Lạc thế chi nhân - Chương 263: Minh Chứng Giữa Thanh Thiên: Chân Lý Giữa Thị Phi
Đêm dài trằn trọc qua đi, không mang theo sự bình yên như Lâm Dịch hằng mong ước, mà chỉ hun đúc thêm sự kiên định trong tâm trí chàng thanh niên đến từ một thế giới khác. Cuốn "Thần Nông Bách Thảo Phổ" đã được lật mở suốt đêm, không phải để tìm kiếm một phương thuốc mới, mà để tìm kiếm cách thức trình bày, cách thức chứng minh những gì đã được viết trong đó là chân lý không thể phủ nhận. Anh hiểu rằng, trong một thế giới mà niềm tin và lời đồn có sức mạnh ngang ngửa, thậm chí lấn át cả sự thật, thì việc vạch trần dối trá không thể chỉ dựa vào lý lẽ suông. Nó cần một màn trình diễn, một cuộc minh chứng công khai, không thể chối cãi.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên của ngày xuyên qua những kẽ lá, soi rọi con đường đất ẩm ướt sau một đêm sương giáng, Lâm Dịch đã có mặt tại Quán Ăn Đại Phong. Không khí buổi sớm tại thị trấn vẫn còn se lạnh, nhưng bên trong quán ăn, hơi ấm từ những nồi nước dùng nghi ngút khói và tiếng bát đĩa lạch cạch đã xua đi phần nào cái giá buốt. Mùi gia vị nồng nàn, mùi dầu ăn thơm lừng quyện với hương vị của các món ăn phong phú, tạo nên một bầu không khí sôi động, ồn ào và ấm áp, mời gọi thực khách.
Lâm Dịch cùng Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ, Hồ Gia Gia và Bạch Vân Nhi đã chọn một góc khuất, được che chắn cẩn thận sau một tấm bình phong chạm khắc tinh xảo. Vài ánh mắt tò mò từ những thực khách khác thoáng nhìn về phía họ, nhưng không ai dám lại gần quấy rầy. Lâm Dịch, dù đêm qua gần như thức trắng, trông vẫn bình thản, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại. Mái tóc đen bù xù được buộc đơn giản, trang phục thô sơ, vá víu không làm mất đi vẻ thanh tú của anh, mà ngược lại, càng tôn lên khí chất trầm tư, kiên nghị. Anh trải ra một bản đồ thị trấn được vẽ khá chi tiết trên mặt bàn gỗ, rồi dùng một cành cây khô gọt nhọn làm bút, chỉ vào từng điểm, từng khu vực.
"Tin đồn độc hại đang ăn mòn uy tín của chúng ta. Chúng ta không thể ngồi yên để chúng tự tiêu tan. Chúng ta phải chủ động, dùng sự thật để đập tan dối trá, biến nguy thành cơ hội vàng!" Giọng Lâm Dịch trầm lắng, không lớn nhưng đủ sức nặng để thu hút mọi sự chú ý. Anh nhìn lướt qua từng gương mặt quen thuộc: ánh mắt nhiệt huyết pha chút lo lắng của Nhị Cẩu, vẻ nghiêm túc cảnh giác của Lý Hổ, sự bình tĩnh nhưng đầy tin tưởng của Hồ Gia Gia, và ánh nhìn thông minh, sắc sảo của Bạch Vân Nhi.
"Kế hoạch của ta như sau." Lâm Dịch vạch một đường thẳng trên bản đồ. "Chúng ta sẽ tổ chức một buổi kiểm chứng công khai ngay tại quảng trường trung tâm thị trấn, vào giữa trưa ngày mai. Quảng trường là nơi đông người qua lại nhất, là tâm điểm của dư luận." Anh dừng lại, hít một hơi thật sâu. "Ta sẽ đích thân đứng ra trình bày, giải thích về Thanh Dưỡng Đan. Hồ Gia Gia sẽ là người giám sát chuyên môn. Chúng ta sẽ trưng bày tất cả nguyên liệu, dụng cụ bào chế, và quan trọng nhất, chúng ta sẽ mời chính người dân dùng thử, tận mắt chứng kiến hiệu quả của thuốc."
Trần Nhị Cẩu lập tức gật đầu lia lịa, "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Việc này cứ để Nhị Cẩu lo! Nhất định sẽ thu hút đông đảo người dân tới xem!" Vẻ mặt hắn tràn đầy hưng phấn, quên đi sự lo lắng ban đầu.
