Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 246: Bóng Đêm Thôn Tính: Âm Mưu Khởi Phát

Ánh mắt Lâm Dịch kiên định nhìn về phía xa, nơi Thành Thiên Phong ẩn hiện mờ ảo trong màn đêm. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn rất dài, rất nhiều chông gai. Nhưng hắn cũng không còn là kẻ yếu thế. Sức mạnh của làng, của những người tin tưởng hắn, là điều mà Trần Thị Gia Tộc không thể hiểu được. Sự đoàn kết, lòng tin, và tinh thần chiến đấu của dân làng chính là vũ khí vô hình mà không một thế lực cường quyền nào có thể đánh bại. Và hơn thế, hắn đã có những đồng minh mới, dù chưa rõ mục đích của họ là gì, như Liễu Thanh Y và tổ chức bí ẩn của nàng. Họ có thể là một yếu tố bất ngờ, một lực lượng có thể xoay chuyển cục diện trong những cuộc đối đầu sắp tới.

Lâm Dịch khẽ nhếch môi. Cuộc chơi mới chỉ bắt đầu. Và hắn, Lâm Dịch, đã sẵn sàng để đối mặt với mọi thử thách.

***

Đêm đã về khuya, phủ xuống dinh thự Trần Thị Gia Tộc một màn đen dày đặc, tĩnh mịch đến đáng sợ. Trong thư phòng rộng lớn, xa hoa nhưng u ám, ánh nến leo lét trên bàn chỉ đủ soi rõ khuôn mặt đỏ gay, hằn học của Trần Thị Gia Chủ. Mùi hương trầm cao cấp, thường ngày mang lại cảm giác thư thái, lúc này lại trở nên ngột ngạt, xen lẫn với mùi nước hoa nồng gắt từ y phục của Trần Gia Chủ và thứ mùi tanh nồng của mực tàu mới. Bầu không khí căng như dây đàn, chỉ một tiếng động nhỏ cũng đủ khiến nó đứt phựt.

Trần Thị Gia Chủ, thân hình béo tốt, ăn mặc gấm vóc sang trọng, giờ phút này lại trông vô cùng thảm hại. Ông ta ngồi sụp xuống chiếc ghế chạm khắc tinh xảo, hai tay siết chặt thành nắm đấm đặt trên mặt bàn, gân xanh nổi rõ. Trước mặt ông ta là một xấp báo cáo nhàu nát, tờ nào tờ nấy đều chi chít chữ, ghi lại chi tiết từng thất bại nhục nhã của Huyết Lang Bang dưới tay Lâm Dịch. Từ lần đầu bị đánh úp ở làng Sơn Cước, đến việc bị từ chối thẳng thừng món "bảo kê", rồi đỉnh điểm là trận thua tan tác ở thị tr���n, cùng sự can thiệp bất ngờ của cái bang phái bí ẩn do một nữ nhân tên Liễu Thanh Y cầm đầu. Mỗi dòng chữ như một nhát dao cứa vào lòng tự tôn của ông ta, khiến sự tức giận trong lồng ngực cứ thế bùng lên như lửa đốt. Ông ta thở hồng hộc, tiếng thở nặng nề vọng khắp căn phòng, kéo theo từng đợt rung động nhẹ từ những viên ngọc bội đeo trên thắt lưng. Đôi mắt híp lại của ông ta, thường ngày ẩn chứa vẻ xảo quyệt và khinh thường, giờ đây lại tóe ra những tia lửa giận dữ, đỏ ngầu vì thiếu ngủ và uất hận.

Đối diện với cơn thịnh nộ đang chực chờ bùng nổ đó là Lý Quản Sự. Dáng người gầy gò, lưng hơi khom, hắn ta quỳ rạp xuống nền nhà lạnh lẽo, đầu cúi sát đất, không dám ngẩng lên. Khuôn mặt đầy nếp nhăn của hắn tái mét đi vì sợ hãi, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm vạt áo. Hắn ta ăn mặc tươm tất, nhưng vẻ bần tiện và nịnh hót vẫn không thể che giấu được. Hắn biết, lúc này, bất kỳ lời nói hay hành động nào sai lầm cũng có thể khiến hắn phải trả giá đắt. Tai hắn ù đi vì tiếng tim đập thình thịch, xen lẫn với tiếng nghiến răng ken két của Trần Thị Gia Chủ.

