Lạc thế chi nhân - Chương 259: Mưu Kế Khôn Khéo: Đánh Vào Gốc Rễ Quan Trường
Mùi trà đã nguội lạnh, nhưng ngọn lửa quyết tâm trong lòng hắn thì đang bùng cháy dữ dội. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu, và hắn đã sẵn sàng. Lâm Dịch đứng bên cửa sổ, bàn tay siết chặt thành nắm đấm, ánh mắt xuyên qua màn đêm đen kịt, như muốn nhìn thấu những âm mưu đang giăng mắc trong bóng tối. Hắn biết rõ, cuộc đối đầu này không đơn giản chỉ là giữa hắn và Trần Thị Gia Tộc, mà còn là cuộc chiến với cả một hệ thống đã mục ruỗng.
Hắn quay lại chiếc bàn gỗ mộc mạc. Ánh đèn dầu leo lét, lay động theo từng làn gió đêm rì rào bên ngoài, chiếu lên khuôn mặt trầm tư của Lâm Dịch. Trên bàn, tấm bản đồ thị trấn và vài mẩu giấy ghi chép chi chít những dòng chữ nhỏ, những ký hiệu khó hiểu với người ngoài, nhưng lại là cả một thế giới thông tin đối với hắn. Tiếng côn trùng kêu rả rích trong đêm càng làm tăng thêm vẻ tĩnh mịch, nhưng trong tâm trí Lâm Dịch, một cơn bão suy nghĩ đang cuộn trào.
Hắn lại ngồi xuống, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn theo một nhịp điệu đều đặn, như một chiếc đồng hồ đang đếm ngược. Những mảnh ghép thông tin Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ mang về, dù quý giá, nhưng vẫn chưa đủ. “Bằng chứng gián tiếp… chỉ đủ để ta xác nhận suy đoán, nhưng không đủ để bẻ gãy Trần Thị Gia Tộc,” hắn thầm nhủ. Trần Thị không phải là lũ giang hồ ô hợp. Chúng có rễ sâu, có vỏ bọc hợp pháp, và quan trọng nhất, chúng có những “cánh tay” vươn sâu vào bộ máy quan trường. “Ch���ng giang hồ dễ, chống quan tham mới khó… nhưng không đánh gãy cánh tay của chúng, thì chúng sẽ tiếp tục bóp nghẹt mình.”
Lâm Dịch nhắm mắt lại, hít một hơi sâu, cảm nhận mùi khói gỗ còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi đất ẩm từ bên ngoài hắt vào. Hắn nhớ lại lời Lão Hồ đã nói về sự phức tạp của thế giới này, về những quy tắc ngầm mà người hiện đại như hắn khó lòng thấu hiểu. “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.” Câu nói ấy lại vang vọng trong đầu hắn. Hắn không thể trông chờ vào công lý từ một hệ thống đã bị tha hóa. Hắn phải tự mình tạo ra công lý, hoặc ít nhất là tự mình bẻ gãy xiềng xích đang trói buộc hắn và những người dân làng.
Hắn mở mắt, ánh mắt sắc bén hơn bao giờ hết. Hắn dùng ngón tay thon dài, gầy guộc của mình lần theo những con đường trên bản đồ, đánh dấu những khu vực mà các quan lại thường lui tới, những địa điểm mà chúng có thể thực hiện những giao dịch mờ ám. Hắn vẽ thêm vài vòng tròn, mũi tên, phác thảo những mối liên hệ tiềm ẩn giữa Trần Thị Gia Tộc và các quan viên. "Trần Thị Gia Tộc không thể tự tay làm mọi việc. Chúng phải thông qua Lão Cai, Lão Cai lại thông qua tay sai của Hắc Sa Bang. Nhưng ai là người bảo hộ cho chúng trong quan trường? Ai là người nhắm mắt làm ngơ, hoặc thậm chí là tiếp tay cho chúng?"
Một cảm giác lo lắng len lỏi trong tâm trí Lâm Dịch. Đối đầu với giang hồ, hắn có thể dùng mưu trí, dùng lực lượng hạn chế của mình. Nhưng đối đầu với quan lại, hắn phải đối mặt với quyền lực của luật pháp (dù đã bị bẻ cong), với những bộ máy hành chính cồng kềnh, và với những hậu quả khó lường. “Một khi đã động vào quan trường, sẽ như động vào tổ ong vò vẽ. Một bước đi sai lầm, không chỉ ta, mà cả làng sẽ phải chịu liên lụy.” Hắn thầm nghĩ, lòng nặng trĩu. Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác. Nếu không chủ động, Trần Thị sẽ nghiền nát "Thanh Phong Dược Phẩm" của hắn, và biến dân làng thành nô lệ.
