cùng nhát gan. Để thuyết phục được hắn ra mặt, e rằng còn khó hơn cả việc chọc giận hổ dữ.”

Lâm Dịch nghe vậy, ánh mắt lóe lên tia sáng. Một cựu quản sự! Đó chính là "miếng ghép quan trọng nhất" mà hắn đang tìm kiếm. Một người đã từng ở trong hệ thống, biết rõ mọi ngóc ngách, mọi bí mật của Trần Thị. “Trần Hùng… Ngài có thể cho ta biết địa chỉ cụ thể của hắn không, Cố lão bản?”

Cố lão bản do dự một lát, rồi gật đầu. “Ta sẽ chỉ đường cho ngài. Nhưng Lâm công tử, ngài phải hứa với ta, phải bảo vệ hắn ta bằng mọi giá. Nếu hắn ta có mệnh hệ gì, sẽ không còn ai dám tin tưởng chúng ta nữa.” Hắn đưa tay ra hiệu cho một người hầu mang một tấm bản đồ thô sơ, vẽ tay, đánh dấu vị trí của ngôi làng nhỏ.

Lâm Dịch cầm lấy tấm bản đồ, cảm giác thô ráp của giấy và mùi mực cũ phảng phất. “Cố lão bản cứ yên tâm. An toàn của những người dám đứng lên vì công lý là ưu tiên hàng đầu của ta. Ta sẽ không để họ phải chịu thêm bất công nào nữa. Cảm ơn ngài.” Hắn đứng dậy, ánh mắt kiên định. Việc Sứ giả hoàng gia cử người bí mật bảo vệ Lâm Dịch và nhân chứng cho thấy sự quan tâm của triều đình, nhưng cũng có thể ẩn chứa những toan tính chính trị phức tạp hơn trong bối cảnh loạn lạc. Lâm Dịch hiểu, mình không thể hoàn toàn dựa vào triều đình, mà phải tự bảo vệ lấy những người đã tin tưởng mình.

***

Đêm thứ hai trôi qua nhanh chóng. Gió lạnh vẫn thổi, mang theo hơi sương dày đặc bao phủ Thôn Làng Sơn Cước. Trong căn nhà của Lâm Dịch, ánh đèn dầu vẫn le lói, nhưng không khí đã bớt căng thẳng hơn chút. Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ đã trở về, mang theo những "chiến lợi phẩm" đầu tiên. Vương Đại Trụ cũng đang có mặt, gương mặt hằn rõ vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn đầy cảnh giác.

“Đại ca, chúng ta đã tìm thấy một số sổ sách cũ của Trần Thị ở một kho bỏ hoang. Tuy không đầy đủ, nhưng đủ để vạch trần một phần tội ác của chúng.” Trần Nhị Cẩu báo cáo, đặt xuống bàn một xấp giấy tờ đã ngả màu ố vàng, có vẻ như đã bị mối mọt gặm nhấm một phần. Tiếng bút lông sột soạt khi Lâm Dịch vội vàng mở chúng ra xem xét. Những con chữ Hán cổ viết nguệch ngoạc, ghi chép về các khoản thu chi bất minh, những giao dịch đáng ngờ, và thậm chí là danh sách những người bị Trần Thị cưỡng đoạt đất đai với những khoản bồi thường rẻ mạt hoặc không có.

Lý Hổ cũng tiếp lời. “Chúng ta đã chạm trán với vài tên thủ hạ của Trần Thị. Chúng đã phát hiện ra chúng ta đang điều tra. Chúng đã đe dọa vài người dân, nhưng chúng ta đã kịp thời ngăn chặn. Đệ đã cho chúng biết tay, và giờ thì chúng sẽ không dám bén mảng đến khu vực đó nữa. Nhưng chúng sẽ không từ bỏ dễ dàng. Chúng sẽ tìm cách trả thù, hoặc cố gắng ngăn cản chúng ta bằng mọi giá.” Hắn nói, giọng trầm đục, thể hiện sự cảnh giác cao độ.

Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt vẫn dán vào những trang sổ sách. “Tốt lắm. Những bằng chứng vật chất này là vô cùng quan trọng. Chúng ta cần sắp xếp chúng một cách khoa học để Sứ giả hoàng gia có thể dễ dàng hiểu được.” Hắn vuốt nhẹ lên những trang giấy thô ráp, cảm nhận được sức nặng của những lời tố cáo im lặng ẩn chứa trong đó.

Vương Đại Trụ cũng báo cáo về tình hình làng. “Đại ca, chúng ta đã phát hiện vài dấu hiệu khả nghi quanh làng. Những bóng đen lướt qua dưới ánh trăng, tiếng chó sủa xa xăm không ngớt. Có lẽ là người của Trần Thị đang dò la. Đệ đã tăng cường thêm người canh gác ở các chốt, và sắp xếp cho các gia đình có nhân chứng tập trung lại một nơi an toàn nhất trong làng, dưới sự bảo vệ của những người mạnh mẽ nhất. Chúng sẽ không dễ dàng đột nhập vào làng chúng ta đâu.” Giọng Vương Đại Trụ tuy mệt mỏi nhưng vẫn đầy kiên định.

