Lạc thế chi nhân - Chương 269: Tiếng Trống Lôi Đình: Sứ Giả Hoàng Gia Và Đại Hội Quan Trường
Ánh trăng non vắt vẻo trên mái nhà tranh, soi rõ những khuôn mặt đầy hy vọng và quyết tâm. Lâm Dịch cảm thấy một luồng năng lượng mới tràn ngập trong người, sự mệt mỏi của chuyến đi dường như tan biến. Hắn đã đưa ra các mẫu thảo dược, giải thích về nguồn gốc và cách khai thác, mang lại niềm tin rõ ràng và cụ thể cho dân làng. Hắn chỉ ra những loại thảo dược có thể thay thế cho những nguyên liệu bị thiếu hụt, và cả những loại mới có tiềm năng để nghiên cứu, phát triển sản phẩm mới. Sự trở về không chỉ mang theo nguồn dược liệu mới mà còn là một minh chứng hùng hồn cho khả năng vượt khó, cho sự linh hoạt trong tư duy của hắn. ‘Khả năng phục hồi và thích nghi của Lâm Dịch trong tình huống khó khăn sẽ thu hút sự chú ý của các thế lực lớn hơn (như Thiên Phong Thương Hội) hoặc khiến Trần Thị Gia Tộc phải dè chừng hơn, nhận ra đối thủ không hề dễ đối phó.’ Hắn biết, điều này không chỉ là một giải pháp tình thế, mà còn là một bước ngoặt, một cơ hội để mở rộng tầm ảnh hưởng, đa dạng hóa nguồn lực.
Sau đó, Lâm Dịch triệu tập một cuộc họp khẩn cấp với các đồng minh thân cận. Dưới ánh trăng bạc rải khắp mái nhà tranh, họ ngồi quây quần, bàn bạc kế hoạch tiếp theo. “Chúng ta sẽ cử một đội người có kinh nghiệm đi núi, do Lý Hổ dẫn đầu, để khai thác nguồn th���o dược mới này một cách bền vững. Đồng thời, chúng ta cần cử người đi lại giữa Thôn Làng Sơn Cước và Làng Xích Thạch, thiết lập một tuyến đường thương mại an toàn và củng cố liên minh. Trần Nhị Cẩu, ngươi sẽ phụ trách việc này, cùng với một số người nhanh nhẹn khác.” Lâm Dịch phân công nhiệm vụ một cách rành mạch, giọng điệu trầm tĩnh nhưng đầy uy lực. “Vương Đại Trụ, ngươi vẫn sẽ tiếp tục thu thập thông tin về Trần Thị Gia Tộc, đặc biệt là những giao dịch của chúng với Hắc Sa Bang, và những động thái của quan phủ. Chúng ta cần phải nắm rõ từng bước đi của chúng.” Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng bạc rải khắp mái nhà. Trần Thị Gia Tộc có thể nghĩ rằng chúng đã giáng cho hắn một đòn chí mạng, nhưng chúng đã lầm. Điều chúng làm chỉ càng khiến hắn trở nên mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn, và kết nối được nhiều người hơn. ‘Tri thức là vũ khí mạnh nhất.’ Và giờ đây, hắn có cả trí tuệ, sự kiên cường, và một liên minh đang dần lớn mạnh. Cuộc chiến vẫn còn dài, nhưng Lâm Dịch biết rằng, họ đã có được lợi thế đầu tiên. “Hãy chuẩn bị cho một cuộc chiến trường kỳ,” Lâm Dịch nói, giọng nói đầy quyền uy nhưng cũng thấm đượm sự trầm tĩnh. “Chúng ta sẽ không lùi bước.”
***
Dưới cái nắng gay gắt của buổi trưa, Quán Ăn Đại Phong ở thị trấn vẫn đông nghịt khách. Tiếng bát đĩa lạch cạch va vào nhau, tiếng cười nói ồn ào của thực khách, tiếng dao thớt băm chặt trong bếp vọng ra, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng quen thuộc của sự sống động và phồn thịnh. Mùi thơm lừng của thịt nướng, hương vị đậm đà của canh hầm, xen lẫn chút cay nồng của gia vị đặc trưng của vùng biên thùy, lan tỏa khắp không gian, kích thích khứu giác của bất kỳ ai bước chân vào. Tòa nhà gỗ hai tầng với những ô cửa sổ lớn luôn mở toang, đón gió và ánh sáng, tạo nên một không khí ấm cúng, mời gọi dù bên ngoài trời nắng đến đổ lửa.