Hắn với tay lấy cuốn Cẩm Nang Kế Sách, cảm nhận trọng lượng của nó trong lòng bàn tay. Cuốn sách này, không phải là sách của người xuyên không, mà là một tập hợp những kinh nghiệm, những mưu lược được ghi lại bởi những người từng trải ở thế giới này. Hắn lật giở vài trang, tìm kiếm những ghi chép về cách đối phó với cường hào ác bá, với quan lại tham nhũng. Những dòng chữ cổ kính, những câu chuyện về sự khôn ngoan của người xưa, về cách mà những kẻ yếu thế đã từng lật đổ những kẻ mạnh hơn bằng trí tuệ và sự kiên trì. Mùi hương thảo mộc thoang thoảng từ trang giấy cũ xộc vào mũi, mang theo vẻ tĩnh lặng của thời gian.
Lâm Dịch lại nhìn ra màn đêm. Gió vẫn rì rào, nhưng giờ đây hắn không còn cảm thấy cái lạnh lẽo của nó nữa. Trong lòng hắn, một ngọn lửa đã thực sự bùng cháy, một ngọn lửa của ý chí kiên cường và quyết tâm sắt đá. “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,” hắn nhắc lại, lần này không phải tự nhủ, mà là tuyên thệ. “Chúng ta phải tự mình giành lấy nó.”
Hắn bắt đầu phác thảo một kế hoạch mới, tỉ mỉ và phức tạp hơn rất nhiều so với bất kỳ kế hoạch nào trước đây. Kế hoạch này không chỉ đơn thuần là thu thập bằng chứng, mà còn là vạch trần, là cô lập, là bẻ gãy những sợi dây vô hình đang trói buộc hắn. Hắn sẽ phải sử dụng những thủ đoạn mà có lẽ ở thế giới cũ của hắn, chúng sẽ bị coi là mờ ám, là không chính đáng. Nhưng ở đây, trong cái thế giới cổ đại đầy khắc nghiệt này, đó là cách duy nhất để sinh tồn, để bảo vệ những người hắn yêu thương. Hắn không muốn trở thành một kẻ tàn bạo, nhưng hắn sẽ không ngần ngại sử dụng mọi công cụ cần thiết để chiến thắng. Một sự giằng xé nội tâm thoáng qua, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng sự kiên định. Hắn phải làm. Vì mọi người.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, nhuộm vàng những mái nhà tranh mộc mạc của làng, một bầu không khí nghiêm túc, tập trung bao trùm căn nhà nhỏ của Lâm Dịch. Mùi khói bếp thoảng nhẹ từ những nhà lân cận, hương trà mới pha trên bàn tỏa ra một làn hơi ấm dịu nhẹ, xua tan đi cái lạnh còn sót lại của đêm. Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ, và Vương Đại Trụ đã có mặt. Họ ngồi quây quần quanh Lâm Dịch, ánh mắt đầy vẻ mong chờ và tin tưởng.
Lâm Dịch dùng một cành cây nhỏ, nhẹ nhàng chỉ vào tấm bản đồ trải rộng trên bàn, nơi đêm qua hắn đã đánh dấu chi chít những ký hiệu và mối liên hệ. Khuôn mặt hắn vẫn còn vương chút mệt mỏi sau một đêm dài trằn trọc, nhưng ánh mắt lại sáng rực sự sắc bén và kiên quyết.
"Trần Thị Gia Tộc không phải là thứ chúng ta có thể hạ gục bằng vài trận đánh," Lâm Dịch bắt đầu, giọng hắn trầm ổn, rõ ràng. "Chúng có rễ sâu, đặc biệt là trong quan trường. Nếu chúng ta muốn bứt rễ, phải chặt đứt những sợi dây liên kết đó." Hắn dừng lại, nhìn từng người một, đảm bảo họ đã hiểu tầm quan trọng của vấn đề. "Bằng chứng gián tiếp mà Nhị Cẩu và Lý Hổ đã thu thập được là bước khởi đầu rất tốt. Nó giúp chúng ta xác định được kẻ đứng sau là Trần Thị. Nhưng chỉ vậy thôi thì không đủ để họ phải trả giá, hay thậm chí là để quan phủ phải nhúng tay."
