Lạc thế chi nhân - Chương 260: Thanh Dưỡng Đan: Phản Kích Từ Linh Dược Cốc
Buổi chiều tà đã buông xuống, cảnh vật chìm dần vào bóng tối. Lâm Dịch rời khỏi nhà Lão Hồ, trong lòng ngập tràn suy nghĩ, như thể một ngọn đèn đã được thắp sáng trong tâm trí hắn, soi rọi những con đường mịt mờ phía trước. Lão Hồ đã không chỉ cho hắn những lời khuyên thông thái mà còn mở ra một cái nhìn sâu sắc hơn về bản chất của quyền lực và sự tha hóa trong thế giới này. "Quan trường như một vũng lầy, con càng muốn làm sạch, càng dễ bị lún sâu. Nhưng nếu biết cách dùng bùn để ném vào kẻ khác, thì có thể thoát ra được." Câu nói ấy cứ văng vẳng bên tai hắn. Hắn không thể giữ mãi tư duy thẳng thắn, công bằng của người hiện đại để đối phó với một hệ thống đã mục ruỗng. Hắn phải học cách vận dụng những thủ đoạn, những mưu mẹo, thậm chí là những 'bùn lầy' của thế giới này để đạt được mục đích của mình.
Đúng vậy, thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Và nếu muốn sinh tồn, muốn bảo vệ những người hắn trân trọng, hắn không thể chỉ dựa vào lẽ phải hay sự thật hiển nhiên. Hắn phải trở thành một người chơi giỏi hơn trong cái "trò chơi" đầy rẫy bất công này. Mạng lưới tham nhũng mà Lão Hồ nhắc đến, không chỉ dừng lại ở các quan lại cấp thấp mà còn có thể liên quan đến các cấp cao hơn hoặc các thế lực khác. Hắn cần phải cẩn trọng, nhưng cũng cần phải táo bạo.
Hít thở sâu, Lâm Dịch cảm nhận làn gió mát lạnh của buổi tối luồn qua mái tóc bù xù. Hắn không còn là thiếu niên gầy gò, yếu ớt của ngày nào, chỉ biết mơ hồ về một tương lai mờ mịt. Giờ đây, hắn là một chiến lược gia, một người đàn ông quyết tâm bảo vệ những giá trị và con người anh trân trọng. Cuộc chiến thực sự, giờ đây mới thực sự bắt đầu. Hắn bước đi trên con đường đất quen thuộc dẫn về nhà, dưới ánh trăng mờ nhạt, mỗi bước chân đều nặng trĩu những toan tính mới.
***
Lâm Dịch ngồi trong căn nhà gỗ đơn giản của mình ở Thôn Làng Sơn Cước, ánh nến lung lay soi rõ vẻ mặt trầm tư của hắn. Ngôi nhà mái tranh quen thuộc, với những bức tường gỗ đã ngả màu thời gian, giờ đây dường như trở thành một pháo đài nhỏ bé, nơi hắn và gia đình tìm thấy sự yên bình tạm bợ giữa vòng xoáy của những âm mưu và áp lực từ bên ngoài. Bên ngoài, tiếng trẻ con trong làng đã im bặt, nhường chỗ cho tiếng côn trùng rả rích và tiếng chó sủa vọng từ xa, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của vùng quê nghèo. Mùi khói bếp từ những gia đình còn đang nấu bữa tối muộn, quyện với mùi đất ẩm và cỏ dại, lẩn quất trong không khí, mang theo chút bình yên nhưng cũng ẩn chứa sự cảnh giác cố hữu của một cộng đồng luôn phải đối mặt với những hiểm nguy rình rập.
Đối diện hắn, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ ngồi thẳng lưng, vẻ mặt căng thẳng. Họ vừa trở về từ thị trấn, mang theo không chỉ bụi đường mà còn là những tin tức không mấy tốt lành.
"Đại ca, Trần Thị quả nhiên có thủ đoạn," Trần Nhị Cẩu bắt đầu, giọng nói hơi run run, thể hiện sự bối rối và có chút lo lắng. Gương mặt của Nhị Cẩu, vốn thường tươi tắn và hay cười, giờ đây lại lộ rõ vẻ nghiêm trọng. "Chúng tôi khó mà moi ra được bằng chứng cứng rắn. Bọn quan lại ở đó cũng bị chúng mua chuộc hết rồi. Có vẻ như chúng đã cẩn trọng hơn sau lần bị Hắc Sa Bang gây rắc rối." Hắn nhấp một ngụm trà nóng Lâm mẫu vừa pha, cố trấn tĩnh.
Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt vốn dĩ đã có chút dữ dằn, giờ đây càng thêm phần cau có. Vết sẹo nhỏ trên lông mày của hắn dường như cũng co giật theo từng lời nói. "Chúng còn ngấm ngầm gây khó dễ cho các mối làm ăn nhỏ của chúng ta ở thị trấn, ép giá, tìm cớ gây chuyện. Mấy gánh rau của lão Tam làng bên mang ra chợ bị chúng mua với giá rẻ mạt, lại còn bị phạt vì tội 'lấn chiếm lòng đường'. Mấy chuyến thuốc của ta đưa cho các hiệu thuốc nhỏ cũng bị chúng sai người canh gác, đe dọa không cho ai mua, nói là thuốc của ta có vấn đề." Lý Hổ nắm chặt tay, gân xanh nổi lên. Hắn không quen với những thủ đoạn mềm dẻo nhưng thâm hiểm này, chỉ muốn dùng nắm đấm để giải quyết.
Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải của một người đến từ thế giới khác. Hắn khẽ gật đầu, ra hiệu cho hai người tiếp tục. Trong đầu hắn, những lời của Lão Hồ lại hiện lên rõ ràng: "Quan lại tham lam như sói đói, nhưng cũng hèn nhát như chuột cống. Chúng sợ nhất là bị vạch trần, sợ nhất là mất đi cái vỏ bọc đạo mạo của mình." Nhưng những lời đó giờ đây lại có vẻ không đủ. Trần Thị Gia Tộc không chỉ mua chuộc quan lại mà còn dùng chính quan lại làm công cụ để chèn ép kinh tế, bóp nghẹt nguồn sống của dân làng và của hắn. Việc vạch trần tham nhũng của một vài tên quan có thể khiến chúng mất chức, nhưng Trần Thị sẽ nhanh chóng tìm kẻ khác thay thế, hoặc thậm chí là thuê những tên quan cao cấp hơn. Đó chỉ là治标不治本 (chữa ngọn không chữa gốc).
"Mấy ngày qua, ta cũng nghe ngóng được vài tin đồn về các 'lính tuần tra' mới ở thị trấn," Nhị Cẩu nói thêm, vẻ mặt càng lúc càng nghiêm trọng. "Họ không phải lính của trấn, mà là người từ thành Thiên Phong cử xuống, nghe đâu là để 'chấn chỉnh trật tự'. Nhưng thực chất, họ lại càng làm khó dễ người dân hơn, thu phí đủ thứ, khám xét bừa bãi. Có vẻ như sự mục ruỗng không chỉ ở cấp trấn, mà còn lan lên cao hơn."
Lâm Dịch nhíu mày. Điều này xác nhận suy đoán của hắn. Mạng lưới tham nhũng không hề đơn giản, nó đã ăn sâu vào bộ máy chính quyền, từ cấp thấp nhất cho đến những cấp cao hơn. Đối đầu trực diện với Trần Thị hay chỉ đơn thuần vạch trần vài tên quan tham có vẻ như là một chiến lược quá đơn giản, thậm chí là liều lĩnh. "Chỉ dựa vào luật pháp hay vạch trần tham nhũng là không đủ," hắn thầm nghĩ. "Chúng cần một đòn giáng trả từ chính lĩnh vực chúng muốn chèn ép mình: kinh tế. Một sản phẩm mới, phải thật sự vượt trội! Một thứ có thể khiến chúng không thể không thèm muốn, hoặc không thể không lo sợ."
Hắn gấp lại tờ giấy ghi chú đã nhàu nát trên bàn, nơi hắn đã phác thảo những kế hoạch ban đầu dựa trên lời khuyên của Lão Hồ. Giờ đây, hắn hiểu rằng, để đối phó với sức ép ngày càng tăng từ Trần Thị Gia Tộc, hắn không thể chỉ dựa vào việc tấn công điểm yếu của đối phương. Hắn phải tạo ra một điểm mạnh vượt trội cho chính mình, một lá chắn vững chắc và một mũi giáo sắc bén. Tri thức, hắn luôn tin, là vũ khí mạnh nhất. Và trong tình thế này, tri thức về dược liệu, về cách bào chế thuốc, sẽ là con đường dẫn đến chiến thắng.
