Lạc thế chi nhân - Chương 266: Bằng Chứng Thép: Lưới Bắt Cường Hào
Đôi mắt Lâm Dịch lóe lên tia lạnh lẽo đến cực điểm, khắc sâu những lời khai của tên sát thủ vào tâm trí. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh thầm nghĩ, giọng nói của mình vang vọng trong bóng tối của hầm ngầm, như một lời phán quyết. "Và sự tàn độc của các ngươi, sẽ phải trả giá." Tên sát thủ, từng là một kẻ máu lạnh, giờ đây chỉ còn là một khối thịt run rẩy, ánh mắt vô hồn. Lâm Dịch quay gót, để lại phía sau không chỉ tên sát thủ đang thoi thóp mà cả những tàn dư của một đêm đầy bạo lực và mưu toan.
Anh bước ra khỏi hầm, ánh bình minh đã bắt đầu hé rạng, xua đi màn đêm u ám, nhuộm vàng những ngọn cây trên đỉnh núi xa xăm. Không khí buổi sớm mai mang theo hơi sương lành lạnh và mùi đất ẩm, xoa dịu phần nào sự căng thẳng còn đọng lại trong anh. Nhưng trong lòng Lâm Dịch, một kế hoạch đen tối hơn, tàn khốc hơn đang dần thành hình. Anh không còn là người đàn ông hiện đại chỉ muốn sinh tồn bình yên. Anh đã trở thành một chiến lược gia lạnh lùng, một kẻ sẵn sàng lật đổ mọi thứ để bảo vệ những giá trị và con người anh trân trọng. Cuộc chiến này, đã chính thức bước sang một giai đoạn mới. Trần Thị Gia Tộc, các ng��ơi đã tự đào mồ chôn cho mình.
***
Trong căn phòng nhỏ của Lâm Dịch, ánh nến từ đêm qua đã tắt từ lâu, nhường chỗ cho ánh sáng ban mai yếu ớt lọt qua khe cửa sổ bằng gỗ. Những tia nắng đầu tiên len lỏi qua kẽ hở, vẽ nên những vệt vàng nhạt trên nền đất nện và bức tường nhà đơn sơ. Không khí trong phòng vẫn còn vương vấn mùi máu tanh nhẹ và dược liệu xoa bóp, minh chứng cho cuộc đối đầu căng thẳng đêm qua. Tiếng gió hiu hiu lướt qua những khe hở trên vách gỗ, mang theo tiếng gà gáy lảnh lót từ xa và tiếng nước chảy đều đặn từ giếng làng, tạo nên một bản hòa tấu bình dị nhưng đầy ám ảnh.
Lâm Dịch ngồi cạnh Lý Hổ, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén, cẩn thận kiểm tra lại vết thương đã được sơ cứu của anh ta. Vết dao cứa sâu trên bắp tay Lý Hổ, nơi anh ta đã đỡ đòn cho Lâm Dịch, giờ đây đã được băng bó cẩn thận bằng những loại thảo dược cầm máu mà Lâm Dịch đã tự tay bào chế từ Linh Dược Cốc. Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ, khuôn mặt vẫn còn chút tái nhợt vì mất máu, nghiến răng kìm nén cơn đau. Sự kiên cường của một người từng trải giang hồ hiện rõ trên từng đường nét.
"Vết thương thế nào rồi, Lý Hổ?" Lâm Dịch hỏi, giọng trầm và đều, từng ngón tay anh nhẹ nhàng chạm vào lớp băng. "Cố gắng dưỡng sức. Cuộc chiến này sẽ còn dài." Anh ngước mắt nhìn thẳng vào Lý Hổ, ánh mắt đầy hàm ý.
Lý Hổ khẽ lắc đầu, "Chỉ là vết thương nhỏ, đại ca. Sớm hồi phục thôi. Nhưng Trần Thị... chúng ta không thể để chúng lộng hành được nữa! Ta muốn đích thân trả thù." Giọng hắn khàn đặc, chất chứa sự căm phẫn và khao khát báo thù. Hắn nhớ rõ cái cảm giác dao lạnh lướt qua da thịt, và nếu Lâm Dịch không kịp kéo hắn ra, có lẽ vết thương đã sâu hơn nhiều. Mùi thuốc trong phòng, mùi mồ hôi của chính hắn, và cả mùi của sự nguy hiểm từ đêm qua vẫn còn lảng vảng, nhắc nhở hắn về sự tàn độc của Trần Thị.
