Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 264: Bóng Đêm Sát Cơ: Mũi Tên Tẩm Độc

Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của buổi hoàng hôn, nhưng trong dinh thự Trần Thị Gia Tộc, sự phẫn nộ lại bùng cháy rực rỡ hơn bất cứ ngọn lửa nào. Trần Thị Gia Chủ, thân hình béo tốt giờ đây run rẩy không ngừng, khuôn mặt tròn trịa đỏ bừng vì tức giận. Hắn ném mạnh chiếc chén trà men ngọc xuống sàn đá cẩm thạch, tiếng vỡ tan loảng xoảng vang vọng khắp đại sảnh vắng lặng. Không khí đặc quánh mùi rượu và sự cuồng nộ. Đôi mắt híp lại thường ngày của hắn giờ mở toang, long lên sòng sọc, gân xanh nổi đầy trán. Hắn điên cuồng đá đổ một chiếc bình sứ Tống quý giá, mảnh vỡ văng tung tóe, tựa như sự tan nát trong lòng hắn. Hắn gầm lên như một con thú bị thương đang bị dồn vào đường cùng.

Tin tức về buổi kiểm chứng thành công của Lâm Dịch, sự xác nhận từ Quan Đại Nhân và các y sư uy tín, đã đến tai hắn như một nhát dao đâm thẳng vào danh dự, vào tận xương tủy. Hắn không thể tin nổi. Tất cả những lời vu khống, những âm mưu bôi nhọ mà hắn đã dày công sắp đặt, những chiêu trò tưởng chừng hiểm độc và không thể phản bác, giờ đây lại biến thành một cú phản đòn chí mạng, không chỉ nâng tầm kẻ thù của hắn lên như một vị thần y mà còn biến Trần Thị Gia Tộc thành trò cười, bị bêu riếu khắp nơi vì s��� nhỏ nhen và bẩn thỉu. Sự nhục nhã này, hắn không thể nào nuốt trôi.

"Vô dụng! Tất cả đều vô dụng!" Hắn gào lên, tiếng gầm vang vọng khắp sảnh đường, khiến những người hầu cận đang rón rén dọn dẹp mảnh vỡ phải co rúm người lại, lùi sâu vào bóng tối. "Ta đã bảo ngươi phải làm cho hắn ta và cái thứ thuốc chết tiệt của hắn biến mất! Bây giờ thì sao? Hắn lại được ca ngợi như thần y?! Gia tộc ta bị bêu riếu khắp nơi! Ngươi, Lý Quản Sự, ngươi phải trả giá!"

Lý Quản Sự, dáng người gầy gò, lưng hơi khom, đang run rẩy cúi đầu sát đất. Khuôn mặt đầy nếp nhăn của hắn tái mét, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng. Hắn biết rõ cơn thịnh nộ của Gia chủ đáng sợ đến mức nào, nhất là khi danh dự của Trần Thị bị tổn hại. Hắn đã cố gắng hết sức, đã tung ra những tin đồn độc địa nhất, đã dùng hết mọi thủ đoạn bẩn thỉu mà hắn biết để bôi nhọ Lâm Dịch. Nhưng không ngờ Lâm Dịch lại có thể lật ngược tình thế một cách ngoạn mục như vậy, biến thất bại thành một chiến thắng vang dội. Tuy nhiên, trong đôi mắt gian xảo của Lý Quản Sự, vẫn ánh lên một tia độc ác và mưu mô. Hắn đã dự liệu trước tình huống này, và đã có một kế hoạch dự phòng, một kế hoạch tàn độc hơn rất nhiều, một kế hoạch không còn liên quan đến những cuộc chiến trên bàn cân kinh tế hay lời đồn thổi trên môi miệng người đời.

"Gia chủ bớt giận... bớt giận..." Lý Quản Sự lắp bắp, giọng nói run rẩy tựa như chiếc lá khô trong gió. "Thuộc hạ... thuộc hạ đã có kế sách... Lần này... chúng ta sẽ không còn nương tay."

