Lạc thế chi nhân - Chương 257: Bóng Đêm Có Chủ: Mũi Nhọn Điều Tra
Ánh sáng ban mai len lỏi qua khe cửa, trải dài trên nền đất ẩm ướt, cố gắng xua đi cái âm khí còn vương vấn từ trận giao tranh đêm qua. Thôn Làng Sơn Cước vẫn chìm trong một bầu không khí nặng trĩu, không phải vì sương mù giăng lối, mà bởi nỗi lo âu vô hình đang bủa vây từng mái nhà. Mùi máu tanh đã khô, trộn lẫn với mùi đất ẩm và khói gỗ còn sót lại từ bếp lửa của dân làng, tạo nên một hỗn tạp khứu giác khó tả. Tiếng gà gáy thưa thớt từ xa vọng lại, rồi chìm hẳn trong sự tĩnh lặng bất thường. Ngay cả tiếng trẻ con nô đùa thường ngày cũng không còn nghe thấy, thay vào đó là những tiếng rì rầm trò chuyện lo lắng, những tiếng thở dài nặng nhọc.
Lâm Dịch bước đi chậm rãi trên con đường đất quen thuộc, ánh mắt sắc bén quét qua từng ngóc ngách của làng. Hắn kiểm tra những hàng rào bị phá vỡ, những dấu chân lộn xộn của kẻ lạ, và cả những vệt máu đã khô trên nền đất. Mỗi dấu vết đều là bằng chứng cho sự tàn bạo đã diễn ra, và cũng là lời nhắc nhở về cái giá mà họ đã phải trả. Hắn gầy gò hơn trước một chút, vẻ mặt thanh tú nay lại càng thêm trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng cũng rực cháy một ngọn lửa kiên định. Bộ y phục thô sơ, vá víu trên người hắn dường như cũng đang kể câu chuyện về cuộc vật lộn sinh tồn không ngừng nghỉ.
Hắn ghé vào nhà Lão Hứa. Căn nhà nhỏ bằng gỗ đơn giản, mái tranh đã ngả màu thời gian, giờ đây chất chứa một sự nặng nề khó diễn tả. Bên trong, Hồ Gia Gia – với mái tóc bạc phơ và dáng người nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn – đang cẩn thận thay băng cho Lão Hứa. Túi thuốc quen thuộc vẫn đeo bên hông ông, và đôi mắt từ bi ấy giờ đây lại chất chứa đầy ắp nỗi lo âu. Lão Hứa nằm bất tỉnh trên tấm chiếu cũ kỹ, khuôn mặt vốn rám nắng giờ trắng bệch như tờ, hơi thở yếu ớt. Vết thương trên đầu hắn được băng bó cẩn thận, nhưng máu vẫn rỉ ra một cách chậm chạp, thấm vào l��p vải trắng.
“Hồ Gia Gia, Lão Hứa thế nào rồi?” Lâm Dịch hỏi, giọng hắn trầm thấp, cố kìm nén sự lo lắng đang dâng lên trong lòng. Hắn cúi người xuống, nhẹ nhàng đặt tay lên trán Lão Hứa, cảm nhận hơi ấm yếu ớt đang dần lụi tàn.
Hồ Gia Gia thở dài một tiếng, đôi mắt tinh anh nheo lại. “May mà có cháu, không thì Lão Hứa đã khó giữ mạng. Bọn chúng ra tay quá độc ác. Vết thương ở đầu… rất nguy hiểm. Lão đã cố gắng cầm máu, dùng hết các loại thảo dược tốt nhất rồi, nhưng e rằng… e rằng sẽ còn phải chịu đựng một thời gian dài nữa.” Giọng ông run run, không giấu được sự chua xót. “A Phúc cũng đã tỉnh, vết chém trên vai không quá sâu, nhưng cũng phải dưỡng thương ít nhất vài tuần.”
