Lạc thế chi nhân - Chương 253: Áp Lực Từ Quan Trường: Gọng Kìm Vô Hình
Ánh trăng non vắt vẻo trên ngọn tre, soi rọi con đường đất mờ ảo dẫn vào Thôn Làng Sơn Cước. Lâm Dịch đứng bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch, nhưng trong tâm trí anh, những con đường vận chuyển, những thị trường mới và những đối sách táo bạo đang dần hình thành. Cuộc nói chuyện với Bạch Vân Nhi đã khơi gợi trong anh một luồng suy nghĩ mới, một lối đi khác biệt để phá vỡ gọng kìm Trần Gia đang siết chặt. Anh biết, thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và nếu muốn sinh tồn, muốn bảo vệ những người anh trân trọng, anh phải tự tạo ra con đường của mình, cho dù nó có gập ghềnh, hiểm nguy đến đâu. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và giờ là lúc anh phải dùng nó một cách linh hoạt, không bị bó buộc bởi những quy tắc cũ kỹ.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa len lỏi qua kẽ lá, nhuộm vàng ngọn núi phía Đông, không khí bình yên thường ngày của Thôn Làng Sơn Cước đã bị phá vỡ bởi tiếng bước chân dồn dập và hơi thở hổn hển. Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, hai cánh tay đắc lực của Lâm Dịch, hớt hải trở về từ thị trấn, vẻ mặt phờ phạc, mồ hôi nhễ nhại. Bụi đường bám đầy trên quần áo thô sơ của họ, đôi mắt hằn lên sự mệt mỏi và phẫn nộ. Nhị Cẩu vốn dĩ là một chàng trai nhanh nhẹn, đôi mắt sáng và luôn nở nụ cười ngây ngô, nhưng giờ đây chỉ còn là vẻ lo lắng tột độ. Còn Lý Hổ, vóc dáng vạm vỡ, vẻ mặt hung dữ thường ngày vẫn không thể che giấu sự bức xúc đang sôi sục trong lồng ngực.
"Đại ca!" Trần Nhị Cẩu vừa thấy bóng Lâm Dịch đang đứng ở sân, liền vội vã chạy tới, giọng nói gấp gáp, đứt quãng vì thiếu hơi. "Tình hình… tình hình ở thị trấn không ổn chút nào!"
Lý Hổ theo sau, nắm chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên trên cánh tay. "Đám khốn kiếp đó! Chúng nó quá đáng lắm rồi, Đại ca!"
Lâm Dịch vẫn giữ vẻ bình tĩnh thường thấy, nhưng ánh mắt s��u thẳm của anh đã thu lại một tia sắc lạnh. Anh gật đầu ra hiệu cho cả hai vào nhà, rót cho họ bát nước lã mát lạnh. Mùi khói gỗ từ bếp vừa nhóm, mùi đất ẩm sau sương đêm và tiếng gà gáy xa xăm vẫn vương vấn trong không khí, nhưng chẳng thể xoa dịu được sự căng thẳng đang bao trùm.
"Từ từ nói, có chuyện gì đã xảy ra?" Lâm Dịch hỏi, giọng trầm ổn, giúp cả hai bình tĩnh lại phần nào.
Trần Nhị Cẩu hớp một ngụm nước lớn, lau vội khóe miệng. "Đại ca, đám quan lại ở cổng trấn… chúng như thể đã nhận lệnh từ Trần Thị vậy! Từ sáng sớm, khi đoàn xe hàng của Mã Đại Ca chuẩn bị qua cửa, chúng đã chặn lại. Không phải chỉ một vài người lính tuần tra như mọi khi, mà là cả một đội, có cả Đội trưởng tuần tra mặt sẹo đứng đó chỉ đạo."