Trần Thị Gia Chủ túm mạnh cổ áo hắn, nhấc bổng hắn lên khỏi mặt đất. Sức lực của người đàn ông béo tốt trong cơn giận dữ thật đáng sợ. Lý Quản Sự loạng choạng, chân tay quẫy đạp trong không trung, khuôn mặt xanh lét vì thiếu khí. Hắn cảm thấy lồng ngực mình bị ép chặt, hơi thở đứt quãng. "Ngươi còn dám nói bớt giận? Ngươi đã hủy hoại danh tiếng của ta, hủy hoại uy tín của gia tộc! Lâm Dịch đó, hắn phải chết! Chết không toàn thây! Ngươi nghe rõ không?!"

Lý Quản Sự ho sặc sụa, cổ họng đau rát. Hắn cố gắng lấy hơi, lời nói nhỏ nhẹ, lươn lẹo nhưng đầy vẻ quyết tâm. "Thuộc hạ... đã liên hệ với Hắc Sa Bang, Gia chủ... Chúng ta sẽ cho Lâm Dịch nếm mùi địa ngục. Hắn sẽ biến mất vĩnh viễn, không ai tìm thấy dấu vết!"

Nghe đến "Hắc Sa Bang", Trần Thị Gia Chủ hơi khựng lại. Ánh mắt hắn lóe lên một tia độc địa, nhưng cũng pha chút suy tư. Hắc Sa Bang không phải là một cái tên xa lạ. Chúng là một thế lực giang hồ khét tiếng, hoạt động trong bóng tối, chuyên nhận những phi vụ ám sát, bắt cóc, hoặc trừng phạt những kẻ dám đối đầu với những kẻ có tiền, có quyền. Chúng không từ thủ đoạn nào, và một khi đã ra tay, sẽ không có đường lui. Đây là một con dao hai lưỡi, một khi đã sử dụng, Trần Thị sẽ dính líu sâu hơn vào thế giới ngầm, và rủi ro bị liên lụy là rất cao. Nhưng trong cơn thịnh nộ và sự nhục nhã tột độ, Trần Thị Gia Chủ không còn muốn nghĩ đến hậu quả. Hắn chỉ muốn Lâm Dịch biến mất, muốn cái tên Lâm Dịch tan biến khỏi cõi đời này, để xoa dịu nỗi căm hờn đang gặm nhấm lòng hắn.

Trần Thị Gia Chủ buông Lý Quản Sự ra, đẩy hắn ngã vật xuống đất. Lý Quản Sự ho khù khụ, ôm ngực, nhưng ánh mắt v���n không rời khỏi Gia chủ. "Hắc Sa Bang? Ngươi đã liên hệ với chúng?" Giọng Trần Thị Gia Chủ trầm xuống, nghe đáng sợ hơn cả những tiếng gào thét ban nãy, sự tàn bạo còn rõ ràng hơn, lạnh lẽo hơn.

"Dạ... Gia chủ... Thuộc hạ biết Gia chủ sẽ không hài lòng với những thủ đoạn nhỏ lẻ. Lần này... chúng ta phải dùng đến biện pháp cuối cùng." Lý Quản Sự bò dậy, khúm núm quỳ gối dưới chân Gia chủ, vẻ mặt nịnh nọt nhưng trong lòng lại đắc ý. Hắn đã tính toán kỹ lưỡng. Kẻ ngốc mới dùng sức để đối phó với một kẻ yếu thế hơn mình mà lại có đầu óc. Hắn thà mượn dao giết người, để Hắc Sa Bang nhúng tay vào, dù phải trả một cái giá đắt đỏ. "Thuộc hạ đã giao ước với chúng. Lần này, Lâm Dịch hoặc phải chết, hoặc phải chịu nỗi đau đớn tột cùng bằng cách chứng kiến những kẻ hắn yêu thương nhất bị hủy hoại. Bọn chúng đã nhận lời, và đang rình rập chờ thời cơ thích hợp. Tốt nhất là bắt cóc Lâm Tiểu Nguyệt, em gái hắn, hoặc là cha mẹ già của hắn. Đánh vào điểm yếu của hắn, hắn sẽ không còn tâm trí mà làm ăn nữa."

"Tốt... Tốt lắm..." Trần Thị Gia Chủ lẩm bẩm, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào khoảng không, như đã hình dung ra cái chết thảm của Lâm Dịch, hoặc hình ảnh hắn quỳ gối van xin. Nụ cười tàn độc nở trên khóe môi hắn. "Lần này, ta muốn hắn phải biến mất khỏi cõi đời này, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Hoặc là sống không bằng chết. Ngươi phải đảm bảo điều đó, Lý Quản Sự. Nếu không..." Hắn không nói hết câu, nhưng cái nhìn sắc lạnh, đầy đe dọa của hắn đủ để Lý Quản Sự hiểu rõ hậu quả. Hắn sẽ phải trả giá bằng chính mạng sống của mình nếu thất bại thêm một lần nữa.