Trong một góc khuất, gần cửa sổ nhìn ra con phố nhộn nhịp, Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ đang ngồi đối diện nhau, giả vờ thưởng thức bữa trưa nhưng thực chất là căng tai lắng nghe mọi câu chuyện phiếm xung quanh. Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt nhanh nhẹn, không ngừng liếc nhìn các bàn xung quanh. Hắn vừa dùng đũa gắp một miếng thịt kho, vừa thì thầm với Vương Đại Trụ, người vạm vỡ hơn, vẻ mặt chất phác nhưng ánh mắt rất đỗi tinh tường.
“Đại Trụ ca, ngươi nghe gì chưa?” Trần Nhị Cẩu nói, giọng đầy hưng phấn, gần như không kìm được. “Hồi nãy ta nghe mấy vị khách bàn tán, nói là sắp có chuyện lớn ở thị trấn mình đấy!”
Vương Đại Trụ nhíu mày, trầm ngâm đặt chén trà xuống. “Chuyện lớn gì mà khiến ngươi hớt hải vậy? Chẳng lẽ lại là chuyện Trần Thị Gia Tộc gây sự?” Hắn vừa hỏi, vừa đảo mắt một vòng quanh quán, phòng ngừa có tai mắt của Trần Thị.
“Không phải, không phải Trần Thị đâu!” Nhị Cẩu lắc đầu lia lịa, hạ thấp giọng hơn nữa, ghé sát vào Vương Đại Trụ. “Ta nghe nói có sứ giả từ kinh thành sắp về đây! Lại còn có cả quan huyện, quan phủ, thậm chí là mấy vị quan lớn từ phủ Tĩnh Châu cũng sẽ tề tựu nữa! Nghe nói là để chấn chỉnh lại tình hình biên thùy sau vụ Loạn Tam Phiên gì đó.”
Vương Đại Trụ thoáng ngạc nhiên. “Sứ giả từ kinh thành? Sao lại đột ngột vậy? Chẳng lẽ triều đình thực sự muốn nhúng tay vào vùng đất biên viễn này sao? Đã bao năm nay, bọn chúng mặc kệ chúng ta tự sinh tự diệt, giờ lại bỗng dưng quan tâm?” Hắn xoa cằm, vẻ mặt lộ rõ sự suy tư. Hắn biết, mọi sự thay đổi đột ngột từ phía triều đình đều ẩn chứa những ý nghĩa sâu xa, và không phải lúc nào cũng là điều tốt đẹp. Đặc biệt là trong bối cảnh loạn lạc, các thế lực cường hào địa phương như Trần Thị Gia Tộc càng trở nên ngang ngược, coi trời bằng vung. Việc triều đình ra mặt, dù là để chấn chỉnh, cũng có thể tạo ra những biến động không lường trước.
Đúng lúc đó, Cố lão bản, với thân hình tròn trĩnh và khuôn mặt luôn tươi cười, đôi mắt ti hí nhưng rất tinh tường, đặt món ăn lên bàn của họ. Ông ta nghe lỏm được vài câu chuyện của hai người, liền xởi lởi góp chuyện. “Hai vị tiểu ca, tin tức này đang lan khắp thị trấn đấy. Không phải là tin đồn vô căn cứ đâu. Lão Cố ta có vài mối quan hệ, cũng đã nghe phong phanh chuyện này từ mấy hôm trước rồi.” Ông ta nháy mắt, rồi hạ giọng. “Có vẻ như triều đình muốn chấn chỉnh lại trật tự ở biên thùy sau vụ loạn lạc, nên mới có đại lễ lớn như vậy. Nghe nói sẽ có một ‘Đại Hội Quan Trường’ công khai, các quan chức từ huyện đến phủ đều phải trình diện. Và đặc biệt, còn có một vị Sứ giả hoàng gia đích thân giám sát nữa đấy.”
