Lạc thế chi nhân - Chương 247: Dấu Hiệu Bão Tố: Lời Cảnh Báo Từ Bóng Tối
Gió vẫn thổi rì rào, mang theo cái lạnh len lỏi vào tận xương tủy, nhưng trong căn nhà nhỏ ở làng Sơn Cước, ba người đàn ông không còn cảm thấy cái lạnh bên ngoài. Ánh đèn dầu leo lét hắt bóng họ lên vách tường, tạo nên những hình thù méo mó, tựa như ba ngọn nến nhỏ bé giữa một vùng tối mênh mông. Lâm Dịch đứng bên cửa sổ, ánh mắt xuyên qua màn đêm đen đặc, cố gắng tìm kiếm một tia sáng, một manh mối nào đó. Hắn khẽ đưa tay chạm vào chiếc Cẩm Nang Kế Sách giấu trong người, cảm nhận trọng lượng quen thuộc của nó, như một lời nhắc nhở về những gì hắn phải gánh vác. Nó không phải là một phép thuật thần kỳ, mà là biểu tượng của sự chuẩn bị, của những kiến thức và kinh nghiệm mà hắn đã tích lũy từ thế giới cũ, và đã áp dụng một cách linh hoạt vào thế giới này. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*, và để sinh tồn trong một thế giới đầy bất công như Đại Hạ vương triều, hắn buộc phải trở thành một k�� tính toán, một kẻ mưu lược.
“Ta sẽ cần thời gian để suy nghĩ đối sách,” Lâm Dịch nói, giọng đầy vẻ quyết tâm. “Trần Thị sẽ không vu khống một cách tùy tiện. Chúng sẽ tạo ra những bằng chứng giả, những sự kiện có vẻ hợp lý. Nhiệm vụ của chúng ta là phải lật tẩy chúng, hoặc ít nhất là khiến kế hoạch của chúng thất bại trước khi nó có thể gây hại cho chúng ta.” Hắn biết, cuộc chiến này không chỉ là đối đầu với Trần Thị, mà còn là đối đầu với cả một hệ thống quan liêu thối nát, với những kẻ sẵn sàng bán rẻ lương tâm vì lợi ích.
Trong lòng Lâm Dịch, một sự bình yên kỳ lạ xen lẫn với những suy tư phức tạp. Hắn không hề sợ hãi. Thay vào đó là một ý chí kiên cường không gì lay chuyển nổi. Hắn đã không còn là một thiếu niên yếu ớt của ngày xưa. Hắn đã trưởng thành, cứng cáp hơn, không chỉ về thể chất mà còn về ý chí. Những cuộc đối đầu với Trần Thị, những nguy hiểm chực chờ, đã rèn giũa hắn trở thành một người đàn ông quyết đoán và kiên cường. Hắn hít một hơi sâu, không khí mát lạnh tràn vào lồng ngực, mang theo mùi đất và cây cỏ. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Và chính sự bất công đó đã đẩy hắn vào cuộc chiến này, buộc hắn phải dùng trí tuệ và mưu lược của mình để bảo vệ những giá trị và con người mà hắn trân trọng. Liệu Ngụy Đại Nhân là ai? Hắn ta sẽ đóng vai trò gì trong âm mưu này? Và điều gì sẽ xảy ra tiếp theo? Hàng loạt câu hỏi xoáy sâu trong tâm trí Lâm Dịch.
Hắn quay lại, nhìn Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, đôi mắt lóe lên một tia sáng kiên định. “Chúng ta sẽ vượt qua. Luôn luôn như vậy.” Giọng hắn không cao, nhưng chứa đựng một niềm tin mãnh liệt, đủ để trấn an hai người đồng đội. Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ nhìn nhau, rồi cùng gật đầu. Trong ánh đèn dầu leo lét, ba người đàn ông, một trầm tư, một lo lắng, một kiên quyết, cùng nhau đối mặt với bóng đêm đang dần thôn tính, sẵn sàng cho cuộc chiến khốc liệt nhất từ trước đến nay.
