Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 267: Phong Tỏa Linh Dược: Đòn Phản Công Bất Ngờ

Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Vương Đại Trụ bước ra khỏi quán ăn, bỏ lại sau lưng ánh đèn dầu leo lét và mùi thức ăn còn vương vấn. Làn gió đêm đầu đông se lạnh mơn man qua gò má, mang theo hơi ẩm của sương khuya và mùi đất sau một ngày nắng. Hắn siết chặt chiếc áo vải thô, bước chân vững chãi trên con đường đất gồ ghề dẫn ra khỏi thị trấn, hướng về phía thôn làng Sơn Cước. Mỗi bước đi, hắn đều cảm nhận sức nặng của những thông tin vừa thu thập được, nặng trĩu hơn cả những đồng bạc lẻ đã đưa cho A Tam. 'Sự suy yếu của triều đình do 'Loạn Tam Phiên' sẽ khiến Lâm Dịch nhận ra rằng việc dựa vào quan lại là không đủ, và anh cần phải xây dựng một hệ thống bảo vệ và thực thi quyền lực của riêng mình,' Vương Đại Trụ thầm nghĩ, cảm nhận sức nặng của những đồng bạc trong túi A Tam, và cả sức nặng của nhiệm vụ sắp tới. Hắn biết mình không thể chậm trễ. Lâm Dịch đang chờ đợi, và mỗi giây phút trôi qua đều là một cơ hội để Trần Thị Gia Tộc siết chặt thêm vòng vây của chúng.

Đêm về khuya, Vương Đại Trụ trở lại thôn làng Sơn Cước, ánh đèn lồng từ nhà Lâm Dịch còn le lói qua khung cửa sổ. Hắn gõ cửa, tiếng động nhỏ nhưng đủ để phá v��� sự tĩnh lặng của màn đêm. Lâm Dịch đã chờ sẵn. Khuôn mặt thanh tú của hắn hơi xanh xao dưới ánh đèn dầu, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại, giờ đây càng thêm phần trầm tư khi nghe Vương Đại Trụ trình bày lại toàn bộ những gì A Tam đã kể. Mùi khói gỗ từ bếp lò và mùi đất ẩm thấm vào không khí trong căn phòng nhỏ, tạo nên một bầu không khí vừa ấm cúng vừa nặng nề. Lâm Dịch trầm ngâm, ngón tay khẽ gõ nhịp lên mặt bàn gỗ đã cũ kỹ. "Dược liệu lậu từ Linh Dược Cốc, Sòng Bạc Hắc Long, Lý Quản Sự, quan lại chống lưng..." Hắn lặp lại, từng từ như khắc sâu vào tâm trí. "Tất cả đều khớp với những gì chúng ta đã dự đoán. Trần Thị Gia Tộc không chỉ là cường hào, chúng là một mạng lưới tội phạm."

Lâm Dịch không ngủ được nhiều đêm đó. Những thông tin từ Vương Đại Trụ như những mảnh ghép cuối cùng, hoàn thiện bức tranh về sự tàn độc và thâm hiểm của Trần Thị. Hắn hiểu rằng, với bối cảnh 'Loạn Tam Phiên' đang bùng nổ, sự mục ruỗng của quan trường địa phương đã đạt đến đỉnh điểm. Việc dựa vào pháp luật thông thường để đối phó với những thế lực như Trần Thị là một ảo tưởng. 'Tri thức là vũ khí mạnh nhất,' hắn tự nhủ, nhưng tri thức cần được áp dụng đúng cách, và trong một thế giới mà quyền lực và bạo lực ngự trị, tri thức cũng cần có sức mạnh để bảo vệ nó. Hắn cần một kế hoạch phản công không chỉ dựa vào bằng chứng mà còn phải đủ sức mạnh để đánh bại Trần Thị trên mọi phương diện.

