Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 252: Đòn Siết Cổ: Thị Trường Phong Tỏa

Trong căn nhà gỗ đơn sơ của Lâm Dịch, ánh sáng yếu ớt của buổi sớm len lỏi qua khe cửa sổ đã hoen ố bởi thời gian, hắt lên những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. Ngoài trời, màn sương sớm cuối cùng cũng đã tan, để lộ ra bầu trời trong xanh và tiếng gà gáy từ xa vọng lại, xen lẫn tiếng trẻ con í ới gọi nhau đi chăn dê trên các sườn đồi. Mùi khói gỗ từ các căn bếp mới nhóm lửa quyện cùng mùi đất ẩm và hương thảo mộc dại, tạo nên một bầu không khí bình yên đến lạ thường, một sự đối lập gay gắt với những gì đang diễn ra bên trong.

Lâm Dịch ngồi bên chiếc bàn gỗ thô ráp, trên đó bày la liệt những sổ sách ghi chép bằng bút lông, mực tàu. Chiếc bàn này, vốn là một tác phẩm được anh tự tay đẽo gọt từ những thân cây rừng, giờ đây trở thành trung tâm của mọi quyết sách, mọi toan tính. Anh gầy hơn trước một chút, v��� xanh xao do thiếu ăn và lao động vất vả vẫn còn hằn trên khuôn mặt thanh tú, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ sắc bén, trầm tư, như thể đang nhìn xuyên qua những con số và dòng chữ, chạm đến một bức tranh rộng lớn hơn của thực tại. Anh khẽ nhấp một ngụm trà thảo mộc nóng hổi, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, giúp xua đi phần nào sự mệt mỏi sau một đêm trằn trọc.

Đối diện anh là Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, cả hai đều mang vẻ mặt đầy lo lắng, xen lẫn sự tức giận khó kìm nén. Trần Nhị Cẩu, với dáng người trung bình và đôi mắt nhanh nhẹn, nhưng giờ đây lại trĩu nặng ưu tư, mở lời trước, giọng nói không còn vẻ tự nhiên, hoạt bát thường ngày.

“Đại ca, mấy chuyến hàng nhỏ hôm qua bị giữ lại ở cổng trấn. Bọn lính tuần tra cứ kiếm cớ kiểm tra, không cho qua.” Trần Nhị Cẩu báo cáo, hai tay nắm chặt vào nhau, cố gắng giữ bình tĩnh. “Chúng nó viện cớ là ‘kiểm tra chống buôn lậu’, nhưng rõ ràng là kiếm chuyện. Chúng lục lọi từng kiện hàng, đổ vỡ không ít.”

Lý Hổ, thân hình vạm vỡ, cao lớn, vẻ mặt hung dữ thường ngày giờ cũng không che giấu được sự phẫn nộ. Anh ta đấm nhẹ vào lòng bàn tay, tiếng “bộp” khô khốc vang lên. “Đúng vậy! Chúng nó nói là ‘lệnh trên’, nhưng rõ ràng là kiếm chuyện. Mấy thương lái khác cũng bị dọa dẫm không cho hợp tác với chúng ta nữa rồi. Có kẻ còn bị bọn lính dọa sẽ tịch thu hàng nếu còn dám bén mảng đến Sơn Cước.”

Lâm Dịch lắng nghe từng lời báo cáo, ánh mắt không rời khỏi những con chữ trên sổ sách, nhưng tâm trí anh đang phân tích từng chi tiết nhỏ nhất. Anh đã lường trước được động thái này, nhưng sự quyết liệt và tốc độ ra tay của Trần Thị Gia Tộc vẫn khiến anh phải suy nghĩ. Trần Hùng không chỉ muốn trả thù, mà còn muốn hủy diệt. Hắn muốn bóp chết nguồn sống của làng Sơn Cước, muốn chứng minh rằng không ai có thể đối đầu với Trần Gia mà không phải trả giá đắt.