Lý Quản Sự cúi đầu sâu hơn, môi mấp máy. "Thuộc hạ đã hiểu rõ. Lâm Dịch sẽ không còn là mối bận tâm của Gia chủ nữa." Hắn thầm nghĩ, "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Và ngươi, Lâm Dịch, sẽ phải trả giá cho sự ngông cuồng của mình." Hắn đứng dậy, lặng lẽ rời đi, bóng lưng gầy gò khuất dần vào bóng tối của đại sảnh. Cơn gió lạnh lẽo thổi qua khung cửa sổ, mang theo mùi ẩm mốc của đêm khuya. Cùng với nó, một âm mưu đen tối hơn cả màn đêm đang được ấp ủ, một kế hoạch liên quan đến bạo lực, đến sự biến mất không dấu vết của một con người. Cuộc chiến giữa Lâm Dịch và Trần Thị Gia Tộc, đã chính thức bước sang một giai đoạn mới, giai đoạn của máu và nước mắt, của sự sống và cái chết.

***

Trong khi bóng tối của sự đố kỵ và tàn độc đang bao trùm dinh thự Trần Thị, thì ở Thôn Làng Sơn Cước, ánh hoàng hôn cuối cùng đang trải một lớp vàng cam dịu dàng lên những mái nhà gỗ đơn sơ, lên những con đường đất đã quen thuộc với bước chân của Lâm Dịch. Tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó vọng lại, tiếng gà gáy thỉnh thoảng xé tan sự tĩnh lặng, hòa cùng tiếng động vật xa xăm từ bìa rừng, tạo nên một bản hòa ca quen thuộc của cuộc sống thôn dã. Mùi khói bếp thoang thoảng, mùi đất ẩm sau một ngày nắng, mùi hoa dại thanh khiết, tất cả tạo nên một bầu không khí bình yên, mộc mạc, và gắn bó, mà Lâm Dịch đã học cách trân trọng hơn bất cứ thứ gì khác.

Thế nhưng, Lâm Dịch không thể tận hưởng trọn vẹn sự yên bình đó. Anh đứng bên cửa sổ căn nhà nhỏ của mình, nhìn ra ánh hoàng hôn đang buông xuống, lòng nặng trĩu. Dù đã giành chiến thắng nhỏ trong cuộc chiến danh tiếng với Trần Thị Gia Tộc, anh không hề chủ quan. Ngược lại, một dự cảm bất an mãnh liệt đang gặm nhấm tâm trí anh. Sự im lặng đáng sợ sau thất bại của Trần Thị Gia Tộc, cùng với sự tức giận tột độ của chúng mà anh có thể hình dung ra, báo hiệu một cơn bão lớn hơn đang đến. Lâm Dịch biết rõ bản chất của những kẻ cường hào này. Chúng sẽ không dễ dàng buông tha, đặc biệt khi đã bị Lâm Dịch làm cho bẽ mặt trước toàn thị trấn.

"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh thầm nhủ, "Và Trần Thị Gia Tộc càng không phải là những kẻ sẽ chấp nhận thất bại một cách văn minh." Với tư duy logic và khả năng phân tích vấn đề của một người hiện đại, anh nhanh chóng nhận ra rằng, sau khi thất bại trong các chiêu trò kinh tế và bôi nhọ danh tiếng, bước tiếp theo của Trần Thị Gia Tộc sẽ là gì. Chúng sẽ không thể dùng lại những chiêu cũ, và chúng cũng không có khả năng cạnh tranh trực tiếp một cách chính đáng với Thanh Dưỡng Đan. Vậy thì, chỉ còn một con đường duy nhất, con đường tàn độc và trực diện nhất: Bạo lực. Hoặc là ám sát anh, hoặc là nhắm vào những người anh quan tâm nhất. Lâm Dịch cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng khi nghĩ đến khả năng đó. Lâm Tiểu Nguyệt, cha mẹ già, những người thân cận của anh, họ đang gặp nguy hiểm.

