Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 271: Mưu Kế Đỉnh Cao: Bố Cục Thẩm Phán

Sự im lặng bao trùm đại điện không phải là sự tĩnh lặng bình yên của một buổi sáng thanh tịnh, mà là sự tĩnh mịch ngột ngạt của một cơn bão sắp sửa ập đến. Mỗi ánh mắt, từ vị quan nhỏ bé nhất đang run rẩy sau cột trụ cho đến vị Sứ giả hoàng gia uy nghi trên đài cao, đều đổ dồn vào Lâm Dịch, người đang đứng thẳng tắp giữa đại sảnh, kiên cường như một ngọn thông giữa phong ba. Hoặc, chúng đổ dồn vào Trần Thị Gia Chủ, người mà giờ đây trông không khác gì một con lợn béo đang lên cơn co giật. Khuôn mặt hắn, vừa phút trước còn đầy vẻ tự mãn ngạo mạn, giờ đã biến thành một bức tranh ghê tởm của sự hoài nghi, giận dữ và nỗi sợ hãi trần trụi. Sắc đỏ rực từng nhuộm kín gò má hắn đã rút đi hết, để lại một màu xám xịt như tro tàn, chỉ còn những đường gân xanh tím đang đập mạnh trên thái dương. Miệng hắn há hốc, cố gắng thốt ra những lời nói mạch lạc nhưng chỉ phát ra những âm thanh nghẹn ứ, khò khè, như thể một khúc xương cá lớn đã mắc kẹt trong cổ họng béo tốt của hắn, khiến hắn ta gần như không thở nổi.

Lý Quản Sự, kẻ luôn là cái bóng của chủ nhân, giờ đây là một minh chứng sống động của sự khiếp sợ tột cùng. Dáng người gầy gò của hắn, thường ngày khom lưng uốn gối, giờ run rẩy không kiểm soát, chiếc lưng càng khom sâu hơn như muốn chui xuống đất. Đôi mắt hắn, vốn đã nhỏ và láu cá, giờ đảo điên loạn xạ giữa mảnh giấy chết chóc trong tay Lâm Dịch và khuôn mặt lạnh như tiền của Sứ giả hoàng gia. Mồ hôi lạnh túa ra như tắm, làm chiếc áo vải mỏng dính chặt vào da thịt, tạo thành những nếp nhăn nhúm xấu xí. Hắn bản năng nắm chặt lấy vạt áo của Trần Thị Gia Chủ, một sự bám víu tuyệt vọng, như thể đang tìm kiếm một cái phao cứu sinh giữa dòng nước xoáy bất ngờ. Lời tố cáo về “Linh Dược Cốc” và “sổ sách” đã xé toạc lớp vỏ bọc hào nhoáng của hắn, phơi bày sự hèn nhát run rẩy bên trong. Hắn biết, với một sự lạnh lẽo thấu xương, rằng cái kết nhục nhã của mình đã gắn liền với số phận của chủ nhân.

Một mùi hương trầm thoang thoảng, vốn dĩ là một sự hiện diện dễ chịu trong đại điện, giờ đây dường như trở nên đặc quánh, gần như ngột ngạt trong không khí nặng trĩu. Nắng nhẹ bên ngoài vẫn chiếu rọi qua những ô cửa sổ lớn, hắt những vệt sáng vàng nhạt lên nền gạch bóng loáng, nhưng không xua tan được cái lạnh lẽo bao trùm. Làn gió nhẹ từng lướt qua những ô cửa sổ mở, làm lay động những lá cờ trang trí, giờ đã hoàn toàn biến mất, như thể cả vạn vật cũng đang nín thở chờ đợi. Âm thanh duy nhất còn nghe được, chỉ là tiếng tim Trần Thị Gia Chủ đập thình thịch, dồn dập, một nhịp trống loạn xạ của sự diệt vong sắp tới trong lồng ngực hắn.

Sứ giả hoàng gia, vẫn ngồi uy nghi trên đài cao, là một bức tượng của sự trầm tĩnh và quyền lực. Những bộ xiêm y lụa thêu rồng phượng sang trọng của ông dường như hấp thụ mọi căng thẳng thay vì phản chiếu nó. Tuy nhiên, sự siết chặt hàm răng một cách tinh tế, cái nhíu mày gần như không thể nhận ra, đã tố cáo sự tập trung cao độ của ông. Ông đã chứng kiến vô số màn kịch trong công đường, chứng kiến vô số sự dối trá và tuyệt vọng của con người, nhưng đây, một lời tố cáo trực diện đầy nghiêm trọng, được đưa ra bởi một thiếu niên tầm thường chống lại một gia tộc quyền thế ở địa phương, trước mặt nhiều nhân chứng như vậy, chắc chắn là một điều bất thường. Ánh mắt ông, sắc bén và không lay chuyển, găm chặt vào Lâm Dịch, một mệnh lệnh thầm lặng yêu cầu giải thích rõ ràng. Ông không phải là người dễ bị lung lay bởi những màn kịch, bằng chứng xác thực và không thể chối cãi mới là điều ông tìm kiếm. Vị Sứ giả này dường như ngầm đánh giá cao sự bình tĩnh và táo bạo của Lâm Dịch, dù chưa thể hiện ra mặt.

