Lạc thế chi nhân - Chương 248: Mưu Kế Đa Đoan: Trận Đồ Phản Kích
Màn đêm buông xuống, lạnh lẽo và tĩnh mịch, càng làm nổi bật ánh sáng vàng vọt, yếu ớt từ ngọn đèn dầu trên bàn gỗ cũ kỹ. Trong căn phòng nhỏ, Lâm Dịch ngồi bất động, bóng hắn đổ dài trên bức tường đất, xiêu vẹo và cô độc. Hắn không còn là thiếu niên gầy gò, xanh xao thuở mới xuyên không, nhưng vẻ trầm tư cố hữu vẫn bám lấy khuôn mặt thanh tú, khiến đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của một người đến từ thế giới khác càng thêm rõ nét. Tóc đen bù xù, được buộc sơ sài bằng một sợi dây vải thô, càng làm tăng thêm vẻ mệt mỏi nhưng kiên định. Mùi khói đèn dầu lẫn với mùi giấy cũ, mùi gỗ mục từ bàn ghế xộc thẳng vào mũi, tạo nên một không khí ngột ngạt nhưng lại kích thích sự tập trung đến lạ thường.
Trước mặt Lâm Dịch là cuốn ‘Cẩm Nang Kế Sách’ đã ố vàng, những trang giấy mỏng manh dường như có thể rách bất cứ lúc nào. Bên cạnh là những mảnh giấy vụn, sơ đồ phác thảo nguệch ngoạc và những nét chữ viết vội, ghi lại từng mảnh thông tin mà hắn đã thu thập được. Hắn dùng ngón tay thô ráp, lướt nhẹ qua từng dòng chữ, từng nét vẽ, như đang dò tìm một mật mã phức tạp. Tiếng côn trùng đêm rả rích bên ngoài, tiếng gió nhẹ xào xạc qua khe cửa như lời thì thầm của một thế giới đang ngủ yên, nhưng trong tâm trí Lâm Dịch, một cơn bão dữ dội đang nổi lên.
“Trần Thị Gia Tộc không chỉ muốn phá hoại kinh doanh nữa. Chúng muốn ta phải chết, hoặc tệ hơn, phải mang tiếng xấu muôn đời…” Hắn thì thầm, giọng nói khàn đặc, chỉ đủ cho chính mình nghe thấy. Hắn nhớ lại lời cảnh báo mơ hồ của Cố lão bản về “đợt gió lớn” và “mấy con cá mập” đang rục rịch. Những thông tin từ Trần Nhị Cẩu về lính tuần tra tăng cường và quan sai lạ mặt, cùng với tin đồn của Lý Hổ về “quan lớn từ trên xuống” và “đoàn thanh tra”, tất cả giờ đây đã ghép lại thành một bức tranh rõ ràng đến đáng sợ. “Một quan lại cấp cao, tội danh cấu kết giặc cướp… Đây không phải là trò đùa.”
Hắn biết rõ sự nguy hiểm của những lời vu khống trong thế giới này. Ở Đại Hạ vương triều, danh dự đôi khi còn quý hơn sinh mạng. Một khi bị gán cho tội danh “cấu kết giặc cướp” hay “làm phản”, không chỉ bản thân hắn sẽ bị tru di tam tộc, mà cả gia đình, người thân, và những người từng tin tưởng, làm việc cùng hắn đều sẽ bị liên lụy. Đó là một đòn chí mạng, nhắm thẳng vào gốc rễ sự tồn tại của hắn, của cả thôn làng Sơn Cước. Trần Thị Gia Tộc đã thực sự đẩy hắn vào chân tường, không cho hắn bất kỳ đường lui nào.
Lâm Dịch cẩn thận lật từng trang của ‘Cẩm Nang Kế Sách’, ánh mắt hắn dừng lại ở những mục nói về ‘dĩ độc trị độc’ và ‘mượn đao giết người’. Những chiến thuật này, dù hiệu quả đến đâu, cũng đi ngược lại với những nguyên tắc đạo đức mà hắn đã mang theo từ thế giới hiện đại. Hắn từng mơ ước về một cuộc sống bình dị, dùng tri thức để cải thiện cuộc sống, bảo vệ những người yếu thế. Nhưng hiện thực tàn khốc của thế giới này không cho phép hắn giữ vững sự thanh cao ấy. Sự công bằng không phải là thứ tự nhiên mà có, mà phải do chính tay hắn giành lấy. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng*, và hắn phải tự mình tạo ra sự công bằng đó, dù phải dùng đến những thủ đoạn mà hắn từng khinh miệt.