Cố lão bản nói thêm, vẻ mặt có chút nghiêm trọng hơn thường lệ. “Mấy năm gần đây, vùng biên chúng ta loạn lạc, cường hào chiếm đất, quan lại tham nhũng, dân chúng lầm than. Triều đình dẫu bận việc nội loạn ở trung ương, nhưng cũng không thể mãi làm ngơ. Đây là một cơ hội để thanh lọc bộ máy, cũng là một mối họa nếu kẻ nào đó không biết điều mà gây rối.” Ông ta khẽ liếc nhìn về phía cửa sổ, nơi có vài tên lính canh của Trần Thị Gia Tộc đang đi tuần. Dù không nói ra, nhưng ý tứ của Cố lão bản đã quá rõ ràng.
Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ trao đổi ánh mắt. Tin tức này không hề nhỏ. Nó có thể thay đổi cục diện hiện tại giữa Lâm Dịch và Trần Thị Gia Tộc. Sự xuất hiện của một sứ giả hoàng gia, cùng với các quan chức cấp cao, có nghĩa là mọi hành động, mọi lời tố cáo đều sẽ được đưa ra ánh sáng, ít nhất là trên lý thuyết. Đây là một cơ hội ngàn vàng, hoặc cũng có thể là một cái bẫy chết người.
Trong đầu Vương Đại Trụ, hình ảnh Lâm Dịch hiện lên rõ nét. Hắn biết, Lâm Dịch luôn tìm kiếm những cơ hội như thế này, những khe hở trong hệ thống để lật ngược thế cờ. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ phải báo cáo tin tức này ngay lập tức. “Cố lão bản, đa tạ tin tức của ngài,” Vương Đại Trụ nói, đặt xuống một ít tiền bạc. “Chúng ta còn có việc gấp, xin phép cáo từ trước.”
Cố lão bản mỉm cười nheo mắt, gật đầu. “Hai vị cứ tự nhiên. Chuyện lớn sắp đến, kẻ thức thời mới là anh hùng. Nhớ cẩn trọng.” Lời nói của ông ta như một lời nhắc nhở, cũng như một lời động viên ngầm.
Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ nhanh chóng rời khỏi Quán Ăn Đại Phong, bỏ lại phía sau sự ồn ào và mùi thức ăn quyến rũ. Bước chân của họ trở nên vội vã và dứt khoát hơn. Họ biết, mỗi giây phút đều quý giá. Tin tức này phải đến tai Lâm Dịch càng sớm càng tốt. Ánh nắng trưa vẫn chói chang, nhưng trong lòng hai người, một sự căng thẳng và kỳ vọng mới đã bắt đầu nhen nhóm. Họ không chỉ mang theo tin tức, mà còn mang theo một tia hy vọng mới cho Thôn Làng Sơn Cước.
***
Chiều tối buông xuống, mang theo một làn gió nhẹ mơn man qua những mái nhà tranh ở Thôn Làng Sơn Cước. Trong căn nhà đơn sơ của Lâm Dịch, ánh đèn dầu leo lét soi sáng khuôn mặt trầm tư của hắn. Bầu không khí trong phòng không còn sự ồn ào của quán ăn thị trấn, mà thay vào đó là sự tĩnh lặng căng thẳng, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng gió luồn qua khe cửa hay tiếng côn trùng rả rích ngoài vườn. Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, đối diện hắn là các đồng minh thân cận: Trần Nhị Cẩu, Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Lão Hồ.
Vương Đại Trụ vừa dứt lời báo cáo về những gì hắn và Trần Nhị Cẩu đã nghe được ở thị trấn. Khuôn mặt chất phác của hắn đọng lại sự lo lắng, nhưng cũng không kém phần kỳ vọng. Trần Nhị Cẩu thì vẫn còn hưng phấn, ánh mắt sáng rực khi kể về tin tức sứ giả hoàng gia. Lý Hổ ngồi im lặng bên cạnh, vẻ mặt nghiêm nghị, đôi mắt cảnh giác không ngừng đảo quanh, sẵn sàng cho bất kỳ chỉ thị nào. Lão Hồ, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt tinh anh, ngồi khuất trong bóng tối, tay vuốt chòm râu, vẻ mặt trầm tĩnh nhưng ánh mắt lộ rõ sự thận trọng.