Anh quay người, ánh mắt sắc bén quét qua căn phòng. Tuy đã có chút của ăn của để hơn trước, căn nhà vẫn giữ vẻ đơn sơ, mộc mạc. Anh biết, thứ giá trị nhất ở đây không phải là tiền bạc hay của cải, mà là những con người đang sống trong đó, và những con người đang tin tưởng anh.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Sự lo lắng sâu sắc cho người thân thôi thúc anh phải hành động ngay lập tức. Anh đi ra sân, gọi Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ và Vương Đại Trụ đến. Ba người họ, dù ban ngày vừa trải qua một buổi kiểm chứng căng thẳng và mệt mỏi, nhưng khi nhận được hiệu lệnh của Lâm Dịch, đều nhanh chóng có mặt, vẻ mặt nghiêm trọng.

Trần Nhị Cẩu, với dáng người trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn, là người đầu tiên đến. Hắn nhìn Lâm Dịch với vẻ lo lắng, cảm nhận được sự bất an toát ra từ người đại ca của mình. Kế đến là Lý Hổ, thân hình vạm vỡ, cao lớn, vẻ mặt hung dữ thường ngày giờ cũng đanh lại, tay vô thức đặt lên chuôi dao bên hông. Cuối cùng là Vương Đại Trụ, cũng vạm vỡ, chất phác, nhưng ánh mắt kiên định, sẵn sàng chiến đấu. Ba người họ, ba trụ cột đáng tin cậy của Lâm Dịch, đứng thẳng tắp trước mặt anh.

"Ngồi xuống đi." Lâm Dịch trầm giọng nói, chỉ vào mấy chiếc ghế gỗ đơn giản đặt trong sân. Gió nhẹ thổi qua, làm lay động những tán lá cây cổ thụ bên cạnh, tạo nên âm thanh xào xạc đều đặn.

Khi ba người đã an vị, Lâm Dịch nhìn thẳng vào họ, ánh mắt không hề che giấu sự lo lắng nhưng cũng tràn đầy quyết đoán. "Chiến thắng hôm nay chỉ là một trận. Trần Thị sẽ không từ bỏ. Ta lo rằng bọn chúng sẽ dùng đến những thủ đoạn tàn độc hơn. Sau khi thất bại với những chiêu trò bẩn thỉu, chúng sẽ không còn đường lùi ngoài việc dùng vũ lực." Anh dừng lại một chút, quan sát phản ứng của ba người. Họ đều gật đầu, hiểu được ý anh. "Ta đã suy nghĩ kỹ. Sát thủ hoặc bắt cóc người thân, đây là hai khả năng lớn nhất. Chúng sẽ không nhắm vào ta một cách trực diện, mà sẽ tìm cách đánh vào những điểm yếu của ta."

Lý Hổ nghiến răng, vẻ mặt hung dữ. "Đại ca cứ yên tâm, có huynh đệ ở đây, một con ruồi cũng đừng hòng bay vào làng mà Đại ca không biết!" Hắn vỗ mạnh vào ngực, tiếng bốp nghe chắc nịch. "Bọn khốn kiếp đó, nếu dám bén mảng đến đây, ta sẽ băm vằm chúng ra!"

Trần Nhị Cẩu cũng gật đầu lia lịa, vẻ mặt kiên quyết không kém. "Đúng vậy! Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Em sẽ cắt cử người luân phiên tuần tra 24/24. Cả làng ta sẽ không ai ngủ yên cho đến khi bọn chúng nhận được bài học." Hắn suy nghĩ thêm một chút rồi nói, "Nhưng... nếu chúng dùng đến sát thủ chuyên nghiệp, e rằng lực lượng tuần tra của chúng ta vẫn còn yếu."

Vương Đại Trụ, với giọng nói to, rõ ràng, nhưng không kém phần trầm trọng, nói: "Đại ca, ta sẽ tự mình túc trực ở nhà Đại ca. Bất kể ngày đêm. Ta sẽ không rời nửa bước. Lâm Tiểu Nguyệt và Lâm phụ, Lâm mẫu, ta sẽ bảo vệ họ." Hắn nói, tay nắm chặt lại, gân xanh nổi lên.