***
Buổi chiều muộn vài ngày sau đó, thị trấn An Phố vẫn tấp nập như mọi khi, nhưng đối với Lâm Dịch, không khí dường như đặc quánh hơn bởi những luồng khí ngầm đang cuộn chảy. Hắn chọn một góc khuất trong quán trà của Cố lão bản, nơi có thể quan sát được dòng người qua lại mà ít bị chú ý. Quán trà tề tựu đủ loại người, từ thương nhân buôn bán nhỏ lẻ, phu khuân vác mệt mỏi, đến những lính tuần tra đi lại hiên ngang. Tiếng chén bát va chạm leng keng, tiếng xì xào của những câu chuyện phiếm, và mùi trà mạn thơm nồng quyện lẫn với mùi khói bếp, mùi đất ẩm đã tạo nên một bức tranh sống động về cuộc sống thường nhật. Lâm Dịch nhấm nháp ly trà nóng, vị chát nhẹ tan nơi đầu lưỡi, nhưng tâm trí hắn lại không chút thư thái. Hắn lắng nghe từng câu chuyện vẩn vơ, từng tiếng rao hàng, cố gắng chắt lọc những thông tin dù là nhỏ nhất. Từ khi được Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ báo cáo về những động thái bất thường, sự cảnh giác của hắn đã được đẩy lên mức cao nhất.
Hắn nhận thấy Cố lão bản, với thân hình tròn trĩnh và khuôn mặt luôn tươi cười, đang lướt qua các bàn, tiếp chuyện với khách hàng. Đôi mắt ti hí của lão bản vẫn tinh tường như mọi khi, quét một lượt khắp quán rồi dừng lại ở chỗ Lâm Dịch, như thể đã chờ đợi từ lâu. Lão khẽ cúi người, đặt thêm một ấm trà mới lên bàn, động tác thành thục đến mức không ai khác trong quán để ý. Giọng lão, thường ngày vẫn oang oang, bỗng trở nên trầm thấp, như một tiếng thì thầm bị nuốt chửng bởi những âm thanh xung quanh.
“Này Lâm công tử, dạo này thị trấn không yên bình như vẻ bề ngoài đâu,” Cố lão bản nói, tay vẫn thoăn thoắt rót trà, động tác tự nhiên như thể đang nói về thời tiết. “Gió sắp nổi lớn rồi, e rằng có kẻ giăng lưới bắt cá lớn...”
Lâm Dịch khẽ nhướng mày, nội tâm hắn đã vang lên tiếng chuông cảnh báo. “Cá lớn? Hay là ‘con hổ’ Trần Thị đã tìm được ‘tay lưới’ mới?” Hắn tự hỏi, rồi bên ngoài, hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, chỉ khẽ gật đầu, đưa chén trà lên môi. “Lão bản nói vậy là sao? Chẳng lẽ có chuyện gì lớn sắp xảy ra?”
Cố lão bản hạ giọng hơn nữa, tiến sát lại gần, mùi hương của trà và chút mùi thuốc bắc thoang thoảng từ người lão phả vào không khí. “Chỉ là lời đồn thôi, lời đồn mà thôi. Nhưng những lời đồn thường không phải vô căn cứ, Lâm công tử à. Có người thấy Lý Quản Sự của Trần gia gần đây hay lui tới phủ Đại nhân, ra vào như thể nhà mình, còn có cả những người lạ mặt, ăn mặc như quan sai nhưng không phải người địa phương… trông có vẻ rất quan trọng.”
Những lời của Cố lão bản như một tia sét đánh thẳng vào suy nghĩ của Lâm Dịch. Phủ Đại nhân, quan sai lạ mặt… Điều này hoàn toàn khớp với những gì hắn đã lờ mờ dự đoán. Trần Thị đang mượn tay quan phủ, không chỉ là quan chức địa phương mà có lẽ là một cấp bậc cao hơn. “Người lạ mặt… là ai?” Lâm Dịch hỏi, giọng vẫn trầm ổn nhưng ánh mắt đã ánh lên sự sắc bén đặc trưng của hắn.
