Lạc thế chi nhân - Chương 262: Lời Đồn Đầu Độc: Trần Thị Phản Công Ngầm
Màn đêm buông xuống trên dinh thự Trần Thị, nhưng không mang theo sự yên bình. Tiếng loảng xoảng chói tai của chiếc bình sứ vỡ vụn vẫn còn vương vấn trong không khí đặc quánh mùi trầm hương và sự tức giận tột độ của Trần Thị Gia Chủ. Ánh mắt hắn ta tóe lửa, những tia máu đỏ ngầu nổi rõ trong tròng mắt híp. Hắn muốn Lâm Dịch phải biến mất khỏi cõi đời này.
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn vương vấn trên mái ngói lưu ly của dinh thự, hứa hẹn một ngày trời trong xanh và nắng nhẹ, Trần Thị Gia Chủ đã ngồi chễm chệ trên chiếc ghế gỗ mun được chạm khắc tinh xảo. Hắn ta không còn gào thét như đêm qua, thay vào đó là một vẻ điềm tĩnh đến đáng sợ, ánh mắt lạnh lẽo, đầy vẻ đắc thắng khi hắn ta vạch ra kế hoạch mới. Hương trầm cao cấp vẫn phảng phất trong không khí, nhưng giờ đây nó dường như bị át đi bởi một mùi vị khó chịu của sự toan tính và hiểm độc.
"Ngươi đến rồi, Lý Quản Sự," Trần Thị Gia Chủ cất giọng the thé, âm điệu nhỏ nhẹ hơn, nhưng lại chứa đựng một sức nặng khiến người nghe phải rùng mình. "Đêm qua, ta đã suy nghĩ rất kỹ. Thằng nhóc Lâm Dịch đó... nó không chỉ đơn thuần là một cái gai trong mắt ta nữa. Nó là mối họa. Mà mối họa, thì phải nhổ tận gốc."
Lý Quản Sự, dáng người gầy gò, lưng hơi khom, khuôn mặt đầy nếp nhăn và vẻ nịnh hót, cúi đầu khúm núm. Hắn ta đã có mặt từ rất sớm, chờ đợi chỉ thị mới. Bộ y phục tươm tất hơn hôm qua một chút, nhưng vẫn không che giấu được vẻ bần tiện cố hữu. Hắn ta biết, sau cơn giận dữ đêm qua, Gia Chủ chắc chắn đã có một âm mưu mới, độc địa hơn nhiều. Trong ánh mắt lén lút của hắn ta, ngoài sự sợ hãi thường trực, còn lóe lên một tia hứng thú bệnh hoạn khi nghĩ đến những thủ đoạn tàn độc sắp được triển khai.
"Gia Chủ anh minh," Lý Quản Sự đáp lời, giọng nói nhỏ nhẹ, lươn lẹo. "Thuộc hạ xin lắng nghe chỉ thị."
Trần Thị Gia Chủ nhếch mép, một nụ cười tàn độc hiện lên trên khuôn mặt béo tốt. "Thanh Dưỡng Đan của nó... quá hiệu nghiệm, đúng không? Dân chúng tin tưởng nó quá nhiều, đúng không? Vậy thì, ta sẽ biến cái 'thần dược' đó thành thứ thuốc độc, thứ mà không ai dám động vào. Ta sẽ hủy hoại không chỉ sản phẩm của nó, mà là cả cái danh tiếng, cái niềm tin mà nó đã vất vả xây dựng. Nhớ kỹ, Lý Quản Sự, không được để lại dấu vết. Phải làm cho người ta tin, nhưng không được để người ta biết ai đứng sau."
Hắn ta ngả người ra sau ghế, ánh mắt híp lại đầy xảo quyệt. "Ngươi hãy cho người tung tin đồn. Không phải tin đồn vu vơ, mà là những lời lẽ đánh vào sự sợ hãi của con người. Nói rằng Thanh Dưỡng Đan có nguồn gốc không rõ ràng, sử dụng những loại thảo dược lạ, thậm chí là có độc tính tích tụ theo thời gian. Nói rằng đã có người uống vào rồi bị... bị phát bệnh lạ, rồi đau ốm triền miên. Hãy thêu dệt nên những câu chuyện rùng rợn, ly kỳ, đủ để gieo rắc sự hoang mang vào lòng dân chúng. Ngươi hiểu không?"
