Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 249: Hé Lộ Âm Mưu: Lưới Độc Trần Thị

Ánh sáng buổi sớm đã tràn ngập căn phòng, chiếu rõ vẻ mặt kiên định của Lâm Dịch, và sự quyết tâm của Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ. Một cuộc chiến không cân sức đang chờ đợi họ, nhưng trong ánh mắt của Lâm Dịch, không hề có sự sợ hãi, chỉ có sự lạnh lùng của một chiến lược gia đã sẵn sàng cho trận chiến cam go nhất. Hắn đã vạch ra con đường, và giờ là lúc phải bước đi.

***

Trong căn phòng nhỏ bé, vẫn vương vấn chút mùi khói của ngọn đèn dầu đã lụi tàn, Lâm Dịch ngồi bất động. Ánh nến đã tắt từ lâu, để lại một khoảng không mờ ảo trước khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua khe cửa sổ. Đôi mắt hắn thâm quầng vì một đêm dài không ngủ, nhưng lại ánh lên vẻ tinh anh lạ thường, như hai đốm lửa nhỏ cháy âm ỉ trong màn đêm. Trên chiếc bàn gỗ thô sơ đặt giữa phòng, cuốn “Cẩm Nang Kế Sách” vẫn mở ra ở một trang nào đó, những nét chữ cổ kính như đang thì thầm những mưu lược ngàn năm. Hắn đã đọc đi đọc lại nó hàng chục lần, không ph���i để tìm kiếm một lời giải đáp duy nhất, mà là để gạn lọc từng chi tiết, từng chiến thuật phù hợp với hoàn cảnh hiện tại.

Tiếng bước chân vội vã từ bên ngoài hành lang vang lên, không quá mạnh mẽ nhưng đủ để phá vỡ sự tĩnh lặng. Trần Nhị Cẩu bước vào, khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi sau một đêm dài bôn ba, nhưng trong đôi mắt tinh nhanh lại ánh lên sự cấp bách, không che giấu được những thông tin quan trọng mà hắn vừa thu thập. Hắn gầy đi trông thấy, quần áo hơi xộc xệch, dường như đã chạy hết tốc lực từ khi trời tờ mờ sáng. Mùi đất ẩm và cỏ dại vương vấn trên người hắn, cùng với một chút hơi rượu nhạt, dấu hiệu của việc phải hòa mình vào những chốn phức tạp để điều tra.

“Đại ca!” Trần Nhị Cẩu khẽ gọi, giọng khản đặc, vừa cố gắng điều hòa hơi thở vừa cúi đầu hành lễ. “Đệ đã điều tra được một số việc… có vẻ không ổn chút nào.”

Lâm Dịch gật đầu, ra hiệu cho hắn ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Hắn rót một chén trà nóng còn sót lại từ đêm qua, hương trà tuy ��ã nguội nhưng vẫn còn chút thoang thoảng, giúp Trần Nhị Cẩu lấy lại bình tĩnh. “Nói đi. Không cần vội. Kể cho ta nghe những gì ngươi đã thấy, đã nghe, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.” Giọng Lâm Dịch trầm thấp, đều đều, như có một ma lực trấn an.

Trần Nhị Cẩu hớp một ngụm trà, vị chát nhẹ lan tỏa trong miệng giúp hắn tỉnh táo hơn. “Đêm qua, đệ đã theo dõi Lý Quản Sự. Hắn ta không đi một mình như thường lệ, mà có thêm hai tên hộ vệ lạ mặt, trông rất tinh anh, không giống những kẻ làm việc vặt bình thường. Bọn chúng đi thẳng đến phủ Phán Quan Trần.” Hắn ngừng lại một chút, quan sát sắc mặt của Lâm Dịch. “Đúng vậy, đại ca, là Phán Quan Trần, người được cho là thanh liêm nhất trong số các quan lại ở phủ.”

Lâm Dịch khẽ nhíu mày, khóe miệng hơi cong lên thành một nụ cười châm biếm. Thanh liêm? Trong cái xã hội mục ruỗng này, danh tiếng thanh liêm đôi khi chỉ là tấm bình phong che đậy những tham vọng lớn hơn. “Tiếp tục đi.”

