Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 258: Bóng Tối Tỏ Mờ: Lưới Nhện Đầu Tiên

Tiếng gió buổi chiều tà vẫn còn vương vấn trong không khí se lạnh của căn nhà gỗ nhỏ, mang theo mùi khói bếp và đất ẩm đặc trưng của thôn làng. Lâm Dịch ngồi lặng lẽ bên chiếc bàn gỗ thô sơ, ánh đèn dầu leo lét đã được thắp lên, soi rõ những nét chữ nguệch ngoạc trên tấm bản đồ cũ kỹ trải ra trước mặt hắn. Bên cạnh là vài mảnh giấy ghi chép những suy luận và phán đoán của hắn về tình hình hiện tại. Bóng đêm dần buông, bao trùm Thôn Làng Sơn Cước trong một vẻ tĩnh mịch, nhưng trong căn phòng này, sự căng thẳng lại ngưng đọng như sương mù dày đặc.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi trà ấm và cái se lạnh còn sót lại của buổi chiều tà. Trong lòng Lâm Dịch, một quyết tâm sắt đá đã hình thành. Hắn sẽ không chỉ phòng thủ, mà sẽ chủ động tấn công, nhưng không phải bằng kiếm và đao, mà bằng trí tuệ và bằng chứng. Hắn sẽ không để Trần Thị Gia Tộc núp bóng những kẻ giang hồ kia thêm nữa. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu. Giờ đây, hắn cần phải triển khai những mũi nhọn đầu tiên của mình.

Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, hai cánh tay đắc lực đã được hắn tin tưởng giao phó nhiệm vụ quan trọng, ngồi đối diện hắn, ánh mắt họ chăm chú dõi theo từng cử chỉ của Lâm Dịch. Gương mặt Nhị Cẩu có chút ngây ngô thường ngày đã được thay thế bằng vẻ nghiêm túc hiếm thấy, đôi mắt sáng và nhanh nhẹn của hắn ánh lên sự háo hức xen lẫn chút lo lắng. Bên cạnh, Lý Hổ với vóc dáng vạm vỡ, vẻ mặt hung dữ thường trực giờ đây lại toát lên sự kiên định và cảnh giác, vết sẹo nhỏ trên lông mày hắn như một dấu ấn của những trận chiến đã qua, khiến hắn trông càng đáng tin cậy hơn.

“Mục tiêu của chúng ta,” Lâm Dịch bắt đầu, giọng hắn trầm tĩnh, nhưng từng lời nói lại mang một sức nặng khó cưỡng, “là tìm ra mối liên hệ trực tiếp giữa bọn Hắc Sa Bang và Trần Thị. Lão Hồ đã xác nhận Hắc Sa Bang là bang phái có thể được Trần Thị thuê mướn. Nhiệm vụ của các ngươi là xác minh điều đó, và quan trọng hơn, tìm ra kẻ trung gian đã đứng ra làm cầu nối.” Hắn dùng đầu ngón tay chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi có vẻ là một con đường dẫn ra khỏi làng, đi v�� phía thị trấn.

Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, cố gắng ghi nhớ từng lời. “Đại ca cứ yên tâm, Nhị Cẩu và Lý Hổ ca sẽ không làm ngài thất vọng!” Giọng hắn đầy vẻ hăng hái, dù có chút căng thẳng nhưng cũng không giấu được niềm tự hào khi được giao phó một trọng trách lớn như vậy.

Lý Hổ trầm ngâm hơn một chút, hắn khẽ cau mày, nhìn Lâm Dịch. “Chúng tôi sẽ cẩn trọng. Nhưng nếu gặp phải chuyện gì, chúng tôi sẽ biết cách tự bảo vệ.” Hắn không phải là kẻ nông nổi, biết rằng nhiệm vụ này không hề đơn giản, có thể phải đối mặt với nguy hiểm rình rập từ những kẻ giang hồ tàn độc và cả quyền thế của Trần Thị Gia Tộc.