Đúng lúc đó, tiếng bước chân nặng nề vang lên ngoài cửa, rồi Mã Đại Ca xuất hiện. Vóc dáng cường tráng, làn da ngăm đen vì nắng gió, nhưng gương mặt sảng khoái thường ngày của ông giờ đây nhăn nhó, đầy vẻ bất lực. Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác, cũng bước vào theo sau, nắm chặt nắm đấm, ánh mắt kiên định nhưng lộ rõ sự lo lắng.

“Lâm Dịch à, lần này khó rồi.” Mã Đại Ca thở dài, ngồi phịch xuống chiếc ghế gỗ đối diện. “Đoàn xe của ta bị chặn đứng cả ngày ở cửa trấn. Hàng hóa bị phơi nắng, một số thùng thảo dược đã có dấu hiệu hư hại. Bọn Lý Quản Sự còn đích thân đến giám sát, miệng thì nói là ‘kiểm tra chống buôn lậu’, nhưng rõ ràng là cố tình gây khó dễ. Chúng không cho ta dỡ hàng vào kho, cũng không cho ta bán. Bảo là phải ‘chờ lệnh trên’!”

Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, một nụ cười lạnh lẽo thoáng qua trên môi. “Vậy ra chúng đã bắt đầu rồi.” Giọng anh trầm lắng, không chút hoảng loạn, nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán sắt đá. Anh đã dự liệu được phản ứng này từ Trần Hùng, nhưng sự tàn độc của thế giới cổ đại vẫn luôn có những điều nằm ngoài dự đoán của anh. Trần Hùng không chỉ muốn trả thù mà còn muốn cắt đứt mọi huyết mạch, muốn cô lập Sơn Cước đến mức tận cùng.

“Đại ca, chúng ta không thể cứ ngồi yên chờ đợi được!” Lý Hổ nóng nảy, đứng phắt dậy. “Để ta dẫn anh em xông lên trấn, cho bọn chúng một bài học! Kẻ nào dám bén mảng đến làng, ta sẽ cho chúng biết mùi!”

“Lý Hổ!” Lâm Dịch mở mắt, ánh mắt sắc lạnh như dao, khiến Lý Hổ giật mình ngồi xuống. “Nóng nảy không giải quyết được vấn đề. Chúng ta không thể dùng vũ lực trong mọi trường hợp, đặc biệt là khi đối thủ đang cố tình đẩy chúng ta vào thế bị động.”

Anh lại nhìn Trần Nhị Cẩu. “Nhị Cẩu, ngươi nói xem, thái độ của bọn lính tuần tra thế nào? Có phải tất cả đều hăng hái thực hiện mệnh lệnh của Lý Quản Sự không?”

Trần Nhị Cẩu suy nghĩ một lát, rồi đáp: “Không hẳn, đại ca. Một số lính thì ra sức làm khó, nhưng có vẻ họ chỉ là những kẻ nịnh bợ Lý Quản Sự. Còn lại, nhiều người trông có vẻ miễn cưỡng, thậm chí có chút ái ngại. Đội trưởng tuần tra thì cứ cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào bọn ta.”

Lâm Dịch gật đầu, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. “Hừm, vậy là vẫn còn kẻ biết điều. Sự mục ruỗng của quan trường cấp thấp là điều không thể tránh khỏi, nhưng không phải tất cả đều là một giuộc. Đây là một điểm chúng ta có thể lợi dụng.”

Anh quay sang Mã Đại Ca. “Đại Ca, thiệt hại hàng hóa có nghiêm trọng không? Còn khả năng cứu vãn được bao nhiêu?”

Mã Đại Ca xoa xoa thái dương. “Một ít thảo dược thì hơi ẩm mốc, có thể phơi khô lại nhưng chất lượng sẽ giảm sút. Còn lại, đa số là hàng hóa khô, chỉ bị bẩn do bị lục lọi và phơi ngoài trời. Nếu kịp thời đưa vào kho, vẫn có thể bán được, nhưng chắc chắn là phải chịu thiệt hại một phần.”

