Lạc thế chi nhân - Chương 251: Phản Đòn Của Cường Hào: Trần Thị Nổi Giận
Tiếng reo hò của dân làng vẫn còn vang vọng đâu đó trong không gian tĩnh mịch của Sơn Cước, mang theo hơi thở của niềm vui chiến thắng và sự công bằng vừa được đòi lại. Nhưng với Trần Hùng, Trần Thị Gia Chủ, những âm thanh ấy không khác gì những tiếng cười nhạo cợt, những lời chế giễu vang vọng trong tai hắn, đốt cháy mọi tế bào trong cơ thể bởi cơn thịnh nộ tột cùng.
Đêm đã về khuya, nhưng dinh thự Trần Thị không hề chìm vào giấc ngủ. Ánh nến vàng vọt hắt hiu từ các gian phòng, nhưng bên trong chính sảnh, nơi Trần Hùng đang đứng, lại sáng rực như ban ngày dưới vô số ngọn đèn lồng lụa đỏ. Tuy nhiên, ánh sáng ấy không thể xua tan được bầu không khí u ám, nặng nề, sặc mùi giận dữ và nhục nhã đang bao trùm lấy không gian. Trần Hùng, gương mặt béo tốt thường ngày giờ đây đỏ bừng như gấc, những đường nét đã từng hiền hòa nay méo mó, biến dạng vì tức giận. Đôi mắt hắn hằn lên những tia máu đỏ ngầu, sưng húp như thể ��ã thức trắng nhiều đêm liền, nhưng thực chất là do cơn cuồng nộ đang giày vò. Hắn đứng thẳng tắp giữa sảnh, bàn tay to lớn nắm chặt đến trắng bệch, những khớp ngón kêu răng rắc, hằn rõ đường gân xanh nổi cộm.
Vài phút trước đó, một người hầu sơ ý làm rơi chiếc bình hoa sứ cổ, tạo ra tiếng vỡ choang chói tai. Trần Hùng không nói một lời, chỉ trừng mắt nhìn. Ngay lập tức, người hầu kia sợ hãi quỳ sụp xuống, run rẩy như cầy sấy. Hắn ta hiểu rằng, tiếng động ấy, trong thời điểm này, có thể châm ngòi cho một cơn bão kinh hoàng. Quả nhiên, Trần Hùng không trút giận lên người hầu, mà quay sang một chiếc bàn trà bằng gỗ mun quý giá, giáng một cú đấm mạnh như trời giáng. Tiếng gỗ nứt vỡ khô khốc, vang vọng khắp sảnh, rồi đến tiếng chén trà sứ trắng tinh vỡ tan tành thành trăm mảnh, mảnh lớn mảnh nhỏ văng tung tóe trên nền đá cẩm thạch bóng loáng. Một chiếc lư hương đồng chạm trổ tinh xảo bị hất văng xuống đất, lăn lóc một góc, khói trầm đang nghi ngút bỗng chốc tan biến, chỉ còn lại mùi hương gỗ cháy khét và thuốc s��ng của sự phẫn nộ đặc quánh trong không khí.
Các gia nhân, người hầu kẻ hạ trong dinh thự, từ chỗ đang vội vã chạy qua chạy lại, giờ đều sợ hãi nép mình vào góc tường, cố gắng ẩn mình vào bóng tối, không dám ho he một tiếng. Họ biết, mỗi khi Gia Chủ Trần Hùng bộc phát cơn thịnh nộ như thế này, tốt nhất là nên biến mất khỏi tầm mắt hắn, nếu không muốn trở thành cái bao trút giận. Bầu không khí trong dinh thự, vốn dĩ luôn được duy trì ở mức độ tinh tế, sang trọng và giàu có, giờ đây đã biến thành một sự ngột ngạt, căng thẳng tột độ, đầy rẫy sự tức giận và nhục nhã. Ngay cả những bức tranh thủy mặc trên tường, những câu đối thư pháp trang trọng cũng như bị phủ một lớp bụi vô hình của sự phẫn nộ.