Quan Đại Nhân, ngồi thấp hơn Sứ giả một chút, là một câu chuyện hoàn toàn khác. Khuôn mặt ông, thường ngày hồng hào vì quyền lực, giờ tái xanh như tàu lá chuối, mồ hôi lấm tấm trên trán. Chòm râu dài, được chăm chút tỉ mỉ, dường như cũng rũ xuống vì gánh nặng lo âu. Ông tất nhiên biết về sự tham nhũng tràn lan của Trần Thị Gia Tộc, về sự bóc lột tàn nhẫn của chúng đối với dân thường. Nhưng để nó bị phơi bày một cách trắng trợn, bất ngờ như vậy, trước mặt một vị sứ giả hoàng gia, đó chính là cơn ác mộng đã trở thành hiện thực. Ông lén liếc nhìn Sứ giả một cách lo lắng, rồi quay sang Lâm Dịch, ánh mắt ẩn chứa một lời cầu xin sự kín đáo, dù ông biết rõ rằng sự kín đ��o giờ đây đã là một thứ xa xỉ không còn nữa. Ông sợ hãi sự trừng phạt từ triều đình nếu để vụ việc này bị phanh phui quá lớn, nhưng cũng sợ Trần Thị trả thù nếu ông không làm gì.

Lâm Dịch, ý thức rõ những ánh mắt đang đổ dồn vào mình, vẫn giữ được vẻ bình tĩnh đáng kinh ngạc. Tim hắn, dù đập một nhịp đều đặn của sự chờ đợi, không hề để lộ sự xáo trộn bên trong. Hắn hiểu rõ vị trí bấp bênh của mình. Mảnh giấy này, dù mạnh mẽ, chỉ là một món khai vị. Bữa tiệc thịnh soạn của bằng chứng, những lời khai của vô số dân làng bị oan ức, tấm mạng lưới phức tạp của sự dối trá của Trần Thị – đó mới là kho vũ khí thực sự của hắn. Nhưng để triển khai nó ngay bây giờ, một cách vội vàng, không có biện pháp bảo vệ thích hợp, sẽ giống như ném ngọc trai cho lợn, mạo hiểm không chỉ chiến thắng mà còn cả mạng sống của những người đã đặt niềm tin vào hắn. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* hắn tự nhủ, *và sinh tồn không chỉ là cho riêng ta, mà còn là cho những người đi theo ta. Một sai lầm nhỏ lúc này cũng có thể khiến tất cả tan tành.*

Hắn hít một hơi thật sâu, từ tốn, cho phép sự im lặng kéo dài thêm một khoảnh khắc nữa, để những lời buộc tội ban đầu của hắn thấm sâu vào tâm trí của những người có mặt. Rồi, với ánh mắt kiên định, hắn nhìn thẳng vào Sứ giả, giọng hắn, vẫn trong trẻo và vang vọng, một lần nữa xuyên qua bầu không khí căng thẳng.

“Bẩm Sứ giả đại nhân,” Lâm Dịch bắt đầu, giọng điệu vừa cung kính vừa kiên quyết, đôi mắt hắn không hề nao núng khi đối diện với Sứ giả. “Hạ dân không dám vu khống bất kỳ ai, và cũng không dám mạo phạm trước mặt các bậc quan trên. Những gì hạ dân trình bày, đều là sự thật đã và đang diễn ra tại vùng biên thùy này. Mảnh giấy này, như hạ dân đã nói, chỉ là một phần nhỏ, một vết nứt trên tảng băng chìm của tội ác mà Trần Thị Gia Tộc đã gây ra. Chúng đã dùng quyền lực để chèn ép dân lành, cướp đoạt mồ hôi nước mắt của họ, đẩy họ vào đường cùng chỉ để độc chiếm lợi nhuận, điển hình là việc phong tỏa Linh Dược Cốc, tước đoạt nguồn sống của dân làng Sơn Cước, khiến bao nhiêu gia đình rơi vào cảnh đói rét, bệnh tật. Đây không chỉ là hành vi tham lam, mà là sự tàn bạo, vô nhân tính.”

