Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 256: Phản Kích Cổng Làng: Cái Giá Của Sự Đoàn Kết

Ánh đèn dầu trong căn nhà gỗ nhỏ của Lâm Dịch lay động, hắt những bóng hình chập chờn lên vách. Ngoài kia, màn đêm đã buông xuống dày đặc, mang theo cái lạnh se sắt của vùng biên thùy. Tiếng gió rít qua khe cửa như lời thì thầm của một mối đe dọa vô hình. Lâm Dịch ngồi đối diện với Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu. Trên chiếc bàn gỗ thô mộc đặt giữa phòng là một tấm da dê cũ kỹ, vẽ nguệch ngoạc sơ đồ Thôn Làng Sơn Cước với những ký hiệu đơn giản. Các gương mặt đều lộ vẻ mệt mỏi sau một ngày dài vật lộn với tin tức xấu và sự bất lực, nhưng ánh mắt họ lại bừng lên một tia kiên định, như những đốm lửa nhỏ trong bóng tối.

Lâm Dịch khẽ nhấp một ngụm trà nóng đã nguội lạnh, vị đắng chát lan tỏa trong miệng, nhưng tâm trí hắn vẫn vô cùng tỉnh táo. Hắn đã phân tích đi phân tích lại tình hình, và kết luận duy nhất là Trần Gia sẽ không dừng lại. Chúng đã đánh trực diện, dùng bạo lực. Vậy thì hắn cũng kh��ng thể né tránh. "Chúng ta không thể chờ đợi," Lâm Dịch phá vỡ sự im lặng, giọng trầm tĩnh nhưng chứa đựng một sức nặng khó tả. "Chúng sẽ đến. Và khi chúng đến, chúng ta phải khiến chúng hối hận vì đã dám đặt chân vào đất làng ta."

Vương Đại Trụ, người đàn ông vạm vỡ với khuôn mặt chất phác nhưng ánh mắt kiên nghị, siết chặt nắm đấm. "Cứ giao mặt trận phía trước cho ta, Lâm huynh. Ta sẽ không để chúng bước qua cổng làng. Dù có phải đổ máu, ta cũng sẽ giữ vững." Giọng hắn chắc nịch, không chút do dự, toát lên vẻ dũng mãnh của một người từng trải qua nhiều sóng gió. Hắn đã chứng kiến Lâm Dịch mang lại sự sống cho làng, hắn sẽ không để kẻ nào phá hủy điều đó.

Lý Hổ, vốn kiệm lời, chỉ khẽ gật đầu, khuôn mặt hung dữ thường ngày giờ đây càng thêm vẻ nghiêm trọng. "Ta sẽ bảo vệ hai bên sườn, không để chúng lọt lưới." Lời nói ngắn gọn nhưng đầy sức nặng, như một lời cam kết không thể lay chuyển. Hắn đã mài sẵn con dao găm bên hông, sẵn sàng cho một cuộc chiến không khoan nhượng.

Trần Nhị Cẩu, với dáng người nhỏ nhắn hơn, không khỏi lộ vẻ lo lắng. Hắn siết chặt bàn tay, móng tay bấu sâu vào da thịt. "Đại ca, liệu có quá nguy hiểm không? Chúng ta chỉ là dân làng... làm sao chống lại bọn giang hồ hung hãn đó?" Giọng hắn run run, nỗi sợ hãi về những cảnh tượng tan hoang ở thị trấn vẫn ám ảnh tâm trí. Hắn đã chứng kiến sự tàn bạo của chúng, và hắn biết dân làng mình không phải là chiến binh.

Lâm Dịch nhìn Nhị Cẩu, ánh mắt trấn an nhưng cũng đầy kiên quyết. "Nguy hiểm, nhưng chúng ta không có lựa chọn. Sự đoàn kết là vũ khí mạnh nhất của chúng ta." Hắn đặt ngón tay lên bản đồ, chỉ vào những vị trí đã được đánh dấu. "Vương Đại Trụ, anh sẽ cùng A Phúc và nhóm thanh niên khỏe mạnh nhất trấn giữ cổng làng. Sử dụng những cọc nhọn ta đã dặn, chôn sâu và ngụy trang kỹ lưỡng. Dùng dây gai đan thành hàng rào phụ. Khi chúng đột nhập, hãy dùng đá, dùng gậy, dùng tất cả những gì có thể. Quan trọng là phải giữ vững tinh thần, không được hoảng loạn."

