Lạc thế chi nhân - Chương 255: Bóng Đêm Quấy Phá: Đòn Đánh Từ Giang Hồ
Trong căn nhà nhỏ của mình, Lâm Dịch đang miệt mài với cuốn "Cẩm Nang Kế Sách" cũ kỹ. Âm thanh tiếng bút lông sột soạt trên giấy vang lên đều đặn. Hắn đang ghi chép lại những gì đã học được từ cuộc đối đầu này, phân tích những điểm mạnh, điểm yếu của chiến lược vừa triển khai. Mùi mực tàu mới và mùi giấy cũ hòa quyện vào nhau, gợi lên sự tĩnh lặng của tri thức. Hắn biết, việc sử dụng các tuyến đường phụ và thay đổi bao bì có thể thu hút sự chú ý của các thế lực giang hồ nhỏ hơn hoặc các phe phái khác, không liên quan đến Trần Thị. Đó là một rủi ro mới, nhưng là một rủi ro có thể kiểm soát được. Thành công ban đầu này chắc chắn sẽ khiến Trần Thị Gia Tộc càng th��m tức giận và tìm cách đáp trả mạnh mẽ hơn, tinh vi hơn. Cuộc chiến chưa kết thúc, thậm chí nó còn mới chỉ bắt đầu sang một giai đoạn phức tạp hơn.
Hắn cũng nghĩ đến Bạch Vân Nhi. Tiệm buôn của nàng đã phải tạm đóng cửa, nhưng với sự nhạy bén trong kinh doanh và mối quan hệ của nàng, nàng có thể sẽ đóng vai trò quan trọng hơn trong việc giúp Lâm Dịch mở rộng mạng lưới phân phối "bí mật" hoặc "lách luật" này, có lẽ là thông qua các kênh riêng của Bạch gia. Đó là một khả năng đáng để cân nhắc, một mũi tên nữa trong kho vũ khí của hắn.
Lâm Dịch thở dài, dựa lưng vào ghế gỗ thô sơ. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sự mệt mỏi nhưng cũng là sự thỏa mãn nhẹ nhõm. Cuộc chiến sinh tồn này không chỉ là cuộc chiến với Trần Gia, mà còn là cuộc chiến với cả một hệ thống quan lại tham nhũng, một xã hội vận hành bởi quyền lực và thân phận. Hắn đã buộc phải sử dụng những phương thức "lách luật", đôi khi không hoàn toàn minh bạch, để bảo vệ sinh kế của mình và những người dân làng. Đạo đức hiện đại trong hắn đôi khi vẫn còn giằng xé, nhưng sự cần thiết phải thích nghi với thế giới cổ đại tàn khốc này đã trở thành bản năng thứ hai. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn lẩm bẩm lần nữa, "nhưng sự thích nghi mới là chìa khóa để sinh tồn."
Dù vậy, khi nhìn ra màn đêm đen đặc bao phủ làng, Lâm Dịch không còn thấy sự bất lực hay tuyệt vọng như Trần Hùng đã mong đợi. Thay vào đó, trong đôi mắt sâu thẳm của hắn, ánh lên một tia sáng kiên cường. Hắn đã tìm thấy một con đường, dù nhỏ, dù chông gai, nhưng đó là một con đường. Và hắn sẽ tiếp tục bước đi, không ngừng tìm kiếm kẽ hở, không ngừng thích nghi, cho đến khi hắn có thể bảo vệ được những gì mình trân trọng. Cuộc phản công của Lâm Dịch, dù thầm lặng, nhưng đã chính thức bắt đầu, hứa hẹn một trận chiến cam go và đầy kịch tính ở phía trước.
***
Sáng sớm hôm sau, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên len lỏi qua khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rọi vào gian phòng khách sang trọng của Dinh thự Trần Thị. Hương trầm cao cấp thoang thoảng, hòa quyện với mùi trà pha thơm ngát, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch nhưng ẩn chứa sự căng thẳng. Trần Thị Gia Chủ, Trần Hùng, với thân hình béo tốt được bao bọc trong bộ gấm lụa đắt tiền, đang nhấp một ngụm trà. Chiếc chén sứ trắng ngà khẽ chạm vào môi, phát ra tiếng kêu thanh mảnh trong sự im lặng. Vẻ mặt hắn vẫn còn chút cau có, những nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu hơn thường lệ, cho thấy sự bực bội ngấm ngầm.