Hắn dừng lại, ánh mắt sắc bén lướt qua gương mặt của các quan chức đang ngồi, dừng lại một chút ở Trần Thị Gia Chủ đang lắp bắp và Lý Quản Sự đang co rúm lại. Một thoáng khinh bỉ, nhanh chóng bị che giấu, lướt qua đôi mắt hắn. “Để vạch trần toàn bộ sự thật, để những hành vi sai trái được phơi bày rõ ràng trước ánh sáng công lý, hạ dân cần có thời gian để tập hợp và trình bày đầy đủ các nhân chứng và vật chứng liên quan. Những nhân chứng này, thưa đại nhân, là những người dân thường yếu thế, đã phải chịu đựng sự áp bức bóc lột của Trần Thị Gia Tộc suốt nhiều năm qua. Họ là những người không có tiếng nói, không có thế lực. An nguy của họ, nếu họ dám đứng ra làm chứng, là điều tối quan trọng. Hạ dân kính mong Sứ giả đại nhân và các vị quan trên có thể đảm bảo sự an toàn cho họ, để họ không phải chịu thêm bất kỳ sự đe dọa hay trả thù nào nữa.”

Hắn nhấn mạnh cụm từ “an nguy của họ,” để lời đe dọa ngầm của sự trả thù từ Trần Thị lơ lửng trong không khí. Đây không chỉ là một yêu cầu xin thêm thời gian; đây là một nước cờ khôn ngoan, đặt gánh nặng trách nhiệm về sự an toàn của các nhân chứng lên vai của sứ giả hoàng gia và các quan chức địa phương. Nếu họ thực sự muốn công lý, thì trước hết họ phải đảm bảo phương tiện để công lý được thực thi một cách an toàn. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* Lâm Dịch nghĩ, *và đôi khi, tri thức là biết cách đặt câu hỏi đúng vào thời điểm quan trọng nhất, khiến đối phương phải tự mình đưa ra quyết định có lợi cho ta, mà không hề nhận ra sự sắp đặt.*

Quan Đại Nhân, hiểu được ý tứ của Lâm Dịch, hắng giọng một cách lo lắng. Ông hiểu rõ sự cân bằng tinh tế đang bị phá vỡ. Bác bỏ Lâm Dịch ngay lập tức sẽ là bỏ qua một lời buộc tội nghiêm trọng được đưa ra công khai, trước mặt Sứ giả. Tuy nhiên, cho phép hắn tiếp tục lại có nghĩa là đối đầu trực diện với Trần Thị, một gia tộc có gốc rễ sâu xa và ảnh hưởng rộng lớn. Tuy nhiên, sự hiện diện của Sứ giả đã thay đổi mọi thứ. Triều đình có lợi ích trong việc duy trì trật tự và trừng phạt tham nhũng, đặc biệt khi nó đe dọa sự ổn định của một vùng biên cương nhạy cảm.

“Lời của Lâm Dịch… quả thật có lý,” Quan Đại Nhân lắp bắp, giọng vẫn còn run rẩy, nhưng đã lấy lại được chút vẻ chính thức. Ông thận trọng liếc nhìn Sứ giả, tìm kiếm sự chấp thuận. “Việc điều tra tội trạng cần phải kỹ lưỡng, đặc biệt là khi liên quan đến sự an toàn của dân chúng. Nếu có nhân chứng, quả thật cần phải đảm bảo không ai bị Trần Thị Gia Tộc… làm hại hoặc bịt miệng trước khi họ kịp nói ra sự thật.” Ông cố tình để lời đe dọa không nói ra hết, nhưng ý nghĩa thì đã rõ ràng, và ông biết Sứ giả chắc chắn đã hiểu.

Sứ giả hoàng gia lắng nghe chăm chú, vẻ mặt không thể đọc được. Ông quan sát sự điềm tĩnh của Lâm Dịch, sự thẳng thắn của hắn, và trọng lượng chiến lược trong từng lời nói. Chàng trai trẻ này, ông thầm nghĩ, không phải là một dân làng bình thường. Có một sự sắc sảo, một sự táo bạo có tính toán trong phong thái của hắn, nói lên nhiều điều hơn là chỉ sự phẫn nộ chính đáng. Rõ ràng, hắn đang chơi một ván cờ dài, cẩn thận sắp đặt từng quân cờ. Sứ giả hiểu rõ lời thách thức ngầm: nếu triều đình thực sự quan tâm đến công lý, thì họ phải cung cấp phương tiện để công lý được thực hiện một cách an toàn và công khai.

