Lạc thế chi nhân - Chương 245: Cơn Thịnh Nộ Của Cường Hào: Kế Sách Thay Đổi
Trong thư phòng rộng lớn của Dinh thự Trần Thị Gia Tộc, không khí đặc quánh mùi trầm hương cao cấp, nhưng giờ đây nó bị át bởi mùi rượu nồng và sự căng thẳng đến nghẹt thở. Cả căn phòng giờ đây như một bãi chiến trường thu nhỏ: một chiếc bình sứ lam cổ bị vỡ tan tành trên sàn đá cẩm thạch, những mảnh gốm sắc nhọn phản chiếu ánh sáng mờ nhạt từ ngọn nến đang cháy dở. Một chồng sách cổ bị xé toạc, giấy tờ vương vãi khắp nơi. Chính giữa mớ hỗn độn ấy, Trần Thị Gia Chủ, thân hình béo tốt giờ run rẩy như một chiếc trống bị đấm liên hồi, khuôn mặt tròn trịa đỏ gay như gấc, những đường gân xanh nổi lên thái dương. Đôi mắt híp lại thường ngày giờ mở to hết cỡ, đầy vẻ hung tợn và tuyệt vọng. Hắn thở hổn hển, tay phải nắm chặt lấy một chiếc nghiên mực bằng đồng, dường như chỉ chực ném vào bất cứ thứ gì lọt vào tầm mắt.
“Vô dụng! Một bang hội giang hồ cũng không đối phó được một thằng nhóc thôn quê! Tiền bạc ta đổ vào đâu hết rồi?! Lão Lý, ngươi nói đi! Ngươi giải thích thế nào?!” Tiếng rít gào của Trần Thị Gia Chủ the thé, vang vọng khắp căn phòng, làm rung động cả những bức tranh thủy mặc treo trên tường. Hắn vừa nói vừa quay phắt lại, ánh mắt tóe lửa nhìn về phía Lý Quản Sự đang quỳ rạp dưới đất.
Lý Quản Sự, dáng người gầy gò, lưng hơi khom, giờ đây gần như dán chặt mặt xuống sàn, mồ hôi lạnh thấm đẫm vạt áo. Khuôn mặt đầy nếp nhăn của hắn tái mét, toát lên vẻ sợ hãi tột độ. Hắn run rẩy đến mức không thể nhấc đầu lên, chỉ dám lí nhí đáp: “Bẩm Gia Chủ, không phải tiểu nhân vô dụng, mà là... tên Lâm Dịch kia quá xảo quyệt. Hắn không chỉ dùng kế ly gián, lại còn... còn có thế lực giang hồ khác đứng ra can thiệp...” Giọng hắn nhỏ nhẹ, lươn lẹo, cố gắng tìm cách xoa dịu cơn thịnh nộ đang bùng lên của chủ nhân. Hắn không dám kể chi tiết về Liễu Thanh Y, sợ rằng sẽ càng khiến Gia Chủ nổi giận hơn khi biết có kẻ dám ngang nhiên can thiệp vào chuyện của Trần Thị.
“Thế lực giang hồ? Ngươi đừng hòng đổ lỗi!” Trần Thị Gia Chủ gầm lên, chi��c nghiên mực trong tay hắn khẽ rung lên. Hắn tiến đến gần Lý Quản Sự, mũi giày gần như chạm vào đầu lão ta. “Ngươi nghĩ ta là thằng ngốc sao? Một thế lực giang hồ nào đó lại rảnh rỗi đến mức chạy đến một cái thị trấn nhỏ hẻo lánh này để giúp một thằng nhóc thối tha, không danh tiếng? Chắc chắn là do ngươi vô năng! Ngươi đã làm hỏng bét mọi chuyện! Lão Lý, ngươi có biết Trần Thị Gia Tộc chúng ta đã mất đi bao nhiêu tiền của để nuôi dưỡng Huyết Lang Bang không? Bao nhiêu công sức để chúng có thể cắm rễ vào thị trấn đó? Tất cả chỉ vì một thằng nhãi ranh!” Hắn ngừng lại, hơi thở nặng nhọc, đôi mắt đầy vẻ khinh thường. “Mà giờ đây, uy tín của Trần Thị cũng bị ảnh hưởng nghiêm trọng! Các thương nhân khác sẽ nghĩ gì? Các thế gia khác sẽ nhìn chúng ta ra sao?”