Lý Quản Sự gật đầu lia lịa, ánh mắt sáng rực. Hắn ta quả là một kẻ xảo quyệt, hiểu rõ tâm lý đám đông. "Vâng, Gia Chủ. Thuộc hạ đã có kế hoạch. Sẽ không ai tin vào thứ 'thần dược' của thằng nhóc Lâm Dịch đó nữa đâu. Chúng ta sẽ bắt đầu từ những nơi đông người, những quán trà, sòng bạc, khu chợ, nơi mà lời đồn dễ dàng lan truyền như cháy rừng." Hắn ta suy nghĩ thêm một chút, rồi đề xuất. "Chúng ta có thể thuê vài kẻ vô lại, giả vờ là nạn nhân hoặc người chứng kiến, để câu chuyện thêm phần chân thực. Và cũng có thể... lồng ghép vài chi tiết về sự 'nguy hiểm' của việc sử dụng các loại thuốc không được kiểm chứng bởi những danh y có tiếng, ví dụ như những y quán lớn trong thành."
Trần Thị Gia Chủ vỗ tay nhẹ một cái, tỏ vẻ hài lòng. "Tốt lắm, Lý Quản Sự. Ngươi quả không làm ta thất vọng. Hãy nhớ, phải làm thật kín đáo, thật tự nhiên. Người dân phải tự mình tin vào những lời đồn đó, chứ không phải bị ép buộc. Hãy làm cho chúng hoảng sợ, đến mức không dám nhắc đến Thanh Dưỡng Đan nữa. Ta muốn thấy cái tên Lâm Dịch đó sụp đổ, tan nát, không còn một chút danh tiếng nào. Cái làng chó chết đó cũng sẽ chẳng còn đường sống."
Hắn ta đứng dậy, đi lại vài bước trong phòng, mùi trầm hương theo đó mà lan tỏa. Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ, chiếu lên tấm áo lụa đắt tiền của hắn, nhưng không thể xua đi cái bóng tối trong lòng. "Hắc Sa Bang... chúng ta sẽ cần đến chúng, nhưng không phải bây giờ. Bây giờ, chúng ta sẽ dùng 'vô hình kiếm' để giết người. Danh dự và uy tín còn quý hơn cả sinh mạng trong một số trường hợp. Ta muốn Lâm Dịch phải nếm trải cảm giác bị cả thị trấn quay lưng, bị khinh miệt."
Lý Quản Sự nhận tiền từ một gia đinh, một túi bạc nặng trịch, và những lời chỉ dẫn chi tiết về cách thức, đối tượng. Hắn ta cúi đầu chào rồi vội vã rời đi, trong lòng tràn đầy sự đắc ý. Hắn biết, công việc này đòi hỏi sự tinh vi, không phải sức mạnh. Hắn sẽ tìm đến những kẻ có cái lưỡi không xương, những kẻ chỉ cần tiền là có thể bóp méo sự thật, biến trắng thành đen. Những kẻ vô lại sống vất vưởng ở rìa thị trấn, những người bà nội trợ lắm chuyện, những con bạc thua trắng tay sẵn sàng làm bất cứ điều gì để kiếm chác. Trong cái thế giới đầy rẫy bất công này, việc gieo rắc tin đồn thất thiệt để kiếm lợi hay làm hại người khác là chuyện thường tình. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," Lý Quản Sự thầm nhủ, nhếch mép cười. "Và Trần Gia không cần phải công bằng với những kẻ dám thách thức uy quyền." Hắn ta bước ra khỏi dinh thự, hòa mình vào dòng người, biến mất như một bóng ma mang theo âm mưu hiểm độc. Trời trong xanh, nắng vẫn nhẹ, nhưng một bóng mây đen vô hình đã bắt đầu kéo đến, bao phủ lấy tương lai của Lâm Dịch và Thanh Dưỡng Đan.
