Lạc thế chi nhân - Chương 254: Kẽ Hở Trong Gọng Kìm: Đường Cũ Bước Mới
Mùi mực và giấy cũ từ những chồng sổ sách chất trên bàn đá cẩm thạch, cùng với hương trầm dịu nhẹ, vẫn còn vương vấn trong không gian tĩnh lặng của dinh thự Trần Thị, nơi những âm mưu thâm độc đang được vun đắp và hả hê. Trần Hùng, với nụ cười mãn nguyện, tin rằng mình đã hoàn toàn kiểm soát được tình hình, rằng tên Lâm Dịch kia đã không còn đường thoát. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và ông ta là kẻ sẽ định đoạt sự công bằng đó, theo cách riêng của mình.
Nhưng Trần Hùng không hề hay biết rằng, ở một nơi cách đó không xa, trong căn nhà gỗ nhỏ với mùi khói bếp và đất ẩm, Lâm Dịch đang nhìn ra màn đêm, ánh mắt lấp lánh những toan tính mới. Anh biết, đây không chỉ là cuộc chiến với Trần Gia, mà còn là cuộc chiến với cả một hệ thống quan lại tham nhũng. Nó sẽ phức tạp hơn, đòi hỏi anh phải không chỉ sử dụng tri thức mà còn phải học cách thao túng chính trị, tìm kiếm đồng minh trong chính quyền, hoặc vạch trần tội ác của Trần Thị và các quan lại tham nhũng trước công chúng hoặc cấp trên của họ. Đó sẽ là một trận chiến cam go, nhưng Lâm Dịch đã quen với nghịch cảnh. Anh đã sẵn sàng cho một cuộc phản công, nơi trí tuệ sẽ là vũ khí tối thượng, và sự thích nghi sẽ là chìa khóa để sinh tồn. Con đường phía trước đầy chông gai, nhưng anh sẽ không lùi bước.
***
Đêm khuya, bóng tối dày đặc bao trùm Thôn Làng Sơn Cước, chỉ có ánh trăng lưỡi liềm mỏng manh và những vì sao lấp lánh điểm xuyết trên nền trời đen thẫm. Tiết trời cuối hạ đầu thu se lạnh, những làn gió nhẹ lùa qua những tán cây cổ thụ, mang theo hơi sương muối đặc trưng của vùng núi non, khiến không khí trở nên ẩm ướt và giá buốt. Mùi đất ẩm và lá mục từ những khu rừng xung quanh phảng phất, hòa lẫn với mùi khói bếp còn vương vấn từ những mái nhà tranh, tạo nên một không khí vừa quen thuộc vừa u ám, như thể ẩn chứa những bí mật chưa được kể.
Trong căn nhà gỗ đơn sơ của Lâm Dịch, ánh đèn dầu leo lét trên bàn chiếu sáng một tấm bản đồ cũ kỹ, trải rộng trên mặt gỗ sần sùi. Đó không phải là một bản đồ thành quách hay chiến lược quân sự, mà là một tấm bản đồ tự tay Lâm Dịch phác họa, chi chít những đường mòn, lối tắt, những con sông nhỏ và những khu rừng rậm rạp xung quanh Thôn Làng Sơn Cước và các thị trấn lân cận. Mỗi đường nét, mỗi ký hiệu đều được vẽ một cách tỉ mỉ, cẩn trọng, chứa đựng vô vàn tính toán và hy vọng. Lâm Dịch, thân hình gầy gò, hơi xanh xao vì những tháng ngày lao tâm khổ tứ, ngồi đối diện với tấm bản đồ. Khuôn mặt thanh tú của hắn giờ đây mang vẻ trầm tư sâu sắc, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại, lấp lánh như hai viên đá quý trong ánh sáng mờ ảo. Hắn miết ngón tay lên một con đường mòn ngoằn ngoèo, gần như biến mất giữa những ngọn núi đá hiểm trở.
"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu." Hắn lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp, không hẳn là một lời nói mà là một lời tự nhủ, một lời nhắc nhở cho chính bản thân. Hắn biết mình không có "bàn tay vàng", không có thiên phú tu luyện. Chỉ có trí tuệ, khả năng thích nghi và ý chí kiên cường mới là thứ duy nhất hắn có thể dựa vào.
Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng và nhanh nhẹn, ngồi bên cạnh. Vẻ hăng hái thường thấy của hắn giờ đây pha lẫn chút lo lắng, nhưng vẫn không làm mất đi sự trung thành tuyệt đối. Hắn gãi gãi mái tóc bù xù của mình, nhìn vào con đường mà Lâm Dịch vừa chỉ. "Đại ca, đường đó hiểm trở lắm. Chỉ là đường mòn cho tiều phu và thợ săn, ngựa xe đi lại rất khó. Hơn nữa, những nơi như vậy, quan lại cũng dễ làm khó dễ hơn, vì ít người qua lại, ít sự giám sát. Chúng nó sẽ càng dễ vơ vét." Hắn nói, giọng có chút ngập ngừng, bởi hắn hiểu rõ những hiểm nguy tiềm tàng.
Lý Hổ, thân hình vạm vỡ, cao lớn, với vết sẹo nhỏ trên lông mày càng làm tăng thêm vẻ hung dữ, ngồi khoanh tay. Ánh mắt hắn nghiêm túc và thận trọng, nhưng cũng ánh lên sự kiên quyết. "Chỉ cần có ta ở đây, kẻ nào dám cản đường thì ta sẽ cho chúng biết tay!" Hắn nói, giọng trầm đục và dứt khoát, bàn tay to lớn siết chặt lại, những khớp xương kêu răng rắc. Với Lý Hổ, mọi vấn đề đều có thể giải quyết bằng vũ lực, nhưng hắn cũng đủ thông minh để hiểu rằng Lâm Dịch có những cách làm khác, tinh tế hơn.
Lâm Dịch khẽ lắc đầu, kéo ánh mắt khỏi tấm bản đồ, nhìn thẳng vào Lý Hổ. "Không phải dùng vũ lực, Lý Hổ. Đó là cách làm của giang hồ hạng bét, và nó sẽ chỉ khiến chúng ta đối mặt với nhiều rắc rối hơn mà thôi." Hắn ngừng lại, hít một hơi thật sâu, mùi khói gỗ ấm áp tràn vào phổi, giúp hắn trấn tĩnh. "Chúng ta cần sự tinh tế. Chúng ta sẽ thay đổi vỏ bọc, sử dụng sự hỗn loạn của Loạn Tam Phiên làm lá chắn." Hắn biết, trong bối cảnh các vương triều đang suy yếu, các địa phương trở nên lỏng lẻo, đó chính là kẽ hở lớn nhất.
Vương Đại Trụ, người có vẻ ngoài chất phác, thân hình cao lớn hơn cả Lâm Dịch, ngồi im lặng lắng nghe. Trên má hắn có một vết sẹo nhỏ từ tai nạn hồi nhỏ, nhưng đôi mắt hắn thì luôn sáng rỡ, chất chứa sự chân thành và sẵn lòng. "Cần gì, cứ bảo ta. Ta đi cùng Nhị Cẩu và Lý Hổ." Giọng hắn to, rõ ràng, thể hiện sự đơn giản và trung thành.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, môi mím chặt. Hắn biết, trong tình thế hiện tại, mỗi bước đi đều phải tính toán cẩn trọng đến từng chi tiết nhỏ nhất. Trần Thị Gia Tộc đã không ngần ngại sử dụng cả quyền lực của quan lại, biến "luật pháp" thành gọng kìm siết chặt sinh kế của hắn. Đây là một cuộc chiến không cân sức, nhưng Lâm Dịch chưa bao giờ là kẻ dễ dàng bỏ cuộc. Hắn cảm thấy một sự căng thẳng tột độ đang lan tỏa trong lồng ngực, nhưng đồng thời, một ngọn lửa quyết tâm cũng bùng cháy mạnh mẽ. "Kế hoạch là thế này," hắn bắt đầu, giọng nói trầm thấp nhưng đầy kiên quyết, "Chúng ta sẽ không vận chuyển hàng hóa theo cách thông thường nữa. Sẽ không có đoàn xe lớn, không có cờ hiệu 'Thanh Phong Dược Phẩm' phô trương. Thay vào đó, chúng ta sẽ chia nhỏ hàng hóa thành từng chuyến nhỏ, ngụy trang chúng thành các loại hàng hóa khác nhau – củi đóm, rau củ, thậm chí là đồ gốm sứ cũ."
Trần Nhị Cẩu nhíu mày. "Nhưng như vậy... sẽ rất tốn công sức, và chi phí vận chuyển cũng sẽ tăng lên đáng kể, đại ca." Hắn nghĩ đến những ngày phải vật lộn với những kiện hàng lớn, giờ lại phải chia nhỏ ra, công việc sẽ tăng gấp bội, lợi nhuận có thể bị ảnh hưởng.
