Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 265: Vòng Vây Phản Kích: Lưới Trời Không Lọt

Bóng đêm nuốt chửng những tiếng thét hoảng loạn của Lâm Tiểu Nguyệt và sự giận dữ của Trần Nhị Cẩu. Mùi máu tanh và khói xanh độc hại vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở tàn khốc về lằn ranh đã bị vượt qua. Lâm Dịch ôm chặt đứa em gái bé bỏng, cảm nhận từng nhịp đập sợ hãi trong cơ thể cô bé, lồng ngực anh quặn thắt. Anh nhẹ nhàng đặt Tiểu Nguyệt xuống, đôi mắt sâu thẳm quét một lượt qua những đứa trẻ khác, kiểm tra xem chúng có bị thương không. May mắn, chúng chỉ hoảng sợ tột độ.

"Lý Hổ!" Anh quay sang, giọng nói trầm khàn, mang theo sự lo lắng đến tột cùng. Vết thương trên cánh tay Lý Hổ vẫn đang tuôn máu, thấm đẫm tay áo, nhưng hắn vẫn cố gắng gượng cười, vẻ mặt méo mó vì đau đớn.

"Đại ca... ta không sao... chỉ là vết xước nhỏ..." Lý Hổ thều thào, cố trấn an, nhưng giọng nói run rẩy đã tố cáo sự thật.

Lâm Dịch tiến lại gần, cẩn thận xé toạc lớp vải đã nhuốm máu, lộ ra vết chém sâu hoắm, thịt da bật tung. "Vết xước nhỏ?" Anh g��n giọng, ánh mắt sắc lạnh như băng, nhưng sâu thẳm bên trong lại bùng cháy ngọn lửa căm hờn. "Đây không phải là vết xước, Lý Hổ. Đây là lời tuyên chiến." Cảm giác bất lực khi chứng kiến người thân cận chịu đựng đau đớn vì mình, nó còn đau hơn gấp bội so với những vết thương thể xác. Lâm Dịch đã từng nghĩ rằng sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và tri thức là vũ khí mạnh nhất để đối phó với thế giới khắc nghiệt này. Anh đã dùng trí tuệ để xây dựng, để bảo vệ, để vươn lên từ bùn lầy. Nhưng giờ đây, trước mũi dao lạnh lẽo và mũi tên tẩm độc chực chờ cướp đi sinh mạng người anh em, người thân, anh nhận ra một sự thật tàn khốc hơn: trong thế giới này, đôi khi, chỉ có sức mạnh mới có thể bảo vệ được những gì mình trân quý.

Trần Nhị Cẩu đứng cạnh, đôi mắt hắn đỏ ngầu, nắm đấm siết chặt. "Đại ca, bọn chó chết này! Ta... ta muốn xé xác bọn chúng!" Hắn gầm lên, sự phẫn nộ bùng cháy không kém Lâm Dịch.

"Không cần vội." Lâm Dịch vỗ vai Trần Nhị Cẩu, ra hiệu hắn giữ bình tĩnh. "Chúng ta sẽ tính sổ rõ ràng." Anh quay sang Lý Hổ, giọng điệu dịu lại đôi chút. "Nhị Cẩu, đưa Lý Hổ về nhà ta. Ta sẽ nhờ Hồ Gia Gia đến xem vết thương cho hắn. Càng sớm càng tốt."

Khi hai người khuất dạng trong màn đêm, Lâm Dịch quay lại nhìn về phía khu rừng sâu hun hút, nơi những kẻ sát thủ vừa biến mất. Ánh mắt anh không còn sự hoảng loạn hay bất lực, mà thay vào đó là một vẻ kiên định đến đáng sợ. "Trần Thị Gia Tộc... các ngươi đã vượt quá giới hạn." Anh thầm nhủ, "Ta đã từng nghĩ rằng không muốn trở thành một kẻ giết người, nhưng nếu các ngươi dám động đến người thân của ta, ta thề sẽ khiến các ngươi phải hối hận!" Những lời đe dọa lạnh lùng của tên sát thủ "Lần này ngươi may mắn. Lần sau, sẽ không còn cơ hội đâu!" vẫn văng vẳng bên tai, như một lời nhắc nhở nghiệt ngã. Khói xanh từ đầu mũi tên cắm vào thân cây cổ thụ vẫn còn lởn vởn, mang theo mùi của sự chết chóc. Nó không chỉ là độc dược vật lý, mà còn là độc dược len lỏi vào tâm trí Lâm Dịch, biến sự cẩn trọng thành quyết tâm tàn khốc.