“Nhưng càng lớn, càng sơ hở. Càng muốn nhanh, càng dễ lộ.” Hắn nhớ lại câu nói từng đọc trong cuốn sách. “Chúng muốn mượn tay quan phủ, vậy ắt phải có kẽ hở trong quá trình đó. Phải là một quan lớn, một người có đủ quyền lực để gây ra vụ án lớn như vậy, nhưng cũng phải là một kẻ có thể bị mua chuộc, có điểm yếu.” Suy nghĩ của hắn xoay vòng, phân tích từng khả năng. Ai là người Trần Thị có thể tiếp cận? Một quan lại ở trấn Bình An? Hay một vị quan cấp cao hơn từ Thành Thiên Phong? Hắn phác thảo một sơ đồ về hệ thống quan lại, cố gắng định vị mục tiêu mà Trần Thị có thể nhắm đến.
“Lý Quản Sự là người thực hiện. Hắn ta sẽ không trực tiếp đối thoại với quan lớn. Phải có một kẻ trung gian.” Lâm Dịch gạch nối giữa các tên, các vị trí. “Kẻ trung gian này phải là người có mối quan hệ với cả Lý Quản Sự và vị quan lớn kia. Hoặc, Trần Thị có thể đang lợi dụng một vụ án có sẵn, một cuộc ‘thanh tra’ thực sự của triều đình để chen chân vào, biến nó thành công cụ của chúng.” Cái ý nghĩ sau cùng này khiến hắn rùng mình. Nếu là một cuộc thanh tra chính quy, việc chống lại sẽ khó khăn gấp bội.
Hắn viết xuống một loạt câu hỏi:
1. Vị quan lại cấp cao đó là ai?
2. Hắn ta có điểm yếu gì? Tham tiền, háo sắc, sợ hãi quyền lực, hay có mối thù riêng?
3. Trần Thị đã dùng thứ gì để mua chuộc hắn ta? Tiền bạc, mỹ nhân, hay một lời hứa hẹn về quyền lực cao hơn?
4. Âm mưu cụ thể là gì? Vu khống tội gì? Bằng chứng giả là gì?
5. Khi nào thì họ sẽ hành động?
Từng câu hỏi như một nhát dao khoét sâu vào màn đêm, buộc hắn phải đối mặt với những góc khuất tăm tối nhất của xã hội phong kiến này. Hắn không thể chỉ phòng thủ. Hắn phải chủ động. Hắn phải tìm ra kẽ hở trong kế hoạch của Trần Thị, biến nó thành điểm yếu chết người của chúng. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất*, và hắn sẽ sử dụng nó. Hắn sẽ không ngồi yên chờ đợi bản ��n được tuyên.
Nỗi lo lắng về sự an nguy của Lâm phụ, Lâm mẫu, và Tiểu Nguyệt đè nặng lên vai hắn, khiến hắn phải cân nhắc mọi lựa chọn, dù là tàn nhẫn nhất. Hắn nhớ lại khuôn mặt ngây thơ của Tiểu Nguyệt, sự tảo tần của Lâm mẫu, và ánh mắt lo âu của Lâm phụ. Hắn không thể để họ phải chịu khổ vì mình. Hắn phải bảo vệ họ, bằng mọi giá. Đó là lý do duy nhất để hắn tồn tại và chiến đấu trong thế giới tàn khốc này.
Ánh đèn dầu vẫn lay lắt, hắt bóng hắn lên tường, nhưng không còn là một cái bóng cô độc. Giờ đây, trong tâm trí Lâm Dịch, hắn đã nhìn thấy một con đường, một kế hoạch đa chiều. Hắn không thể đơn độc. Hắn cần những người đáng tin cậy. Hắn cần thông tin. Hắn cần hành động. Bình minh đang đến, và với nó là một cuộc chiến không khoan nhượng.
***
Khi những tia nắng đầu tiên của buổi bình minh còn ngần ngại len lỏi qua khe cửa, hắt lên nền đất loang lổ những vệt sáng yếu ớt, Lâm Dịch đã triệu tập Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ vào phòng. Không khí buổi sớm vẫn còn se lạnh, nhưng mùi khói bếp từ nhà dưới cùng hương trà nóng vừa pha đã xua đi phần nào cái giá buốt, mang lại chút ấm áp. Tiếng gà gáy xa xa, tiếng chim hót lảnh lót ngoài vườn như một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống thôn dã, trái ngược hoàn toàn với sự căng thẳng đang bao trùm căn phòng.
Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt nhanh nhẹn, bước vào với vẻ lo lắng hiện rõ. Hắn liếc nhìn Lâm Dịch, thấy vẻ mệt mỏi hằn sâu trên gương mặt thanh tú của đại ca, nhưng ánh mắt lại sắc bén đến lạ thường. Kế sau là Lý Hổ, thân hình vạm vỡ, cao lớn, vẻ mặt hung dữ thường ngày nay lại nghiêm nghị hơn hẳn, vết sẹo nhỏ trên lông mày như càng thêm phần cứng cỏi. Cả hai đều đã quen với những buổi họp bí mật vào lúc trời tờ mờ sáng, khi mọi người còn đang say giấc. Họ biết, mỗi khi Lâm Dịch triệu tập họ vào giờ này, chắc chắn có chuyện lớn.
Lâm Dịch không nói nhiều lời. Hắn dứt khoát trải tấm bản đồ thị trấn và vùng lân cận lên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, nơi vừa đêm qua hắn đã thức trắng để suy tính. Ánh sáng mờ ảo của buổi sớm hắt lên bản đồ, làm nổi bật những con đường, những ngôi làng và những dòng sông uốn lượn. Hắn chỉ tay lên bản đồ, ánh mắt quét qua từng chi tiết, rồi nhìn thẳng vào hai người đồng minh.
“Chúng ta không thể ngồi yên chờ đợi,” Lâm Dịch bắt đầu, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy kiên định. “Kế hoạch của Trần Thị rất thâm độc, chúng muốn mượn tay quan phủ để loại bỏ chúng ta vĩnh viễn. Không chỉ là phá hoại việc kinh doanh, mà là hủy hoại cả danh tiếng, sinh mạng và tương lai của tất cả chúng ta.”
Trần Nhị Cẩu nuốt nước bọt, vẻ lo lắng trên mặt càng thêm rõ. “Đại ca, vậy chúng ta phải làm gì? Đệ và Lý Hổ sẽ làm theo mọi chỉ dẫn của đại ca!” Hắn đáp, lời nói thể hiện sự trung thành tuyệt đối và sẵn sàng hành động.
Lý Hổ gật đầu mạnh mẽ, đôi mắt sắc bén quét qua bản đồ rồi dừng lại ở Lâm Dịch. “Chỉ cần là đối phó với Trần Thị, ta sẽ không chùn bước!” Giọng hắn trầm đục, đầy vẻ quyết tâm. Hắn đã chứng kiến quá nhiều sự tàn ác của Trần Thị, và đã quá quen với việc phải chiến đấu để bảo vệ những gì mình trân trọng.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, sự tin tưởng vào hai người đồng minh hiện rõ trong ánh mắt. “Tốt. Kế hoạch của chúng ta phải chủ động, không chỉ là phòng thủ. Chúng ta cần tìm ra kẽ hở của chúng, và biến nó thành điểm yếu chết người.” Hắn hớp một ngụm trà nóng, vị chát nhẹ và hương thơm thoang thoảng giúp đầu óc hắn thêm tỉnh táo.
“Điều đầu tiên,” Lâm Dịch nói, ánh mắt dừng lại ở Trần Nhị Cẩu, “Nhị Cẩu, ngươi phải tìm hiểu về vị quan lại mà Lý Quản Sự đang tiếp cận. Trần Thị chắc chắn đã mua chuộc được một người có chức quyền lớn để thực hiện âm mưu này. Ngươi cần phải biết hắn là ai, hắn giữ chức vụ gì, và quan trọng nhất, hắn có điểm yếu gì. Tham tiền? Háo sắc? Hay có mối thù riêng với ai đó? Mọi thông tin về thân phận, sở thích, và những mối quan hệ bất chính của hắn ta đều có giá trị. Hãy dùng mạng lưới của Cố lão bản, dùng những người ngươi tin cậy nhất. Phải thật bí mật, cẩn trọng, không để lại bất kỳ dấu vết nào.”