Lâm Dịch nhìn thẳng vào mắt từng người, ánh mắt sâu thẳm của hắn ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại. “Nhớ kỹ, không được manh động, an toàn là trên hết.” Hắn lặp lại lời dặn dò, nhấn mạnh tầm quan trọng của việc bảo toàn mạng sống. “Bằng chứng là thứ chúng ta cần, nhưng không phải bằng mọi giá. Các ngươi là những người đáng tin cậy nhất của ta, ta không thể để các ngươi gặp chuyện.” Hắn biết rõ, trong thế giới cổ đại này, sinh mệnh con người vốn rẻ mạt, nhưng đối với hắn, mỗi một người dân trong làng, mỗi một thành viên trong đội ngũ của hắn đều là tài sản vô giá. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng một cái đầu lạnh và đôi chân nhanh nhẹn còn quan trọng hơn khi đối mặt với hiểm nguy."

Hắn tiếp tục phác thảo kế hoạch do thám một cách chi tiết. “Các ngươi sẽ đi vào thị trấn, giả dạng như những người dân bình thường. Nhị Cẩu, ngươi vốn quen thuộc với việc trà trộn, hãy tập trung vào việc lắng nghe những lời đồn đại, những câu chuyện phiếm ở các quán trà, quán rượu. Đặc biệt chú ý đến những nơi mà giới giang hồ hay lui tới. Lý Hổ, ngươi sẽ là người hỗ trợ và bảo vệ Nhị Cẩu. Vẻ ngoài của ngươi sẽ khiến những kẻ khác không dám hành động lỗ mãng. Hãy giữ khoảng cách an toàn, nhưng đừng rời mắt khỏi Nhị Cẩu. Và quan trọng nhất, khi đã có được manh mối, hãy tìm cách truyền tin về đây một cách kín đáo nhất có thể, hoặc trở về ngay lập tức nếu cảm thấy nguy hiểm.”

Lâm Dịch chỉ ra một số điểm trên bản đồ nơi có thể có thông tin, bao gồm Quán Ăn Đại Phong, nơi Cố lão bản khôn ngoan thường cập nhật những tin tức nóng hổi của thị trấn, và một vài tửu quán nhỏ khác. Hắn còn dặn dò họ về cách cải trang, cách nói chuyện, và những dấu hiệu nhận biết nguy hiểm tiềm tàng. Hắn biết rằng không phải ai cũng có tư duy logic và khả năng quan sát vượt trội như mình, nên việc dặn dò kỹ lưỡng là vô cùng cần thiết.

"Trần Thị Gia Tộc không phải là những kẻ ngốc," Lâm Dịch trầm ngâm nói tiếp, "Chúng sẽ không trực tiếp ra mặt làm những việc bẩn thỉu. Chắc chắn sẽ có một hoặc nhiều tay sai đứng ra làm cầu nối. Nhiệm vụ của các ngươi là tìm ra kẻ đó. Hãy nhớ, những kẻ làm việc cho Trần Thị thường có vẻ ngoài hống hách, tự mãn, và hay khoe khoang về quyền lực của chủ nhân chúng." Hắn dừng lại, đôi mắt nheo lại. "Đừng quên, thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Chúng ta phải tự mình giành lấy điều đó." Câu nói này, hắn đã từng lặp đi lặp lại trong tâm trí mình không biết bao nhiêu lần kể từ khi xuyên không đến đây.

Nhị Cẩu và Lý Hổ gật đầu, khắc ghi từng lời vào lòng. Họ biết rằng đây không chỉ là một nhiệm vụ, mà còn là niềm tin mà Lâm Dịch đặt vào họ. Niềm tin ấy nặng tựa ngàn cân. Cả hai đứng dậy, cúi đầu chào Lâm Dịch một cách trang trọng, rồi lặng lẽ rời đi, hòa mình vào bóng đêm đang dần đặc quánh bên ngoài, mang theo sứ mệnh tìm kiếm ánh sáng trong màn đêm u tối của những âm mưu. Lâm Dịch nhìn theo bóng họ khuất dần, trong lòng vừa có chút lo lắng, vừa có một niềm tin vững chắc. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai, nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt.