Cố lão bản lắc đầu. “Không rõ lai lịch, chỉ biết bọn họ rất kín tiếng, di chuyển nhanh nhẹn, không tiếp xúc với dân thường. Có vẻ như đang điều tra cái gì đó.” Lão thở dài, đôi mắt ti hí quét một lượt nữa quanh quán, rồi lại nhìn Lâm Dịch với vẻ đầy ẩn ý. “Những kẻ như lão đây, chỉ mong được an ổn làm ăn, tránh xa mọi rắc rối. Nhưng đôi khi, rắc rối lại tự tìm đến cửa.”
Lâm Dịch đặt nhẹ chén trà xuống bàn, tiếng sứ chạm nhẹ vào mặt gỗ vang lên khô khốc. Hắn hiểu ý Cố lão bản. Lão không muốn dính líu vào chuyện của Trần Thị hay quan phủ, nhưng những thông tin lão cung cấp lại vô cùng giá trị. Hắn rút ra vài đồng bạc vụn, đặt vào tay Cố lão bản. “Đa tạ lão bản đã cảnh báo. Tiền trà này, coi như là chút lòng thành.” Hắn khẽ nhấn mạnh chữ “lòng thành”, ngụ ý đây không chỉ là tiền trả cho chén trà mà còn là “phí thông tin”.
Cố lão bản khẽ mỉm cười, đôi mắt ti hí lấp lánh như hai vì sao nhỏ. Lão nắm chặt mấy đồng bạc, khẽ cúi đầu chào Lâm Dịch. “Lâm công tử là người thông minh, tự biết phải làm gì. Lão chỉ mong công tử mọi sự bình an.” Lão nói rồi quay lưng đi, tiếp tục công việc của mình, nhưng những lời lão nói vẫn vương vấn trong không khí, như một lời cảnh báo từ bóng tối.
Lâm Dịch trầm tư rời khỏi quán trà, bước đi giữa dòng người tấp nập mà như thể đang bước trong một thế giới khác. Những lời Cố lão bản nói đã xác nhận những dự cảm tồi tệ nhất của hắn. Trần Thị Gia Tộc đã không còn chơi trò “mèo vờn chuột” nữa, chúng đã bắt đầu giăng lưới, một tấm lưới lớn, được dệt bằng quyền lực và âm mưu, đủ để nhấn chìm bất kỳ ai cản đường. Hắn hít một hơi thật sâu, không khí chiều muộn mát mẻ nhưng lại mang theo mùi nguy hiểm nồng nặc.
***
Đêm khuya, gió bắt đầu thổi mạnh, rít qua những khe cửa sổ căn nhà nhỏ ở làng Sơn Cước, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt của vùng biên. Ánh đèn dầu leo lét trong phòng Lâm Dịch chập chờn, tựa như đang đấu tranh với bóng tối muốn nuốt chửng nó. Trong căn phòng nhỏ, Lâm Dịch ngồi đối diện Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ. Không khí nặng nề, căng thẳng bao trùm, chỉ có tiếng gió rít bên ngoài và tiếng lá tre xào xạc là phá vỡ sự im lặng.
Trần Nhị Cẩu, với vẻ mặt hơi lo lắng, đôi mắt sáng vẫn không giấu được sự căng thẳng. Hắn đặt một nắm lá trà khô xuống bàn, đó là những lá trà mà hắn đã mua ��� chợ để ngụy trang cho việc đi lại điều tra. “Đại ca, mấy ngày nay trong trấn có biến động lớn thật. Lính tuần tra đi lại dày đặc hơn trước, không chỉ ban ngày mà cả ban đêm cũng tăng cường. Còn có mấy tên lạ hoắc, trông như quan sai nhưng không giống người ở đây… ăn mặc có vẻ sang trọng hơn, nhưng lại rất kín đáo, không giao tiếp với ai nhiều.” Nhị Cẩu báo cáo, giọng hắn thì thầm, cố gắng không để lọt ra ngoài. “Thuộc hạ cũng thấy Lý Quản Sự của Trần gia mấy hôm nay liên tục ra vào phủ huyện, có lúc còn đi cùng mấy người lạ mặt đó. Họ nói chuyện với nhau rất khẽ, nhưng thuộc hạ lờ mờ nghe thấy mấy chữ ‘bằng chứng’, ‘khám xét’, và cả ‘giặc cướp’ nữa.”
