Lạc thế chi nhân - Chương 250: Cái Bẫy Độc: Trần Thị Lún Sâu
Gió đêm vẫn se lạnh, luồn qua khe cửa sổ bằng gỗ mục, mang theo hơi ẩm của đất và mùi hương thoang thoảng của thảo dược khô từ những gói hàng còn vương trong góc phòng. Trong căn nhà nhỏ ở Sơn Cước, ánh nến leo lét trên bàn chỉ đủ chiếu rọi khuôn mặt trầm tư của Lâm Dịch. Chiếc bản đồ trải rộng, chi chít những ký hiệu, những đường gạch ngang dọc bằng than đen, như một mê cung phức tạp đang chờ được giải mã. Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ ngồi đối diện, ánh mắt không rời khỏi Lâm Dịch, sự lo lắng xen lẫn tin tưởng tuyệt đối hiện rõ trên gương mặt họ. Bầu không khí căng như dây đàn, chỉ có tiếng gió rít bên ngoài và tiếng lá cây xào xạc là còn vang vọng.
Lâm Dịch không nói gì, chỉ dùng ngón tay thon dài gõ nhẹ lên tấm bản đồ, điểm vào một vài vị trí trọng yếu: kho bãi bỏ hoang ở rìa làng, con đường mòn dẫn vào thị trấn, và đặc biệt là phủ nha của Phán Quan Trần. Hắn hít một hơi thật sâu, hương trà nóng đặt bên cạnh đã nguội lạnh từ lâu, không làm dịu đi được sự căng thẳng đang dâng trào trong lòng. "Bọn chúng muốn mượn tay quan phủ để nuốt chửng chúng ta," cuối cùng, hắn cũng cất tiếng, giọng nói trầm thấp, đều đều như mặt nước hồ sâu, nhưng lại ẩn chứa một dòng chảy xiết. "Vậy thì, ta sẽ mượn chính cái đao đó để chém ngược lại chúng!"
Trần Nhị Cẩu nuốt nước bọt, đôi mắt linh hoạt đảo qua bản đồ, rồi lại nhìn Lâm Dịch. "Đại ca, nhưng nếu có sơ suất... lỡ như kế hoạch không thành, chúng ta sẽ..." Giọng hắn nhỏ dần, không dám nói hết câu. Ánh mắt lộ rõ sự sợ hãi trước viễn cảnh đối đầu với quyền lực triều đình và thế lực Trần Thị hùng mạnh.
Lâm Dịch khẽ nhướng mày, ánh mắt sắc như dao cau lướt qua Nhị Cẩu. "Không có nếu," hắn ngắt lời dứt khoát, nhưng không hề mang vẻ giận dữ, chỉ là sự kiên quyết không thể lay chuyển. "Chúng ta sẽ biến kho hàng thành cái bẫy hoàn hảo. Nhị Cẩu, ngươi sẽ làm thế này..." Hắn bắt đầu chỉ dẫn, từng lời nói rõ ràng, mạch lạc, không thừa một chữ. Hắn vạch ra cách hoán ��ổi hàng hóa, cách gài những "bằng chứng" giả mạo sao cho thật tự nhiên, và quan trọng nhất, cách để những bằng chứng thật sự về âm mưu của Trần Thị và Phán Quan Trần được phơi bày đúng lúc, đúng chỗ. "Cái kho đó, sẽ là nơi chúng ta vạch trần bộ mặt thật của chúng. Phải trông có vẻ sơ hở, như thể chúng ta bị động, nhưng thực chất, mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát."
Lý Hổ, vốn im lặng lắng nghe, lúc này gật đầu mạnh mẽ, nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên cánh tay rắn chắc. "Rõ! Đại ca cứ yên tâm. Bất cứ ai dám động đến kho hàng của làng, ta sẽ không tha! Ta sẽ bố trí anh em cảnh giác cao độ. Đảm bảo an toàn, và đúng lúc ra tay." Giọng hắn trầm đục, đầy uy lực, khác hẳn vẻ ngây ngô thường ngày. Sự kiên quyết trong ánh mắt Lý Hổ cho Lâm Dịch thêm một phần an tâm.