Sau một khoảnh khắc trầm ngâm kéo dài, trong đó sự căng thẳng trong đại điện dường như càng siết chặt hơn, Sứ giả cuối cùng cũng cất lời, giọng ông trầm ấm và uy quyền, xé tan sự im lặng như một lưỡi kiếm sắc bén.

“Ta đã nghe rõ lời của ngươi, thiếu niên,” Sứ giả hoàng gia phán, ánh mắt sắc lạnh quét qua Trần Thị Gia Chủ, khiến hắn ta rùng mình đến tận xương tủy. “Việc điều tra tội trạng, đặc biệt là những việc liên quan đến sự bóc lột dân lành, là trọng trách của triều đình. Nếu những gì ngươi nói là sự thật, thì đây không chỉ là sự bất công nhỏ, mà là sự mục ruỗng của căn cơ xã tắc, là sự thách thức trắng trợn đến uy tín của Thiên triều, và ta sẽ không dung thứ.”

Ông sau đó quay sang Quan Đại Nhân, giọng điệu trở nên cứng rắn hơn, không còn chút khoan nhượng. “Quan Đại Nhân, ta lệnh cho ngươi, trong vòng ba ngày tới, phải đảm bảo an toàn tuyệt đối cho thiếu niên Lâm Dịch này và tất cả những nhân chứng mà hắn sẽ triệu tập. Bất kỳ sự quấy nhiễu, đe dọa, hay hành động trả đũa nào nhắm vào họ đều sẽ bị coi là chống đối triều đình, và kẻ gây ra sẽ phải chịu hình phạt thích đáng, dù hắn là ai, có quyền thế đến đâu. Ngươi phải cử người canh gác chặt chẽ, và đảm bảo Lâm Dịch có thể tự do tập hợp bằng chứng mà không gặp bất kỳ cản trở nào từ bất kỳ thế lực nào. Đại Hội này sẽ tạm hoãn việc xét xử toàn diện trong ba ngày. Ngươi đã rõ chưa?”

Quan Đại Nhân, dù vẫn còn tái mét, cúi đầu thật sâu, một thoáng nhẹ nhõm pha lẫn lo lắng tột độ hiện rõ trên khuôn mặt ông. “Bẩm Sứ giả đại nhân, hạ quan đã rõ. Hạ quan sẽ lập tức thi hành mệnh lệnh một cách nghiêm ngặt nhất, không dám sai sót nửa lời.” Ông biết rằng mệnh lệnh này đã đặt ông vào một tình thế cực kỳ khó khăn, kẹt giữa cơn thịnh nộ của hoàng gia và quyền lực trả thù của Trần Thị, nhưng ông không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tuân thủ triệt để.

Trần Thị Gia Chủ, nghe thấy sắc lệnh của Sứ giả, dường như xẹp xuống. Cơn giận ban đầu của hắn nhường chỗ cho một nỗi sợ hãi lạnh lẽo, có tính toán. Hắn cố gắng phản đối, lắp bắp những lời vô tội, nhưng Sứ giả chỉ giơ tay lên, ra hiệu im lặng với một cử chỉ uy quyền không thể nghi ngờ. Lý Quản Sự, thấy cục diện xoay chuyển quá nhanh và bất lợi, khôn ngoan giữ im lặng, mắt dán chặt xuống sàn nhà, hy vọng trở nên vô hình, như một con chuột trong xó bếp.

Lâm Dịch cúi đầu một cách khiêm tốn. “Tạ ơn Sứ giả đại nhân đã minh xét. Hạ dân xin hứa sẽ không làm ngài thất vọng, sẽ mang đến toàn bộ sự thật để ánh sáng công lý được soi rọi.” Hắn biết, ba ngày là đủ. Đủ để Trần Thị Gia Tộc hoảng loạn, đủ để chúng mắc sai lầm, và đủ để hắn tung ra đòn chí mạng. Cơn bão đã chính thức bắt đầu, và hắn đã có được lợi thế đầu tiên, một chiến thắng nhỏ nhưng mang ý nghĩa cực kỳ quan trọng về mặt chiến lược. Hắn cảm thấy một sự hài lòng âm thầm, khi kế hoạch của mình đang từng bước được triển khai đúng như dự liệu, từng quân cờ đang di chuyển trên bàn cờ lớn mà hắn đã bày ra.