Tim Lâm Dịch khẽ thắt lại. “Giặc cướp…” Hắn lặp lại, ánh mắt sắc bén như dao cạo. Điều này khớp hoàn toàn với suy đoán của hắn về âm mưu vu khống. Trần Thị không chỉ muốn chèn ép kinh tế, mà còn muốn hủy hoại danh dự, thậm chí là tính mạng của hắn bằng một tội danh tày đình.
Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt nghiêm ngh��, cũng tiếp lời, giọng hắn trầm khàn nhưng đầy kiên quyết. “Ta cũng nghe được phong thanh, đại ca. Có người nói là có quan lớn từ trên xuống, muốn tra xét chuyện gì đó. Ban đầu, họ nói là muốn ‘chỉnh đốn lại trật tự vùng biên’, ‘diệt trừ cường hào ác bá’… nhưng sau đó lại có tin đồn khác, rằng mục tiêu chính là ‘dẹp loạn mấy kẻ mới nổi’, những kẻ làm ăn phi pháp, gây rối an ninh trật tự.” Hắn dừng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Lâm Dịch. “Mục tiêu có lẽ là mấy cường hào, nhưng cũng có thể là ‘dẹp loạn’ mấy kẻ mới nổi… ý là nhắm vào chúng ta.”
Lâm Dịch gật đầu chậm rãi. Mọi mảnh ghép đang dần khớp lại. “Quan lớn từ trên xuống? Vu khống cấu kết giặc cướp, làm phản… đúng là thủ đoạn của Trần Thị. Chúng muốn mượn tay triều đình để loại bỏ mình.” Hắn thầm nghĩ, một sự lạnh lẽo khó tả len lỏi trong tâm trí. Trần Thị đã không còn kiêng dè gì nữa. Chúng đã dám động đến cả pháp luật, mượn sức mạnh của triều đình để đạt được mục đích.
“Các ngươi có nghe ngóng được gì về người đứng đầu đoàn này không? Hay họ sẽ nhắm vào ai đầu tiên?” Lâm Dịch hỏi, giọng hắn trầm ổn, không chút hoảng loạn, nhưng sự tập trung của hắn đã đạt đến đỉnh điểm.
Trần Nhị Cẩu lắc đầu. “Chưa rõ danh tính, đại ca. Họ rất bí mật. Nhưng có vẻ như họ đang thu thập thông tin về tất cả những người có ảnh hưởng ở vùng này, cả những người buôn bán, cả những người có tiếng nói trong dân làng. Đặc biệt, thuộc hạ thấy họ có vẻ rất quan tâm đến việc buôn bán của chúng ta, và cả những lần chúng ta đối đầu với Huyết Lang Bang trước đây.”
Lý Hổ khẽ nhíu mày, vết sẹo trên lông mày hắn càng thêm rõ nét. “Ta cũng thấy mấy tên lính tuần tra địa phương, những kẻ trước đây hay nhận tiền hối lộ của Trần gia, bây giờ lại tỏ ra rất cung kính với mấy quan sai lạ mặt kia. Có vẻ như chúng đang hợp tác với nhau, thu thập ‘chứng cứ’ gì đó.”
Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, hình dung lại tất cả. Bằng chứng, khám xét, giặc cướp… và cả những hoạt động trước đây của hắn. Hắn đã từng nghĩ đến việc Trần Thị sẽ vu khống, nhưng không ngờ chúng lại tinh vi đến mức này, mượn tay triều đình, nhắm thẳng vào tội danh phản quốc hoặc cấu kết với giặc cướp, một tội danh đủ để hủy hoại cả gia tộc, thậm chí là bị xử tử.
