Lạc thế chi nhân - Chương 270: Lời Thách Thức Công Khai: Khai Màn Đại Hội
Màn đêm buông xuống trên Dinh thự Trần Thị, mang theo một vẻ tĩnh mịch đầy bất an, che giấu những bí mật kinh hoàng sắp bị phơi bày. Tiếng gió đêm rít qua khe cửa, như một lời tiên tri về những biến động dữ dội. Trần Thị Gia Chủ ngồi trong thư phòng, đôi mắt híp lại đầy toan tính, còn Lý Quản Sự cúi đầu vâng dạ, lén lút rút lui trong bóng tối. Nhưng nơi khác, trong một căn phòng nhỏ bé và thô sơ hơn rất nhiều ở Thôn Làng Sơn Cước, ánh đèn dầu vẫn leo lét, soi rõ khuôn mặt trầm tư của Lâm Dịch cùng những đồng minh thân cận nhất của hắn. Cuộc đối đầu đã được định đoạt, và không khí căng thẳng bao trùm tất cả.
Bình minh hé rạng, rải những tia nắng vàng nhạt lên những mái nhà tranh vách đất của Thôn Làng Sơn Cước. Một ngày mới bắt đầu, nhưng không giống bất kỳ ngày nào khác. Hôm nay là ngày Đại Hội Quan Trường, ngày Lâm Dịch đã chọn để đặt cược tất cả. Hắn đứng giữa sân, nhìn đoàn người đã tập hợp. Trần Nhị Cẩu, Vương Đại Trụ, Lý Hổ, Lão Hồ, mỗi người một vẻ, nhưng cùng chung một ánh mắt kiên định. Lâm Dịch khoác lên mình bộ y phục vải thô đã được giặt giũ cẩn thận, không quá nổi bật nhưng cũng không đến nỗi cũ nát. Dù thân hình hắn vẫn còn gầy gò, hơi xanh xao do thiếu ăn và lao động vất vả, nhưng khuôn mặt thanh tú ấy lại toát lên một vẻ trầm tư, điềm tĩnh lạ thường. Đôi mắt sâu thẳm của hắn ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại, giờ đây lại càng thêm kiên nghị. Tóc đen bù xù được buộc gọn gàng đơn giản, không chút kiểu cách.
“Đại ca, nhiều người thật! Cả đời ta chưa thấy trấn mình náo nhiệt thế này!” Trần Nhị Cẩu thốt lên, đôi mắt sáng ngời, nhanh nhẹn lướt qua những gương mặt lạ lẫm đang tò mò nhìn về phía họ. Hắn vẫn giữ vẻ ngây ngô thường ngày, nhưng ẩn sâu bên trong là sự lo lắng khó tả. Hắn biết, hôm nay không phải là một ngày bình thường.
Lý Hổ đứng cạnh, thân hình vạm vỡ, cao lớn, vẻ mặt hung dữ thường ngày nay càng thêm nghiêm túc. Vết sẹo nhỏ trên lông mày hắn như một dấu ấn của những trận chiến đã qua, báo hiệu sự sẵn sàng cho cuộc chiến sắp tới. “Bọn chó săn của Trần Thị cũng nhiều hơn ngày thường. Cần cẩn thận.” Giọng hắn trầm đục, đầy cảnh giác, đôi mắt quét ngang quét dọc như một con sói đang săn mồi, dò xét từng góc phố, từng bóng người. Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ không kém, khuôn mặt chất phác với vết sẹo nhỏ trên má, gật đầu đồng tình. Hắn nắm chặt chuôi dao giấu trong tay áo, kiên định như một tảng đá.
Lão Hồ, với lưng còng và tóc bạc phơ, chậm rãi bước tới, đôi mắt tinh anh nheo lại dưới ánh nắng sớm. “Lần này, chúng ta đang đối đầu với cả một cái cây cổ thụ ăn sâu bén rễ. Dù đã có chuẩn bị kỹ càng, nhưng vẫn không thể lường hết được mọi biến số.” Giọng lão trầm tĩnh, nhưng ánh mắt ẩn chứa một nỗi lo lắng ngầm. Lão đã sống đủ lâu để hiểu rõ sự tàn khốc của quyền lực.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, hắn biết tất cả đều lo lắng, nhưng hắn không thể để sự lo lắng đó lấn át. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của đất ẩm và khói bếp lan tỏa trong không khí buổi sớm. Cái cảm giác chân thực này, cái môi trường khắc nghiệt này, đã tôi luyện hắn thành một con người khác. *Cơ hội này, không thể bỏ lỡ.* Hắn tự nhủ. Đây là canh bạc lớn nhất từ trước đến nay, không chỉ của riêng hắn, mà còn của cả Thôn Làng Sơn Cước, của những người dân nghèo đã bị Trần Thị Gia Tộc áp bức suốt bao năm qua. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và hắn đã chuẩn bị vũ khí của mình một cách kỹ lưỡng nhất có thể.
