Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 268: Khai Phá Đường Mới: Liên Minh Sơn Cước

Đêm dài đã đi qua, nhưng sự căng thẳng trong ngôi nhà nhỏ của Lâm Dịch vẫn còn vương vấn trong từng thớ gỗ, từng kẽ hở của vách tường. Mùi khói bếp đã tắt, chỉ còn hơi ấm lờ mờ từ đống tro tàn, xen lẫn với mùi đất ẩm và cái se lạnh đặc trưng của buổi sớm vùng núi. Bên ngoài, tiếng gà gáy đầu tiên xé tan màn đêm, báo hiệu một ngày mới bắt đầu, nhưng đối với những con người đang tụ họp nơi đây, ngày mới này mang theo một gánh nặng không hề nhỏ. Ánh sáng yếu ớt của bình minh len lỏi qua khung cửa sổ, chiếu lên khuôn mặt đầy ưu tư của Lâm Dịch, Lý Hổ, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và cả Lão Hồ – người cố vấn già với đôi mắt tinh anh.

Lâm Dịch chậm rãi vuốt phẳng tấm bản đồ thô sơ trải trên bàn, ngón tay hắn dừng lại ở vùng Linh Dược Cốc đã bị phong tỏa, rồi lướt xa hơn, về phía những rặng núi chưa từng được đặt chân tới. Hắn biết, một khi đã quyết định, thì không có đường lùi.

“Chúng ta không thể ngồi yên chờ chết.” Giọng Lâm Dịch trầm tĩnh, vang vọng trong không gian tĩnh lặng, nhưng ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. “Nếu một con đường bị chặn, chúng ta sẽ mở một con đường khác, hoặc đào một con đường mới.” Hắn ngước lên, ánh mắt sắc bén quét qua từng khuôn mặt, tìm kiếm sự thấu hiểu và quyết tâm. “Đòn phong tỏa của Trần Thị không chỉ nhằm cắt đứt nguồn sống của chúng ta, mà còn muốn bẻ gãy ý chí của chúng ta. Chúng muốn gieo rắc sự hoang mang, tuyệt vọng, ��ể chúng ta tự tan rã.”

Lý Hổ, dù vết thương ở vai còn âm ỉ đau nhức, vẫn siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên trên cánh tay rắn chắc. Hắn gằn giọng, “Đại ca muốn đi đâu, ta đi theo đó. Vết thương này không nhằm nhò gì, ta còn có thể đánh mười người!” Sự trung thành và dũng mãnh của hắn là một điểm tựa vững chắc, một ngọn lửa nhỏ nhen nhóm trong bóng tối. Lâm Dịch khẽ gật đầu, thầm ghi nhận sự kiên cường của Lý Hổ.

Vương Đại Trụ gãi đầu, vẻ mặt chất phác nhưng vẫn còn đó nỗi lo lắng hằn sâu. “Nhưng Lâm huynh, núi rừng bên ngoài Linh Dược Cốc... toàn là nơi hiểm trở, ma thiêng nước độc. Dân làng từ trước đến giờ ít ai dám bén mảng tới. Liệu có thật sự tìm được thảo dược ở đó không?” Giọng hắn mang theo sự nghi ngại thường thấy của một người nông dân gắn bó với đất đai quen thuộc.

Trần Nhị Cẩu cũng gật đầu lia lịa, “Đúng đó đại ca! Nghe nói ở đó còn có thú dữ, rắn rết độc, rồi cả những lời đồn về ma quỷ nữa chứ!” Mặc dù trung thành và nhanh nhẹn, bản tính của Trần Nhị Cẩu vẫn còn nét trẻ con và dễ bị ảnh hưởng bởi những lời đồn đại.

Lão Hồ, với đôi mắt tinh anh nheo lại, vuốt chòm râu bạc. “Núi rừng rộng lớn, hiểm nguy khôn lường. Cần phải cẩn trọng, Lâm Dịch. Nhưng nếu đó là con đường duy nhất để thoát khỏi cảnh bị Trần Thị siết cổ, thì hãy đi. Ta tin vào sự lựa chọn của con.” Lời của Lão Hồ không chỉ là lời khuyên, mà còn là sự gửi gắm niềm tin sâu sắc, một sự ủng hộ vô hình nhưng mạnh mẽ.

