Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 261: Thanh Dưỡng Đan: Cơn Sốt, Áp Lực Và Âm Mưu Mới

Lâm Dịch đứng trước cửa, vẻ mặt điềm tĩnh, quan sát tỉ mỉ biểu hiện của từng người. Hắn hướng dẫn họ cách dùng, dặn dò về liều lượng và những điều cần lưu ý. Hắn biết, sự thành công của Thanh Dưỡng Đan không chỉ là một chiến thắng về kinh tế mà còn là một lá chắn, một sự bảo vệ vô hình cho làng Sơn Cước.

Một người dân, lão Mộc, người đã bị đau khớp gối hành hạ bao năm, sau khi dùng một viên, đi lại vài bước, rồi chợt đứng thẳng lưng, khuôn mặt giãn ra vì sung sướng. "Lâm Dịch, thuốc của cậu quả là thần kỳ! Ta làm việc cả ngày mà giờ vẫn thấy khỏe như voi! Cứ tưởng đôi chân này đã bỏ đi rồi chứ!" Lão Mộc reo lên, gần như muốn nhảy cẫng.

Những lời khen ngợi, những ánh mắt ngưỡng mộ và cả sự biết ơn từ dân làng, tất cả đều là động lực to lớn cho Lâm Dịch. Hắn cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng, nhưng cũng không kém phần cảnh giác. Hắn biết, nhu cầu lớn đối với Thanh Dưỡng Đan sẽ thúc đẩy hắn mở rộng quy mô sản xuất và tìm kiếm thị trường lớn hơn, có thể là Thành Thiên Phong. Và đồng thời, sự thành công vượt trội này chắc chắn sẽ thu hút những ánh mắt thèm muốn, ghen tỵ từ Trần Thị Gia Tộc và các thế lực khác. Trần Thị Gia Tộc sẽ không thể ngồi yên khi thấy hắn không những không suy yếu mà còn vươn lên mạnh mẽ.

Lâm Dịch nhìn xa xăm về phía con đường mòn dẫn ra khỏi làng, nơi mà bóng tối đang nuốt chửng mọi thứ. Hắn biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Nhưng giờ đây, hắn đã có một vũ khí mới, một lợi thế mới. Tri thức là sức mạnh, và hắn sẽ dùng sức mạnh đó để bảo vệ những gì mình trân quý. Cuộc đời hắn, trong thế giới này, không có chỗ cho sự bi lụy hay yếu đuối. Chỉ có sự kiên cường và khả năng thích nghi mới là con đường sinh tồn.

***

Sáng sớm tinh mơ, khi màn sương mỏng còn vương vấn trên những mái nhà tranh, phủ lên những con đường đất một lớp áo ẩm ướt, làng Sơn Cước đã rộn ràng một nhịp sống mới. Tiếng gà gáy lanh lảnh từ xa, xen lẫn tiếng lợn ụt ịt trong chuồng và tiếng trẻ con í ới gọi nhau thức dậy. Mùi khói gỗ từ các bếp nhà bắt đầu bốc lên, hòa quyện với mùi đất ẩm và mùi thảo dược thoang thoảng từ phía xưởng sản xuất Thanh Dưỡng Đan của Lâm Dịch.

Xưởng nhỏ ngày nào giờ đã được mở rộng gấp đôi, mái tranh mới lợp còn vương mùi cỏ khô, những cột gỗ lim được dựng vững chãi, tạo thành một không gian thoáng đãng nhưng vẫn ấm cúng. Bên trong, hàng chục dân làng, từ những lão nông tuổi cao đến những cô gái trẻ chưa chồng, tất cả đều đang làm việc hăng say. Họ cẩn thận phân loại thảo dược, nghiền nát nguyên liệu trên những cối đá lớn bằng gỗ, hoặc dùng tay nhào nặn những viên đan dược tròn trịa, đều tăm tắp. Mỗi người một việc, nhưng tất cả đều mang chung một tinh thần phấn khởi, một niềm tin vào thứ "thần dược" đã mang lại cho họ cuộc sống khấm khá hơn.