Về đến căn nhà gỗ đơn sơ của mình, Lâm Dịch thấy Lâm phụ và Lâm mẫu đang ôm chặt Lâm Tiểu Nguyệt, cả ba vẫn còn run rẩy. Lâm mẫu nức nở: "Dịch nhi, con phải làm sao đây? Gia đình chúng ta... liệu có được yên ổn nữa không?" Khuôn mặt bà hằn rõ vẻ lo âu, đôi mắt đỏ hoe vì khóc. Lâm phụ, người đàn ông chất phác, cũng không giấu được sự sợ hãi. Ông chỉ biết siết chặt nắm tay, nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy cầu khẩn.

"Mẫu thân, phụ thân, Tiểu Nguyệt đừng sợ." Lâm Dịch nhẹ nhàng trấn an, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh nhất có thể. Anh biết, lúc này, anh phải là chỗ dựa vững chắc cho họ. "Không sao đâu. Chúng ta sẽ ổn thôi." Anh ôm lấy Lâm Tiểu Nguyệt, vuốt ve mái tóc rối bù của cô bé. "Có ca ca ở đây, không ai có thể làm hại con được."

Hồ Gia Gia, người y sư duy nhất trong làng, đã đến. Ông râu tóc bạc phơ, đôi mắt tinh anh, đang cẩn thận kiểm tra vết thương của Lý Hổ. Mùi thảo dược thoang thoảng khắp căn nhà. "Vết thương sâu, may mà không chạm xương. Nhưng mũi tên kia... có độc." Ông nói với vẻ nghiêm trọng, lấy ra một lọ thuốc mỡ đặc biệt, cẩn thận bôi lên vết thương, rồi băng bó kỹ lưỡng. "Phải cẩn thận tĩnh dưỡng, tránh vận động mạnh."

Lý Hổ cắn răng chịu đau, mồ hôi lấm tấm trên trán. Hắn nhìn Lâm Dịch, ánh mắt kiên định: "Đại ca, ta không sao. Ta còn có thể chiến đấu!"

"Ta biết." Lâm Dịch đáp, giọng điệu cứng rắn. "Nhưng không phải bây giờ. Lúc này, ngươi cần dưỡng thương. Nhị Cẩu, ngươi ở lại đây chăm sóc Lý Hổ và bảo vệ gia đình ta. Tuyệt đối không được rời đi."

Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa: "Đại ca yên tâm, Nhị Cẩu thề sẽ không để ai động đến người nhà Đại ca!"

Lâm Dịch nhìn vết thương của Lý Hổ, rồi lại nhìn về phía gia đình đang co ro trong sợ hãi. Một cảm giác lạnh lẽo dâng lên trong lòng anh, không phải là sợ hãi, mà là sự tàn nhẫn và quyết đoán. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh tự nhủ. "Và sự nhân từ sẽ chỉ là điểm yếu chết người." Kế hoạch phòng thủ đã không còn đủ. Đã đến lúc phải phản công, một cuộc phản công triệt để. Anh cần một kế hoạch không chỉ bảo vệ, mà còn phải loại bỏ tận gốc mối nguy hiểm này. Trong đầu anh, những mảnh ghép bắt đầu được sắp xếp lại, từ những thông tin nhỏ nhặt về Hắc Sa Bang, đến cách thức hoạt động của Trần Thị Gia Tộc, và cả những điểm yếu của chúng. Cuộc chiến này đã không còn là cuộc đối đầu trên thương trường, mà đã trở thành một cuộc chiến sinh tử thực sự. Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, ánh mắt anh lóe lên một tia sáng sắc lạnh, một tia sáng của kẻ đã sẵn sàng chơi ván bài cuối cùng.