Lâm Dịch nghe vậy, lòng trĩu nặng. Hắn biết, ngay cả khi có bằng chứng, nếu không có nhân chứng, mọi chuyện vẫn có thể bị Trần Thị lật lọng. “Ta đã có một tia hy vọng mới,” hắn nói, nhìn về phía Lão Hồ. “Cố lão bản đã chỉ cho ta một người. Một cựu quản sự của Trần Thị, tên là Trần Hùng. Hắn ta biết rất nhiều bí mật. Ta đã cố gắng tiếp cận và thuyết phục hắn ta. Hắn đã đồng ý đứng ra làm chứng, nhưng với một điều kiện…”

Hắn dừng lại, nhìn mọi người. “Điều kiện là phải đảm bảo an toàn tuyệt đối cho hắn và gia đình. Hắn ta vô cùng sợ hãi. Nỗi sợ đã ăn sâu vào xương tủy hắn, khiến hắn ta do dự giữa việc đứng lên và việc tiếp tục im lặng. Hắn ta đã mất tất cả vì Trần Thị, và không muốn gia đình mình phải chịu thêm bất kỳ tai họa nào nữa.”

Lão Hồ gật đầu. “Điều đó là đương nhiên. Chúng ta phải cho hắn ta thấy chúng ta có khả năng bảo vệ hắn. Lời nói của một người từng ở trong Trần Th�� sẽ có sức nặng hơn ngàn lời cáo buộc từ bên ngoài. Đó là một con át chủ bài quý giá.”

Lâm Dịch đứng dậy, đi về phía một người đàn ông gầy gò, đôi mắt trũng sâu, đang ngồi co ro trong góc phòng. Đó chính là Trần Hùng, cựu quản sự của Trần Thị. Hắn ta run rẩy, ánh mắt không ngừng liếc nhìn ra bên ngoài cửa sổ, nơi sương đêm bao phủ làng.

“Lâm công tử... ta tin ngài... nhưng Trần Thị quá tàn nhẫn. Nếu ta đứng ra, chúng sẽ không tha cho gia đình ta.” Trần Hùng nói, giọng run rẩy, tiếng thì thầm lo lắng của hắn gần như chìm nghỉm trong tiếng gió đêm. Hắn đã đấu tranh nội tâm rất nhiều, giữa khao khát công lý và nỗi sợ hãi tột độ về sự trả thù của Trần Thị Gia Tộc. Bản năng sinh tồn và bảo vệ gia đình luôn giằng xé hắn.

Lâm Dịch ngồi xuống cạnh Trần Hùng, đặt tay lên vai hắn. “Ngài cứ yên tâm, an toàn của ngài và gia đình sẽ được đảm bảo. Vương Đại Trụ đã bố trí người canh gác cẩn mật khắp làng. Sứ giả hoàng gia cũng đã ra lệnh đảm bảo an toàn cho nhân chứng. Chúng ta sẽ cùng nhau lật đổ sự bạo ngược này. Ngài là người duy nhất có thể vạch trần tận gốc rễ tội ác của chúng. Những bằng chứng vật chất kia chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Ngài biết 'những bí mật kinh khủng hơn' mà hắn chưa dám kể, ngụ ý rằng tội ác của Trần Thị còn sâu rộng hơn nhiều so với những gì chúng ta đã biết.”

Trần Hùng nhìn Lâm Dịch, ánh mắt hắn dần hiện lên một tia hy vọng, dù vẫn còn chút do dự. “Ta… ta sẽ kể tất cả. Về những phi vụ buôn bán nô lệ qua biên giới, về những khoản hối lộ cho quan lại cấp cao hơn, về việc chúng đã cấu kết với Hắc Sa Bang để chiếm đoạt Linh Dược Cốc như thế nào… Chúng còn có một bí mật lớn hơn, liên quan đến một kho báu cổ xưa mà chúng đã cố gắng tìm kiếm từ lâu, đó mới là nguồn gốc thực sự cho sự giàu có bất thường của Trần Thị trong những năm gần đây.” Hắn nói, giọng nói dần mạnh mẽ hơn, nhưng vẫn đầy vẻ sợ hãi khi nhắc đến những bí mật động trời đó.

Lâm Dịch lắng nghe từng lời của Trần Hùng, ánh mắt hắn trở nên sắc bén hơn bao giờ hết. Hắn biết, đây chính là "cái tên cuối cùng" và "miếng ghép quan trọng nhất" mà hắn đang tìm kiếm. Những bí mật này không chỉ đủ để kết tội Trần Thị, mà còn có thể lật đổ cả một mạng lưới tội ác rộng lớn hơn. Hắn cầm lấy cuốn Cẩm Nang Kế Sách, lật đến một trang trắng, bắt đầu ghi chép. Tiếng bút lông sột soạt lại vang lên trong căn phòng, hòa cùng tiếng thì thầm của Trần Hùng và tiếng gió lạnh bên ngoài.

Cả đội cảm thấy một chút nhẹ nhõm, nhưng áp lực vẫn đè nặng. Ba ngày, đã qua hai đêm. Chỉ còn một ngày nữa để hoàn tất mọi thứ. Lâm Dịch biết, trận chiến lớn nhất của cuộc đời mình, chỉ mới bắt đầu. Ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng sắc bén, như một con đại bàng đang chuẩn bị sải cánh bay vào cơn bão, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách để bảo vệ những giá trị và con người mà hắn trân trọng. Hắn sẽ không lùi bước, không cho phép những người đã tin tưởng hắn phải chịu thêm bất công nào nữa.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free