Lâm Dịch nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu để xua đi cái không khí nặng nề đang bao trùm. Trong đầu hắn, những kiến thức về địa lý, sinh thái học từ thế giới hiện đại đang vận hành hết công suất. Hắn biết rằng, một vùng đất nguyên sơ, chưa bị con người khai thác triệt để, ẩn chứa vô vàn tài nguyên. Vấn đề không phải là có hay không, mà là có tìm thấy hay không, và liệu có đủ khả năng để khai thác chúng hay không.

“Trần Thị nghĩ rằng chúng đã cắt đứt mạch máu của chúng ta,” Lâm Dịch mở mắt, ánh nhìn kiên định hơn bao giờ hết. “Nhưng chúng không biết rằng, mạch máu của chúng ta không chỉ có một. Linh Dược Cốc chỉ là một phần nhỏ trong kho tàng của tự nhiên. Việc chúng phong tỏa chỉ khiến chúng ta phải nhìn rộng ra, khám phá những điều mà trước đây chúng ta chưa từng nghĩ tới.” Hắn nhấn mạnh từng chữ, như muốn khắc sâu vào tâm trí mọi người. “Sự táo bạo của Trần Thị Gia Tộc trong việc phong tỏa Linh Dược Cốc cho thấy chúng đang ở thế cùng và sẵn sàng làm mọi thứ, báo hiệu một cuộc đối đầu trực diện và quyết liệt hơn sắp diễn ra. Điều đó cũng có nghĩa, chúng ta càng không thể lùi bước.”

Hắn đưa tay chỉ vào một điểm trên bản đồ, cách xa Linh Dược Cốc, nằm sâu trong những rặng núi phía Tây Bắc, nơi mà những đường nét vẽ tay thô sơ chỉ còn là những mảng xanh mờ mịt. “Ta và Lý Hổ sẽ đi sâu vào Linh Thú Sơn Mạch, tìm kiếm nguồn thảo dược thay thế. Lý Hổ có kinh nghiệm đi rừng, ta có kiến thức về thảo mộc. Chúng ta sẽ bổ sung cho nhau.” Lâm Dịch quay sang Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. “Trong khi đó, Đại Trụ và Nhị Cẩu sẽ ở lại. Đại Trụ, ngươi hãy tiếp tục củng cố mạng lưới thông tin, thăm dò động thái của Trần Thị và quan phủ. Đồng thời, ngươi và Nhị Cẩu hãy đến các làng lân cận, đặc biệt là Làng Xích Thạch ở phía Đông. Các làng đó cũng đang chịu ảnh hưởng nặng nề từ loạn lạc và sự chèn ép của cường hào. Chúng ta cần mở rộng liên minh. ‘Một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao.’ Sức mạnh của chúng ta sẽ được nhân lên khi đoàn kết.”

Trần Nhị Cẩu giật mình, nhưng rồi ánh mắt lóe lên sự nhiệt tình. “Đại ca yên tâm! Nhị Cẩu sẽ làm hết sức mình! Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!”

Vương Đại Trụ gật đầu chắc nịch, vẻ lo lắng trên mặt đã vơi đi phần nào, thay vào đó là sự quyết tâm. “Được! Ta sẽ đi. Dân làng Xích Thạch cũng là những người lương thiện, bị Trần Thị chèn ép đã lâu. Nếu chúng ta đưa ra một con đường sống, họ nhất định sẽ nghe.”

Lâm Dịch nhìn từng người, cảm nhận được sự đồng lòng đang dần lan tỏa. Hắn biết, quyết định này ẩn chứa vô vàn rủi ro, nhưng đó là con đường duy nhất. ‘Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, chúng ta phải thích nghi.’ Đây không chỉ là một câu nói, mà là kim chỉ nam cho mọi hành động của hắn ở thế giới này. Linh Dược Cốc bị phong tỏa đã dạy cho hắn một bài học sâu sắc: không thể phụ thuộc vào một nguồn duy nhất. ‘Lâm Dịch nhận ra rằng việc chỉ dựa vào một nguồn cung cấp là quá rủi ro, điều này sẽ thúc đẩy anh tìm kiếm các nguồn tài nguyên khác hoặc các tuyến đường thương mại mới, mở rộng tầm ảnh hưởng ra ngoài Linh Dược Cốc.’