***

Chiều tối hôm sau, ánh hoàng hôn đỏ rực nhuộm màu cả cánh rừng, nhưng không xua đi được không khí âm u, se lạnh đặc trưng của vùng núi. Trong một hang động nhỏ bí mật, nằm khuất sâu trong một thung lũng đá, Lâm Dịch triệu tập ba người thân cận nhất của mình: Lý Hổ, Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ. Lý Hổ, dù vết thương ở cánh tay vẫn còn được băng bó kỹ lưỡng, đã kiên quyết đòi có mặt. Hắn ngồi trầm ngâm, ánh mắt vẫn còn hằn lên sự đau đớn nhưng tràn đầy quyết tâm. Trần Nhị Cẩu, với gương mặt ngây ngô thường ngày đã được thay thế bằng vẻ nghiêm túc hiếm thấy, ngồi cạnh Lý Hổ. Vương Đại Trụ, người đàn ông vạm vỡ, chất phác, đứng thẳng lưng, vẻ mặt căng thẳng.

Không gian trong hang động ẩm ướt và yên tĩnh, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt từ vách đá và tiếng gió rít qua khe cửa đá hẹp. Mùi đất đá ẩm mốc hòa lẫn với mùi khói nhẹ từ ngọn lửa trại nhỏ ở góc hang, tạo nên một bầu không khí cô lập, tách biệt hoàn toàn khỏi thế giới bên ngoài. Trên phiến đá phẳng lì được dùng làm bàn, một tấm bản đồ thô sơ của Thôn Làng Sơn Cước và các con đường mòn xung quanh được trải ra. Lâm Dịch ngồi đối diện họ, ánh mắt anh quét qua từng gương mặt, trầm mặc một lúc lâu trước khi cất lời.

"Vương Đại Trụ, tình hình thế nào?" Lâm Dịch hỏi, giọng trầm.

Vương Đại Trụ hít một hơi thật sâu, nghiêm túc đáp: "Đại ca, sau khi vụ việc đêm qua xảy ra, chúng đệ đã tăng cường canh gác. Quả nhiên, có mấy kẻ lạ mặt lảng vảng quanh làng. Chúng rất cẩn trọng, hành tung bí ẩn, không giống đám thổ phỉ thông thường. Chúng di chuyển theo nhóm nhỏ, đổi chỗ liên tục, nhưng vẫn không thoát khỏi tai mắt của anh em ta." Anh chỉ tay lên bản đồ, khoanh tròn một vài điểm. "Chúng thường xuyên xuất hiện ở các con đường mòn dẫn vào làng, đặc biệt là những lối đi khuất, ít người qua lại."

Lâm Dịch gật đầu, suy nghĩ nội tâm anh bắt đầu chạy đua. "Hắc Sa Bang... chuyên nghiệp thật." Anh đã đoán trước được điều này. Sau thất bại đêm qua, Trần Thị Gia Tộc chắc chắn sẽ không bỏ cuộc. Chúng sẽ càng điên cuồng hơn. "Lý Hổ bị thương đã là một lời cảnh báo. Lần này, mục tiêu của chúng không phải là Tiểu Nguyệt nữa, mà là ta, hoặc bất kỳ ai cản đường chúng." Anh nhìn vào bản đồ, ánh mắt sắc bén như chim ưng. "Những kẻ đó không muốn lộ diện. Chúng sẽ chọn thời điểm và địa điểm ít người qua lại nhất để ra tay. Đêm qua, chúng nhắm vào Tiểu Nguyệt ở bìa rừng, một nơi vắng vẻ. Điều đó cho thấy, chúng không muốn gây sự chú ý của toàn bộ dân làng, chỉ muốn hoàn thành nhiệm vụ và rút lui nhanh chóng."

"Bọn chúng... quá tàn độc!" Lý Hổ nghiến răng, nắm chặt tay, vết thương ở cánh tay lại nhói lên. "Đại ca, lần này cho ta đi! Ta sẽ cho bọn chúng biết tay!" Hắn khao khát được trả thù, không chỉ cho bản thân mà còn cho nỗi sợ hãi mà Lâm Tiểu Nguyệt đã phải chịu đựng.