Lý Quản Sự, dáng người gầy gò, lưng hơi khom, đứng cạnh bàn trà, cúi đầu tâu bẩm. Khuôn mặt đầy nếp nhăn của hắn hiện rõ vẻ nịnh hót quen thuộc, nhưng sâu trong đôi mắt ti hí lại ánh lên tia xảo quyệt và hả hê. Hắn vận một bộ trường bào màu xám tro, dù tươm tất nhưng không thể che giấu được vẻ bần tiện cố hữu. "Bẩm Gia Chủ, các biện pháp 'kiểm tra' của quan phủ dường như chỉ làm chậm chân Lâm Dịch một thời gian. Hắn ta đã tìm được kẽ hở, dùng những tuyến đường phụ và thay đổi bao bì để tiếp tục tuồn hàng ra ngoài." Giọng Lý Quản Sự nhỏ nhẹ, lươn lẹo, nhưng vẫn đủ để Trần Hùng nghe rõ từng chữ.
Trần Hùng đặt chén trà xuống bàn, tiếng sứ va nhẹ vào mặt bàn gỗ lim quý giá. Hắn không nói gì, chỉ khẽ nhíu mày, ánh mắt sắc lạnh lướt qua Lý Quản Sự. Hắn đã chi ra không ít bạc để mua chuộc đám quan lại địa phương, chỉ để đổi lấy chút phiền phức cho Lâm Dịch. Sự ngoan cố của thằng nhãi ranh biên thùy này đã làm tổn hại đến danh tiếng và quyền uy của Trần Gia. Lòng kiêu hãnh của một cường hào bị chạm đến, khiến hắn cảm thấy bị sỉ nhục. Cái cảm giác bị một kẻ thấp cổ bé họng qua mặt thật khiến hắn khó chịu hơn bất cứ khoản tiền nào bị thất thoát. Hắn đã quen với việc mọi thứ phải nằm trong tầm kiểm soát, và sự bất tuân này, dù nhỏ, cũng không thể chấp nhận.
"Ý ngươi là, những con chó săn của ta vẫn chưa đủ sắc bén?" Trần Hùng hỏi, giọng trầm đục, ẩn chứa một sự nguy hiểm chết người. Hắn không muốn nghe những lời bào chữa, hắn muốn kết quả.
Lý Quản Sự vội vàng khom lưng sâu hơn. "Dạ không, không phải vậy, Gia Chủ anh minh. Chỉ là tiểu tử Lâm Dịch kia quá giảo hoạt, lại thêm tình hình Loạn Tam Phiên khiến các trạm gác không còn nghiêm ngặt như trước. Hắn ta đã lợi dụng sự hỗn loạn này. Nhưng... lão nô có một kế sách khác, quyết liệt hơn, đảm bảo sẽ khiến hắn ta không thể ngóc đầu lên được nữa." Hắn dừng lại, ngước đôi mắt ti hí lên nhìn Trần Hùng, chờ đợi phản ứng.
Trần Hùng khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên khuôn mặt tròn trịa béo tốt. "Nói đi." Hắn gật đầu, ánh mắt lóe lên vẻ tàn độc, như một con mãnh thú đã ngửi thấy mùi máu. Sự bực bội ban đầu dần biến thành sự hả hê trước viễn cảnh kẻ thù bị nghiền nát. Hắn tự nhủ, đã đến lúc phải cho Lâm Dịch biết thế nào là quyền lực thực sự, thứ quyền lực không chỉ đến từ tiền bạc hay quan lại mà còn đến từ bạo lực trần trụi.