“Lý Quản Sự và hai tên hộ vệ vào phủ Phán Quan Trần khoảng nửa canh gi��. Đệ không dám đến quá gần, nhưng đã nghe ngóng được từ những tên gác cổng bị mua chuộc. Bọn chúng nói, tối qua có một buổi tiệc nhỏ, nhưng không phải là tiệc rượu thông thường. Lý Quản Sự đã mang theo rất nhiều thứ, không chỉ là vàng bạc châu báu, mà còn có cả những cuộn lụa quý hiếm, những bình rượu thượng hạng từ phương Bắc. Và quan trọng hơn, đệ nghe được loáng thoáng về những lời bàn tán liên quan đến ‘tài sản vô chủ’ và ‘khai khẩn đất hoang’.” Trần Nhị Cẩu thì thầm, đôi mắt không ngừng đảo quanh như sợ có người nghe thấy.

“Tài sản vô chủ? Khai khẩn đất hoang?” Lâm Dịch lặp lại, giọng điệu trầm hơn. Hắn cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. “Ngươi có nghe thấy từ ‘Sơn Cước’ hay ‘đất biên thùy’ không?”

Trần Nhị Cẩu lắc đầu. “Không, đại ca. Nhưng những tên gác cổng còn nói, Lý Quản Sự có vẻ rất tự tin. Chúng còn nghe thấy tiếng cười lớn của Phán Quan Trần, và hắn ta đã đích thân tiễn Lý Quản Sự ra tận cổng, còn vỗ vai hắn ta rất thân mật. Điều này rất lạ, đ��i ca. Phán Quan Trần vốn rất giữ kẽ, hiếm khi thể hiện sự thân mật với bất kỳ ai, đặc biệt là một quản sự nhà giàu như Lý Quản Sự.”

Lâm Dịch gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn. “Vậy ra Phán Quan Trần. Một người được cho là thanh liêm lại có thể dễ dàng bị mua chuộc đến vậy. Hoặc là, thứ mà Trần Thị đưa cho hắn còn giá trị hơn nhiều so với vàng bạc thông thường. Có lẽ là một lời hứa hẹn về một tương lai tươi sáng hơn, một con đường thăng tiến trong quan trường mục ruỗng này.” Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng sắp xếp những mảnh thông tin vụn vặt này trong đầu. “Ngươi còn điều tra được gì nữa không, liên quan đến Hắc Sa Bang?”

Trần Nhị Cẩu gật đầu, vẻ mặt nghiêm trọng hơn. “Vâng, đại ca. Đệ đã cử người dò la ở các quán rượu, sòng bạc mà đám Hắc Sa Bang thường lui tới. Mấy ngày nay, hoạt động của chúng gia tăng đột biến. Chúng không còn chỉ cướp bóc lặt vặt hay bảo kê như trước nữa. Nhiều tên thủ lĩnh cấp dưới của Hắc Sa Bang đã tụ tập lại, dường như đang chuẩn bị cho một phi vụ lớn. Chúng còn được cấp phát thêm vũ khí mới, và có vẻ như đang được huấn luyện một cách bài bản hơn. Điều đáng chú ý là, đệ nghe được tin đồn rằng, có một số kẻ trong Hắc Sa Bang đã được Trần Thị ‘thuê’ để ‘làm việc lớn’.”

“Làm việc lớn?” Lâm Dịch hỏi, ánh mắt sắc như dao. “Cụ thể là việc gì?”

“Đệ không rõ, đại ca. Nhưng chúng bàn tán về việc ‘dọn dẹp chướng ngại vật’, ‘thanh lọc khu vực’ và ‘thu hồi những thứ đáng lẽ thuộc về mình’. Những từ ngữ này… đệ cảm thấy rất bất an. Có vẻ như chúng không chỉ nhắm vào riêng đại ca nữa, mà còn nhắm vào cả một khu vực, một cộng đồng.” Trần Nhị Cẩu rụt rè nói. “Và còn một việc nữa, đệ nghe nói mấy hôm nay, có những đội tuần tra của quan phủ, không phải lính tuần tra thông thường, mà là những đội quân trang bị đầy đủ, di chuyển bí mật vào các con đường mòn dẫn vào vùng biên thùy, rồi biến mất một cách kỳ lạ. Chúng không đi tuần tra mà như đang ‘khảo sát’ một cái gì đó.”