Lâm Dịch lắng nghe từng lời, không bỏ sót một chi tiết nào. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ nhấp một ngụm trà thảo dược nóng hổi, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa trong không khí. Trong đầu hắn, một cỗ máy tư duy hiện đại đang vận hành hết công suất, phân tích từng mảnh thông tin, xâu chuỗi các sự kiện, và dự đoán những khả năng có thể xảy ra. ‘Đại Hội Quan Trường’, ‘sứ giả hoàng gia’, ‘chấn chỉnh biên thùy sau Loạn Tam Phiên’ – những từ khóa này vang vọng trong tâm trí hắn, mở ra một chiến trường mới, không phải bằng gươm đao mà bằng mưu trí và công luận.
“Đây không chỉ là một sự kiện, đây là cơ hội duy nhất của chúng ta,” Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy quyền uy, vang vọng rõ ràng trong căn phòng yên ắng. Ánh mắt hắn sắc bén, nhìn thẳng vào từng người, như muốn xuyên thấu vào tận đáy lòng họ. “Trần Thị Gia Tộc đã tự đào hố chôn mình khi phong tỏa Linh Dược Cốc. Chúng đã ngang nhiên ức hiếp dân lành, coi thường pháp luật. Giờ là lúc chúng ta cho họ thấy cái giá phải trả.”
Lão Hồ khẽ nhíu mày, vuốt râu. “Nhưng Lâm tiểu ca, đối đầu với quan lại và thế gia lớn như Trần Thị trước mặt sứ giả hoàng gia là vô cùng mạo hiểm. Chỉ cần một sai sót nhỏ, chúng ta sẽ mất tất cả, và cả làng sẽ gặp nguy. Trần Thị Gia Tộc không phải là loại dễ đối phó, chúng có gốc rễ sâu xa, lại thông đồng với quan phủ địa phương. Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người.” Lão Hồ lo lắng, bởi ông hiểu rõ sự tàn khốc của thế giới này, nơi quyền lực và thân phận quyết định tất cả.
Lâm Dịch gật đầu, hiểu rõ sự lo lắng của Lão Hồ. Hắn biết, một bước đi sai lầm có thể đưa cả làng vào chỗ chết. Nhưng hắn cũng biết, đây là cơ hội hiếm có. ‘Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.’ Nếu không tự mình tìm kiếm, thì công bằng sẽ chẳng bao giờ đến. “Chính vì mạo hiểm, nên chúng ta cần phải chuẩn bị kỹ lưỡng hơn bất cứ ai,” Lâm Dịch nói, giọng điệu kiên định, ánh mắt không hề dao động. “Chúng ta có bằng chứng, chúng ta có nhân chứng, và quan trọng nhất, chúng ta có chính nghĩa.”
Hắn dừng lại một chút, để những lời nói đó thấm vào tâm trí của mọi người, trước khi tiếp tục phân công nhiệm vụ một cách rành mạch và chi tiết, như một vị tướng quân đang vạch ra chiến lược cho trận chiến quyết định. “Trần Nhị Cẩu, Vương Đại Trụ, hai ngươi hãy tiếp tục thu thập thêm chứng cứ về việc Trần Thị Gia Tộc ức hiếp dân lành, chiếm đoạt đất đai, và cả việc phong tỏa Linh Dược Cốc. Hãy tìm những nạn nhân, những người có thể đứng ra làm chứng, và ghi chép lại lời khai của họ một cách cẩn thận. Mỗi lời nói, mỗi bằng chứng đều phải xác thực, không thể để chúng có kẽ hở mà phản bác. Đặc biệt, hãy chú ý đến những giao dịch của Trần Thị với Hắc Sa Bang, và những tên quan lại đã nhận hối lộ để bao che cho chúng.”
Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ nghiêm túc gật đầu, nhận thức rõ ràng về tầm quan trọng của nhiệm vụ. Khuôn mặt hưng phấn của Nhị Cẩu giờ đây đã trở nên nghiêm nghị, còn Vương Đại Trụ thì siết chặt nắm đấm, ánh mắt đầy quyết tâm.