Lâm Dịch chậm rãi bước qua từng khu vực, ánh mắt sắc bén lướt qua mọi ngóc ngách. Hắn không chỉ quan tâm đến chất lượng sản phẩm mà còn chú ý đến từng chi tiết nhỏ trong quy trình sản xuất, từ nhiệt độ lò nung đến độ ẩm của kho chứa nguyên liệu. Đối với hắn, mỗi viên Thanh Dưỡng Đan không chỉ là một sản phẩm, mà còn là kết tinh của tri thức, sự cẩn trọng và niềm hy vọng của cả ngôi làng. Hắn biết, trong thế giới này, một sai sót nhỏ cũng có thể dẫn đến thảm họa, đặc biệt khi sản phẩm này đang trở thành mục tiêu của những kẻ tham lam.

"Hồ Gia Gia, mấy mẻ thuốc hôm qua thế nào rồi?" Lâm Dịch hỏi, khi nhìn thấy Hồ Gia Gia đang cúi mình bên một khay đầy những viên đan dược đã hoàn thành, đôi mắt tinh anh của ông lão vẫn không ngừng kiểm tra.

Hồ Gia Gia, với mái tóc bạc phơ và dáng người nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn, ngẩng đầu lên, nét mặt vừa mãn nguyện vừa ưu tư. "Tốt lắm, tốt lắm! Không có gì phải chê cả, Lâm Dịch. Mùi hương thanh khiết, màu sắc trong trẻo, dược lực dồi dào. Thật không ngờ, ta sống gần cả đời người, lại có thể chứng kiến một loại đan dược kỳ diệu đến vậy được bào chế từ những loại thảo dược bình thường nhất." Ông lão xoa xoa chòm râu, giọng nói đầy thán phục. "Nhưng... ta cũng lo lắng. Càng thành công, càng dễ bị người ta dòm ngó. Cái Trần Thị Gia Tộc đó, chúng sẽ không ngồi yên đâu."

Lâm Dịch gật đầu. "Gia Gia nói rất đúng. Sự thành công này là của cả làng, nhưng càng lên cao càng dễ bị gió thổi. Phải cẩn thận hơn nữa, đặc biệt là các chuyến hàng và những người đi giao dịch." Hắn hiểu rõ bản chất của cạnh tranh trong thế giới này, không phải lúc nào cũng là cạnh tranh lành mạnh. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhủ, "nhưng không phải ai cũng chấp nhận nó. Nhiều kẻ lại thích dùng sức mạnh và âm mưu hơn."

Vừa lúc đó, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ bước vào xưởng, trên người còn vương bụi đường. Trần Nhị Cẩu, với gương mặt ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, lập tức hồ hởi kể: "Đại ca! Báo cáo! Tình hình bán hàng vẫn cứ là tuyệt vời! Cả thị trấn đang phát sốt vì Thanh Dưỡng Đan của chúng ta! Mỗi ngày đều cháy hàng, người ta xếp hàng dài để mua, còn có kẻ ra giá cao gấp đôi chỉ để được ưu tiên đấy ạ!" Hắn reo lên, vẻ mặt tràn đầy phấn khởi. "Cái đám Trần Thị đó, chúng nó cũng chơi trò bẩn rồi. Ban đầu là mua vét nguyên liệu xung quanh thị trấn, nhưng chúng ta đã cho người đi xa hơn để thu mua, nên không ảnh hưởng nhiều. Sau đó là tung tin đồn thất thiệt, nói Thanh Dưỡng Đan có độc, nhưng người dân ai cũng tin vào Thanh Dưỡng Đan của chúng ta và hiệu quả thật sự của nó. Mấy lời đồn nhảm đó chẳng ăn thua gì!"

Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt hung dữ thường trực, đứng cạnh Nhị Cẩu, gật đầu xác nhận. Hắn trầm tĩnh hơn, nhưng ánh mắt cảnh giác không hề giảm. "Đúng vậy, Đại ca. Chúng ta đã tăng cường người canh gác các chuyến hàng, và đám tiểu nhân Trần Thị chỉ dám chơi trò bẩn sau lưng. Người dân ai cũng tin vào Thanh Dưỡng Đan của chúng ta! Chúng ta cũng đã cho người theo dõi động tĩnh của Lý Quản Sự, hắn ta có vẻ đang sốt ruột lắm. Mấy hôm nay thường xuyên ra vào dinh thự Trần Gia, vẻ mặt lúc nào cũng cau có, đầy vẻ lo lắng."

Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Lý Quản Sự là tay sai thân cận của Trần Thị Gia Chủ, mỗi khi hắn ta sốt ruột thì chắc chắn Trần Gia đang gặp vấn đề hoặc đang ấp ủ âm mưu mới. "Vậy là những thủ đoạn nhỏ lẻ của chúng đã thất bại." Lâm Dịch nói, giọng điệu bình thản nhưng ánh mắt lại trở nên sâu thẳm. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và sinh tồn không chỉ là tránh cái chết, mà còn là giữ vững vị thế. Trần Thị sẽ không dễ dàng chấp nhận thất bại như vậy đâu."

Hắn vỗ vai Lý Hổ. "Hổ Tử, ngươi và các anh em hãy chú ý hơn nữa đến động tĩnh của Lý Quản Sự. Hắn ta là một con cáo già, không dễ để đọc vị. Cứ mỗi khi hắn lo lắng, thì đó là lúc hắn ta hoặc Trần Gia đang chuẩn bị cho một âm mưu lớn hơn, tàn độc hơn. Hãy nhớ, chúng ta không được phép lơ là dù chỉ một khắc." Lâm Dịch quay sang Nhị Cẩu. "Nhị Cẩu, ngươi tiếp tục giữ liên lạc với các thương nhân nhỏ, đừng để Trần Thị lợi dụng kẽ hở nào. Và quan trọng nhất, đảm bảo chất lượng Thanh Dưỡng Đan luôn được kiểm soát chặt chẽ. Đó là nền tảng của chúng ta."

"Đại ca yên tâm!" Nhị Cẩu và Lý Hổ đồng thanh đáp, trong giọng nói đầy sự quyết tâm. Lâm Dịch nhìn họ, nhìn những người dân đang hăng say làm việc, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa tự hào vừa nặng trĩu. Hắn đã tạo ra một thứ có thể thay đổi cuộc sống của họ, nhưng cũng đồng thời đẩy họ vào vòng xoáy nguy hiểm của quyền lực và tham vọng. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhắc nhở, "và để bảo vệ những gì mình trân quý, đôi khi phải làm những điều không công bằng."

Hắn lại kiểm tra từng công đoạn bào chế, điều chỉnh một số chi tiết nhỏ trong quản lý sản xuất, từ việc tối ưu hóa lượng nước dùng để nhào nặn đến việc phân chia ca làm việc hợp lý để dân làng không quá sức. Mọi thứ phải vận hành trơn tru, hiệu quả tối đa. Hắn biết, mỗi ngày trôi qua, Thanh Dưỡng Đan lại càng củng cố vị thế của mình trên thị trường, và cũng là mỗi ngày Trần Thị Gia Tộc càng thêm căm phẫn. Cuộc đối đầu này, chắc chắn sẽ không dừng lại ở những trò bẩn thỉu vặt vãnh.

***

Giữa trưa, khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, đổ xuống thị trấn những tia nắng vàng óng ả, gay gắt, không khí trở nên khô nóng. Khắp Chợ Linh Dược, sự ồn ào, tấp nập lên đến đỉnh điểm. Tiếng rao hàng của các tiểu thương, tiếng mặc cả của khách mua, tiếng chân người đi lại như mắc cửi, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng đặc trưng của sự sống. Mùi thảo dược khô từ các tiệm thuốc, mùi gia vị nồng nàn từ các quán ăn đường phố, mùi mồ hôi và bụi bẩn, tất cả trộn lẫn, tạo nên một hương vị rất riêng của thị trấn.

Tại một góc chợ, gian hàng Thanh Dưỡng Đan của Lâm Dịch nổi bật hẳn lên giữa những quầy hàng san sát khác. Không phải vì nó quá lớn hay quá lộng lẫy, mà vì dòng người đông nghịt đang chen chúc trước quầy, tạo thành một hàng dài bất tận. Những người của Trần Nhị Cẩu, ai nấy đều mồ hôi nhễ nhại, vất vả ghi chép đơn hàng và nhận tiền, sản phẩm cháy hàng liên tục ngay khi vừa bày bán. Họ phải liên tục nói lời xin lỗi, hứa hẹn về những chuyến hàng tiếp theo, bởi vì số lượng sản phẩm mang đến chợ luôn không đủ đáp ứng nhu cầu khổng lồ.