Đoàn người chậm rãi tiến vào thị trấn. Không khí trong thị trấn quả thực khác hẳn ngày thường. Các con đường chính đã được quét dọn sạch sẽ đến lạ, không còn rác rưởi hay bùn đất như mọi khi. Từng hàng cờ xí rực rỡ màu sắc treo rợp trên các mái hiên, bay phấp phới trong làn gió nhẹ, tạo nên một khung cảnh trang trọng hiếm thấy. Những âm thanh quen thuộc của chợ búa, tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, nay đã bị thay thế bằng những tiếng xôn xao nhỏ nhẹ, những lời thì thầm to nhỏ. Ánh mắt của người dân và các thương nhân đều hướng về phía chính điện, nơi Đại Hội Quan Trường sắp diễn ra. Họ tò mò, họ lo lắng, và trên hết, họ mang theo một chút hy vọng mong manh, rằng có thể, hôm nay sẽ có điều gì đó thay đổi.
Lâm Dịch bước đi giữa dòng người, vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng nội tâm hắn lại là một cỗ máy đang vận hành với tốc độ cao. Hắn quan sát mọi thứ: những gương mặt mới, những ánh mắt dò xét, những thái độ e dè. Hắn nhận ra vài tên tay sai của Trần Thị lảng vảng xung quanh, ánh mắt sắc lạnh và đầy cảnh giác. Hắn trao đổi ánh mắt với các đồng minh, ra hiệu giữ bình tĩnh và cảnh giác cao độ. Vương Đại Trụ và Lý Hổ khẽ gật đầu, thân hình vạm vỡ của họ tạo thành một bức tường vững chắc xung quanh Lâm Dịch và Lão Hồ. Trần Nhị Cẩu, dù vẫn còn chút tò mò, cũng đã nhanh chóng lấy lại sự tập trung, đôi mắt lanh lợi liên tục quan sát xung quanh.
Khi đoàn người của Lâm Dịch đi ngang qua Quán Ăn Đại Phong, Cố lão bản, với thân hình tròn trĩnh và khuôn mặt luôn tươi cười, vội vã bước ra. Đôi mắt ti hí của ông ta lóe lên vẻ tinh tường và đầy ngạc nhiên khi nhìn thấy Lâm Dịch.
“Lâm thiếu gia, ngài đến rồi!” Cố lão bản khẽ cúi chào, giọng nói đầy cung kính nhưng cũng không kém phần tò mò. “Đại hội hôm nay quả là long trọng chưa từng thấy. Ngài... ngài đã chuẩn bị kỹ càng chứ?”
Lâm Dịch khẽ cười, một nụ cười nhạt nhưng đầy tự tin. “Cố lão bản quá khen. Mọi việc đã được chuẩn bị đâu vào đấy. Chỉ mong sự thật được phơi bày.” Hắn nói, ánh mắt lướt qua vẻ mặt dò xét của Cố lão bản, người mà hắn biết là một nguồn tin tức quý giá và một người có khả năng nhìn xa trông rộng. *Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người.* Câu nói của Lão Hồ lại vang vọng trong đầu hắn. Cố lão bản là người đứng trung lập, nhưng sự tò mò và thán phục của ông ta đối với Lâm Dịch đã dần nghiêng về phía hắn.
Cố lão bản gật đầu, đôi mắt ti hí lấp lánh. “Lão phu tin tưởng vào Lâm thiếu gia. Chúc ngài mọi sự suôn sẻ.” Ông ta nói, rồi quay lại nhìn theo bóng Lâm Dịch đang dần khuất, trong lòng dâng lên một sự háo hức khó tả. Ông đã chứng kiến không ít kẻ ngã ngựa vì Trần Thị, nhưng Lâm Dịch lại mang đến một cảm giác khác biệt. Sự điềm tĩnh, mưu trí và lòng dũng cảm của thiếu niên này quả thực khiến người ta phải nể phục. Ông không biết kết cục sẽ ra sao, nhưng ông biết, hôm nay, thị trấn này sẽ chứng kiến một sự kiện chưa từng có.