***

Màn đêm buông xuống Thôn Làng Sơn Cước, mang theo một sự tĩnh mịch sâu lắng đến lạ kỳ. Không trăng, những ngôi sao lấp lánh như những hạt bụi bạc rải trên tấm thảm nhung đen tuyền của bầu trời, chiếu rọi một cách yếu ớt xuống những mái nhà tranh tre. Gió nhẹ luồn qua những tán cây cổ thụ quanh làng, tạo nên âm thanh rì rào như tiếng thì thầm của những linh hồn cổ xưa, kể lại những câu chuyện của đất trời. Tiếng côn trùng rả rích từ những bụi rậm xung quanh, hòa vào bản giao hưởng của đêm, tạo nên một không khí vừa yên bình vừa ẩn chứa sự bí ẩn, đôi khi lại gợi lên cảm giác cô độc giữa mênh mông vũ trụ. Mùi ẩm của đất, xen lẫn hương cỏ dại và khói bếp đã tắt từ lâu, phảng phất trong không khí lạnh lẽo cuối thu, len lỏi vào từng ngóc ngách của làng, nhắc nhở về sự khắc nghiệt của cuộc sống nơi biên thùy.

Trong căn nhà đơn sơ của Lâm Dịch, một ngọn đèn dầu leo lét là nguồn sáng duy nhất, hắt những vệt sáng vàng vọt lên vách tường đất nung và những khuôn mặt căng thẳng, đầy vẻ suy tư. Trần Nhị Cẩu, Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Lão Hồ ngồi quây quần trên chiếc chiếu cũ kỹ trải giữa nhà, đôi mắt họ không rời khỏi Lâm Dịch, người đang cẩn thận trải rộng một tấm bản đồ sơ sài của thị trấn và một vài cuộn giấy ghi chép đã sờn cũ trên mặt bàn gỗ ọp ẹp. Mặc dù là đêm khuya, không ai trong số họ tỏ ra mệt mỏi hay buồn ngủ; sự cấp bách và tầm quan trọng của tình hình đã xua tan mọi cảm giác uể oải. Bầu không khí trong phòng không quá nặng nề, nhưng lại đặc quánh một sự nghiêm túc, một sự tập trung đến nghẹt thở, mỗi người đều cảm nhận được gánh nặng của nhiệm vụ sắp tới.

Lâm Dịch, dù đã trải qua một ngày căng thẳng tột độ tại Đại Hội Quan Trường, nơi hắn đã trực tiếp đối đầu với thế lực cường hào và cả hệ thống quan trường, vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Khuôn mặt thanh tú của hắn, giờ đây được soi rõ bởi ánh đèn dầu, hiện lên vẻ trầm tư sâu sắc, đôi khi có chút mệt mỏi nhưng không hề nao núng. Đôi mắt hắn, sâu thẳm và sắc bén, phản chiếu ánh sáng yếu ớt, dường như đang nhìn xuyên thấu vào những lớp lang phức tạp của kế hoạch sắp tới, tính toán từng đường đi nước bước, từng hậu quả có thể xảy ra. Hắn không còn mặc bộ trang phục đơn giản đã đến thị trấn, mà đã thay bằng bộ đồ ở nhà thường ngày, chiếc áo vải thô đã sờn vai, càng làm nổi bật sự gầy gò của thân hình. Một thoáng hoài niệm lướt qua tâm trí hắn, về những đêm khuya thức trắng bên máy tính, phân tích dữ liệu, vạch ra chiến lược cho những dự án lớn. Giờ đây, thay vì những con số và biểu đồ phức tạp, hắn đang đối mặt với những mạng người, những số phận, và sự tàn khốc của một xã hội cổ đại, nơi mà một sơ suất nhỏ có thể phải trả giá bằng máu.

“Chúng ta đã có ba ngày,” Lâm Dịch bắt đầu, giọng hắn trầm thấp, khẽ khàng, nhưng mỗi từ đều rõ ràng và chứa đầy sức nặng, như sợ làm vỡ tan sự yên tĩnh bao trùm căn phòng. “Sứ giả hoàng gia đã ra lệnh đảm bảo an toàn cho chúng ta và các nhân chứng. Đó là một lợi thế không nhỏ, một tấm lá chắn tạm thời mà chúng ta phải tận dụng tối đa. Nhưng nó cũng là con dao hai lưỡi. Bởi vì, mệnh lệnh đó sẽ khiến Trần Thị Gia Tộc trở nên điên cuồng và nguy hiểm hơn gấp bội. Chúng sẽ tìm mọi cách để phá hoại, để bịt miệng chúng ta, dù không dám công khai.” Hắn ngừng một lát, ánh mắt sắc bén quét qua từng người bạn đồng hành, tìm kiếm sự thấu hiểu và sự sẵn sàng trong đôi mắt họ.