***

Sáng hôm sau, khi mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng những mái nhà ngói cổ kính và đường lát đá mấp mô của thị trấn, Quán Ăn Đại Phong đã bắt đầu nhộn nhịp. Tòa nhà gỗ hai tầng với khu vực ăn uống mở luôn tấp nập khách khứa, từ những thương nhân giàu có đến những người dân lao động bình thường. Âm thanh bát đĩa lạch cạch, tiếng cười nói ồn ào của thực khách, tiếng trò chuyện rôm rả xen lẫn tiếng thức ăn xèo xèo từ nhà bếp phía sau tạo nên một bản giao hưởng sống động của cuộc sống thường nhật. Mùi hương thức ăn phong phú, gia vị nồng nàn, dầu ăn béo ngậy quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí ấm cúng và mời gọi.

Ở một góc khuất trong quán, gần cửa sổ nhìn ra phố, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ ngồi đối diện nhau, hai bát mì nóng hổi bốc khói nghi ngút đặt trước mặt. Họ giả vờ ăn uống một cách chậm rãi, nhưng đôi mắt nhanh nhẹn của Nhị Cẩu không ngừng lướt qua từng nhóm khách, lắng nghe từng câu chuyện phiếm. Lý Hổ thì thận trọng hơn, ánh mắt hắn luôn cảnh giác, quét một vòng quanh quán rồi dừng lại ở những kẻ có vẻ ngoài đáng ngờ. Trang phục của họ đơn giản, không quá nổi bật, hòa lẫn vào đám đông khách làng chơi của thị trấn.

"Mùi thịt xào gừng thơm thật đấy, Nhị Cẩu," Lý Hổ khẽ nói, giả vờ thưởng thức món ăn, nhưng giọng hắn đủ nhỏ để chỉ Nhị Cẩu nghe thấy. "Mấy ngày không được ăn ngon như vậy."

Nhị Cẩu gật đầu, nuốt vội miếng mì. "Đúng vậy, Lý Hổ ca. Nhưng chúng ta đến đây không phải để ăn uống." Hắn khẽ liếc sang bàn bên cạnh, nơi vài ba thương nhân đang xì xào bàn tán về giá cả nông sản. Lâm Dịch đã dặn dò phải chú ý đến những lời đồn đại, dù nhỏ nhất.

Bỗng, giọng nói lanh lảnh của Cố lão bản vang lên từ quầy thu ngân, nơi ông ta đang trò chuyện với một khách quen. Cố lão bản, với thân hình tròn trĩnh, khuôn mặt luôn tươi cười và đôi mắt ti hí nhưng rất tinh tường, là một nguồn thông tin quý giá. Ông ta có vẻ đang than vãn về tình hình làm ăn dạo gần đây.

"...Dạo này Trần Gia ra tay mạnh lắm," Cố lão bản nói, giọng ông ta có vẻ hạ thấp hơn một chút, nhưng trong không khí ồn ào của quán ăn, Nhị Cẩu với thính giác nhạy bén vẫn có thể nghe rõ, "ngay cả đám Hắc Sa Bang cũng phải cúi đầu nghe lệnh... Mấy vụ lộn lộn xộn ở biên kia, ai mà chả biết có kẻ đứng sau..." Ông ta khẽ lắc đầu, rồi nhanh chóng chuyển sang chủ đề khác khi thấy một vị khách quan trọng bước vào.

"Hắc Sa Bang... Trần Gia..." Nhị Cẩu thì thầm trong đầu, tr��i tim hắn đập mạnh hơn một nhịp. "Quả nhiên là có liên hệ." Những lời của Cố lão bản như một tia chớp, khẳng định suy đoán của Lâm Dịch. Đây chính là mảnh ghép đầu tiên mà họ cần. Hắn liếc mắt sang Lý Hổ, ánh mắt hai người giao nhau, đều hiểu được ý nghĩa của những lời vừa nghe.