"Không vội." Lâm Dịch lắc đầu, giọng điệu điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa sự quyết đoán. "Lý Hổ, ngươi là trụ cột của chúng ta. Vết thương của ngươi cần được chữa lành. Nhưng ngươi vẫn có thể giúp ta." Anh nhìn sâu vào mắt Lý Hổ. "Mũi tên tẩm độc đêm qua... đó là vũ khí của Hắc Sa Bang. Ngươi có thể cầm cung không?"

Lý Hổ ngạc nhiên một chút, rồi gật đầu: "Được, Đại ca! Dù chỉ một tay, ta cũng sẽ bắn trúng chúng!"

"Tốt." Lâm Dịch mỉm cười nhạt, một nụ cười lạnh lẽo. Anh quay sang Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. "Các ngươi đã thấy cách chúng hoạt động. Chúng sẽ không tấn công trực diện. Chúng sẽ rình rập, phục kích. Và chúng nghĩ rằng chúng ta vẫn đang hoảng sợ, vẫn chỉ biết phòng thủ." Anh chỉ tay vào một con đường mòn nhỏ, khuất nẻo, men theo sườn núi phía Tây. "Đây là con đường mòn cổ, ít người qua lại nhất. Nó nối liền Thị trấn với một số làng nhỏ phía sau. Nếu chúng muốn đến làng ta mà không bị phát hiện, đây là lựa chọn tốt nhất."

Vương Đại Trụ nhìn vào con đường đó, đôi mắt anh ta nheo lại: "Đường này hiểm trở, nhiều bụi rậm và đá lớn. Rất thích hợp để mai phục, hoặc... bị mai phục."

"Chính xác." Lâm Dịch gật đầu. "Chúng ta sẽ biến nơi đó thành mồ chôn của chúng." Anh bắt đầu vạch ra kế hoạch chi tiết, từng bước một. "Vương Đại Trụ, ngươi hãy bố trí anh em canh gác ở những lối vào khác, tạo ra sự trống trải giả. Trần Nhị Cẩu, ngươi sẽ đi cùng ta. Chúng ta cần sự nhanh nhẹn của ngươi."

"Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Trần Nhị Cẩu vỗ ngực, ánh mắt rực lửa.

"Lý Hổ, ngươi sẽ là xạ thủ chính. Ngươi đã từng săn bắn chứ?" Lâm Dịch hỏi.

"Đương nhiên!" Lý Hổ đáp, vẻ mặt tự tin. "Đại ca cứ giao cung cho ta, ta sẽ bắn cho chúng không kịp trở tay!"

"Không chỉ là bắn trúng." Lâm Dịch nói, ánh mắt xa xăm. "Mà là bắn trúng điểm yếu, và làm chúng bất ngờ. Chúng ta cần một mũi tên tẩm độc... nhưng là loại độc có thể làm chúng mất khả năng chiến đấu mà không giết chết ngay lập tức. Ta cần chúng sống, để khai thác thông tin." Anh nhớ lại những gì Hồ Gia Gia đã nói về mũi tên của sát thủ. "Hồ Gia Gia có một số loại thảo dược đặc biệt, có thể chế thành độc dược làm tê liệt cơ thể. Ta sẽ nhờ ông ấy chế giúp."

Kế hoạch dần hình thành trong tâm trí Lâm Dịch. Nó không chỉ là một cuộc phục kích đơn thuần, mà là một ván cờ, nơi anh phải dự đoán từng nước đi của đối thủ, rồi lật ngược thế cờ. "Chúng ta sẽ dùng chính sự chủ quan của chúng để chống lại chúng. Chúng nghĩ chúng ta là con mồi. Chúng ta sẽ chứng minh, chúng mới là kẻ bị săn." Anh nhìn ba người kia, ánh mắt kiên định. "Đây không chỉ là bảo vệ, mà là một đòn phản công. Chúng ta phải cho Trần Thị Gia Tộc thấy, ai mới là kẻ nắm giữ cuộc chơi này." Cảm giác căng thẳng trong hang động dần được thay thế bằng sự quyết tâm cháy bỏng. Lâm Dịch không còn là thiếu niên bị động ở vùng biên thùy, anh đã trở thành một chiến lược gia lạnh lùng, sẵn sàng làm mọi thứ để bảo vệ những người anh yêu thư��ng. Anh đã hiểu rõ quy luật của thế giới này: "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," và để sinh tồn, đôi khi, phải dùng đến những biện pháp tàn khốc nhất.