"Được rồi," Lâm Dịch lên tiếng, giọng nói trầm ổn như thường lệ, nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán mạnh mẽ. "Ta đã hiểu. Các ngươi đã làm rất tốt. Hãy tiếp tục theo dõi tình hình, nhưng nhớ phải cẩn trọng. Còn về những khó khăn kinh tế, ta sẽ có cách giải quyết. Chúng ta cần một hướng đi mới, một thứ đủ mạnh để Trần Thị không thể lờ đi, cũng không thể dễ dàng chèn ép."
Nhị Cẩu và Lý Hổ nhìn nhau, dù không hiểu rõ Lâm Dịch định làm gì, nhưng sự tin tưởng vào đại ca của họ là tuyệt đối. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Nhị Cẩu nói ngay, ánh mắt kiên định. Lý Hổ chỉ gật đầu mạnh mẽ, nắm tay vẫn siết chặt nhưng vẻ mặt đã bớt căng thẳng hơn. Họ biết, Lâm Dịch chưa bao giờ khiến họ thất vọng. Lâm Dịch nhìn họ, gật đầu nhẹ. Hắn biết mình không đơn độc. Và đó chính là sức mạnh lớn nhất của hắn.
***
Vài ngày sau, Linh Dược Cốc chìm trong một bầu không khí khác lạ. Vốn đã yên tĩnh và tách biệt với thế giới bên ngoài, giờ đây không gian nơi đây lại càng thêm phần huyền bí với sự hiện diện miệt mài của Lâm Dịch và Hồ Gia Gia. Trong một căn chòi nhỏ được dựng tạm bợ bằng gỗ và lá, nép mình bên vách đá, ánh sáng leo lét của vài ngọn đèn dầu và bếp lửa bập bùng soi rọi bóng hai người đang cặm cụi làm việc.
Không gian chòi nhỏ nồng nặc mùi thảo dược. Đó không phải là mùi hương đơn thuần của một loại dược liệu, mà là một bản hòa tấu phức tạp của vô vàn thứ mùi: mùi đất tươi từ rễ cây vừa đào, mùi nồng hắc của những loại lá có độc tính nhẹ, mùi thơm ngọt ngào của hoa khô, mùi cay nồng của gừng và quế, và cả mùi hăng hắc của rượu thuốc đang được chưng cất. Tất cả quyện vào nhau, tạo nên một không khí đặc trưng của nơi bào chế thuốc, khiến người lạ có thể cảm thấy ngột ngạt nhưng với Lâm Dịch và Hồ Gia Gia, đó là mùi hương của sự sống, của hy vọng.
Hồ Gia Gia, với mái râu tóc bạc phơ, dáng người nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn, đang tỉ mỉ giã nát một nắm rễ cây trong cối đá. Đôi mắt ông, vốn thường toát lên vẻ từ bi, giờ đây lại ánh lên sự tò mò và tập trung cao độ. Bên cạnh ông, Lâm Dịch cúi đầu trên cuốn *Thần Nông Bách Thảo Phổ* cũ kỹ, những trang sách ngả màu thời gian, giấy đã ố vàng và có chỗ mục nát. Ngón tay hắn nhẹ nhàng lướt trên những dòng chữ Hán cổ, đồng thời trong đầu hắn, những kiến thức về hóa học, dược lý học hiện đại không ngừng tuôn chảy, đối chiếu và phân tích.
"Hồ Gia Gia," Lâm Dịch ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định nhìn vào vị lão nhân. "Liệu chúng ta có thể thử kết hợp loại thảo dược này với loại kia, theo tỷ lệ nhỏ hơn, và dùng phương pháp chưng cất này để loại bỏ tạp chất không? Con nghĩ, nếu chúng ta có thể tinh chế được dược chất cốt lõi, loại bỏ hoàn toàn phần bã và các thành phần không cần thiết, thì hiệu quả của thuốc sẽ tăng lên gấp bội, đồng thời giảm thiểu mọi tác dụng phụ." Hắn chỉ vào một đoạn trong sách, rồi lại vẽ ra một sơ đồ đơn giản trên một mảnh giấy da, giải thích về cấu trúc phân tử (mặc dù hắn không dùng từ đó) và sự tương tác giữa các hoạt chất.