Đoàn người tiếp tục tiến bước, cảm nhận rõ hơn sự căng thẳng đang dâng lên trong không khí. Mỗi bước chân của Lâm Dịch đều vững vàng, dứt khoát. Hắn biết, phía trước là một trận chiến không tiếng súng, nhưng mức độ khốc liệt thì không hề kém cạnh. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng đôi khi, để sinh tồn một cách đúng nghĩa, người ta phải đứng lên đối mặt với bất công, phải đấu tranh cho lẽ phải. Hắn không mơ mộng làm anh hùng, nhưng hắn không thể đứng nhìn những người hắn yêu quý bị chà đạp.
Chính điện của thị trấn, một kiến trúc uy nghi với mái ngói cong vút và những cột gỗ lớn đã được chạm khắc tinh xảo, hiện ra trước mắt. Cánh cửa chính bằng gỗ lim nặng nề mở rộng, hé lộ một không gian rộng lớn bên trong. Mùi hương trầm thoang thoảng cùng mùi gỗ cũ và mùi vải mới từ những bộ quan phục hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm và có phần ngột ngạt. Bên trong, mọi thứ đã được sắp xếp vô cùng chỉnh tề. Các vị quan lại địa phương, với trang phục chỉnh tề và gương mặt mang vẻ lo âu hoặc tò mò, đã ngồi vào vị trí của mình, tạo thành hai hàng dài.
Trên bục cao nhất, giữa chính điện, Sứ giả hoàng gia ngồi ở ghế chủ tọa. Hắn là một người đàn ông trung niên, vóc dáng cao ráo, y phục gấm vóc sang trọng, từng đường nét trên khuôn mặt đều toát lên vẻ quý tộc và lạnh lùng. Đôi mắt hắn sắc bén, quét một lượt khắp đại điện, không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào. Ngồi bên cạnh là Quan Đại Nhân, một vị quan già với bộ râu dài và gương mặt nghiêm nghị, nhưng nét mặt ông ta lại căng thẳng hơn hẳn Sứ giả. Ông ta lo lắng, không chỉ cho bản thân mà còn cho cả cục diện sắp tới.
Phía bên phải bục, ở một vị trí nổi bật và cao hơn so với các quan lại khác, Trần Thị Gia Tộc đã an vị. Trần Thị Gia Chủ, với thân hình béo tốt và trang phục lụa là sang trọng, đang ngồi vắt chân, vẻ mặt đầy tự mãn và phô trương. Khuôn mặt tròn trịa, đôi mắt híp lại, hắn liếc nhìn khắp nơi với vẻ khinh thường. Bên cạnh hắn là Lý Quản Sự, dáng người gầy gò, lưng hơi khom, khuôn mặt đầy nếp nhăn và vẻ nịnh hót thường thấy. Hắn ăn mặc tương đối tươm tất, nhưng vẫn không che giấu được vẻ bần tiện cố hữu. Cả hai đều nở một nụ cười khẩy, như thể họ đã nắm chắc mọi thứ trong lòng bàn tay. Đám tùy tùng của Trần Thị Gia Tộc đứng phía sau, ra vẻ oai vệ.
Lâm Dịch và nhóm của hắn được xếp vào một hàng ghế ở phía hơi khuất, không quá gần bục chính, nhưng đủ để quan sát và được quan sát. Vị trí này có vẻ là một sự sắp đặt có chủ ý, nhằm hạ thấp vai trò của Lâm Dịch. Trần Thị Gia Chủ, khi ánh mắt hắn lướt qua Lâm Dịch, nụ cười khẩy trên môi càng thêm rõ ràng, ánh mắt hắn đầy vẻ khinh thường và chế giễu, như thể đang nhìn một con kiến không biết tự lượng sức mình.
Sứ giả hoàng gia khẽ vỗ tay một tiếng, âm thanh vang vọng khắp đại điện, kéo mọi sự chú ý về phía hắn. Giọng nói của hắn vang vọng, rõ ràng và đầy uy nghiêm: “Hôm nay, Đại Hạ triều cử ta đến đây để lắng nghe tình hình dân chúng, đặc biệt là các vấn đề ở vùng biên thùy trong bối cảnh loạn lạc. Ta mong rằng mọi người sẽ thẳng thắn, trình bày sự thật, để triều đình có thể đưa ra những phán quyết công bằng, giúp dân an cư lạc nghiệp.” Hắn nói, nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng, không bộc lộ một chút cảm xúc nào.