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt thoáng qua một tia hài lòng. "Tốt. Nhưng không phải ra tay bằng võ lực. Chúng ta phải ra tay bằng trí tuệ. Lý Hổ, ngươi phải đảm bảo rằng đội tuần tra của Quan Đại Nhân sẽ 'tình cờ' xuất hiện đúng lúc. Không sớm hơn, không muộn hơn. Đây là mấu chốt." Hắn nhấn mạnh, chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi con đường chính dẫn vào Sơn Cước giao với đường tuần tra của quan phủ.
Hắn giải thích chi tiết về cách "khéo léo" cung cấp thông tin, làm thế nào để Quan Đại Nhân - một vị quan thanh liêm nhưng cũng rất thận trọng - nhận được "tin báo" về một vụ buôn lậu lớn, đồng thời khơi gợi sự nghi ngờ của ông ta về hành động bất thường của Phán Quan Trần. Đây là một ván cờ phức tạp, nơi mỗi quân cờ đều phải di chuyển chính xác theo ý đồ của hắn.
Trong đầu Lâm Dịch, những dòng chữ từ cuốn "Cẩm Nang Kế Sách" hiện lên rõ ràng: *“Dĩ độc trị độc, mượn đao giết người.”* Trần Thị đã dùng Phán Quan Trần như một con dao. Giờ đây, hắn sẽ biến con dao đó quay ngược lại, cứa vào chính kẻ cầm nó. Hắn không hề thích những thủ đoạn thao túng, những mưu kế hiểm độc này. Ở thế giới cũ của hắn, mọi thứ được giải quyết bằng pháp luật, bằng những bằng chứng rõ ràng, minh bạch. Nhưng ở Đại Hạ này, nơi công lý bị bóp méo bởi quy��n lực và tiền bạc, nơi thân phận quyết định số phận, hắn không có lựa chọn nào khác. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, "nhưng ta không thể đứng nhìn sự bất công này xảy ra ngay trước mắt mình. Nếu ta không dùng mưu, dân làng sẽ phải chịu khổ. Nếu ta không dùng trí, Tiểu Nguyệt, cha mẹ ta sẽ bị liên lụy." Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai hắn, nhưng cũng chính là động lực mạnh mẽ nhất.
Lâm Dịch tiếp tục chỉ dẫn, vẽ thêm những mũi tên, khoanh tròn những địa điểm quan trọng. Hắn dặn dò Nhị Cẩu về cách cải trang, cách thu thập thêm thông tin vào phút chót, và cách đảm bảo rằng những tin đồn "chính xác" sẽ đến tai Quan Đại Nhân một cách tự nhiên nhất. "Mọi thứ phải được dàn dựng hoàn hảo, tựa như một vở kịch," hắn nói, ánh mắt xa xăm nhìn vào khoảng không. "Chúng ta không thể để lộ bất kỳ sơ hở nào. Một sai lầm nhỏ cũng có thể khiến mọi công sức đổ sông đổ biển, và chúng ta sẽ phải trả giá đắt."
Nhị Cẩu và Lý Hổ gật đầu lia lịa, ghi nhớ từng lời. Dù trong lòng vẫn còn chút hồi hộp, nhưng sự quyết đoán và mưu trí của Lâm Dịch đã truyền cho họ một niềm tin vững chắc. Họ đã chứng kiến Lâm Dịch tạo ra kỳ tích nhiều lần, biến những điều không thể thành có thể. Lần này, họ cũng tin rằng hắn sẽ làm được.
Sau khi mọi chi tiết đã được sắp xếp tỉ mỉ, Lâm Dịch gấp bản đồ lại. Hắn đứng dậy, bước đến cửa sổ. Gió đêm vẫn rít qua khe cửa, nhưng trong lòng hắn, ngọn lửa quyết tâm đã bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Ánh mắt hắn nhìn ra màn đêm đen kịt, nơi những vì sao lấp lánh như đang nhìn thấu vào tâm tư hắn. Hắn biết, một khi đã ra tay, Trần Thị sẽ không còn đường lùi. Và hắn cũng vậy.
"Trần Thị, các ngươi đã đánh giá thấp ta rồi," hắn thì thầm, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Các ngươi muốn dùng luật pháp và quyền lực để đè bẹp ta, thì ta sẽ dùng chính những kẽ hở của các ngươi để lật ngược thế cờ. Hãy đợi đấy." Một nụ cười lạnh lùng, mang chút châm biếm nội tâm, nở trên môi Lâm Dịch. Kế hoạch đã hình thành. Giờ là lúc hành động.