“Lý Hổ,” Lâm Dịch quay sang người đàn ông vạm vỡ. “Ngươi hãy chuẩn bị lực lượng, đảm bảo an toàn cho những người sẽ đứng ra làm chứng. Chúng ta không thể để Trần Thị Gia Tộc dọa dẫm hay bịt miệng họ trước khi Đại Hội diễn ra. Hãy bố trí người canh gác cẩn mật, và sẵn sàng cho mọi tình huống xấu nhất.”
Lý Hổ gật đầu mạnh mẽ, giọng nói trầm đục vang lên đầy kiên định. “Đại ca cứ yên tâm. Có Lý Hổ ở đây, không ai dám động đến dân làng ta!”
Cuối cùng, Lâm Dịch nhìn về phía Lão Hồ. “Lão Hồ, xin ngài giúp ta sắp xếp các bằng chứng và nhân chứng một cách logic, không chê vào đâu được. Chúng ta cần một câu chuyện mạch lạc, thuyết phục, có thể lay động được cả sứ giả hoàng gia và các quan lại khác. Hãy nghĩ xem, chúng ta sẽ trình bày như thế nào, nhấn mạnh vào điểm nào để Trần Thị Gia Tộc không thể chối cãi.” Lâm Dịch tin tưởng vào trí tuệ và kinh nghiệm sống của Lão Hồ, người đã chứng kiến quá nhiều thăng trầm trong đời.
Lão Hồ thở dài một hơi, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự tin tưởng. Ông biết, Lâm Dịch không phải là kẻ nông nổi. “Được thôi, Lâm tiểu ca. Lão già này sẽ dốc hết sức mình. Nhưng ngươi phải nhớ, đối phó với kẻ gian xảo, chúng ta cũng không thể quá chính trực. Đôi khi, cũng cần dùng mưu kế, thủ đoạn.”
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. “Ta hiểu. ‘Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.’ Để sinh tồn, chúng ta phải thích nghi, phải sử dụng mọi vũ khí có thể. ‘Tri thức là vũ khí mạnh nhất’ – và trong trường hợp này, tri thức về luật pháp, về tâm lý con người, về cách vận hành của chính quyền sẽ là chìa khóa.”
Trong tâm trí Lâm Dịch, một kế hoạch phức tạp dần hình thành. Hắn không chỉ muốn vạch trần tội ác của Trần Thị Gia Tộc, mà còn muốn sử dụng sự kiện này để củng cố vị thế của Thôn Làng Sơn Cước, mở rộng tầm ảnh hưởng của mình. Hắn biết, thành công lần này sẽ không chỉ thu hút sự chú ý của Thiên Phong Thương Hội, mà còn có thể khiến các thế lực khác phải nhìn hắn bằng con mắt khác. Đây là một bước đi mạo hiểm, nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ tận dụng mọi kẽ hở của hệ thống, mọi sự mục ruỗng của quan trường để đạt được mục đích.
Ngoài trời, ánh trăng vẫn chiếu sáng, nhưng trong căn phòng nhỏ, ngọn lửa quyết tâm đã bùng cháy rực rỡ, sẵn sàng cho một cuộc đối đầu cam go sắp tới. Lâm Dịch biết, việc Trần Thị Gia Tộc tăng cường giám sát Lâm Dịch cho thấy chúng đã nhận ra mối đe dọa nghiêm trọng, dự báo một cuộc đối đầu trực diện tại đại hội sẽ đầy rẫy chông gai, nguy hiểm, và không loại trừ khả năng có những âm mưu bẩn thỉu. Nhưng hắn đã chuẩn bị kỹ lưỡng bằng chứng và nhân chứng, báo hiệu một màn vạch trần công khai và kịch tính sắp diễn ra, nơi sự thật sẽ được phơi bày.
***
Cùng lúc đó, trong thư phòng lộng lẫy của Dinh thự Trần Thị Gia Tộc, không khí lại hoàn toàn trái ngược với sự tĩnh lặng đầy quyết tâm ở Thôn Làng Sơn Cước. Căn phòng rộng lớn được trang hoàng xa hoa với những bức tranh thủy mặc đắt tiền, những món đồ cổ quý giá và hương trầm thoang thoảng từ lư hương bằng đồng. Tuy nhiên, sự sang trọng đó không thể che giấu được vẻ lo lắng và giận dữ đang hiện rõ trên khuôn mặt của Trần Thị Gia Chủ.