"Đồ vô dụng! Huyết Lang Bang... Hắc Sa Bang... tất cả đều là lũ phế vật!" Giọng nói của Trần Thị Gia Chủ the thé, đầy vẻ tự mãn và ra lệnh, giờ đây lại mang theo sự khàn đục của cơn giận dữ kìm nén. Ông ta đột ngột vung tay, đập mạnh xuống mặt bàn một tiếng "RẦM!" vang dội, khiến chén trà men ngọc trên bàn rung bần bật, suýt chút nữa thì đổ. "Không ai có thể chạm vào được thằng nhóc Lâm Dịch đó sao? Ngươi nói cho ta biết, Lý Quản Sự, rốt cuộc chúng ta đã bỏ ra bao nhiêu tiền của, bao nhiêu công sức để rồi nhận lại toàn là những tin báo bại trận?!"

Lý Quản Sự run rẩy, cố gắng nuốt nước bọt khô khốc trong cổ họng. "Gia Chủ bớt giận... Thuộc hạ đã cố gắng hết sức... đã đốc thúc Huyết Lang Bang, đã dùng mọi cách... nhưng thằng nhóc đó quá xảo quyệt, lại có Liễu Thanh Y bất ngờ nhúng tay... ả ta không rõ lai lịch, võ công cao cường, thuộc hạ cũng không dám manh động..." Hắn ta lí nhí biện minh, giọng nói nhỏ nhẹ, lươn lẹo, cố gắng xoa dịu cơn giận của chủ nhân. Đầu hắn vẫn cúi gằm, ánh mắt không dám nhìn thẳng vào Trần Thị Gia Chủ, sợ rằng chỉ một cái liếc nhìn cũng đủ thiêu đốt hắn thành tro bụi. Trong lòng hắn gào thét, tự hỏi rốt cuộc cái tên Lâm Dịch kia có phải là yêu quái chuyển thế hay không, sao lại khó đối phó đến vậy.

"Xảo quyệt?" Trần Thị Gia Chủ gầm lên, đứng bật dậy, chiếc ghế gỗ chạm khắc nặng nề lùi lại ken két trên nền gạch. Ông ta chậm rãi bước về phía Lý Quản Sự, từng bước chân nặng nề như muốn nghiền nát sàn nhà. Ánh mắt ông ta giờ đây không còn chỉ là tức giận, mà đã xen lẫn sự tàn độc và tính toán lạnh lùng. "Ta muốn hắn chết! Chết một cách danh chính ngôn thuận, không để lại bất kỳ dấu vết nào! Ngươi nghe rõ chưa? Một âm mưu lớn, tàn độc hơn! Vu khống hắn tội danh làm phản, cấu kết giặc cướp, mượn tay quan phủ để diệt trừ hậu họa!"

Lý Quản Sự rùng mình, suýt chút nữa thì ngất đi. Vu khống tội danh làm phản? Đó là tội chết tru di tam tộc! Trần Thị Gia Chủ đang muốn đẩy Lâm Dịch vào chỗ chết không đường sống, không chỉ là hắn mà còn cả gia đình, người thân, và toàn bộ làng Sơn Cước nữa. Sự tàn độc này vượt xa mọi suy nghĩ của hắn ta. Hắn ta ngẩng đầu lên một chút, ánh mắt đầy vẻ kinh hãi nhìn Trần Thị Gia Chủ. "Gia Chủ... việc này... e rằng..."

"E rằng cái gì?" Trần Thị Gia Chủ nhíu mày, giọng nói trầm xuống, mang theo một sự uy hiếp đáng sợ. "Ngươi nghĩ ta không dám làm sao? Ngươi nghĩ ta sẽ để một thằng nhóc con ở cái làng Sơn Cước nghèo hèn đó lộng hành, giẫm đạp lên thể diện của Trần Thị ta ư? Ta đã tốn quá nhiều tiền của, quá nhiều công sức cho cái lũ giang hồ vô dụng đó rồi! Giờ là lúc phải dùng đến biện pháp mạnh hơn, chính thống hơn! Triều đình, quan phủ, đó mới là sức mạnh thật sự!" Ông ta dừng lại trước mặt Lý Quản Sự, cúi xuống, ánh mắt híp lại nhìn thẳng vào đôi mắt đang run rẩy của hắn. "Ta không muốn nghe bất kỳ lời phản đối nào nữa. Ngươi phải liên lạc với Ngụy Đại Nhân ở phủ huyện, nói với hắn rằng ta có một món quà rất lớn, đủ để hắn thăng quan tiến chức, nhưng đổi lại, hắn phải giúp ta một việc. Một việc không thể sai sót!"