"Đúng vậy," Lâm Dịch thừa nhận, ánh mắt quét qua khuôn mặt từng người, nhìn thấu những nỗi lo lắng của họ. "Nhưng đó là cái giá phải trả cho sự an toàn và cho việc phá vỡ sự phong tỏa. Chúng ta không thể đối đầu trực diện với quan lại, ít nhất là lúc này. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và trong trường hợp này, tri thức về sự lỏng lẻo của hệ thống, về những kẽ hở trong luật pháp, sẽ là lợi thế của chúng ta." Hắn lại chỉ vào tấm bản đồ, ngón tay dừng lại ở những con đường mòn quanh co. "Các con đường mòn này, mặc dù hiểm trở, nhưng ít khi bị tuần tra gắt gao. Đặc biệt là trong thời điểm Loạn Tam Phiên đang âm ỉ bùng phát ở khắp nơi, các quan chức địa phương đang bận tâm đến việc giữ vững đ���a bàn và thu vét của cải hơn là quan tâm đến những chuyến hàng nhỏ lẻ. Sự suy yếu của quyền lực trung ương chính là cơ hội của chúng ta."
Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào Trần Nhị Cẩu. "Nhị Cẩu, ngươi sẽ là người phụ trách việc ngụy trang hàng hóa và tìm kiếm các tiểu thương nhỏ lẻ ở những khu chợ không chính thức. Những khu chợ như chợ Linh Dược ở rìa Thành Thiên Phong, nơi ít bị kiểm soát, nơi người ta chỉ quan tâm đến hàng hóa và giá cả, chứ không phải nguồn gốc."
Trần Nhị Cẩu gật đầu, sự lo lắng ban nãy dần biến mất, thay vào đó là sự quyết tâm. "Đại ca yên tâm, Nhị Cẩu sẽ làm tốt." Hắn cảm thấy một luồng năng lượng mới chảy trong mình, sẵn sàng cho thử thách.
Lâm Dịch quay sang Lý Hổ. "Lý Hổ, ngươi và Vương Đại Trụ sẽ phụ trách bảo vệ các chuyến hàng. Không cần phải gây sự, nhưng phải đảm bảo an toàn tuyệt đối. Hãy nhớ, chúng ta đang đi trên ranh giới, một sai lầm nhỏ cũng có thể khiến mọi thứ đổ vỡ. Hãy mang theo vũ khí, nhưng chỉ sử dụng khi thực sự cần thiết để bảo vệ hàng hóa v�� bản thân."
Lý Hổ gật đầu mạnh mẽ, vẻ mặt nghiêm nghị. "Tuân lệnh, đại ca." Vương Đại Trụ cũng gật đầu, nắm chặt nắm đấm, tỏ ý sẵn sàng hành động theo chỉ dẫn của Lâm Dịch.
"Mã Đại Ca cũng sẽ tham gia cùng chúng ta," Lâm Dịch nói thêm, giọng nói có chút nhẹ nhõm hơn. "Mặc dù chuyến hàng của ông ấy bị gây khó dễ, nhưng ông ấy vẫn là một người đáng tin cậy và có kinh nghiệm. Chúng ta sẽ tận dụng kinh nghiệm của ông ấy trong việc điều khiển xe ngựa trên những con đường khó khăn." Hắn quay lại với tấm bản đồ một lần nữa, ngón tay lướt qua một con đường mòn nhỏ xíu, gần như biến mất giữa những ngọn núi. "Con đường này, mặc dù dài hơn, nhưng sẽ tránh được hầu hết các trạm kiểm soát chính của nha môn. Chúng ta sẽ đi vào ban đêm hoặc rạng sáng, khi sự cảnh giác của chúng là thấp nhất."
Lâm Dịch nhắm mắt lại, một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí hắn là cảnh Trần Hùng đang hả hê trong dinh thự của lão. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, một chút châm biếm nội tâm. "Nếu chúng không cho ta đường lớn, ta sẽ tự mở đường nhỏ. Nếu chúng dùng luật pháp để bóp nghẹt, ta sẽ tìm kẽ hở trong chính luật pháp đó mà tồn tại." Hắn mở mắt, nhìn những gương mặt đầy tin tưởng trước mặt. Sự tự tin của hắn không phải là sự kiêu ngạo, mà là niềm tin vào khả năng của mình và sự đồng lòng của những người xung quanh. "Chúng ta sẽ làm được."