Lâm Dịch nhìn ba người, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp và tin cậy. Anh biết mình đã không đơn độc. "Tốt. Ta cũng đã nghĩ đến khả năng đó. Nhị Cẩu, ngươi tiếp tục tổ chức tuần tra bên ngoài làng, đặc biệt chú ý các con đường mòn, lối tắt dẫn vào đây. Hãy nhờ thêm vài thanh niên khỏe mạnh, cẩn thận, nhưng tuyệt đối không được để lộ chuyện này ra ngoài, tránh gây hoang mang. Cảnh giác là chính."

"Lý Hổ, ngươi và Đại Trụ sẽ phụ trách an toàn cho phụ mẫu và Tiểu Nguyệt. Hai người luân phiên túc trực cạnh nhà. Không được rời đi quá xa. Đảm bảo Tiểu Nguyệt không đi chơi một mình, đặc biệt là ở những nơi vắng vẻ như bìa rừng." Lâm Dịch nhấn mạnh, giọng anh trầm xuống, "Đây không phải là chuyện đùa. Trần Thị Gia Tộc đã vượt quá giới hạn của mình rồi."

Lý Hổ và Vương Đại Trụ nghiêm nghị lắng nghe, sau đó đồng loạt gật đầu kiên quyết. "Đã rõ, Đại ca!" Lý Hổ đáp. Vương Đại Trụ chỉ gật đầu, nhưng ánh mắt kiên định của hắn đã nói lên tất cả.

"Ta cũng sẽ đích thân kiểm tra một vòng quanh làng vào ban đêm. Chúng ta cần phải đảm bảo mọi kẽ hở đều được bịt kín." Lâm Dịch nói, ánh mắt anh nhìn về phía bìa rừng, nơi màn đêm đang dần nuốt chửng những tia sáng cuối cùng. Trong lòng anh, một sự phẫn nộ âm ỉ đang bùng lên. Trần Thị Gia Tộc, các ngươi đã động đến giới hạn của ta. Và khi một người hiện đại như Lâm Dịch bị dồn vào đường cùng, khả năng thích nghi và sự tàn nhẫn tiềm ẩn trong anh sẽ bộc lộ. Cuộc chiến này, không chỉ còn là kinh tế hay danh dự, mà là sự sống còn.

Ba người đồng minh rời đi, bắt đầu phân công công việc. Lâm Dịch đứng một mình trong sân, tiếng gió rít qua cây cối nghe như một khúc nhạc trầm buồn. Mùi đất ẩm và lá mục bốc lên, hòa lẫn với mùi hoa dại. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh lẽo của màn đêm đang bao trùm. Anh biết, đêm nay sẽ là một đêm dài và đầy biến động. Cẩm Nang Kế Sách trong tâm trí anh đang hoạt động hết công suất, không ngừng phân tích mọi khả năng, mọi đối sách. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh tự nhủ, "Nhưng đôi khi, vũ lực lại là ngôn ngữ duy nhất mà kẻ thù hiểu được."

***

Ánh sáng yếu ớt của chạng vạng tối dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Con Đường Mòn Cổ, vốn đã tĩnh mịch, giờ đây càng trở nên rùng rợn hơn. Tiếng lá xào xạc dưới chân, tiếng côn trùng kêu rỉ rả, và thỉnh thoảng là tiếng chim đêm bất chợt bay vút qua, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự hoang dã. Mùi đất ẩm, mùi lá mục và mùi hoa dại nồng nàn trong không khí, phảng phất chút hương vị phiêu lưu và cổ kính. Những cột mốc đá cổ rêu phong ẩn hiện trong bóng tối, tựa như những người lính gác im lặng của thời gian.

Lâm Tiểu Nguyệt, hồn nhiên như mọi ngày, không hề hay biết về những mối nguy đang rình rập xung quanh. Cô bé cùng một vài đứa trẻ khác đang chơi đùa ở bìa rừng, nơi con đường mòn dẫn vào những bụi cây rậm rạp hơn. Tiếng cười trong trẻo của chúng vang vọng giữa không gian tĩnh lặng, tựa như những nốt nhạc lạc điệu trong một bản nhạc u tối. Chúng đang mải mê nhặt những bông hoa dại nhỏ bé, kết thành những vòng hoa đơn giản, đầu óc hoàn toàn vô tư lự.