Vương Đại Trụ gật đầu, nghiêm nghị lắng nghe từng l���i. "Rõ, Lâm huynh. Ta sẽ cho người chuẩn bị ngay."

"Lý Hổ, anh sẽ cùng Lão Hứa và những người thợ săn có kinh nghiệm phụ trách hai bên sườn. Từ vị trí này," Lâm Dịch chỉ vào một khoảng rừng rậm rạp gần lối vào làng, "có thể dùng cung thô sơ và nỏ bắn lén. Từ vị trí kia," hắn chỉ sang một con đường mòn khác, "hãy dùng những cây gỗ lớn chặn đường. Mục tiêu không phải là giết chết tất cả, mà là làm chậm bước tiến của chúng, gây thương vong để chúng phải chùn bước."

Lý Hổ vẫn im lặng, nhưng ánh mắt hắn đã sáng hơn, như đã hình dung ra cảnh tượng chiến đấu.

"Trần Nhị Cẩu, cậu sẽ ở lại đây, cùng Lâm phụ và Lâm mẫu. Cậu có nhiệm vụ truyền tin và hỗ trợ hậu cần. Đảm bảo những người già yếu và trẻ em được sơ tán an toàn vào trong các căn hầm đã đào. Chuẩn bị nước uống, thức ăn, và thuốc men của Hồ Gia Gia. Nếu có bất kỳ biến cố nào, hãy báo cho ta ngay lập tức." Lâm Dịch nhìn Nhị Cẩu, biết rằng đây là một nhiệm vụ khó khăn đối với một người không quen với chiến trận, nhưng hắn cần m���t người đáng tin cậy để lo liệu phía sau.

"Nhị Cẩu... Nhị Cẩu sẽ cố gắng hết sức!" Trần Nhị Cẩu lắp bắp, nỗi sợ vẫn còn đó, nhưng trong giọng nói hắn đã có thêm một chút quyết tâm. Hắn hiểu rằng mình cũng có vai trò quan trọng, không thể lùi bước.

Lâm Dịch tiếp tục phân công nhiệm vụ cho từng nhóm dân làng, từ những người có sức khỏe để dựng chướng ngại vật, đào hầm, đến những người phụ nữ và trẻ em lớn hơn được giao nhiệm vụ chuẩn bị đá, nước nóng, hay thậm chí là những chiếc nồi, chảo cũ để tạo tiếng động gây nhiễu loạn. Hắn không bỏ qua bất kỳ ai, tận dụng mọi nguồn lực có thể. Một không khí căng thẳng nhưng cũng đầy quyết tâm bao trùm căn nhà nhỏ.

Lâm Dịch biết rằng đây không phải là một cuộc chiến công bằng. Dân làng của hắn chỉ là những nông dân chất phác, chưa từng cầm vũ khí đúng nghĩa. Nhưng hắn cũng biết, sự sợ hãi có thể bị lấn át bởi sự tức giận và ý chí bảo vệ những gì mình trân quý. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đen đặc như nuốt chửng mọi thứ. H��n hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm và hơi sương lạnh lẽo. "Sinh tồn là ưu tiên hàng hàng đầu," hắn tự nhủ, "và đôi khi, để sinh tồn, người ta phải biến mình thành một chiến binh." Hắn đã chuẩn bị kỹ lưỡng nhất có thể, giờ thì chỉ còn chờ đợi.

***

Rạng sáng, khi sương sớm còn dày đặc bao phủ Thôn Làng Sơn Cước như một tấm màn trắng đục, tiếng chó sủa dữ dội bất ngờ xé tan màn đêm tĩnh mịch. Tiếng sủa không ngừng, dồn dập, như tiếng chuông báo động vang vọng khắp làng. Những người lính gác được Lâm Dịch phân công đã lập tức phát hiện ra bóng người thấp thoáng trong màn sương, đang tiến về phía cổng làng.

"Chúng đến rồi!" Tiếng hô hoán của Vương Đại Trụ vang lên, đầy khẩn trương nhưng không hề hoảng loạn. Hắn đã đứng chờ sẵn ở cổng làng, tay nắm chặt một cây gậy gỗ to bằng bắp tay, ánh mắt sắc như dao cau nhìn xuyên qua lớp sương mù. Bên cạnh hắn, A Phúc và vài thanh niên khác cũng nín thở chờ đợi, tay lăm lăm cuốc, xẻng, hoặc những cây gậy tre đã được vót nhọn.