***
Buổi trưa, thị trấn Linh Dược nhộn nhịp hơn bao giờ hết dưới cái nắng chói chang. Mùi thảo dược thoang thoảng hòa lẫn với mùi gia vị từ các quán ăn, tiếng rao hàng, tiếng mặc cả vang lên không ngớt. Tuy nhiên, nếu lắng tai nghe kỹ hơn, người ta sẽ nhận ra một âm thanh khác, một làn sóng thì thầm, xì xào đang lan truyền như một dịch bệnh vô hình.
Tại Chợ Linh Dược, sạp hàng bán Thanh Dưỡng Đan của Lâm Dịch, vốn dĩ luôn tấp nập khách khứa, giờ đây lại vắng vẻ lạ thường. Những người bán hàng, đa số là dân làng Sơn Cước, đứng đó với vẻ mặt lo lắng, nhìn những khách hàng đi qua rồi lại rụt rè rời đi.
"Này, ngươi có nghe gì không?" Một khách hàng kéo tay bạn mình, giọng nói hạ thấp đầy vẻ bí ẩn. "Thanh Dưỡng Đan của cái thằng nhóc Lâm Dịch đó... nghe nói là có độc đó."
Người bạn kia tròn mắt, vẻ mặt hoảng hốt. "Thật sao? Ta thấy nhiều người khen mà, còn bảo là thần dược nữa chứ!"
"Thần dược cái gì!" Khách hàng kia bĩu môi. "Chẳng qua là thuốc không rõ nguồn gốc, bán rẻ để lừa dân mình thôi. Ta nghe nói, có bà con ở làng bên uống vào mấy bữa, tự nhiên thấy người mệt mỏi, rồi phát ban đỏ khắp người. May mà phát hiện kịp thời, không thì đã hại đến tính mạng rồi!"
Những lời xì xào, bàn tán như những hạt mưa tí tách, dần dần trở thành một cơn mưa rào, rồi bão táp. Những người bán hàng của Lâm Dịch đứng trơ ra đó, không biết phải phản ứng thế nào. Doanh số sụt giảm rõ rệt, những ánh mắt dò xét, nghi ngờ, thậm chí là căm ghét đổ dồn về phía họ. Họ cảm thấy như mình đang bán một thứ gì đó tội lỗi, chứ không phải là loại thuốc bổ đã mang lại sức khỏe cho bao nhiêu người. Mùi thảo dược quen thuộc giờ đây dường như cũng mang một vẻ gì đó u ám, đầy rẫy những câu hỏi chưa được giải đáp.
Tại Quán Ăn Đại Phong, nơi luôn tấp nập khách khứa, Cố lão bản vẫn với thân hình tròn trĩnh và khuôn mặt luôn tươi cười, đôi mắt ti hí nhưng rất tinh tường, đang đứng sau quầy tính tiền. Vốn là một người nhạy bén với thông tin, ông ta đã nghe ngóng được rất nhiều lời bàn tán tiêu cực về Thanh Dưỡng Đan. Ông thấy những kẻ lạ mặt, ăn vận tầm thường, lảng vảng quanh quán, cố ý nói to những câu chuyện rùng rợn về "tác dụng phụ kinh hoàng" của thứ thuốc bổ nọ.
"Haizzz, đúng là đời mà," Cố lão bản lắc đầu, tự lẩm bẩm. "Thứ gì lên nhanh thì cũng dễ xuống nhanh. Nhưng lần này, e là Lâm Dịch gặp phải rắc rối lớn rồi." Ông ta không hoàn toàn tin những lời đồn đó, bởi ông đã chứng kiến hiệu quả của Thanh Dưỡng Đan, nhưng ông cũng hiểu sức mạnh hủy diệt của lời đồn trong một thị trấn nhỏ.
Không xa Cố lão bản, Thím Ba, với dáng người nhỏ nhắn và gương mặt nhiều nếp nhăn do hay cười, đang kể lể cho một nhóm bà nội trợ khác về việc 'thuốc của Lâm Dịch có thể gây ra bệnh lạ'. Bà ta thêm mắm thêm muối, biến những lời đồn đại thành những câu chuyện có thật, sống động đến đáng sợ.