Họ tiếp tục giả vờ ăn uống, nhưng sự chú ý của họ đã tăng lên gấp bội. Nhị Cẩu bắt đầu tập trung vào những cuộc trò chuyện khác, cố gắng chắt lọc từng thông tin dù là nhỏ nhất liên quan đến Trần Thị Gia Tộc hoặc Hắc Sa Bang. Hắn quan sát từng vị khách, từng thái độ, từng cử chỉ. Không khí sôi động của quán ăn không làm hắn phân tâm, ngược lại, nó trở thành một lớp vỏ bọc hoàn hảo để hắn ẩn mình.

Trong lúc đó, Lý Hổ lướt mắt qua một bàn ăn khác, nơi một người đàn ông có vẻ ngoài thô kệch, khuôn mặt hung ác với vết sẹo dài trên trán đang ngồi một mình. Hắn ta mặc bộ quần áo khá giả, nhưng cách ăn nói và cử chỉ lại có vẻ hống hách, tự mãn. Người này không ai khác chính là Lão Cai, một tay sai trung gian có tiếng c��a Trần Thị Gia Tộc, người mà Lâm Dịch đã nhắc đến như một mục tiêu tiềm năng. Lão Cai đang thưởng thức một bát canh hầm xương, thỉnh thoảng lại vung tay khoe khoang với một gã bặm trợn ngồi bàn bên cạnh, kẻ này có vẻ ngoài của một tên giang hồ chính hiệu, mặc đồ đen, ánh mắt sắc lạnh.

Nhị Cẩu cũng nhận ra Lão Cai. "Lão Cai," hắn thì thầm với Lý Hổ, "Đúng là hắn rồi. Đại ca đã nói, hắn là một trong những kẻ hay được Trần Gia sai phái."

Lý Hổ gật đầu khẽ. "Cẩn thận, hắn đang nói chuyện với một tên có vẻ không phải dạng vừa." Hắn giữ nguyên vẻ mặt bình thản, nhưng trong lòng đã dấy lên sự cảnh giác cao độ.

Lão Cai, sau khi ăn uống no say, đứng dậy, vỗ bụng một cái đánh rụp, rồi gọi tính tiền. Hắn ta ném một thỏi bạc xuống bàn, không thèm nhìn lại số tiền thừa, rồi huênh hoang rời đi. Gã bặm trợn kia cũng nhanh chóng đứng dậy, đi theo sau hắn, giữ một khoảng cách nhất định, như một cái bóng.

"Theo dõi," Lý Hổ nói khẽ, đẩy bát mì còn dở về phía trước, ra hiệu cho Nhị Cẩu. "Đừng để chúng phát hiện."

Nhị Cẩu không cần nói nhiều, nhanh chóng kết thúc bữa ăn của mình, giả vờ như hai người dân bình thường vừa dùng bữa xong, rồi chậm rãi bước ra khỏi Quán Ăn Đại Phong, hòa vào dòng người đông đúc trên phố, bắt đầu cuộc hành trình theo dõi trong sự căng thẳng tột độ. Hắn biết, đây là thời khắc then chốt.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả một góc trời, mang theo cái se lạnh của gió nhẹ. Thị trấn đã bắt đầu lên đèn, những con đường lát đá cổ xưa vẫn tấp nập người qua lại, nhưng không còn ồn ào như buổi trưa. Tiếng trò chuyện râm ran, tiếng rao hàng của tiểu thương dần nhỏ lại, nhường chỗ cho tiếng bánh xe ngựa lăn đều trên đường và tiếng bước chân vội vã của những người đang trên đường về nhà. Mùi gia vị nồng nàn từ các quán ăn vẫn còn vương vấn, xen lẫn mùi khói bếp và mùi kim loại đặc trưng từ các lò rèn đã tắt lửa.

Nhị Cẩu và Lý Hổ, hai cái bóng lặng lẽ, bám theo Lão Cai xuyên qua những con phố đông đúc. Lão Cai dường như đang vội vã, hắn ta đi nhanh, thi tho���ng lại ngoái đầu nhìn lại một cách cảnh giác, nhưng không hề phát hiện ra hai cái bóng đang ẩn mình trong đám đông. Lý Hổ với thân hình cao lớn, vạm vỡ luôn giữ một khoảng cách an toàn, vừa che chắn cho Nhị Cẩu, vừa sẵn sàng ứng phó nếu có chuyện bất trắc. Nhị Cẩu thì khéo léo hơn, hắn lợi dụng bóng người, các quầy hàng rong và những góc khuất để ẩn mình, đôi mắt nhanh nhẹn không rời khỏi Lão Cai.