Ánh đèn dầu leo lét trong căn nhà nhỏ dần tắt, để lại căn phòng chìm vào bóng tối. Bên ngoài, màn đêm vẫn còn rất sâu, nhưng trong lòng những người đàn ông ấy, một ngọn lửa hy vọng và quyết tâm đã được nhóm lên, cháy âm ỉ nhưng bền bỉ, sẵn sàng thách thức màn đêm u tối của quyền lực và sự áp bức.
***
Bóng đêm vẫn còn dày đặc, phủ kín Thôn Làng Sơn Cước trong một tấm màn đen tuyền, chỉ lờ mờ được điểm xuyết bởi ánh trăng lưỡi liềm mỏng manh và những vì sao lấp lánh như bụi kim cương rắc trên nền nhung. Tiết trời về khuya càng trở nên se lạnh, những làn gió nhẹ lùa qua những tán lá cây cổ thụ, mang theo hơi sương muối đặc trưng của vùng núi non, khiến không khí trở nên ẩm ướt và giá buốt đến tận xương tủy. Mùi đất ẩm và lá mục từ những khu rừng xung quanh phảng phất, hòa lẫn với mùi khói bếp còn vương vấn từ những mái nhà tranh, tạo nên một không khí vừa quen thuộc vừa u ám. Cảm giác lạnh buốt của sương muối buổi rạng sáng thấm vào từng thớ thịt, từng nhịp thở.
Trước khi mặt trời kịp hé những tia sáng đầu tiên ở phía Đông, một đoàn xe ngựa nhỏ, gần như vô hình trong bóng tối, đã lặng lẽ rời khỏi làng. Không cờ hiệu, không tiếng kèn, chỉ có tiếng bánh xe gỗ lạo xạo trên nền đ���t đá và tiếng vó ngựa khẽ khàng, như những bóng ma lướt đi trong đêm. Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt nghiêm nghị, đi bộ dẫn đầu. Đôi mắt hắn không ngừng quét qua hai bên đường, cảnh giác cao độ, tựa như một con hổ săn mồi trong bóng đêm. Vết sẹo trên lông mày của hắn dường như càng đậm hơn dưới ánh sáng lờ mờ, tạo cho hắn một vẻ hung dữ, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ hiểm nguy nào. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi bước chân đều vững chãi, đầy sự quyết đoán và trách nhiệm. Hắn biết, trên vai mình là sự an toàn của cả chuyến hàng và những người đồng hành.
Phía sau Lý Hổ là ba chiếc xe ngựa nhỏ, chúng đã được ngụy trang một cách cẩn thận theo chỉ dẫn của Lâm Dịch. Thay vì những kiện dược liệu khô ráo, thơm nồng quen thuộc, giờ đây, các xe chất đầy những bó củi khô rơm rạ, những sọt rau củ còn dính bùn đất, và thậm chí là vài chiếc chum vại cũ kỹ, trông chẳng khác nào những chuyến hàng tạp hóa của bất kỳ nông dân nào từ vùng biên thùy hẻo lánh. Trần Nhị Cẩu, với gương mặt lấm lem nhưng đôi mắt v��n sáng quắc, đi theo sau chiếc xe đầu tiên. Hắn không ngừng kiểm tra lớp bạt phủ trên hàng hóa, đảm bảo rằng không có bất kỳ thứ gì lộ liễu có thể gây nghi ngờ. Hắn thỉnh thoảng lại đưa tay sờ vào những bó củi, hay nhấc thử một sọt rau, như để xác nhận lại sự ngụy trang hoàn hảo của mình. "Hàng hóa đã được phủ bạt kỹ, không ai biết là dược liệu của chúng ta đâu," hắn lẩm bẩm, một sự tự trấn an hơn là một lời khẳng định, bởi trong lòng hắn vẫn còn chút lo lắng về tính hiệu quả của kế hoạch này.
Mã Đại Ca, dù khuôn mặt rám nắng và nụ cười sảng khoái thường thấy đã bị thay thế bằng vẻ lo lắng và thận trọng, vẫn đích thân điều khiển chiếc xe ngựa chính. Bàn tay ông ta nắm chặt dây cương, đôi mắt không ngừng nhìn về phía trước và thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lý Hổ, như tìm kiếm sự đảm bảo. "Hi vọng là vậy," ông ta thở dài, tiếng thở của ông hòa vào hơi sương lạnh. "Mấy tên quan lại dạo này mắt cú vọ lắm. Chúng nó như chó đói, thấy xương là lao vào, bất kể là xương gì." Ông ta đã chứng kiến quá nhiều sự thối nát của quan trường, và nỗi lo sợ về việc bị vạ lây là có thật. Ông đã mạo hiểm danh tiếng và sinh kế của mình để tin tưởng Lâm Dịch, và giờ đây, mỗi bước đi đều nặng trĩu hy vọng và cả nỗi sợ hãi.