Hồ Gia Gia đặt cối chày xuống, vuốt vuốt chòm râu bạc. Ông nhìn Lâm Dịch với vẻ mặt vừa nghi hoặc vừa kinh ngạc. "Ý tưởng này... thật kỳ lạ. Chưa từng có ai thử nghiệm như vậy trong suốt mấy chục năm lão phu hành nghề y. Các phương pháp bào chế của chúng ta luôn dựa trên kinh nghiệm truyền đời và những ghi chép cổ xưa, chủ yếu là đun sắc, ngâm rượu, hoặc giã thành bột. Việc 'tinh chế' dược chất đến mức này... Lão phu chưa từng nghe qua." Ông trầm ngâm, đôi mắt nheo lại nhìn vào bản vẽ nguệch ngoạc của Lâm Dịch. "Nhưng... mùi vị và tính chất của chúng quả thực có vẻ tương trợ nhau. Lão phu thử xem sao!"
Sự nghi hoặc ban đầu của Hồ Gia Gia nhanh chóng được thay thế bằng sự hứng thú và tò mò. Ông là một người thầy thuốc tận tâm, luôn tìm kiếm những phương pháp mới để cứu chữa người bệnh. Và những ý tưởng của Lâm Dịch, dù lạ lẫm, nhưng lại có một logic chặt chẽ, dựa trên những quan sát và phân tích mà ông chưa từng nghĩ đến. Lâm Dịch giải thích cặn kẽ về cách mà các hoạt chất trong thảo dược có thể được "chiết xuất" và "tập trung" bằng nhiệt độ kiểm soát, bằng cách thay đổi dung môi, và bằng cách loại bỏ các "phân tử" không mong muốn. Dù Hồ Gia Gia không hiểu hết những thuật ngữ hiện đại của Lâm Dịch, nhưng ông lại nắm bắt được tinh thần cốt lõi: tối ưu hóa hiệu quả của dược liệu.
Cứ thế, hai người miệt mài làm việc. Tiếng lật sách *Thần Nông Bách Thảo Phổ* khô khốc, tiếng giã thảo dược đều đặn, tiếng nước sôi lách tách trong ấm đất, tiếng ngọn lửa reo tí tách dưới đáy nồi, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản nhạc lao động đầy say mê. Lâm Dịch tỉ mỉ cân đong từng vị thuốc bằng những chiếc cân đồng nhỏ bé, ghi chép cẩn thận các công thức và tỷ lệ trên mảnh giấy da. Hắn hướng dẫn Hồ Gia Gia cách điều chỉnh nhiệt độ lửa, cách lọc bỏ tạp chất qua nhiều lớp vải mịn, cách cô đặc dung dịch dược liệu cho đến khi nó chuyển thành một dạng cao đặc, sền sệt.
Dáng vẻ của Lâm Dịch kiên nhẫn, tập trung cao độ. Đôi khi, sau nhiều giờ thức trắng, hắn lộ vẻ mệt mỏi, mắt thâm quầng, nhưng ánh mắt hắn vẫn rực sáng với một ngọn lửa của sự sáng tạo và quyết tâm. Hắn biết, đây là cơ hội để hắn không chỉ bảo vệ gia đình và làng xóm, mà còn để khẳng định giá trị của tri thức hiện đại trong một thế giới cổ đại. Hắn đã đọc rất nhiều về các loại "linh thảo" và "linh khí" trong *Thần Nông Bách Thảo Phổ*, và hắn tin rằng, bằng cách tinh chế chúng theo cách khoa học, hắn có thể khai thác tối đa tiềm năng ẩn chứa trong chúng, tạo ra một sản phẩm vượt xa những gì y thuật cổ truyền có thể đạt được. Một loại "thần dược" đúng nghĩa, không chỉ mang lại sức khỏe mà còn mang lại sự thay đổi.
Hồ Gia Gia cũng dường như tìm lại được niềm đam mê của tuổi trẻ. Ông không còn nghi ngờ mà hoàn toàn tin tưởng vào khả năng của Lâm Dịch. Với mỗi bước tinh chế, mùi hương của dược liệu lại trở nên tinh khiết hơn, cô đọng hơn. Khi dung dịch cao đặc cuối cùng được làm nguội và cô thành những viên nhỏ màu xanh ngọc bích, Hồ Gia Gia cầm một viên lên, ngửi nhẹ, rồi nếm thử một chút.