"Gia Chủ, chúng ta không thể dựa mãi vào đám quan lại chỉ biết vơ vét. Lần này, hãy để giang hồ ra tay." Lý Quản Sự nói, giọng đầy vẻ âm mưu. "Lão nô đã liên hệ với A Cường, thủ lĩnh một nhóm nhỏ ở vùng ngoại ô. Hắn ta và đám tùy tùng rất thạo việc quấy phá, đe dọa. Chúng sẽ tấn công trực tiếp vào các điểm bán hàng của Lâm Dịch, đập phá hàng hóa, dọa dẫm các tiểu thương. Khiến họ không ai dám bén mảng đến sản phẩm của Lâm Dịch nữa. Khi Lâm Dịch không còn đường tiêu thụ, hắn ta sẽ tự khắc suy sụp."
"Giang hồ?" Trần Hùng trầm ngâm, ngón tay béo múp gõ nhẹ lên thành chén trà. Đây là một bước đi mạo hiểm hơn, trực tiếp hơn, nhưng cũng hiệu quả hơn. Hắn không muốn rước phiền phức lớn, nhưng sự kiên cường của Lâm Dịch đã vượt quá giới hạn chịu đựng của hắn. "Ngươi chắc chắn đám người này đáng tin cậy? Không để lại hậu hoạ?"
"Tuyệt đối đáng tin, Gia Chủ!" Lý Quản Sự vội vàng trấn an. "A Cường là kẻ hám tiền, lại không có gan lớn làm chuyện tày đình. Hắn ta chỉ cần chút lợi lộc là sẽ làm việc tận tâm. Hơn nữa, việc này không liên quan đến quan phủ, chỉ là 'tranh chấp làm ăn' giữa các bang phái nhỏ lẻ thôi. Chúng ta chỉ cần đứng sau giật dây, không trực tiếp nhúng tay. Dù có chuyện gì, cũng sẽ không liên lụy đến Trần Gia." Hắn ta nở một nụ cười xảo quyệt, đôi mắt ti hí gần như biến mất trong những nếp nhăn. Hắn đã tính toán kỹ lưỡng, đảm bảo mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát và không gây ra rắc rối cho chủ tử.
Trần Hùng im lặng một lát, cân nhắc. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang chiếu rọi rực rỡ lên khu vườn xanh mướt của dinh thự. Một bên là sự bất lực khi bị một kẻ vô danh liên tục thoát khỏi gọng kìm, một bên là nguy cơ nhỏ từ việc thuê giang hồ. Đối với hắn, quyền uy và thể diện quan trọng hơn tất cả. "Được rồi," hắn cuối cùng cũng nói, giọng lạnh lùng. "Ngươi hãy sắp xếp đi. Phải làm cho ra trò. Ta muốn Lâm Dịch phải hối hận vì đã dám đối đầu với Trần Gia. Hãy làm cho đám tiểu thương kia sợ đến mức chỉ cần nghe thấy tên Lâm Dịch là đã phải run rẩy." Hắn vung tay ra hiệu, chấm dứt cuộc trò chuyện. "Nhớ kỹ, đừng để lại dấu vết. Trần Gia không muốn bị vấy bẩn vì chuyện vặt vãnh này."
"Dạ, lão nô hiểu rõ!" Lý Quản Sự cúi đầu sâu sát đất, vẻ mặt hả hê ra mặt. Hắn biết, đây chính là cơ hội để hắn thể hiện sự trung thành và tàn độc c��a mình, khiến Trần Hùng hài lòng và củng cố địa vị của hắn trong gia tộc. Hắn đã hình dung ra cảnh Lâm Dịch quỳ gối van xin, và nụ cười trên môi hắn càng lúc càng rộng.
***
Khu chợ thị trấn vào giữa trưa, dưới cái nắng gắt tháng sáu, vốn đang tấp nập tiếng rao hàng, tiếng mặc cả của tiểu thương và tiếng bước chân người qua lại. Mùi gia vị nồng nàn, mùi vải vóc mới, mùi đất ẩm ướt và mồ hôi của đám đông hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí đặc trưng của vùng biên thùy. Tuy nhiên, sự ồn ào quen thuộc ấy bỗng chốc vỡ òa trong hỗn loạn.