Lý Quản Sự khẽ rùng mình, cố gắng tập trung vào lời bào chữa. “Thực ra... tin tức tiểu nhân nhận được là có thật, bẩm Gia Chủ. Bang chủ Huyết Lang đã bị một nữ nhân áo trắng, võ công cao cường, ép phải rút lui. Hắn ta không dám kháng lệnh. Dường như th�� lực đó không hề đơn giản, họ rất có quy củ, không muốn nhìn thấy một bang phái ô hợp như Huyết Lang Bang gây rối nơi công cộng.” Hắn vẫn giữ giọng điệu lươn lẹo, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt rực lửa của Trần Thị Gia Chủ. Hắn biết mình đang ở trên bờ vực của sự trừng phạt, và chỉ một lời nói sai lầm cũng có thể khiến hắn mất mạng. “Tiểu nhân đã điều tra qua, đó dường như là một tổ chức mới nổi, rất bí ẩn, hoạt động ở vùng ngoại vi Thành Thiên Phong. Có tin đồn họ được hậu thuẫn bởi một thương hội lớn...”
“Thương hội lớn?” Trần Thị Gia Chủ lặp lại, giọng nói xen lẫn sự ngờ vực và tức giận. “Dù là ai đi chăng nữa, dám can thiệp vào chuyện của Trần Thị, thì sớm muộn cũng sẽ phải trả giá! Còn cái thằng Lâm Dịch kia, hắn đã dám chọc giận ta hết lần này đến lần khác, không thể tha thứ! Lần này, ta sẽ tự mình ra tay! Hoặc là tìm một cách khác... tàn độc hơn!” Hắn ném mạnh chiếc nghiên mực vào bức tường đối diện, tạo ra một tiếng va chạm chói tai. Các mảnh vỡ đen sì văng tung tóe, để l���i một vết ố loang lổ trên bức tường trắng. Hắn quay lại, bước đi lại loạn xạ trong phòng, bàn tay béo múp xoa xoa thái dương. “Huyết Lang Bang đã sụp đổ, điều đó có nghĩa là ta mất đi một cánh tay đắc lực. Nhưng điều quan trọng hơn, uy tín của ta, của Trần Thị Gia Tộc, đã bị tổn hại. Các lão già trong tộc chắc chắn sẽ dùng chuyện này để gây khó dễ cho ta trong cuộc họp sắp tới.”
Lý Quản Sự thấy Gia Chủ đã phần nào nguôi giận, vội vàng thêm lời: “Gia Chủ nói phải. Uy tín là quan trọng nhất. Nhưng tiểu nhân nghĩ, việc Huyết Lang Bang thất bại, cũng không phải hoàn toàn là chuyện xấu. Nó cho thấy Lâm Dịch vẫn chỉ là một thằng nhóc thôn quê chỉ biết dùng chút mưu mẹo nhỏ, không có thực lực mạnh mẽ. Nếu chúng ta dùng vũ lực trực tiếp, hoặc dùng quyền lực quan trường, hắn ta sẽ không thể chống đỡ nổi.” Hắn ngẩng đầu lên một chút, ánh mắt lóe lên vẻ tính toán. “Lần này, không dùng giang hồ nữa. Chúng ta sẽ dùng những thứ mà hắn không có được: tiền bạc, thế lực, và sự tàn độc của chính quyền. Hắn ta không có chỗ dựa, không có ai bảo hộ. Chỉ cần chúng ta tìm một lý do chính đáng, hoặc không chính đáng, để bắt hắn ta vào ngục, mọi chuyện sẽ kết thúc.”
Trần Thị Gia Chủ dừng lại, đôi mắt híp lại nhìn Lý Quản Sự. Hắn ta suy nghĩ một lát, rồi gật gù. “Ngươi nói không sai. Đúng là ta đã quá chú trọng vào việc dùng giang hồ, mà quên mất rằng, Trần Thị Gia Tộc chúng ta có những thứ mà giang hồ không bao giờ có được. Quyền lực! Tiền bạc! Mối quan hệ! Một thằng nhóc thôn quê thì làm sao có thể chống lại được quan phủ?” Hắn lại bắt đầu đi đi lại lại, nhưng lần này với một vẻ mặt đăm chiêu hơn, ít giận dữ hơn. “Nhưng phải làm sao để hắn ta không thể trở mình? Ta không muốn lặp lại sai lầm. Ta muốn hắn ta phải chết, phải biến mất hoàn toàn khỏi thế giới này, để không còn ai dám thách thức Trần Thị Gia Tộc nữa.”