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu ngồi đối diện, trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, vẻ mặt đầy lo lắng nhưng cũng ánh lên sự quyết tâm sắt đá. Vương Đại Trụ, với dáng vẻ cao lớn, chất phác, nhưng ánh mắt lại rất tinh tường, nhìn Lâm Dịch với sự tin tưởng tuyệt đối. Trần Nhị Cẩu, dù còn trẻ tuổi, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn, cũng thể hiện sự sẵn sàng đối mặt mọi hiểm nguy.
"Đại ca, tên sát thủ khai gì rồi?" Vương Đại Trụ không giữ được sự sốt ruột, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng. "Chúng ta phải làm gì tiếp theo? Cứ thế này, cả thôn sẽ không yên." Giọng anh có chút lo lắng, không chỉ cho bản thân mà còn cho sự an nguy của cả Thôn Làng Sơn Cước. Anh đã chứng kiến quá nhiều sự tàn khốc, và không muốn nó lặp lại ngay trước mắt mình. Mùi khói gỗ từ bếp nhà nào đó bay vào, xen lẫn với mùi đất, càng khiến anh cảm thấy sự bình yên này thật mong manh.
Lâm Dịch đứng dậy, bước ra phía cửa sổ, đôi mắt anh nhìn xa xăm ra bên ngoài, nơi những tia nắng vàng đang nhảy múa trên tán lá cây. Tâm trí anh không ngừng phân tích tình hình. Với tư duy logic của một người hiện đại, anh hiểu rõ bối cảnh phức tạp mà họ đang phải đối mặt. "Với tình hình 'Loạn Tam Phiên' hiện tại," anh chậm rãi nói, giọng điệu mang một sự trầm lắng đặc trưng. "Triều đình đang suy yếu, quyền lực phân tán. Quan lại địa phương hoặc bận tâm riêng với những đấu đá nội bộ, hoặc đã bị mua chuộc sâu sắc hơn bởi các thế lực cường hào. Tình hình chính trị bất ổn này khiến cho việc dựa vào luật pháp thông thường để tìm kiếm công lý trở nên vô cùng khó khăn, thậm chí là nguy hiểm."
Anh quay lại nhìn ba người đồng đội, ánh mắt đầy kiên định. "Nếu không có bằng chứng thép, không thể chối cãi, chúng ta sẽ tự chuốc họa vào thân khi 'tố cáo' chúng. Sẽ dễ dàng bị vu khống ngược lại, hoặc bị các thế lực ngầm của Trần Thị che giấu, thậm chí là thủ tiêu. Chúng ta không thể chỉ dựa vào một lời khai của một tên sát thủ bị bắt. Hắn có thể bị cho là bị ép cung, lời khai không đáng tin cậy. Chúng ta cần những bằng chứng vật chất, những nhân chứng sống không thể chối cãi, những tài liệu ghi chép."
Lâm Dịch bước đến chiếc bàn gỗ cũ kỹ, nơi anh đặt Cẩm Nang Kế Sách và một vài mảnh giấy đã ố vàng. Anh chậm rãi mở Cẩm Nang, những trang giấy bên trong đã được anh ghi chú chi chít bằng những ký tự và sơ đồ phức tạp. "Trần Thị Gia Tộc không chỉ đơn thuần là một cường hào địa phương. Chúng đã ăn sâu bám rễ vào hệ thống, liên kết với cả giang hồ và quan trường. Mối liên hệ của chúng với Hắc Sa Bang, việc chúng lợi dụng 'Linh Dược Cốc' để vận chuyển hàng hóa bất hợp pháp, tất cả đều là những tội ác nghiêm trọng. Nhưng để vạch trần chúng, chúng ta phải đánh vào tận gốc rễ, khiến chúng không thể ngóc đầu lên được nữa, không thể dựa vào bất kỳ thế lực nào để bảo vệ mình."