Lý Hổ tiếp lời, giọng đầy căm phẫn: "Chúng viện đủ lý do trời ơi đất hỡi! Nào là 'kiểm tra vệ sinh', nào là 'xem xét nguồn gốc xuất xứ', 'đảm bảo an toàn cho dân chúng trong trấn'. Nhưng rõ ràng là chúng chỉ nhắm vào hàng thảo dược của chúng ta! Chúng bắt lật tung từng kiện hàng, đổ cả đống thảo dược ra đất, còn cố ý dẫm đạp lên một ít nữa chứ!"
Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy tủi hờn. "Mã Đại Ca cố gắng giải thích, nói rằng hàng hóa đã được kiểm tra cẩn thận, có giấy tờ đầy đủ. Nhưng bọn chúng không nghe, còn buông lời đe dọa, nói nếu Mã Đại Ca phản kháng sẽ bị vu tội 'chống đối quan binh', sẽ bị tịch thu toàn bộ hàng hóa, thậm chí là bắt giam!"
"Chúng còn đòi tịch thu hàng hóa của chúng ta nữa sao?" Lâm Dịch khẽ nhíu mày, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên mép bàn. Đây không còn là những tiểu xảo mua chuộc thương nhân, hay gây khó dễ đơn thuần nữa. Đây là một bước đi mới, hiểm độc hơn, và nguy hiểm hơn rất nhiều.
"Chính xác là như vậy, Đại ca!" Lý Hổ gằn giọng. "Chúng nói là 'kiểm tra chất lượng', nhưng lại cố tình làm hư hỏng một số kiện hàng, rồi bảo là hàng kém chất lượng, không đủ tiêu chuẩn, cần phải 'tịch thu để tiêu hủy'. Rõ ràng là muốn ép chúng ta phải nhả ra một khoản tiền lớn để được yên thân, hoặc là phải chấp nhận thiệt hại!"
Lâm Dịch im lặng lắng nghe, đôi mắt anh nhìn xa xăm ra khoảng sân. Anh hình dung ra cảnh tượng hỗn loạn ở cổng trấn, Mã Đại Ca vạm vỡ nhưng bất lực trước quyền lực trắng trợn của quan lại. Anh ngửi thấy mùi thảo dược bị làm hư hỏng, mùi ẩm mốc có thể đã bám vào những kiện hàng bị lật tung, dẫm đạp. Bầu không khí trong căn nhà nhỏ trở nên nặng nề hơn bao giờ hết, không phải vì cái nắng buổi sáng đang lên cao, mà vì áp lực vô hình từ quyền lực đang đè nặng lên mọi nẻo đường sinh kế.
"Vậy cuối cùng thì sao?" Lâm Dịch hỏi, giọng anh trầm xuống.
"Cuối cùng Mã Đại Ca phải chịu nhượng bộ, chấp nhận bị tịch thu một phần nhỏ hàng hóa, coi như 'phí kiểm tra' vô lý đó để bọn chúng cho qua cửa. Nhưng đoàn xe bị giữ lại gần nửa ngày, chậm trễ hết chuyến hàng. Các tiểu thương trong trấn đang chờ cũng sốt ruột. Mấy kiện hàng bị làm hư hỏng cũng không thể bán được nữa." Nhị Cẩu thở dài, cúi gằm mặt. "Chắc chắn là Trần Thị Gia Chủ đã ra lệnh, Đại ca. Chúng đang dùng chính quyền để làm khó chúng ta."
Lý Hổ vẫn còn bực tức, không thể kìm nén. "Chúng ta không thể cứ để chúng làm càn như vậy, Đại ca! Hay là cứ xông thẳng vào, cho chúng một bài học! Đánh cho chúng một trận nhớ đời, xem ai dám gây khó dễ nữa!"
Lâm Dịch khẽ lắc đầu, ánh mắt sắc bén lướt qua vẻ mặt nóng nảy của Lý Hổ. "Không được. Đây là đòn hiểm. Chúng đang dùng chính quyền để hợp pháp hóa việc chèn ép. Nếu chúng ta dùng vũ lực, chẳng khác nào tự chui đầu vào rọ. Chúng sẽ có cớ để vu khống chúng ta 'phản kháng quan binh', 'hành hung quan lại', rồi có thể bắt giữ toàn bộ người của chúng ta, tịch thu tất cả tài sản. Đến lúc đó, chúng ta sẽ mất tất cả, và không ai có thể giúp đỡ."