Lâm Dịch nghe xong, hai hàng lông mày của hắn nhíu chặt lại. Một bức tranh tổng thể về âm mưu của Trần Thị dần hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn. “Phán Quan Trần, tài sản vô chủ, khai khẩn đất hoang, Hắc Sa Bang, những đội quân bí mật… Tất cả đều liên kết với nhau.” Hắn đứng dậy, đi lại trong phòng, những bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. “Trần Thị không chỉ muốn vu khống ta, mà còn muốn vu khống cả một vùng đất, một cộng đồng. Chúng muốn biến đất đai của dân làng, những thứ vốn thuộc về họ, trở thành ‘tài sản vô chủ’, sau đó mượn tay quan phủ, nhân danh ‘khai khẩn đất hoang’ để chiếm đoạt. Và Hắc Sa Bang sẽ là công cụ để chúng tạo ra hỗn loạn, để ‘thanh lọc’ những ai dám chống đối.”

Một cảm giác lạnh lẽo bao trùm Lâm Dịch. Sự tàn độc của Trần Thị vượt xa những gì hắn tưởng tượng. Chúng không chỉ muốn đánh bại hắn, mà còn muốn hủy hoại cả cuộc sống của hàng trăm, hàng ngàn người dân vô tội. Hắn siết chặt nắm tay, các khớp ngón tay kêu răng rắc. “Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng không phải bằng mọi giá. Nếu chúng ta để chúng thành công, thì chẳng khác nào chúng ta đã tự tay giết chết những người mà chúng ta muốn bảo vệ.”

Hắn quay lại nhìn Trần Nhị Cẩu, ánh mắt kiên định. “Ngươi đã làm rất tốt, Nhị Cẩu. Những thông tin này cực kỳ quan trọng. Hãy tiếp tục theo dõi Lý Quản Sự và Phán Quan Trần, nhưng phải hết sức cẩn trọng. Không được để lộ bất kỳ sơ hở nào. Hãy nhớ, bí mật là trên hết. Còn bây giờ, ngươi hãy đi nghỉ ngơi đi. Ngươi đã vất vả rồi.”

Trần Nhị Cẩu gật đầu, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút khi đã hoàn thành nhiệm vụ. “Vâng, đại ca. Đệ sẽ tiếp tục theo dõi. Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” Hắn đứng dậy, cúi chào rồi lặng lẽ rút lui, để lại Lâm Dịch một mình trong căn phòng, chìm đắm trong những suy tư nặng nề. Tiếng gà gáy xa xa báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu, nhưng đối với Lâm Dịch, đó là khởi đầu của một cuộc chiến cam go.

***

Lâm Dịch quyết định không thể chần chừ. Thông tin từ Trần Nhị Cẩu đã quá rõ ràng. Hắn cần phải xác minh thêm, và chỉ có Lý Hổ, với khả năng bám sát thực địa và sự tinh tường của một người từng trải trong giang hồ, mới có thể cung cấp những bằng chứng cụ thể hơn. Hắn nhanh chóng chuẩn bị, khoác lên mình bộ quần áo thô sơ màu xám tro, che đi phần lớn hình dáng, buộc gọn mái tóc đen bù xù. Hắn lặng lẽ rời khỏi thôn làng Sơn Cước, men theo những con đường mòn quen thuộc dẫn vào Linh Thú Sơn Mạch, nơi có một thạch động hẻo lánh mà hắn thường dùng làm nơi suy tư, đồng thời cũng là điểm hẹn bí mật của hắn với Lý Hổ.