Lý Quản Sự thấy một tia hy vọng, vội vàng đề xuất: “Bẩm Gia Chủ, tiểu nhân có một kế. Chúng ta có thể dùng đến vị quan huyện mới nhậm chức. Hắn ta còn non trẻ, tham lam, lại đang muốn lập công. Chỉ cần chúng ta cho hắn một chút lợi lộc, và một cái cớ hoàn hảo, hắn ta sẽ không ngần ngại ra tay.” Hắn dừng lại một chút, như để cân nhắc lời nói của mình. “Nhưng chúng ta cần phải cẩn trọng hơn. Lâm Dịch không phải là một đối thủ dễ đối phó. Hắn ta luôn có những chiêu trò bất ngờ. Tiểu nhân đề xuất, trước khi ra tay, chúng ta cần phải thu thập thêm thông tin về hắn, về những người xung quanh hắn, và đặc biệt là về cái thế lực giang hồ bí ẩn kia. Biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng.”
Trần Thị Gia Chủ nhếch mép cười một cách tàn độc. “Biết địch biết ta? Ngươi nói cũng có lý. Nhưng ta không muốn chờ đợi lâu nữa. Mỗi ngày trôi qua, danh tiếng của hắn ta lại lớn thêm một chút, và sự khinh thường mà người ta dành cho Trần Thị lại tăng lên một bậc. Ngươi hãy chuẩn bị đi. Cứ bắt đầu từ việc điều tra kỹ lưỡng. Ta muốn biết mọi thứ về hắn, từ thói quen ăn uống, đến những người hắn giao du, và cả những bí mật mà hắn ta đang che giấu. Và đặc biệt, ta muốn biết hắn đã lấy đâu ra những mưu mẹo quỷ quái đó. Ta không tin một thằng nhóc thôn quê có thể tự mình nghĩ ra tất cả.” Hắn đưa tay xoa xoa chiếc nhẫn ngọc trên ngón cái, ánh mắt lóe lên sự tàn nhẫn. “Lần này, ta sẽ không cho hắn bất cứ cơ hội nào để thoát thân. Kẻ nào dám cản đường Trần Thị Gia Tộc, kẻ đó sẽ phải chết!”
Lý Quản Sự cúi đầu sâu hơn, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy vẻ tuân phục: “Vâng, Gia Chủ. Tiểu nhân sẽ làm theo lời ngài dặn. Sẽ không để Gia Chủ phải thất vọng lần nữa.” Hắn biết rằng, đây là cơ hội cuối cùng của mình. Nếu kế sách này lại thất bại, thì số phận của hắn chắc chắn sẽ bi thảm hơn cả chiếc bình sứ vừa bị ném vỡ kia. Hắn nuốt khan, trong lòng không ngừng cầu nguyện rằng Lâm Dịch, cái tên đang khiến Trần Thị Gia Tộc lao đao, sẽ sớm biến mất khỏi thế gian này.
***
Trưa cùng ngày, ánh nắng ấm áp chiếu rọi qua cửa sổ, làm sáng bừng không gian náo nhiệt của Quán Trọ Lạc Nguyệt. Mùi thơm của các món ăn, mùi rượu nồng và khói gỗ từ bếp lan tỏa khắp nơi, quyện vào tiếng trò chuyện rộn ràng, tiếng bát đĩa va chạm lách cách và tiếng cười giòn tan. Lâm Dịch ngồi trong một góc khuất của quán, nơi ánh sáng vừa đủ để hắn có thể quan sát toàn bộ sảnh chính mà không bị chú ý quá nhiều. Hắn nhâm nhi chén trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi, cố gắng xua đi phần nào sự mệt mỏi sau đêm dài thức trắng. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn giữ vẻ trầm tư thường thấy, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ sắc bén và tự tin hiếm có. Trang phục thô sơ, vá víu của hắn có vẻ lạc lõng giữa những bộ đồ tươm tất hơn của các thương nhân và lữ khách, nhưng không ai dám tỏ vẻ khinh thường.