Anh đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn về phía chân trời. "Trần Gia đã tính toán rất kỹ. Chúng biết chúng ta không có thế lực trong quan trường, và chúng đang lợi dụng điều đó. Đây là một cuộc chiến khác, không thể giải quyết bằng nắm đấm hay mưu mẹo kinh doanh đơn thuần."
Trong đầu Lâm Dịch, một loạt suy nghĩ nhanh chóng hiện lên. Từ những ngày đầu tiên xuyên không, anh đã nhận ra sự khác biệt giữa một xã hội hiện đại có luật pháp rõ ràng và một thế giới cổ đại nơi quyền lực và thân phận quyết định mọi thứ. Ở thế giới này, quan lại có thể làm bất cứ điều gì dưới danh nghĩa 'pháp luật', miễn là có kẻ chống lưng. Trần Gia, với quyền lực và tiền bạc của mình, đã dễ dàng mua chuộc những kẻ có quyền hành. Đây không chỉ là một vấn đề kinh tế, mà đã leo thang thành một vấn đề chính trị. Anh cần phải thay đổi chiến lược, nhanh chóng thích nghi với tình hình mới.
"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh thầm nhủ, "nhưng ta sẽ không để họ chà đạp lên công sức của mình và những người tin tưởng ta." Anh quay lại nhìn Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, ánh mắt đầy kiên định. "Đi, chúng ta cần triệu tập mọi người. Ta cần biết chi tiết tất cả những gì đã xảy ra, từng lời nói, từng hành động của bọn chúng."
***
Buổi trưa, cái nắng tháng sáu rát bỏng hắt thẳng xuống Thôn Làng Sơn Cước, khiến không khí trở nên oi ả và ngột ngạt. Trong căn nhà gỗ nhỏ của Lâm Dịch, nơi thường ngày là chốn bình yên cho những bữa cơm đạm bạc, giờ đây lại trở thành nơi tụ họp căng thẳng. Mã Đại Ca, với thân hình vạm vỡ và làn da ngăm đen vì nắng gió, đang ngồi đối diện với Lâm Dịch, vẻ mặt mệt mỏi và phẫn nộ rõ rệt. Đôi mắt anh ta trũng sâu, có lẽ vì những đêm không ngủ khi đoàn xe bị giữ lại ở cổng trấn. Cạnh đó là Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ và Vương Đại Trụ, mỗi người một vẻ lo lắng, bực tức. Mùi mồ hôi và bụi đường vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi ẩm mốc thoang thoảng từ những kiện hàng thảo dược bị hỏng mà Mã Đại Ca đã mang về làm bằng chứng.
"Lâm huynh," Mã Đại Ca cất tiếng, giọng khàn đặc, đầy vẻ bất lực. "Tôi đã làm ăn buôn bán bao nhiêu năm nay, đi khắp các trấn nhỏ, chưa từng thấy kiểu làm việc ngang ngược như vậy! Bọn quan lại ở cổng trấn, chúng rõ ràng nhắm vào hàng của huynh! Nói là 'kiểm tra vệ sinh', 'kiểm tra nguồn gốc', nhưng lại toàn nhằm vào thảo dược của chúng ta! Hàng hóa bị giữ ba ngày ròng, phơi nắng phơi mưa, sắp hư hỏng hết rồi!" Anh ta đưa tay day day thái dương, vẻ mặt lộ rõ sự bất mãn và uất ức. "Mấy kiện Liên Tâm Thảo, Huyết Thảo mà huynh kỳ công chế biến, giờ đã úa vàng, ẩm mốc cả rồi. Tổn thất không hề nhỏ!"