Một nhóm người ăn mặc xốc xếch, quần áo đen bẩn thỉu, vẻ mặt hung tợn, đột nhiên tràn vào khu chợ. Chúng cầm trong tay những cây côn, những thanh gỗ to bản, thậm chí có cả vài lưỡi đao sáng loáng. Đi đầu là một gã đàn ông vạm vỡ, vẻ mặt hung tợn, mặc đồ đen, cầm một cây đao sáng loáng. Đó chính là A Cường, thủ lĩnh của nhóm giang hồ ô hợp mà Lý Quản Sự đã thuê. Đôi mắt hắn ta đảo qua lại, đầy vẻ ngạo mạn và bạo lực, như muốn tìm kiếm con mồi.
"Đứng lại hết! Hôm nay, chợ này là của bang Hắc Sa bọn ta!" A Cường gầm lên, giọng nói khàn khàn như tiếng hổ gầm, vang vọng khắp khu chợ. Hắn vung cây đao trong tay, tạo ra một làn gió lạnh lẽo.
Ngay lập tức, những tiểu thương đang bày bán sản phẩm "Thanh Phong Dược Phẩm" của Lâm Dịch trở thành mục tiêu chính. "Ai bán đồ của thằng Lâm Dịch là chống đối Trần gia! Ai muốn rước họa vào thân thì cứ việc bảo vệ mấy cái thứ cỏ khô này!" Đồng bọn của A Cường hô hào, lời lẽ thô tục và đầy tính đe dọa. Chúng dùng sức mạnh bạo tàn, hất đổ các quầy hàng, khiến những gói thảo dược khô, những lọ thuốc mỡ cẩn thận được bày biện rơi vãi khắp mặt đất, bị giẫm nát dưới gót chân thô bạo. Tiếng gỗ vỡ loảng xoảng, tiếng sứ vỡ vụn, tiếng những gói hàng bị xé rách, hòa cùng tiếng la hét hoảng loạn của đám đông.
"Không! Đừng đập phá! Đây là cả gia tài của tôi!" Một tiểu thương già nua, râu tóc bạc phơ, cố gắng ôm lấy những bó thảo dược cuối cùng, đôi mắt đỏ hoe. Hắn đã dành cả đời để tích cóp, và những sản phẩm của Lâm Dịch đã mang lại cho hắn một chút hy vọng về cuộc sống tốt đẹp hơn.
"Cút đi lão già! Mày muốn chết à?" Một tên giang hồ vung cây côn trong tay, đánh mạnh vào lưng ông lão. Ông lão loạng choạng ngã xuống, đau đớn ôm lấy lưng, nhưng vẫn không buông những bó thảo dược đã nát bươm. Vẻ mặt hắn đầy sự tức giận và bất lực.
Các tiểu thương khác, chứng kiến cảnh tượng tàn bạo, sợ hãi lùi lại. Một số người cố gắng chống cự yếu ớt, nhưng lập tức bị đám giang hồ đánh đập không thương tiếc. Tiếng kêu la đau đớn, tiếng khóc nức nở của phụ nữ và trẻ nhỏ, tiếng giằng co và tiếng đánh đập vang lên không ngớt. Máu loang lổ trên mặt đất, hòa lẫn với bụi bẩn và những mảnh vỡ của hàng hóa. Cảnh tượng hỗn loạn khiến những người mua hàng chạy tán loạn, chen lấn xô đẩy nhau để thoát khỏi khu chợ đang biến thành chiến trường.
A Cường đứng giữa khu chợ, ánh mắt tự mãn nhìn cảnh tượng đổ nát. Hắn thấy rõ sự sợ hãi trong đôi mắt của những tiểu thương, sự bất lực của những người dân thường yếu ớt. Đây chính là thứ hắn muốn, là thứ Lý Quản Sự đã trả tiền cho hắn để tạo ra. Hắn biết, những kẻ này không dám chống đối lại quyền lực của kẻ mạnh. "Nhớ lấy! Ai còn dám bán đồ của Lâm Dịch, đừng trách Hắc Sa Bang bọn ta không nể tình!" Hắn rống lên, cố tình dùng cái tên 'Hắc Sa Bang' để tăng thêm phần uy hiếp, dù hắn chỉ là một thủ lĩnh nhỏ bé không có liên hệ gì với bang phái lớn kia. Nhưng cái tên đó đủ để gieo rắc nỗi kinh hoàng.