“Hãy chuẩn bị thật kỹ lưỡng,” Lâm Dịch dặn dò. “Lý Hổ, chuẩn bị lương khô, dây thừng, thuốc men. Chúng ta sẽ lên đường ngay sau khi mặt trời mọc hoàn toàn. Đại Trụ, Nhị Cẩu, hai ngươi cũng chuẩn bị hành trang. Mọi việc phải thật kín đáo, không để Trần Thị biết chúng ta đang làm gì.”

Không khí trong phòng đã không còn quá căng thẳng, mà thay vào đó là sự chuẩn bị khẩn trương, có mục đích. Lâm Dịch đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh dương đang dần nhuộm đỏ những đỉnh núi xa xăm. Hắn cảm thấy sống lưng hơi lạnh, nhưng trong lòng lại rực cháy một ngọn lửa của ý chí. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu, và hắn sẽ không bao giờ để những người tin tưởng hắn phải thất vọng.

***

Linh Thú Sơn Mạch, một cái tên đã đủ để gieo rắc nỗi sợ hãi vào lòng những người dân biên thùy. Nó không chỉ là một dãy núi hiểm trở, mà còn là một vùng đất hoang dã, nguyên sơ, nơi mà sự sống và cái chết luôn cận kề. Khi Lâm Dịch và Lý Hổ dấn thân vào sâu trong lòng núi, những lời đồn đại về ma quỷ, thú dữ dần hiện hữu một cách rõ ràng và chân thực hơn bao giờ hết.

Ánh sáng mặt trời ban trưa chiếu xuyên qua những tán cây cổ thụ cao vút, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên nền đất ẩm ướt. Mùi đất mục, nhựa thông nồng nặc hòa lẫn với hương thơm dìu dịu của các loài hoa rừng dại, tạo nên một bản giao hưởng của khứu giác. Tuy nhiên, xen lẫn trong đó là mùi xạ đặc trưng của các loài động vật hoang dã, một lời nhắc nhở không ngừng về sự nguy hiểm tiềm tàng. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách vọng lại từ xa, đôi khi bị phá vỡ bởi tiếng gầm gừ bí ẩn từ đâu đó trong rừng sâu, hoặc tiếng lá cây xào xạc bất chợt dưới bước chân của một sinh vật nào đó.

Lý Hổ dẫn đường, thân hình vạm vỡ của hắn uyển chuyển lách qua những bụi cây rậm rạp, những tảng đá rêu phong. Vết thương ở vai vẫn chưa lành hẳn, nhưng hắn cắn răng chịu đựng, mỗi bước chân đều vững vàng, dứt khoát. Đôi mắt hắn không ngừng quét qua xung quanh, cảnh giác với mọi dấu hiệu bất thường. Hắn từng là một thợ săn, một người đã sống dựa vào núi rừng, nên mọi giác quan của hắn đều được mài giũa đến mức tinh xảo. “Đại ca, chỗ này trước đây ít ai dám bén mảng, hiểm trở vô cùng,” Lý Hổ khẽ thì thầm, giọng nói trầm đục vang vọng giữa thinh không của rừng già. “Có lẽ có thứ gì đó... đáng giá, mà con người chưa từng chạm tới.”