Lý Quản Sự, dáng người gầy gò, lưng hơi khom, khuôn mặt đầy nếp nhăn và vẻ nịnh hót thường ngày, lúc này đã tái mét, mồ hôi lấm tấm trên trán. Hắn bước vào sảnh, cúi đầu sát đất, gần như không dám ngẩng mặt lên nhìn Trần Hùng. Mỗi bước chân của hắn đều như bị buộc chì, nặng nề và run rẩy. Hắn vừa nghe tin báo về vụ Phán Quan Trần, về việc toàn bộ kế hoạch đã bị Lâm Dịch lật tẩy một cách trắng trợn. Sự nhục nhã này, không chỉ là của Phán Quan Trần, mà còn là một đòn giáng thẳng vào uy tín của Trần Thị Gia Tộc, và trực tiếp hơn là vào danh dự của chính Trần Hùng.
"Vô dụng! Phế vật! Một Phán Quan cỏn con mà cũng không giữ được! Ngươi nói xem, Lý Quản Sự, ngươi đã làm cái quái gì vậy?!" Trần Hùng gầm lên, tiếng nói vang vọng khắp sảnh, đánh thẳng vào màng nhĩ của Lý Quản Sự. Hắn ta không còn là một Gia Chủ trầm tĩnh, quyền uy thường thấy, mà giống như một con thú bị thương đang điên cuồng gầm gừ, sẵn sàng xé xác bất cứ kẻ nào dám lại gần. "Lâm Dịch, cái thằng nhãi ranh đó, dám biến ta thành trò cười cho thiên hạ! Dám làm bẽ mặt Trần Thị Gia Tộc này! Ngươi có biết, bao nhiêu năm ta gầy dựng thanh danh, bao nhiêu tiền của ta đổ vào Phán Quan Trần, vậy mà chỉ trong một đêm, tất cả đều đổ sông đổ biển vì cái sự vô dụng của các ngươi!"
Lý Quản Sự run rẩy, lắp bắp giải thích: "Dạ... dạ bẩm Gia Ch��... thuộc hạ... thuộc hạ đã làm theo đúng như ngài dặn... nhưng không hiểu sao... không hiểu sao Quan Đại Nhân lại đích thân xuất hiện... lại còn... còn có cả những chứng cứ giả mạo... không, thật... thật đến mức không thể chối cãi... tựa như... tựa như đã được sắp đặt từ trước vậy..." Giọng nói hắn nhỏ dần, lươn lẹo cố gắng đổ lỗi cho tình thế, cho sự bất ngờ, nhưng những lời nói ấy chỉ càng chọc giận Trần Hùng hơn.
"Sắp đặt? Ngươi dám nói là sắp đặt sao?!" Trần Hùng quay phắt lại, ánh mắt tóe lửa nhìn Lý Quản Sự đang run rẩy. Hắn sải bước đến gần, mỗi bước chân đều nặng nề như muốn nghiền nát mọi thứ dưới gót giày. "Ngươi nghĩ ta là thằng ngốc sao? Ngươi nghĩ ta không biết thằng nhãi Lâm Dịch đó xảo quyệt đến mức nào sao? Chính là ngươi, chính là các ngươi đã sơ suất! Đã không lường trước được sự phản kháng của nó! Để nó có cơ hội lật ngược thế cờ! Một thằng ranh con mới từ biên thùy về, không thân phận, không tiền bạc, không thế lực, vậy mà lại dám... dám chơi đùa với Trần Thị Gia Tộc ta!" Trần Hùng giơ bàn tay lên, như thể sắp giáng một cái tát trời giáng. Lý Quản Sự nhắm chặt mắt lại, chờ đợi cơn bão. Tuy nhiên, cái tát không đến. Thay vào đó, Trần Hùng thu tay về, thở hổn hển. Hắn biết, đánh Lý Quản Sự lúc này cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì. Sự tức giận của hắn không phải chỉ dành cho Lý Quản Sự, mà là cho Lâm Dịch, cho sự nhục nhã mà hắn phải gánh chịu.