“Được rồi,” Lâm Dịch nói, mở mắt ra, ánh nhìn kiên định như thép. “Các ngươi làm rất tốt. Tiếp tục theo dõi. Nhị Cẩu, ngươi đặc biệt chú ý đến Lý Quản Sự và những kẻ hắn tiếp xúc. Ta muốn biết chính xác ‘quan lớn’ đó là ai, và họ đến từ đâu. Đồng thời, tìm hiểu xem họ đã thu thập được những ‘bằng chứng’ gì, và ai là người cung cấp thông tin cho họ. Cố gắng tìm ra càng nhiều chi tiết càng tốt, dù là nhỏ nhất.”
Trần Nhị Cẩu gật đầu dứt khoát. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Thuộc hạ sẽ cẩn thận từng li từng tí.”
“Lý Hổ, ngươi tăng cường bảo vệ cho làng như đã nói. Đảm bảo dân binh luôn sẵn sàng, và mọi người trong làng được cảnh báo nhưng không gây hoang mang. Ngoài ra, ta muốn ngươi đặc biệt chú ý đến những người lạ mặt đến gần làng. Nếu có bất kỳ động thái khả nghi nào, báo cáo ngay cho ta. Chúng ta không thể bị động.” Lâm Dịch dặn dò.
“Rõ! Ta sẽ đích thân đốc thúc, đảm bảo không có kẻ nào dám bén mảng đến làng Sơn Cước,” Lý Hổ gằn giọng, đôi mắt lóe lên vẻ cương nghị.
Lâm Dịch gật đầu. Hắn biết, hai người này là những cánh tay đắc lực nhất của hắn, trung thành và đáng tin cậy. Dù tình hình có nguy hiểm đến mấy, hắn cũng không đơn độc. Hắn cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm đè nặng lên vai, không chỉ là sinh mạng của bản thân, mà còn là sự an nguy của gia đình, của cả làng Sơn Cước, những người đã tin tưởng và đi theo hắn. Tiếng gió đêm vẫn rít qua khe cửa, như một lời cảnh báo về cơn bão lớn sắp ập đến.
***
Khi Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ đã rời đi, mang theo những mệnh lệnh và sự quyết tâm, Lâm Dịch vẫn ngồi một mình trong căn phòng nhỏ, ánh đèn dầu leo lét vẫn chập chờn như một sinh linh nhỏ bé đang cố gắng chống lại bóng đêm. Ngoài trời, rạng sáng đã bắt đầu ló dạng, những tia sáng yếu ớt c���a bình minh len lỏi qua khe cửa, xua tan dần màn đêm đen đặc. Không khí trở nên lạnh buốt hơn bao giờ hết, cái lạnh thấm vào tận xương tủy, nhưng Lâm Dịch dường như không cảm nhận được.
Hắn với tay lấy cuốn 'Cẩm Nang Kế Sách' đã ố vàng, đặt nó lên bàn gỗ cũ kỹ. Cuốn sách không dày, nhưng mỗi trang giấy đều chứa đựng những tinh túy của tri thức và kinh nghiệm mà hắn đã chắt lọc từ thế giới cũ. Mùi mực cũ, mùi giấy ẩm và chút hương thảo mộc khô từ những trang sách xộc lên, gợi lên một cảm giác quen thuộc, an toàn đến kỳ lạ trong thời khắc hiểm nguy này. Hắn trải tất cả những mảnh thông tin thu thập được lên bàn: lời cảnh báo ẩn ý của Cố lão bản, báo cáo của Nhị Cẩu về lính tuần tra và những quan sai lạ mặt, tin đồn của Lý Hổ về ‘quan lớn từ trên xuống’ và ‘đoàn thanh tra’, cùng với những từ khóa ‘bằng chứng’, ‘khám xét’, ‘giặc cướp’.