Lâm Dịch theo sau, mắt hắn không ngừng quan sát. Mặc dù không có sức mạnh thể chất như Lý Hổ, nhưng trí óc của hắn lại hoạt động không ngừng nghỉ. Hắn liên tục đối chiếu những gì nhìn thấy với những kiến thức trong ‘Thần Nông Bách Thảo Phổ’ mà hắn đã nghiền ngẫm. Từng loại cây, từng bụi cỏ, từng loài hoa dại, đều được hắn phân tích, đánh giá tiềm năng. Cảm giác lạnh lẽo của sương núi buổi sớm đã nhường chỗ cho cái nắng gay gắt của buổi trưa, khiến mồ hôi thấm qua lớp áo thô sơ của hắn. Hắn cảm thấy cơ thể mệt mỏi, nhưng tinh thần lại vô cùng phấn chấn. ‘Nơi này hoang sơ hơn Linh Dược Cốc nhiều, địa hình phức tạp, nhưng lại ẩn chứa tiềm năng,’ Lâm Dịch thầm nhủ. ‘Đúng là phúc họa khôn lường, cái khó ló cái khôn.’

Họ phải đối mặt với vô vàn thử thách. Có lúc, họ phải băng qua những con suối chảy xiết, nước lạnh buốt thấu xương. Có lúc, họ phải leo lên những vách đá dựng đứng, tay bám vào từng rễ cây, từng kẽ đá, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Đôi khi, một cơn mưa lớn bất chợt trút xuống, biến con đường mòn thành dòng nước chảy xiết, khiến bước chân trở nên khó khăn hơn bao giờ hết. Sương mù dày đặc che phủ đỉnh núi, tạo nên một khung cảnh huyền ảo nhưng cũng đầy nguy hiểm, bởi tầm nhìn bị hạn chế đến mức tối đa.

Một buổi chiều nọ, khi đang men theo một con đường mòn nhỏ bên sườn núi, Lý Hổ đột nhiên dừng lại, căng thẳng tột độ. Hắn ra hiệu cho Lâm Dịch nấp vào sau một tảng đá lớn. Từ phía trước, một tiếng gầm gừ trầm đục vang lên, kèm theo tiếng cành cây gãy rắc. Một con hổ vằn khổng lồ, với bộ lông đen vàng và đôi mắt sáng quắc như đèn lồng, đang đi tuần lãnh thổ của nó. Mùi xạ của nó nồng nặc trong không khí, khiến Lâm Dịch cảm thấy rợn người. Lý Hổ siết chặt cây cung trong tay, sẵn sàng chiến đấu, nhưng Lâm Dịch khẽ lắc đầu. “Chúng ta tránh nó đi. Không cần thiết phải mạo hiểm.” Họ kiên nhẫn chờ đợi, cho đến khi con hổ biến mất vào sâu trong rừng.

Vượt qua những hiểm nguy, những ngày dài trôi qua như một giấc mơ đầy thử thách. Cả hai đều gầy sọp đi, nhưng ánh mắt lại rực sáng sự kiên cường. Lâm Dịch không chỉ tìm kiếm thảo dược thông thường, hắn còn chú ý đến những loại cây cỏ lạ, những loài thực vật mà hắn chưa từng thấy trong ‘Thần Nông Bách Thảo Phổ’. Có một lần, hắn phát hiện ra một loại nấm phát sáng kỳ lạ mọc dưới gốc cây cổ thụ, tỏa ra thứ ánh sáng xanh huyền ảo. Hắn thu thập một ít mẫu vật, cảm thấy có một bí ẩn nào đó ẩn chứa trong sâu thẳm Linh Thú Sơn Mạch này, điều mà ‘Thần Nông Bách Thảo Phổ’ cũng chưa đề cập đến – phải chăng đây là dấu vết của một nền văn minh cổ đại, hay một hệ sinh thái độc đáo chưa từng được biết đến?

Sau nhiều ngày gian nan, khi họ gần như đã cạn kiệt lương thực và sức lực, một khung cảnh kỳ vĩ hiện ra trước mắt họ. Họ đứng trên một mỏm đá cao, nhìn xuống. Bên dưới là một thung lũng xanh mướt, ẩn mình giữa lòng núi, như một viên ngọc bích được thiên nhiên ưu ái. Không khí ở đây dịu mát hơn hẳn, không có vẻ hoang dã dữ tợn như những nơi khác mà họ đã đi qua. Một con suối nhỏ chảy róc rách qua thung lũng, tưới tắm cho thảm thực vật xanh tốt. Và quan trọng hơn cả, thung lũng này tràn ngập các loại thảo dược. Chúng mọc um tùm, tươi tốt hơn bất kỳ nơi nào họ từng thấy, thậm chí còn phong phú hơn cả Linh Dược Cốc. Cảm giác mệt mỏi tan biến, thay vào đó là sự hưng phấn tột độ.