Lý Hổ khẽ cau mày, nhìn quanh quán ăn một lượt rồi mới lên tiếng, "Kiểm chứng công khai... sẽ rất đông người. E rằng sẽ có kẻ gây rối. Trần Thị Gia Tộc chắc chắn sẽ không ngồi yên." Hắn siết chặt nắm đấm, ánh mắt lộ rõ sự cảnh giác.
"Đó là điều ta lo lắng nhất, Lý Hổ. Ngươi và Vương Đại Trụ, cùng những người dân làng tin cậy, sẽ phải đảm bảo an ninh tuyệt đối. Không một kẻ nào được phép phá hoại buổi minh chứng này." Lâm Dịch nhìn thẳng vào Lý Hổ, ánh mắt kiên định. "Chúng ta cần xây dựng một hàng rào vững chắc, cả về mặt vật lý lẫn tinh thần, để bảo vệ buổi kiểm chứng."
Hồ Gia Gia vuốt bộ râu bạc, vẻ mặt ông trầm ngâm. "Tiểu tử nói phải. Thanh Dưỡng Đan là thuốc tốt, nhưng để chứng minh nó trước công chúng thì cần sự chặt chẽ về y lý. Ta sẽ chuẩn bị đầy đủ các nguyên liệu, và sẽ giám sát từng bước kiểm định. Ta sẽ giải thích cặn kẽ về dược tính từng vị thuốc, về quy trình bào chế của chúng ta. Thanh Dưỡng Đan là thuốc tốt, không sợ kiểm chứng. Quan trọng là cách chúng ta trình bày và chứng minh." Ông mỉm cười nhẹ, ánh mắt tràn đầy sự tự tin vào sản phẩm của mình.
Đến lượt Bạch Vân Nhi, nàng khẽ nhấp một ngụm trà nóng, đôi mắt thông minh, sắc sảo lướt qua bản đồ rồi dừng lại ở Lâm Dịch. Nàng không vội vàng bày tỏ, mà suy nghĩ kỹ lưỡng trước khi cất lời. "Kế hoạch này vô cùng táo bạo, Lâm Dịch. Nó là con dao hai lưỡi. Nếu thành công, uy tín của Thanh Dưỡng Đan sẽ không ai có thể lay chuyển, Trần Thị Gia Tộc sẽ bị vả mặt công khai. Nhưng nếu thất bại, danh tiếng của ngươi sẽ bị hủy hoại hoàn toàn, không còn đường gỡ gạc, thậm chí còn bị khép vào tội lừa dối bá tánh." Nàng dừng lại, nhìn thẳng vào Lâm Dịch. "Ngươi có chắc chắn về hiệu quả của thuốc đến mức này không?"
Lâm Dịch gật đầu kiên quyết, "Ta chắc chắn. Hơn nữa, ta không có lựa chọn nào khác. Chúng đã bôi nhọ chúng ta bằng tin đồn, chúng ta phải phản công bằng sự thật. Ngươi nói đúng, đây là con dao hai lưỡi. Nhưng trong cuộc chiến này, đôi khi ta phải cầm lấy con dao sắc bén nhất, dù nó có thể làm đứt tay mình." Anh đặt cành cây gọt nhọn xuống bản đồ. "Hơn nữa, ta cần sự giúp đỡ của ngươi, Bạch cô nương."
Bạch Vân Nhi hơi nhướng mày, tỏ vẻ ngạc nhiên nhưng vẫn giữ vẻ bình tĩnh. "Ngươi cần ta làm gì?"
"Để buổi kiểm chứng này có trọng lượng, chúng ta cần sự chứng kiến của những nhân vật có uy tín. Quan Đại Nhân, các y sư danh tiếng từ các tiệm thuốc lớn trong vùng, thậm chí cả một số tiểu thương có tiếng tăm. Mạng lưới thông tin và quan hệ của Thiên Phong Thương Hội của ngươi rộng khắp. Ta tin ngươi có thể giúp ta gửi những bức thư mời chính thức, đảm bảo họ sẽ có mặt." Lâm Dịch nói, ánh mắt kiên định. Anh biết rằng việc mời được những nhân vật này không hề dễ dàng, nhưng đây là một nước đi chiến lược. Sự có mặt của họ sẽ biến buổi kiểm chứng thành một sự kiện công khai được thừa nhận, chứ không chỉ là một màn biểu diễn tự phát của dân làng.