***
Sáng sớm hôm sau, trước khi mặt trời kịp xua tan màn sương mù dày đặc bao phủ khắp thôn làng Sơn Cước, kho hàng của Lâm Dịch đã rộn ràng những tiếng động khe khẽ. Mưa bụi lất phất bay, mang theo cái lạnh ẩm ướt đặc trưng của vùng biên thùy. Mùi gỗ mục, đất ẩm và hương thảo dược khô hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí trầm mặc, pha lẫn chút căng thẳng.
Trần Nhị Cẩu, với chiếc áo tơi đã sờn cũ và chiếc mũ lá che gần kín mặt, đang thoăn thoắt di chuyển giữa những chồng bao tải. Dù vẻ mặt vẫn còn chút lo lắng, nhưng đôi mắt hắn sáng quắc, chăm chú vào từng chi tiết. "Nhanh tay lên, sắp xong rồi!" hắn khẽ nhắc nhở những dân làng thân tín đang phụ giúp. Họ là những người đã cùng Lâm Dịch trải qua bao khó khăn, tuy không hiểu hết toàn bộ kế hoạch, nhưng tuyệt đối tin tưởng vào hắn. "Mấy cái thùng này phải đặt ở vị trí dễ thấy nhất. Trông phải như thể chúng ta đang cố giấu giếm, nhưng lại dễ dàng bị phát hiện. Càng lộ liễu, càng tự nhiên!"
Bên cạnh hắn, Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt nghiêm nghị, đang kiểm tra từng góc khuất, từng khe hở của kho hàng. Hắn dùng bàn tay chai sạn lướt qua những bức tường gỗ, cảm nhận sự thô ráp của chúng, đảm bảo không có chi tiết nào bị bỏ sót. Áo giáp cũ kỹ của hắn phát ra tiếng ken két khe khẽ mỗi khi hắn di chuyển, hòa vào tiếng mưa bụi lất phất. "Đại ca dặn kỹ," Lý Hổ trầm giọng nói, "phải trông có vẻ sơ hở nhưng lại là hiểm địa. Đừng lo, không một con ruồi nào lọt qua mắt ta." Hắn ra hiệu cho một nhóm người đang ẩn nấp trong bụi cây gần đó, ánh mắt cảnh giác quét qua những con đường mòn dẫn vào làng. Nhiệm vụ của họ là bảo vệ, nhưng quan trọng hơn là quan sát, đảm bảo mọi thứ diễn ra đúng như kịch bản của Lâm Dịch.
Những thùng hàng "đặc biệt" được ngụy trang cẩn thận, trông bề ngoài không khác gì những thùng hàng chứa thảo dược thông thường, nhưng bên trong lại là những "bằng chứng" được Lâm Dịch sắp đặt tỉ mỉ. Có những thùng chứa đầy... đá vụn, được phủ một lớp mỏng bột dược liệu giả, tạo cảm giác như đang chứa hàng cấm. Lại có những thùng khác chứa những cuộn vải thô, nhưng bên dưới là những mảnh giấy cũ kỹ, có vẻ như là hóa đơn, chứng từ buôn lậu, hoặc thậm chí là những lá thư "mật" có chữ ký của "thủ lĩnh giặc cướp" - tất cả đều là giả mạo tinh vi, được Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu dày công chuẩn bị trong đêm. Mùi giấy cũ và mực mới từ những tài liệu giả đó thoang thoảng trong không khí ẩm.
Trần Nhị Cẩu dùng một mảnh vải cũ, cẩn thận lau đi những vết bùn đất bám trên mặt thùng, tạo ra một vẻ "bị vứt bỏ vội vã" nhưng lại rất "đáng ngờ". "Đại ca nói, càng chi tiết, càng dễ khiến kẻ địch tin tưởng," hắn lẩm bẩm, rồi dùng chân đá nhẹ một cái thùng, khiến nó hơi lệch khỏi vị trí ban đầu, tạo ra một sự "sơ hở" cố ý. Hắn nghĩ về sự phức tạp trong kế hoạch của Lâm Dịch, về việc hắn phải hóa thân thành kẻ buôn lậu, kẻ hối lộ, kẻ gài bẫy... tất cả chỉ để bảo vệ thôn làng. "Đại ca đúng là thần cơ diệu toán," hắn thầm thán phục.