"Chị em ơi, ta nói thật! Con bé hàng xóm nhà ta, nó uống Thanh Dưỡng Đan vào, tự nhiên đêm về thấy người ngứa ngáy khắp mình mẩy. Sáng ra thì mặt mũi sưng vù, không nhận ra được nữa! May mà kịp thời mời thầy lang đến khám, chứ không thì..." Thím Ba ngừng lại, nhìn quanh một lượt, vẻ mặt đầy bí hiểm. "Chắc là thuốc không rõ nguồn gốc, bán rẻ để lừa dân mình thôi. Tội nghiệp mấy người cả tin!" Giọng bà ta lúc thì thì thầm, lúc lại cao vút đầy vẻ phẫn nộ giả tạo, thu hút sự chú ý của những người xung quanh. Mùi thức ăn thơm lừng trong quán dường như cũng không thể át đi được mùi vị chua chát của sự ngờ vực và hoang mang mà lời đồn mang lại.
Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, sau khi hoàn thành việc giao hàng và đi thị sát tình hình bán buôn, đã tận mắt chứng kiến cảnh tượng này. Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt hung dữ, hai tay nắm chặt lại, gân xanh nổi rõ trên cánh tay. Vết sẹo nhỏ trên lông mày của hắn dường như càng thêm đậm. Hắn nghiến răng ken két, ánh mắt tóe lửa.
"Mẹ kiếp! Bọn chó má Trần Thị này dám vu khống Đại ca! Để ta đi đánh chết chúng!" Lý Hổ gầm lên, sẵn sàng lao vào đám đông để giải thích, để đánh nhau, để chứng minh sự thật. Cảm giác phẫn nộ dâng trào trong lòng hắn, một sự bất lực khi thấy công sức của Đại ca bị bôi nhọ một cách trắng trợn.
Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn, lập tức kéo Lý Hổ lại, giữ chặt vai hắn. "Bình tĩnh đi Lý Hổ! Không được manh động! Ngươi xem, bọn chúng không chỉ có một hai người, mà là cả một đám đang rải rác khắp nơi. Đây là âm mưu, không thể dùng sức mạnh được. Nếu ngươi gây sự, bọn chúng sẽ lấy cớ để vu khống chúng ta bạo hành dân lành, hoặc là 'tâm hư' nên mới ra tay đánh người."
Nhị Cẩu nhìn quanh, ánh mắt sắc bén quét qua từng gương mặt nghi hoặc, từng kẻ đang cố tình thêu dệt câu chuyện. Hắn ta hiểu rõ hơn ai hết những thủ đoạn bẩn thỉu của Trần Thị Gia Tộc. "Phải báo cho Đại ca trước! Chỉ có Đại ca mới có thể nghĩ ra cách đối phó với loại thủ đoạn bẩn thỉu này." Hắn ta cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, một làn sóng sợ hãi và nghi ngờ đang dần thay thế niềm tin mà họ đã vất vả xây dựng. Hắn biết, mối nguy hiểm này còn đáng sợ hơn cả những cuộc tấn công vũ lực trực diện, bởi nó tấn công vào tận gốc rễ của sự tin tưởng, vào chính danh dự và uy tín của Lâm Dịch.
Hai người nhanh chóng rời khỏi chợ, đi về phía làng Sơn Cước, lòng đầy lửa giận, lo lắng, và một quyết tâm sắt đá phải báo cáo tình hình cho Lâm Dịch. Tiếng xì xào, bàn tán vẫn vương vấn sau lưng họ, như những mũi kim đâm vào lòng, báo hiệu một cuộc chiến mới, một cuộc chiến trên mặt trận dư luận, đã chính thức bắt đầu.
***
Khi chiều tối buông xuống, mang theo hơi mát và làn gió nhẹ làm lay động những tán cây ven đường, bầu không khí ở Thôn Làng Sơn Cước lại trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ, đối lập hoàn toàn với sự ồn ào hỗn loạn ở thị trấn. Trong căn nhà nhỏ của mình, Lâm Dịch ngồi trước bàn, ánh đèn dầu leo lét trên bàn gỗ cũ kỹ, soi rõ vẻ mặt trầm tư của anh. Mùi khói bếp thoang thoảng cùng hương đất ẩm từ khu vườn sau nhà tạo nên một không gian quen thuộc, ấm cúng, nhưng giờ đây lại bị bao trùm bởi một sự nặng nề, u ám.
Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ đã trở về, nét mặt cả hai đều căng thẳng, đầy vẻ lo lắng. Lý Hổ vẫn chưa nguôi giận, hắn ta siết chặt nắm đấm, vẻ mặt cau có đến đáng sợ. Trần Nhị Cẩu thì cố gắng giữ bình tĩnh hơn, nhưng ánh mắt hắn vẫn ẩn chứa sự bất an sâu sắc khi hắn kể lại chi tiết những gì đã chứng kiến và nghe ngóng được ở thị trấn. Hồ Gia Gia, với râu tóc bạc phơ, dáng người nhỏ bé nhưng ánh mắt tinh anh, cũng có mặt. Ông ngồi đối diện Lâm Dịch, trên bàn còn đặt một cuốn "Thần Nông Bách Thảo Phổ" đã cũ, khuôn mặt ông trầm tư, đầy vẻ lo ngại về uy tín của nghề y bị bôi nhọ.
"Đại ca," Trần Nhị Cẩu bắt đầu, giọng hắn trầm xuống. "Tình hình không ổn rồi. Tin đồn về Thanh Dưỡng Đan có độc, gây bệnh lạ đang lan truyền khắp thị trấn. Người dân bắt đầu nghi ngờ, doanh số bán hàng sụt giảm nghiêm trọng. Bọn chúng còn thuê người giả vờ là nạn nhân, thêu dệt nên những câu chuyện nghe rợn người lắm."
Lý Hổ tiếp lời, giọng đầy căm phẫn. "Đúng vậy! Bọn chó má Trần Thị dám vu khống chúng ta! Chúng ta phải cho người đi giải thích, hoặc là... cho bọn chúng một bài học!" Hắn ta định đứng dậy, nhưng lại nhớ đến lời Nhị Cẩu nên kìm lại, ánh mắt vẫn đỏ ngầu.
Lâm Dịch lắng nghe một cách chăm chú, ánh mắt anh sắc bén quét qua từng chi tiết trong lời kể của hai người. Anh không tỏ ra quá bất ngờ, bởi vì từ khi Trần Thị Gia Chủ ra lệnh "diệt trừ hậu họa vĩnh viễn", anh đã lờ mờ đoán được sẽ có những thủ đoạn bẩn thỉu hơn. Tuy nhiên, sự tinh vi và tốc độ lan truyền của tin đồn vẫn khiến anh phải suy nghĩ. "Tin đồn này không đơn thuần là lời nói vu vơ. Nó có tổ chức, có mục đích rõ ràng. Chúng muốn hủy hoại không chỉ sản phẩm, mà còn là niềm tin của dân làng vào chúng ta, vào những gì chúng ta đã xây dựng." Lâm Dịch đưa tay xoa xoa thái dương, trong đầu anh, những suy nghĩ phức tạp đang chồng chéo lên nhau.
Hồ Gia Gia thở dài, vẻ mặt ông lộ rõ sự thất vọng và phẫn nộ. "Thanh Dưỡng Đan là tâm huyết của lão phu và tiểu tử, sao chúng dám nói là thuốc độc? Y thuật là để cứu người, giờ lại bị chúng lợi dụng để hãm hại, bôi nhọ. Đây là sự sỉ nhục đối với y đức!" Ông vuốt bộ râu bạc, ánh mắt nhìn Lâm Dịch đầy vẻ tin tưởng, như muốn nói rằng chỉ có Lâm Dịch mới có thể giải quyết được tình thế này.
Lâm Dịch gật đầu. Trong lòng anh, một ngọn lửa giận dữ âm ỉ cháy, nhưng anh biết, đây không phải lúc để bộc lộ cảm xúc. "Sinh tồn là ưu tiên hàng hàng đầu," anh tự nhủ. "Và tri thức là vũ khí mạnh nhất." Anh phải giữ cái đầu lạnh. Anh phân tích từng lời đồn, cố gắng tìm ra quy luật và mục đích sâu xa hơn. Tại sao lại là "phát bệnh lạ", "nguồn gốc không rõ ràng"? Đó là những từ ngữ dễ gây hoang mang nhất, đánh vào tâm lý sợ hãi cái chết và bệnh tật của con người. Hơn nữa, việc chúng nhắm vào "nguồn gốc" cũng là cách để phủ nhận mọi công sức nghiên cứu, bào chế của anh và Hồ Gia Gia.