“Đại ca, nhìn kìa!” Lý Hổ reo lên, giọng đầy kinh ngạc. “Đây... đây chẳng phải là thiên đường sao?”

Lâm Dịch không nói nên lời. Hắn quỳ xuống, chạm tay vào một bụi cây lạ, thứ lá xanh mướt với những gân lá đỏ tía. Hắn nhận ra một số loại thảo dược quý hiếm mà ngay cả Linh Dược Cốc cũng chỉ có lác đác. Nơi đây như một kho báu chưa được khai phá. ‘Nguồn thảo dược mới, dù không bằng Linh Dược Cốc, có thể chứa đựng những loại thảo dược độc đáo, mở ra hướng nghiên cứu và sản phẩm mới cho Lâm Dịch trong tương lai, đa dạng hóa nguồn thu nhập và tạo ra lợi thế cạnh tranh.’ Hắn thầm nghĩ, một tia hy vọng rực sáng trong đôi mắt mệt mỏi. Họ đã thành công, đã tìm thấy một con đường mới.

***

Trong khi Lâm Dịch và Lý Hổ đang vật lộn với những hiểm nguy của núi rừng, Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ cũng không hề nhàn rỗi. Mang theo lời ủy thác của Lâm Dịch, họ hướng về phía Đông, đến một làng nhỏ tên là Xích Thạch. Nơi đây, kiến trúc tương tự như Thôn Làng Sơn Cước, với những ngôi nhà gỗ mái tranh đơn giản, nhưng trên khuôn mặt của người dân lại hằn rõ vẻ lo âu, mệt mỏi hơn. Những dấu hiệu của sự nghèo đói và áp bức hiện rõ trong từng con đường đất, từng mái nhà mục nát. Tiếng trẻ con chơi đùa cũng không được hồn nhiên như ở Sơn Cước, mà mang theo chút gì đó dè dặt, sợ sệt.

Khi Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ đặt chân đến Làng Xích Thạch, họ ngay lập tức bị những ánh mắt cảnh giác dõi theo. Dân làng, vốn đã quen với việc bị các thế lực cường hào và quan lại địa phương chèn ép, nghi ngờ mọi người lạ. Mùi khói bếp thoang thoảng trong không khí, nhưng không mang lại cảm giác ấm cúng, mà chỉ là một lời nhắc nhở về những bữa ăn đạm bạc.

“Chúng tôi đến đây không phải để gây rắc rối, mà là để tìm kiếm một con đường sống chung.” Trần Nhị Cẩu, với gương mặt nhanh nhẹn và nụ cười thân thiện, bước đến trước một nhóm dân làng đang tụ tập. “Làng Sơn Cước chúng tôi cũng đang gặp khó khăn. ‘Một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao.’ Chúng tôi đến đây với thiện ý, mong muốn được hợp tác.” Giọng điệu của Nhị Cẩu khéo léo, xen lẫn chút chất phác, khiến người nghe khó lòng mà ghét bỏ.

Vương Đại Trụ đứng cạnh, thân hình vạm vỡ của hắn tỏa ra vẻ đáng tin cậy. Dù không giỏi ăn nói như Nhị Cẩu, nhưng ánh mắt kiên định và thái độ chân thành của hắn lại có sức nặng riêng. Hắn để Trần Nhị Cẩu làm người mở lời, bởi hắn biết mình không có tài ăn nói hoa mỹ.

Trưởng làng Xích Thạch, một lão già gầy gò với mái tóc bạc phơ và đôi mắt trũng sâu vì lo lắng, tiến lên. “Hợp tác? Các ngươi là người của Làng Sơn Cước? Ta có nghe nói về làng các ngươi, nhưng... trong thời buổi loạn lạc này, ai mà biết được ai đáng tin?” Giọng ông ta mệt mỏi, đầy hoài nghi. “Trần Thị Gia Tộc đang ngày càng lộng hành, chúng ta chỉ muốn yên ổn qua ngày, không muốn rước thêm họa vào thân.”