“Vậy thì tốt.” Lâm Dịch khẽ nói, ánh mắt lướt qua bản đồ vùng Sơn Cước và các tuyến đường đến thị trấn. “Trần Hùng muốn cô lập chúng ta về kinh tế, về mặt xã hội. Hắn sẽ bôi nhọ danh dự của chúng ta, lan truyền tin đồn thất thiệt để không ai dám đến gần, không ai dám buôn bán với chúng ta. Thậm chí, hắn có thể mua chuộc các quan lại cấp cao h��n để gây áp lực lên vùng Sơn Cước, để biến chúng ta thành những kẻ bị ruồng bỏ.”

Anh dừng lại, nhìn thẳng vào mắt từng người. “Mọi tuyến đường, mọi mối quan hệ, mọi nguồn cung cấp, đều có thể bị hắn nhắm đến. Đây là một cuộc chiến không tiếng súng, nhưng lại tàn khốc hơn bất cứ trận chiến nào khác. Chúng ta không chỉ chuẩn bị cho việc đối phó với Hắc Sa Bang hay những kẻ cướp bóc thông thường. Kẻ địch của chúng ta giờ đây không chỉ là những tên côn đồ, mà là cả một hệ thống quyền lực mục ruỗng.”

Vương Đại Trụ trầm giọng nói, vẻ mặt kiên định: “Đừng lo, Lâm Dịch. Cả làng sẽ đồng lòng. Chúng ta sẽ không để Trần Thị Gia Tộc giẫm đạp lên đầu mình nữa.”

“Đúng vậy!” Lý Hổ cũng phụ họa, “Đại ca nói gì, bọn ta làm nấy! Kẻ nào dám bén mảng đến làng, ta sẽ cho chúng biết mùi!” Dù đã bị Lâm Dịch nhắc nhở, nhưng bản tính nóng nảy của Lý Hổ vẫn khó mà thay đổi.

Lâm Dịch khẽ cười, một nụ cười đầy ẩn ý. “Tốt. Nhưng chúng ta sẽ không lao vào chỗ chết m��t cách mù quáng. Trần Hùng muốn phá hoại, chúng ta sẽ xây dựng. Hắn muốn cô lập, chúng ta sẽ mở rộng. Hắn muốn cắt đứt, chúng ta sẽ tìm ra những con đường mới.”

Anh chỉ vào một vài điểm trên bản đồ. “Nhị Cẩu, ngươi tiếp tục là tai mắt của ta. Hãy tăng cường thu thập tin tức, đặc biệt là các hoạt động bất thường của Hắc Sa Bang và những quan lại mới được bổ nhiệm vào các vị trí trọng yếu. Ta muốn biết mọi động tĩnh nhỏ nhất của Trần Thị và những kẻ liên quan đến chúng. Đặc biệt chú ý đến những lời đồn thổi trong giới thương nhân, xem liệu Trần Gia có đang rao bán những món hàng đặc biệt nào hay không. Cứ nói với những thương nhân nhỏ lẻ rằng chúng ta sẽ không bỏ rơi họ, rằng sẽ có một con đường khác để cùng nhau tồn tại và phát triển.”

“Lý Hổ, Đại Trụ, hai người hãy chuẩn bị lực lượng phòng vệ của làng. Tăng cường tuần tra các tuyến đường ra vào làng, đặc biệt là vào ban đêm. Bảo vệ các kho hàng, và quan trọng nhất là bảo vệ mùa màng. Trần Hùng có thể sẽ dùng đến những thủ đo��n bẩn thỉu nhất, như đốt phá mùa màng, đầu độc nguồn nước. Chúng ta phải chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, và không được để lộ bất kỳ sơ hở nào. Hãy tổ chức các đội tuần tra giả, tạo ra những tuyến đường đi lại bất định, để kẻ địch không thể nắm bắt được quy luật hoạt động của chúng ta. Đồng thời, bí mật cất giấu một phần lương thực, dược liệu ở những nơi an toàn, phòng khi kho hàng chính bị tấn công.”