"Quan phủ có thể dễ dàng bao che cho chúng, hoặc đơn giản là viện cớ không đủ chứng cứ để hành động," Lâm Dịch tiếp tục, giải thích cặn kẽ ý đồ của mình. "Chúng ta cần một cái gì đó 'cứng' hơn, một bằng chứng không thể chối cãi, một bằng chứng có thể khiến quan phủ không thể không nhúng tay vào, hoặc không thể bao che cho chúng." Hắn chỉ vào một vài điểm trên bản đồ. "Trần Thị Gia Tộc đã dùng tiền bạc và quyền lực để mua chuộc một số quan lại trong trấn. Chính những kẻ này là bình phong, là lá chắn cho chúng. Nếu chúng ta đánh sập những bình phong đó, Trần Thị sẽ mất đi một phần lớn sự bảo hộ, và sẽ phải tự mình đối mặt với hậu quả."
Nhị Cẩu, với vẻ mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt nhanh nhẹn, cau mày. "Đại ca muốn chúng ta đi 'moi móc' chuyện xấu của bọn quan lại sao? Việc này e là nguy hiểm hơn cả Hắc Sa Bang đó!" Hắn không sai, đối phó với quan lại, dù là tham nhũng, vẫn là đối đầu với quyền lực của triều đình, một điều mà dân thường như họ luôn phải tránh xa. Nguy cơ bị vu oan giáng họa, bị gán tội danh chống đối triều đình là vô cùng lớn.
Lý Hổ, vóc dáng vạm vỡ, vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng ánh mắt lại đầy kiên định. "Chỉ cần đại ca ra lệnh, tiểu đệ không sợ hiểm nguy." Lời nói của hắn rắn rỏi, thể hiện sự trung thành tuyệt đối.
Vương Đại Trụ, thẳng thắn như chính cái t��n của mình, gãi đầu. "Cứ đánh thẳng vào mặt chúng là xong, cần gì phải vòng vo?" Hắn vẫn giữ tư duy đơn giản của một nông dân chất phác, quen với việc giải quyết vấn đề bằng sức mạnh và sự trực diện.
Lâm Dịch kiên nhẫn giải thích sự khác biệt giữa giang hồ và quan lại. "Giang hồ có luật của giang hồ. Chúng ta có thể dùng luật đó để đối phó. Nhưng quan lại thì khác. Chúng đại diện cho phép tắc của triều đình. Nếu chúng ta công khai đối đầu, chúng ta sẽ trở thành kẻ chống đối, và không ai có thể bảo vệ chúng ta." Hắn nhấn mạnh. "Chúng ta không thể dùng đao kiếm để chiến thắng quyền lực. Chúng ta phải dùng chính những quy tắc của chúng để đánh bại chúng. Chúng ta sẽ tìm kiếm bằng chứng về 'tội riêng' của các quan lại. Những tội danh mà ngay cả Trần Thị Gia Tộc cũng không thể bao che, hoặc không muốn bao che vì sợ bị liên lụy."
Lâm Dịch đưa ra một danh sách các quan lại đã bị hắn khoanh vùng, dựa trên thông tin thu thập được từ Lão Hồ và những quan sát của chính hắn. "Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ, các ngươi sẽ tiếp tục là tai mắt của ta. Ta muốn các ngươi theo dõi sát sao những kẻ này." Hắn chỉ vào vài cái tên. "Tôn Bá, Huyện lệnh Lương Phủ, Lý Quản Sự của Trần Thị. Đặc biệt chú ý đến những giao dịch bất thường của chúng, những nơi chúng lui tới, những người chúng gặp gỡ. Hãy tìm kiếm những dấu hiệu của hối lộ, tham ô, hoặc bất kỳ hành vi sai trái nào khác. Nhớ kỹ, sự bí mật là yếu tố sống còn. Không được để chúng phát hiện."
Hắn nhìn Nhị Cẩu và Lý Hổ, ánh mắt đầy tin tưởng. "Nhị Cẩu, ngươi nhanh nhẹn, khéo léo, hãy dùng tài năng của mình để thu thập tin tức, nghe ngóng từ những nơi công cộng, trà quán, tửu lầu. Lý Hổ, ngươi cẩn trọng, tinh mắt, hãy theo dõi những động tĩnh kín đáo hơn, những cuộc gặp gỡ lén lút."
"Vương Đại Trụ," Lâm Dịch quay sang người bạn chất phác, "ngươi sẽ ở lại làng, đảm bảo an toàn cho mọi người, và hỗ trợ những công việc cần sức lực. Sự hiện diện của ngươi ở làng cũng là một lời răn đe."