Lý Hổ nghe vậy, không kìm được sự nóng nảy, đấm mạnh xuống bàn gỗ một tiếng "rầm!". "Chẳng lẽ chúng ta cứ chịu trận sao, Đại ca? Dân làng làm ăn vất vả, Lâm huynh đổ bao công sức để có được những loại thảo dược quý hiếm, giờ lại bị bọn chúng chèn ép thế này! Chúng ta phải làm gì đó chứ!" Ánh mắt Lý Hổ bùng lên ngọn lửa giận dữ, anh ta chỉ muốn xông ra thị trấn, dùng vũ lực để giải quyết mọi chuyện.
Vương Đại Trụ, người đàn ông trầm tính và hiền lành nhất trong nhóm, cũng không giữ được bình tĩnh. "Đúng vậy, Lâm Dịch. Nếu cứ tiếp tục thế này, chúng ta sẽ không thể vận chuyển hàng hóa ra thị trấn được nữa. Các tiểu thương trong trấn đã bắt đầu rụt rè, họ sợ bị liên lụy. Mấy ngày nay, họ không dám nhận hàng của chúng ta nữa, hoặc chỉ nhận với số lượng ít ỏi, giá cả thì bị ép xuống tận đáy."
Lâm Dịch đặt tay lên tấm bản đồ trải trên mặt bàn gỗ xù xì, chỉ vào các tuyến đường vận chuyển và cổng trấn. Anh lắng nghe một cách chăm chú, từng lời nói của Mã Đại Ca, Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ và Vương Đại Trụ đều được anh phân tích kỹ lưỡng. Anh nhìn vào vẻ mặt mệt mỏi của Mã Đại Ca, ánh mắt tuyệt vọng của Vương Đại Trụ, sự căm phẫn của Lý Hổ và sự lo lắng của Trần Nhị Cẩu. Anh biết, họ đang trông chờ vào anh.
"Đừng nóng vội." Lâm Dịch nói, giọng anh vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc trong tình thế này. "Đây là một chiêu mới của Trần Thị. Chúng đang lợi dụng quan lại để tạo ra 'lý do chính đáng' gây khó dễ. Việc này không thể giải quyết bằng vũ lực được. Nếu chúng ta dùng vũ lực, đó chính là điều chúng muốn. Chúng sẽ có cớ để đàn áp chúng ta một cách công khai, hợp pháp."
Anh đưa ngón tay lướt trên tấm bản đồ, dừng lại ở vị trí cổng trấn. "Trước đây, Trần Thị chèn ép chúng ta bằng cách mua chuộc thương nhân, chặn đường buôn bán. Đó là một cuộc chi��n kinh tế. Chúng ta có thể tìm đường khác, tìm đối tác khác, tìm thị trường mới. Nhưng bây giờ, chúng đã nâng mức độ lên. Chúng đang dùng chính quyền, dùng 'pháp luật' để tạo ra rào cản. Bất cứ hoạt động vận chuyển nào của chúng ta qua cổng trấn đều sẽ bị kiểm tra, bị trì hoãn, bị tịch thu một phần, thậm chí là bị làm hư hỏng. Đây là một gọng kìm vô hình, siết chặt vào cổ họng chúng ta."
Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, cố gắng hình dung toàn bộ mạng lưới vận hành của Trần Gia và những quan lại bị mua chuộc. Anh nhận ra sự khác biệt cơ bản giữa việc đối phó với một bang phái giang hồ hay một nhóm cường hào địa phương, và đối phó với bộ máy hành chính, dù có mục ruỗng đến đâu. Với giang hồ, còn có thể dùng mưu kế, dùng vũ lực cân sức, hoặc tìm đến luật rừng. Nhưng với quan lại, họ có 'danh chính ngôn thuận', có 'luật pháp' làm vỏ bọc.
"Mã Đại Ca, huynh kể lại chi tiết hơn về cách bọn chúng kiểm tra được không? Chúng có căn cứ vào điều luật nào không? Chúng có đưa ra văn bản hay lệnh bài gì không?" Lâm Dịch hỏi, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao.