Sáng hôm sau, bình minh lên, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rọi xuống thôn làng Sơn Cước. Không khí trong lành, mát mẻ, mang theo mùi khói gỗ và mùi đất ẩm. Tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó vọng lại, tiếng gà gáy ran từ sân nhà hàng xóm, và tiếng lợn ụt ịt từ chuồng trại. Một khung cảnh bình yên, mộc mạc, gắn bó, nhưng lại ẩn chứa sự cảnh giác với những mối đe dọa vô hình. Lâm Dịch đang dùng bữa sáng đạm bạc với Lâm phụ, Lâm mẫu và Lâm Tiểu Nguyệt. Mùi cháo gạo lứt thơm lừng, xen lẫn mùi rau dại luộc thanh đạm. Hắn quan sát Tiểu Nguyệt, con bé vẫn vô tư cười nói, và trong lòng hắn dâng lên một cảm giác vừa ấm áp vừa nặng trĩu. 'Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,' hắn nhắc nhở mình, 'và không chỉ cho riêng ta, mà cho tất cả những người ta trân trọng.'

Đúng lúc đó, tiếng bước chân dồn dập vang lên ngoài sân. Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và gương mặt có chút ngây ngô, nhưng đôi mắt thường ngày sáng nhanh nhẹn giờ đây lại tràn đầy vẻ hoảng hốt, lao vào nhà như một cơn gió lốc. Hắn thở dốc, khuôn mặt trắng bệch, mồ hôi lấm tấm.

"Đại ca! Đại ca!" Trần Nhị Cẩu hổn hển, cố gắng hít thở. "Không xong rồi! Không xong rồi!"

Lâm Dịch đặt bát đũa xuống một cách dứt khoát, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Trần Nhị Cẩu. "Bình tĩnh lại, Nhị Cẩu. Có chuyện gì từ từ nói." Giọng hắn trầm ổn, nhưng ẩn chứa một sự căng thẳng không thể che giấu.

Trần Nhị Cẩu cố gắng điều hòa hơi thở, nhưng sự hoảng loạn vẫn hiện rõ trong từng lời nói. "Linh Dược Cốc... Linh Dược Cốc bị phong tỏa rồi!" Hắn thốt lên, đôi mắt mở to, ánh lên vẻ sợ hãi tột độ. "Thủ hạ của Trần Thị Gia Tộc... cả chục tên, có cả Lý Quản Sự nữa! Chúng nó canh gác tất cả các lối v��o, không cho ai bén mảng đến gần!"

Tin tức như một gáo nước lạnh tạt vào cả gia đình. Lâm phụ và Lâm mẫu sững sờ, Lâm Tiểu Nguyệt ngưng hẳn tiếng cười. Lý Hổ, dù vết thương còn đau nhức từ vụ ám sát trước, cũng gắng gượng chống tay đứng dậy từ góc nhà, nơi hắn đang được nghỉ ngơi. Vết sẹo nhỏ trên lông mày của hắn co giật, khuôn mặt vạm vỡ hiện rõ vẻ tức giận và thất vọng. "Cái gì? Phong tỏa Linh Dược Cốc? Bọn chó má Trần Thị này... chúng dám!"

Lâm Dịch không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng dậy. Khuôn mặt hắn vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong đôi mắt sâu thẳm, một cơn bão đang cuộn trào. Hắn biết, đây chính là đòn phản công đầu tiên của Trần Thị, một đòn hiểm ác và trực diện, nhắm thẳng vào huyết mạch kinh tế của thôn làng Sơn Cước. Mùi thảo dược quen thuộc, từng là biểu tượng của sự sống và hy vọng, giờ đây như bị bóp nghẹt. 'Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,' hắn thầm nhủ, 'và Trần Thị Gia Tộc càng không.' Hắn không cho phép bản thân rơi vào trạng thái hoảng loạn. Hắn cần phải suy nghĩ, cần phải hành động.

"Vương Đại Trụ đâu?" Lâm Dịch hỏi, giọng nói vang lên dứt khoát, cắt đứt bầu không khí căng thẳng. "Đi gọi Đại Trụ đến đây ngay."

Trần Nhị Cẩu vội vã gật đầu, "Dạ, đại ca!" rồi quay người chạy đi. Lý Hổ cố gắng bước đến gần, khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn. "Đại ca, để ta đi với huynh. Ta không thể ngồi yên nhìn bọn chúng hoành hành!" Hắn siết chặt nắm đấm, vẻ hung dữ lộ rõ.