Lâm Dịch nhắm mắt lại, trong đầu hắn là một bản đồ tư duy phức tạp, kết nối các sự kiện, phân tích các khả năng. Trần Thị Gia Tộc đã không còn kiên nhẫn. Chúng muốn dùng đòn chí mạng, một đòn tấn công trực diện vào gốc rễ sự tồn tại của hắn. Vu khống tội danh “cấu kết giặc cướp” hoặc “làm phản” – một tội danh đủ để hủy hoại tất cả. Hắn biết rõ, trong thế giới cổ đại này, danh tiếng và uy tín quan trọng hơn bất cứ thứ gì. Một khi bị vu khống tội danh như vậy, dù có minh oan được sau này, thì cái vết nhơ đó cũng sẽ theo hắn đến suốt đời, và quan trọng hơn, cả gia đình và những người liên quan đến hắn đều sẽ bị liên lụy.
“Mượn tay triều đình, vu khống tội danh, một mũi tên trúng hai đích: vừa diệt được mình, vừa củng cố quyền lực trước mắt quan phủ. Quả là thâm độc,” hắn thầm thì, giọng khàn đặc. “Trần Thị đã chơi một ván bài lớn, và không thể lùi bước. Chúng đã đẩy mình vào chân tường, buộc mình phải chiến đấu.”
Lâm Dịch mở mắt, ánh mắt sắc bén như chim ưng nhìn chằm chằm vào những mảnh giấy trên bàn. Hắn không hề sợ hãi. Thay vào đó, là một sự lạnh lùng và kiên định đến đáng sợ. Hắn đã trải qua quá nhiều khó kh��n, đối mặt với quá nhiều nguy hiểm. Hắn hiểu rằng, sự sợ hãi chỉ làm suy yếu ý chí, và lúc này, hắn cần một cái đầu lạnh để suy tính, một ý chí sắt đá để hành động.
Hắn lật giở những trang sách của Cẩm Nang Kế Sách, tìm kiếm những kiến thức phù hợp. Ánh mắt hắn dừng lại ở một trang nói về ‘dĩ độc trị độc’ và ‘mượn đao giết người’. Đó không phải là những chiến thuật quang minh chính đại, không phải là những gì hắn muốn làm. Nội tâm hắn phải đấu tranh với sự tàn khốc của thế giới cổ đại, nơi một lời vu khống có thể hủy hoại tất cả. Anh phải tự hỏi liệu mình có thể giữ vững nguyên tắc của bản thân khi phải dùng những thủ đoạn ‘không hiện đại’ để bảo vệ những người anh yêu thương. Nỗi lo lắng về sự an nguy của gia đình và dân làng đè nặng lên vai anh, khiến hắn phải cân nhắc mọi lựa chọn.
“Nhưng càng lớn, càng sơ hở. Càng muốn nhanh, càng dễ lộ. Mình phải tìm ra kẽ hở đó, và biến nó thành điểm yếu của chúng,” hắn tự nhủ. Trần Thị muốn mượn tay triều đình, vậy hắn cũng có thể mượn chính triều đình để phản đòn. Chúng muốn vu khống tội danh, vậy hắn phải vạch trần âm mưu của chúng, thậm chí còn khiến chúng phải trả giá vì tội vu khống.
Lâm Dịch bắt đầu phác thảo những ý tưởng sơ bộ lên một mảnh giấy trống. Hắn không thể ngồi yên chờ đợi bản án được tuyên. Hắn phải hành động chủ động, biến nguy thành cơ. Một cuộc chiến pháp lý và chính trị khốc liệt đang chờ đợi hắn, với hậu quả có thể là tử hình. Nhưng hắn sẽ không lùi bước. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng*, và hắn sẽ tự mình giành lấy sự công bằng cho bản thân và những người mà hắn trân trọng.
Ánh đèn dầu leo lét vẫn soi sáng khuôn mặt trầm tư của Lâm Dịch, trong đôi mắt sâu thẳm của hắn ẩn chứa một tia sáng quyết liệt. Hắn đã sẵn sàng cho một cuộc đối đầu không khoan nhượng. Cuộc chiến này sẽ không chỉ là một trận chiến của vũ lực, mà còn là một trận chiến của trí tuệ, của mưu lược, nơi mà *tri thức là vũ khí mạnh nhất*. Và hắn, Lâm Dịch, sẽ sử dụng vũ khí đó để bảo vệ những gì mình có.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.