Trần Nhị Cẩu ngồi đối diện hắn, khuôn mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng ngời, không giấu được vẻ hưng phấn. Hắn nói liến thoắng, tay không ngừng múa may. “Đại ca, từ sau vụ Huyết Lang Bang, ai nấy đều nhìn chúng ta bằng con mắt khác. Hàng hóa của chúng ta cũng dễ bán hơn nhiều, không còn bị làm khó dễ nữa. Thậm chí có mấy tên buôn bán nhỏ trước đây luôn đi theo Trần Thị giờ còn chủ động đến đặt hàng của chúng ta! Bọn chúng còn gọi chúng ta là ‘Thiên Phong Bang’ đó đại ca!” Trần Nhị Cẩu cười hì hì, vẻ tự hào hiện rõ trên mặt. “Lần này chúng ta thắng lớn rồi, đại ca!”
Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt nghiêm túc, gật đầu xác nhận lời Trần Nhị Cẩu. Vết sẹo nhỏ trên lông mày của hắn càng làm hắn thêm vẻ kiên nghị. “Bang chủ Huyết Lang đã rút lui khỏi thị trấn, có vẻ như không dám quay lại. Các tàn dư của Huyết Lang Bang cũng đã tan tác, hoặc bỏ trốn, hoặc bị những băng nhóm nhỏ khác thôn tính. Thị trấn đã yên bình hơn rất nhiều. Nhưng Trần Thị... chắc chắn sẽ không bỏ qua dễ dàng vậy.” Giọng hắn trầm ấm, đầy vẻ lo lắng.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, đặt chén trà xuống. “Đương nhiên Trần Thị sẽ không bỏ qua. Nhưng lần này, chúng đã mất đi một cánh tay đắc lực, và quan trọng hơn, chúng đã mất mặt. Trong thế giới này, đôi khi mất mặt còn đáng sợ hơn mất tiền.” Hắn nói, ánh mắt lướt qua một nhóm thương nhân đang xì xào bàn tán ở bàn bên cạnh, rồi lại trở về với Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ. “Cố lão bản có nói gì không?”
Đúng lúc đó, Cố lão bản, với thân hình tròn trĩnh và khuôn mặt luôn tươi cười, đôi mắt ti hí nhưng tinh tường, bước đến bên bàn họ. Ông đặt xuống một đĩa bánh ngọt và một ấm trà mới, khẽ mỉm cười. “Trần Thị Gia Chủ là kẻ thù dai như đỉa. Tuy nhiên, lần này hắn mất mát không nhỏ. Không chỉ mất mặt, mà còn mất cả một khoản tiền lớn nuôi Huyết Lang Bang. Uy tín cũng giảm sút đáng kể.” Ông nháy mắt, giọng nói trầm ấm. “Nghe nói sáng nay, trong dinh thự Trần Thị có tiếng đồ vật vỡ loảng xoảng, và tiếng la hét của Gia Chủ. Chắc là hắn ta đang nổi trận lôi đình. Mà này, mấy ngày nay, khách từ Thành Thiên Phong đến thị trấn cũng nhiều hơn hẳn. Họ không chỉ đến buôn bán, mà còn dường như đang thăm dò điều gì đó. Có lẽ là về cái tin đồn về 'Thiên Phong Bang' của các ngươi chăng?” Cố lão bản khẽ cười, ánh mắt đầy vẻ thâm ý.
Lâm Dịch khẽ nhíu mày. *Thiên Phong Bang*... Cái tên mà Trần Nhị Cẩu vừa nhắc đến đã nhanh chóng lan truyền. Hắn không hề có ý định thành lập bang phái, nhưng có lẽ trong mắt dân chúng và giới giang hồ, việc hắn tập hợp một nhóm người, đánh bại Huyết Lang Bang và thiết lập trật tự mới đã khiến họ gán cho một cái tên. *Một cái tên cũng có sức mạnh của nó*, hắn thầm nghĩ. *Nó là một biểu tượng, một lá cờ để mọi người tụ tập. Nhưng cũng là một cái đích để kẻ thù nhắm vào.*
Hắn gật đầu với Cố lão bản, tỏ ý cảm ơn những thông tin quý giá. “Trần Thị đã bắt đầu hoảng loạn... Nhưng càng hoảng loạn, chúng càng nguy hiểm. Chúng sẽ không từ bỏ dễ dàng vậy. Lão bản nói có lý, bọn chúng sẽ dùng những cách thức khác, có thể là trực tiếp hơn, tàn độc hơn. Phải chuẩn bị cho những đòn hiểm hơn.”