“Trần Thị Gia Tộc chắc chắn sẽ không ngồi yên. Lệnh của Sứ giả chỉ có thể kiềm chế hành động công khai của chúng, ngăn chúng không dám manh động giữa ban ngày ban mặt, nhưng những chiêu trò bẩn thỉu, những hành động ngầm, thì chúng sẽ không từ bất kỳ thủ đoạn nào để bịt miệng chúng ta, bịt miệng những người dám đứng lên làm chứng. Chúng ta phải đi trước một bước, không chỉ trong việc tập hợp bằng chứng mà còn trong việc đối phó với sự phản kháng ngầm, những âm mưu hèn hạ của chúng.” Lâm Dịch khẽ nhíu mày, hình dung những kịch bản xấu nhất có thể xảy ra. Sự kiên cường của con người trong nghịch cảnh đôi khi được tôi luyện từ việc đối mặt trực diện với nỗi sợ hãi, và Lâm Dịch đã quen với điều đó.

Vương Đại Trụ, vóc dáng vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch gần một cái đầu, ngồi khoanh tay, vẻ mặt chất phác nhưng kiên định. Những vết sẹo nhỏ trên má hắn, do tai nạn hồi nhỏ, càng làm tăng thêm vẻ từng trải và sự từng trải của một người nông dân gắn bó với đất đai. “Đại ca nói đúng. Bọn chó má Trần Thị đó, ta biết tỏng. Chúng nó sẽ không bao giờ chịu thua dễ dàng đâu, đặc biệt là khi đã bị vạch mặt trước Sứ giả. Cứ để việc bảo vệ làng và những người làm chứng cho ta lo. Kẻ nào dám bén mảng đến đây, dù là chó săn của Trần Thị hay bất kỳ kẻ nào khác, ta sẽ cho chúng biết tay!” Giọng hắn to, rõ ràng, dù đã cố gắng hạ thấp âm lượng, vẫn vang vọng trong không gian nhỏ hẹp, mang theo sự cương trực và lòng trung thành tuyệt đối. Hắn nắm chặt nắm đấm, biểu lộ sự sẵn sàng chiến đấu, đôi mắt rực cháy ý chí bảo vệ.

Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn và lanh lợi, gật đầu lia lịa. “Đại ca cứ dặn, Nhị Cẩu quyết không phụ lòng! Cần dò la tin tức, hay theo dõi bọn chúng, Nhị Cẩu có thể làm tốt nhất! Bọn chúng có trăm phương nghìn kế, Nhị Cẩu sẽ có cách để nắm được mọi động tĩnh, để chúng không kịp trở tay.” Hắn luôn tràn đầy năng lượng và lòng trung thành tuyệt đối với Lâm Dịch, như một chú chó nhỏ đầy nhiệt huyết, sẵn sàng lao vào lửa.

Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ tự nhiên và vết sẹo trên lông mày, trầm tĩnh hơn. Hắn không nói nhiều, nhưng ánh mắt kiên định cho thấy sự quyết tâm. “Ta đã nói chuyện với vài người từng bị Hắc Sa Bang chèn ép, những người đã mất mát vì chúng. Bọn chúng cũng đang tìm cơ hội để trả thù, để đòi lại công bằng. Nếu có thể, ta sẽ đưa họ đến làm chứng, nhưng phải đảm bảo an toàn cho họ. Kế hoạch này của đại ca, chính là cơ hội để những kẻ yếu thế như chúng ta vùng lên, để thanh toán nợ cũ với cả Trần Thị và Hắc Sa Bang.” Giọng Lý Hổ trầm khàn, mang theo sự quyết tâm sắt đá, một lời hứa không thể lay chuyển. Sự nhắc đến Hắc Sa Bang như một làn gió lạnh thổi qua căn phòng, gợi nhắc về một thế lực khác, nguy hiểm không kém Trần Thị Gia Tộc, và ngụ ý rằng cuộc chiến này có thể sẽ kéo theo nhiều lực lượng ngầm hơn Lâm Dịch dự tính ban đầu, mở rộng ra ngoài phạm vi thị trấn nhỏ bé này.