Lâm Dịch ngẩng đầu, nhìn xung quanh. Vài người dân làng khác cũng đang tụ tập bên ngoài, ánh mắt họ hướng về Lão Hứa với sự thương cảm, rồi lại chuyển sang Lâm Dịch với niềm tin xen lẫn sự hoảng sợ. Họ đã chiến đấu dũng cảm, nhưng cái giá phải trả quá lớn. Hắn nhớ lại lời thầm thì trong lòng đêm qua: “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.” Quả thực là vậy. Để bảo vệ những gì mình trân trọng, hắn đã phải đẩy họ vào vòng xoáy của bạo lực.
“Bọn chúng muốn gì, Hồ Gia Gia?” Lâm Dịch lặp lại câu hỏi, lần này giọng hắn mang theo một sự lạnh lẽo khó tả. Hắn biết rõ mục đích của chúng không chỉ đơn thuần là cướp bóc hay quấy phá. Trần Thị Gia Tộc đã vượt quá giới hạn.
Hồ Gia Gia lắc đầu, ông nhấp một ngụm trà nóng từ chén sứ đã sứt mẻ. “Lão cũng không rõ. Bọn giang hồ đó… chúng không giống những kẻ đói rách thường thấy. Chúng có vẻ được huấn luyện, và ra tay rất ác độc. Chúng chỉ muốn gây rối, đập phá, và gieo rắc nỗi sợ hãi.”
Lâm Dịch trầm ngâm. ‘Đúng vậy, gieo rắc nỗi sợ hãi.’ Hắn đã đoán được điều đó. Chúng không tấn công để cướp bóc, mà để phá hoại, để cảnh cáo, để ép buộc. Chúng muốn bóp nghẹt ‘Thanh Phong Dược Phẩm’ ngay từ trong trứng nước, muốn dân làng từ bỏ việc hợp tác với hắn. Đây là một chiến lược tàn độc, không chỉ đánh vào kinh tế mà còn vào tinh thần và sự đoàn kết của dân làng.
Hắn đứng dậy, đôi mắt quét một vòng qua những gương mặt lo lắng nhưng cũng đầy kiên cường của những người dân làng. Hắn nhìn thấy sự sợ hãi, nhưng sâu thẳm trong đó, hắn còn nhìn thấy một tia lửa của sự phẫn nộ, của ý chí không chịu khuất phục. Đó là ngọn lửa mà hắn đã khơi dậy, và cũng là gánh nặng mà hắn phải gánh chịu.
“Mọi người đã vất vả rồi,” Lâm Dịch nói, giọng hắn vang vọng trong không gian tĩnh mịch, mang theo một sức mạnh trấn an kỳ lạ. “Chúng ta đã đẩy lùi được chúng. Đó là một chiến thắng, một chiến thắng của sự đoàn kết và dũng cảm.” Hắn dừng lại một chút, để lời nói thấm vào lòng người. “Nhưng đây chỉ là khởi đầu. Chúng sẽ không bỏ cuộc dễ dàng. Chúng ta cần phải chuẩn bị cho những điều tồi tệ hơn.”
Trong đầu Lâm Dịch, một kế hoạch đã bắt đầu hình thành. Hắn biết rằng không thể chỉ mãi phòng thủ bị động. Bọn chúng đã nhúng tay vào máu, đã gây ra thương vong. Nếu hắn không đáp trả một cách thích đáng, chúng s��� tiếp tục lấn tới, và cái giá mà dân làng phải trả sẽ còn cao hơn. “Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,” hắn thầm nhủ, “nhưng để sinh tồn, đôi khi phải chủ động tấn công, phải vạch trần kẻ thù.” Hắn sẽ không để Trần Thị Gia Tộc tiếp tục núp bóng, giật dây sau lưng những kẻ giang hồ kia. Hắn sẽ tìm ra chúng, vạch mặt chúng, và khiến chúng phải trả giá cho những gì đã gây ra. Tâm trí hắn chuyển động nhanh như một cỗ máy, phân tích từng chi tiết, từng khả năng. Đây không phải là một cuộc đối đầu giang hồ đơn thuần, đây là một cuộc chiến tranh giành quyền lực, và Lâm Dịch sẽ không lùi bước. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy gian nan, và có thể sẽ phải đánh đổi nhiều hơn nữa. Nhưng nhìn thấy những gương mặt kiên cường của dân làng, hắn biết mình không có lựa chọn nào khác.