Đột nhiên, từ trong bóng t��i của những lùm cây rậm rạp, một nhóm sát thủ Hắc Sa Bang xuất hiện như những bóng ma. Chúng có năm tên, tất cả đều mặc trang phục đen tuyền, che kín mặt bằng những chiếc khăn vải, chỉ để lộ đôi mắt lạnh lùng, vô cảm. Hành động của chúng nhanh gọn, không một tiếng động thừa thãi, tựa như những con thú săn mồi lão luyện. Chúng lao về phía những đứa trẻ đang chơi đùa, mục tiêu rõ ràng là Lâm Tiểu Nguyệt, đứa bé nhỏ nhắn nhất, với đôi mắt to tròn, ngây thơ.

Lâm Tiểu Nguyệt là người đầu tiên nhận ra sự bất thường. Cô bé ngẩng đầu lên, đôi mắt mở to nhìn những bóng đen đang lao đến. Một tiếng thét chói tai thoát ra khỏi cổ họng cô bé: "Ca ca!"

Ngay lúc đó, Lâm Dịch đang trên đường trở về làng sau khi kiểm tra tình hình an ninh ở khu vực rìa làng. Anh vừa dặn dò Vương Đại Trụ và Lý Hổ phải đặc biệt chú ý đến Tiểu Nguyệt, nhưng không ngờ thảm họa lại ập đến nhanh như vậy. Tiếng hét của Lâm Tiểu Nguyệt xé tan màn đêm, đâm thẳng vào tim anh. Cùng lúc đó, anh thấy những bóng đen lao vào đám trẻ. Không một chút do dự, không một giây suy nghĩ, bản năng của một người anh trai, của một người cha đã trỗi dậy. Anh hét lớn: "Dừng lại! Các ngươi dám!" và lao vào giữa để che chắn cho Lâm Tiểu Nguyệt và những đứa trẻ khác.

Cùng lúc đó, Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu, đang tuần tra gần đó theo chỉ thị của Lâm Dịch, cũng nghe thấy tiếng hét thất thanh và tiếng động lạ. Với phản xạ và kinh nghiệm của những người đã từng đối mặt với nguy hiểm, cả hai lập tức rút vũ khí. Lý Hổ vung thanh đại đao của mình, tiếng gió rít lên vù vù, còn Trần Nhị Cẩu thì rút đôi đoản kiếm sắc bén, ánh bạc lóe lên trong đêm tối.

"Bọn khốn kiếp!" Lý Hổ gầm lên, giọng nói vang vọng khắp bìa rừng, mang theo sự phẫn nộ tột cùng. Hắn không ngần ngại lao thẳng vào tên sát thủ gần nhất.

"Bảo vệ Tiểu Nguyệt!" Trần Nhị Cẩu cũng hét lên, rồi lao vào cuộc chiến, đôi đoản kiếm của hắn múa lên như vũ điệu của tử thần.

Cuộc giao tranh hỗn loạn bùng nổ. Tiếng la hét hoảng sợ của trẻ con hòa lẫn với tiếng vũ khí va chạm loảng xoảng, tiếng gầm gừ giận dữ của Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu, và những tiếng động khô khốc, lạnh lẽo từ phía các sát thủ. Không khí bỗng chốc đặc quánh mùi nguy hiểm và mùi máu tanh. Lâm Dịch ôm chặt Lâm Tiểu Nguyệt vào lòng, cố gắng che chắn cho cô bé khỏi lưỡi kiếm và những đòn đánh chết người, trong khi mắt anh không ngừng quét tìm cơ hội để hỗ trợ đồng đội. Anh không có võ công, nhưng anh có trí óc và khả năng quan sát sắc bén.

Hai tên sát thủ đầu tiên bị Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu chặn lại. Lý Hổ, với sức mạnh trời phú và thanh đại đao nặng trịch, tuy chậm chạp nhưng mỗi nhát chém đều mang theo sức nặng ngàn cân, buộc tên sát thủ phải lui về phòng thủ. Trần Nhị Cẩu thì nhanh nhẹn như sóc, đôi đoản kiếm của hắn liên tục tạo ra những đường kiếm hiểm hóc, khiến tên sát thủ đối diện phải chật vật chống đỡ. Hai tên sát thủ còn lại, thấy Lâm Dịch và đám trẻ không được bảo vệ, lập tức nhắm vào Tiểu Nguyệt.