Lý Quản Sự nuốt khan. Ngụy Đại Nhân là một quan lại tham lam, nhưng cũng rất cẩn trọng. Muốn hắn ta ra tay vu khống tội danh lớn như vậy, chắc chắn phải là một món hời không tưởng. "Thuộc hạ đã rõ, Gia Chủ. Thuộc hạ sẽ lập tức chuẩn bị... nhưng còn bằng chứng, hay cớ sự..." Hắn ta vẫn còn chút tỉnh táo để hỏi.

Trần Thị Gia Chủ lại cười khẩy, một nụ cười lạnh lẽo, đầy vẻ mưu mô. "Bằng chứng ư? Ta sẽ tạo ra bằng chứng. Cớ sự ư? Ta sẽ tạo ra cớ sự. Thằng nhóc Lâm Dịch đó không phải đang bán mấy món hàng lạ sao? Cứ nói hắn lén lút buôn bán với giặc cỏ, cung cấp lương thực cho bọn cướp ở vùng biên, thông đồng với ngoại bang. Ngươi nghĩ xem, một thằng nhóc ở một làng nghèo hèn, lấy đâu ra tiền của để có được những thứ đó, nếu không phải do giặc cỏ cung cấp? Rồi cả chuyện tự ý lập Bang phái, chiêu mộ dân binh trong làng, đó chẳng phải là mầm mống của loạn tặc sao? Ngươi hãy vẽ ra một bức tranh thật hoàn hảo, thật hợp lý, để ngay cả hoàng đế cũng phải tin rằng Lâm Dịch là một tên phản tặc nguy hiểm, cần phải diệt trừ tận gốc!"

Trần Thị Gia Chủ đi lại trong phòng, ánh mắt đầy sự tính toán tàn nhẫn. Ông ta không còn là người đàn ông béo tốt, tự mãn như ngày nào. Giờ đây, ông ta là một con thú bị dồn vào đường cùng, sẵn sàng cắn trả bất cứ kẻ nào dám ngáng đường. "Hãy nhớ, Lý Quản Sự. Lần này, không chỉ là Lâm Dịch, mà là cả cái làng Sơn Cước đó, phải biến mất. Ta muốn làm gương cho tất cả những kẻ dám chống đối Trần Thị ta. Ngươi hãy liên lạc với Ngụy Đại Nhân ngay đêm nay. Hắn ta sẽ biết phải làm gì. Và nhớ, tuyệt đối không được để lộ bất kỳ dấu vết nào về Trần Thị ta trong chuyện này. Tất cả phải thật khéo léo, thật hoàn hảo."

Lý Quản Sự cúi đầu sâu hơn, mồ hôi ướt đẫm lưng. "Thuộc hạ đã rõ. Thuộc hạ sẽ làm hết sức mình, thưa Gia Chủ." Hắn ta biết, lần này không còn đường lùi. Nếu thất bại, cái chết sẽ là số phận nhẹ nhàng nhất dành cho hắn. Hắn ta cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng đã dậy sóng. Một âm mưu lớn như vậy, liệu c�� thật sự thành công? Hay sẽ kéo theo cả Trần Thị Gia Tộc vào vũng lầy không lối thoát?

Trần Thị Gia Chủ không nói thêm gì nữa, chỉ phất tay ra hiệu cho Lý Quản Sự lui xuống. Hắn ta vội vàng đứng dậy, lùi ra khỏi thư phòng, đóng cửa lại thật khẽ. Chỉ còn lại Trần Thị Gia Chủ trong căn phòng u ám, ánh nến leo lét phản chiếu lên khuôn mặt đầy vẻ tàn độc của ông ta. Ông ta đưa tay vuốt ve chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón trỏ, đôi mắt híp lại, nở một nụ cười lạnh lẽo. Lâm Dịch, ngươi cứ chờ đấy. Lần này, ngươi sẽ không thoát được đâu.