Nhị Cẩu và Lý Hổ gật đầu, ánh mắt đầy quyết tâm. Dù có chút sợ hãi trước nguy hiểm của nhiệm vụ, nhưng lời khen và sự tin tưởng của Lâm Dịch đã tiếp thêm cho họ dũng khí. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Nhị Cẩu quả quyết.
"Các ngươi đã chứng minh mình là những cánh tay đắc lực, đáng tin cậy trong mạng lưới tình báo non trẻ của ta," Lâm Dịch nói, giọng hắn ấm áp hơn. "Chúng ta sẽ mở rộng mạng lưới này, thu thập thêm nhiều thông tin hơn nữa. Đây là cuộc chiến của trí tuệ, không phải sức mạnh. Và chúng ta, những kẻ yếu thế, sẽ dùng trí tuệ để lật ngược thế cờ."
Bầu không khí trong căn nhà nhỏ trở nên đặc quánh, không phải vì sợ hãi, mà vì sự tập trung và quyết tâm. Họ biết rằng con đường phía trước đầy chông gai, nhưng với Lâm Dịch làm người dẫn đường, họ tin tưởng rằng mình có thể vượt qua mọi thử thách.
***
Buổi chiều cùng ngày, khi mặt trời đã ngả về tây, nhuộm đỏ cả một khoảng trời và hắt những tia nắng nhẹ cuối cùng xuống mái nhà tranh của Lão Hồ, Lâm Dịch lặng lẽ ghé thăm. Tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ, tiếng suối chảy xa xa vọng lại, tạo nên một không gian bình yên, tĩnh lặng, trái ngược hoàn toàn với những âm mưu và toan tính đang diễn ra trong đầu Lâm Dịch.
Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng còng, và mái tóc bạc phơ, đang ngồi nhấm nháp trà bên chiếc bàn gỗ mục. Đôi mắt tinh anh của ông nheo lại khi Lâm Dịch bước vào, ẩn chứa sự thâm trầm của kinh nghiệm sống. Hương trầm nhẹ nhàng bay thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi thảo mộc khô được treo trên vách, mang lại cảm giác thư thái lạ thường.
"Tiểu Lâm, sao hôm nay lại có nhã hứng ghé thăm lão già này?" Lão Hồ nhấp một ngụm trà, giọng ông trầm ấm.
Lâm Dịch ngồi xuống đối diện, rót cho mình một chén trà. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa trong lòng bàn tay, giúp hắn bình tâm hơn một chút. "Lão Hồ, con muốn hỏi về những quy tắc ngầm trong quan trường, về những điểm yếu mà quan lại thường giấu giếm." Hắn trình bày khái quát ý định của mình, về việc muốn tìm kiếm bằng chứng chống lại các quan lại tham nhũng liên kết với Trần Thị Gia Tộc. Hắn không đi vào chi tiết về kế hoạch cụ thể, nhưng đủ để Lão Hồ hiểu được ý đồ của hắn.
Lão Hồ lắng nghe chăm chú, đôi mắt tinh anh của ông không hề rời khỏi Lâm Dịch. Khi Lâm Dịch kết thúc, ông đặt chén trà xuống, khẽ thở dài. "Quan trường như một vũng lầy, con càng muốn làm sạch, càng dễ bị lún sâu. Nhưng nếu biết cách dùng bùn để ném vào kẻ khác, thì có thể thoát ra được." Ông nói, giọng điệu đầy ẩn ý. "Người đời thường nói, 'Quan lại tham lam như sói đói, nhưng cũng hèn nhát như chuột cống'. Chúng sợ nhất là bị vạch trần, sợ nhất là mất đi cái vỏ bọc đạo mạo của mình."
Lão Hồ kể về một vài vụ việc tham nhũng đã từng xảy ra trong quá khứ ở trấn này, hay những trấn lân cận. Ông kể về một vị Huyện lệnh đã bị bãi chức vì lạm thu thuế của dân, nhưng không phải vì dân kiện cáo, mà vì một tên thư lại bị hắn bạc đãi đã bí mật thu thập chứng cứ và gửi lên cấp trên. "Kẻ thù của kẻ thù có thể là bạn," Lão Hồ chậm rãi nói. "Hoặc đôi khi, chính những người thân cận nhất lại là người có thể tố cáo chúng."