Quan Đại Nhân, nét mặt căng thẳng, vội vàng đứng lên, cung kính cúi chào Sứ giả, rồi bắt đầu trình bày sơ lược tình hình của vùng biên. Ông ta cố gắng dùng những lời lẽ hoa mỹ để che đậy những vấn đề nhức nhối, nhấn mạnh sự ổn định giả tạo và công lao của các thế gia địa phương. Khi Quan Đại Nhân vừa dứt lời, Trần Thị Gia Chủ lập tức đứng lên, nở một nụ cười tự mãn. Hắn chắp tay cung kính về phía Sứ giả, nhưng ánh mắt lại lướt qua Lâm Dịch với vẻ khiêu khích.
“Bẩm Sứ giả, Quan Đại Nhân, vùng biên chúng ta vẫn yên bình dưới sự quản lý của hạ quan và các thế gia địa phương, tuy đôi lúc có vài kẻ tiểu nhân gây rối, gieo rắc tin đồn thất thiệt, làm mất lòng tin của dân chúng vào triều đình và các bậc trưởng lão.” Giọng hắn the thé, đầy vẻ tự mãn, lời lẽ ẩn ý nhắm thẳng vào Lâm Dịch. Hắn tiếp tục ca ngợi công đức của Trần Thị, nói về những đóng góp của gia tộc cho vùng biên, về sự thịnh vượng mà họ đã mang lại. Hắn cố gắng xây dựng một bức tranh hoàn hảo về một vùng đất yên bình, giàu có dưới sự lãnh đạo của Trần Thị, đồng thời bôi nhọ bất kỳ ai dám đứng lên chống đối. Lý Quản Sự đứng bên cạnh, liên tục gật đầu phụ họa, khuôn mặt đầy vẻ nịnh hót.
Lâm Dịch vẫn ngồi yên, quan sát. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự căng thẳng trong không khí như chạm được. Tay hắn khẽ siết chặt, nhưng bên ngoài, hắn vẫn giữ vẻ bình thản đến lạ. *Ngươi muốn chơi trò mèo vờn chuột sao? Ta sẽ cho ngươi thấy.* Hắn nghĩ thầm. Hắn đã chuẩn bị kỹ lưỡng, đã lường trước được mọi chiêu trò của Trần Thị. Hắn không đến đây để nghe những lời sáo rỗng và dối trá. Hắn đến đây để lật đổ.
Trần Thị Gia Chủ kết thúc bài phát biểu đầy tự mãn của mình bằng một cái cúi đầu trịnh trọng, sau đó hắn quay lại, ánh mắt đầy thách thức nhìn thẳng vào Lâm Dịch, như thể đang chờ đợi một phản ứng yếu ớt. Nhưng Lâm Dịch không yếu ớt. Hắn không đợi đến lượt mình, không đợi đến khi Sứ giả hoàng gia lên tiếng mời. Hắn chậm rãi đứng dậy, động tác dứt khoát nhưng không hề vội vàng, thu hút mọi ánh mắt về phía mình.
Một sự im lặng đột ngột bao trùm chính điện. Tiếng xôn xao nhỏ nhẹ đã tắt hẳn. Tất cả đều nín thở, nhìn chằm chằm vào thiếu niên gầy gò đang đứng thẳng lưng. Lâm Dịch, với bộ y phục thô sơ giản dị, đối lập hoàn toàn với sự xa hoa của Trần Thị Gia Chủ, nhưng lại toát lên một khí chất kiên cường, không khuất phục. Hắn không hề run sợ, ánh mắt trực diện nhìn về phía Sứ giả hoàng gia rồi chuyển sang Trần Thị Gia Chủ, không hề né tránh.
“Bẩm Sứ giả, Quan Đại Nhân, hạ dân không đồng ý với lời lẽ của Trần Gia Chủ.” Giọng nói của Lâm Dịch vang lên, rõ ràng, dứt khoát, không hề pha chút sợ hãi hay do dự. Nó cắt ngang không khí tĩnh mịch, như một tiếng sét đánh giữa trời quang. “Vùng biên thùy này có yên bình hay không, có lẽ cần phải xem xét lại từ gốc rễ của sự mục nát, tham lam của chính Trần Thị Gia Tộc!”
Lời nói của Lâm Dịch như một đòn giáng mạnh vào sự tự mãn của Trần Thị Gia Chủ. Hắn ta đứng phắt dậy, khuôn mặt béo tốt bỗng chốc đỏ gay, đôi mắt híp lại đầy vẻ giận dữ và kinh ngạc. “Ngươi… ngươi dám vu khống! Kẻ hạ tiện như ngươi… dám ăn nói càn rỡ trước mặt Sứ giả đại nhân và các bậc quan trên sao?!” Hắn gầm gừ, giọng the thé, gần như muốn xông tới vồ lấy Lâm Dịch. Lý Quản Sự bên cạnh cũng biến sắc, khuôn mặt nhăn nhó vì hoảng sợ, vội vàng kéo tay áo Gia Chủ, cố gắng trấn an hắn.