Con đường mòn mà họ đang đi là một con đường cũ kỹ, ít được sử dụng, chỉ đủ rộng cho một chiếc xe ngựa đơn độc. Hai bên đường là những vách đá dựng đứng và những bụi cây dại rậm rạp, thỉnh thoảng lại bắt gặp những cột mốc đá cổ, rêu phong phủ kín, như những chứng nhân im lặng của thời gian. Tiếng lá cây xào xạc theo gió, tiếng côn trùng kêu rả rích từ sâu trong rừng, và tiếng bước chân lạo xạo của họ trên đất đá, tất cả tạo nên một bản giao hưởng hoang dã của buổi rạng sáng. Bầu không khí yên tĩnh đến đáng sợ, đôi khi mang lại cảm giác phiêu lưu, nhưng cũng không kém phần rùng rợn, như thể họ đang dấn thân vào một vùng đất bị lãng quên, một nơi mà luật pháp và trật tự trở nên mờ nhạt.
Khi bình minh bắt đầu ló dạng, nhuộm hồng phía chân trời, đoàn xe đến gần một trạm gác nh���. Nó không phải là một trạm gác chính thức, chỉ là một căn chòi gỗ xiêu vẹo dựng tạm bên đường, với một hàng rào tre chắn ngang. Hai tên lính gác, với trang phục xộc xệch và vẻ mặt ngái ngủ, đang ngồi co ro bên đống lửa tàn, ánh lửa lập lòe chiếu lên khuôn mặt mệt mỏi của chúng. Loạn Tam Phiên đã khiến cho sự kiểm soát của triều đình trở nên lỏng lẻo ở những vùng xa xôi như thế này. Các quan lại cấp cao hơn thì bận lo giữ ghế và vơ vét của cải cho riêng mình, những tên lính quèn thì được dịp lười biếng, chỉ làm cho có lệ. Sự mục ruỗng của quan trường cấp cao hơn đã lan xuống tận những cấp thấp nhất.
Lý Hổ ra hiệu cho đoàn xe dừng lại. Hắn bước tới trước, vẻ mặt không biểu lộ cảm xúc, ánh mắt sắc như dao găm. Một tên lính gác ngẩng đầu lên, dụi mắt, nhìn Lý Hổ với ánh mắt ngờ vực và khó chịu vì bị quấy rầy giấc ngủ. "Này, đi đâu mà sớm vậy? Hàng hóa gì đây?" Giọng hắn khàn khàn vì lạnh và thiếu ngủ, pha chút cáu kỉnh.
Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn bước tới, trên tay là một túi vải nhỏ. Hắn nở một nụ cười xã giao, pha lẫn chút nịnh nọt và vẻ chất phác của người dân quê. "Bẩm quan gia, chúng tiểu nhân là dân làng Sơn Cước, mang chút củi đóm và rau củ xuống chợ bán thôi ạ. Vợ con ở nhà đói cả, không đi sớm thì không kịp phiên chợ." Hắn khẽ lách người, để lộ chiếc túi vải. Bên trong không phải bạc nén hay vàng thỏi, mà chỉ là vài đồng tiền lẻ và một ít bánh nướng khô, một món quà mọn nhưng đủ để làm dịu lòng kẻ gác cổng.
Tên lính gác nhìn vào chiếc túi, rồi nhìn sang đoàn xe ngụy trang đơn giản. Hàng hóa đúng là trông rất tầm thường, chẳng có gì đáng giá để mà "kiểm tra gắt gao" hay "thập phần thuế má". Trong tình hình loạn lạc này, ngay cả việc vơ vét cũng phải chọn đối tượng. Những chuyến hàng nhỏ lẻ thế này chỉ tổ mất công, và số tiền lẻ trong túi vải không đủ để hắn phải bận tâm. Hắn khịt mũi, đôi mắt lướt qua vẻ mặt chất phác của Mã Đại Ca và ánh mắt lạnh lùng của Lý Hổ. "Thôi được rồi, đi đi! Lần sau nhớ mang rượu ngon đến đây nhé, mấy cái bánh này chỉ tổ làm khô cổ họng." Hắn phất tay xua đuổi, không buồn kiểm tra kỹ lưỡng, quay lại co ro bên đống lửa tàn.