Trong đầu Lâm Dịch, những suy nghĩ cứ nối tiếp nhau như dòng nước chảy. Sự xuất hiện của Liễu Thanh Y đã cứu họ một bàn thua trông thấy, nhưng cũng mở ra một bức tranh rộng lớn hơn về thế giới giang hồ. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng*, và sự can thiệp của nàng ta chắc chắn không phải vì lòng tốt vô điều kiện. Liệu có phải nàng đang theo dõi Trần Thị, hay chỉ đơn giản là muốn duy trì một trật tự nào đó để bảo vệ lợi ích riêng của tổ chức nàng? Những tin đồn về "Thiên Phong Thương Hội" mà Cố lão bản vừa nhắc đến, liệu có liên quan gì đến Liễu Thanh Y? Rõ ràng, việc Lâm Dịch gây dựng thế lực ở thị trấn này đã khiến những con mắt khác bắt đầu chú ý.
“Đại ca nói phải. Chúng ta không thể chủ quan.” Lý Hổ gật đầu, nắm chặt nắm đấm.
“Đại ca cứ ra lệnh, Nhị Cẩu sẽ làm theo!” Trần Nhị Cẩu hào hứng nói, vẻ mặt tràn đầy ý chí chiến đấu.
Lâm Dịch nhìn hai người đồng đội trung thành. Hắn biết họ tin tưởng hắn vô điều kiện, và đó vừa là niềm vui, vừa là gánh nặng. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*, và để bảo vệ những người này, hắn phải luôn đi trước đối thủ một bước. Trần Thị Gia Tộc, với bản chất của một cường hào địa phương, chắc chắn sẽ dùng đến quyền lực và tiền bạc để mua chuộc quan lại. Hắn đã nghe nói về vị quan huyện mới nhậm chức ở Thành Thiên Phong, một kẻ tham lam và háo danh. Nếu Trần Thị bắt tay với hắn ta, mọi chuyện sẽ trở nên phức tạp hơn nhiều.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi khói gỗ và thức ăn thoang thoảng trong không khí. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất*. Hắn phải tìm hiểu kỹ hơn về vị quan huyện này, về những điểm yếu của hắn ta, và về cách thức hoạt động của các thế lực chính quyền trong thế giới này. Đồng thời, hắn cũng phải củng cố vị thế của mình trong thị trấn, không chỉ bằng sức mạnh hay mưu kế, mà còn bằng lòng dân. Sự ủng hộ của dân chúng sẽ là bức tường thành vững chắc nhất.
“Chúng ta sẽ không ngồi yên chờ đợi.” Lâm Dịch nói, giọng nói trầm tĩnh nhưng kiên định. “Trần Nhị Cẩu, ngươi tiếp tục theo dõi động tĩnh của Trần Thị Gia Tộc. Lý Hổ, ngươi hãy tăng cường luyện tập cho anh em, và tìm hiểu thêm về các băng nhóm giang hồ khác trong vùng, đặc biệt là những băng nhóm không liên quan đến Trần Thị. Cố lão bản, xin lão bản cứ tiếp tục giúp chúng ta thu thập tin tức, đặc biệt là về vị quan huyện mới, và những thương nhân lạ mặt đến từ Thành Thiên Phong.”
Cố lão bản mỉm cười gật đầu, ánh mắt tinh tường hơn bao giờ hết. “Yên tâm, Lâm Dịch. Ta sẽ làm hết sức mình. Ta cũng không muốn nhìn thấy Trần Thị Gia Tộc tiếp tục hoành hành.”
Lâm Dịch đứng dậy, ánh mắt quét qua một lượt những gương mặt xung quanh. Hắn biết rằng, cuộc chiến này sẽ còn kéo dài, và sẽ ngày càng khốc liệt hơn. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn đã không còn là một thiếu niên yếu ớt, gầy gò của ngày xưa. Hắn đã có một đội ngũ đáng tin cậy, và một ý chí kiên cường không gì lay chuyển nổi.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp trên nền cảnh làng Sơn Cước. Những tia nắng cuối ngày vàng óng trải dài trên những mái nhà tranh đơn sơ, trên những con đường đất nhỏ hẹp, và trên những cánh đồng lúa xanh mướt. Không khí mát mẻ, dễ chịu sau một ngày nắng ấm. Từ đỉnh đồi cao nhất, Lâm Dịch đứng lặng lẽ, ánh mắt xa xăm nhìn xuống ngôi làng đang chìm dần vào bóng tối. Tiếng trẻ con nô đùa, tiếng gà gáy thỉnh thoảng, tiếng chó sủa xa xăm, và tiếng nói chuyện râm ran của dân làng tạo nên một bản hòa tấu bình yên, mộc mạc. Mùi khói bếp từ những ngôi nhà tỏa ra, quyện với mùi đất ẩm và mùi của động vật trang trại, mang đến một cảm giác thân thuộc đến lạ.