Mã Đại Ca gãi đầu, cố gắng nhớ lại. "Chúng nó... chúng nó chỉ nói là 'lệnh trên', 'quy định mới của nha môn', nhưng không đưa ra văn bản cụ thể nào. Chỉ có Đội trưởng tuần tra, cái lão mặt sẹo đó, y có một cái lệnh bài nhỏ, nhưng tôi cũng không đọc rõ được là lệnh của ai. Y cứ mồm loa mép giải, nói rằng 'an nguy của dân trấn là trên hết', 'không thể để hàng hóa kém chất lượng vào trấn', vân vân và mây mây. Thực chất là muốn kiếm chác thôi."
Lâm Dịch gật đầu. "Kiếm chác là một phần, nhưng mục đích chính vẫn là gây khó dễ cho chúng ta. Chúng không cần phải đưa ra một điều luật cụ thể. Chỉ cần kéo dài thời gian, làm hư hỏng hàng hóa, gây tổn thất cho chúng ta là đủ. Và quan trọng nhất, chúng đang cố gắng cắt đứt hoàn toàn kênh phân phối của chúng ta vào thị trấn."
Anh nhìn vào những gương mặt lo lắng, bất lực của mọi người. "Chúng ta không thể đối đầu trực diện với quan lại. Đó là tự sát. Nhưng chúng ta cũng không thể ngồi yên chịu trận. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và ta sẽ không để Trần Gia tiếp tục chèn ép chúng ta như thế này."
Lâm Dịch thầm nhủ. Đây là lúc anh phải dùng đến những 'phương án táo bạo hơn' mà anh đã nói với Bạch Vân Nhi. Đây là lúc anh phải tìm cách 'đi đường tắt' không chỉ trong kinh doanh, mà cả trong việc đối phó với quyền lực. Anh cần phải hiểu rõ hơn về mạng lưới quan lại, về những kẻ đang chống lưng cho Trần Gia, và về những lỗ hổng trong hệ thống này. Cuộc chiến này không chỉ còn là với Trần Gia, mà đã mở rộng ra thành cuộc đối đầu với cả một hệ thống mục ruỗng.
"Vậy, Lâm huynh có kế sách gì không?" Vương Đại Trụ hỏi, giọng đầy hy vọng.
Lâm Dịch nhìn mọi người, ánh mắt kiên định. "Có. Nhưng trước hết, chúng ta phải chấp nhận một điều: con đường vận chuyển thảo dược truyền thống vào thị trấn đã bị chặn. Chúng ta cần tìm những con đường khác, những thị trường khác, và những cách thức khác để phá vỡ gọng kìm này. Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ, hai người sẽ tiếp tục theo dõi động thái của bọn quan lại ở cổng trấn, nhưng không được đối đầu trực diện. Chỉ cần thu thập thông tin, tìm hiểu xem ai là kẻ đứng sau những lệnh bài đó, ai là người thật sự ra lệnh cho Đội trưởng tuần tra kia."
Anh dừng lại, suy nghĩ thêm. "Mã Đại Ca, huynh có quen biết những người vận chuyển đường xa không? Những người không chỉ đi đến thị trấn này, mà còn đến các trấn lân cận, hoặc thậm chí là Thành Thiên Phong?"
Mã Đại Ca gật đầu. "Có, tôi có quen một vài người bạn làm nghề vận tải đường dài. Nhưng những tuyến đường đó thường nguy hiểm hơn, và chi phí cũng cao hơn nhiều."
"Chi phí không phải là vấn đề lúc này. Vấn đề là có thể vận chuyển được hàng hóa một cách an toàn hay không." Lâm Dịch nói, ánh mắt xa xăm. "Và quan trọng hơn, chúng ta cần tìm hiểu xem liệu ở những nơi khác, liệu quyền lực của Trần Gia và những quan lại này có thể vươn tới được không."
Anh biết, đây sẽ là một cuộc chiến dài hơi và phức tạp. Nhưng Lâm Dịch đã sẵn sàng. Anh sẽ không để những kẻ như Trần Thị Gia Chủ và những quan lại tham nhũng này cản bước anh.