***
Buổi trưa, ánh nắng vàng rực rỡ xuyên qua khung cửa sổ đơn sơ của căn nhà gỗ, rải những vệt sáng nhảy múa trên nền đất. Khác với vẻ tĩnh mịch bên ngoài, không khí bên trong lại đặc quánh sự căng thẳng và tập trung. Lâm Dịch đã triệu tập Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ và Vương Đại Trụ. Mùi đất ẩm và khói gỗ thoang thoảng trong không khí, trộn lẫn với một chút mùi mồ hôi của những người đàn ông đang tập trung cao độ.
Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ đặt giữa nhà, Lâm Dịch đã trải ra một tấm bản đồ thô sơ của thị trấn và khu vực xung quanh. Đó không phải là một bản đồ chi tiết được vẽ bằng bút mực, mà là một tấm vải cũ được hắn phác thảo bằng than củi, đánh dấu những con đường chính, những cửa tiệm của ‘Thanh Phong Dược Phẩm’, và cả những lối mòn bí mật trong rừng. Hắn dùng những viên đá nhỏ và que củi để đánh dấu các điểm bị tấn công đêm qua, cũng như ước tính hướng rút lui của nhóm giang hồ. Ánh mắt hắn sắc bén, như chim ưng đang săn mồi, lướt qua từng chi tiết trên bản đồ.
“Ngồi đi,” Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm ổn, dứt khoát. Ba người đàn ông kia lập tức ngồi xuống, ánh mắt đầy vẻ chờ đợi. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, vẫn còn chút mệt mỏi nhưng ánh mắt đầy kiên định. Lý H��, vạm vỡ không kém, sẹo trên lông mày càng khiến hắn trông hung dữ hơn, nhưng lại là người trung thành tuyệt đối với Lâm Dịch. Trần Nhị Cẩu, dù vóc dáng trung bình nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, đầy vẻ nhiệt tình.
Lâm Dịch chỉ tay vào một điểm trên bản đồ, nơi có dấu vết của một cửa tiệm bị phá hoại. “Đêm qua, chúng đã tấn công đồng loạt ở ba điểm. Mặc dù chúng ta đã chuẩn bị ở làng, nhưng ở thị trấn thì không thể đề phòng hết được.” Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt từng người. “Và các ngươi có nhận ra điều gì bất thường không?”
Lý Hổ gãi đầu, vẻ mặt hơi thiếu kiên nhẫn. “Bất thường gì nữa, Lâm huynh? Bọn chúng là một lũ khốn nạn, thấy chúng ta làm ăn được thì ghen ghét, muốn phá hoại chứ gì. Vậy chúng ta cứ thế mà đánh thẳng vào hang ổ chúng nó! Đánh cho chúng sợ!” Hắn nắm chặt tay, gân xanh nổi lên.
Lâm Dịch khẽ lắc đầu. “Không đơn giản như vậy, Lý Hổ.” Hắn chỉ vào một loạt các dấu chấm than trên bản đồ, đại diện cho những điểm bị tấn công. “Những kẻ này, chúng không phải là thổ phỉ đói rách. Thổ phỉ thường chỉ quan tâm đến cướp bóc, lấy tài sản. Nhưng bọn chúng không lấy đi quá nhiều, mục đích chính là đập phá hàng hóa, đe dọa các tiểu thương, và gây rối loạn. Chúng có mục tiêu, có tổ chức. Và chúng muốn chúng ta sợ hãi.”
Trần Nhị Cẩu suy nghĩ một lát, đôi mắt nhanh nhẹn của hắn chợt lóe lên tia sáng. “Đại ca, ý của anh là… có kẻ ra lệnh cho chúng? Không phải là một nhóm giang hồ tự phát?”