Một số tiểu thương đã may mắn chạy thoát được, nhưng trong ánh mắt họ không còn sự nghi ngờ hay thận trọng như khi mua hàng của Trần Nhị Cẩu nữa, mà thay vào đó là sự hoảng loạn và nỗi sợ hãi tột độ. Họ đã hiểu, việc làm ăn với Lâm Dịch đồng nghĩa với việc đối đầu với một thế lực hung bạo, sẵn sàng dùng bạo lực để dập tắt mọi sự phản kháng. Đây không chỉ là mất mát về tài sản, mà còn là sự đe dọa trực tiếp đến tính mạng của họ và gia đình.
Khi đám giang hồ đã phá phách chán chê, chúng thu gom một ít tiền bạc và vài món đồ có giá trị còn sót lại, sau đó nghênh ngang rời đi, bỏ lại phía sau một khu chợ tan hoang, đầy tiếng khóc than và mùi máu tanh. Các quan lại địa phương, như mọi khi, hoàn toàn vắng bóng. Có lẽ, họ đã nhận được chỉ thị từ Trần Gia để nhắm mắt làm ngơ, hoặc đơn giản là họ quá yếu kém để can thiệp vào một cuộc xung đột bạo lực như thế này. Sự yếu kém của quan lại địa phương trong việc ngăn chặn bạo lực giang hồ càng củng cố nhận định về sự mục ruỗng của triều đình, đặc biệt trong bối cảnh Loạn Tam Phiên đang bùng nổ, khiến quyền lực trung ương suy yếu đến mức tận cùng. Nó tạo ra một khoảng trống quyền lực, nơi những kẻ như Trần Thị có thể thao túng, và những kẻ như A Cường có thể mặc sức hoành hành.
***
Đêm khuya, ánh đèn dầu leo lét trong căn nhà nhỏ của Lâm Dịch ở Thôn Làng Sơn Cước hắt bóng lên vách gỗ thô sơ, tạo nên những mảng sáng tối nhập nhoạng. Không khí se lạnh của vùng núi về đêm tràn vào qua khe cửa, mang theo mùi khói gỗ từ những bếp lửa đã tàn, mùi đất ẩm và tiếng côn trùng rả rích. Bên trong, bầu không khí không hề bình yên như vẻ ngoài của ngôi làng. Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, một ngọn đèn dầu lay động, chiếu sáng khuôn mặt căng thẳng của Lâm Dịch, Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ và Vương Đại Trụ.
Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ vừa trở về, quần áo lấm lem bụi bẩn và vết máu khô, vẻ mặt bầm dập, hốc hác. Đôi mắt thường ngày nhanh nhẹn của Nhị Cẩu giờ đây đỏ hoe vì tức giận và bất lực. Khuôn mặt ngây ngô của hắn giờ đây đầy vẻ lo lắng. Còn Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ nhưng cũng không tránh khỏi những vết sưng tím trên cánh tay, vết sẹo nhỏ trên lông mày của hắn càng trở nên rõ nét hơn dưới ánh đèn. Vẻ mặt hắn cau có, đôi mắt tóe lửa, khao khát được ra tay trừng trị kẻ đã làm hại những người dân vô tội.
"Đại ca... bọn chúng... bọn chúng quá tàn bạo!" Trần Nhị Cẩu kể lại, giọng run run, nghẹn ngào. "Chúng đập phá hết, không chừa thứ gì! Thảo dược của chúng ta bị giẫm nát, các tiểu thương bị đánh đập dã man. Lão Vương, chủ tiệm tạp hóa ở góc chợ, bị đánh gãy một chân chỉ vì cố g��ng bảo vệ mấy gói 'Thanh Phong Dược Phẩm'..." Hắn cúi gằm mặt, bàn tay nắm chặt đến nỗi các khớp xương trắng bệch. "Chúng còn lớn tiếng nói, 'ai bán đồ của thằng Lâm Dịch là chống đối Trần gia!' Chúng còn nhắc đến cái tên Hắc Sa Bang nữa!"