Bạch Vân Nhi trầm ngâm một lát. "Mời Quan Đại Nhân và các y sư có danh tiếng là nước cờ cao tay, vô cùng táo bạo. Việc này không chỉ cần thư mời, mà còn cần sự thuyết phục ngầm, đôi khi là một chút 'lợi ích' để họ chịu đến. Nhưng được thôi, ta sẽ giúp ngươi." Nàng khẽ gật đầu. "Ta sẽ cử người đi ngay lập tức. Nhưng ngươi nợ ta một ân tình lớn đó, Lâm Dịch."
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng đầy tự tin. "Ân tình này, ta sẽ nhớ kỹ."
Anh quay sang Nhị Cẩu. "Nhị Cẩu, việc thông báo cho dân làng và dân chúng thị trấn, thu hút họ đến quảng trường ngày mai, ngươi lo. Phải đảm bảo mọi người đều biết đến buổi kiểm chứng này, và phải nhấn mạnh rằng đây là cơ hội để vạch trần lời đồn thất thiệt, để phân biệt thật giả."
"Rõ! Đại ca!" Nhị Cẩu hô to, gương mặt rạng rỡ.
"Vương Đại Trụ và đội của hắn sẽ cùng Lý Hổ lo việc dựng sân khấu, bàn ghế trưng bày, và đặc biệt là kiểm soát an ninh vòng ngoài. Ta không muốn bất kỳ sự cố nào xảy ra." Lâm Dịch tiếp tục phân công.
Trong tâm trí Lâm Dịch, kế hoạch này không chỉ là một cuộc chiến về sản phẩm, mà còn là một cuộc chiến về niềm tin và sự thật. Anh biết rằng Trần Thị Gia Tộc sẽ không đứng nhìn. Chúng sẽ tìm mọi cách để phá hoại, để gây rối. Nhưng anh đã chuẩn bị cho điều đó. Anh đã dự liệu mọi khả năng, mọi nước đi của đối thủ. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và lần này, anh sẽ dùng nó để không chỉ phòng th���, mà còn để phản công mạnh mẽ. Cái đầu lạnh của một người hiện đại đã giúp anh nhìn thấu bản chất của cuộc chiến này: không phải là chiến tranh kinh tế, mà là chiến tranh thông tin, chiến tranh tâm lý. Và trong cuộc chiến đó, kẻ nào giành được trái tim và khối óc của dân chúng, kẻ đó sẽ chiến thắng.
"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh tự nhủ một lần nữa. Và để sinh tồn, đôi khi, anh phải liều mạng, phải đặt cược tất cả vào một ván bài. Ván bài này, anh không thể thua. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng ban mai đã lên cao, chiếu rọi khắp con đường. Một ngày mới đã bắt đầu, và cùng với nó, một cuộc chiến mới.
***
Giữa trưa ngày hôm sau, quảng trường trung tâm Thị trấn đã đông nghẹt người. Dưới ánh nắng gay gắt chói chang, hàng ngàn người dân đổ về, tạo thành một biển người hiếu kỳ. Tiếng xì xào bàn tán, tiếng rao hàng của những tiểu thương vãng lai, tiếng trẻ con cười đùa... tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào đặc trưng của một khu chợ náo nhiệt. Tuy nhiên, hôm nay, bầu không khí có phần căng thẳng và mong đợi hơn thường lệ.
Ở trung tâm quảng trường, một sân khấu nhỏ nhưng trang trọng đã được dựng lên. Các tấm ván gỗ được bào nhẵn, phía trên phủ vải đỏ thô. Trên sân khấu, một vài bàn trưng bày nguyên liệu thảo dược tươi rói, màu sắc bắt mắt, cùng với những dụng cụ bào chế thuốc đơn giản nhưng sạch sẽ, được lau chùi sáng bóng. Phía trước sân khấu, những chiếc ghế gỗ được sắp xếp ngay ngắn dành cho các vị khách quý.