Trần Hùng lùi lại vài bước, cố gắng điều hòa hơi thở. Hắn nhắm mắt lại, hai bàn tay vẫn nắm chặt. Trong đầu hắn hiện lên hình ảnh Lâm Dịch đứng đó, với nụ cười nhạt đầy ẩn ý, như một cái gai nhọn hoắt đâm sâu vào lòng kiêu hãnh của hắn. Hắn, Trần Hùng, chưa bao giờ phải chịu sự sỉ nhục đến như vậy. Từ khi tiếp quản Trần Thị Gia Tộc, hắn luôn là người nắm thế thượng phong, là kẻ ban phát quyền lực và định đoạt số phận của kẻ khác. Vậy mà bây giờ, hắn lại bị một thằng nhãi ranh, một kẻ không có chút gốc gác nào, chơi cho một vố đau điếng. Cảm giác nhục nhã ấy còn nặng nề hơn cả sự mất mát tiền bạc hay quyền lực. Nó là một vết nhơ không thể gột rửa.
"Gia Chủ... xin ngài bớt giận..." Lý Quản Sự khẽ khàng lên tiếng, cố gắng trấn an. Hắn biết, Trần Hùng không phải là kẻ dễ dàng bỏ qua. Cơn giận này, chắc chắn sẽ không dừng lại ở việc đập phá đồ đạc hay quát tháo. Nó sẽ biến thành một kế hoạch trả đũa tàn độc hơn, quy mô lớn hơn rất nhiều. Hắn đã từng chứng kiến Gia Chủ ra tay, và hắn biết, khi Trần Hùng đã quyết tâm, không ai có thể cản được.
Trần Hùng mở mắt, ánh mắt đã dịu đi một chút, nhưng sự lạnh lẽo và tàn độc thay thế cơn phẫn nộ ban nãy còn đáng sợ hơn gấp bội. Hắn nhìn Lý Quản Sự, giọng nói trầm thấp, mang theo một vẻ nguy hiểm chết người. "Ngươi nói đúng, ta không thể để cơn giận làm lu mờ lý trí. Nhưng thằng nhãi Lâm Dịch đó, nó phải trả giá. Không chỉ là tiền bạc hay danh dự... ta muốn nó phải sống không bằng chết." Hắn quay người lại, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi màn đêm vẫn còn bao phủ. Một trận chiến mới, tàn khốc hơn, sắp sửa bắt đầu.
***
Rạng sáng hôm sau, trước khi mặt trời kịp ló dạng, dinh thự Trần Thị vẫn chìm trong làn sương mù dày đặc, bao phủ lấy mọi ngóc ngách, khiến cả tòa nhà đồ sộ trở nên u ám và đầy vẻ bí ẩn. Trong một căn phòng kín đáo nhất của dinh thự, nơi ánh nến leo lét rọi lên khuôn mặt Trần Hùng, vẻ phẫn nộ đã hoàn toàn nhường chỗ cho sự lạnh lẽo đáng sợ. Hắn ngồi trên ghế chủ tọa, lưng thẳng tắp, hai tay đặt trên mặt bàn gỗ mun bóng loáng. Không khí trong phòng tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa sổ khẽ rít lên như tiếng thở dài của màn đêm, và đôi lúc là tiếng bút lông sột soạt trên giấy khi Lý Quản Sự ghi chép. Hương trầm nhẹ nhàng lan tỏa, cố gắng xua đi mùi gỗ đánh bóng và mùi máu tanh trong tưởng tượng đang ám ảnh không gian, nhưng bất thành. Bầu không khí nơi đây bí mật, u ám, đầy rẫy sự tính toán tàn độc, hào quang của quyền lực bị biến thành bóng tối.
Lý Quản Sự cùng một vài tay sai thân tín khác ngồi đối diện, tất cả đều cúi đầu, không dám ngẩng mặt lên nhìn Trần Hùng. Họ biết rằng, lúc này, mỗi lời nói ra từ miệng Gia Ch��� đều mang theo trọng lượng ngàn cân, và mỗi quyết định đều có thể định đoạt số phận của Lâm Dịch và cả vùng Sơn Cước. Mồ hôi lấm tấm trên trán Lý Quản Sự, không phải vì nóng, mà vì sự căng thẳng và nỗi sợ hãi tột cùng. Hắn cảm nhận được sát khí lạnh lẽo tỏa ra từ Trần Hùng, một loại sát khí chỉ xuất hiện khi Gia Chủ đã hạ quyết tâm làm điều gì đó vô cùng tàn nhẫn.