T�� trong màn sương, một nhóm người hiện ra, khoảng mười lăm đến hai mươi tên, vẻ mặt hung tợn, mặc đồ đen, tay cầm đao kiếm loáng sáng. Dẫn đầu là A Cường, vẻ mặt hắn đầy tự mãn và khinh thường. Hắn tin rằng đối phó với đám dân làng yếu ớt này chẳng khác nào dẫm chết kiến. "Mấy tên tiện dân này dám chống lại? Giết hết cho ta! Đừng để sót một ai!" Hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc vang vọng trong không khí lạnh lẽo.

Nhóm giang hồ lao vào, đập phá vài chướng ngại vật thô sơ mà dân làng đã dựng lên. Chúng không ngờ rằng, ngay khi chúng vừa bước qua hàng rào cọc nhọn đầu tiên, một loạt đá tảng và gậy gỗ từ trên cao đã giáng xuống.

"Á!" Một tên giang hồ kêu lên thảm thiết khi một tảng đá khá lớn rơi trúng vai hắn, khiến hắn loạng choạng ngã xuống.

"Phía bên kia! Chúng ở trên mái nhà!" Một tên khác hô hoán, nhưng ngay lập tức, một loạt tên tre thô sơ, được tẩm độc từ nọc rắn mà Lý Hổ đã chuẩn bị, bay vút qua, găm vào cánh tay hoặc chân của vài tên giang hồ. Tuy không gây chết người ngay lập tức, nhưng vết thương và cơn đau bất ngờ khiến chúng mất cảnh giác.

Vương Đại Trụ không chờ đợi, hắn gầm lên một tiếng, "Không lùi bước! Vì làng! Vì gia đình!" Rồi lao thẳng vào giữa đám giang hồ đang hoảng loạn. Cây gậy gỗ trong tay hắn múa lên vun vút, phát ra những tiếng "xoẹt, xoẹt" đầy uy lực. Một tên giang hồ vừa vung đao lên đã bị hắn đánh mạnh vào cổ tay, khiến con đao rơi loảng xoảng. Tên đó ôm tay rên rỉ, khuôn mặt vặn vẹo vì đau đớn.

Lý Hổ, từ một vị trí ẩn nấp trong bụi cây rậm rạp bên sườn làng, không nói một lời. Ánh mắt hắn lạnh lùng quét qua chiến trường. Hắn như một con hổ săn mồi, chờ đợi thời cơ. Một tên giang hồ cố gắng lẻn vòng qua bên sườn, nhưng ngay lập tức bị Lý Hổ lao ra, dùng sức mạnh vật ngã xuống đất. Hắn không dùng đao, chỉ dùng đôi tay trần siết chặt lấy cổ tên giang hồ, khiến hắn ta giãy giụa trong vô vọng.

Từ xa, Lâm Dịch quan sát toàn bộ diễn biến. Hắn không trực tiếp tham chiến, mà đóng vai trò là người chỉ huy, điều phối. Hắn liên tục ra lệnh điều chỉnh vị trí, chỉ đạo dân làng ném đá, bắn cung thô sơ vào những kẻ đang cố gắng đột phá. Hắn đã tính toán rất kỹ lưỡng: dân làng không thể đối đầu trực diện với bọn giang hồ chuyên nghiệp, nhưng nếu biết tận dụng địa hình, số lượng và tinh thần đoàn kết, họ hoàn toàn có thể gây ra bất ngờ.

"Kéo dây! Cắt dây!" Lâm Dịch ra lệnh. Ngay lập tức, những sợi dây thừng được buộc vào các thân cây gỗ lớn đã được chuẩn bị sẵn từ trước bị cắt đứt, khiến chúng đổ ập xuống, tạo thành một hàng rào chắn bất ngờ, chia cắt đội hình của bọn giang hồ.

A Cường thấy đồng bọn mình bị thương vong, đội hình bị rối loạn, hắn tức giận đến đỏ mặt. "Mấy con chó chết tiệt! Chúng dám giở trò này! Tao sẽ lột da từng đứa một!" Hắn vung đao xông lên, định chém thẳng vào Vương Đại Trụ. Nhưng ngay lúc đó, một chiếc bẫy sập đã được ngụy trang khéo léo dưới lớp lá cây khô đã mở ra, khiến hắn suýt chút nữa rơi xuống. Hắn giật mình lùi lại, ánh mắt tràn đầy sự hoảng loạn và bất ngờ. Hắn không thể tin được đám dân làng h��n yếu này lại có thể chống trả được như vậy.