Lâm Dịch đứng ở đó, vẻ mặt điềm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm lướt qua đám đông. Hắn không khỏi cảm thấy một chút hài lòng khi chứng kiến cảnh tượng này. Đây không chỉ là thành công về mặt kinh tế, mà còn là một minh chứng rõ ràng cho việc "Tri thức là vũ khí mạnh nhất." Hắn đã dùng kiến thức của mình để tạo ra một sản phẩm thực sự có giá trị, và thị trường đã đón nhận nó một cách cuồng nhiệt. Tuy nhiên, sự hài lòng đó nhanh chóng bị thay thế bằng sự cảnh giác. Hắn biết, ánh mắt thèm muốn không chỉ đến từ những người mua, mà còn từ những kẻ đang lảng vảng trong góc khuất, mang theo ý đồ đen tối.

Một bóng dáng thanh thoát, quý phái nhẹ nhàng lách qua đám đông, tiến về phía Lâm Dịch. Đó là Bạch Vân Nhi, tiểu thư của một thương hội lớn ở Thành Thiên Phong, người mà Lâm Dịch từng có dịp tiếp xúc. Nàng vẫn mặc bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo nhưng không kém phần quý phái, chiếc trâm cài tóc đơn giản nhưng tinh xảo. Đôi mắt thông minh, sắc sảo của nàng lộ rõ vẻ kinh ngạc và ngưỡng mộ khi nhìn thấy cảnh tượng trước mặt.

"Không ngờ Thanh Dưỡng Đan lại tạo ra cơn sốt lớn đến vậy," Bạch Vân Nhi nói, giọng điệu ôn hòa nhưng chất chứa sự thăm dò. Nàng đứng cách Lâm Dịch một khoảng vừa phải, toát lên vẻ tự tin và quyền quý. "Chúc mừng Lâm công tử. Chỉ trong vài ngày, tiếng tăm của Thanh Dưỡng Đan đã lan khắp các chợ lớn nhỏ, thậm chí còn vươn đến Thành Thiên Phong. Không biết ngài có hứng thú hợp tác lớn hơn không? Chợ Linh Dược này e rằng không đủ cho quy mô của ngài, và việc vận chuyển hàng hóa, mở rộng thị trường cũng không phải là điều dễ dàng đối với một mình công tử."

Lâm Dịch khẽ cười, nụ cười ẩn ý. Hắn đã lường trước được sự xuất hiện của nh��ng đối tác tiềm năng như Bạch Vân Nhi. "Đa tạ Bạch tiểu thư đã quan tâm," hắn đáp, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng kiên định. "Hiện tại, chúng tôi chỉ muốn phục vụ tốt nhất cho người dân quanh đây, đảm bảo chất lượng và uy tín. Về tương lai, chúng ta có thể bàn sau, khi thời cơ chín muồi." Hắn từ chối khéo, không phải vì không muốn hợp tác, mà vì hắn biết rõ mình đang ở đâu trong chuỗi thức ăn này. Mở rộng quá nhanh, quá vội vàng khi chưa đủ thực lực đối phó với những thế lực lớn hơn, chỉ là tự chuốc lấy họa. Hắn cần thời gian để củng cố nền tảng, để biến Thanh Dưỡng Đan thành một thương hiệu vững chắc, không thể bị lung lay bởi bất kỳ ai.

Bạch Vân Nhi không hề tỏ ra thất vọng. Nàng chỉ gật đầu nhẹ, ánh mắt vẫn không rời khỏi Lâm Dịch, như đang cố đọc vị những suy nghĩ sâu kín của hắn. "Lâm công tử quả là người có tầm nhìn xa trông rộng. Một khi đã có ý định, xin hãy nhớ đến Vân Nhi." Nàng nói thêm, rồi khẽ cúi đầu chào và quay đi, cử chỉ thanh thoát như một làn mây. Nàng biết, việc vội vàng ép buộc một người như Lâm Dịch chỉ làm phản tác dụng. Để hợp tác với một người tài năng như hắn, cần phải có sự kiên nhẫn và chiến lược.