Trần Hùng không còn gầm thét, nhưng mỗi lời nói ra đều mang theo một vẻ bình thản đến rợn người, như thể hắn đang bàn chuyện trà nước chứ không phải mưu tính hãm hại người khác. Giọng hắn trầm thấp, đều đều, nhưng lại có sức nặng khiến Lý Quản Sự và những kẻ khác phải nín thở lắng nghe. "Đã đến lúc cho thằng nhãi Lâm Dịch biết cái giá phải trả khi đối đầu với Trần Thị Gia Tộc. Lần này, không chỉ là tiền bạc hay danh dự... ta muốn nó phải sống không bằng chết." Hắn gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, mỗi tiếng gõ đều vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch, như những nhát búa đóng vào quan tài của Lâm Dịch. Ánh mắt hắn sắc lạnh nh�� dao, nhìn thẳng vào hư không, như thể đang hình dung ra cảnh Lâm Dịch quỳ gối dưới chân hắn, cầu xin sự tha thứ.
"Hắc Sa Bang... đã đến lúc liên hệ với chúng." Trần Hùng nói tiếp, chậm rãi. "Hãy nói với thủ lĩnh của chúng, rằng ta muốn một bài học đích đáng dành cho Lâm Dịch và đám dân làng Sơn Cước. Bài học này phải khiến chúng hiểu rằng, Trần Thị Gia Tộc không phải là nơi để chúng giẫm đạp." Hắn hít một hơi sâu, mùi hương trầm nhẹ nhàng xộc vào mũi, nhưng không thể làm dịu đi sự tàn độc trong tâm trí hắn. "Hãy dùng mọi thủ đoạn, Lý Quản Sự. Từ mua chuộc, cô lập kinh tế, đến... những biện pháp mạnh tay hơn. Ta muốn làng của nó bị hủy hoại, và nó phải tận mắt chứng kiến."
Lý Quản Sự cúi đầu, vâng lời. Hắn biết, "những biện pháp mạnh tay hơn" mà Trần Hùng nhắc đến, chính là những hành động bạo lực, thậm chí là giết chóc. Hắn đã từng nghe về sự tàn ác của Hắc Sa Bang, một bang phái giang hồ chuyên làm những việc bẩn thỉu cho các thế lực lớn, không từ thủ đoạn nào. Việc Trần Hùng đích thân ra lệnh li��n hệ với Hắc Sa Bang cho thấy sự tức giận của hắn đã vượt quá giới hạn, và hắn sẵn sàng dùng đến mọi phương tiện để đạt được mục đích.
"Thuộc hạ đã có vài ý kiến, xin Gia Chủ chỉ giáo." Lý Quản Sự dè dặt lên tiếng. Hắn không quên nhiệm vụ của mình là một kẻ nịnh hót, và hắn phải chứng tỏ mình vẫn còn giá trị. "Chúng ta có thể bắt đầu bằng việc tấn công các tuyến đường vận chuyển hàng hóa của Lâm Dịch. Đánh cướp, phá hoại, hoặc đơn giản là tạo ra những rắc rối không đáng có để làm chậm trễ việc giao hàng, khiến các thương hội mất lòng tin vào nó. Sau đó là phá hoại mùa màng. Mùa màng là nguồn sống của dân làng Sơn Cước, nếu mùa màng bị hủy hoại, chúng sẽ không còn gì để ăn, buộc phải rời đi hoặc làm nô lệ cho chúng ta."
Trần Hùng khẽ gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ tán thành. "Đúng vậy. Dĩ nhiên, đó là những biện pháp cơ bản. Nhưng chưa đủ. Ta muốn chúng phải sống trong sợ hãi. Hãy dùng tin đồn để bôi nhọ nó, Lý Quản Sự. Lan truyền những tin đồn thất thiệt về Lâm Dịch, về việc nó c���u kết với tà giáo, hoặc là kẻ thù của triều đình. Biến nó thành một kẻ bị cả xã hội ruồng bỏ. Và quan trọng nhất, hãy liên hệ với những quan lại mới được bổ nhiệm vào các vị trí trọng yếu trong vùng. Phán Quan Trần chỉ là một con cờ nhỏ, ta có thể thay thế bằng những con cờ lớn hơn, có tầm ảnh hưởng rộng hơn. Ta muốn Lâm Dịch phải cảm thấy như bị cả thế giới quay lưng."