***

Đêm đó, trăng non treo lơ lửng giữa tầng không, khuất sau những đám mây đen lững lờ trôi, khiến màn đêm càng thêm thăm thẳm. Sương đêm giăng mắc dày đặc, bao phủ con đường mòn cổ, tạo nên một bức màn mờ ảo, huyền hoặc. Tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng lá xào xạc theo từng cơn gió lạnh lướt qua, càng làm tăng thêm vẻ ma mị và tĩnh mịch của nơi đây. Con đường đất gồ ghề, uốn lượn men theo sườn núi, được bao bọc bởi những bụi cây rậm rạp và những tảng đá lớn phủ đầy rêu phong. Thỉnh thoảng, những cột mốc đá cổ, đã bị thời gian bào mòn, hiện lên mờ nhạt trong bóng tối, như những bóng ma đứng canh gác.

Trong một góc khuất, phía sau một tảng đá khổng lồ và một bụi cây gai to lớn, Lâm Dịch, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ đã mai phục sẵn. Lý Hổ, với cánh tay bị thương vẫn được băng bó, đang nắm chặt một cây cung săn chắc nịch, mũi tên tẩm độc được chế từ dược liệu của Hồ Gia Gia đã được lắp sẵn. Mũi tên có màu xanh lục nhạt, phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo kỳ lạ trong bóng tối, gợi lên cảm giác chết chóc. Trần Nhị Cẩu ẩn mình gần đó, đôi đoản kiếm của hắn đã tuốt trần, sẵn sàng hành động. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, nấp phía sau một gốc cây cổ thụ, trên tay là một sợi dây thừng chắc chắn, được tết từ những sợi cây rừng, cùng với một vài cái bẫy đơn giản nhưng hiệu quả mà anh đã chuẩn bị. Lâm Dịch nằm im lìm, mắt dán chặt vào con đường mòn, hơi thở đều đặn, không một tiếng động.

Thời gian trôi qua thật chậm, mỗi giây phút đều căng như dây đàn. Cái lạnh của sương đêm thấm vào da thịt, nhưng không ai trong số họ cảm thấy run rẩy. Chỉ có sự chờ đợi, sự tập trung cao độ và quyết tâm cháy bỏng trong từng ánh mắt. Lâm Dịch nhắm mắt lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, rồi mở ra. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh tự nhủ. "Và để bảo vệ những gì mình trân quý, đôi khi, ta phải trở thành kẻ tàn nhẫn nhất."

Bỗng, một tiếng động rất khẽ, như tiếng lá khô bị giẫm nát, truyền đến từ phía xa. Lâm Dịch ra hiệu bằng một cái vẫy tay nhỏ. Cả ba người kia lập tức siết chặt vũ khí, tim đập thình thịch nhưng ý chí không hề nao núng. Bóng dáng mờ ảo của ba người dần hiện ra trong màn sương. Họ di chuyển hết sức chuyên nghiệp, bước chân nhẹ như mèo, đôi mắt cảnh giác quét dọc hai bên đường.

"Không có động tĩnh." Một tên sát thủ thì thầm, giọng khàn đặc. "Có lẽ chúng không ngờ."

"Cứ cẩn thận." Tên dẫn đầu đáp, giọng lạnh lùng. "Lâm Dịch đó không đơn giản."