***

Buổi chiều tà, mặt trời đã ngả về phía tây, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía trên thị trấn. Quán Ăn Đại Phong, tòa nhà gỗ hai tầng sừng sững giữa phố chính, lúc này đang nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Tiếng bát đĩa lạch cạch va vào nhau, tiếng cười nói rộn ràng của khách hàng, tiếng đầu bếp xèo xèo xào nấu trong bếp, tất cả hòa quyện tạo nên một bản hòa tấu sôi động, ồn ào nhưng ấm áp và mời gọi. Mùi thức ăn phong phú, gia vị đậm đà, mùi dầu ăn nóng hổi lan tỏa khắp không gian, khiến bất cứ ai đi ngang qua cũng phải nuốt nước miếng.

Ở một góc khuất trên tầng hai, cạnh cửa sổ nhìn xuống con phố, Lâm Dịch ngồi lặng lẽ, tay cầm một chén trà nóng, giả vờ thưởng thức bữa ăn. Đĩa thịt kho tàu và bát canh rau cải vẫn còn nguyên vẹn, nhưng ánh mắt hắn không ngừng quan sát. Từ vị trí này, hắn có thể bao quát gần như toàn bộ sảnh chính bên dưới và một phần con phố đông đúc. Bên cạnh hắn là Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ. Nhị Cẩu vẫn giữ vẻ ngây ngô thường ngày, nhưng đôi mắt nhanh nhẹn của hắn không ngừng đảo quanh, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lâm Dịch, chờ đợi chỉ thị. Lý Hổ thì ngồi thẳng lưng, ánh mắt nghiêm nghị quét một vòng, vóc dáng vạm vỡ của hắn khiến những kẻ lướt qua phải dè chừng.

Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Hắn nhận thấy có vài gương mặt lạ lẫm, ăn mặc như lính tuần tra của phủ huyện, nhưng lại có vẻ quá rảnh rỗi. Chúng ngồi rải rác ở các bàn, không tập trung vào việc ăn uống mà lại liên tục đảo mắt dò xét khắp nơi, đặc biệt là hướng về phía Quán Ăn Đại Phong và những thương nhân ra vào. Dù cố gắng tỏ ra tự nhiên, nhưng cái cách chúng thì thầm to nhỏ, rồi lại đột ngột im bặt khi có người đi ngang qua, khiến Lâm Dịch cảm thấy bất an. Hắn đã sống ở đây đủ lâu để hiểu rằng lính tuần tra không bao giờ rảnh rỗi đến vậy, trừ khi chúng đang có nhiệm vụ đặc biệt. Hơn nữa, trên người chúng còn có những chi tiết nhỏ mà dân thường khó nhận ra, như phù hiệu trên tay áo hay cách cầm kiếm, cho thấy chúng không phải là lính tuần tra bình thường, mà có lẽ là thuộc cấp của một quan chức cấp cao hơn.

Hắn cũng lắng nghe những mẩu chuyện rời rạc từ các bàn xung quanh. Dân chúng thị trấn, vốn thích buôn chuyện, đang xì xào bàn tán về đủ thứ. "Nghe nói quan trên sắp về thị trấn để thanh tra đó!" một ông lão râu bạc thì thầm với người bên cạnh. "Lại có chuyện gì nữa đây? Mấy năm nay tai ương liên miên..." Người kia đáp lại, giọng điệu đầy vẻ lo lắng. "Không biết có phải liên quan đến mấy vụ làm ăn lớn của Trần Thị Gia Tộc không nhỉ? Thấy bọn họ dạo này cứ lén lút làm gì đó." "Hay là vụ cướp bóc ở biên giới? Nghe nói giặc cỏ lại lộng hành dữ lắm."

Lâm Dịch nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ lan tỏa trong vòm miệng, nhưng tâm trí hắn lại như một guồng máy đang chạy hết công suất. Hắn xâu chuỗi các manh mối. Mấy tên lính tuần tra lạ mặt, tin đồn "quan trên" sắp về "thanh tra", và thái độ bất thường của Trần Thị Gia Tộc sau thất bại vừa rồi. Tất cả đều hướng về một điều: Trần Thị Gia Tộc đang chuẩn bị một nước cờ lớn hơn.