Lý Quản Sự nhanh chóng ghi chép lại từng lời chỉ thị của Trần Hùng. Hắn biết, đây là một kế hoạch trả đũa toàn diện, từ kinh tế, xã hội, đến bạo lực thể xác. Trần Hùng không chỉ muốn Lâm Dịch thất bại, mà còn muốn hủy hoại cuộc đời của hắn, khiến hắn phải sống không bằng chết. Sự tàn độc của Trần Hùng đã lên đến đỉnh điểm.
"Và một điều nữa, Lý Quản Sự." Trần Hùng nói, giọng hắn bỗng trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ hết, như băng giá giữa mùa đông khắc nghiệt. "Hãy điều tra kỹ lưỡng về Lâm Dịch. Gia đình, bạn bè, những người nó quan tâm. Ta muốn biết điểm yếu của nó. Một khi đã biết điểm yếu, việc đánh đổ nó sẽ dễ dàng hơn nhiều." Hắn nhìn Lý Quản Sự, ánh mắt sắc bén, đầy vẻ ám thị. Lý Quản Sự hiểu rằng, Trần Hùng đang muốn hắn dùng những người thân của Lâm Dịch để uy hiếp hắn. Điều này đã vượt qua ranh giới của một cuộc chiến kinh doanh thông thường, và bước sang một cuộc đấu tranh sinh tử đầy tàn nhẫn.
Lý Quản Sự cúi đầu sâu hơn, mồ hôi trên trán đã thấm ướt cả vạt áo. Hắn biết, Trần Hùng đã hoàn toàn mất đi lý trí, bị cơn thù hận che mờ. Nhưng hắn không thể làm gì khác ngoài việc tuân lệnh. Với hắn, sống sót và giữ được vị trí của mình là ưu tiên hàng đầu, và điều đó đồng nghĩa với việc phải trở thành một công cụ trung thành trong tay Trần Hùng.
***
Trong khi dinh thự Trần Thị đang chìm trong âm mưu và sự tàn độc, thì ở Thôn Làng Sơn Cước, một buổi sáng trong lành vừa thức giấc. Tiếng gà gáy le te từ xa vọng lại, tiếng chim hót líu lo trên những tán cây xanh mướt, và tiếng suối chảy nhẹ nhàng róc rách như một khúc ca bình yên của thiên nhiên. Mùi khói bếp thoang thoảng bay ra từ những mái nhà tranh vách đất, hòa quyện với mùi đất ẩm và không khí trong lành của buổi sớm mai. Bầu không khí bên ngoài căn nhà nhỏ của Lâm Dịch thật bình yên và mộc mạc, đối lập hoàn toàn với sự căng thẳng và lo lắng đang tràn ngập bên trong.
Lâm Dịch ngồi bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, bề mặt đã sờn màu vì thời gian và sự cọ xát của vô số vật dụng. Trên bàn trải một tấm bản đồ đơn giản của khu vực Sơn Cước và các tuyến đường giao thương lân cận, vẽ tay một cách tỉ mỉ, với những ký hiệu và đường nét chỉ có anh mới hiểu được. Đôi mắt sâu thẳm của Lâm Dịch, ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của một người hiện đại, đang chăm chú vào tấm bản đồ. Thân hình anh vẫn gầy gò, hơi xanh xao do thiếu ăn và lao động vất vả, nhưng lúc này lại toát ra một vẻ kiên định đến lạ thường. Mái tóc đen bù xù, thường ngày được buộc đơn giản, giờ có vài sợi lòa xòa trước trán, nhưng anh không hề để ý.
Đối diện anh là Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ và Vương Đại Trụ. Vẻ mặt ai nấy đều nghiêm trọng, không còn chút dấu vết của niềm vui chiến thắng từ đêm qua. Họ biết, chiến thắng đó chỉ là tạm thời, và cái giá phải trả cho việc chọc giận một cường hào như Trần Thị Gia Tộc sẽ không hề nhỏ. Lâm Dịch không cần phải nói nhiều, họ đã hiểu. Sự im lặng trong căn phòng, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa và tiếng bút lông sột soạt khi Lâm Dịch khoanh tròn một vài điểm trên bản đồ, càng làm tăng thêm sự căng thẳng.