Lý Hổ, ẩn mình sau bụi rậm, nắm chặt cung. "Bọn chó chết, hôm nay ta sẽ lấy mạng chúng!" Hắn thầm nghiến răng, vết thương ở cánh tay lại nhói lên, nhưng cơn đau đó càng hun đúc thêm ngọn lửa báo thù trong lòng.

Khi nhóm sát thủ lọt vào đúng vị trí đã định, bước chân chúng chạm vào những sợi dây bẫy vô hình mà Vương Đại Trụ đã khéo léo giăng ra. Lâm Dịch không chần chừ, anh đưa tay ra hiệu. "Bắt đầu!"

"Vút!"

Mũi tên xanh lục tẩm độc của Lý Hổ xé toạc không khí, lao thẳng vào tên sát thủ d��n đầu. Hắn không kịp phản ứng, mũi tên cắm phập vào vai, một tiếng rên khẽ thoát ra từ cổ họng. Độc tố ngấm nhanh, cơ thể hắn lập tức mềm nhũn, ngã vật xuống đất. Cùng lúc đó, những sợi dây bẫy được Vương Đại Trụ giật mạnh. Một tên sát thủ khác vướng chân, ngã nhào, bị sợi dây thừng siết chặt cổ tay, treo lơ lửng một cách khó chịu.

Trần Nhị Cẩu lao ra như một con hổ đói, đôi đoản kiếm múa lên như chớp. Tên sát thủ thứ ba, dù kinh nghiệm chiến đấu phong phú, cũng không ngờ bị tấn công bất ngờ đến vậy. Hắn cố gắng chống trả, nhưng Trần Nhị Cẩu đã được Lâm Dịch huấn luyện về cách khai thác điểm yếu trong chiến đấu. Hai lưỡi kiếm sắc bén lướt qua, gây ra những vết cắt sâu trên cánh tay và chân của hắn.

Vương Đại Trụ, với sức mạnh trời phú, từ phía sau lao ra, quật ngã tên sát thủ đang vướng bẫy xuống đất, rồi nhanh chóng trói chặt hắn bằng sợi dây thừng đã chuẩn bị sẵn. Mọi chuyện diễn ra trong nháy mắt, nhanh đến nỗi tên sát thủ thứ ba còn chưa kịp hoàn hồn. Hắn nhìn thấy đồng bọn đã bị vô hiệu hóa, ánh mắt hoảng sợ. Hắn không chần chừ, nhanh chóng rút lui, biến mất vào màn đêm dày đặc.

Lâm Dịch không ra hiệu truy đuổi. Mục tiêu của anh là bắt sống một kẻ, khai thác thông tin. Hắn nhìn về phía tên sát thủ đang nằm vật vã trên đất vì trúng độc, và tên còn lại bị trói chặt. Một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên khóe môi anh. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh tự nhủ. "Nhưng đôi khi, cần có một chút bạo lực để khai mở cánh cửa của tri thức đó." Cuộc phục kích thành công mỹ mãn. Họ đã chứng minh cho Trần Thị Gia Tộc thấy rằng, Thôn Làng Sơn Cước không phải là một miếng mồi dễ xơi, và Lâm Dịch không phải là một kẻ yếu đuối chỉ biết chịu trận.

***

Rạng sáng, những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp xé tan màn đêm, ánh sáng lờ mờ len lỏi qua khe hở của một hầm ngục nhỏ được bố trí tạm thời. Đó là một hang động sâu, bí mật dưới lòng đất, mà Vương Đại Trụ cùng dân làng đã cải tạo thành một kho chứa cũ. Bây giờ, nó trở thành nơi giam giữ tên sát thủ bị bắt. Không khí trong hầm ngục lạnh lẽo, ẩm ướt, và nồng nặc mùi nấm mốc. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trần hang, vọng lại trong không gian tĩnh mịch, chỉ có tiếng rên rỉ yếu ớt của tên sát thủ bị trói chặt vào một cột đá ở giữa hầm.