"Đại ca, mấy hôm nay trong trấn có vẻ không yên bình." Trần Nhị Cẩu khẽ nói, ánh mắt vẫn không ngừng liếc nhìn những tên lính tuần tra giả mạo. "Mấy tên lính tuần tra bỗng dưng siêng năng lạ, còn có tin đồn quan huyện mới sắp về..."

"Không chỉ là quan huyện mới đâu." Lý Hổ, với giọng nói trầm khàn, bổ sung. "Lão Quản Sự của Trần gia cũng đi lại như điên, hôm qua ta thấy hắn lén lút vào phủ quan huyện, còn mang theo một cái hộp gỗ quý... Trông hắn ta rất vội vàng, nhưng lại cố tỏ ra bình tĩnh." Lý Hổ có kinh nghiệm quan sát người, đặc biệt là những kẻ có vẻ ngoài lươn lẹo như Lý Quản Sự. Hắn ta đã theo dõi Lý Quản Sự từ xa theo chỉ thị của Lâm Dịch.

Lâm Dịch đặt nhẹ chén trà xuống, một tiếng "cốc" nhỏ vang lên nhưng đủ để thu hút sự chú ý của hai người. Ánh mắt hắn sắc bén, nhìn thẳng vào Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, ra hiệu cho họ im lặng. Hắn không nói gì thêm, chỉ khẽ lắc đầu. "Không phải quan huyện mới. Mà là một người lớn hơn. Trần Thị Gia Chủ sẽ không dễ dàng bỏ qua." Giọng hắn trầm, chậm rãi, nhưng chứa đựng một sự chắc chắn đáng sợ. "Đây là nước cờ lớn hơn... Họ đã thất bại quá nhiều lần với các biện pháp nhỏ lẻ. Lần này, họ sẽ không ngần ngại sử dụng sức mạnh thực sự của quyền lực."

Lâm Dịch nhắm mắt lại trong giây lát, những suy nghĩ hiện đại chợt lóe lên trong đầu hắn. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Và những kẻ có quyền lực, chúng sẽ dùng mọi cách để bảo vệ đặc quyền của mình, thậm chí là giẫm đạp lên xương máu kẻ khác. Trần Thị Gia Chủ, với sự kiêu ngạo và vị thế của một cường hào, sẽ không chấp nhận thất bại một cách dễ dàng. Hắn ta sẽ tìm cách đẩy Lâm Dịch vào đường cùng, không chỉ là kinh tế, mà là sinh mạng, là danh dự. *Vu khống tội danh làm phản, cấu kết giặc cướp, mượn tay quan phủ để diệt trừ hậu họa.* Những từ ngữ đó chợt hiện lên trong tâm trí hắn, như một dự cảm chẳng lành. Đó là cách làm kinh điển của các thế lực phong kiến để loại bỏ những mối đe dọa.

Hắn mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng cuối cùng đang dần tắt. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.* Để sinh tồn, hắn phải nhìn thấy trước hiểm nguy, phải hiểu rõ đối thủ. Trần Thị Gia Tộc không chỉ là một thương gia giàu có, chúng còn là một phần của hệ thống quyền lực địa phương mục ruỗng. Chúng có thể mua chuộc quan lại, bẻ cong pháp luật. Đối phó với giang hồ còn có thể dùng vũ lực, dùng mưu kế, nhưng đối phó với chính quyền thối nát thì phải cẩn trọng gấp vạn lần.

"Chúng ta cần về làng ngay." Lâm Dịch nói, đứng dậy. Hắn không còn vẻ thong dong như lúc mới vào quán. Giờ đây, trên khuôn mặt hắn là sự nghiêm nghị, căng thẳng. "Tình hình đã thay đổi. Lần này, có lẽ còn nguy hiểm hơn bất kỳ cuộc đối đầu nào trước đây."

Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ lập tức gật đầu, hiểu rằng đại ca của họ đã phát hiện ra điều gì đó cực kỳ nghiêm trọng. Cả ba nhanh chóng rời khỏi Quán Ăn Đại Phong, hòa vào dòng người đông đúc trên phố, nhưng tâm trí họ đã hướng về những hiểm nguy đang rình rập.