"Kỳ diệu!" Ông thốt lên, đôi mắt rạng rỡ. "Chưa từng có một loại thuốc bổ nào có mùi hương thanh khiết và vị đậm đà như thế này! Linh khí trong dược liệu dường như đã được giữ lại hoàn hảo, không hề hao tổn. Tiểu Lâm à, con đã tạo ra một thứ... phi thường!"
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. Hắn gọi nó là Thanh Dưỡng Đan – viên thuốc thanh lọc và dưỡng sinh. Đó là thành quả của tri thức hiện đại kết hợp với kinh nghiệm y thuật cổ truyền, được thúc đẩy bởi ý chí sinh tồn và bảo vệ những người thân yêu. Hắn biết, thành công này sẽ không chỉ thu hút sự chú ý tích cực mà còn kéo theo những ánh mắt thèm muốn, ghen tỵ từ Trần Thị Gia Tộc và các thế lực khác. Nhưng hắn đã sẵn sàng.
***
Vài ngày sau, dưới ánh trăng sáng vằng vặc và làn gió mát lành của buổi tối, Thôn Làng Sơn Cước chìm trong một sự náo nhiệt khác thường. Không phải tiếng huyên náo của lễ hội, mà là những tiếng bàn tán xôn xao, những lời thì thầm đầy kinh ngạc và hy vọng. Trong căn nhà ấm cúng của mình, Lâm Dịch đang cẩn thận lấy ra những viên Thanh Dưỡng Đan đầu tiên từ một chiếc hộp gỗ nhỏ. Những viên đan dược tròn trịa, màu xanh ngọc bích, tỏa ra một mùi hương thảo mộc dịu nhẹ, thanh khiết đến lạ thường, khiến người ngửi cảm thấy tinh thần sảng khoái ngay lập tức.
Đối diện Lâm Dịch, Lâm mẫu ngồi trên ghế, đôi mắt vẫn còn chút lo âu nhìn vào những viên đan dược lạ lẫm. Người phụ nữ lam lũ, dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian vì bao năm lam lũ, vẫn luôn chất chứa nỗi sợ hãi về những điều mới mẻ. Bà đưa tay run run chạm vào chiếc hộp, rồi lại rụt về. "Dịch nhi à," bà nói, giọng nói hơi run rẩy, "Con có chắc không? Thuốc này trông lạ quá. Nó có thực sự an toàn không?"
Lâm Dịch mỉm cười trấn an mẹ, ánh mắt đầy yêu thương. "Mẫu thân cứ yên tâm, con đã thử nghiệm kỹ càng rồi. Đây là tâm huyết của con và Hồ Gia Gia. Nó không chỉ vô hại mà còn có thể giúp mẫu thân và phụ thân khỏe mạnh hơn." Hắn nhẹ nhàng lấy ra một viên, đặt vào lòng bàn tay bà. "Mẫu thân cứ thử xem sao."
Bên cạnh, Lâm phụ, người đàn ông với làn da rám nắng và bàn tay thô ráp vì lao động, cũng nhìn chằm chằm vào viên đan dược. Ông vốn tin tưởng con trai tuyệt đối, nhưng cũng không khỏi có chút nghi ngại trước thứ thuốc nhìn như ngọc này. Tuy nhiên, thấy ánh mắt kiên định của Lâm Dịch, ông gật đầu với vợ. "Cứ tin lời Dịch nhi đi, bà nó. Thằng bé chưa bao giờ làm điều gì không có căn cứ."
Lâm mẫu hít một hơi thật sâu, rồi nuốt viên Thanh Dưỡng Đan xuống. Một lát sau, bà nhăn mặt, rồi đôi mắt dần mở lớn. Một luồng khí ấm áp nhẹ nhàng lan tỏa khắp cơ thể bà, xua tan đi sự mệt mỏi và đau nhức đã đeo bám bà bao năm qua. "Kỳ lạ quá!" bà thốt lên, giọng nói tràn đầy kinh ngạc. "Ta cảm thấy như... như vừa được nghỉ ngơi cả ngày vậy! Lưng không còn đau, đầu óc cũng tỉnh táo hẳn."