Anh nhặt lên một cây bút lông và một thỏi mực, bắt đầu vạch ra những ý chính cho kế hoạch phản công lên một mảnh giấy mới. Tiếng cọ sột soạt trên giấy là âm thanh duy nhất trong căn phòng tĩnh lặng, xen lẫn với tiếng tim đập mạnh của những người đàn ông đang lắng nghe. Lâm Dịch hiểu rằng, để đối phó với một thế lực như Trần Thị, anh phải chơi một ván cờ lớn, một ván cờ mà trong đó, 'tri thức là vũ khí mạnh nhất' và sự chuẩn bị kỹ lưỡng là chìa khóa để sinh tồn. Anh không thể để bất kỳ sơ hở nào. Sự an nguy của gia đình, của Lâm Tiểu Nguyệt, và của cả Thôn Làng Sơn Cước đều nằm trong tay anh. Nỗi lo lắng về bối cảnh loạn lạc của 'Loạn Tam Phiên' luôn thường trực trong tâm trí anh, nhưng cũng chính nó đã tôi luyện ý chí kiên cường và khả năng thích nghi của anh. Anh không còn là một người chỉ muốn tránh xa mọi rắc rối, mà đã trở thành một người lãnh đạo, một người sẵn sàng đối mặt với mọi nguy hiểm để bảo vệ những giá trị anh trân trọng.
***
Dưới bóng cây cổ thụ lớn nhất Thôn Làng Sơn Cước, nơi những tán lá xanh rậm rạp vươn cao như một chiếc ô khổng lồ che chắn khỏi ánh nắng gay gắt của buổi trưa, Lâm Dịch trải một tấm bản đồ thô sơ của thị trấn và các vùng lân cận. Ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những đốm sáng lung linh trên mặt đất. Tiếng trẻ con chơi đùa ở xa xa, tiếng gà gáy lẻ tẻ, và tiếng gió mát rượi lướt qua những tán lá tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ thường, đối lập hoàn toàn với không khí căng thẳng bao trùm nhóm người đang tụ tập. Mùi đất, mùi lá cây khô, và thoang thoảng mùi thức ăn nấu từ các căn bếp trong làng hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác chân thực đến từng giác quan.
Lâm Dịch dùng một cành cây nhỏ, tỉ mỉ vẽ vời và chỉ trỏ các vị trí quan trọng trên tấm bản đồ. Gương mặt anh trầm tư, đôi mắt sắc bén lướt qua từng chi tiết, như thể đang nhìn xuyên thấu vào những ngóc ngách của thị trấn. Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ cúi đầu lắng nghe. Lý Hổ, dù vết thương vẫn còn nhức nhối khiến hắn thỉnh thoảng nhăn nhó, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, không hề nao núng. Hắn hiểu rằng, đây là lúc cần phải gạt bỏ mọi đau đớn cá nhân để tập trung vào mục tiêu chung. Trần Nhị Cẩu thì chăm chú lắng nghe, gật gù liên tục, sẵn sàng ghi nhớ từng lời dặn dò của đại ca.
"Mục tiêu của chúng ta không phải là giết người Trần Thị Gia Tộc, mà là vạch trần bộ mặt thật của chúng trước dân chúng và quan lại," Lâm Dịch mở lời, giọng nói rõ ràng và dứt khoát. "Để làm được điều đó, chúng ta cần bằng chứng. Bằng chứng thép, không thể chối cãi. Tài liệu tham nhũng, nhân chứng bị chèn ép, ghi chép giao dịch phi pháp với Hắc Sa Bang. Tất cả những gì có thể chứng minh tội ác của chúng, khiến chúng không còn đường chối cãi." Anh dừng lại một chút, để những lời nói thấm sâu vào tâm trí mọi người. Anh biết rõ, trong một thế giới mà quyền lực và tiền bạc có thể bẻ cong mọi thứ, chỉ có sự thật trần trụi, được minh chứng bằng vật chất, mới có thể lay động được.