***
Cùng lúc đó, vào buổi chiều tà, khi những tia nắng cuối cùng đang nhạt dần trên những mái ngói xanh lục của dinh thự Trần Thị Gia Tộc, không khí bên trong thư phòng xa hoa lại tràn ngập sự mãn nguyện và hả hê. Trần Thị Gia Chủ, Trần Hùng, thân hình béo tốt, ăn mặc sang trọng với áo gấm lụa, đang ngả người trên chiếc ghế bành chạm khắc tinh xảo, nhấp một ngụm trà Thiết Quan Âm thượng hạng. Khuôn mặt tròn trịa của ông ta hơi híp lại, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy tự mãn. Mùi trà thơm ngát hòa lẫn với hương trầm dịu nhẹ, tạo nên một bầu không khí thư thái, trái ngược hoàn toàn với sự căng thẳng ở Thôn Làng Sơn Cước.
Lý Quản Sự, dáng người gầy gò, lưng hơi khom, với khuôn mặt đầy nếp nhăn và vẻ nịnh hót đặc trưng, đang đứng bên cạnh, cúi đầu báo cáo tình hình. Giọng nói của y nhỏ nhẹ, lươn lẹo, nhưng lại ẩn chứa sự hả hê không kém gì chủ nhân của mình.
"Bẩm Gia Chủ, mọi việc đều diễn ra theo đúng kế hoạch của ngài." Lý Quản Sự nói, đôi mắt ti hí lấp lánh sự xảo quyệt. "Các quan lại ở cổng trấn đã ra tay. Đoàn xe của tên Lâm Dịch bị giữ lại, lý do 'kiểm tra vệ sinh' và 'nguồn gốc xuất xứ'. Hàng hóa đã bị đình trệ ba ngày, phơi nắng phơi mưa, chắc chắn sẽ tổn thất không nhỏ. Theo lời báo cáo của Đội trưởng tuần tra, tên Lâm Dịch kia đã phải chấp nhận bị tịch thu một phần hàng hóa để được cho qua cửa."
Trần Hùng nghe vậy, khẽ 'à' một tiếng đầy thỏa mãn, đặt chén trà xuống bàn đá cẩm thạch. Tiếng chén chạm bàn nghe thật thanh thoát, như một bản nhạc chiến thắng. "Ha ha, tốt lắm! Dùng chính quyền để đánh, vừa không bẩn tay, lại danh chính ngôn thuận. Ta muốn xem, cái tên Lâm Dịch kia còn có thể làm gì khi bị 'luật pháp' trói buộc?" Ông ta cười lớn, tiếng cười the thé vang vọng khắp căn phòng, đầy vẻ kiêu ngạo và khinh thường.
Lý Quản Sự cúi đầu sâu hơn, tiếp tục bồi thêm: "Không chỉ vậy, Gia Chủ. Các tiệm buôn lớn trong thị trấn, vốn là nơi tiêu thụ chính của hắn, cũng đã nhận được 'lời nhắc nhở' từ phía nha môn. Chúng tôi đã phái người đến nói rõ rằng bất kỳ ai dám tiếp tục buôn bán với Lâm Dịch sẽ bị 'kiểm tra gắt gao' tương tự, hoặc sẽ bị 'vu cáo' về việc kinh doanh hàng cấm. Hiện tại, chúng đã đồng loạt từ chối nhận hàng của hắn ta. Ngay cả Bạch Vân Nhi, con nha đầu của Bạch Lão Bản, cũng đã phải đóng cửa tạm thời mấy ngày nay, không dám giao dịch gì cả."
Trần Hùng nghe đến đây, nụ cười trên môi càng thêm rộng. Ông ta ngả người ra sau, nhắm mắt lại, tận hưởng cảm giác chiến thắng. "Đúng vậy. Cắt đứt nguồn cung, chặn đứng đường tiêu thụ. Hắn sẽ như con cá mắc cạn, không sớm thì muộn cũng sẽ phải quỳ gối cầu xin ta. Ta muốn hắn phải biết, ở trấn này, ai mới là kẻ có quyền sinh sát!"