Trong góc khuất của chợ, một vài tay sai của Trần Thị lảng vảng, ánh mắt đầy thù địch và bất lực. Chúng đã được lệnh phải gây khó dễ cho việc buôn bán của Lâm Dịch, nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng. Tin đồn thất thiệt bị dập tắt bởi chính hiệu quả của đan dược, việc mua vét nguyên liệu không ảnh hưởng đến nguồn cung của Lâm Dịch. Thậm chí, việc chúng ta tìm cách gây rối trật tự cũng bị những người dân địa phương, những người đã được hưởng lợi từ Thanh Dưỡng Đan, đứng ra bảo vệ một cách tự phát.

"Tên tiểu tử này đúng là có số chó ngáp phải ruồi!" một tên thì thầm với tên còn lại, giọng điệu đầy ghen tức và căm phẫn. "Trần Gia ra tay bao nhiêu lần rồi mà vẫn không làm gì được hắn ta! Hắn ta đúng là quỷ!"

"Im đi!" tên kia gằn giọng. "Ngươi muốn bị phát hiện sao? Cứ để cho hắn ta đắc ý đi. Chắc chắn Gia Chủ sẽ không để yên đâu. Lần này, ta nghe nói Lý Quản Sự đã có kế sách mới, chắc chắn sẽ không còn là mấy trò mèo vặt vãnh này nữa đâu."

Lâm Dịch dù đang bận rộn giao tiếp với khách hàng và kiểm soát tình hình, nhưng thính giác nhạy bén của hắn vẫn thu nhận được những lời thì thầm đó. Hắn khẽ nhếch mép. "Quả nhiên," hắn nghĩ. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Khi những thủ đoạn kinh tế không còn tác dụng, thì những thủ đoạn bạo lực sẽ lên ngôi." Hắn cảm nhận được một mối nguy hiểm mới đang rình rập, một đám mây đen đang kéo đến. Nhưng hắn không sợ. Hắn đã chuẩn bị cho điều này. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," và để sinh tồn, hắn sẽ phải đối mặt với mọi thứ, không chùn bước.

***

Chiều tối, trời âm u, mây đen từ phía chân trời cuồn cuộn kéo đến, nuốt chửng những tia nắng cuối cùng, báo hiệu một cơn giông bão sắp sửa ập đến. Không khí trở nên nặng nề, oi bức, như thể đang dồn nén một sự tức giận vô hình.

Trong dinh thự Trần Thị Gia Tộc, bầu không khí còn ngột ngạt và căng thẳng hơn cả bên ngoài. Trần Thị Gia Chủ, với thân hình béo tốt và khuôn mặt tròn trịa, giờ đây đỏ bừng vì giận dữ. Hắn ta đ���p mạnh tay xuống bàn, một chiếc chén trà sứ ngọc bích quý giá lập tức vỡ tan tành, mảnh vỡ bắn tung tóe. Tiếng loảng xoảng chói tai vang vọng khắp đại sảnh vắng lặng, càng làm tăng thêm sự kinh hãi. Ánh mắt hắn ta tóe lửa, những tia máu đỏ ngầu nổi rõ trong tròng mắt híp.

"Vô dụng! Tất cả các ngươi đều vô dụng!" Trần Thị Gia Chủ gầm lên, giọng nói the thé, đầy vẻ tự mãn và ra lệnh ngày nào giờ đã biến thành tiếng gào thét phẫn nộ. "Một thằng nhóc nhà quê, một thằng ăn mày từ xó xỉnh nào đó lại có thể làm chúng ta bẽ mặt đến mức này sao?! Hắn không chỉ cướp mối làm ăn của chúng ta, mà còn khiến Trần Gia mất hết thể diện, mất hết uy quyền trước mặt cả thị trấn này! Rốt cuộc, các ngươi đã làm cái quái gì vậy?!"

Lý Quản Sự, dáng người gầy gò, lưng hơi khom, khuôn mặt đầy nếp nhăn và vẻ nịnh hót, giờ đây quỳ sụp dưới đất, run rẩy như cầy sấy. Hắn ta đã báo cáo chi tiết về thất bại của mọi biện pháp chèn ép đối với Thanh Dưỡng Đan: từ việc mua vét nguyên liệu không thành, đến việc tung tin đồn thất thiệt bị người dân bỏ ngoài tai, và cả những nỗ lực gây rối trật tự đều bị đẩy lùi. Hắn ta không chỉ không kìm hãm được Lâm Dịch mà còn gián tiếp khiến sản phẩm của anh càng thêm nổi tiếng, càng được người dân tin tưởng. Gia Chủ cảm thấy bị sỉ nhục tột độ, quyền uy của Trần Thị Gia Tộc, vốn được gây dựng bằng tiền bạc và bạo lực, giờ đây bị thách thức nghiêm trọng bởi một kẻ vô danh tiểu tốt.