Tên sát thủ, một gã đàn ông trung niên, mặc đồ đen rách nát, khuôn mặt bầm dập, đầu tóc bù xù, đôi mắt hắn lờ đờ, ánh lên vẻ tuyệt vọng và sợ hãi. Hắn đã bị trúng độc tê liệt của Lý Hổ, cơ thể không thể cử động, chỉ còn có thể rên rỉ khe khẽ. Lâm Dịch ngồi đối diện, trên một tảng đá phẳng, ánh mắt anh lạnh lùng, không chút cảm xúc. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đứng cạnh, vẻ mặt nghiêm nghị, sẵn sàng hành động theo bất kỳ mệnh lệnh nào của Lâm Dịch. Ngọn lửa nhỏ trong một cái chậu đất đặt ở góc hang chập chờn, hắt những bóng đen kỳ quái lên vách đá, khiến không gian càng thêm u ám.

"Ngươi có hai lựa chọn." Lâm Dịch cất tiếng, giọng nói trầm thấp, vang vọng trong hầm ngục tĩnh mịch. "Nói, hoặc nếm trải những gì ngươi định mang đến cho ta. Ta không phải là người có lòng khoan dung." Anh nói chậm rãi, từng chữ từng chữ như găm vào tâm trí của tên sát thủ.

Tên sát thủ hừ một tiếng khinh thường, cố gắng ngẩng đầu lên, nhưng cơ thể hắn vẫn hoàn toàn tê liệt. "Hừ... Ngươi đừng hòng... ta sẽ không khai gì đâu..." Giọng hắn yếu ớt, nhưng vẫn mang theo chút cố chấp của một kẻ chuyên nghiệp.

Lâm Dịch nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo. "Ngươi nghĩ ta sẽ dùng nhục hình?" Anh lắc đầu nhẹ. "Quá tốn thời gian. Ta có những cách hiệu quả hơn nhiều." Anh ra hiệu cho Vương Đại Trụ. Vương Đại Trụ tiến lại gần, cầm trên tay một con dao găm sáng loáng. Hắn không nói gì, chỉ đứng cạnh tên sát thủ, ánh mắt sắc lẹm.

"Ta biết ngươi là một sát thủ của Hắc Sa Bang." Lâm Dịch tiếp tục, giọng nói đều đều. "Ta cũng biết, các ngươi có quy tắc. Nhưng quy tắc đó có đáng giá bằng mạng sống của ngươi không? Hay bằng mạng sống của gia đình ngươi?" Anh dừng lại, quan sát phản ứng của tên sát thủ. Đôi mắt lờ đờ của hắn chợt co rút lại.

"Ngươi... ngươi nói gì?" Tên sát thủ lắp bắp, giọng nói run rẩy.

"Đừng nghĩ ta không biết gì về Hắc Sa Bang." Lâm Dịch nói, ánh mắt sắc như dao cạo. "Ta biết Bang chủ của các ngươi thích những món đồ quý hiếm, những loại dược liệu đặc biệt. Ta cũng biết, hắn có một đứa con gái nhỏ, đang bị bệnh nan y. Nếu ngươi khai ra, ta có thể đảm bảo an toàn cho ngươi, và có thể... ta sẽ giúp con gái Bang chủ của các ngươi. Ngươi nghĩ sao?"

Tên sát thủ im lặng, đầu hắn cúi gằm xuống. Hắn là một sát thủ, đã quen với cái chết, nhưng nhắc đến gia đình, đến những người thân yêu, đặc biệt là nhắc đến điểm yếu của Bang chủ, điều đó đã vượt quá sức chịu đựng của hắn. Lâm Dịch đã tìm hiểu rất kỹ về Hắc Sa Bang thông qua những mối quan hệ của Cố lão bản và những thương nhân khác. Anh biết rằng, dù là bang phái giang hồ tàn độc, chúng vẫn có những điểm yếu riêng, những mắt xích có thể bị phá vỡ.

"Hắc Sa Bang... không chỉ có một mình ngươi." Lâm Dịch tiếp tục, giọng nói như mê hoặc. "Ngươi nghĩ Trần Thị Gia Tộc sẽ bao che cho ngươi khi ngươi bị bắt? Hay chúng sẽ tìm cách giết ngươi để bịt đầu mối? Ngươi đã trở thành một gánh nặng, một bằng chứng sống cho tội ác của chúng. Còn ta, ta có thể biến ngươi thành một quân cờ hữu dụng. Chọn đi."