Quan Đại Nhân, với gương mặt nghiêm nghị và bộ râu dài được chải chuốt gọn gàng, ngồi ở vị trí danh dự nhất. Trang phục quan lại chỉnh tề làm tôn lên phong thái uy nghi của ông. Bên cạnh ông là ba vị y sư có tiếng tăm trong vùng, râu tóc bạc phơ, thái độ nghiêm nghị và chuyên nghiệp. Họ đều ăn vận trang phục y sư truyền thống, tay áo rộng, ánh mắt dò xét quét qua sân khấu và đám đông.
Lâm Dịch, mặc bộ trang phục giản dị nhưng sạch sẽ, đứng giữa sân khấu. Vóc dáng anh gầy gò, hơi xanh xao, nhưng phong thái lại bình tĩnh đến lạ thường. Đôi mắt sâu thẳm của anh lướt qua đám đông, bắt gặp ánh mắt đầy tin tưởng của Hồ Gia Gia đứng ngay bên cạnh, ánh mắt lo lắng nhưng đầy hy vọng của Trần Nhị Cẩu ở phía dưới, và ánh mắt cảnh giác cao độ của Lý Hổ và Vương Đại Trụ đang cùng dân làng giữ gìn trật tự. Ở một góc khuất, Bạch Vân Nhi đứng đó, vóc dáng thon thả, cử chỉ thanh thoát, đôi mắt thông minh dõi theo mọi diễn biến, không bỏ sót một chi tiết nào.
Lâm Dịch hít một hơi sâu, giọng nói anh vang rõ, đầy tự tin, xuyên qua không khí ồn ào và đến tai từng người. "Chư vị bá tánh, chư vị quan khách, và các vị y sư đáng kính! Hôm nay, Lâm Dịch này xin được mạn phép đứng đây, không phải để khoe khoang tài năng, mà là để minh bạch sự thật!" Anh giơ cao một lọ Thanh Dưỡng Đan trong suốt, ánh sáng mặt trời chiếu vào làm nó lấp lánh. "Thanh Dưỡng Đan của chúng ta được bào chế từ những thảo dược thiên nhiên quý giá nhất Linh Dược Cốc, trải qua quy trình nghiêm ngặt, không hề có bất kỳ tạp chất hay độc tố nào như lời đồn thất thiệt đã lan truyền. Hôm nay, ta mời chư vị đến đây để tận mắt chứng kiến, để chân lý được minh bạch giữa thanh thiên bạch nhật!"
Đám đông xôn xao. Nhiều người vẫn bán tín bán nghi, ánh mắt hoài nghi nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch và lọ thuốc trong tay anh. Thím Ba, với dáng người nhỏ nhắn và gương mặt nhiều nếp nhăn, đang xì xào với hàng xóm của mình, "Cái thằng nhãi ranh này lại bày trò gì nữa đây? Nghe nói thuốc của nó có độc, uống vào sẽ phát bệnh lạ mà chết đấy!"
Lâm Dịch không để ý đến những lời xì xào đó. Anh bình tĩnh tiếp tục. "Chư vị thấy đấy, đây là những nguyên liệu chính: Nhân Sâm hoang dã từ đỉnh núi cao, Linh Chi nghìn năm trong hang động sâu, và Phục Linh mọc trên những gốc tùng cổ thụ..." Anh chỉ vào từng loại thảo dược trên bàn, và Hồ Gia Gia lập tức bổ sung, giải thích cặn kẽ về dược tính và công dụng của từng vị, chứng minh rằng chúng đều là những vị thuốc bổ quý giá, không hề có độc.
Các y sư uy tín bắt đầu tiến lên sân khấu, kiểm tra tỉ mỉ từng loại nguyên liệu. Họ nâng niu những củ nhân sâm, ngửi nhẹ mùi hương đặc trưng của linh chi, dùng kính lúp xem xét từng thớ phục linh. Một y sư râu bạc gật gù, "Nguyên liệu quả là tinh khiết, không sai. Những vị thuốc này đều là cực phẩm, hiếm thấy ở chợ búa bình thường." Ông trầm ngâm một lát. "Nhưng hiệu quả... cần phải xem xét kỹ lưỡng trên người thật."
Lâm Dịch đã chờ đợi khoảnh khắc này. Anh quay sang đám đông. "Chư vị nào cảm thấy mệt mỏi, đau nhức, hoặc có bệnh nhẹ trong người, xin hãy bước lên đây, dùng thử Thanh Dưỡng Đan của chúng ta. Ta xin cam đoan bằng danh dự và tính mạng của mình, thuốc không những vô hại, mà còn có công hiệu dưỡng sinh, tăng cường sức khỏe!"