Trần Thị Gia Chủ, với thân hình béo tốt và trang phục lụa là sang trọng, đang đập bàn một cách thô bạo, khiến chén trà trên bàn rung lên bần bật. Khuôn mặt tròn trịa, mắt híp lại của hắn vốn luôn toát ra vẻ xảo quyệt và khinh thường, giờ đây lại nhăn nhó vì khó chịu. “Cái lũ quan lại này thật phiền phức!” Hắn the thé rít lên, giọng nói đầy vẻ tự mãn và ra lệnh quen thuộc, nhưng nay lại pha lẫn sự bực dọc. “Đang yên đang lành lại bày ra cái trò đại hội gì đó! Lão Lý, ngươi nghĩ sao về chuyện này?”
Đối diện hắn là Lý Quản Sự, dáng người gầy gò, lưng hơi khom, khuôn mặt đầy nếp nhăn và vẻ nịnh hót. Hắn ăn mặc tương đối tươm tất nhưng vẫn lộ vẻ bần tiện cố hữu. Lý Quản Sự khúm núm cúi đầu, giọng nói nhỏ nhẹ, lươn lẹo khi nói chuyện với người trên. “Thưa Gia Chủ, theo tiểu nhân thấy, đây vừa là cơ hội, vừa là hiểm họa.” Hắn cẩn trọng lựa chọn từng lời, không dám chọc giận vị Gia Chủ đang bừng bừng sát khí. “Nếu chúng ta thể hiện đủ lòng trung thành và sức ảnh hưởng trước mặt sứ giả hoàng gia và các quan lớn, có thể củng cố vị thế của Trần Thị Gia Tộc với triều đình, thậm chí còn có thể mở rộng quyền lực. Nhưng nếu có kẻ nào dám gây rối, dám bôi nhọ thanh danh gia tộc chúng ta…”
Trần Thị Gia Chủ nghiến răng, ánh mắt híp lại chứa đầy sự căm phẫn và cảnh giác. “Lâm Dịch!” Hắn thốt ra cái tên đó như một lời nguyền rủa. “Chắc chắn là thằng nhóc đó! Hắn không cam chịu dễ dàng vậy đâu. Cái trò phong tỏa Linh Dược Cốc tưởng chừng đã chặt đứt đường sống của hắn, không ngờ hắn lại tìm ra nguồn mới ở tận đâu đó trong núi sâu. Tên khốn đó quả nhiên không thể xem thường!” Hắn đứng phắt dậy, đi đi lại lại trong phòng, vẻ mặt đầy vẻ lo lắng xen lẫn giận dữ. Hắn không thể ngờ một tên thiếu niên nghèo khó từ Thôn Làng Sơn Cước lại có thể gây ra nhiều phiền phức đến vậy, thậm chí còn khiến hắn phải e ngại.
“Tiểu nhân cũng e ngại điều đó, Gia Chủ,” Lý Quản Sự tiếp lời, giọng nói khúm núm nhưng đầy vẻ gian xảo. “Tên Lâm Dịch đó xảo quyệt hơn chúng ta tưởng. Hắn luôn hành sự bất ngờ, và lần này, với sự xuất hiện của sứ giả hoàng gia, hắn chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội để bôi nhọ thanh danh của Trần Thị Gia Tộc chúng ta.” Lý Quản Sự nói, trong lòng thầm rủa Lâm Dịch đã khiến hắn phải chịu không ít trận mắng mỏ từ Gia Chủ.
Trần Thị Gia Chủ dừng lại, quay phắt lại nhìn Lý Quản Sự, ánh mắt sắc lạnh. “Vậy thì phải đề phòng hắn! Ngươi hãy bố trí người theo dõi nhất cử nhất động của hắn và đám dân làng. Bất kỳ động tĩnh nào cũng phải báo cáo ngay! Không được phép để hắn có cơ hội gây rối.” Hắn giơ ngón tay mập mạp ra, chỉ thẳng vào mặt Lý Quản Sự. “Đồng thời, ngươi hãy chuẩn bị quà cáp hậu hĩnh, những thứ mà các vị quan lớn và sứ giả hoàng gia thích. Chuẩn bị cả những bữa tiệc linh đình, để họ thấy được sự thịnh vượng của Trần Thị Gia Tộc chúng ta. Và quan trọng nhất, hãy dàn xếp vài lời khen ngợi từ dân chúng thân tín, những kẻ đã được chúng ta mua chuộc, để trình diện quan trên. Hãy để họ ca ngợi công đức của Trần Thị, nói rằng chúng ta là trụ cột của vùng biên, là người bảo vệ dân lành!”