Mã Đại Ca trầm tư lắng nghe, vẻ mặt dần chuyển từ bất lực sang hy vọng. Ông biết Lâm Dịch không phải là người nói suông, và những kế hoạch của anh luôn ẩn chứa sự tinh tế mà người khác khó lòng nắm bắt.

Lâm Dịch đặt cuốn sổ xuống bàn, ánh mắt kiên định nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lên cao, rọi những tia nắng ấm áp xuống vùng đất Sơn Cước. Tuy nhiên, trong tâm trí anh, một cơn bão lớn hơn nhiều đang hình thành. Cuộc chiến với Trần Thị Gia Tộc sẽ không chỉ dừng lại ở đây. Nó sẽ leo thang, trở nên tàn khốc và nguy hiểm hơn. Anh biết, Trần Hùng có thể sẽ tiếp cận các quan lại cấp cao hơn hoặc các thế lực khác để tăng cường áp lực lên Lâm Dịch, cho thấy quy mô của cuộc chiến sẽ mở rộng. Sự thay đổi từ đấu tranh mưu kế sang bạo lực trực tiếp sẽ đẩy Lâm Dịch vào những tình thế khó khăn và có thể buộc anh phải đưa ra những quyết định khó khăn, đi ngược lại những "giá trị hiện đại" của mình.

Anh đã lường trước được điều này, nhưng sự phức tạp và tàn độc của thế giới cổ đại vẫn luôn có những điều nằm ngoài dự đoán của anh. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh thầm nghĩ. "Và sinh tồn là ưu tiên hàng đầu." Hắn khẽ vuốt ve cuốn "Thần Nông Bách Thảo Phổ" được đặt cẩn thận trong ngực áo, cảm nhận sức nặng của nó. Tri thức, dù là cổ đại hay hiện đại, vẫn là vũ khí mạnh nhất. Anh sẽ không chỉ phòng thủ, mà còn phải tìm cách phản công, biến chính âm mưu của đối thủ thành vũ khí chống lại chúng.

Lâm Dịch khoanh tròn một vài điểm trên bản đồ, những vị trí chiến lược mà anh cho là quan trọng. Cuộc chiến vẫn còn dài, và nguy hiểm vẫn rình rập, nhưng Lâm Dịch đã sẵn sàng đối mặt. Anh sẽ không lùi bước, vì không chỉ là sinh tồn của riêng anh, mà còn là sự an nguy của những người mà anh trân trọng. Một con đường mới đã mở ra, không phải là con đường trải đầy hoa hồng, mà là con đường đầy chông gai và thử thách. Nhưng anh biết, anh sẽ vượt qua. Anh sẽ tìm cách chứng minh rằng, dù Trần Gia có quyền lực đến đâu, thì sự kiên cường và mưu trí của con người vẫn có thể tạo nên kỳ tích.

***

Tại cổng trấn, giữa trưa nắng gắt, không khí trở nên đặc quánh bởi bụi đất và sự căng thẳng. Những tia nắng chói chang đổ xuống con đường đất đá lởm chởm, hắt lên những bóng người dài và méo mó. Tiếng rao hàng của những người bán rong thưa thớt hơn ngày thường, nhường chỗ cho tiếng bánh xe ngựa kẹt kẹt và tiếng đám đông thì thầm to nhỏ. Mùi gia vị nồng nặc từ các quán ăn ven đường bị lấn át bởi mùi bụi bặm, mồ hôi và một chút hôi hám từ cống rãnh gần đó.