Ông còn kể về những cách mà 'dân đen' đã dùng để 'vạch mặt' quan lại, không phải bằng cách trực tiếp đối đầu, mà bằng cách khéo léo phơi bày sự thật. "Có lần, một vị hương lão đã dùng những câu ca dao, đồng dao để ám chỉ tội lỗi của một tên quan tham. Ban đầu thì không ai để ý, nhưng dần dần, những lời ấy lan truyền khắp nơi, khiến kẻ kia mất mặt, mất uy tín, rồi cuối cùng cũng bị cấp trên điều tra." Lão Hồ nhấp thêm ngụm trà, ánh mắt xa xăm như nhìn về quá khứ. "Hoặc có cách khác, là tìm kiếm những kẻ 'thanh liêm' (hoặc ít nhất là sợ bị liên lụy) trong bộ máy quan lại, và dùng chính những tham nhũng của đồng liêu để tạo áp lực, để chúng phải hành động."
Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, ghi nhớ từng lời Lão Hồ nói. Những kinh nghiệm về việc 'lợi dụng quy tắc' và 'tìm kiếm đồng minh bất đắc dĩ' này vô cùng quý giá. Hắn nhận ra rằng, thế giới này không chỉ có màu đen và trắng, mà còn có vô vàn sắc thái xám. Hắn không thể giữ mãi tư duy thẳng thắn, công bằng của người hiện đại để đối phó với một hệ thống đã mục ruỗng. Hắn phải học cách vận dụng những thủ đoạn, những mưu mẹo, thậm chí là những 'bùn lầy' của thế giới này để đạt được mục đích của mình.
"Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nư��c sông còn có khúc, huống hồ lòng người," Lão Hồ lại nói, như đọc được suy nghĩ của Lâm Dịch. "Quan lại cũng có kẻ tốt kẻ xấu, nhưng phần lớn đều là những kẻ sợ mất chức, sợ mất bổng lộc. Nếu con có thể tìm ra điểm yếu của chúng, tìm ra thứ mà chúng sợ nhất, thì con sẽ có thể kiểm soát chúng."
Lâm Dịch gật đầu. Những lời của Lão Hồ đã mở ra một hướng đi mới, một chiến lược sắc bén hơn. Hắn không chỉ nhắm vào Trần Thị Gia Tộc, mà còn nhắm vào những kẻ đã tiếp tay cho chúng, những kẻ đã lợi dụng quyền lực để đàn áp dân lành. Kế hoạch của hắn sẽ vô tình làm lộ ra những mạng lưới tham nhũng rộng lớn hơn, không chỉ dừng lại ở các quan lại cấp thấp mà còn có thể liên quan đến các cấp cao hơn hoặc các thế lực khác.
"Cảm ơn Lão Hồ," Lâm Dịch đứng dậy, cúi đầu. Hắn cảm thấy mình đã có thêm những vũ khí vô hình nhưng cực kỳ mạnh mẽ.
Lão Hồ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu. "Con đường phía trước còn dài và đầy chông gai, Tiểu Lâm. Hãy cẩn trọng trong từng bước đi. Nhưng lão tin, với trí tuệ của con, con sẽ tìm được lối thoát."
Lâm Dịch rời khỏi nhà Lão Hồ, trong lòng ngập tràn suy nghĩ. Buổi chiều tà đã buông xuống, cảnh vật chìm dần vào bóng tối. Nhưng trong tâm trí hắn, một ngọn đèn đã được thắp sáng. Việc 'đánh ngược' vào quan lại có thể tạo ra những đồng minh bất ngờ cho Lâm Dịch, hoặc khiến một số quan lại 'thanh liêm' (hoặc ít nhất là sợ bị liên lụy) phải đứng về phía anh. Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ sẽ chứng tỏ khả năng 'do thám' và 'thực thi' của mình, trở thành những nhân vật không thể thiếu trong mạng lưới tình báo của Lâm Dịch. Sự kiện này sẽ là bước đệm quan trọng, đẩy Arc 2 đến gần hơn với cao trào cuối cùng, nơi Trần Thị Gia Tộc phải đối mặt với hậu quả.
Lâm Dịch hít thở sâu, cảm nhận làn gió mát lạnh của buổi tối. Hắn không còn là thiếu niên gầy gò, yếu ớt của ngày nào. Giờ đây, hắn là một chiến lược gia, một người đàn ông quyết tâm bảo vệ những giá trị và con người anh trân trọng. Cuộc chiến thực sự, giờ đây mới thực sự bắt đầu.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.