"Con bé đó! Bắt lấy!" Một tên sát thủ khàn giọng ra lệnh, và cả hai tên còn lại lập tức lao về phía Lâm Dịch.

Lâm Dịch cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Anh ôm chặt Lâm Tiểu Nguyệt hơn, cố gắng lùi lại. Đôi mắt anh nhanh chóng quét qua địa hình xung quanh. Một thân cây cổ thụ với gốc rễ to lớn, một đống đá lởm chởm. Anh biết mình không thể chống lại chúng bằng sức mạnh, nhưng anh có thể dùng trí tuệ. Anh đẩy nhẹ Lâm Tiểu Nguyệt ra phía sau gốc cây, dặn dò cô bé và những đứa trẻ khác: "Trốn kỹ vào! Đừng ra!"

***

Đêm tối hẳn, cái lạnh lẽo của rừng đêm thấm sâu vào da thịt, nhưng không thể sánh bằng cái lạnh lẽo của tử khí đang bao trùm con đường mòn. Tiếng vũ khí va chạm loảng xoảng liên tục vang vọng, xé toạc sự yên tĩnh của màn đêm. Mùi kim loại tanh nồng của máu đã bắt đầu lan tỏa trong không khí, hòa lẫn với mùi đất ẩm và lá mục.

Lâm Dịch, không có võ công, không có vũ khí sắc bén, nhưng với sự nhanh trí và khả năng quan sát vượt trội, anh không đứng yên nhìn đồng đội chiến đấu. Anh biết, trong tình huống này, mỗi giây phút đều quý giá, và mỗi hành động, dù nhỏ nhất, cũng có thể thay đổi cục diện. Anh tận dụng địa hình, nhanh chóng nhặt lấy những hòn đá cuội sắc cạnh dưới chân, ném thẳng vào mặt, vào chân những tên sát thủ đang vây đánh Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu. Mặc dù không gây sát thương chí mạng, nhưng những hòn đá đó đủ để gây phân tâm, khiến chúng phải chùn bước, mất đi nhịp độ tấn công. Anh còn dùng một cành cây khô, đá vào chân, hoặc đẩy mạnh vào lưng tên sát thủ đang cố gắng vòng qua Lý Hổ để tấn công anh và Lâm Tiểu Nguyệt đang ẩn nấp. Mỗi hành động của anh đều mang một mục đích duy nhất: Tạo cơ hội cho đồng đội, hoặc đánh lạc hướng kẻ địch.

Một tên sát thủ, bị Lâm Dịch ném đá trúng vai, gầm gừ tức giận, lập tức quay ngoắt lại, vung con dao găm sắc lẹm đâm thẳng vào Lâm Dịch. Lưỡi dao lấp lánh trong bóng tối, mang theo sát ý lạnh lẽo. Lâm Dịch biết mình không thể tránh kịp. Anh nhắm mắt lại, nhưng ngay khoảnh khắc đó, một bóng người vạm vỡ lao đến.

"Đại ca!" Lý Hổ hét lên, giọng nói đầy căng thẳng. Với phản xạ kinh nghiệm của một chiến binh, hắn kịp thời lao đến đỡ đòn. Thanh đại đao của hắn vung lên, nhưng quá chậm để chặn hoàn toàn nhát đâm của tên sát thủ. Lưỡi dao sắc bén lướt qua cánh tay của Lý Hổ, tạo thành một vết chém dài, sâu hoắm. Máu tươi tức thì phun ra, nhuộm đỏ một mảng tay áo của hắn. Lý Hổ nghiến răng, khuôn mặt méo mó vì đau đớn, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, không hề nao núng.

"Lý Hổ! Ngươi bị thương rồi!" Lâm Dịch hét lên, trong lòng dâng lên sự phẫn nộ tột cùng. Cảm giác bất lực khi không thể bảo vệ những người thân yêu khiến anh đau đớn hơn bất kỳ vết thương nào.

Trần Nhị Cẩu, nhìn thấy Lý Hổ bị thương, đôi mắt hắn bỗng đỏ ngầu. Hắn gầm lên một tiếng giận dữ, tận dụng khoảnh khắc tên sát thủ vừa gây thương tích cho Lý Hổ đang mất cảnh giác. Đôi đoản kiếm của hắn múa lên điên cuồng, tựa như hai con rắn độc tấn công. Một tên sát thủ bị dính một nhát kiếm chí mạng vào sườn, gã ôm vết thương, khuỵu gối xuống, máu tươi trào ra không ngừng.