Lâm Dịch gật đầu. “Chắc chắn. Một nhóm giang hồ bình thường sẽ không liều lĩnh tấn công một thôn làng có sự phòng bị như chúng ta, nhất là khi chúng biết sẽ có tổn thất. Hơn nữa, hành vi của chúng quá có hệ thống. Chúng biết rõ chúng ta buôn bán gì, ở đâu. Kẻ đứng sau chúng phải là kẻ có quyền thế, có khả năng nắm bắt thông tin của chúng ta. Và kẻ đó muốn bóp chết chúng ta ngay từ trong trứng nước.”
Vương Đại Trụ trầm ngâm. “Nếu đúng như vậy, thì… chẳng lẽ là Trần Thị Gia Tộc?”
Lâm Dịch nhìn Vương Đại Trụ, ánh mắt hắn hiện lên vẻ tán th��ởng. “Đại Trụ nói không sai. Mọi dấu vết đều dẫn về phía Trần Thị Gia Tộc. Chúng ta đã gây khó dễ cho chúng trong việc buôn bán dược liệu, và chúng đã không ngần ngại dùng mọi thủ đoạn để đáp trả. Từ việc mua chuộc quan lại, giờ đã đến việc thuê giang hồ.” Hắn nắm chặt tay. “Và ta sẽ tìm ra kẻ đó, không để chúng núp bóng thêm nữa.” Hắn không muốn một trận chiến dây dưa kéo dài, Lâm Dịch muốn một đòn đánh dứt khoát, vạch trần bộ mặt thật của Trần Thị. Đây là thời điểm hắn phải chuyển từ thế phòng thủ sang chủ động tấn công, nhưng không phải bằng bạo lực mà bằng trí tuệ.
“Vậy… chúng ta phải làm gì bây giờ, Lâm huynh?” Lý Hổ hỏi, vẻ mặt hắn vừa có chút thất vọng vì không được đánh trực diện, lại vừa tò mò.
Lâm Dịch hít một hơi sâu. “Chúng ta cần bằng chứng. Bằng chứng cụ thể để liên kết những kẻ giang hồ này với Trần Thị Gia Tộc. Nếu chỉ là lời nói, chúng sẽ chối bỏ. Nếu chỉ là suy đoán, chúng sẽ tìm cách vu khống ngược lại.” Hắn chỉ vào bản đồ, khoanh tròn một số điểm ở rìa thị trấn, nơi mà hắn suy đoán nhóm giang hồ có thể ẩn náu sau khi rút lui. “Nhị Cẩu, ta cần ngươi đi thị trấn. Ngươi khéo léo, lại quen thuộc địa bàn. Hãy tìm hiểu xem nhóm giang hồ này là ai, chúng có bang phái gì, và quan trọng nhất, chúng có mối liên hệ nào với Trần Thị Gia Tộc không. Càng chi tiết càng tốt. Nhớ kỹ, không được hành động lỗ mãng, không được để lộ thân phận. Phải bí mật tuyệt đối.”
Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng rực. “Đại ca yên tâm! Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Em sẽ đi ngay!” Hắn đứng phắt dậy, đầy nhiệt huyết.
Lâm Dịch quay sang Lý Hổ và Vương Đại Trụ. “Lý Hổ, Đại Trụ, hai người ở lại làng, tiếp tục tăng cường canh gác, huấn luyện dân làng. Chúng ta cần phải sẵn sàng cho một cuộc tấn công khác, có thể lớn hơn và tàn bạo hơn. Hãy chú ý đến những người bị thương, đặc biệt là Lão Hứa. Chúng ta không thể để bất kỳ ai bị bỏ lại phía sau.”
Hai người đàn ông vạm vỡ gật đầu nghiêm nghị. Vương Đại Trụ nói: “Lâm huynh cứ yên tâm. Làng này có chúng tôi lo. Chúng tôi sẽ không để bất kỳ kẻ nào bước chân vào nữa.”