Lý Quản Sự, dáng người gầy gò, lưng hơi khom, nhưng lúc này lại ưỡn ra một cách kiêu ngạo, đứng khoanh tay, vẻ mặt đắc ý hiện rõ trên khuôn mặt đầy nếp nhăn. Hắn mặc một bộ y phục tươm tất hơn ngày thường, nhưng vẫn không giấu được vẻ bần tiện và xảo quyệt. Đôi mắt ti hí của hắn lướt qua từng người lính tuần tra đang ra sức lật tung các kiện hàng của Mã Đại Ca. Sau lưng hắn, một vài tên tay sai của Trần Gia đứng thẳng tắp, vẻ mặt kênh kiệu, như thể đang thưởng thức một vở kịch hay.

“Cứ kiểm tra kỹ vào! Trần Gia chúng ta luôn tuân thủ pháp luật, không cho phép buôn lậu lọt vào trấn!” Lý Quản Sự nói lớn, giọng the thé, cố tình để mọi người xung quanh đều nghe thấy. Hắn liếc nhìn Mã Đại Ca đang đứng bên cạnh đống hàng bị xáo trộn, ánh mắt đầy vẻ mỉa mai. “Đặc biệt là những kẻ ‘phất lên’ từ đâu đó, l���i còn dám lớn tiếng chống đối Trần Gia. Phải kiểm tra thật kỹ, xem chúng có giấu giếm thứ gì mờ ám không!”

Đội trưởng tuần tra, một người đàn ông thân hình khỏe mạnh, vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng lúc này lại cúi gằm, tỏ rõ sự khó chịu. Hắn mặc bộ giáp cũ kỹ, lấm lem bụi bẩn, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Hắn biết rõ đây là một màn kịch được dàn dựng để gây khó dễ cho Mã Đại Ca và Lâm Dịch, nhưng với thân phận của mình, hắn không thể làm gì khác ngoài việc tuân lệnh.

“Vâng, Lý Quản Sự.” Đội trưởng tuần tra miễn cưỡng đáp, giọng nói như bị bóp nghẹt. “Nhưng chúng ta đã kiểm tra ba lần rồi, không có gì bất thường cả. Toàn là thảo dược khô, mộc nhĩ, và một ít nông sản từ Sơn Cước.”

Lý Quản Sự nghe vậy, khuôn mặt nhăn nhó lại, ánh mắt sắc lạnh lóe lên. “Thì cứ kiểm tra lần thứ tư, thứ năm! Đến khi nào ta thấy ‘bình thường’ thì thôi! Hay là ngươi muốn ta tự tay kiểm tra? Ngươi có biết, nếu để lọt một món hàng cấm nào đó vào trấn, thì cái đầu của ngươi sẽ không còn yên vị trên cổ đâu, Đội trưởng à!” Hắn nhấn mạnh từng chữ, một nụ cười nhếch mép đầy đe dọa.

Đội trưởng tuần tra tái mặt, không dám nói thêm lời nào, chỉ còn biết quay lại thúc giục binh lính tiếp tục công việc. Bọn lính, dưới ánh mắt giám sát của Lý Quản Sự, càng ra sức lục lọi, xé toạc các bao tải, làm đổ vãi một số hàng hóa xuống đất. Mùi đất ẩm và thảo dược khô quyện vào nhau, tạo thành một mùi khó chịu.

Mã Đại Ca đứng đó, bất lực nhìn hàng hóa của mình bị đối xử thô bạo. Ông cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Những món hàng này là công sức của dân làng Sơn Cước, là mồ hôi, nước mắt của họ. Giờ đây, chúng đang bị giày xéo dưới chân những kẻ quyền thế. Ông muốn xông lên ngăn cản, muốn hét lớn vào mặt Lý Quản Sự, nhưng lý trí mách bảo ông không thể làm vậy. Trần Gia quá mạnh, và ông chỉ là một thương lái nhỏ bé. Ông nắm chặt hai bàn tay chai sần, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, đến mức gần như rách da.