Vương Đại Trụ gật đầu lia lịa, ánh mắt anh sáng lên. "Ta hiểu rồi, đại ca. Ta có thể phái người của mình vào thị trấn thăm dò. Có vài lão bằng hữu làm phu khuân vác, họ biết nhiều chuyện vặt vãnh. Thường ngày, họ khuân vác hàng hóa cho đủ mọi nhà, cả Trần Thị nữa. Họ có thể nghe ngóng được rất nhiều tin tức, những chuyện mà người ngoài khó lòng biết được." Anh dừng lại một chút, rồi nói thêm: "Có thể họ biết Cố lão bản... hắn là kẻ thích tiền, có thể moi được tin tức từ hắn. Hắn là một con cáo già, nhưng hắn luôn đặt lợi ích lên hàng đầu. Nếu chúng ta đưa ra cái giá đủ lớn, hắn sẽ mở miệng." Vương Đại Trụ hiểu rất rõ bản chất của con người trong thế giới này, và Lâm Dịch cũng vậy. Một người như Cố lão bản không có lòng trung thành tuyệt đối, chỉ có lợi ích tuyệt đối.
Trần Nhị Cẩu nhíu mày, có chút lo lắng. "Còn về Hắc Sa Bang, đại ca? Bọn chúng chắc chắn sẽ không bỏ qua đâu. Chúng ta đã bắt một tên của chúng. Chắc chắn chúng sẽ tìm cách trả đũa." Giọng cậu có chút căng thẳng, bởi cậu biết sự tàn bạo của bang phái giang hồ này.
Lâm Dịch xua tay, ánh mắt anh lóe lên vẻ lạnh lùng. "Hắc Sa Bang là một nhánh của vấn đề, không phải gốc rễ. Gốc rễ là Trần Thị Gia Tộc. Và Lý Quản Sự là chìa khóa." Anh dùng cành cây chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi có vẻ là dinh thự của Trần Thị. "Hắn là kẻ trực tiếp giao dịch với Hắc Sa Bang, cũng là kẻ tay chân thân tín của Trần Thị Gia Chủ. Mọi âm mưu, mọi giao dịch bẩn thỉu đều qua tay hắn. Tìm bằng chứng giao dịch, bằng chứng hối lộ quan lại của hắn. Nhị Cẩu, Lý Hổ, hai người sẽ là những cái bóng. Theo dõi hắn, tìm ra các điểm yếu của hắn. Hãy nhớ, cẩn trọng là trên hết. Đừng để lộ tung tích, đừng để bị phát hiện. Nếu cần thiết, hãy rút lui ngay lập tức. Tính mạng của các ngươi là quan trọng nhất."
Lâm Dịch chỉ đạo tỉ mỉ, phân tích từng khả năng v�� rủi ro, cân nhắc mọi yếu tố từ kiến thức hiện đại của mình kết hợp với thực tế cổ đại. Anh giải thích rằng, trong bối cảnh loạn lạc của 'Loạn Tam Phiên', việc dựa vào một quan lại công chính là điều xa xỉ. Ngay cả khi có bằng chứng, nếu không có chiến lược đúng đắn, chúng cũng có thể bị bóp méo hoặc lờ đi. Do đó, bằng chứng phải đủ mạnh để không chỉ thuyết phục quan lại mà còn phải đủ sức lay động dư luận, khiến Trần Thị không thể trở mình.
Anh giao cho Vương Đại Trụ nhiệm vụ thu thập thông tin rộng khắp, không chỉ từ các phu khuân vác mà còn từ các tiểu thương, thậm chí là những kẻ ăn mày, những người sống ở đáy xã hội nhưng lại chứng kiến nhiều chuyện nhất. Vương Đại Trụ cũng sẽ là người thiết lập kênh liên lạc với Cố lão bản, thăm dò xem liệu lão ta có thể cung cấp những thông tin giá trị nào về các hoạt động kinh doanh phi pháp của Trần Thị, hoặc thậm chí là các giao dịch ngầm giữa Trần Thị và Hắc Sa Bang. "Cố lão bản là một con buôn, hắn chỉ nhìn vào lợi ích. Hãy cho hắn thấy rằng giúp chúng ta sẽ mang lại lợi ích lớn hơn việc tiếp tục làm ngơ cho Trần Thị," Lâm Dịch dặn dò. Anh cũng dặn Vương Đại Trụ để ý những tin đồn về các thương hội lớn hơn, hay những hoạt động buôn bán khác lạ ở các thị trấn lân cận, bởi anh linh cảm rằng Trần Thị chỉ là một mắt xích trong một mạng lưới lớn hơn. "Sự suy yếu của triều đình sẽ khiến các thế lực ngầm càng thêm lộng hành," Lâm Dịch thầm nghĩ. "Và nếu chúng ta muốn bảo vệ mình, chúng ta phải hiểu rõ bức tranh lớn."