Tiếng kêu la, tiếng vũ khí thô sơ va chạm, tiếng hô hào đoàn kết của dân làng, xen lẫn tiếng rên rỉ của bọn giang hồ tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn của bạo lực. Dân làng, ban đầu còn run sợ, nhưng dưới sự chỉ huy của Vương Đại Trụ và Lý Hổ, cùng với sự hỗ trợ đắc lực từ kế hoạch của Lâm Dịch, họ dần lấy lại tinh thần. Họ không còn là những người dân yếu đuối, mà đã biến thành một đội quân nhỏ bé nhưng đầy kiên cường, bảo vệ mảnh đất của mình.

A Cường nhìn thấy đồng bọn mình ngã xuống ngày càng nhiều, một số kẻ đã bắt đầu co rúm lại, không dám tiến lên. Hắn ta biết rằng nếu tiếp tục ở lại đây, chúng sẽ chỉ chuốc lấy thất bại ê chề hơn. "Rút! Rút lui hết cho ta!" Hắn gầm lên, ra lệnh cho tàn quân tháo chạy. Đám giang hồ, với vài tên bị thương nặng, vài tên khác bị thương nhẹ nhưng tinh thần hoảng loạn, lập tức quay đầu bỏ chạy vào màn sương dày đặc, để lại phía sau vài vệt máu và những tiếng rên rỉ yếu ớt.

Vương Đại Trụ và Lý Hổ không đuổi theo, họ biết mục tiêu là đẩy lùi chứ không phải tiêu diệt. Dân làng thở phào nhẹ nhõm, nhưng không khí vẫn còn căng thẳng. Màn sương vẫn chưa tan hết, và nguy hiểm có thể vẫn còn rình rập.

Lâm Dịch thở phào nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt hắn vẫn không rời khỏi lối vào làng. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu.

***

Sáng sớm, mặt trời vừa ló dạng, những tia nắng yếu ớt đầu tiên chiếu rọi xuống Thôn Làng Sơn Cước, xuyên qua màn sương mù đang dần tan. Ánh sáng ban mai phơi bày cảnh tượng hỗn độn sau cuộc chiến. Cổng làng ngổn ngang những cọc nhọn gãy đổ, những mảnh dây gai vương vãi, và vài vết máu loang lổ trên nền đất ẩm ướt. Tiếng rên rỉ yếu ớt của người bị thương xen lẫn tiếng xôn xao lo lắng của dân làng.

Hồ Gia Gia, người phụ nữ lớn tuổi với kinh nghiệm chữa bệnh bằng thảo dược, đang tất bật sơ cứu cho những người bị thương. Bên cạnh bà, Lâm mẫu, với khuôn mặt hằn rõ sự lo lắng nhưng đôi tay vẫn thoăn thoắt, giúp bà băng bó. Mùi máu tanh thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi thảo dược nồng đậm từ những gói thuốc của Hồ Gia Gia.

"Nhanh! Lấy thêm băng vải! Người này cần được cầm máu gấp!" Hồ Gia Gia ra lệnh, giọng đầy khẩn trương.

Lâm Dịch bước đến, khuôn mặt hắn trầm lại khi nhìn thấy Lão Hứa. Người đàn ông trung niên vốn khỏe mạnh, giờ nằm bất tỉnh trên một tấm chiếu, đầu bị đánh một vết thương khá sâu, máu vẫn đang rỉ ra. Hắn đã cố gắng hết sức để bảo vệ dân làng, nhưng không thể tránh khỏi thương vong.

"Đại Trụ, Lý Hổ, các anh có sao không? Tình hình thương vong thế nào?" Lâm Dịch hỏi, giọng hắn khẽ run, cố gắng kìm nén cảm xúc. Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho điều này, nhưng nhìn thấy những người mình quen biết bị thương, lòng hắn vẫn quặn thắt.

Vương Đại Trụ, người vẫn còn dính vài vết bẩn và máu khô trên mặt, lắc đầu. "Ta không sao, Lâm huynh. Lý Hổ cũng không hề hấn gì. Nhưng Lão Hứa... bị thương nặng quá. Còn A Phúc bị chém một nhát vào vai, may mà không sâu lắm. Vài người khác cũng bị xây xát nhẹ." Giọng Vương Đại Tr�� nặng trĩu, ánh mắt hắn đầy đau xót khi nhìn về phía Lão Hứa. Hắn đã chiến đấu dũng mãnh, nhưng vẫn không thể bảo vệ tất cả.