"Gia chủ bớt giận... bớt giận ạ..." Lý Quản Sự lắp bắp, cúi gằm mặt xuống sàn đá lạnh lẽo. "Thuộc hạ đã thử mọi cách, đã dùng hết mọi mưu kế, nhưng Thanh Dưỡng Đan đó... nó quá hiệu nghiệm, lại được người dân tin tưởng tuyệt đối. Hơn nữa, tên Lâm Dịch đó cũng rất xảo quyệt, hắn ta đã chuẩn bị rất kỹ càng, cắt đứt mọi con đường chèn ép của chúng ta. Các biện pháp kinh tế đều không còn hiệu quả nữa rồi ạ."

Hắn ta ngập ngừng một lát, rồi đánh liều ngẩng đầu lên, ánh mắt lén lút nhìn Trần Thị Gia Chủ. Trong ánh mắt đó, ngoài sự sợ hãi tột độ, còn lóe lên một tia nham hiểm, một sự thích thú bệnh hoạn khi nghĩ đến những thủ đoạn tàn độc hơn. "Có lẽ... đã đến lúc chúng ta cần nhờ cậy đến Hắc Sa Bang... ra tay mạnh hơn, dứt khoát hơn... Gia chủ à. Một khi đã không thể đối phó bằng con đường làm ăn, thì chỉ còn cách... diệt trừ hậu họa vĩnh viễn."

Trần Thị Gia Chủ nghe thấy lời đó, cơn giận dữ trong hắn không những không giảm bớt mà còn bùng lên mạnh mẽ hơn. Hắn ta nghiến răng ken két, từng lời nói như phun ra lửa. "Phải! Dùng mọi cách! Ta không cần hắn biến mất khỏi thị trấn, ta muốn hắn biến mất khỏi cõi đời này! Cả sản phẩm của hắn, cả cái làng chó chết đó, tất cả phải tan biến như chưa từng tồn tại! Ai cho phép một kẻ thấp hèn dám thách thức uy quyền của Trần Gia ta chứ?! Ngươi đi đi, Lý Quản Sự! Ngươi hãy liên lạc với Hắc Sa Bang ngay lập tức! Bất kể giá nào, ta cũng muốn thấy cái tên Lâm Dịch đó phải chết! Phải chết một cách thê thảm nhất!"

Hắn ta ném vỡ thêm một chiếc bình sứ quý giá khác, tiếng loảng xoảng vang vọng trong sảnh, tạo thành một âm thanh ghê rợn. Lý Quản Sự cúi đầu run rẩy, nhưng trong ánh mắt lén lút của hắn lại lóe lên một tia nham hiểm khi nhận được 'chỉ thị' mới. Hắn ta biết, một âm mưu tàn độc hơn, không còn là cạnh tranh kinh tế mà là một cuộc tàn sát đẫm máu, sắp được triển khai. Sự tàn khốc của thế giới này, đặc biệt trong bối cảnh Loạn Tam Phiên bùng nổ, khiến những hành vi bạo lực dễ dàng bị bỏ qua, bị chôn vùi dưới cát bụi thời gian. Lâm Dịch đã thành công, nhưng sự thành công đó lại kéo theo một cái giá đắt đỏ, một mối nguy hiểm chết người đang treo lơ lửng trên đầu hắn và những người hắn trân quý.

Cơn bão bên ngoài bắt đầu trút xuống những hạt mưa nặng hạt, như những giọt nước mắt của bầu trời, hay là những điềm báo cho một tương lai đẫm máu sắp diễn ra. Trần Thị Gia Chủ thở hồng hộc, ánh mắt tàn độc nhìn vào khoảng không vô định, như thể đã nhìn thấy cảnh Lâm Dịch ngã xuống. Hắn ta tin rằng, không có ai có thể thoát khỏi bàn tay của Trần Gia, đặc biệt là khi đã nhờ đến Hắc Sa Bang. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn ta thầm nghĩ, "và ta sẽ không để bất kỳ kẻ nào phá vỡ trật tự mà ta đã tạo ra."

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free