Trần Nhị Cẩu chắp tay cúi đầu lia lịa. "Dạ dạ, tiểu nhân xin ghi nhớ. Cảm ơn quan gia!" Hắn cảm thấy một sự nhẹ nhõm tràn ngập.
Đoàn xe tiếp tục lăn bánh, đi qua trạm gác một cách dễ dàng, như thể đó chỉ là một chướng ngại vật nhỏ không đáng kể. Mã Đại Ca khẽ thở phào nhẹ nhõm, bàn tay nắm chặt dây cương nới lỏng ra đôi chút. "May thật... đúng là cái thời loạn, chúng nó cũng lười biếng hơn." Giọng ông ta vẫn còn chút lo lắng, nhưng đã pha lẫn niềm vui nhỏ nhoi.
Lý Hổ vẫn không nói gì, nhưng khóe môi hắn khẽ nhếch lên một chút, một dấu hiệu hiếm hoi của sự hài lòng. Kế hoạch của đại ca đã thành công bước đầu. Sự lỏng lẻo của các trạm kiểm soát do Loạn Tam Phiên bùng nổ đã thực sự tạo ra một kẽ hở, một cơ hội để họ lách qua gọng kìm vô hình mà Trần Thị Gia Tộc đã giăng ra. Nhưng hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường còn dài và nguy hiểm, và những kẻ thù của Lâm Dịch sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Hắn cảm nhận được sự nguy hiểm đang rình rập, và điều đó càng khiến hắn phải cảnh giác hơn.
***
Khi mặt trời đã lên cao, tỏa nắng vàng nhạt khắp không gian, xua đi cái lạnh buốt của buổi sớm, đoàn xe ngựa nhỏ của Lý Hổ, Trần Nhị Cẩu và Mã Đại Ca đã đến được một khu chợ nhỏ nằm khuất sau những con phố chính sầm uất của Thành Thiên Phong. Đây là Chợ Linh Dược, một cái tên nghe có vẻ lớn lao nhưng thực chất lại là một khu chợ không chính thức, nơi tập trung những tiểu thương nhỏ lẻ, những người buôn bán tự do, và đôi khi cả những kẻ buôn lậu vật phẩm quý hiếm từ vùng núi sâu. Nó khác xa với sự nhộn nhịp, ồn ào và được kiểm soát chặt chẽ của những khu chợ lớn do quan phủ quản lý. Kiến trúc ở đây đơn giản, thậm chí có phần lụp xụp, với những gian hàng dựng tạm bợ bằng gỗ và vải bạt, chen chúc nhau trên một con hẻm đất đá lởm chởm, mùi đất và lá khô vẫn còn vương vấn trong không khí.
Mùi hương trong chợ là một bản hòa tấu phức tạp: mùi đất ẩm, mùi lá khô, mùi các loại thảo dược đa dạng, từ những loại quen thuộc như cam thảo, đương quy, đến những loài cây cỏ dại có mùi hăng nồng, lạ lẫm mà chỉ những người sành sỏi mới nhận ra. Xen lẫn trong đó là mùi gia vị cay nồng từ những hàng quán nhỏ, mùi vải vóc thô sơ và cả mùi mồ hôi của những người mua bán. Âm thanh thì yếu ớt hơn so với các chợ lớn; không có tiếng rao hàng ồn ã, mà chỉ có tiếng mặc cả rì rầm, tiếng bước chân lạo xạo trên nền đất, và thỉnh thoảng là tiếng cười nói trầm đục của những người đàn ông. Bầu không khí ở đây năng động nhưng không quá sầm uất, nó mang một vẻ gì đó lén lút, ngầm ngầm cạnh tranh.
Trần Nhị Cẩu, sau khi dỡ bỏ lớp ngụy trang củi đóm và rau củ, cẩn thận bày biện những bó thảo dược khô ráo, thơm ngát lên một tấm bạt cũ kỹ. Hắn không trưng bày quá phô trương, chỉ vừa đủ để người ta nhận ra đó là dược liệu chất lượng. Lý Hổ đứng ngay cạnh, thân hình vạm vỡ của hắn như một bức tường vững chắc, đôi mắt sắc lạnh không ngừng quét qua đám đông, đảm bảo không có kẻ lạ mặt nào tiếp cận quá gần hoặc có ý đồ xấu. Mặc dù không nói gì, sự hiện diện của hắn đã đủ để tạo ra một áp lực vô hình, khiến những kẻ có ý định gây rối phải chùn bước.