Đám đông vẫn còn e dè. Ánh mắt họ nhìn nhau, không ai dám là người đầu tiên. Bỗng, từ phía dưới, một người đàn ông trung niên, lưng hơi còm, bước ra. "Ta! Ta bị đau lưng mấy ngày nay, mỏi nhừ toàn thân, ăn ngủ không yên. Nếu thuốc của ngươi thật sự có hiệu quả, ta xin dùng thử!"
Lâm Dịch mỉm cười, gật đầu. "Xin mời vị huynh đài."
Hồ Gia Gia đích thân pha chế một liều Thanh Dưỡng Đan nhỏ, đưa cho người đàn ông. Dưới sự giám sát của các y sư, người đàn ông uống cạn. Mọi ánh mắt đổ dồn vào ông ta. Quan Đại Nhân, vốn dĩ nhắm mắt dưỡng thần, lúc này cũng hé mắt quan sát, ánh mắt dò xét.
Vài phút trôi qua trong sự im lặng căng thẳng. Người đàn ông vẫn đứng đó, vẻ mặt không có gì thay đổi. Đám đông bắt đầu xì xào trở lại. Thím Ba lại thủ thỉ, "Thấy chưa? Có tác dụng gì đâu. Lại là trò bịp bợm!"
Bỗng nhiên, người đàn ông kêu lên một tiếng ngạc nhiên, "Ôi... ôi! Dễ chịu quá! Cảm giác như có một luồng khí ấm áp đang lan tỏa khắp cơ thể, cơn đau lưng của ta... nhẹ hẳn đi!" Ông ta vươn vai, cúi gập người vài lần, vẻ mặt lộ rõ sự kinh ngạc và vui mừng. "Ta cảm thấy khỏe hơn rất nhiều! Cơ thể nhẹ nhõm hẳn!"
Cả quảng trường như vỡ òa. Tiếng xôn xao giờ đây không còn là hoài nghi, mà là sự ngạc nhiên và phấn khích. Thím Ba trợn tròn mắt, há hốc mồm, quên cả việc xì xào. Cố lão bản, với thân hình tròn trĩnh và khuôn mặt luôn tươi cười, lúc này gật gù liên tục, đôi mắt ti hí nhưng rất tinh tường ánh lên vẻ sáng suốt. Hắn biết, đây là cơ hội làm ăn lớn.
Thấy vậy, nhiều người khác cũng mạnh dạn bước lên. Một bà lão bị đau khớp gối, một thanh niên bị cảm mạo, một người phụ nữ bị chóng mặt... Mỗi người sau khi dùng Thanh Dưỡng Đan đều có những phản ứng tương tự: cơn đau giảm bớt, cơ thể nhẹ nhõm, tinh thần sảng khoái hơn. Hiệu quả của thuốc không phải là thần kỳ đến mức chữa khỏi bách bệnh ngay lập tức, nhưng nó rõ ràng là có tác dụng bồi bổ, giảm đau, giúp cơ thể phục hồi nhanh chóng.
Các y sư uy tín ban đầu giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng khi chứng kiến từng trường hợp, ánh mắt họ dần chuyển từ dò xét sang ngạc nhiên, và cuối cùng là sự tán thành kín đáo. Một vị y sư tóc bạc phơ tiến lên phía trước, chắp tay với Lâm Dịch và Hồ Gia Gia. "Lão phu hành nghề y hơn năm mươi năm, chưa từng thấy một loại thuốc bổ nào có hiệu quả nhanh chóng và ôn hòa đến vậy. Thanh Dưỡng Đan này, quả nhiên là một kỳ dược! Những lời đồn thất thiệt kia, đều là vô căn cứ!"
Lời tuyên bố của vị y sư như một cú chốt hạ. Đám đông bùng nổ trong tiếng reo hò, tiếng vỗ tay vang dội khắp quảng trường. Họ đã tận mắt chứng kiến, đã lắng nghe những người dùng thử. Niềm tin đã được phục hồi, thậm chí còn mạnh mẽ hơn trước. Lâm Dịch đứng đó, đón nhận những ánh mắt ngưỡng mộ và tin tưởng, nhưng trong lòng vẫn giữ một sự cảnh giác cao độ. Anh biết, đây chỉ là một chiến thắng nhỏ. Cuộc chiến thực sự, tàn khốc hơn, đang chờ đợi.