Lão Hồ, với mái tóc bạc phơ như sương tuyết và đôi mắt tinh anh nheo lại, vuốt vuốt chòm râu bạc. Ông là người duy nhất trong số họ đã trải qua nhiều thăng trầm của cuộc đời, chứng kiến bao nhiêu biến cố ở vùng biên thùy này. “Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Sứ giả hoàng gia tuy ra lệnh bảo vệ, nhưng lòng người khó đoán, và triều đình có những luật lệ, quy tắc riêng. Chúng ta phải thận trọng trong từng bước đi, không thể để lộ sơ hở. Việc trình bày phải có đầu có cuối, lời lẽ phải đanh thép nhưng cũng cần khéo léo, phải đúng trọng tâm, để Sứ giả không cảm thấy chúng ta đang gây rối hay lợi dụng sự kiện, mà là đang giúp ngài phơi bày sự thật, củng cố uy quyền của triều đình.” Lão Hồ nói, giọng chậm rãi, mỗi lời đều mang theo sự sâu sắc của kinh nghiệm và trí tuệ, như một dòng chảy êm đềm nhưng chứa đựng sức mạnh ngầm.

Lâm Dịch gật đầu, tán thành lời Lão Hồ. “Lão Hồ nói rất đúng. Chúng ta không chỉ cần bằng chứng, mà còn cần cách trình bày nó. Một câu chuyện mạch lạc, thuyết phục, không kẽ hở, đủ sức đánh đổ mọi lời chối cãi của Trần Thị. Đó là lúc *tri thức là vũ khí mạnh nhất* được phát huy, không phải là vũ lực hay quyền thế. Và quan trọng nhất, chúng ta phải đảm bảo không ai trong chúng ta bị tổn hại. Đây không chỉ là thắng lợi, mà còn là sự an toàn cho tất cả chúng ta, cho gia đình chúng ta, và cho cả Thôn Làng Sơn Cước này, để chúng ta có thể tiếp tục sống một cuộc sống yên bình mà chúng ta đã vất vả xây dựng.” Hắn đặt ngón tay lên tấm bản đồ, chỉ vào những địa điểm quan trọng, những con đường mòn, những vị trí chiến lược mà hắn đã nghiên cứu kỹ lưỡng, đã chuẩn bị từ rất lâu trong "Cẩm Nang Kế Sách" của mình.

“Trần Nhị Cẩu, ngươi và Lý Hổ,” Lâm Dịch phân công, giọng hắn trở nên dứt khoát, ra lệnh, không cho phép bất kỳ sự nghi ngờ nào. “Nhiệm vụ của các ngươi là liên lạc với tất cả những người mà chúng ta đã ghi nhận là nạn nh��n của Trần Thị Gia Tộc. Hãy giải thích cho họ về lệnh của Sứ giả, trấn an họ, và đưa họ về đây một cách an toàn nhất. Tuyệt đối không được để lộ tung tích, và phải dùng những con đường ngầm, những lối mòn ít người qua lại, tránh mọi sự theo dõi của bọn Trần Thị. Đồng thời, hãy tìm thêm những người từng bị Hắc Sa Bang chèn ép như Lý Hổ đã nói. Nếu chúng có thể cung cấp thêm bằng chứng, chúng ta sẽ có thêm một át chủ bài, một mũi nhọn sắc bén có thể chọc thủng lớp vỏ bọc của cả hai thế lực. Nhớ kỹ, cẩn trọng là trên hết. Ta không muốn bất kỳ ai trong số các ngươi gặp nguy hiểm, bởi vì mỗi người đều là một phần không thể thiếu của kế hoạch này, mỗi người đều có giá trị sống còn.”

“Đại ca yên tâm! Nhị Cẩu sẽ làm đến nơi đến chốn, không để đại ca thất vọng!” Trần Nhị Cẩu đáp lời, đôi mắt lanh lợi lóe lên sự quyết tâm. Lý Hổ chỉ gật đầu mạnh mẽ, một sự cam kết thầm lặng nhưng đầy trọng lượng, bàn tay nắm chặt chuôi dao găm bên hông.

Lâm Dịch quay sang Vương Đại Trụ. “Đại Trụ, ngươi hãy tổ chức dân làng thành các nhóm tuần tra, canh gác cẩn mật xung quanh Thôn Làng Sơn Cước. Đặc biệt là những lối vào chính và các con đường mòn bí mật xuyên rừng. Bất kỳ kẻ lạ mặt nào tiếp cận làng đều phải bị chặn lại và thẩm vấn kỹ lưỡng. Chúng ta không thể coi thường khả năng Trần Thị sẽ cử sát thủ hoặc tay sai đến để bịt miệng nhân chứng, hoặc thậm chí là làm hại gia đình chúng ta, những người thân yêu nhất của chúng ta. Hãy đảm bảo tất cả các gia đình có nhân chứng đều được bảo vệ chặt chẽ. Có thể sắp xếp cho họ ở tập trung một chỗ an toàn nhất trong làng, dưới sự canh gác của những người mạnh mẽ, đáng tin cậy nhất. Đây là nhiệm vụ bảo vệ sinh mạng, không thể lơ là.” Hắn nhìn vào đôi mắt kiên định của Đại Trụ, biết rằng nhiệm vụ này đòi hỏi sự dũng cảm và trách nhiệm cao, một trách nhiệm mà Đại Trụ sẵn sàng gánh vác.