Lâm Dịch nhẹ nhàng quỳ xuống bên Lão Hứa, kiểm tra vết thương. Hắn biết rằng trong hoàn cảnh này, một vết thương đầu như vậy có thể rất nguy hiểm. Hắn đặt tay lên trán Lão Hứa, cảm nhận hơi ấm yếu ớt. Hắn quay sang A Phúc, cậu thanh niên trẻ tuổi đang ngồi co ro, tay ôm vai, vết chém sâu và dài. "A Phúc, cậu cố gắng lên. Hồ Gia Gia sẽ chữa lành cho cậu." Hắn vỗ nhẹ vai A Phúc, động viên.

Dân làng tập trung lại, ánh mắt họ vẫn còn sự sợ hãi, nhưng cũng có sự nhẹ nhõm và tự hào. "Chúng ta đã đẩy lùi được chúng rồi, Lâm ca! Chúng không ngờ chúng ta dám chống trả!" Một người đàn ông trẻ tuổi nói, giọng pha lẫn chút hưng phấn.

Lâm Dịch đứng dậy, nhìn khắp lượt những gương mặt mệt mỏi, lo lắng nhưng cũng đầy kiên cường. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi máu tanh và đất ẩm. "Mọi người đã làm rất tốt. Rất tốt." Giọng hắn trầm ấm, truyền đi sự an ủi và khích lệ. "Chúng ta đã thắng trận này, nhưng cuộc chiến chưa kết thúc." Hắn biết, Trần Gia sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy. Chúng sẽ trở lại, và lần tới, chúng sẽ tàn bạo hơn, với lực lượng mạnh hơn.

Trong tâm trí Lâm Dịch, một cuộc đấu tranh nội tâm đang diễn ra dữ dội. Hắn đã cố gắng giữ mình trong khuôn khổ, dùng tri thức và mưu mẹo. Nhưng giờ đây, máu đã đổ. Những người vô tội đã bị thương. Hắn ghét bạo lực, ghét sự tàn bạo. Hắn nhớ lại những giá trị của thế giới hiện đại, nơi mà mạng sống con người được trân trọng. Nhưng ở đây, trong cái thế giới mục ruỗng này, mạng sống lại rẻ mạt đến vậy. Hắn tự hỏi, liệu hắn có đang dần biến thành một kẻ máu lạnh, hay đây chỉ là sự cần thiết để sinh tồn? Ánh mắt Lâm Dịch thoáng qua một tia đau khổ. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm thì trong lòng, "và đôi khi, để sinh tồn, người ta phải nhúng tay vào những việc mà mình không muốn." Hắn đã phải trả một cái giá đắt cho việc bảo vệ những người mình trân trọng. Cái giá là máu và nước mắt.

Nhưng rồi, ánh mắt hắn lại trở nên kiên định. Không có đường lùi. Hắn đã chọn con đường này, và hắn phải đi đến cùng. Hắn không thể để những thương vong này trở nên vô ích.

"Vương Đại Trụ, Lý Hổ," Lâm Dịch quay sang hai người bạn đồng hành. "Hãy giúp mọi người thu dọn hiện trường. Gia cố lại hàng rào và các chướng ngại vật. Cử người thay ca canh gác. Chúng ta cần phải chuẩn bị cho một cuộc tấn công khác có thể xảy ra bất cứ lúc nào."

Hai người đàn ông gật đầu, vẻ mặt nghiêm nghị. Họ hiểu rằng, đây chỉ là một chiến thắng tạm thời.

Lâm Dịch nhìn ra phía xa, nơi mặt trời đã lên cao hơn, nhuộm vàng cả bầu trời. Sương mù đã tan hết, nhưng một lớp mây đen khác, nặng trĩu hơn, dường như đang kéo đến. Hắn biết, cuộc đối đầu với Trần Gia mới chỉ bắt đầu. Và để bảo vệ những người dân làng kiên cường này, hắn sẽ phải mạnh mẽ hơn nữa, quyết đoán hơn nữa. Cái giá phải trả có thể còn cao hơn. Nhưng hắn sẽ không từ bỏ. Những người dân làng này, với sự đoàn kết và lòng dũng cảm c��a họ, đã chứng tỏ rằng họ có thể trở thành một lực lượng đáng gờm. Và Lâm Dịch, với tri thức và mưu lược của mình, sẽ biến họ thành một sức mạnh không thể coi thường. Cuộc chiến này, hắn sẽ không bao giờ thua.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free