Trong khi đó, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ sẽ tập trung vào việc theo dõi Lý Quản Sự. "Hắn là kẻ tham lam, háo sắc, và có nhiều thói hư tật xấu," Lâm Dịch nói. "Những kẻ như vậy thường để lại nhiều dấu vết nhất. Hãy theo dõi các nơi hắn thường lui tới, các mối quan hệ của hắn. Tìm kiếm bất kỳ ghi chép, sổ sách, hoặc vật phẩm nào có thể chứng minh các giao dịch phi pháp của hắn với Hắc Sa Bang, hoặc việc hắn hối lộ các quan chức địa phương. Nhất là những kẻ tuần tra, những người được gọi là 'lính tuần tra' nhưng thực chất là tay sai của Trần Thị. Chúng ta cần vạch trần bộ mặt mục ruỗng của quan trường địa phương, không chỉ Trần Thị."
Nói đến đây, Lâm Dịch nghĩ đến viễn cảnh Trần Thị sụp đổ sẽ để lại một khoảng trống quyền lực. Anh cần một kế hoạch dài hạn hơn. "Sau khi Trần Thị sụp đổ, chúng ta sẽ cần phải củng cố vị thế của mình," anh nói thêm, ánh mắt lướt qua ba người đồng đội. "Có thể sẽ cần xây dựng một lực lượng tự vệ mạnh mẽ hơn, một hệ thống thông tin và kinh doanh đủ lớn để không ai có thể đe dọa chúng ta nữa. Việc mở rộng kinh doanh ra Thành Thiên Phong cũng là một phần trong kế hoạch dài hạn."
Cả ba người đàn ông đều gật đầu, hiểu rõ sự nghiêm trọng của nhiệm vụ. Họ biết rằng đây không chỉ là một cuộc trả thù đơn thuần, mà là một cuộc chiến sinh tử để bảo vệ những gì họ yêu quý. Mùi hương của đất và lá cây dưới bóng cổ thụ dường như trở nên đậm đặc hơn, hòa quyện với mùi quyết tâm tỏa ra từ bốn người đàn ông.
***
Chiều tà buông xuống, nhuộm một màu đỏ rực lên các mái nhà ngói âm dương của thị trấn. Ánh hoàng hôn hắt lên những con đường lát đá xám xịt, tạo thành những vệt sáng dài, xiên vẹo. Không khí dần trở nên mát mẻ hơn sau một ngày nắng gắt, mang theo mùi khói bếp từ các quán ăn và mùi gia vị nồng nàn từ các gánh hàng rong. Tiếng cười nói ồn ào, tiếng chén đũa lách cách, và tiếng rao hàng của các tiểu thương tạo nên một bản giao hưởng sôi động của đời sống thị trấn.
Tại một góc khuất trong Quán Ăn Đại Phong, nơi ánh đèn lồng đã bắt đầu được thắp sáng, Vương Đại Trụ ngồi ở một chiếc bàn gỗ nhỏ, cải trang thành một thương nhân nhỏ đang trên đường buôn bán. Hắn mặc một bộ y phục bằng vải thô màu xám, trông cũ kỹ nhưng sạch sẽ, mái tóc được buộc gọn gàng, và trên vai khoác một chiếc túi vải cũ. Dáng vẻ ung dung, chậm rãi nhâm nhi chén rượu gạo và vài món ăn đơn giản, nhưng ánh mắt anh không ngừng quét qua các bàn xung quanh, tai dỏng lên lắng nghe những câu chuyện phiếm đang được xì xào. Mùi rượu nồng, mùi thức ăn thơm phức, và cả mùi mồ hôi của những người lao động vất vả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí chân thật đến từng chi tiết.