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ, khuôn mặt chất phác hiện rõ vẻ nghiêm túc. “Yên tâm, Đại ca. Làng này là nhà của chúng ta, không ai được phép làm loạn. Ta sẽ tổ chức anh em cho thật chu đáo, không để một con ruồi nào lọt qua, không một bóng ma nào dám bén mảng.”

Cuối cùng, Lâm Dịch nhìn Lão Hồ, ánh mắt chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối. “Lão Hồ, kinh nghiệm và sự tinh tường của ông là vô giá trong lúc này. Chúng ta cần ông giúp sắp xếp các bằng chứng và lời khai theo một trình tự logic, khoa học, dễ hiểu nhất cho Sứ giả hoàng gia. Đồng thời, hãy chuẩn bị các kịch bản đối phó với những lời phản bác, lật lọng, và thậm chí là những lời vu khống ngược lại của Trần Thị Gia Tộc. Chúng sẽ không chỉ chối cãi, mà còn có thể tìm cách bôi nhọ danh dự của chúng ta, bóp méo sự thật để thoát tội. Chúng ta phải có câu trả lời cho mọi chiêu trò của chúng, phải đoán trước mọi bước đi của chúng.”

Lão Hồ gật đầu, trầm ngâm. “Ta sẽ làm hết sức mình. Triều đình có những quy tắc của triều đình. Chúng ta phải tuân theo, nhưng cũng phải biết cách lợi dụng nó. Một câu chuyện được kể đúng lúc, đúng chỗ, có sức nặng hơn ngàn lời biện bạch, và sẽ khắc sâu vào tâm trí của người nghe.”

Lâm Dịch khẽ thở dài, nhưng trong mắt hắn không có vẻ mệt mỏi, ch�� có sự tập trung cao độ và một ngọn lửa quyết tâm cháy bỏng, như ngọn lửa của chiếc đèn dầu đang leo lét. “Đây không chỉ là cuộc chiến vì Linh Dược Cốc, mà là cuộc chiến để đòi lại công bằng cho tất cả những người dân đã bị Trần Thị Gia Tộc chèn ép, để họ không còn phải sống trong sợ hãi và áp bức. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* nhưng chúng ta có quyền và nghĩa vụ đấu tranh để giành lấy nó, để tạo ra một thế giới công bằng hơn cho chính mình và cho thế hệ sau, một thế giới nơi những người lương thiện không bị chà đạp.”

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm vẫn bao phủ dày đặc, nhưng phía chân trời xa xăm, một vệt sáng mờ ảo của bình minh sắp ló dạng, báo hiệu một ngày mới, một khởi đầu mới, một cuộc chiến mới. *Thời gian không còn nhiều,* hắn nghĩ. Ba ngày, một khoảng thời gian ngắn ngủi nhưng đủ để định đoạt số phận của rất nhiều người, của cả một vùng biên thùy. Hắn cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm đè nặng lên vai, nhưng cũng cảm thấy một ngọn lửa quyết tâm bùng cháy mạnh mẽ trong lồng ngực. Hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ không cho phép những người đã tin tưởng hắn phải chịu thêm bất công nào nữa.

Trong ánh đèn dầu leo lét, Lâm Dịch cúi xuống tấm bản đồ, một lần nữa rà soát lại từng chi tiết nhỏ nhất, từng mũi tên, từng ký hiệu mà hắn đã vẽ. Ngoài kia, tiếng gió vẫn rì rào, tiếng côn trùng vẫn rả rích, nhưng trong căn phòng nhỏ ấy, một kế hoạch lớn, một mưu kế đỉnh cao, đang được bố cục từng bước, từng bước một, sẵn sàng cho một cuộc thẩm phán công khai mà cả vùng biên thùy này chưa từng chứng kiến. Ánh mắt Lâm Dịch lóe lên một tia sáng sắc bén, như một con đại bàng đang chuẩn bị sải cánh bay vào cơn bão, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách để bảo vệ những giá trị và con người mà hắn trân trọng. Hắn biết, trận chiến lớn nhất của cuộc đời mình, chỉ mới bắt đầu.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free