Lý Hổ đấm mạnh xuống bàn, tiếng gỗ kêu cái rầm. "Mẹ kiếp! Bọn chó má đó! Để ta đi! Ta sẽ cho chúng một bài học nhớ đời!" Sự phẫn nộ bùng lên trong hắn như ngọn lửa. Hắn không thể chịu đựng được cảnh tượng những kẻ yếu thế bị ức hiếp, đặc biệt là khi chúng liên quan đến sinh kế mà Lâm Dịch đã vất vả gây dựng.
Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch, khuôn mặt chất phác hiện rõ vẻ quan ngại. Hắn ngồi đối diện Lâm Dịch, lắng nghe một cách trầm tư. "Lâm Dịch, chuyện này... e là không nhỏ. Trần Gia đã thuê giang hồ ra mặt rồi. Chúng không chỉ muốn phá hoại làm ăn, mà còn muốn dằn mặt tất cả những ai dám đi theo ngươi. Ta lo cho sự an nguy của ngươi, và của cả làng chúng ta." Giọng hắn nói to, rõ ràng, mang theo sự chân thành và lo lắng. Hắn biết, nếu Lâm Dịch không còn, thì cuộc sống của dân làng Sơn Cước sẽ trở lại với những tháng ngày đói khổ, bị Trần Gia áp bức.
Lâm Dịch im lặng lắng nghe, đôi mắt sâu thẳm của hắn ẩn chứa sự trầm tư. Khuôn mặt thanh tú, hơi xanh xao của hắn, dưới ánh đèn dầu, trông càng thêm vẻ suy tư. Hắn gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ thô sơ, mỗi tiếng gõ đều đặn như nhịp đập của một cỗ máy đang vận hành. Hắn đã dự đoán được sự leo thang này, nhưng không ngờ nó lại đến nhanh và tàn bạo đến vậy. "Bọn chúng có bao nhiêu người? Thủ lĩnh của chúng tên gì? Có đặc điểm gì dễ nhận biết?" Hắn hỏi, giọng điệu bình thản đến lạ thường, hoàn toàn không có vẻ hoảng loạn hay tức giận như những người khác.
Trần Nhị Cẩu cố gắng trấn tĩnh, thuật lại chi tiết. "Ước chừng hai mươi tên, đều là hạng vô lại. Tên thủ lĩnh là A Cường, gã đó cao lớn, mặt mày hung tợn, cầm một cây đao. Hắn ta trông có vẻ rất tự mãn, như thể không ai dám chống lại."
"Khi bọn chúng quấy phá, quan lại ở đâu? Có ai can thiệp không?" Lâm Dịch tiếp tục hỏi, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Nhị Cẩu.
Trần Nhị Cẩu lắc đầu, vẻ mặt chua chát. "Không có ai. Như thể chúng biến mất vậy. Mãi đến khi mọi chuyện xong xuôi, mới có vài tuần binh đi qua, làm bộ làm tịch hỏi han vài câu rồi cũng bỏ đi. Chẳng ai dám động đến bọn A Cường đó cả."
Lâm Dịch khẽ gật đầu. Vậy là rõ ràng. Trần Gia đã mua chuộc cả quan lại lẫn giang hồ. Chúng muốn tạo ra một gọng kìm kép: một bên là áp lực "hợp pháp" từ quan trường, một bên là bạo lực "bất hợp pháp" từ giang hồ. Mục đích là để Lâm Dịch không còn đường sống, không còn nơi nào để nương tựa, buộc hắn phải từ bỏ tất cả. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhủ, "nhưng trong thế giới này, đôi khi nắm đấm và sức mạnh mới là thứ quyết định."