Trần Nhị Cẩu không nản lòng. Hắn bắt đầu kể câu chuyện về Lâm Dịch, về cách Lâm Dịch đã đến Thôn Làng Sơn Cước như thế nào, cách anh ấy đã dùng trí tuệ để giúp làng vượt qua nạn đói, đánh bại Lý Quản Sự và những kẻ áp bức. Hắn kể về linh dược tán, về sự thịnh vượng mà Lâm Dịch đã mang lại, và cả những khó khăn hiện tại khi Trần Thị phong tỏa Linh Dược Cốc. “Lâm Dịch đại ca của chúng tôi không chỉ là người thông minh, mà còn là người có tấm lòng. Anh ấy không bao giờ bỏ rơi dân làng. Anh ấy tin rằng, chỉ có đoàn kết, chúng ta mới có thể đứng vững.”

Vương Đại Trụ, lúc này, mới cất giọng, to và rõ ràng, đôi khi hơi cục cằn nhưng không ác ý. “Nếu chúng ta đoàn kết, Trần Thị Gia Tộc sẽ không dễ dàng ức hiếp được. Lâm Dịch huynh đệ của tôi là người trọng chữ tín, sẽ không bao giờ phụ lòng mọi người. Chúng tôi không muốn các ngươi phải chiến đấu, chỉ muốn cùng nhau tìm một con đường sống, trao đổi hàng hóa, giúp đỡ lẫn nhau. Làng Sơn Cước có linh dược tán, các ngươi có thể có những sản vật khác mà chúng tôi cần. Đừng để bọn cường hào chia rẽ chúng ta.” Hắn nhấn mạnh sự cần thiết của sự đoàn kết, điều mà những người dân chất phác như họ dễ dàng thấu hiểu.

Những lời của Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ dần dần xua tan đi sự hoài nghi ban đầu. Những người dân làng Xích Thạch bắt đầu xì xào bàn tán. Họ đã quá mệt mỏi với sự chèn ép, với những trận cướp bóc, với cảnh đói nghèo triền miên. Một tia hy vọng nhỏ nhoi bắt đầu nhen nhóm trong lòng họ. Một người đàn ông trung niên, với khuôn mặt khắc khổ, lên tiếng: “Ta nghe nói linh dược tán của Làng Sơn Cước rất hiệu nghiệm, có thể chữa được nhiều bệnh. Nếu chúng ta hợp tác, con em chúng ta có thể không còn phải chịu cảnh đau ốm không thuốc thang nữa sao?”

Trưởng làng Xích Thạch nhìn vào mắt Vương Đại Trụ, rồi quay sang Trần Nhị Cẩu. Ông ta có thể cảm nhận được sự chân thành từ hai người này. Hơn nữa, việc Lâm Dịch đã dám đối đầu với Trần Thị và mang lại sự thịnh vượng cho Thôn Làng Sơn Cước đã lan truyền khắp nơi, trở thành một câu chuyện truyền miệng đầy cảm hứng. “Nếu lời các ngươi nói là thật, nếu Lâm Dịch huynh đệ của các ngươi có thể mang lại một con đường sống cho làng chúng ta, thì chúng ta nguyện ý hợp tác.” Ông ta thở dài, một gánh nặng vô hình dường như vừa được trút bỏ phần nào. “Chỉ mong các ngươi không phụ tấm lòng tin của dân làng nhỏ bé này.”

Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ biết rằng họ đã thành công bước đầu. Liên minh với Làng Xích Thạch không chỉ là một thỏa thuận trao đổi hàng hóa đơn thuần, mà còn là sự kết nối của những con người cùng chung cảnh ngộ, cùng chung kẻ thù. ‘Liên minh với các làng lân cận sẽ tạo ra một mạng lưới rộng lớn hơn, không chỉ về kinh tế mà còn về thông tin và quân sự, chuẩn bị cho cuộc đối đầu quy mô lớn hơn với Trần Thị Gia Tộc hoặc các thế lực khác trong bối cảnh ‘Loạn Tam Phiên’.’ Họ đã gieo một hạt giống hy vọng, và hy vọng rằng nó sẽ nảy mầm thành một liên minh vững chắc, đủ sức chống lại bóng tối đang bao trùm.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía Tây Thôn Làng Sơn Cước, tạo nên một bức tranh hùng vĩ và bình yên. Mùi khói bếp từ những ngôi nhà mái tranh bay lên, hòa quyện với hương đất ẩm và mùi cỏ cây sau một ngày nắng. Tiếng trẻ con cười đùa rộn ràng hơn mọi ngày, tiếng gà gáy, tiếng chó sủa cũng trở nên quen thuộc và ấm áp hơn. Không khí dịu mát và trong lành bao trùm lấy làng, mang theo sự tĩnh lặng quen thuộc, nhưng hôm nay, có một sự mong chờ, một niềm hy vọng lấp lánh trong ánh mắt của mỗi người dân.

Đột nhiên, từ ph��a con đường mòn dẫn vào làng, hai bóng người dần hiện rõ. Dân làng, vốn đang tụ tập trước sân nhà hoặc làm những công việc lặt vặt, lập tức nhận ra.

“Lâm Dịch đã trở về! Lý Hổ cũng về rồi!” Một tiếng reo lên, rồi nhanh chóng lan ra khắp làng như một làn sóng.

Mọi người đổ xô ra đón, khuôn mặt ai nấy đều rạng rỡ niềm vui và sự nhẹ nhõm. Họ đã lo lắng không ít cho Lâm Dịch và Lý Hổ, những người đã mạo hiểm dấn thân vào Linh Thú Sơn Mạch hiểm ác. Khi Lâm Dịch và Lý Hổ bước vào, họ được bao vây bởi những ánh mắt thân thiện, những lời hỏi han ân cần. Lý Hổ, dù mệt mỏi, vẫn giữ vẻ kiên cường, đôi mắt hắn lấp lánh niềm tự hào. Lâm Dịch thì vẫn giữ vẻ trầm tĩnh quen thuộc, nhưng khóe môi hắn khẽ cong lên một nụ cười nhẹ.

Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ cũng nhanh chóng có mặt, khuôn mặt hớn hở. “Đại ca! Huynh đã về!” Trần Nhị Cẩu reo lên, gần như chạy đến ôm chầm lấy Lâm Dịch.

“Lâm huynh, Lý Hổ, các ngươi không sao chứ?” Vương Đại Trụ hỏi, ánh mắt đầy lo lắng xen lẫn mừng rỡ.

Lâm Dịch gật đầu, đưa tay vuốt nhẹ vai Trần Nhị Cẩu. “Chúng ta ổn. Và chúng ta không về tay không.” Hắn ra hiệu cho Lý Hổ. Lý Hổ gỡ chiếc gùi trên lưng xuống, cẩn thận đặt xuống đất. Bên trong là những mẫu thảo dược xanh tươi, lạ mắt, tỏa ra hương thơm dịu nhẹ nhưng đầy sức sống.

Dân làng xúm lại, trầm trồ. “Đây là... thảo dược mới sao?” Một người phụ nữ hỏi, tò mò chạm vào một chiếc lá xanh thẫm.

Lâm Dịch nhìn khắp lượt những khuôn mặt đang mong chờ. “Đúng vậy. Nguồn cung mới không phong phú bằng Linh Dược Cốc ở một số loại, nhưng đủ để chúng ta vượt qua giai đoạn khó khăn này, và thậm chí còn có những loại quý giá hơn. Và quan trọng hơn, chúng ta không còn đơn độc.” Hắn quay sang Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. “Hai ngươi có tin tức gì không?”

Trần Nhị Cẩu không chờ đợi được nữa, hớn hở kể lại chuyến đi đến Làng Xích Thạch. “Đại ca! Nhị Cẩu và Đại Trụ đã thuyết phục được Trưởng làng Xích Thạch rồi! Họ đồng ý hợp tác với chúng ta! Họ cũng bị Trần Thị chèn ép quá đáng, nên nghe chúng ta nói về đại ca, về linh dược tán, họ mừng lắm!”