Mặt trời đã lên cao, những tia nắng vàng óng len lỏi qua tán lá rừng, tạo nên những đốm sáng lấp lánh trên mặt đất ẩm ướt. Tiếng chim hót líu lo, tiếng côn trùng rả rích, tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên của núi rừng. Mùi đất ẩm sau đêm sương, mùi lá cây mục, và một chút hương hoa dại thoang thoảng trong gió, tất cả hòa quyện lại tạo nên một không khí trong lành, khác hẳn với sự ngột ngạt của những suy nghĩ đang đè nặng trong lòng Lâm Dịch. Hắn bước đi vững chãi nhưng thận trọng, đôi mắt sắc bén không ngừng quan sát xung quanh, cảnh giác với bất kỳ động tĩnh lạ nào.

Khi đến thạch động, một hang đá tự nhiên ẩn mình giữa vách núi đá xám xịt, Lý Hổ đã đợi sẵn ở đó. Vóc dáng vạm vỡ của hắn dựa vào vách đá, vẻ mặt nghiêm trọng, đôi mắt sâu hoắm nhìn thẳng vào lối vào hang. Có lẽ hắn đã ở đây từ rất sớm, kiên nhẫn chờ đợi. Mùi đất và đá ẩm ướt đặc trưng của hang động phảng phất trong không khí, hòa cùng chút khói nhẹ từ đống lửa nhỏ Lý Hổ đốt để xua đi cái lạnh và ẩm thấp. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ khe đá trên trần động vang vọng, tạo nên một âm thanh đơn điệu nhưng cũng có phần ám ảnh.

“Đại ca.” Lý Hổ đứng thẳng dậy, cúi đầu chào Lâm Dịch, ánh mắt đầy vẻ tôn kính nhưng cũng chất chứa sự lo lắng. “Đệ đã làm theo lời đại ca căn dặn.”

Lâm Dịch gật đầu, ra hiệu cho Lý Hổ ngồi xuống bên đống lửa. Hắn cũng ngồi đối diện, cảm nhận hơi ấm từ ngọn lửa nhỏ xua đi cái lạnh trong hang. “Ngươi đã thấy gì?” Giọng hắn vẫn điềm tĩnh, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào Lý Hổ, không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nào.

Lý Hổ hắng giọng, cố gắng sắp xếp lại những gì đã thấy. “Đệ đã cử anh em giám sát các con đường mòn, đặc biệt là những lối đi bí mật mà giặc cướp thường dùng để xâm nhập vùng biên thùy. Và quả nhiên, bọn chúng đã hành động.” Hắn dừng lại, dường như đang tìm từ ngữ thích hợp. “Tối qua, khoảng canh ba, đệ và vài anh em đã theo dõi một nhóm người lạ mặt. Chúng không phải giặc cướp thông thường, trang bị khá tốt, và di chuyển rất bài bản. Chúng mang theo rất nhiều túi vải lớn, chất lên lưng ngựa, đi thẳng đến một số kho bãi bỏ hoang gần thôn làng của chúng ta, những nơi vốn đã bị bỏ hoang từ lâu.”

“Kho bãi bỏ hoang?” Lâm Dịch hỏi, hắn nhớ rõ bản đồ địa hình trong trí nhớ. Đó là những kho bãi cũ của một thương hội nhỏ đã phá sản nhiều năm trước, nằm khuất trong rừng, ít người qua lại. “Chúng làm gì ở đó?”

“Chúng… đặt đồ vào đó, đại ca.” Lý Hổ nói, giọng hơi ngập ngừng. “Không phải là cất giấu hàng hóa như thông thường. Chúng mang những bao tải lớn, bên trong có vẻ như là những vật phẩm cũ kỹ, rỉ sét, lẫn lộn với một vài bộ quần áo rách nát, dính máu khô. Chúng còn rắc những thứ bột màu đen lên đó, trông rất đáng ngờ. Đệ đã cho anh em bí mật lấy được một chút mẫu vật, nhưng chưa dám mang về, sợ để lại dấu vết.”

Lâm Dịch nghe vậy, trong đầu hắn như có tiếng sấm nổ. “Vật chứng giả! Chúng đang tạo ra bằng chứng giả để vu khống chúng ta!” Hắn bật thốt, nắm chặt tay. “Quần áo dính máu, vật phẩm rỉ sét, bột màu đen… Chắc chắn là để tạo ra dấu vết của giặc cướp, hoặc thậm chí là của những cuộc giao tranh. Chúng muốn nói rằng chúng ta đã cấu kết với giặc cướp, hoặc chứa chấp chúng tại những kho bãi đó.”