Lâm phụ thấy vậy, cũng không chần chừ nữa. Ông cầm lấy một viên, cho vào miệng. Ngay lập tức, một cảm giác sảng khoái ập đến. "Kỳ lạ!" ông cũng thốt lên, vẻ mặt kinh ngạc không kém vợ. "Ta cảm thấy như được trẻ ra vài tuổi, sức lực dồi dào hơn hẳn! Lưng cũng không còn đau mỏi như trước nữa. Mấy hôm nay làm việc đồng áng mỏi nhừ cả người, giờ lại thấy nhẹ bẫng!" Ông đưa tay lên bóp bóp bả vai, vẻ mặt rạng rỡ.
Bên ngoài nhà, tin tức về "thần dược" của Lâm Dịch đã lan truyền như cháy rừng. Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, những người đã dùng thử Thanh Dưỡng Đan từ trước, không ngừng kể về hiệu quả tuyệt vời của nó cho những người dân hiếu kỳ. "Đại ca của ta, Lâm Dịch, đã bào chế ra một loại thuốc bổ kỳ diệu! Ta dùng vào, cảm thấy cả người nhẹ nhõm, sức lực tăng lên gấp bội, làm việc cả ngày không biết mệt!" Nhị Cẩu hào hứng kể lể, gương mặt hớn hở. Lý Hổ trầm tĩnh hơn, nhưng ánh mắt hắn cũng ánh lên sự kinh ngạc không kém. "Đúng vậy. Mấy vết thương cũ của ta cũng cảm thấy đỡ nhức hơn hẳn."
Dân làng kéo đến ngày càng đông, đứng lố nhố trước cửa nhà Lâm Dịch. Mùi khói gỗ từ các bếp nhà đã dịu đi, nhường chỗ cho mùi hương thanh khiết từ những viên đan dược. Tiếng bàn tán xôn xao, tiếng trầm trồ kinh ngạc làm xua tan đi sự yên tĩnh vốn có của buổi tối. Lâm Dịch đứng trước cửa, vẻ mặt điềm tĩnh, quan sát tỉ mỉ biểu hiện của từng người. Hắn hướng dẫn họ cách dùng, dặn dò về liều lượng và những điều cần lưu ý. Hắn biết, sự thành công của Thanh Dưỡng Đan không chỉ là một chiến thắng về kinh tế mà còn là một lá chắn, một sự bảo vệ vô hình cho làng Sơn Cước.
Một người dân, lão Mộc, người đã bị đau khớp gối hành hạ bao năm, sau khi dùng một viên, đi lại vài bước, rồi chợt đứng thẳng lưng, khuôn mặt giãn ra vì sung sướng. "Lâm Dịch, thuốc của cậu quả là thần kỳ! Ta làm việc cả ngày mà giờ vẫn thấy khỏe như voi! Cứ tưởng đôi chân này đã bỏ đi rồi chứ!" Lão Mộc reo lên, gần như muốn nhảy cẫng.
Những lời khen ngợi, những ánh mắt ngưỡng mộ và cả sự biết ơn từ dân làng, tất cả đều là động lực to lớn cho Lâm Dịch. Hắn cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng, nhưng cũng không kém phần cảnh giác. Hắn biết, nhu cầu lớn đối với Thanh Dưỡng Đan sẽ thúc đẩy hắn mở rộng quy mô sản xuất và tìm kiếm thị trường lớn hơn, có thể là Thành Thiên Phong. Và đồng thời, sự thành công vượt trội này chắc chắn sẽ thu hút những ánh mắt thèm muốn, ghen tỵ từ Trần Thị Gia Tộc và các thế lực khác. Trần Thị Gia Tộc sẽ không thể ngồi yên khi thấy hắn không những không suy yếu mà còn vươn lên mạnh mẽ.
Lâm Dịch nhìn xa xăm về phía con đường mòn dẫn ra khỏi làng, nơi mà bóng tối đang nuốt chửng mọi thứ. Hắn biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Nhưng giờ đây, hắn đã có một vũ khí mới, một lợi thế mới. Tri thức là sức mạnh, và hắn sẽ dùng sức mạnh đó để bảo vệ những gì mình trân quý. Cuộc đời hắn, trong thế giới này, không có chỗ cho sự bi lụy hay yếu đuối. Chỉ có sự kiên cường và khả năng thích nghi mới là con đường sinh tồn.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.