Lão Cai đi qua khu chợ, qua vài con hẻm nhỏ, cuối cùng rẽ vào một con hẻm tối tăm, vắng vẻ, nằm sâu trong lòng thị trấn. Con hẻm này thường là nơi các băng nhóm giang hồ hẹn hò hoặc thực hiện các giao dịch ngầm. Sự thay đổi không khí từ ồn ào, đông đúc sang yên tĩnh, u ám khiến Nhị Cẩu và Lý Hổ càng thêm cảnh giác. Họ nấp sau một bức tường đổ nát, chỉ dám hé mắt quan sát. Mùi đất ẩm và rêu phong bốc lên từ những bức tường cũ kỹ, quyện lẫn với mùi ẩm mốc của rác rưởi, tạo nên một không khí khó chịu.

Từ trong bóng tối mịt mờ của con hẻm, một cái bóng cao lớn dần hiện rõ. Đó là gã bặm trợn mà Lão Cai đã nói chuyện trong quán ăn, một tên tay sai của A Cường, thuộc Hắc Sa Bang. Hắn ta mặc đồ đen, trên tay lăm lăm một thanh đao ngắn, ánh mắt sắc lạnh và đầy vẻ hung tợn. Vừa nhìn thấy Lão Cai, hắn ta liền bước ra đón, vẻ mặt không chút biểu cảm.

Cuộc trao đổi diễn ra nhanh chóng, dưới ánh sáng lờ mờ của một chiếc đèn lồng treo ở đầu hẻm. Lão Cai, vẻ mặt đắc ý, rút từ trong tay áo ra một vật nhỏ, có vẻ là một túi tiền hoặc một tín vật, rồi đưa cho tên tay sai kia.

"Gia chủ muốn các ngươi làm sạch sẽ," Lão Cai nói nhỏ, nhưng giọng hắn ta vẫn mang vẻ hống hách thường ngày, và Nhị Cẩu cùng Lý Hổ, ẩn nấp đủ gần và căng tai lắng nghe, đã nghe được vài từ khóa quan trọng. "...không để lại dấu vết... lần này đừng để thất bại như lần trước..." Hắn ta nhấn mạnh từ "lần trước", ám chỉ vụ tấn công cổng làng đã thất bại thảm hại.

Tên tay sai của A Cường nhận lấy vật trong tay Lão Cai, cẩn thận cất vào trong người. Hắn ta khẽ gật đầu, vẻ mặt lạnh lùng. "Cứ yên tâm, Lão Cai, chúng tôi sẽ không làm ngài thất vọng. Lão Đại đã có kế hoạch mới rồi." Hắn ta khẽ nhếch mép, để lộ một nụ cười đầy vẻ tàn độc.

Nghe đến đây, Nhị Cẩu và Lý Hổ rùng mình. "Lão Đại" mà tên kia nhắc đến chắc chắn là A Cường, và "kế hoạch mới" nghe có vẻ còn ghê gớm hơn cả lần trước. Cả hai không dám manh động, chỉ ghi nhớ chi tiết từng lời nói, từng cử chỉ, từng hình ảnh trong cuộc gặp gỡ bí mật này. Đây chính là bằng chứng gián tiếp mà Lâm Dịch cần, một sợi dây liên kết giữa Trần Thị Gia Tộc, thông qua Lão Cai, với Hắc Sa Bang và A Cường.