Lâm Dịch nhìn họ, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Hắn đã đẩy những người này vào nguy hiểm, nhưng cũng chính họ là sức mạnh, là lý do để hắn chiến đấu. Hắn tựa lưng vào vách tường gỗ, đôi mắt nhìn ra khoảng không vô định. “Tri thức là vũ khí mạnh nhất,” hắn thầm nhủ. Nhưng đôi khi, tri thức cần được hỗ trợ bởi hành động, bởi sự quyết đoán. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng hắn đã không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiến lên. Hắn sẽ không để những thương vong này trở nên vô ích. Hắn sẽ vạch trần Trần Thị Gia Tộc, không phải vì danh vọng hay quyền lực, mà vì sự an nguy của những người dân làng kiên cường này.
***
Chiều tà, ánh nắng đã dịu bớt, nhuộm một màu vàng cam lên những mái nhà tranh và con đường đất. Gió heo may thổi nhẹ, mang theo cái se lạnh của buổi tối đang đến gần. Trong một quán trà nhỏ nằm khuất sau những con ngõ hẹp của Thôn Làng Sơn Cước, Lão Hồ đang ngồi tr��m ngâm bên chén trà ấm. Quán trà này đơn giản, chỉ có vài ba bộ bàn ghế gỗ đã cũ, nhưng lại là nơi yên tĩnh nhất làng, nơi những người già thường ghé qua để hàn huyên hoặc chỉ đơn giản là tìm một chút bình yên. Mùi trà thơm dịu nhẹ lan tỏa trong không khí, xua đi phần nào những lo lắng còn đọng lại từ đêm qua.
Lâm Dịch bước vào, bóng hắn đổ dài trên nền đất. Hắn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu chào Lão Hồ, rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Lão Hồ ngẩng đầu, đôi mắt tinh anh nheo lại, nhưng rồi lại nở một nụ cười hiền hậu. Ông rót thêm một chén trà nóng cho Lâm Dịch, hơi nước bốc lên nghi ngút, mang theo mùi hương của những lá trà hảo hạng.
“Cháu đã đến rồi,” Lão Hồ nói, giọng ông trầm ấm, thâm thúy. “Lão biết cháu sẽ đến.”
Lâm Dịch đón lấy chén trà, hơi ấm từ chén truyền vào lòng bàn tay hắn, xua đi cái lạnh đang thấm vào cơ thể. “Lão Hồ, theo ông, ai có thể sai khiến một nhóm giang hồ liều lĩnh như vậy tấn công làng, và mục đích thực sự của họ là gì?” Hắn đi thẳng vào vấn đề, không muốn vòng vo. Trong những tình huống như thế này, thời gian là vàng bạc.
Lão Hồ nhấp một ngụm trà, đôi mắt ông nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những ngọn núi xa xa đã bắt đầu chìm vào bóng tối. “Nước sông còn có khúc, lòng người khó dò. Nhưng ở vùng này, kẻ có đủ quyền thế và sự tàn nhẫn để làm việc đó… không nhiều đâu.” Ông dừng lại, để câu nói lơ lửng trong không gian, nhưng Lâm Dịch đã hiểu ý ông. Trần Thị Gia Tộc.
“Cháu đã suy đoán là Trần Thị Gia Tộc,” Lâm Dịch tiếp lời, giọng hắn kiên định. “Nhưng chúng ta cần bằng chứng. Những kẻ giang hồ đó, chúng thuộc bang phái nào? Chúng có liên hệ gì với Trần Thị Gia Tộc?”
Lão Hồ thở dài. “Giang hồ có trăm ngàn bang phái, lớn nhỏ không kể xiết. Nhưng ở khu vực này, có một bang phái khá có tiếng tăm, chuyên làm những việc bẩn thỉu cho các thế lực lớn… đó là Hắc Sa Bang.” Ông khẽ nheo mắt. “Hắc Sa Bang không phải là một bang phái quá lớn mạnh, nhưng chúng rất tàn độc và chuyên nghiệp. Thường thì, chúng không lộ mặt trực tiếp, mà sẽ thông qua những kẻ trung gian, hoặc những bang phái nhỏ hơn để thực hiện các giao dịch.”
Lâm Dịch trầm ngâm. Hắc Sa Bang. Cái tên này hắn đã từng nghe loáng thoáng đâu đó, có lẽ là từ những câu chuyện phiếm của dân làng hoặc từ Lão Hồ trước đây. “Hắc Sa Bang… vậy là Trần Thị đã liên kết với chúng?”