Các quan lại khác trong đại điện bắt đầu xôn xao. Họ tò mò, họ lo lắng, họ dò xét. Đây là một cuộc đối đầu trực diện mà không ai ngờ tới, lại diễn ra một cách công khai và táo bạo đến vậy. Sứ giả hoàng gia vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng ánh mắt hắn đã tập trung hoàn toàn vào Lâm Dịch, không bỏ sót một biểu cảm nào trên khuôn mặt thiếu niên ấy. Quan Đại Nhân thì tái mét, ông ta không nghĩ Lâm Dịch lại dám làm điều này.
Lâm Dịch không để cho Trần Thị Gia Chủ có cơ hội nói tiếp. Hắn ngắt lời, giọng nói vẫn giữ nguyên sự bình tĩnh đáng kinh ngạc, nhưng lại thêm phần sắc lạnh. Hắn đưa tay vào trong áo, rút ra một mảnh giấy đã được gấp cẩn thận. Mảnh giấy đó, tuy chỉ là một vật chứng nhỏ, nhưng lại mang sức nặng của s��� thật, là một phần trong "Cẩm Nang Kế Sách" mà hắn đã chuẩn bị từ lâu.
“Vu khống?” Lâm Dịch nói, rồi giơ cao mảnh giấy trước mắt mọi người. “Vậy đây là gì? Đây là một phần sổ sách ghi chép về việc Trần Thị Gia Tộc đã mua chuộc Lý Quản Sự, ép buộc hạ lệnh phong tỏa Linh Dược Cốc, không cho dân làng Sơn Cước khai thác nguồn sống duy nhất của họ! Đây là bằng chứng về việc Trần Thị Gia Tộc đã dùng quyền lực để chèn ép dân lành, cướp đoạt mồ hôi nước mắt của họ, đẩy họ vào đường cùng chỉ để độc chiếm lợi nhuận!”
Mỗi lời nói của Lâm Dịch đều như một nhát dao sắc lẹm, đâm thẳng vào tim Trần Thị Gia Chủ. Hắn ta há hốc mồm, khuôn mặt từ đỏ gay chuyển sang trắng bệch, đôi mắt híp lại đầy vẻ kinh hoàng và giận dữ tột độ. Lý Quản Sự thì run rẩy, đôi chân mềm nhũn, suýt chút nữa thì ngã quỵ. Âm thanh sổ sách, phong tỏa Linh Dược Cốc, những cụm từ đó như những lưỡi dao cứa vào tai bọn chúng, phơi bày một bí mật động trời mà chúng vẫn nghĩ là đã được che giấu kỹ lưỡng.
Cả đại điện lại chìm vào một sự im lặng chết chóc. Lần này, sự im lặng còn nặng nề và căng thẳng hơn. Mảnh giấy trong tay Lâm Dịch, tuy nhỏ bé, nhưng lại là khởi đầu cho một cơn bão lớn. Các quan lại nhỏ hơn bắt đầu xì xào, bàn tán, những ánh mắt hiếu kỳ và dò xét đổ dồn vào Trần Thị Gia Tộc, rồi lại quay sang nhìn Lâm Dịch với vẻ kinh ngạc. Họ không ngờ một thiếu niên lại dám công khai vạch trần một thế lực như Trần Thị. Sứ giả hoàng gia, vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng đôi mắt hắn đã sáng lên một tia sắc lạnh. Hắn nhìn chằm chằm vào mảnh giấy trong tay Lâm Dịch, rồi lại nhìn thẳng vào Trần Thị Gia Chủ, như muốn xuyên thủng tâm can hắn ta.
Lâm Dịch vẫn đứng đó, vững vàng như một ngọn núi. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Phản ứng bất ngờ và tức giận của Trần Thị Gia Tộc cho thấy hắn đã chạm đến điểm yếu của chúng, và chúng sẽ không từ mọi thủ đoạn để phản công. Nhưng hắn cũng biết, thái độ nghiêm nghị của Sứ giả hoàng gia cho thấy ông ta không dễ bị mua chuộc hay lung lay. Hắn cần bằng chứng vững chắc hơn để thuyết phục. Mảnh giấy này chỉ là phát súng hiệu, một lời thách thức công khai. Hắn còn nhiều át chủ bài hơn thế, và hắn sẵn sàng lật ngửa từng quân bài một. Cuộc chiến, chính thức bắt đầu.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.