Các thương lái khác, vốn đang cố gắng chen lấn qua cổng trấn, khi chứng kiến cảnh tượng này đều vội vã lùi lại, tránh xa đoàn xe của Mã Đại Ca. Họ thì thầm to nhỏ, ánh mắt đầy vẻ sợ hãi và thương cảm.

“Lần này Lâm Dịch kia gặp rắc rối lớn rồi.” Một thương lái nhỏ bé thì thầm với người bên cạnh, “Trần Gia ra tay thì ai mà đỡ nổi? Nghe nói lần trước Phán Quan Trần bị bắt cũng là do Lâm Dịch gây ra. Trần Gia đang muốn trả thù.”

“Đúng vậy. Cái cậu Lâm Dịch đó tuy có tài, nhưng lại quá cứng đầu.” Người kia tiếp lời, “Dám đối đầu với Trần Gia, chẳng khác nào lấy trứng chọi đá. Coi bộ chúng ta phải tránh xa thôn Sơn Cước một thời gian thôi, kẻo bị vạ lây.”

Lý Quản Sự nghe thấy những lời bàn tán đó, nụ cười trên môi càng thêm đắc ý. Hắn ngẩng cao đầu, tận hưởng cảm giác quyền lực và sự sợ hãi mà hắn đang gieo rắc. Đây chính là điều Trần Gia muốn: răn đe, cô lập, và bóp chết Lâm Dịch bằng mọi giá. Hắn nghĩ về lời dặn dò của Trần Hùng: "Không được để Lâm Dịch kia ngóc đầu dậy. Hắn phải trở thành một bài học cho những kẻ dám chống đối Trần Gia!"

Mã Đại Ca nhìn đống hàng hóa bị xáo trộn, tâm trạng nặng trĩu. Cả ngày phơi nắng, một số gói thảo dược đã bắt đầu khô quắt, số khác lại bị ẩm mốc do bị đổ nước trong quá trình kiểm tra. Thiệt hại là không thể tránh khỏi. Ông chợt nhớ đến lời nói của Lâm Dịch sáng nay: "Hắn muốn phá hoại, chúng ta sẽ xây dựng. Hắn muốn cô lập, chúng ta sẽ mở rộng. Hắn muốn cắt đứt, chúng ta sẽ tìm ra những con đường mới." Một tia hy vọng nhỏ bé chợt lóe lên trong lòng ông, nhưng nó quá yếu ớt trước sức ép khổng lồ từ Trần Gia. Ông biết, cuộc chiến này sẽ không hề dễ dàng.

***

Khi màn đêm buông xuống, ánh đèn lồng bắt đầu thắp sáng khắp các con phố của thị trấn, xua đi bóng tối và mang đến một vẻ đẹp ấm cúng. Tại Quán Ăn Đại Phong, không khí trở nên sôi động hơn bao giờ hết. Tiếng bát đĩa lạch cạch, tiếng cười nói ồn ào của thực khách, cùng tiếng xèo xèo của thức ăn trên bếp từ phía nhà bếp vọng ra, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của một quán ăn nhộn nhịp. Mùi thức ăn phong phú, gia vị nồng nàn và rượu nếp thơm lừng lan tỏa khắp không gian, mời gọi những lữ khách và dân địa phương ghé vào.

Lâm Dịch ngồi trong một góc khuất của quán, nơi ánh sáng đèn lồng không quá chói chang, đủ để tạo ra một không gian riêng tư. Anh mặc một bộ y phục đơn giản, màu sắc trầm, không quá nổi bật giữa đám đông. Đôi mắt anh vẫn giữ vẻ trầm tư, nhưng không còn sự lo lắng mà thay vào đó là một sự điềm tĩnh lạ thường. Đối diện anh là Bạch Vân Nhi, nàng vẫn giữ vẻ thanh thoát, duyên dáng trong bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo. Khuôn mặt trái xoan của nàng lộ rõ vẻ lo lắng, đôi mắt thông minh, sắc sảo thường ngày giờ đây lại ánh lên sự ưu tư.