“Đúng vậy, đại ca!” Lý Hổ phụ họa. “Đệ cũng nghĩ vậy. Và còn một chuyện nữa, đáng sợ hơn. Khi nhóm người lạ mặt đó rời đi, đệ đã cố gắng bám theo. Chúng không đi quá xa. Chúng gặp gỡ một nhóm khác, những kẻ mà đệ nhận diện được là thủ lĩnh cấp thấp của Hắc Sa Bang. Bọn chúng bàn bạc rất sôi nổi, và đệ nghe được loáng thoáng về việc ‘tạo ra một trận cướp bóc giả’, ‘chỉ điểm mục tiêu’ và ‘thanh trừng những kẻ chống đối’.”

Lý Hổ ngập ngừng một lát, rồi hạ giọng. “Có vẻ như, Trần Thị không chỉ muốn vu khống chúng ta. Chúng còn muốn dàn dựng một màn kịch cướp bóc, để cướp đi những thứ mà chúng gọi là ‘tài sản vô chủ’, và nếu có ai dám chống đối, chúng sẽ nhân cơ hội đó để ‘thanh trừng’. Có thể, chúng sẽ dùng Phán Quan Trần để hợp thức hóa việc bắt bớ, thậm chí là giết hại những người dân vô tội.”

Nói đoạn, Lý Hổ rút ra một cuộn giấy da cũ kỹ từ trong người. “Đây là bản vẽ phác thảo sơ bộ về khu vực kho bãi đó, và những điểm mà chúng đã đặt ‘vật chứng’. Đệ đã cố gắng ghi nhớ và phác lại một cách chính xác nhất có thể.”

Lâm Dịch cầm lấy bản vẽ, cẩn thận mở ra. Những nét vẽ nguệch ngoạc nhưng chính xác, thể hiện rõ vị trí của các kho bãi, các con đường mòn, và những điểm đánh dấu nhỏ nơi ‘vật chứng’ được đặt. Hắn đối chiếu với bản đồ địa hình trong trí nhớ, khớp nối từng chi tiết. Mọi thứ dần trở nên rõ ràng một cách đáng sợ. Kế hoạch của Trần Thị không chỉ dừng lại ở việc vu khống Lâm Dịch, mà còn là một âm mưu chiếm đoạt đất đai, tài sản và thậm chí là mạng sống của dân làng Sơn Cước.

“Những kẻ thủ lĩnh Hắc Sa Bang đó, ngươi có nhận ra ai không?” Lâm Dịch hỏi, giọng hắn lạnh như băng.

“Có, đại ca. Có Bát Quỷ và Tam Đao. Hai tên này đều là những kẻ hung hãn, tàn nhẫn, nổi tiếng trong Hắc Sa Bang. Chúng thường ra tay dứt khoát, không chừa đường sống cho bất kỳ ai. Việc chúng xuất hiện ở đây, và lại còn được Trần Thị thuê mướn, cho thấy âm mưu này không hề nhỏ.” Lý Hổ đáp, vẻ mặt đầy sự căm phẫn.

Lâm Dịch nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Hắn hình dung cảnh những người dân vô tội bị vu khống, bị bắt bớ, tài sản bị cướp đoạt, và có thể cả tính mạng cũng bị đe dọa. Hắn nhớ đến khuôn mặt lo lắng của Lâm phụ, Lâm mẫu, nụ cười hồn nhiên của Lâm Tiểu Nguyệt, và sự tin tưởng của những người dân làng đã đặt vào hắn. “Chúng muốn mượn tay quan phủ để hợp pháp hóa hành vi cướp bóc của mình, và dùng Hắc Sa Bang làm công cụ để tạo ra nỗi sợ hãi, để đàn áp những người yếu thế.”