Vương Đại Trụ bổ sung, giọng điệu chắc nịch. “Chúng ta đã hứa sẽ trao đổi hàng hóa, giúp đỡ lẫn nhau. Họ có thể cung cấp cho chúng ta một số nguyên liệu khác, và chúng ta sẽ bán linh dược tán cho họ với giá ưu đãi. Trưởng làng cũng đã cam kết sẽ cùng chúng ta chống lại sự ức hiếp của Trần Thị nếu có thể.”

Lão Hồ, người đã đứng lặng lẽ quan sát, lúc này mới khẽ gật đầu, một nụ cười hiền hậu nở trên môi. “Tốt lắm, tốt lắm. Xem ra, cái khó đã ló cái khôn. Sức mạnh của chúng ta sẽ được nhân lên khi đoàn kết.”

Lâm Dịch cảm thấy một luồng năng lượng mới tràn ngập trong người. Sự mệt mỏi của chuyến đi dường như tan biến. Hắn đưa ra các mẫu thảo dược, giải thích về nguồn gốc và cách khai thác, mang lại niềm tin rõ ràng và cụ thể cho dân làng. Hắn chỉ ra những loại thảo dược có thể thay thế cho những nguyên liệu bị thiếu hụt, và cả những loại mới có tiềm năng để nghiên cứu, phát triển sản phẩm mới. ‘Khả năng phục hồi và thích nghi của Lâm Dịch trong tình huống khó khăn sẽ thu hút sự chú ý của các thế lực lớn hơn (như Thiên Phong Thương Hội) hoặc khiến Trần Thị Gia Tộc phải dè chừng hơn, nhận ra đối thủ không hề dễ đối phó.’ Hắn biết, điều này không chỉ là một giải pháp tình thế, mà còn là một bước ngoặt, một cơ hội để mở rộng tầm ảnh hưởng, đa dạng hóa nguồn lực.

Sau đó, Lâm Dịch triệu tập một cuộc họp khẩn cấp với các đồng minh thân cận. Dưới ánh trăng non vừa lên cao, họ ngồi quây quần, bàn bạc kế hoạch tiếp theo.

“Chúng ta sẽ cử một đội người có kinh nghiệm đi núi, do Lý Hổ dẫn đầu, để khai thác nguồn thảo dược mới này một cách bền vững. Đồng thời, chúng ta cần cử người đi lại giữa Thôn Làng Sơn Cước và Làng Xích Thạch, thiết lập một tuyến đường thương mại an toàn và củng cố liên minh. Trần Nhị Cẩu, ngươi sẽ phụ trách việc này, cùng với một số người nhanh nhẹn khác.” Lâm Dịch phân công nhiệm vụ một cách rành mạch. “Vương Đại Trụ, ngươi vẫn sẽ tiếp tục thu thập thông tin về Trần Thị Gia Tộc, đặc biệt là những giao dịch của chúng với Hắc Sa Bang, và những động thái của quan phủ. Chúng ta cần phải nắm rõ từng bước đi của chúng.”

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng bạc rải khắp mái nhà tranh. Trần Thị Gia Tộc có thể nghĩ rằng chúng đã giáng cho hắn một đòn chí mạng, nhưng chúng đã lầm. Điều chúng làm chỉ càng khiến hắn trở nên mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn, và kết nối được nhiều người hơn. ‘Tri thức là vũ khí mạnh nhất.’ Và giờ đây, hắn có cả trí tuệ, sự kiên cường, và một liên minh đang dần lớn mạnh. Cuộc chiến vẫn còn dài, nhưng Lâm Dịch biết rằng, họ đã có được lợi thế đầu tiên.

“Hãy chuẩn bị cho một cuộc chiến trường kỳ,” Lâm Dịch nói, giọng nói đầy quyền uy nhưng cũng thấm đượm sự trầm tĩnh. “Chúng ta sẽ không lùi bước.”

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free