“Lâm công tử, tình hình không ổn rồi.” Bạch Vân Nhi mở lời, giọng nói ôn hòa nhưng đầy sự sốt ruột. “Các tiệm buôn lớn mà chúng ta định hợp tác để phân phối các loại thảo dược mới đều viện cớ từ chối. Có vẻ như Trần Gia đã ra tay, họ không dám đắc tội. Thậm chí, một số đối tác lâu năm cũng bắt đầu tỏ thái độ e ngại, trì hoãn việc nhập hàng.”

Lâm Dịch khẽ gật đầu, đặt tách trà xuống bàn. “Vân Nhi cô nương đừng quá lo lắng. Chuyện này ta đã lường trước. Chỉ là quy mô và tốc độ ra tay của Trần Gia có phần quyết liệt hơn ta dự đoán.” Anh vẫn giữ vẻ bình tĩnh, không để lộ chút bối rối nào. Trong đầu anh, những suy nghĩ đang cuộn xoáy như một dòng suối dữ dội, phân tích từng động thái của Trần Gia, từng phản ứng của thị trường. Hắn không chỉ đang đối phó với một đối thủ, mà là đang giải một bài toán kinh tế phức tạp trong một môi trường đầy biến động và nguy hiểm.

“Lường trước?” Bạch Vân Nhi ngạc nhiên. “Nhưng chúng ta đã bị phong tỏa gần như hoàn toàn. Hàng hóa của Mã Đại Ca bị giữ lại ở cổng trấn, không cho nhập vào. Các mối làm ăn lớn đều bị cắt đứt. Vậy chúng ta phải làm sao? Hàng hóa cứ ứ đọng thế này, e là sẽ thiệt hại nặng, thậm chí là phá sản.” Nàng không giấu được sự lo lắng trong giọng nói, nghĩ đến bao công sức đã đổ ra để xây dựng mối quan hệ làm ăn với Lâm Dịch.

Lâm Dịch nhìn thẳng vào mắt Bạch Vân Nhi, ��nh mắt kiên định như một tảng đá. “Nếu cửa lớn bị đóng, chúng ta sẽ tìm cửa nhỏ. Nếu đường chính bị chặn, chúng ta sẽ đi đường tắt. Trần Gia muốn phong tỏa, vậy chúng ta sẽ phá vỡ phong tỏa.” Anh khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn, mỗi nhịp gõ đều như đang vẽ ra một chiến lược mới trong đầu. “Họ muốn cắt đứt nguồn cung của chúng ta, nhưng lại quên mất rằng nhu cầu của thị trường thì không thể bị cắt đứt.”

Bạch Vân Nhi nhìn Lâm Dịch, từ lo lắng chuyển sang ngạc nhiên, rồi dần dần là sự tin tưởng. Nàng đã quen với những ý tưởng táo bạo và khả năng giải quyết vấn đề của Lâm Dịch. Anh không bao giờ để mình rơi vào thế bị động.

“Ý công tử là… chúng ta sẽ tìm kiếm các kênh phân phối khác?” Nàng hỏi, giọng nói đã bớt lo lắng hơn.

Lâm Dịch nhếch môi cười, một nụ cười ẩn ý, đầy vẻ tự tin. “Đúng vậy. Nếu những tiệm buôn lớn dưới sự khống chế của Trần Gia không dám hợp tác, vậy chúng ta sẽ tìm đến những tiểu thương nhỏ lẻ, những người bị Trần Gia chèn ép, hoặc những kẻ không có gì để mất. Họ sẽ là những người sẵn sàng mạo hiểm để tìm kiếm cơ hội. Hoặc chúng ta có thể tìm đến những khu vực khác, những thị trấn lân cận ít bị ảnh hưởng bởi quyền lực của Trần Gia. Thế giới này không chỉ có một thị trấn duy nhất, Vân Nhi cô nương.”