Đúng lúc đó, một người đưa tin từ thị trấn vội vã đến, mang theo một phong thư được niêm phong cẩn thận. Lâm Dịch nhận lấy, mở ra, và nhận ra nét chữ quen thuộc của Bạch Vân Nhi. Anh lướt nhanh qua nội dung, ánh mắt càng trở nên sắc lạnh.
"Trần Thị đã ra tay ác độc hơn. Tin đồn thất thiệt đang lan truyền khắp thị trấn, ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh tiếng Thanh Dưỡng Đan. Hãy cẩn trọng, Lâm Dịch. Đừng để bị chúng đẩy vào thế bị động. Sức mạnh của lời đồn đôi khi còn đáng sợ hơn cả lưỡi gươm."
Lời cảnh báo của Bạch Vân Nhi như một sự xác nhận cho những gì anh đang nghi ngờ. Trần Thị Gia Tộc đã thực sự leo thang, chuyển từ cạnh tranh kinh tế sang chiến tranh tâm lý, một cuộc chiến bẩn thỉu và tàn độc hơn nhiều. Điều này cũng cho thấy Bạch Vân Nhi có khả năng thu thập thông tin rất nhanh nhạy và có sự quan tâm đặc biệt đến tình hình của anh. Mối quan hệ giữa Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi, có lẽ, sẽ được củng cố trong cuộc chiến danh tiếng này. Anh nghĩ đến những thế lực khác, như Thiên Phong Thương Hội hay Hắc Sa Bang, những cái tên vẫn còn xa vời, nhưng có lẽ cũng đang dõi theo nhất cử nhất động của thị trường, của những kẻ dám vươn lên.
Lâm Dịch gấp lá thư lại, ánh mắt anh nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã bao phủ hoàn toàn làng Sơn Cước. Tiếng côn trùng rả rích vọng vào, cùng tiếng gió lùa qua mái nhà, tạo nên một bản nhạc u buồn. Anh kiểm tra lại Thanh Dưỡng Đan mẫu trên bàn, ngửi nhẹ mùi hương thảo dược quen thuộc, tự nhủ rằng mình không thể để công sức của mình và sự tin tưởng của người dân bị hủy hoại bởi những lời vu khống vô căn cứ. Anh hiểu rằng, để đối phó với cuộc chiến này, anh không thể dùng bạo lực, cũng không thể chỉ im lặng. Anh cần một chiến lược phản công toàn diện, không chỉ chứng minh sự trong sạch của Thanh Dưỡng Đan mà còn phải vạch trần bộ mặt thật của Trần Thị Gia Tộc trước công chúng.
"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," Lâm Dịch thầm thì, giọng nói trầm lắng, nhưng ánh mắt anh lại ánh lên một sự kiên cường và quyết tâm sắt đá. "Nhưng ta sẽ không để bất công chà đạp lên những gì ta trân quý." Anh biết, cuộc chiến này sẽ không dễ dàng, nhưng anh đã sẵn sàng. Anh sẽ không lùi bước. Anh sẽ tìm cách chứng minh sự thật, bảo vệ danh dự, và hơn hết, bảo vệ những người tin tưởng anh. Đêm nay, Lâm Dịch sẽ thức trắng. Anh cần phải xây dựng một cơ chế phòng thủ và phản ứng nhanh chóng trước các chiến dịch bôi nhọ trong tương lai, một "bộ máy truyền thông" của riêng mình. Bởi vì, cuộc chiến này, chính là cuộc chiến giành lấy trái tim và khối óc của người dân.
Cuốn "Thần Nông Bách Thảo Phổ" vẫn nằm yên trên bàn, như một minh chứng cho tri thức và niềm tin, chờ đợi ngày được Lâm Dịch lật mở một lần nữa, để tìm ra lời giải cho bài toán khó khăn nhất từ trước đến nay.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.