"Nghe nói dạo này Lý Quản Sự lại mua thêm một mảnh đất lớn ở phía Đông thị trấn," một người phu khuân vác, với tấm lưng còng và khuôn mặt khắc khổ, nói với người bạn đồng nghiệp. Hắn nhấp một ngụm rượu mạnh, giọng đầy vẻ châm biếm. "Không biết tiền đâu ra mà giàu thế, chắc lại bóc lột ai đó rồi. Mấy cái mảnh đất ấy toàn là đất màu mỡ, gần sông, trước đây người ta nói là của lão Trương, nhưng tự dưng lão ấy lại bán đi với giá rẻ mạt, rồi đi đâu không ai biết."
Người phu khuân vác thứ hai gật gù, bổ sung thêm. "Hắn ta còn thường xuyên lui tới Sòng Bạc Hắc Long nữa. Chắc lại có phi vụ gì lớn, thấy hắn giao du với mấy kẻ lạ mặt, ăn mặc toàn gấm vóc, trông chẳng giống người làm ăn lương thiện chút nào. Vừa hôm qua thôi, ta thấy hắn ra vào đó, vẻ mặt bí hiểm lắm."
Vương Đại Trụ, nghe những lời đó, khẽ gật đầu. Trong lòng, hắn thầm nghĩ: 'Phi vụ lớn... và Sòng Bạc Hắc Long. Đây rồi. Đại ca nói không sai. Bằng chứng thường nằm ở những nơi như thế.' Lý Quản Sự không chỉ là một kẻ tham lam, hắn còn là một kẻ cờ bạc, và Sòng Bạc Hắc Long có lẽ là nơi hắn rửa tiền hoặc thực hiện các giao dịch ngầm. Điều này hoàn toàn khớp với những gì Lâm Dịch đã suy luận về thói hư tật xấu của Lý Quản Sự sẽ để lại dấu vết.
Anh khẽ nhấp một ngụm rượu, rồi ho nhẹ một tiếng, thu hút sự chú ý của người phu khuân vác đầu tiên, một người mà Vương Đại Trụ đã có vài lần giúp đỡ nhỏ khi họ cùng vận chuyển hàng hóa qua lại giữa thôn và thị trấn. Người phu khuân vác, tên là A Tam, thấy Vương Đại Trụ, liền cười tươi, khẽ gật đầu chào hỏi.
Vương Đại Trụ ra hiệu cho A Tam đến gần. Khi A Tam lững thững bước đến, Vương Đại Trụ khẽ đặt một túi tiền nhỏ lên bàn, bên trong có vài đồng bạc lẻ. "Lão huynh, dạo này việc buôn bán thế nào?" Vương Đại Trụ hỏi, giọng điệu thân mật. Túi tiền lấp lánh dưới ánh đèn lồng, thu hút ánh mắt của A Tam.
A Tam nhận tiền, ánh mắt sáng lên, vội vàng cất vào túi. "Cũng tạm ổn thôi, Vương huynh. Cơm ngày ba bữa vẫn còn. Chẳng qua dạo này thiên hạ loạn lạc quá, việc làm ăn cũng khó khăn hơn. Nghe nói triều đình đang chuẩn bị đối phó với 'Loạn Tam Phiên', quan lại địa phương cũng chẳng thiết tha gì đến dân đen nữa." A Tam thở dài, rồi nhìn quanh, hạ giọng. "À mà nói đến chuyện khó khăn, Vương huynh có biết dạo này Trần Thị Gia Tộc lại càng ngày càng bành trướng không? Chúng nó thu mua đất đai khắp nơi, ép giá người dân. Có khi còn cướp trắng trợn nữa."
Vương Đại Trụ giả vờ tỏ ra ngạc nhiên, "Ồ, thật vậy sao? Ta vốn chỉ quanh quẩn ở thôn làng, ít khi vào thị trấn, nên không rõ lắm. Nghe nói Trần Thị Gia Tộc có tiếng tăm lẫy lừng, là gia tộc lớn nhất vùng mà?"