Tên sát thủ run rẩy, những giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên trán. Sự kiên cường của một sát thủ chuyên nghiệp đã tan biến hoàn toàn. Hắn biết, Lâm Dịch không hề nói dối. Hắn đã bị bỏ rơi.

"Là... Lý Quản Sự..." Hắn lắp bắp, giọng nói yếu ớt như tiếng gió thoảng. "Hắn... hắn đích thân liên hệ... với Bang chủ Hắc Sa... nói là có một món tiền lớn... và... Bang chủ có giao kèo với Trần Thị... từ rất lâu rồi..."

Lâm Dịch ra hiệu cho Trần Nhị Cẩu ghi lại từng lời khai. "Giao kèo gì? Chi tiết."

"Bang chủ... giúp Trần Thị Gia Tộc... giải quyết những rắc rối... đổi lại... Trần Thị sẽ cung cấp tài nguyên... và những con đường vận chuyển hàng hóa bất hợp pháp... đặc biệt là... dược liệu quý hiếm từ Linh Dược Cốc..." Tên sát thủ khai ra từng chút một, như một con rối bị giật dây. "Lần này... Lý Quản Sự nói... Trần Thị Gia Chủ rất tức giận... muốn 'xóa sổ' ngươi... và... những người thân cận của ngươi... bằng mọi giá..."

"Mọi giá?" Lâm Dịch nhíu mày. "Còn những âm mưu bẩn thỉu nào khác?"

Tên sát thủ ngập ngừng, rồi cuối cùng cũng không giữ được nữa. "Hắn... hắn còn nói... sẽ tìm cách... vu khống ngươi... tội danh cấu kết với thổ phỉ... để quan phủ... ra tay trừng trị... và nếu không được... sẽ... sẽ dùng lửa thiêu rụi... Linh Dược Cốc... để hủy hoại công sức của ngươi..."

Lâm Dịch nghe đến đó, đôi mắt anh lóe lên tia lạnh lẽo đến cực điểm. Vu khống, thiêu hủy Linh Dược Cốc... Trần Thị Gia Tộc này, không chỉ muốn tiền, muốn quyền, mà còn muốn hủy hoại tất cả những gì anh đã dày công xây dựng. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh thầm nghĩ. "Và sự tàn độc của các ngươi, sẽ phải trả giá."

Thông tin từ tên sát thủ đã cung cấp một bức tranh hoàn chỉnh về sự tàn ác của Trần Thị Gia Tộc và mối liên hệ sâu rộng của chúng với Hắc Sa Bang. Đây không chỉ là một cuộc đối đầu nhỏ lẻ, mà là một mạng lưới tội ác đã tồn tại từ lâu, ăn sâu vào các thế lực địa phương. Lâm Dịch đã có đủ bằng chứng, đủ manh mối để không chỉ phòng thủ, mà còn phản công, một đòn phản công trực diện và chí mạng. Anh nhìn tên sát thủ đang thoi thóp. "Ngươi đã lựa chọn đúng." Anh nói, giọng không chút cảm xúc. "Vương Đại Trụ, hãy chăm sóc hắn cẩn thận. Trần Nhị Cẩu, chúng ta có việc phải làm."

Anh đứng dậy, bước ra khỏi hầm ngục tăm tối. Ánh bình minh đã bắt đầu hé rạng, xua đi màn đêm u ám. Nhưng trong lòng Lâm Dịch, một kế hoạch đen tối hơn, tàn khốc hơn đang dần thành hình. Anh không còn là người đàn ông hiện đại chỉ muốn sinh tồn bình yên. Anh đã trở thành một chiến lược gia lạnh lùng, một kẻ sẵn sàng lật đổ mọi thứ để bảo vệ những giá trị và con người anh trân trọng. Cuộc chiến này, đã chính thức bước sang một giai đoạn mới. Trần Thị Gia Tộc, các ngươi đã tự đào mồ chôn cho mình.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free