Trần Nhị Cẩu nghiêm túc gật đầu, khuôn mặt ngây ngô thường ngày giờ đây đầy vẻ tập trung. “Vâng, đại ca! Đệ sẽ lập tức đi điều tra. Đảm bảo không bỏ sót bất kỳ manh mối nào. Đệ sẽ tìm hiểu kỹ lưỡng về vị quan lớn đó.” Hắn biết đây là một nhiệm vụ khó khăn, có thể nguy hiểm đến tính mạng, nhưng hắn không hề do dự.
Sau đó, Lâm Dịch quay sang Lý Hổ. “Lý Hổ, ngươi hãy tăng cường cảnh giác ở các tuyến đường giao thương, đặc biệt là những tuyến đường dẫn vào trấn và các con đường mòn quen thuộc mà giặc cướp thường sử dụng. Trần Thị có thể sẽ cố gắng tạo ra ‘bằng chứng’ giả để vu khống chúng ta cấu kết với giặc cướp. Bất kỳ sự bất thường nào, dù nhỏ nhất, từ sự xuất hiện của những kẻ lạ mặt, những nhóm người khả nghi, hay những vật phẩm không rõ nguồn gốc được vận chuyển, cũng phải báo cáo ngay cho ta. Hãy phái những anh em đáng tin cậy nhất của ngươi ra ngoài, phân tán khắp nơi, giữ liên lạc thường xuyên.”
Lý Hổ siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên trên cánh tay vạm vỡ. “Đại ca yên tâm, ta sẽ tự mình giám sát. Bất kỳ con chuột nào dám lảng vảng gần đây, ta sẽ bẻ gãy cổ nó!” Lời nói của hắn tuy thô tục nhưng lại chứa đựng sự quyết tâm sắt đá.
Lâm Dịch khẽ lắc đầu. “Không được khinh suất. Chúng ta cần bằng chứng rõ ràng để phản bác lại những lời vu khống. Hãy nhớ, chúng muốn dùng luật pháp và quyền lực để đè bẹp chúng ta. Chúng ta phải dùng chính những kẽ hở trong hệ thống đó để phản công. Việc thu thập bằng chứng phản bác sẽ là trọng tâm. Chúng ta không chỉ cần chứng minh mình vô tội, mà còn phải chứng minh Trần Thị đã vu khống, thậm chí là hãm hại triều đình.”
Hắn nhìn sâu vào mắt từng người. “Mối nguy lần này lớn hơn bất kỳ lần nào trước đây. Chúng ta không chỉ bảo vệ bản thân, mà còn bảo vệ tất cả những người đang sống dựa vào chúng ta. Chúng ta phải tìm cách vạch trần âm mưu này, không chỉ cho riêng chúng ta, mà còn cho cả thôn làng Sơn Cước, và cho những người yếu thế khác đang bị Trần Thị áp bức.”
Nội tâm Lâm Dịch không ngừng suy tính. Kế hoạch này không thể chỉ dừng lại ở việc tìm ra kẻ bị mua chuộc. Hắn cần phải tìm kiếm đồng minh trong hệ thống quan lại, hoặc thậm chí là các thương hội lớn hơn, những người có thể đứng ra bảo vệ hắn khi thời điểm thích hợp. Trần Thị chắc chắn đã gieo rắc ảnh hưởng của chúng khắp nơi, nhưng không phải ai cũng sẽ cúi đầu trước chúng. Sẽ có những người chính trực, hoặc ít nhất là những người có lợi ích mâu thuẫn với Trần Thị. Hắn cần phải tìm ra họ, và biến họ thành những quân cờ trong ván cờ lớn này.
“Hãy nhớ kỹ,” Lâm Dịch nhấn mạnh lần cuối, “bí mật là trên hết. Không được để bất kỳ ai biết chúng ta đang điều tra. Kế hoạch này phải được thực hiện trong bóng tối, cho đến khi chúng ta có đủ bằng chứng và đủ sức mạnh để lật ngược thế cờ. Một khi chúng ta ra tay, Trần Thị sẽ không còn đường lùi.”
Ánh sáng buổi sớm đã tràn ngập căn phòng, chiếu rõ vẻ mặt kiên định của Lâm Dịch, và sự quyết tâm của Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ. Một cuộc chiến không cân sức đang chờ đợi họ, nhưng trong ánh mắt của Lâm Dịch, không hề có sự sợ hãi, chỉ có sự lạnh lùng của một chiến lược gia đã sẵn sàng cho trận chiến cam go nhất. Hắn đã vạch ra con đường, và giờ là lúc phải bước đi.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.