Hắn đứng đó, không nói một lời, chỉ lặng lẽ quan sát. Mỗi ánh đèn lồng được thắp lên trong làng, mỗi tiếng cười nói của dân làng, đều như một lời nhắc nhở về trách nhiệm nặng nề mà hắn đang gánh vác. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng*. Và chính sự bất công đó đã đẩy hắn vào cuộc chiến này, buộc hắn phải dùng trí tuệ và mưu lược của mình để bảo vệ những giá trị và con người mà hắn trân trọng.
Trong lòng Lâm Dịch, một sự bình yên kỳ lạ xen lẫn với những suy tư phức tạp. Hắn đã giành được chiến thắng quan trọng, đẩy lùi Huyết Lang Bang và giáng một đòn mạnh vào Trần Thị Gia Tộc. Nhưng hắn biết rõ, đây chỉ là khởi đầu. *Trần Thị Gia Tộc sẽ không dừng lại.* Chúng đã mất quá nhiều – tiền bạc, uy tín, và cả sự tự tôn. Tiếp theo sẽ là những đòn tấn công trực diện hơn, tàn độc hơn. Có thể là từ quan lại cấp cao bị mua chuộc, hoặc những thế lực giang hồ tàn bạo hơn Huyết Lang Bang, những kẻ không màng đến quy tắc hay danh dự. Hắn đã nghe loáng thoáng về "Hắc Sa Bang" – một cái tên đáng sợ, gắn liền với sự tàn nhẫn và vô pháp. Liệu Trần Thị có dám liên kết với những kẻ đó không?
Hắn đưa tay khẽ chạm vào chiếc Cẩm Nang Kế Sách giấu trong người, cảm nhận trọng lượng quen thuộc của nó. Nó không chỉ là một vật phẩm, mà còn là biểu tượng cho sự chuẩn bị, cho những kiến thức và kinh nghiệm mà hắn đã tích lũy từ thế giới cũ, và đã áp dụng một cách linh hoạt vào thế giới này. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất*. Chính nó đã giúp hắn vượt qua những hiểm nguy, biến những điều không thể thành có thể.
Lâm Dịch hít một hơi sâu, không khí mát lành tràn vào lồng ngực. Hắn không còn là thiếu niên gầy gò, xanh xao, luôn sống trong cảnh đói nghèo và sợ hãi của ngày xưa. Hắn đã trưởng thành, cứng cáp hơn, không chỉ về thể chất mà còn về ý chí. Những cuộc đối đầu với Trần Thị, những nguy hiểm chực chờ, đã rèn giũa hắn trở thành một người đàn ông quyết đoán và kiên cường.
Ánh mắt hắn kiên định nhìn về phía xa, nơi Thành Thiên Phong ẩn hiện mờ ảo trong màn đêm. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn rất dài, rất nhiều chông gai. Nhưng hắn cũng không còn là kẻ yếu thế. Sức mạnh của làng, của những người tin tưởng hắn, là điều mà Trần Thị Gia Tộc không thể hiểu được. Sự đoàn kết, lòng tin, và tinh thần chiến đấu của dân làng chính là vũ khí vô hình mà không một thế lực cường quyền nào có thể đánh bại. Và hơn thế, hắn đã có những đồng minh mới, dù chưa rõ mục đích của họ là gì, như Liễu Thanh Y và tổ chức bí ẩn của nàng. Họ có thể là một yếu tố bất ngờ, một lực lượng có thể xoay chuyển cục diện trong những cuộc đối đầu sắp tới.
Lâm Dịch khẽ nhếch môi. Cuộc chơi mới chỉ bắt đầu. Và hắn, Lâm Dịch, đã sẵn sàng để đối mặt với mọi thử thách.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.