Lão Hồ lắc đầu. “Chưa hẳn là trực tiếp. Trần Thị có thể thông qua một kẻ nào đó, một quản sự, một tay sai. Hoặc, Hắc Sa Bang cũng có thể đã có mối làm ăn từ trước với Trần Thị. Nhưng chắc chắn một điều, chỉ có Trần Thị Gia Tộc mới có đủ động cơ, đủ tài lực và đủ sự tàn nhẫn để làm việc này. Chúng muốn bóp chết ‘Thanh Phong Dược Phẩm’ của cháu, muốn dân làng phải khuất phục.”
Lâm Dịch nắm chặt chén trà trong tay. Hắn đã lường trước điều này, nhưng việc nghe Lão Hồ xác nhận vẫn khiến lòng hắn nặng trĩu. Trần Thị không chỉ là một cường hào địa phương, chúng còn có mối liên hệ với các thế lực giang hồ, điều này khiến cuộc đối đầu trở nên phức tạp hơn rất nhiều. Hắn nhớ lại những lời Lão Hồ từng nói: “Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người.” Lão Hồ luôn có những cái nhìn thâm thúy về thế cục địa phương, và giờ đây, lời khuyên của ông càng trở nên giá trị.
“Vậy, theo Lão Hồ, chúng ta nên làm gì để vạch trần chúng?” Lâm Dịch hỏi, ánh mắt hắn hiện lên vẻ kiên định mới. Hắn không còn là thiếu niên gầy gò chỉ biết lo cho bản thân, mà đã là một người lãnh đạo, gánh trên vai trách nhiệm bảo vệ cả một ngôi làng.
Lão Hồ nhấp thêm một ngụm trà, rồi đặt chén xuống bàn. “Để vạch trần, cần có bằng chứng xác đáng, không thể chối cãi. Giang hồ có luật của giang hồ, nhưng pháp luật của triều đình thì lại khác. Nếu muốn Trần Thị phải chịu tội, cháu phải tìm được chứng cứ đủ mạnh để quan phủ không thể không nhúng tay vào, hoặc không thể bao che cho chúng.” Ông nhìn thẳng vào Lâm Dịch, đôi mắt tinh anh như nhìn thấu tâm can hắn. “Tuy nhiên, cháu cũng phải cẩn trọng. Kẻ đã dám thuê giang hồ ra tay thì không phải là kẻ đơn giản. Chúng sẽ không từ thủ đoạn nào để bảo vệ bản thân. Và nếu cháu đụng đến Hắc Sa Bang, cháu sẽ đụng đến một ổ rắn độc.”
Lâm Dịch gật đầu trầm ngâm. Hắn biết Lão Hồ nói đúng. Đây không phải là một trò chơi, đây là một cuộc chiến sinh tử. Nhưng hắn đã không còn lựa chọn nào khác. Hắn không thể để dân làng của mình sống trong sợ hãi, không thể để những kẻ như Lão Hứa phải đổ máu vô ích. Hắn sẽ không từ bỏ. Hắn sẽ dùng tri thức và mưu lược của mình để đối phó với sự tàn bạo của thế giới này. Hắn sẽ xây dựng một mạng lưới thông tin, cử người thâm nhập, thu thập từng chút bằng chứng nhỏ nhất.
Trong lòng Lâm Dịch, một quyết tâm sắt đá đã hình thành. Hắn sẽ không chỉ phòng thủ, mà sẽ chủ động tấn công, nhưng không phải bằng kiếm và đao, mà bằng trí tuệ và bằng chứng. Hắn sẽ không để Trần Thị Gia Tộc núp bóng những kẻ giang hồ kia thêm nữa. Cuộc đối đầu này sẽ không chỉ dừng lại ở làng và thị trấn này, mà có thể sẽ mở rộng ra xa hơn, vạch trần những góc khuất của quyền lực và sự mục ru��ng. Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi trà ấm và cái se lạnh của buổi chiều tà. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.