“Lý Hổ, ngươi đã làm rất tốt. Những thông tin này vô cùng giá trị.” Lâm Dịch nói, mở mắt ra, ánh mắt hắn giờ đây đã hoàn toàn không còn vẻ mệt mỏi, mà thay vào đó là sự kiên định và lạnh lùng của một chiến binh. “Hãy tiếp tục cử người giám sát những kho bãi đó, và những con đường mòn. Nếu có bất kỳ động thái nào, dù nhỏ nhất, hãy báo cáo ngay cho ta. Nhưng phải hết sức cẩn trọng, không được để lộ tung tích.”

Lý Hổ siết chặt nắm đấm. “Đại ca yên tâm. Đệ sẽ tự mình giám sát thêm. Bất kỳ con chuột nào dám lảng vảng gần đây, ta sẽ bẻ gãy cổ nó!” Lời nói tuy thô tục nhưng lại chứa đựng sự quyết tâm sắt đá. Hắn biết, đây là cuộc chiến không chỉ của Lâm Dịch, mà còn là của tất cả những người đang sống dưới sự áp bức của Trần Thị.

Lâm Dịch gật đầu. “Tốt. Ngươi hãy về nghỉ ngơi đi. Và nhắc nhở anh em, phải hết sức cảnh giác. Mối nguy đã đến rất gần rồi.” Hắn đứng dậy, khoác lại áo choàng. Hắn biết, mình không thể ngồi yên chờ đợi nữa. Hắn phải trở về, phải tổng hợp tất cả những thông tin này, và vạch ra một kế hoạch phản công hoàn hảo. Mùi khói gỗ trong hang động, tiếng nước nhỏ giọt, và cảm giác lạnh lẽo của đá như thấm sâu vào tâm trí hắn, nhắc nhở hắn về sự khắc nghiệt của thế giới này.

***

Đêm đã về khuya, không khí trở nên se lạnh, từng cơn gió nhẹ luồn qua khe cửa sổ, mang theo hơi ẩm của màn đêm. Trong căn phòng nhỏ của mình tại thôn làng Sơn Cước, Lâm Dịch một mình đối diện với những thông tin vừa thu thập được. Hắn trải tấm bản đồ địa hình của vùng biên thùy và thôn làng ra trên bàn, đặt cạnh đó là bản phác thảo của Lý Hổ và những ghi chép vội vàng về lời khai của Trần Nhị Cẩu. Ánh nến leo lét trên bàn chiếu rọi, hắt những bóng hình chập chờn lên tường, như những bóng ma của mưu đồ và hiểm nguy.

Lâm Dịch tỉ mỉ đặt các mảnh ghép lại với nhau. Phán Quan Trần bị mua chuộc, những buổi tiệc bí mật, lời bàn tán về ‘tài sản vô chủ’ và ‘khai khẩn đất hoang’. Rồi đến những kho bãi bỏ hoang, ‘vật chứng giả’ được gài đặt, và sự tham gia của các thủ lĩnh Hắc Sa Bang như Bát Quỷ, Tam Đao. Tất cả, tất cả đều kết nối, tạo thành một bức tranh ghê rợn về âm mưu của Trần Thị Gia Tộc.

“Quả nhiên, chúng không chỉ muốn loại bỏ ta.” Hắn thì thầm, giọng nói trầm thấp hòa vào sự tĩnh lặng của màn đêm. “Chúng muốn nuốt chửng cả thôn làng Sơn Cước này, biến tất cả những gì thuộc về người dân nơi đây thành của chúng, dưới danh nghĩa hợp pháp của triều đình.”

Trong đầu Lâm Dịch, một trận cướp bóc giả sẽ được Hắc Sa Bang dàn dựng. Chúng sẽ tấn công các kho bãi bỏ hoang, hoặc thậm chí là một số nhà dân được chỉ điểm trước. Sau đó, quan phủ sẽ vào cuộc, ‘phát hiện’ ra những ‘vật chứng’ mà Trần Thị đã gài đặt, và nhanh chóng kết tội dân làng cấu kết với giặc cướp, hoặc chứa chấp chúng. Phán Quan Trần sẽ là kẻ hợp thức hóa tất cả, ra lệnh tịch thu tài sản, bắt bớ những kẻ ‘phạm tội’, và sau đó, dưới danh nghĩa ‘khai khẩn đất hoang’ hoặc ‘tái định cư’, Trần Thị sẽ dễ dàng chiếm đoạt toàn bộ đất đai và tài nguyên của vùng này. Một âm mưu tàn độc, không chút nhân tính.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm giác căng thẳng dồn nén trong lồng ngực. Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai hắn. Nếu hắn không hành động, thì không chỉ cuộc sống của hắn, mà cả số phận của hàng trăm con người vô tội sẽ bị hủy hoại. “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,” hắn tự nhủ, “nhưng ta không thể đứng nhìn sự bất công này xảy ra ngay trước mắt mình.”