Lý Quản Sự cúi đầu vâng dạ, khuôn mặt lộ rõ vẻ nịnh hót. “Tiểu nhân đã rõ, Gia Chủ. Tiểu nhân sẽ lo liệu chu toàn mọi việc. Tuyệt đối không để Lâm Dịch có cơ hội giở trò.” Hắn đã quen với những mệnh lệnh kiểu này, bởi đó là cách Trần Thị Gia Tộc vẫn luôn duy trì quyền lực và sự giàu có của mình. Hối lộ, mua chuộc, dọa dẫm – những chiêu trò bẩn thỉu đã trở thành lẽ thường tình.
Trần Thị Gia Chủ hừ lạnh một tiếng. “Vụ phong tỏa Linh Dược Cốc, ta cũng đã nói rõ với quan huyện rồi. Hắn cũng hứa sẽ giúp ta che đậy. Nhưng với sứ giả hoàng gia, mọi chuyện sẽ phức tạp hơn nhiều.” Hắn lại trầm ngâm, ánh mắt lướt qua những món đồ trang trí xa hoa trong phòng. “Đừng quên Hắc Sa Bang. Chúng ta đã chi không ít cho bọn chúng để giữ trật tự và dằn mặt những kẻ dám chống đối. Hãy đảm bảo bọn chúng cũng sẽ im lặng, hoặc nếu cần, ra mặt để ‘bảo vệ’ danh dự của Trần Thị Gia Tộc.”
Lý Quản Sự gật đầu lia lịa. “Tiểu nhân sẽ liên lạc với Hắc Sa Bang ngay lập tức. Sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu, Gia Chủ cứ yên tâm.” Hắn biết, Trần Thị Gia Chủ không chỉ lo lắng về Lâm Dịch, mà còn sợ hãi những bí mật động trời về sự thông đồng giữa Trần Thị, quan phủ và Hắc Sa Bang sẽ bị phơi bày trước triều đình.
Trần Thị Gia Chủ lại ngồi xuống ghế, day thái dương. “Lần này, ta sẽ không để thằng nhóc Lâm Dịch đó thoát được nữa. Hắn dám đối đầu với Trần Thị, hắn phải biết cái giá phải trả.” Ánh mắt hắn hằn lên vẻ tàn độc. Hắn sẽ không ngần ngại sử dụng mọi thủ đoạn, mọi quyền lực mà hắn có để đè bẹp Lâm Dịch và giữ vững vị thế của gia tộc. ‘Sự kiện ‘Đại Hội Quan Trường’ với Sứ giả hoàng gia cho thấy triều đình đang bắt đầu chú ý hơn đến tình hình biên giới do ‘Loạn Tam Phiên’, báo hiệu sự can thiệp của trung ương vào các vấn đề địa phương, mở ra một đấu trường chính trị lớn hơn cho Lâm Dịch sau này.’ Điều này, đối với Trần Thị Gia Chủ, vừa là cơ hội để phô trương, nhưng cũng là một mối đe dọa không thể lường trư���c. Việc Trần Thị Gia Tộc tăng cường giám sát Lâm Dịch cho thấy chúng đã nhận ra mối đe dọa nghiêm trọng, dự báo một cuộc đối đầu trực diện tại đại hội sẽ đầy rẫy chông gai, nguy hiểm, và không loại trừ khả năng có những âm mưu bẩn thỉu.
Lý Quản Sự lặng lẽ rút lui, để lại Trần Thị Gia Chủ một mình trong thư phòng, chìm đắm trong những tính toán và âm mưu đen tối. Bên ngoài cửa sổ, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm Dinh thự Trần Thị trong một vẻ tĩnh mịch đầy bất an, như thể đang che giấu những bí mật kinh hoàng sắp bị phơi bày. Tiếng gió đêm rít qua khe cửa, nghe như một lời tiên tri về những biến động dữ dội sắp xảy ra.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.