Lâm Dịch nhắm mắt lại, một hình ảnh thoáng qua trong đầu hắn: một tòa nhà cao tầng với ánh đèn rực rỡ ở thế giới cũ, và bây giờ là một khu chợ tan hoang, đầy máu và nước mắt. Sự đối lập quá lớn. Hắn ghét bạo lực, ghét sự tàn bạo. Ở thế giới hiện đại, những hành vi này sẽ bị pháp luật trừng trị nghiêm khắc. Nhưng ở đây, trong Đại Hạ vương triều mục ruỗng này, luật pháp chỉ là một trò đùa, một công cụ của kẻ mạnh. Hắn đã cố gắng giữ mình trong khuôn khổ, dùng tri thức và mưu mẹo để sinh tồn. Nhưng giờ đây, Trần Gia đã đẩy hắn vào chân tường. Hắn buộc phải đối mặt với một xung đột nội tâm gay gắt: liệu hắn có thể giữ vững những giá trị "hiện đại" khi bị buộc phải hành động theo luật rừng của thế giới cổ đại này? Liệu hắn có thể bảo vệ những người mình trân trọng mà không tự biến mình thành một kẻ tàn bạo như chính kẻ thù của mình? "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm thì trong lòng, "và đôi khi, để sinh tồn, người ta phải nhúng tay vào những việc mà mình không muốn."
Lâm Dịch mở mắt ra, ánh mắt sắc lạnh, quyết đoán hơn bao giờ hết. "Vương Đại Trụ, từ đêm nay, hãy tăng cường cảnh giác cho làng. Cử người canh gác ở các lối vào, và đảm bảo mọi người đều biết cách tự bảo vệ mình."
"Ta hiểu rồi, Lâm Dịch. Ta sẽ bố trí người ngay." Vương Đại Trụ gật đầu chắc nịch, đứng dậy, sẵn sàng thực hiện.
"Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ," Lâm Dịch quay sang hai người kia. "Hai người hãy nghỉ ngơi đi. Sáng mai, hai người hãy vẽ lại sơ đồ các điểm bị tấn công, ghi chú rõ ràng về mức độ thiệt hại và đặc điểm của bọn giang hồ. Ta muốn biết chính xác chúng đã làm những gì, và làm như thế nào. Ngoài ra, hãy tìm hiểu xem bọn A Cường này có mối liên hệ gì với các bang phái lớn hơn không, đặc biệt là Hắc Sa Bang như chúng đã nhắc đến."
"Rõ, Đại ca!" Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ đồng thanh đáp, trong giọng nói đã có thêm sự quyết tâm. Họ biết Lâm Dịch không bao giờ nói suông, và hắn chắc chắn đã có kế sách trong đầu. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Nhị Cẩu khẳng định.
Lâm Dịch gật đầu, sau đó ngồi xuống ghế, hai tay đan vào nhau. Hắn nhìn chằm chằm vào ngọn đèn dầu đang lay động, ánh mắt như xuyên thấu màn đêm. Hắn cần một phương pháp đối phó mạnh mẽ hơn, có thể là phòng vệ hoặc phản công trực diện, để bảo vệ lợi ích và những người theo mình. Sự kiện này sẽ buộc hắn phải tìm cách xây dựng một lực lượng bảo vệ hoặc phản công, có thể là huấn luyện dân làng, tăng cường sức mạnh cho Lý Hổ và Vương Đại Trụ, hoặc tìm kiếm sự hỗ trợ từ các thế lực giang hồ trung lập/đồng minh khác. Hắn cũng cần phải trấn an và bảo vệ các tiểu thương để duy trì kênh phân phối, hoặc tìm ra các kênh bán hàng "ngầm" hoàn toàn mới.
Trong tâm trí Lâm Dịch, một bản đồ chiến lược mới đang dần hình thành. Cuộc chiến đã chuyển sang một giai đoạn mới, tàn khốc hơn. Nhưng đối với hắn, đây không phải là lúc để lùi bước. Đây là lúc để thích nghi, để chiến đấu, để bảo vệ những gì mình trân trọng. Ánh mắt Lâm Dịch lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, ẩn chứa một sự quyết đoán đến tàn nhẫn. Trần Gia đã đánh một đòn bạo lực, vậy thì hắn cũng sẽ đáp trả theo cách của hắn. Cuộc đối đầu này, hắn sẽ không bao giờ thua.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.