Lý Hổ đứng ở cửa kho, đôi mắt sắc bén lướt qua từng người, từng động tác. Hắn không nói nhiều, nhưng sự hiện diện của hắn đủ để mọi người cảm thấy an tâm. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong màn sương sớm, nhưng tiếng động duy nhất trong kho hàng lúc này chỉ là tiếng di chuyển nhẹ nhàng của đồ đạc và tiếng thì thầm của Trần Nhị Cẩu. Mọi người đều hiểu rằng, đây là một nhiệm vụ quan trọng, quyết định số phận của cả thôn làng. Họ không được phép mắc một sai lầm nào.
Mặt trời bắt đầu hé rạng phía chân trời, xé toạc màn sương mù, những tia nắng yếu ớt đầu tiên chiếu rọi vào kho hàng qua kẽ hở trên mái. Trần Nhị Cẩu nhìn lên, một cảm giác căng thẳng tột độ bao trùm lấy hắn. Giờ đây, chỉ còn chờ "khách" đến. Cái bẫy đã được giăng, và mồi nhử đã được đặt.
***
Giữa buổi sáng, khi mặt trời đã lên cao và nắng nhẹ trải vàng khắp thôn làng Sơn Cước, bầu không khí yên bình bỗng bị phá vỡ bởi tiếng chân người dồn dập và tiếng la ó ồn ã. Một đội lính lệ hùng hậu, mặc áo giáp cũ kỹ và cầm thương dài, xông thẳng vào kho hàng. Dẫn đầu là Phán Quan Trần, thân hình béo tốt, ăn mặc sang trọng nhưng gương mặt lại toát lên vẻ xảo quyệt và hám lợi. Bên cạnh hắn là Lý Quản Sự, gầy gò, lưng hơi khom, khuôn mặt đầy nếp nhăn và vẻ nịnh hót.
"Haha! Lâm Dịch! Ngươi có chạy đằng trời!" Phán Quan Trần cười đắc thắng, giọng nói the thé vang vọng trong kho hàng. Hắn chỉ tay vào một trong những thùng hàng "đặc biệt" mà Trần Nhị Cẩu đã cố tình đặt ở vị trí dễ thấy nhất. "Tang vật rõ ràng rành mạch đây rồi! Mau bắt hết lũ dân đen cấu kết giặc cướp này lại!" Ánh mắt hắn tràn đầy sự tự mãn, như thể đã nắm chắc phần thắng trong tay. Mùi sắt từ vũ khí của lính lệ, mùi mồ hôi của sự căng thẳng và mùi ẩm mốc của kho hàng hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt.
Lý Quản Sự, với vẻ mặt hống hách thường ngày, vội vàng phụ họa: "Đúng vậy! Bẩm đại nhân, chính là chúng! Kẻ nào dám chứa chấp hàng cấm, cấu kết với giặc cướp, đều phải trị tội nặng!" Hắn chỉ trỏ vào những dân làng đang bàng hoàng, sợ hãi, bị lính lệ bao vây. Tiếng kêu sợ hãi của vài phụ nữ, tiếng thì thầm lo lắng của đàn ông vang lên, nhưng nhanh chóng bị tiếng quát tháo của lính lệ át đi.
Đúng lúc đó, từ ngoài kho hàng, một giọng nói trầm ổn, đầy uy nghiêm vang lên, khiến tất cả mọi người đều khựng lại. "Khoan đã! Phán Quan Trần, xem ra ngươi rất sốt sắng."
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cửa. Quan Đại Nhân, với gương mặt nghiêm nghị, râu dài và phong thái uy nghi, bước vào. Ông mặc bộ quan phục chỉnh tề, ánh mắt sắc như dao cau lướt qua Phán Quan Trần, rồi đến Lý Quản Sự và những thùng hàng bị chỉ điểm. Đội trưởng tuần tra, với vẻ mặt bối rối, vội vàng theo sát phía sau.
Phán Quan Trần mặt biến sắc. Hắn không ngờ Quan Đại Nhân lại xuất hiện vào lúc này. Hắn vội vàng cúi người, vẻ tự mãn ban nãy biến mất hoàn toàn. "Bẩm Quan Đại Nhân, hạ quan... hạ quan chỉ đang làm tròn chức trách, bắt giữ bọn buôn lậu và giặc cướp."
Quan Đại Nhân không đáp, chỉ tiến lại gần cái thùng hàng mà Phán Quan Trần vừa chỉ. "Để bản quan đích thân kiểm tra xem 'tang vật' của ngươi có đúng như lời đồn không." Ông ra hiệu cho một lính lệ. Lính lệ vâng lời, run rẩy mở nắp thùng.