Sau khi trao đổi xong, Lão Cai quay người bỏ đi, vẫn với vẻ huênh hoang và tự mãn. Tên tay sai của A Cường cũng nhanh chóng biến mất vào sâu hơn trong con hẻm tối. Nhị Cẩu và Lý Hổ chờ cho đến khi cả hai đã khuất hẳn, rồi mới cẩn thận bước ra khỏi chỗ nấp. Họ kiểm tra khu vực xung quanh xem có dấu vết gì sót lại không, nhưng con hẻm tối tăm và bẩn thỉu không để lại bất kỳ manh mối nào ngoài mùi ẩm mốc và sự im lặng đáng sợ. Nhiệm vụ đã hoàn thành, giờ là lúc trở về báo cáo cho Lâm Dịch. Cả hai nhìn nhau, ánh mắt đầy vẻ căng thẳng nhưng cũng không kém phần quyết tâm.

***

Nửa đêm, Thôn Làng Sơn Cước chìm trong màn đêm đen đặc quánh. Ánh trăng lưỡi liềm mỏng manh bị những đám mây dày che khuất, khiến mọi vật đều trở nên mờ ảo. Không khí se lạnh càng về khuya càng trở nên tê tái, chỉ còn tiếng gió lùa qua mái nhà tranh và tiếng côn trùng kêu rả rích từ xa vọng lại. Cả làng yên giấc, chìm vào giấc ngủ sâu sau một ngày lao động vất vả.

Tuy nhiên, trong căn nhà nhỏ của Lâm Dịch, ánh đèn dầu vẫn còn leo lét, hắt những cái bóng dài và chập chờn lên tường. Lâm Dịch vẫn ngồi bên chiếc bàn gỗ, ánh mắt hắn dán chặt vào tấm bản đồ, cố gắng xâu chuỗi những suy đoán của mình. Hắn biết Nhị Cẩu và Lý Hổ đã rời đi từ sáng sớm, và giờ đây, mỗi tiếng động nhỏ bên ngoài đều khiến hắn giật mình, mong ngóng tin tức. Mùi khói gỗ từ bếp vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây nó hòa lẫn với mùi ẩm mốc và sự căng thẳng đang bao trùm căn phòng.

Bỗng, một tiếng gõ cửa khẽ khàng vang lên. Lâm Dịch lập tức đứng dậy, bước đến mở cửa. Ngoài kia, trong màn đêm mờ ảo, Nhị Cẩu và Lý Hổ đứng đó, vẻ mặt lộ rõ sự mệt mỏi nhưng ánh mắt họ lại ánh lên vẻ hưng phấn khó tả. Họ đã trở về an toàn.

"Đại ca!" Nhị Cẩu khẽ kêu lên, giọng hắn khản đặc vì đường xa và sự căng thẳng.

Lý Hổ gật đầu chào Lâm Dịch, vẻ mặt nghiêm túc thường ngày giờ đây lại pha lẫn chút tự hào.

Lâm Dịch ra hiệu cho họ vào, rồi cẩn thận đóng cửa lại. Dưới ánh đèn dầu mờ ảo, ba người ngồi quây quần bên chiếc bàn. Hắn rót cho mỗi người một bát nước ấm, rồi ngồi xuống, ánh mắt đầy vẻ mong chờ.

"Thế nào rồi?" Lâm Dịch hỏi, giọng hắn trầm tĩnh, nhưng trong lòng lại như lửa đốt.

Trần Nhị Cẩu hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu kể lại toàn bộ những gì đã thấy và nghe được, từ lời xì xào của Cố lão bản trong Quán Ăn Đại Phong đến cuộc gặp gỡ bí mật trong con hẻm tối tăm. "Đại ca, chúng tôi đã thấy Lão Cai, tay sai của Trần Gia, bí mật gặp gỡ một tên thuộc hạ của A Cường. Hắn ta đã đưa cho tên kia một vật gì đó và dặn dò phải 'làm sạch sẽ' và 'không để lại dấu vết'." Nhị Cẩu nói, giọng hắn đầy vẻ quả quyết. "Lão Cai còn nói 'Gia chủ muốn...' và nhắc đến 'đừng để thất bại như lần trước'. Chắc chắn là Trần Thị Gia Tộc đã thuê bọn chúng để tấn công làng ta."

Lý Hổ bổ sung thêm, giọng hắn rắn rỏi. "Tên giang hồ kia còn nói 'Lão Đại đã có kế hoạch mới rồi'. Chúng ta phải cẩn thận, Đại ca. Bọn chúng không từ bỏ ý định đâu."

Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, ánh mắt hắn càng lúc càng sắc bén. Hắn dựa vào những lời kể chi tiết của Nhị Cẩu và Lý Hổ, cùng với những manh mối khác mà hắn đã thu thập được từ Lão Hồ trong chương trước, để xâu chuỗi các sự kiện. Mọi thứ dần trở nên rõ ràng. Trần Thị Gia Tộc, dưới cái vỏ bọc của một thế gia giàu có và quyền lực, đã dùng tay sai là Lão Cai để liên hệ với Hắc Sa Bang, một băng nhóm giang hồ tàn độc, nhằm mục đích phá hoại cuộc sống của dân làng và bóp chết "Thanh Phong Dược Phẩm" của hắn.

Hắn gật đầu, khuôn mặt hiện rõ sự kiên quyết. "Rất tốt. Các ngươi đã làm rất tốt." Lời khen của Lâm Dịch khiến Nhị Cẩu và Lý Hổ không giấu được vẻ tự hào trên khuôn mặt mệt mỏi. "Những thông tin này vô cùng giá trị. Chúng ta đã có bằng chứng gián tiếp, đủ để khẳng định Trần Thị chính là kẻ đứng sau."

Tuy nhiên, Lâm Dịch biết rằng bằng chứng gián tiếp này vẫn chưa đủ để đưa Trần Thị ra ánh sáng công lý. Quan phủ có thể dễ dàng bao che cho chúng, hoặc đơn giản là không đủ bằng chứng để buộc tội. Hắn cần một cái gì đó 'cứng' hơn, một bằng chứng không thể chối cãi, một bằng chứng có thể khiến quan phủ không thể không nhúng tay vào, hoặc không thể bao che cho chúng.

"Trần Thị Gia Tộc sẽ không dễ dàng buông tha cho chúng ta," Lâm Dịch trầm ngâm nói. "Chúng sẽ tiếp tục tìm kiếm cách trả đũa hoặc chèn ép chúng ta một cách tinh vi và tàn độc hơn. 'Kế hoạch mới' mà tên giang hồ kia nhắc đến là một lời cảnh báo."

Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen đặc bên ngoài. Một cảm giác nặng nề đè nén lên vai hắn. Cuộc đối đầu với Trần Thị không chỉ là cuộc chiến vì sinh tồn của cá nhân hắn, mà còn là cuộc chiến để bảo vệ cả một ngôi làng, bảo vệ những người đã tin tưởng và đi theo hắn. Trần Thị không chỉ là một cường hào địa phương, chúng còn có mối liên hệ với các thế lực giang hồ, điều này khiến cuộc chiến trở nên phức tạp hơn rất nhiều.

"Nhưng chúng ta cũng không phải là những kẻ yếu đuối dễ bị bắt nạt," Lâm Dịch nói tiếp, giọng hắn giờ đây mang một vẻ kiên cường và quyết đoán. "Việc các ngươi đã thu thập được bằng chứng này là một bước đệm quan trọng. Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ, mà sẽ chủ động tấn công, nhưng không phải bằng kiếm và đao, mà bằng trí tuệ và bằng chứng." Hắn quay lại nhìn Nhị Cẩu và Lý Hổ. "Các ngươi đã chứng minh mình là những cánh tay đắc lực, đáng tin cậy trong mạng lưới tình báo non trẻ của ta. Chúng ta sẽ mở rộng mạng lưới này, thu thập thêm nhiều thông tin hơn nữa."

Trong đầu Lâm Dịch, một kế hoạch mới đã bắt đầu hình thành. Hắn sẽ không dừng lại ở đây. Hắn sẽ dùng tri thức và mưu lược của mình để đối phó với sự tàn bạo của thế giới này. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, "chúng ta phải tự mình giành lấy nó." Mùi trà đã nguội lạnh, nhưng ngọn lửa quyết tâm trong lòng hắn thì đang bùng cháy dữ dội. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu, và hắn đã sẵn sàng.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free