Lâm Dịch vươn tay, lấy cây bút than từ nghiên mực. Hắn bắt đầu đánh dấu lên tấm bản đồ. Kho bãi, đường đi của Hắc Sa Bang, vị trí của phủ Phán Quan Trần. Tâm trí hắn hoạt động hết công suất, phân tích từng điểm yếu, từng kẽ hở trong kế hoạch của Trần Thị.

“Dĩ độc trị độc, mượn đao giết người.” Hắn lẩm bẩm, nhớ lại những lời trong “Cẩm Nang Kế Sách”. Trần Thị đã sử dụng Phán Quan Trần và Hắc Sa Bang như những con dao. Vậy thì, hắn cũng phải biến chính những con dao đó thành vũ khí chống lại chúng.

Phán Quan Trần. Đó là mục tiêu chính. Một kẻ tham lam, nhưng lại muốn giữ vẻ ngoài thanh liêm. Đó là điểm yếu chí mạng của hắn ta. Trần Thị chắc chắn đã hứa hẹn điều gì đó rất lớn, đủ để Phán Quan Trần chấp nhận mạo hiểm danh tiếng của mình. Nhưng nếu hắn ta biết rằng âm mưu này có thể bị vạch trần, có thể bị liên lụy, thì hắn ta sẽ phản ứng thế nào?

Lâm Dịch bắt đầu phác thảo một kế hoạch phản công sơ bộ. Hắn không thể trực tiếp đối đầu với Trần Thị và quan phủ. Hắn phải tạo ra một tình thế mà Trần Thị không thể lường trước, biến chính những kế hoạch của chúng thành gông cùm trói buộc chúng. Hắn cần phải tìm cách đẩy Phán Quan Trần vào thế khó, khiến hắn ta phải cân nhắc lại lợi ích của mình, hoặc thậm chí, biến hắn ta thành một đồng minh bất đắc dĩ. Hoặc ít nhất, là một con dao hai lưỡi, có thể cắt đứt cả hai phía.

Hắn dùng bút than vạch một đường th���ng từ thôn làng Sơn Cước đến phủ Phán Quan Trần, rồi một đường khác đến khu vực kho bãi bỏ hoang. Mọi thứ phải diễn ra cùng lúc, chính xác và bí mật. Hắn không chỉ cần bằng chứng để chứng minh mình vô tội, mà còn phải có bằng chứng để vạch trần âm mưu của Trần Thị, và buộc Phán Quan Trần phải trả giá cho sự tham lam của mình.

Lâm Dịch đứng dậy, tiến đến cửa sổ. Gió đêm vẫn se lạnh, nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa quyết tâm đã bùng cháy. Ánh mắt hắn nhìn ra màn đêm đen kịt, nơi những vì sao lấp lánh như đang nhìn thấu vào tâm tư hắn. Hắn biết, mình không thể chần chừ thêm một khắc nào nữa. Cuộc chiến này không chỉ là để sinh tồn, mà còn là để bảo vệ những giá trị mà hắn trân trọng.

“Trần Thị, các ngươi đã đánh giá thấp ta rồi.” Hắn thì thầm, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Các ngươi muốn dùng luật pháp và quyền lực để đè bẹp ta, thì ta sẽ dùng chính những kẽ hở của các ngươi để lật ngược thế cờ. Hãy đợi đấy.”

Một nụ cười lạnh lùng nở trên môi Lâm Dịch. Kế hoạch đã hình thành trong đầu hắn. Giờ là lúc phải hành động. Hắn biết, một khi đã ra tay, Trần Thị sẽ không còn đường lùi. Và hắn cũng vậy.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free