Nhận thấy tình hình không ổn, một tên sát thủ khác nhanh chóng ra hiệu cho đồng bọn. Chúng là những kẻ chuyên nghiệp, biết khi nào nên tấn công và khi nào nên rút lui. Nhiệm vụ của chúng là bắt cóc hoặc ám sát, không phải là tử chiến. Lần này chúng đã đánh giá thấp đối thủ, đặc biệt là sự kiên cường và tinh thần đoàn kết của những người bảo vệ Lâm Dịch.

"Rút!" Một tên sát thủ khàn giọng ra lệnh.

Trước khi rút lui, một tên sát thủ cuối cùng, với vẻ mặt lạnh lùng và tàn nhẫn, rút ra một chiếc nỏ nhỏ, nhắm thẳng vào Lâm Dịch. Một mũi tên đen kịt, đầu tên lấp lánh thứ ánh sáng xanh lè độc địa, bay vút trong bóng tối. Lâm Dịch kịp thời nhận ra nguy hiểm. Anh ôm chặt Lâm Tiểu Nguyệt, nhanh chóng lăn người sang một bên. Mũi tên sượt qua vai anh, cắm phập vào thân cây cổ thụ phía sau, khói xanh nhạt bốc lên từ đầu mũi tên, để lại một vết cháy sém đáng sợ.

"Lâm Dịch, lần này ngươi may mắn. Lần sau, sẽ không còn cơ hội đâu!" Tên sát thủ lạnh lùng đe dọa, giọng nói khàn đặc, rồi cùng đồng bọn nhanh chóng rút lui vào rừng sâu, biến mất trong màn đêm đen kịt, để lại phía sau một không khí căng thẳng và mùi thuốc độc khó chịu.

Lâm Dịch ôm chặt Lâm Tiểu Nguyệt, cơ thể cô bé run rẩy vì sợ hãi. Anh nhẹ nhàng đặt cô bé xuống, nhanh chóng kiểm tra xem cô bé và những đứa trẻ khác có bị thương không. May mắn thay, tất cả đều an toàn, chỉ hoảng sợ tột độ. Anh quay sang nhìn Lý Hổ. Vết thương trên cánh tay hắn vẫn đang chảy máu, nhưng Lý Hổ chỉ xua tay, cố gắng mỉm cười. "Đại ca... không sao chứ? Chỉ là vết xước nhỏ thôi."

"Vết xước nhỏ?" Lâm Dịch gằn giọng, trong lòng anh là một cơn sóng dữ dội của sự phẫn nộ và quyết tâm. Anh nhìn về hướng bóng tối nuốt chửng kẻ địch, ánh mắt sắc lạnh như băng, nhưng sâu thẳm bên trong lại bùng cháy ngọn lửa căm hờn. "Trần Thị Gia Tộc... các ngươi đã vượt quá giới hạn!" Anh thầm nhủ, "Ta đã từng nghĩ sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và tri thức là vũ khí mạnh nhất. Nhưng giờ đây, ta nhận ra rằng, trong thế giới này, đôi khi, chỉ có sức mạnh mới có thể bảo vệ được những gì mình trân quý. Ta không muốn trở thành một kẻ giết người, nhưng nếu các ngươi dám động đến người thân của ta, ta thề sẽ khiến các ngươi phải hối hận!"

Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu cũng nhìn về phía rừng sâu, vẻ mặt đầy căm tức. Cả hai đều biết rằng cuộc chiến này đã chính thức bước sang một giai đoạn mới, tàn khốc hơn rất nhiều. Lâm Dịch sẽ phải xây dựng một lực lượng phòng vệ mạnh mẽ hơn, không chỉ dựa vào sự cảnh giác mà còn phải có khả năng đối đầu trực diện. Mũi tên tẩm độc, vết thương của Lý Hổ, và tiếng thét hoảng sợ của Lâm Tiểu Nguyệt đã khắc sâu vào tâm trí Lâm Dịch. Trần Thị Gia Tộc sẽ không dừng lại ở đây. Và Lâm Dịch, anh đã sẵn sàng cho một đòn phản công quyết liệt, một đòn chí mạng vào Trần Thị, để bảo vệ những giá trị và con người anh trân trọng.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free