Mùi mực và giấy cũ từ những chồng sổ sách chất trên bàn, cùng với hương trầm dịu nhẹ, tạo nên một không gian tĩnh lặng, nơi những âm mưu thâm độc đang được vun đắp. Trần Hùng luôn tin rằng tiền bạc và quyền lực là hai thứ vũ khí mạnh nhất trên đời. Ông ta đã dùng tiền để mua chuộc quan lại, biến họ thành công cụ của mình. Và giờ đây, ông ta đang dùng quyền lực của chính quyền để bóp nghẹt Lâm Dịch.
"Vậy còn cái bang Hắc Sa thì sao?" Trần Hùng đột nhiên mở mắt, ánh mắt sắc như dao nhìn Lý Quản Sự. "Chúng đã nhận tiền của ta, không thể để chúng ngồi không. Mặc dù đòn này hiệu quả, nhưng ta muốn đảm bảo không có bất kỳ sơ hở nào. Kế hoạch ban đầu của chúng ta là gì?"
Lý Quản Sự giật mình, vội vàng đáp: "Bẩm Gia Chủ, chúng đã nhận lệnh. Chúng đang theo dõi chặt chẽ mọi động thái của Lâm Dịch và những kẻ đi theo hắn. Chỉ cần Lâm Dịch tìm cách 'đi đường tắt' như hắn đã nói, hoặc tìm cách vận chuyển hàng hóa ra khỏi thị trấn bằng những con đường khác, Hắc Sa Bang sẽ ra tay. Chúng sẽ đảm bảo rằng không một kiện hàng nào của Lâm Dịch có thể đến được nơi mà hắn muốn, hoặc sẽ biến hắn thành một 'tai nạn' không thể cứu vãn."
Trần Hùng gật gù, vẻ mặt mãn nguyện. "Tốt. Ta đã nói rồi, ta muốn hắn phải hối hận vì đã dám đối đầu với Trần Gia. Hãy để hắn nếm trải mùi vị của sự bất lực, sự tuyệt vọng. Hắn nghĩ hắn có thể dựa vào mấy món thảo dược cỏn con mà làm giàu sao? Nực cười!"
Ông ta nhấp thêm một ngụm trà, cảm thấy toàn thân thư thái. Dưới ánh chiều tà, bóng của Trần Hùng đổ dài trên nền nhà, trông như một con quái vật tham lam đang nuốt chửng mọi thứ xung quanh. Ông ta tin rằng mình đã hoàn toàn kiểm soát được tình hình, rằng Lâm Dịch đã không còn đường thoát. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và ông ta là kẻ sẽ định đoạt sự công bằng đó, theo cách riêng của mình.
Nhưng Trần Hùng không hề hay biết rằng, ở một nơi cách đó không xa, trong căn nhà gỗ nhỏ với mùi khói bếp và đất ẩm, Lâm Dịch đang nhìn ra màn đêm, ánh mắt lấp lánh những toan tính mới. Anh biết, đây không chỉ là cuộc chiến với Trần Gia, mà còn là cuộc chiến với cả một hệ thống quan lại tham nhũng. Nó sẽ phức tạp hơn, đòi hỏi anh phải không chỉ sử dụng tri thức mà còn phải học cách thao túng chính trị, tìm kiếm đồng minh trong chính quyền, hoặc vạch trần tội ác của Trần Thị và các quan lại tham nhũng trước công chúng hoặc cấp trên của họ. Đó sẽ là một trận chiến cam go, nhưng Lâm Dịch đã quen với nghịch cảnh. Anh đã sẵn sàng cho một cuộc phản công, nơi trí tuệ sẽ là vũ khí tối thượng, và sự thích nghi sẽ là chìa khóa để sinh tồn. Con đường phía trước đầy chông gai, nhưng anh sẽ không lùi bước.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.