Quan Đại Nhân lúc này đứng dậy, chậm rãi bước đến gần sân khấu. Ánh mắt ông ta nhìn Lâm Dịch đầy vẻ đánh giá. Nét mặt nghiêm nghị của ông ta có chút giãn ra, khẽ gật đầu. "Lâm Dịch, ngươi đã chứng minh được sự trong sạch và công hiệu của Thanh Dưỡng Đan. Những lời đồn thất thiệt kia, bản quan sẽ cho người điều tra rõ ràng. Nếu có kẻ cố tình bôi nhọ, bản quan sẽ nghiêm trị không tha!" Dù lời nói không quá khoa trương, nhưng nó đủ sức nặng để khẳng định vị thế và uy tín của Lâm Dưỡng Đan, cũng như ngầm cảnh cáo Trần Thị Gia Tộc.
Lâm Dịch chắp tay cúi đầu. "Đa tạ Quan Đại Nhân đã minh xét!"
Thanh Dưỡng Đan đã được minh oan giữa thanh thiên bạch nhật. Uy tín của Lâm Dịch và sản phẩm của anh không chỉ được phục hồi, mà còn được nâng lên một tầm cao mới. Đám đông người dân vây quanh, ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ và tin tưởng. Họ đã tìm thấy một niềm hy vọng mới, một người có thể mang lại sức khỏe và cuộc sống tốt đẹp hơn cho họ. Nhưng chính trong khoảnh khắc chiến thắng này, Lâm Dịch lại cảm thấy một dự cảm không lành. Anh biết, thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và những kẻ thù của anh sẽ không dễ dàng chấp nhận thất bại.
***
Cùng lúc đó, tại dinh thự Trần Thị Gia Tộc, không khí hoàn toàn trái ngược. Trời đã sẩm tối, những cơn gió lạnh đầu đông rít qua khe cửa sổ, mang theo hơi ẩm và sự ảm đạm. Bên trong chính sảnh, nơi lẽ ra phải tràn ngập sự xa hoa, giờ đây lại là một đống hỗn độn. Những mảnh sứ vỡ tan tành của chiếc bình cổ quý giá nằm rải rác trên sàn nhà. Một chiếc bàn trà tinh xảo bị hất đổ, chén đĩa vương vãi. Mùi rượu và hương trầm cao cấp vẫn phảng phất, nhưng bị lu mờ bởi mùi giận dữ và sự tuyệt vọng.
Trần Thị Gia Chủ, thân hình béo tốt, ăn mặc sang trọng nhưng giờ đây lại nhếch nhác, khuôn mặt tròn trịa đỏ gay vì tức giận. Đôi mắt híp lại của hắn giờ mở toang, long lên sòng sọc, gân xanh n���i đầy trán. Hắn điên cuồng đập phá đồ đạc, gầm lên như một con thú bị thương. Tin tức về buổi kiểm chứng thành công của Lâm Dịch, sự xác nhận từ Quan Đại Nhân và các y sư, đã đến tai hắn như một nhát dao đâm thẳng vào danh dự, vào tận xương tủy. Hắn không thể tin nổi. Tất cả những lời vu khống, những âm mưu bôi nhọ mà hắn đã dày công sắp đặt, giờ đây lại biến thành một cú phản đòn chí mạng, nâng tầm kẻ thù của hắn lên như một vị thần y, trong khi Trần Thị Gia Tộc thì bị bêu riếu khắp nơi.
"Vô dụng! Tất cả đều vô dụng!" Hắn gào lên, tiếng gầm vang vọng khắp sảnh đường. "Ta đã bảo ngươi phải làm cho hắn ta và cái thứ thuốc chết tiệt của hắn biến mất! Bây giờ thì sao? Hắn lại được ca ngợi như thần y?! Gia tộc ta bị bêu riếu khắp nơi! Ngươi, Lý Quản Sự, ngươi phải trả giá!"