Cùng lúc đó, từ phía sau đám đông dân làng, một bóng người thon gầy, trầm tĩnh bước ra. Đó chính là Lâm Dịch. Khuôn mặt hắn vẫn thanh tú, nhưng đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén, giờ đây ánh lên một tia lạnh lùng, tựa hồ đã tiên đoán được mọi chuyện. Hắn không nói nhiều, chỉ khẽ cúi đầu chào Quan Đại Nhân.
"Bẩm Quan Đại Nhân," Lâm Dịch cất tiếng, giọng nói đều đều, nhưng lại có một sức mạnh khiến mọi người phải chú ý. "Tiểu dân tin rằng Phán Quan Trần đại nhân sẽ 'phát hiện' được một 'bí mật' còn lớn hơn cả 'tang vật' buôn lậu thông thường đó ạ."
Lời nói của Lâm Dịch như một lưỡi dao sắc bén, cắt đứt sự căng thẳng trong kho hàng. Phán Quan Trần bỗng giật mình, một linh cảm xấu ập đến. Hắn vội vàng nhìn vào bên trong thùng hàng.
Thay vì những thảo dược giả mạo hay "hàng cấm" mà hắn nghĩ, bên trong thùng hàng được Lâm Dịch sắp đặt lại là một chồng giấy tờ dày cộp. Trên cùng là một cuộn giấy da cũ kỹ, được đóng dấu mộc đỏ chói. Đó không phải là dấu mộc của quan phủ, mà là dấu mộc của Trần Thị Gia Tộc, cùng với chữ ký của Trần Thị Gia Chủ.
"Không thể nào! Đây là cái gì?!" Phán Quan Trần thốt lên, mặt cắt không còn giọt máu. Hắn vội vàng vơ lấy cuộn giấy, mở ra. Bên trong là một bản hợp đồng, không phải là hợp đồng buôn bán bình thường, mà là một bản thỏa thuận chi tiết về việc "phân chia tài sản" của thôn Sơn Cước, kèm theo một khoản hối lộ khổng lồ mà Trần Thị hứa trả cho Phán Quan Trần để "hợp thức hóa" việc tịch thu đất đai và tài sản của dân làng. Những "bằng chứng" về việc gài bẫy, vu khống dân làng cũng được đính kèm cẩn thận. Tất cả đều là thật, được Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu thu thập, và khéo léo "cài cắm" vào đúng cái thùng mà Phán Quan Trần chắc chắn sẽ mở.
Quan Đại Nhân, với ánh mắt tinh tường, đã nhìn thấy rõ ràng những nội dung trên cuộn giấy da. Vẻ mặt ông từ nghi ngờ chuyển sang kinh ngạc, rồi cuối cùng là phẫn nộ tột độ. "Phán Quan Trần!" Ông gầm lên, ti���ng nói vang dội như sấm sét, khiến cả kho hàng im bặt. "Ngươi dám cấu kết với Trần Thị, vu khống dân lành, mưu đồ chiếm đoạt tài sản của bá tánh, còn dám nhận hối lộ trắng trợn như vậy sao?!"
Phán Quan Trần đứng như trời trồng, cuộn giấy trên tay rơi xuống đất. Hắn bàng hoàng, sợ hãi, miệng lắp bắp không nói nên lời. Lý Quản Sự, kẻ nịnh hót ban nãy, lúc này đã co rúm người lại, mặt mày tái mét, cố gắng lẩn vào đám lính lệ.
Lâm Dịch khẽ mỉm cười. Cái bẫy đã sập. Hắn đã dùng chính sự tham lam và tự mãn của Phán Quan Trần, biến những "tang vật" giả thành bằng chứng thật, vạch trần âm mưu đen tối của Trần Thị Gia Tộc. Hắn đã "mượn đao" của Trần Thị, và giờ đây, con dao ấy đang cắt vào chính họ.