Lâm Dịch khẽ lắc đầu. "Vết thương của ngươi chưa lành, Hổ Tử. Ngươi cần dưỡng sức. Đây không phải lúc để liều mạng." Hắn nhìn Lý Hổ bằng ánh mắt kiên định, rồi quay sang Lâm phụ và Lâm mẫu. "Cha, mẹ, đừng lo lắng. Con sẽ giải quyết chuyện này." Hắn nói, dù trong lòng không chắc chắn.

Chẳng bao lâu sau, Vương Đại Trụ cũng có mặt. Hắn đã nghe tin từ Trần Nhị Cẩu trên đường đến. Khuôn mặt chất phác, cao lớn hơn Lâm Dịch, giờ đây cũng đầy vẻ lo lắng. "Lâm huynh, chuyện này..."

Lâm Dịch gật đầu. "Không còn nghi ngờ gì nữa. Đây là đòn phủ đầu của Trần Thị. Chúng muốn bóp chết chúng ta bằng cách cắt đứt nguồn sống." Hắn đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh sáng ban mai đang dần rực rỡ, nhưng trong lòng hắn, một bóng tối đang bao trùm. 'Chẳng trách sao thằng Lý Quản Sự ngày càng ngông nghênh, đi đâu cũng khoe khoang.' Lời A Tam lại vang vọng trong đầu hắn. Điều này cho thấy Trần Thị đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho đòn đánh này, có lẽ là ngay sau khi biết kế hoạch phản công của hắn đang được triển khai. "Chúng ta phải đi xem tận mắt."

***

Giữa trưa, nắng nhẹ, gió mát, Lâm Dịch, Vương Đại Trụ và Lý Hổ (dù bị thương vẫn cố nài nỉ đi theo, chỉ đứng cách xa một đoạn) đã đến một điểm ẩn nấp trên cao, nhìn xuống Linh Dược Cốc. Khung cảnh vốn yên tĩnh, sống động, sảng khoái với tiếng gió nhẹ, tiếng chim hót, tiếng côn trùng vo ve và tiếng suối chảy róc rách, giờ đây bị một bầu không khí căng thẳng và đầy đe dọa bao trùm. Mùi đất tươi và mùi thảo dược đa dạng vẫn phảng phất trong không khí, nhưng giờ đây nó như một lời chế giễu cho sự bất lực của họ.

Họ thấy rõ hàng chục thủ hạ của Trần Thị Gia Tộc, ăn mặc võ phục thô kệch, vũ khí thô sơ nhưng đầy tính đe dọa, đang dàn hàng ngang dọc, canh gác nghiêm ngặt tất cả các lối vào Linh Dược Cốc. Những con đường đá mòn quen thuộc, những hang động tự nhiên vốn là nơi dân làng thu hái thảo dược, giờ đây đều có lính canh đứng chốt. Ánh nắng chiếu vào những lưỡi kiếm, lưỡi giáo thô kệch, tạo nên những tia sáng lạnh lẽo.

Vương Đại Trụ, với đôi mắt tinh tường của một người săn bắn và quen thuộc với địa hình rừng núi, khẽ nghiến răng. "Bọn chúng bố trí chặt chẽ quá, Lâm huynh. Khó mà lọt qua được."

Lý Hổ đứng xa hơn một chút, đôi mắt rực lửa căm phẫn. "Đồ khốn nạn! Linh Dược Cốc là của chúng ta! Chúng có quyền gì mà phong tỏa?" Hắn muốn xông xuống, nhưng vết thương ở vai nhắc nhở hắn về sự yếu ớt của bản thân lúc này.

Rồi họ nhìn thấy Lý Quản Sự. Hắn ta, với dáng người gầy gò, lưng hơi khom, nhưng lại toát ra vẻ kiêu ngạo và đắc ý khi đứng giữa những tên lính. Khuôn mặt đầy nếp nhăn và vẻ nịnh hót thường thấy giờ đây biến thành một biểu cảm hống hách, ra vẻ uy quyền. Hắn ta đang chỉ trỏ, quát tháo một vài người dân làng đang cố gắng tiếp cận để hái thảo dược.