Lý Quản Sự, dáng người gầy gò, lưng hơi khom, đang run rẩy cúi đầu sát đất. Khuôn mặt đầy nếp nhăn của hắn tái mét, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng. Hắn biết rõ cơn thịnh nộ của Gia chủ đáng sợ đến mức nào. Hắn đã cố gắng hết sức, đã tung ra những tin đồn độc địa nhất, nhưng không ngờ Lâm Dịch lại có thể lật ngược tình thế một cách ngoạn mục như vậy. Tuy nhiên, trong đôi mắt gian xảo của hắn, vẫn ánh lên một tia độc ác và mưu mô. Hắn đã dự liệu trước tình huống này, và đã có một kế hoạch dự phòng, một kế hoạch tàn độc hơn rất nhiều.
"Gia chủ bớt giận... bớt giận..." Lý Quản Sự lắp bắp. Trần Thị Gia Chủ túm mạnh cổ áo hắn, nhấc bổng hắn lên khỏi mặt đất. "Ngươi còn dám nói bớt giận? Ngươi đã hủy hoại danh tiếng của ta, hủy hoại uy tín của gia tộc! Lâm Dịch đó, hắn phải chết! Chết không toàn thây! Ngươi nghe rõ không?!"
Lý Quản Sự ho sặc sụa, khuôn mặt xanh lét vì thiếu khí. Hắn cố gắng lấy hơi, lời nói nhỏ nhẹ, lươn lẹo nhưng đầy vẻ quyết tâm. "Thuộc hạ... thuộc hạ đã có kế sách... Lần này... chúng ta sẽ không còn nương tay. Thuộc hạ đã liên hệ với Hắc Sa Bang, chúng ta sẽ cho Lâm Dịch nếm mùi địa ngục. Hắn sẽ biến mất vĩnh viễn, không ai tìm thấy dấu vết!"
Nghe đến "Hắc Sa Bang", Trần Thị Gia Chủ hơi khựng lại. Ánh mắt hắn lóe lên một tia độc địa, nhưng cũng pha chút suy tư. Hắc Sa Bang là một thế lực giang hồ khét tiếng, chúng không từ thủ đoạn nào, và một khi đã ra tay, sẽ không có đường lui. Đây là một con dao hai lưỡi, nhưng trong cơn thịnh nộ và sự nhục nhã tột độ, hắn không còn muốn nghĩ đến hậu quả. Hắn chỉ muốn Lâm Dịch biến mất.
Trần Thị Gia Chủ buông Lý Quản Sự ra, đẩy hắn ngã vật xuống đất. "Hắc Sa Bang? Ngươi đã liên hệ với chúng?" Giọng hắn trầm xuống, nhưng sự tàn bạo còn rõ ràng hơn.
"Dạ... Gia chủ... Thuộc hạ biết Gia chủ sẽ không hài lòng với những thủ đoạn nhỏ lẻ. Lần này... chúng ta phải dùng đến biện pháp cuối cùng." Lý Quản Sự bò dậy, khúm núm quỳ gối dưới chân Gia chủ, đôi mắt gian xảo liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng bắt đầu ló dạng, chiếu rọi vầng sáng lạnh lẽo vào căn phòng hỗn độn. Màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, và cùng với nó, một âm mưu đen tối hơn cả màn đêm đang được ấp ủ, một kế hoạch liên quan đến bạo lực, đến sự biến mất không dấu vết của một con người.
"Tốt... Tốt lắm..." Trần Thị Gia Chủ lẩm bẩm, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào khoảng không, như đã hình dung ra cái chết thảm của Lâm Dịch. "Lần này, ta muốn hắn phải biến mất khỏi cõi đời này, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Ngươi phải đảm bảo điều đó, Lý Quản Sự. Nếu không..." Hắn không nói hết câu, nhưng cái nhìn của hắn đủ để Lý Quản Sự hiểu rõ hậu quả.
Lý Quản Sự cúi đầu sâu hơn, môi mấp máy. "Thuộc hạ đã hiểu rõ. Lâm Dịch sẽ không còn là mối bận tâm của Gia chủ nữa." Hắn thầm nghĩ, "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Và ngươi, Lâm Dịch, sẽ phải trả giá cho sự ngông cuồng của mình." Hắn đứng dậy, lặng lẽ rời đi, bóng lưng gầy gò khuất dần vào bóng tối, mang theo một nỗi sợ hãi tột cùng và một âm mưu tàn độc hơn cả cái chết. Cuộc chiến giữa Lâm Dịch và Trần Thị Gia Tộc, đã chính thức bước sang một giai đoạn mới, giai đoạn của máu và nước mắt, của sự sống và cái chết.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.