***

Đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm lên làng Sơn Cước một màn đen thăm thẳm. Trong căn nhà gỗ đơn giản của Lâm Dịch, ánh đèn dầu leo lét hắt ra những quầng sáng vàng vọt, nhảy múa trên vách tường. Bên ngoài, tiếng gió đêm rì rào thổi qua những rặng tre, mang theo chút hơi lạnh và sự bất an. Tiếng gà gáy thỉnh thoảng vang lên từ xa, cùng tiếng chó sủa lác đác, tạo nên một không khí tĩnh mịch đến đáng sợ. Mùi khói bếp đã tàn, chỉ còn lại mùi đất ẩm và mùi gỗ mục, xen lẫn với mùi của những cây thuốc phơi khô treo trên mái hiên.

Lâm Dịch, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ ngồi quanh một chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Trên bàn trải ra một tấm bản đồ thô sơ của thị trấn và các con đường xung quanh, do chính Lâm Dịch tự tay vẽ dựa trên trí nhớ và sự quan sát tỉ mỉ của hắn. Khuôn mặt Lâm Dịch nghiêm nghị hơn bao giờ hết, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại, giờ đây lại càng thêm trầm tư. Hắn dùng ngón tay chỉ vào vài điểm trên bản đồ, vẻ mặt tập trung cao độ.

"Trần Thị Gia Chủ đã mất hết kiên nhẫn." Lâm Dịch mở lời, giọng nói trầm thấp, đầy vẻ suy tính. "Lần này, hắn sẽ không chỉ dùng giang hồ quấy phá nữa. Hắn sẽ mượn tay quan phủ, thậm chí là triều đình để loại trừ chúng ta." Hắn dừng lại, nhìn vào hai người đồng đội của mình, muốn đảm bảo họ hiểu rõ mức độ nghiêm trọng của vấn đề. "Những tên lính tuần tra chúng ta thấy ở trấn không phải là hạng tầm thường. Và tin đồn về 'quan trên' sắp về 'thanh tra' không phải là vô căn cứ. Lý Quản Sự đã tiếp xúc với Ngụy Đại Nhân, và Ngụy Đại Nhân chắc chắn sẽ là một con tốt trong ván cờ này."

Trần Nhị Cẩu tái mặt. "Vậy chúng ta phải làm sao, đại ca? Nếu bị vu oan tội danh lớn... như làm phản hay cấu kết giặc cướp, đó là tội tru di tam tộc! Chúng ta làm sao chống lại triều đình được?" Hắn ta nói dở, cổ họng nghẹn lại, không dám nghĩ đến viễn cảnh kinh hoàng đó. Dù đã trải qua nhiều hiểm nguy, nhưng đối đầu với quyền lực nhà nước phong kiến là một khái niệm hoàn toàn khác, nó vượt xa khả năng tưởng tượng của hắn.

Lý Hổ siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên trên cánh tay vạm vỡ. Vẻ mặt hắn hung dữ, nhưng ánh mắt lại đầy vẻ kiên quyết. "Ta sẽ bảo vệ đại ca và dân làng đến cùng! Ai dám động vào chúng ta, ta sẽ liều mạng với hắn!" Hắn gằn giọng, không chút sợ hãi. Đối với Lý Hổ, đơn giản là bảo vệ những người hắn coi trọng, dù đối thủ là ai.

Lâm Dịch khẽ lắc đầu. "Không cần liều mạng, Lý Hổ. Liều mạng là lựa chọn cuối cùng khi không còn cách nào khác. Chúng ta cần mưu trí. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất*." Hắn đặt tay lên tấm bản đồ, ánh mắt quét qua từng chi tiết. "Nhị Cẩu, ngươi tiếp tục theo dõi Lý Quản Sự, đặc biệt là nh��ng kẻ hắn tiếp xúc, và tất cả những động thái bất thường trong phủ huyện. Ta cần biết chính xác Trần Thị đang muốn làm gì, và làm như thế nào. Mọi chi tiết nhỏ đều có thể trở thành chìa khóa."

Trần Nhị Cẩu gật đầu nghiêm túc. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Thuộc hạ sẽ cẩn thận từng li từng tí."