"Trần Hùng sẽ không để yên." Lâm Dịch trầm giọng, phá v vỡ sự im lặng. Giọng anh tuy nhỏ, nhưng lại mang một sức nặng khiến những người còn lại phải tập trung lắng nghe. "Hắn ta đã mất mặt, mất tiền, và quan trọng nhất là mất một con cờ quan trọng. Sự trả đũa lần này sẽ tàn độc hơn rất nhiều. Hắn ta không phải là kẻ sẽ dễ dàng chấp nhận thất bại." Lâm Dịch dùng ngón tay chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi có một con đường mòn nhỏ xuyên qua rừng, thường được dùng để vận chuyển hàng hóa đến các làng lân cận. "Ta đoán, mục tiêu đầu tiên của hắn sẽ là làm tê liệt kinh tế của chúng ta. Phá hoại các tuyến đường vận chuyển, cướp bóc hàng hóa, hoặc tìm cách ngăn cản chúng ta buôn bán với bên ngoài."
Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, vẻ mặt lo lắng. "Đại ca nói phải. Thuộc hạ nghe ngóng được, Trần Thị đang ráo riết tập hợp thêm người, có vẻ như là tay sai của Hắc Sa Bang. Bọn chúng không chỉ là dân giang hồ thông thường, mà còn rất liều lĩnh và tàn ác."
Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt hung dữ thường ngày, lúc này cũng lộ rõ vẻ nghiêm trọng. Anh nắm chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên trên cánh tay. "Chúng ta không thể ngồi yên chờ chết được. Nếu chúng dám đến, ta sẽ cho chúng biết tay!"
Vương Đại Trụ, khuôn mặt chất phác nhưng đầy sự kiên quyết, cũng lên tiếng. "Lâm Dịch nói đúng. Hắn ta sẽ không từ thủ đoạn nào đâu. Chúng ta phải chuẩn bị thật kỹ. Nếu không, cả làng sẽ gặp nguy."
Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, rồi từ từ mở ra. Trong tâm trí anh, những dòng chữ từ cuốn "Cẩm Nang Kế Sách" hiện lên rõ ràng: "Tri thức là vũ khí mạnh nhất. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu." Anh không có thiên phú tu luyện, không có bàn tay vàng siêu phàm, nhưng anh có trí tuệ và kinh nghiệm của một người đến từ thế giới hiện đại. Anh đã dự liệu được phản ứng này của Trần Hùng. Trong một thế giới mà quyền lực và địa vị được đặt lên hàng đầu, việc một kẻ thấp cổ bé họng dám lật đổ một cường hào lớn mạnh là điều không thể chấp nhận được. Trần Hùng sẽ không chỉ đơn thuần muốn trả thù, mà còn muốn lập lại trật tự, muốn cho mọi người thấy rằng, kẻ nào dám chống đối Trần Thị Gia Tộc đều sẽ phải chịu kết cục bi thảm.
"Chúng ta không chỉ chuẩn bị cho việc đối phó với Hắc Sa Bang hay những kẻ cướp bóc thông thường." Lâm Dịch tiếp tục, giọng nói trở nên kiên định hơn. "Trần Hùng sẽ tìm cách cô lập chúng ta về kinh tế, về mặt xã hội. Hắn sẽ bôi nhọ danh dự của chúng ta, lan truyền tin đồn thất thiệt để không ai dám đến gần, không ai dám buôn bán với chúng ta. Thậm chí, hắn có thể mua chuộc các quan lại cấp cao hơn để gây áp lực lên vùng Sơn Cước, để biến chúng ta thành những kẻ bị ruồng bỏ." Anh khoanh tròn một vài ngôi làng lân cận trên bản đồ, những nơi mà dân làng Sơn Cước thường xuyên giao thương. "Mọi tuyến đường, mọi mối quan hệ, mọi nguồn cung cấp, đều có thể bị hắn nhắm đến."