A Tam cười khẩy. "Tên tuổi gì chứ, toàn là tiếng ác thôi. Nhưng mà, chúng nó khéo che đậy lắm, với lại có cả quan lại chống lưng nữa. Chẳng trách sao thằng Lý Quản Sự ngày càng ngông nghênh, đi đâu cũng khoe khoang. Hắn ta còn có vẻ rất thân thiết với mấy tay giang hồ từ Sòng Bạc Hắc Long nữa. Nghe nói, chính hắn là người đứng ra thu xếp những vụ làm ăn đen tối cho Trần Thị Gia Tộc, nhất là mấy vụ buôn bán dược liệu lậu từ Linh Dược Cốc. Cốc đó trước đây vốn là của thôn huynh đệ đó mà."
Vương Đại Trụ vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng đã ghi nhớ từng lời. Dược liệu lậu từ Linh Dược Cốc, Sòng Bạc Hắc Long, Lý Quản Sự, quan lại chống lưng... Tất cả đều khớp với những gì Lâm Dịch đã dự đoán. A Tam vô tình đã cung cấp những manh mối đầu tiên và quan trọng, xác nhận rằng Trần Thị Gia Tộc không chỉ đơn thuần là một cường hào địa phương, mà còn là một thế lực tội phạm có tổ chức, liên kết sâu rộng với giang hồ và thậm chí là các quan chức tha hóa.
'Việc Lâm Dịch tìm kiếm bằng chứng tài chính và giao dịch phi pháp của Trần Thị sẽ dẫn đến việc phát hiện ra những bí mật lớn hơn về cách các cường hào địa phương thao túng kinh tế và quan trường, không chỉ riêng Trần Thị,' Vương Đại Trụ nghĩ thầm. 'Sòng Bạc Hắc Long chắc chắn là một mắt xích quan trọng trong chuỗi tội ác của chúng.' Hắn biết rằng đây chỉ là bước khởi đầu, nhưng những thông tin này đã đủ để Lâm Dịch có thể vẽ nên một bức tranh rõ ràng hơn về đối thủ.
Vương Đại Trụ khẽ gật đầu, đặt thêm một vài đồng bạc vào túi A Tam. "Đa tạ lão huynh đã cho ta biết những chuyện này. Ta sẽ cẩn thận hơn khi buôn bán ở thị trấn. Mà này, lão huynh có biết Lý Quản Sự thường lui tới Sòng Bạc Hắc Long vào những lúc nào không? Ta muốn tránh xa những nơi phức tạp như vậy."
A Tam vui vẻ nhận tiền, ánh mắt lấp lánh. "Hắn ta thường đến đó vào ban đêm, đặc biệt là những đêm cuối tháng, khi các thương nhân lớn từ xa về. Hắn thường gặp gỡ một vài người lạ mặt trong một căn phòng kín đáo phía sau sòng bạc. Có lần ta thấy hắn mang theo một cái hộp gỗ lớn, trông có vẻ nặng lắm."
Thông tin này, dù chỉ là tin đồn từ một người phu khuân vác, lại là một tia sáng quý giá, chỉ dẫn đến con đường cần phải đi. Vương Đại Trụ biết mình đã có đủ thứ để báo cáo lại cho Lâm Dịch. 'Sự suy yếu của triều đình do 'Loạn Tam Phiên' sẽ khiến Lâm Dịch nhận ra rằng việc dựa vào quan lại là không đủ, và anh cần phải xây dựng một hệ thống bảo vệ và thực thi quyền lực của riêng mình,' Vương Đại Trụ thầm nghĩ, cảm nhận sức nặng của những đồng bạc trong túi A Tam, và cả sức nặng của nhiệm vụ sắp tới. Hắn đứng dậy, trả tiền bữa ăn, và bước ra khỏi quán ăn. Ánh hoàng hôn ��ã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Nhưng trong bóng tối, một kế hoạch lớn hơn, chi tiết hơn đang dần được hình thành, từng bước một, như một mạng lưới vô hình đang siết chặt lấy Trần Thị Gia Tộc.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.