Một tiểu thương lớn tuổi, với chòm râu bạc phơ và đôi mắt tinh ranh, tiến lại gần. Hắn nhìn chằm chằm vào những bó thảo dược, rồi quay sang nhìn Trần Nhị Cẩu với ánh mắt đầy nghi ngờ. "Hàng này... có vẻ tốt đấy, nhưng nguồn gốc thế nào? Mấy hôm nay quan lại kiểm tra gắt gao lắm, đặc biệt là dược liệu. Ta nghe nói có kẻ dám buôn lậu hàng cấm, bị bắt là chém đầu không tha." Giọng hắn khàn khàn, cố ý nhấn mạnh vào chữ "hàng cấm" và "chém đầu", như một lời cảnh báo, đồng thời thăm dò phản ứng của Trần Nhị Cẩu.
Trần Nhị Cẩu nở một nụ cười xã giao, nhưng trong ánh mắt lại ánh lên sự tự tin đã được Lâm Dịch rèn luyện. "Bẩm lão bản, hàng của chúng tiểu nhân đều là từ vùng núi sâu, vừa mới được hái về. Là dược liệu tự nhiên, không phải hàng cấm gì cả. Còn về nguồn gốc... lão bản cũng biết đấy, thời buổi loạn lạc, buôn bán nhỏ lẻ kiếm sống đ�� khó, đâu dám phô trương?" Hắn khéo léo chào hàng, đồng thời ám chỉ rằng đây là hàng "sạch" nhưng không tiện công khai danh tính. "Lão bản cứ dùng thử sẽ biết chất lượng. Giá cả thì hữu nghị thôi, cốt là làm quen, gây dựng mối làm ăn lâu dài." Hắn đưa một nhúm thảo dược khô cho vị tiểu thương ngửi thử. Mùi thơm thanh mát, dễ chịu, không hề có mùi ẩm mốc hay tạp chất, chứng tỏ đây là dược liệu chất lượng cao.
Vị tiểu thương hít hà, đôi mắt tinh ranh nheo lại. Hắn đã buôn bán cả đời, phân biệt hàng thật hàng giả chỉ bằng một cái liếc mắt và một cái ngửi. Quả thực, dược liệu này có chất lượng tốt, thậm chí còn hơn hẳn những loại hàng hắn thường nhập từ các thương hội lớn. Vấn đề chỉ là nguồn gốc. Nhưng rồi hắn liếc nhìn Lý Hổ, ánh mắt sắc lạnh và vẻ mặt hung dữ của gã hộ vệ khiến hắn chùn bước. Hắn biết, trong chợ này, không phải lúc nào cũng nên hỏi quá nhiều, và đôi khi sự im lặng của một người đàn ông đáng sợ hơn vạn lời nói.
Lý Hổ, thấy đối phương do dự, khẽ lên tiếng, giọng tr���m đục, vang vọng giữa không khí ồn ào của chợ. "Chỉ cần biết hàng tốt, giá hợp lý là được. Không cần hỏi nhiều." Câu nói ngắn gọn, trực tiếp, mang theo một chút uy hiếp ngầm, đủ để khiến vị tiểu thương hiểu rằng việc truy hỏi thêm là không cần thiết và có thể gây rắc rối cho chính hắn.
Vị tiểu thương cân nhắc. Hàng chất lượng tốt, giá cả lại phải chăng hơn so với giá thị trường hiện tại – đó là một món hời lớn. Trong khi các thương hội lớn đang gặp khó khăn do sự kiểm soát gắt gao của quan lại và áp lực từ Trần Thị, thì việc có được nguồn hàng ổn định, giá tốt là điều cực kỳ quan trọng. Dù có chút mạo hiểm, nhưng lợi nhuận trước mắt quá hấp dẫn để bỏ qua. Hắn gật đầu. "Được, vậy ta sẽ lấy một nửa số này. Nếu tốt, ta sẽ quay lại." Hắn nói, giọng đã bớt nghi ngờ hơn, thay vào đó là sự hứng thú.
Trần Nhị Cẩu vui vẻ ra mặt. "Lão bản sáng suốt! Chắc chắn lão bản sẽ không thất vọng." Hắn nhanh nhẹn cân đo đong đếm, gói ghém hàng hóa một cách cẩn thận.
Trong suốt buổi trưa, nhiều tiểu thương khác cũng lần lượt đến xem và mua hàng. Họ đều thận trọng, nhưng cũng không thể cưỡng lại sức hấp dẫn của dược liệu chất lượng cao với giá cả hợp lý. Trần Nhị Cẩu khéo léo giải thích về "nguồn hàng đặc biệt từ vùng núi sâu" và "giá ưu đãi cho khách quen", trong khi Lý Hổ vẫn đứng đó như một vị thần hộ mệnh, đảm bảo mọi giao dịch diễn ra suôn sẻ, không một ai dám gây rối. Mã Đại Ca, sau khi đưa hàng đến nơi, đã rút về một góc, ánh mắt vẫn đầy lo lắng nhưng cũng không khỏi vui mừng khi thấy những bó dược liệu dần được bán hết.