Lâm Dịch nhìn Trần Nhị Cẩu. "Nhị Cẩu, ngươi tiếp tục là tai mắt của ta. Hãy tăng cường thu thập tin tức, đặc biệt là các hoạt động bất thường của Hắc Sa Bang và những quan lại mới được bổ nhiệm vào các vị trí trọng yếu. Ta muốn biết mọi động tĩnh nhỏ nhất của Trần Thị và những kẻ liên quan đến chúng." Anh nhớ lại lời Trần Hùng đã nói trong nội tâm khi hắn nhìn Lâm Dịch với ánh mắt tóe lửa căm thù. Sự thù hận này sẽ không chỉ dừng lại ở việc kinh doanh.
Sau đó, anh quay sang Lý Hổ và Vương Đại Trụ. "Lý Hổ, Đại Trụ, hai người hãy chuẩn bị lực lượng phòng vệ của làng. Tăng cường tuần tra các tuyến đường ra vào làng, đặc biệt là vào ban đêm. Bảo vệ các kho hàng, và quan trọng nhất là bảo vệ mùa màng. Nếu có bất kỳ động tĩnh nào, hãy báo ngay cho ta. Chúng ta phải chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, và không được để lộ bất kỳ sơ hở nào."
Lý Hổ gật đầu mạnh mẽ. "Đại ca nói gì, bọn ta làm nấy! Kẻ nào dám bén mảng đến làng, ta sẽ cho chúng biết mùi!" Giọng anh đầy sự quyết tâm.
Vương Đại Trụ cũng đồng tình. "Đừng lo, Lâm Dịch. Cả làng sẽ đồng lòng. Chúng ta sẽ không để Trần Thị Gia Tộc giẫm đạp lên đầu mình nữa."
Lâm Dịch nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang chiếu rọi, xua tan đi màn sương mù cuối cùng. Tuy nhiên, trong tâm trí anh, một cơn bão lớn hơn nhiều đang hình thành. Cuộc chiến với Trần Thị Gia Tộc sẽ không chỉ dừng lại ở đây. Nó sẽ leo thang, trở nên tàn khốc và nguy hiểm hơn. Anh biết, Trần Hùng có thể sẽ tiếp cận các quan lại cấp cao hơn hoặc các thế lực khác để tăng cường áp lực lên Lâm Dịch, cho thấy quy mô của cuộc chiến sẽ mở rộng. Sự thay đổi từ đấu tranh mưu kế sang bạo lực trực tiếp sẽ đẩy Lâm Dịch vào những tình thế khó khăn và có thể buộc anh phải đưa ra những quyết định khó khăn, đi ngược lại những "giá trị hiện đại" của mình.
Anh đã l��ờng trước được điều này, nhưng sự phức tạp và tàn độc của thế giới cổ đại vẫn luôn có những điều nằm ngoài dự đoán của anh. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh thầm nghĩ. "Và sinh tồn là ưu tiên hàng đầu." Hắn khẽ vuốt ve cuốn "Thần Nông Bách Thảo Phổ" được đặt cẩn thận trong ngực áo, cảm nhận sức nặng của nó. Tri thức, dù là cổ đại hay hiện đại, vẫn là vũ khí mạnh nhất. Anh sẽ không chỉ phòng thủ, mà còn phải tìm cách phản công, biến chính âm mưu của đối thủ thành vũ khí chống lại chúng.
Lâm Dịch khoanh tròn một vài điểm trên bản đồ, những vị trí chiến lược mà anh cho là quan trọng. Ánh mắt anh kiên định nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lên cao, rọi những tia nắng ấm áp xuống vùng đất Sơn Cước. Cuộc chiến vẫn còn dài, và nguy hiểm vẫn rình rập, nhưng Lâm Dịch đã sẵn sàng đối mặt. Anh sẽ không lùi bước, vì không chỉ là sinh tồn của riêng anh, mà còn là sự an nguy của những người mà anh trân trọng. Một con đường mới đã mở ra, không phải là con đường trải đầy hoa hồng, m�� là con đường đầy chông gai và thử thách. Nhưng anh biết, anh sẽ vượt qua.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.