"Lý Hổ, ngươi tăng cường bảo vệ cho làng, và chuẩn bị mọi thứ để ứng phó với tình huống xấu nhất." Lâm Dịch tiếp tục, nhìn thẳng vào Lý Hổ. "Tổ chức lại dân binh, kiểm tra lại các tuyến phòng thủ, chuẩn bị lương thực, nước uống, thuốc men. Ta không muốn một ai trong làng bị động. Hãy đảm bảo tất cả mọi người đều được cảnh báo, nhưng không gây hoang mang. Chúng ta phải sẵn sàng cho mọi tình huống, từ việc bị khám xét đột ngột, bị bao vây, cho đến việc phải sơ tán khẩn cấp."

Lý Hổ gật đầu dứt khoát. "Rõ! Ta sẽ đích thân đốc thúc, đảm bảo không có kẻ nào dám bén mảng đến làng Sơn Cước."

Lâm Dịch đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen đặc bên ngoài. Gió vẫn thổi rì rào, mang theo cái lạnh len lỏi vào tận xương tủy. Hắn đưa tay khẽ chạm vào chiếc Cẩm Nang Kế Sách giấu trong người, cảm nhận trọng lượng quen thuộc của nó. Nó không phải là một phép thuật thần kỳ, mà là biểu tượng của sự chuẩn bị, của những kiến thức và kinh nghiệm mà hắn đã tích lũy từ thế giới cũ, và đã áp dụng một cách linh hoạt vào thế giới này. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*, và để sinh tồn trong một thế giới đầy bất công như Đại Hạ vương triều, hắn buộc phải trở thành một kẻ tính toán, một kẻ mưu lược.

"Ta sẽ cần thời gian để suy nghĩ đối sách." Lâm Dịch nói, giọng đầy vẻ quyết tâm. "Trần Thị sẽ không vu khống một cách tùy tiện. Chúng sẽ tạo ra những bằng chứng giả, những sự kiện có vẻ hợp lý. Nhiệm vụ của chúng ta là phải lật tẩy chúng, hoặc ít nhất là khiến kế hoạch của chúng thất bại trước khi nó có thể gây hại cho chúng ta." Hắn biết, cuộc chiến này không chỉ là đối đầu với Trần Thị, mà còn là đối đầu với cả một hệ thống quan liêu thối nát, với những kẻ sẵn sàng bán rẻ lương tâm vì lợi ích.

Trong lòng Lâm Dịch, một sự bình yên kỳ lạ xen lẫn với những suy tư phức tạp. Hắn không hề sợ hãi. Thay vào đó là một ý chí kiên cường không gì lay chuyển nổi. Hắn đã không còn là một thiếu niên yếu ớt của ngày xưa. Hắn đã trưởng thành, cứng cáp hơn, không chỉ về thể chất mà còn về ý chí. Những cuộc đối đầu với Trần Thị, những nguy hiểm chực chờ, đã rèn giũa hắn trở thành một người đàn ông quyết đoán và kiên cường.

Hắn hít một hơi sâu, không khí mát lạnh tràn vào lồng ngực, mang theo mùi đất và cây cỏ. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Và chính sự bất công đó đã đẩy hắn vào cuộc chiến này, buộc hắn phải dùng trí tuệ và mưu lược của mình để bảo vệ những giá trị và con người mà hắn trân trọng. Liệu Ngụy Đại Nhân là ai? Hắn ta sẽ đóng vai trò gì trong âm mưu này? Và điều gì sẽ xảy ra tiếp theo? Hàng loạt câu hỏi xoáy sâu trong tâm trí Lâm Dịch.

Hắn quay lại, nhìn Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, đôi mắt lóe lên một tia sáng kiên định. "Chúng ta sẽ vượt qua. Luôn luôn như vậy." Giọng hắn không cao, nhưng chứa đựng một niềm tin mãnh liệt, đủ để trấn an hai người đồng đội.

Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ nhìn nhau, rồi cùng gật đầu. Trong ánh đèn dầu leo lét, ba người đàn ông, một trầm tư, một lo lắng, một kiên quyết, cùng nhau đối mặt với bóng đêm đang dần thôn tính, sẵn sàng cho cuộc chiến khốc liệt nhất từ trước đến nay.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free