Thành công ban đầu của chiến lược "lách luật" này, dù nhỏ, đã mang lại một tia hy vọng le lói. Lâm Dịch đã không trực tiếp có mặt tại Chợ Linh Dược, nhưng mỗi hành động của Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ đều thấm nhuần tinh thần và kế hoạch của hắn. Hắn biết rằng đây chỉ là một sự khởi đầu. Chiến lược này, tuy hiệu quả trong ngắn hạn, sẽ không thể thay thế hoàn toàn các kênh phân phối chính thống. Nó đòi hỏi sự cẩn trọng, tinh tế và không ngừng thích nghi.
Trong căn nhà nhỏ của mình, Lâm Dịch đang miệt mài với cuốn "Cẩm Nang Kế Sách" cũ kỹ. Âm thanh tiếng bút lông sột soạt trên giấy vang lên đều đặn. Hắn đang ghi chép lại những gì đã học được từ cuộc đối đầu này, phân tích những điểm mạnh, điểm yếu của chiến lược vừa triển khai. Mùi mực tàu mới và mùi giấy cũ hòa quyện vào nhau, gợi lên sự tĩnh lặng của tri thức. Hắn biết, việc sử dụng các tuyến đường phụ và thay đổi bao bì có thể thu hút sự chú ý của các thế lực giang hồ nhỏ hơn hoặc các phe phái khác, không liên quan đến Trần Thị. Đó là một rủi ro mới, nhưng là một rủi ro có thể kiểm soát được. Thành công ban đầu này chắc chắn sẽ khiến Trần Thị Gia Tộc càng thêm tức giận và tìm cách đáp trả mạnh mẽ hơn, tinh vi hơn. Cuộc chiến chưa kết thúc, thậm chí nó còn mới chỉ bắt đầu sang một giai đoạn phức tạp hơn.
Hắn cũng nghĩ đến Bạch Vân Nhi. Tiệm buôn của nàng đã phải tạm đóng cửa, nhưng với sự nhạy bén trong kinh doanh và mối quan hệ của nàng, nàng có thể sẽ đóng vai trò quan trọng hơn trong việc giúp L��m Dịch mở rộng mạng lưới phân phối "bí mật" hoặc "lách luật" này, có lẽ là thông qua các kênh riêng của Bạch gia. Đó là một khả năng đáng để cân nhắc, một mũi tên nữa trong kho vũ khí của hắn.
Lâm Dịch thở dài, dựa lưng vào ghế gỗ thô sơ. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sự mệt mỏi nhưng cũng là sự thỏa mãn nhẹ nhõm. Cuộc chiến sinh tồn này không chỉ là cuộc chiến với Trần Gia, mà còn là cuộc chiến với cả một hệ thống quan lại tham nhũng, một xã hội vận hành bởi quyền lực và thân phận. Hắn đã buộc phải sử dụng những phương thức "lách luật", đôi khi không hoàn toàn minh bạch, để bảo vệ sinh kế của mình và những người dân làng. Đạo đức hiện đại trong hắn đôi khi vẫn còn giằng xé, nhưng sự cần thiết phải thích nghi với thế giới cổ đại tàn khốc này đã trở thành bản năng thứ hai. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn lẩm bẩm lần nữa, "nhưng sự thích nghi mới là chìa khóa để sinh tồn."
Dù vậy, khi nhìn ra màn đêm đen đặc bao phủ làng, Lâm Dịch không còn thấy sự bất lực hay tuyệt vọng như Trần Hùng đã mong đợi. Thay vào đó, trong đôi mắt sâu thẳm của hắn, ánh lên một tia sáng kiên cường. Hắn đã tìm thấy một con đường, dù nhỏ, dù chông gai, nhưng đó là một con đường. Và hắn sẽ tiếp tục bước đi, không ngừng tìm kiếm kẽ hở, không ngừng thích nghi, cho đến khi hắn có thể bảo vệ được những gì mình trân trọng. Cuộc phản công của Lâm Dịch, dù thầm lặng, nhưng đã chính thức bắt đầu, hứa hẹn một trận chiến cam go và đầy kịch tính ở phía trước.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.