Quan Đại Nhân bước đến, cúi xuống nhặt cuộn giấy, xem xét kỹ lưỡng từng chi tiết, từng dấu mộc. Ông ta vốn là người liêm chính, cảnh giác với những vụ việc bất thường, và những lời "tin báo" khéo léo từ Lâm Dịch thông qua các kênh khác nhau đã khiến ông ta đến đây để "kiểm tra", chứ không phải để ủng hộ Phán Quan Trần. Nay, chứng cứ rõ ràng rành mạch, không thể chối cãi, ngay trước mắt. "Người đâu!" Quan Đại Nhân ra lệnh dứt khoát, giọng nói đầy phẫn nộ. "Bắt giữ Phán Quan Trần! Khám xét phủ nha của hắn! Toàn bộ những kẻ liên quan đến Trần Thị Gia Tộc có mặt ở đây, đều phải tra hỏi cẩn thận! Hỡi bá tánh Sơn Cước, bản quan sẽ tra xét kỹ lưỡng vụ việc này, trả lại công bằng cho các ngươi!"
Tiếng reo hò của dân làng vang lên, những tiếng hô "Quan Đại Nhân minh oan!" hòa lẫn vào không khí. Họ từ chỗ sợ hãi, bàng hoàng, giờ đây vỡ òa trong niềm vui và sự nhẹ nhõm. Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ nhìn Lâm Dịch, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ và tin tưởng tuyệt đối. Kế hoạch của đại ca, quả nhiên đã thành công rực rỡ!
Phán Quan Trần bị lính lệ xiềng xích, gương mặt trắng bệch như tờ giấy, ánh mắt tuyệt vọng. Hắn vẫn không thể tin được mọi chuyện lại diễn ra như vậy. Trần Thị Gia Chủ, lúc này mới vội vã chạy đến, chứng kiến cảnh tượng này, gương mặt béo tốt của hắn tái mét, mắt híp lại đầy v�� kinh hoàng và tức giận. Hắn biết, âm mưu của mình đã hoàn toàn phá sản, và thiệt hại lần này sẽ là không nhỏ. Hắn nhìn Lâm Dịch, ánh mắt tóe lửa căm thù, nhưng Lâm Dịch chỉ đáp lại bằng một nụ cười nhạt, đầy ẩn ý.
Lâm Dịch đứng đó, giữa cảnh hỗn loạn nhưng đã nằm trong tầm kiểm soát. Hắn cảm thấy một cơn mệt mỏi nhẹ nhàng ập đến, nhưng cùng với đó là một sự mãn nguyện sâu sắc. Hắn đã làm được. Hắn đã bảo vệ được dân làng, bảo vệ được những người mà hắn trân trọng.
Tuy nhiên, hắn biết, đây chỉ là một trận thắng nhỏ. Trần Thị Gia Tộc sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Sự kiện này sẽ khiến chúng tức giận hơn, và có lẽ, sẽ đẩy chúng vào những hành động liều lĩnh hơn. Vụ việc này cũng sẽ thu hút sự chú ý của các thế lực lớn hơn, bao gồm cả Thiên Phong Thương Hội và có thể là triều đình. Việc Hắc Sa Bang được Trần Thị thuê nhưng không trực tiếp lộ mặt cho thấy tầm ảnh hưởng của bang phái này và khả năng Lâm Dịch sẽ phải đối phó với chúng trong tương lai gần.
Hắn khẽ vuốt ve cuốn "Thần Nông Bách Thảo Phổ" được đặt cẩn thận trong ngực áo, cảm nhận sức nặng của nó. Tri thức, dù là cổ đại hay hiện đại, vẫn là vũ khí mạnh nhất. Hắn không có thiên phú tu luyện, không có bàn tay vàng siêu phàm, nhưng hắn có trí tuệ và sự kiên cường.
Nhìn Quan Đại Nhân đang ra lệnh cho lính lệ áp giải Phán Quan Trần, Lâm Dịch nhận ra rằng sự mục ruỗng của quan trường cấp thấp chỉ là một phần nhỏ của bức tranh lớn hơn trong hệ thống chính trị Đại Hạ Vương Triều. Vụ việc này, bằng cách nào đó, sẽ trở thành một tiền lệ, một bước đệm để hắn tiếp tục sử dụng các bằng chứng và mưu trí để đối phó với các đối thủ, đặt nền móng cho những cuộc đấu tranh pháp lý hoặc công khai lớn hơn trong tương lai. Hắn sẽ không chỉ dừng lại ở Sơn Cước. Hắn sẽ mở rộng kinh doanh, mở rộng ảnh hưởng, để bảo vệ những giá trị mà hắn tin tưởng.
Một con đường mới đã mở ra. Cuộc chiến vẫn còn dài, nhưng Lâm Dịch đã sẵn sàng.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.