"Tránh ra! Tránh ra hết cho ta!" Lý Quản Sự the thé, giọng nói lươn lẹo thường ngày nay lại chói tai một cách khó chịu. "Linh Dược Cốc này từ nay thuộc về Trần Thị Gia Tộc! Kẻ nào dám bén mảng sẽ bị coi là trộm cướp, đừng trách Lý mỗ không nói trước!" Hắn ta còn cười khẩy, liếc nhìn những người dân làng với ánh mắt khinh miệt. "Muốn hái thảo dược à? Nằm mơ đi! Từ nay, tất cả thảo dược ở đây đều là của Trần Thị! Ai muốn mua thì đến Trần Gia, giá cao gấp đôi, gấp ba mà mua!"

Một người dân làng già nua, run rẩy, cố gắng van xin. "Lý Quản Sự, xin ngài rủ lòng thương! Gia đình chúng tôi còn có người bệnh đang chờ thuốc..."

"Thương xót ư?" Lý Quản Sự cười khẩy, nụ cười đầy vẻ bần tiện. "Ta thương xót ngươi, ai thương xót ta? Cút đi! Cút hết cho ta! Nếu còn dám bén mảng, đừng trách ta không khách khí!" Hắn ta phất tay ra hiệu cho lính canh xua đuổi. Những tên lính, với vẻ mặt cảnh giác và ra vẻ uy quyền, liền đẩy những người dân tội nghiệp ra xa. Tiếng la ó, tiếng van xin thảm thiết dần nhỏ đi, rồi tắt hẳn.

Lâm Dịch quan sát kỹ lưỡng đội ngũ canh gác. Hắn thấy rõ sự chuẩn bị kỹ càng và tính toán của đối thủ. Không chỉ có lính canh ở các lối vào chính, mà còn có những toán tuần tra nhỏ lẻ di chuyển liên tục, kiểm soát các con đường mòn bí mật. Đây không phải là một hành động bộc phát, mà là một đòn đánh đã được lên kế hoạch từ trước, sau khi Trần Thị biết được kế hoạch phản công của hắn.

'Việc Lý Quản Sự ám chỉ có sự hậu thuẫn của quan phủ địa phương trong vụ phong tỏa cho thấy sự mục ruỗng của chính quyền trong bối cảnh 'Loạn Tam Phiên', khiến Lâm Dịch phải tìm cách đối phó mà không thể hoàn toàn dựa vào pháp luật.' Hắn nghĩ thầm. Hắn đã chuẩn bị bằng chứng, nhưng Trần Thị lại dùng quyền lực và bạo lực để cắt đứt nguồn sống của hắn trước. Đây là một cuộc chiến không cân sức, một đòn đánh vào tận gốc rễ. Cảm giác căng thẳng trong không khí, sự lạnh lẽo của ánh mắt Lý Quản Sự, tất cả đều tạo nên một áp lực khủng khiếp.

Vương Đại Trụ nghiến răng, "Lâm huynh, chúng ta không thể để yên như v��y! Không có Linh Dược Cốc, không có thảo dược, chúng ta không thể sản xuất linh dược tán. Dân làng sẽ lại đói khổ!"

Lý Hổ, dù đứng cách đó một đoạn, cũng không thể kiềm chế. Hắn cố gắng bước lên, nhưng một cơn đau nhói ở vai khiến hắn lảo đảo. "Để ta xông xuống, đại ca! Giết chết tên Lý Quản Sự khốn nạn đó!"

Lâm Dịch giơ tay ngăn lại. Ánh mắt hắn vẫn kiên định, nhưng trong đó ẩn chứa một sự tức giận bị kìm nén. Hắn cảm thấy bị dồn vào chân tường, tức giận vì Trần Thị đã ra đòn trước một cách tàn nhẫn, cắt đứt mạch máu kinh tế của anh. 'Áp lực phải tìm ra giải pháp nhanh chóng để bảo vệ dân làng và duy trì nguồn thu nhập, đối mặt với thách thức lớn cho những chiến lược kinh tế 'hiện đại' của mình.' Hắn thở dài trong lòng. "Không được manh động. Chúng ta không thể đánh trực diện được. Lực lượng của chúng đông hơn, lại có Lý Quản Sự ở đó, có lẽ còn có cả quan binh ngầm hỗ trợ. Xông xuống bây giờ chỉ là tự sát."