Anh dừng lại, suy nghĩ một chút. “Hơn nữa, Trần Gia đã quá tập trung vào việc ngăn chặn hàng hóa *nhập vào* thị trấn. Vậy thì, nếu chúng ta có thể tạo ra một nhu cầu mới, một loại hàng hóa mới mà Trần Gia không thể kiểm soát, hoặc không thể dễ dàng sao chép, thì sao?” Anh nhớ lại cuốn "Thần Nông Bách Thảo Phổ" và những công thức độc đáo mà anh đã nghiên cứu. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh thầm nhủ. "Và giờ là lúc để sử dụng nó."

Bạch Vân Nhi tròn mắt nhìn Lâm Dịch, đầu óc nàng bắt đầu hoạt động nhanh chóng, cố gắng theo kịp những suy nghĩ vượt xa tầm nhìn của mình. "Tạo ra nhu cầu mới? Hàng hóa mới?"

Lâm Dịch khẽ nháy mắt. "Cô nương hãy chuẩn bị tinh thần cho những phương án táo bạo hơn. Hãy nghĩ xem, điều gì đang thiếu trên thị trường này, điều gì mà Trần Gia chưa thể cung cấp? Hoặc điều gì mà họ cung cấp nhưng chất lượng không bằng chúng ta?" Anh đang gợi ý về việc Lâm Dịch sẽ tìm kiếm các kênh phân phối phi truyền thống hoặc các đối tác ít bị ảnh hưởng bởi Trần Thị, thậm chí là mở rộng ra các thị trường mới hoặc tạo ra sản phẩm độc quyền.

Nàng gật đầu, trong lòng dấy lên một cảm giác phấn khích. Sự quyết liệt của Trần Thị trong việc phong tỏa kinh tế có thể đẩy Lâm Dịch đến việc phải nhờ cậy hoặc hợp tác với các thế lực khác, có thể là giang hồ trung lập hoặc các thương hội lớn hơn ở Thành Thiên Phong, để phá vỡ thế trận. Và nàng, Bạch Vân Nhi, sẽ đóng vai trò quan trọng hơn trong việc thực hiện các kế hoạch kinh doanh 'phi truyền thống' này của Lâm Dịch.

“Vậy thì, công tử có kế hoạch gì cụ thể?” Bạch Vân Nhi hỏi, giọng nàng đã trở nên kiên định và đầy hào hứng. “Ta sẵn lòng làm theo mọi sắp xếp của công tử.”

Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa đầy mưu lược. Anh đưa tay ra, gõ nhẹ vào mép bàn một lần nữa. "Kế hoạch thì đã có. Nhưng trước hết, chúng ta cần phải đảm bảo an toàn cho những người vận chuyển hàng hóa, và tìm cách thu thập thêm thông tin về mạng lưới của Trần Gia. Trần Nhị Cẩu sẽ là người thực hiện phần đó. Còn Vân Nhi cô nương, hãy chuẩn bị cho một cuộc hành trình dài. Chúng ta sẽ không chỉ bán hàng ở thị trấn này nữa."

Bạch Vân Nhi lắng nghe, ánh mắt nàng lấp lánh như đang vẽ ra một bức tranh mới trong đầu. Nàng biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng với Lâm Dịch, dường như không có gì là không thể. Sự mục ruỗng của quan trường địa phương, sự độc đoán của Trần Gia, tất cả những điều đó chỉ càng làm nổi bật lên sự kiên cường và mưu trí của Lâm Dịch.

"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," Lâm Dịch thầm nghĩ, "nhưng ta sẽ tự tạo ra sự công bằng cho mình và những người ta trân trọng." Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đã bắt đầu lên cao, soi rọi một con đường mờ ảo. Cuộc chiến kinh tế đã bắt đầu, nhưng Lâm Dịch đã sẵn sàng cho một cuộc phản công bất ngờ, nơi trí tuệ sẽ là vũ khí tối thượng, và sự thích nghi sẽ là chìa khóa để sinh tồn.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free