Hắn quay người, ánh mắt quét qua Vương Đại Trụ và Lý Hổ, rồi nhìn về phía thôn làng đang ẩn mình trong làn khói bếp. "Chúng ta cần một kế hoạch. Một kế hoạch thực sự. Đây là một đòn hiểm, nhưng cũng là một cơ hội để chúng ta nhìn rõ bản chất của kẻ thù." Mùi mồ hôi và sắt của quân lính Trần Thị như vẫn còn vương vấn trong không khí, nhắc nhở hắn về mối nguy hiểm cận kề.

***

Chiều tối, ánh trăng non yếu ớt treo lơ lửng trên bầu trời, chiếu rọi những vệt sáng bạc xuống thôn làng Sơn Cước. Không khí mát mẻ, gió nhẹ, nhưng trong căn nhà nhỏ của Lâm Dịch, một bầu không khí nặng nề bao trùm. Lâm Dịch đã triệu tập Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ và Vương Đại Trụ. Ánh nến leo lét trên bàn gỗ cũ kỹ, rọi lên khuôn mặt trầm tư của hắn và những người đồng đội. Tiếng chim đêm thỉnh thoảng vọng lại từ rừng sâu, xen lẫn tiếng côn trùng rả rích, làm tăng thêm sự tĩnh mịch cho buổi họp kín.

Lâm Dịch trải một tấm bản đồ thô sơ ra bàn. Tấm bản đồ được vẽ vội vàng, nhưng lại chi tiết đến từng con suối, từng ngọn đồi, từng con đường mòn dẫn vào Linh Dược Cốc. Hắn chỉ vào bản đồ, ánh mắt sắc lạnh. "Trần Thị Gia Tộc đã ra tay. Chúng không chỉ muốn giết chúng ta, mà còn muốn bóp chết nguồn sống của chúng ta. Đây là một đòn hiểm, nhắm vào tận gốc rễ." Giọng hắn trầm và kiên định, không một chút run rẩy, dù trong lòng hắn đang phải đối mặt với một thách thức lớn chưa từng có. 'Sự thất vọng khi kế hoạch phản công đã chuẩn bị kỹ lưỡng bị phá sản bởi đòn đánh bất ngờ của đối thủ' dâng lên trong lòng hắn, nhưng hắn không cho phép nó chi phối.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, gõ nhẹ vào bản đồ. "Vậy chúng ta phải làm sao, Lâm huynh? Không có thảo dược, chúng ta không thể sản xuất linh dược tán. Dân làng sẽ lại khó khăn. Chúng ta vừa mới thoát khỏi cảnh đói nghèo, giờ lại..." Giọng hắn đầy lo lắng, ánh mắt nhìn Lâm Dịch như tìm kiếm một tia hy vọng.

Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa. "Đúng đó đại ca! Mấy ngày nay, dân làng xôn xao lắm. Ai cũng lo lắng. Mà Linh Dược Cốc là nguồn sống của chúng ta mà!"

Lý Hổ siết chặt nắm đấm. "Nếu không có thảo dược, chúng ta có thể dùng đến vũ lực để cướp lại không? Ta thà chết chứ không chịu nhìn bọn Trần Thị giẫm đạp lên đầu chúng ta!"

Lâm Dịch nhìn từng người, ánh mắt hắn như xuyên thấu tâm can họ. "Dùng vũ lực bây giờ là tự đưa mình vào chỗ chết. Chúng ta không có đủ lực lượng, và Trần Thị đã tính toán kỹ càng. Chúng muốn chúng ta mắc bẫy." Hắn khẽ thở dài, rồi tiếp tục. "Đòn phong tỏa này không chỉ đơn thuần là ngăn chặn chúng ta thu hái thảo dược. Mục đích chính của chúng là gì? Là để chúng ta không thể sản xuất linh dược tán, làm suy yếu kinh tế của thôn làng, khiến chúng ta không còn khả năng đối đầu với chúng, và cuối cùng là buộc chúng ta phải khuất phục."

Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm vào tâm trí mọi người. Mùi khói gỗ từ bếp lò đã tắt, nhưng hơi ấm vẫn còn vương vấn, xen lẫn mùi đất ẩm và mùi mồ hôi của những người đang căng thẳng. Cảm giác thô ráp của tấm bản đồ dưới tay Lâm Dịch như nhắc nhở hắn về sự khắc nghiệt của thế giới này.

"Nhưng..." Lâm Dịch nói tiếp, giọng nói vang lên đầy kiên định. "Chúng ta không thể để chúng đạt được mục đích. Linh Dược Cốc là nguồn tài nguyên quý giá, nhưng nó không phải là tất cả. Việc Trần Thị phong tỏa Linh Dược Cốc cũng cho thấy một điều: chúng sợ chúng ta. Chúng sợ sự phát triển của chúng ta, sợ linh dược tán của chúng ta. 'Sự táo bạo của Trần Thị Gia Tộc trong việc phong tỏa Linh Dược Cốc cho thấy chúng đang ở thế cùng và sẵn sàng làm mọi thứ, báo hiệu một cuộc đối đầu trực diện và quyết liệt hơn sắp diễn ra.' Hắn thầm nhủ.

"Vậy chúng ta phải làm sao, Lâm huynh?" Vương Đại Trụ hỏi lại, giọng nói đầy căng thẳng. "Chẳng lẽ bó tay chịu trói?"

Lâm Dịch lắc đầu. "Không bao giờ. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, chúng ta phải thích nghi. 'Lâm Dịch nhận ra rằng việc chỉ dựa vào một nguồn cung cấp là quá rủi ro, điều này sẽ thúc đẩy anh tìm kiếm các nguồn tài nguyên khác hoặc các tuyến đường thương mại mới, mở rộng tầm ảnh hưởng ra ngoài Linh Dược Cốc.' Đây là bài học mà chúng ta phải ghi nhớ."

Hắn đưa tay chỉ vào một điểm trên bản đồ, cách xa Linh Dược Cốc. "Chúng ta cần tìm kiếm nguồn cung cấp thảo dược thay thế. Có thể xa hơn, khó khăn hơn, nhưng không phải là không có. Chúng ta cũng cần tìm cách phá vỡ sự phong tỏa này, không phải bằng vũ lực trực diện, mà bằng mưu trí." Ánh mắt hắn sáng lên. "Trần Thị nghĩ rằng chúng đã cắt đứt mạch máu của chúng ta. Nhưng chúng không biết rằng, mạch máu của chúng ta không chỉ có một. Chúng ta cần phải chứng minh cho chúng thấy, chúng ta không dễ bị bóp chết như vậy."

Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ và Vương Đại Trụ nhìn nhau, trong mắt họ dần lóe lên một tia hy vọng mới, xua tan đi sự tuyệt vọng ban đầu. Lâm Dịch không cho phép sự hoảng loạn. Hắn thúc đẩy tư duy phản công. "Ta muốn các ngươi suy nghĩ. Nếu không thể vào Linh Dược Cốc, chúng ta có thể làm gì? Có con đường nào khác để có được thảo dược không? Có cách nào để làm suy yếu lực lượng canh gác của Trần Thị không? Hoặc, có cách nào để biến đòn đánh này của chúng thành một lợi thế cho chúng ta không?"

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng non đang dần khuất sau những đám mây. 'Lâm Dịch sẽ phải sử dụng mưu trí và kiến thức hiện đại của mình để phá vỡ phong tỏa hoặc tìm cách v��ợt qua nó một cách sáng tạo, có thể liên quan đến các công nghệ hoặc phương pháp quản lý tài nguyên độc đáo.' Hắn biết, đêm nay sẽ là một đêm dài, nhưng hắn đã sẵn sàng. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free