Lạc thế chi nhân - Chương 244: Chân Trời Mới: Can Thiệp Bất Ngờ
Lâm Dịch nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ và hơi ấm lan tỏa trong cổ họng. Ánh mắt hắn xa xăm, nhìn về phía xa, nơi những ánh lửa vẫn còn leo lét cháy. Trong lòng hắn, không hề có sự vui mừng hay tự mãn nào. Hắn biết, đây chỉ là một chiến thắng nhỏ, một bước đi chiến lược trong một cuộc cờ lớn hơn nhiều.
“Một khi có kẽ hở, lòng người sẽ hiện rõ.” Lâm Dịch nói, giọng nói trầm lắng, như đang tự nói với chính mình. “Huyết Lang Bang là một đám ô hợp, chỉ biết quyền lợi. Trần Thị Gia Tộc cũng vậy. Chúng ta đã lợi dụng sự tham lam và nghi kỵ vốn có trong bản chất của chúng để chia rẽ chúng. Chiến thắng này chỉ là bước đầu. Chúng ta đã làm suy yếu chúng, nhưng chưa tiêu diệt được gốc rễ.” Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi, sự đau nhức từ những vết thương nhẹ trên người, nhưng ý chí vẫn kiên cường. Hắn đã dùng những mưu kế thao túng, không hoàn toàn 'trong sạch' theo quan điểm hiện đại của anh, nhưng trong thế giới cổ đại tàn khốc này, để bảo vệ những người mình yêu thương, anh buộc phải trở nên xảo quyệt và tàn nhẫn hơn. Đó là cái giá phải trả cho sự sinh tồn.
Lý Hổ gãi đầu. “Vậy tiếp theo chúng ta phải làm gì, đại ca? Bang chủ Huyết Lang đã bỏ chạy, nhưng chắc chắn Trần Thị Gia Tộc sẽ không chịu bỏ qua.”
Lâm Dịch đặt bát trà xuống, ánh mắt hắn trở nên sắc bén hơn bao giờ hết. Hắn nhìn về phía xa, nơi ánh sáng đầu tiên của bình minh đang hé rạng, xé toạc màn đêm đen kịt. Những tia nắng đầu tiên bắt đầu rọi xuống thị trấn đổ nát, mang theo một hy vọng mong manh. “Trần Thị Gia Tộc sẽ tức giận. Chúng sẽ không từ bỏ dễ dàng. Chúng ta đã cắt đứt một cánh tay của chúng, nhưng đầu não vẫn còn đó.” Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận khí lạnh của buổi sớm mai. “Chúng ta sẽ không chỉ dừng lại ở đây. Thị trấn này cần được phục hồi, và chúng ta cần chuẩn bị cho những bước đi tiếp theo. Danh tiếng về mưu trí của chúng ta sẽ lan rộng, kéo theo cả sự chú ý và những rắc rối mới. Nhưng chúng ta đã sẵn sàng.” Trong đầu anh, những kế hoạch tiếp theo cho cuộc đối đầu với Trần Thị Gia Tộc, không chỉ dừng lại ở giang hồ, đã bắt đầu hình thành một cách rõ ràng.
Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai. Nhưng nhìn những gương mặt tin tưởng của Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu, Lâm Dịch hiểu rằng hắn không đơn độc. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*, và để sinh tồn trong thế giới này, hắn phải tiếp tục chiến đấu, không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng cả trí tuệ và mưu lược.
***
Mặt trời đã ngả về tây, nhuộm đỏ cả một vùng trời rộng lớn bằng sắc cam rực rỡ, hắt lên con phố chính của thị trấn đổ nát những vệt nắng cuối cùng yếu ớt. Mùi máu tanh nồng nặc vẫn còn vương vấn trong không khí, quyện lẫn với khói bụi, tro tàn từ những căn nhà bị cháy dở và mùi hôi của mồ hôi, của sợ hãi. Tiếng kim loại va chạm, tiếng la hét chém giết đã dịu đi, thay vào đó là những tiếng rên rỉ yếu ớt của những kẻ bị thương, tiếng bước chân nặng nề, mệt mỏi của những người còn đứng vững. Bầu không khí căng thẳng tột độ, như sợi dây đàn đã bị kéo căng đến cực hạn, chỉ chờ một tác động nhỏ là sẽ đứt tung.
Lâm Dịch đứng đó, thân hình gầy gò, trang phục thô sơ đã rách bươm và nhuốm bẩn. Những vết xước, vết bầm tím hằn trên da thịt lộ ra qua lớp áo bị xé rách, nhắc nhở về sự khốc liệt của trận chiến vừa qua. Đôi mắt sâu thẳm của hắn vẫn giữ vẻ trầm tư, nhưng ẩn sâu bên trong là một ngọn lửa kiên định không gì có thể dập tắt. Hắn thở dốc, từng hơi thở đều mang theo vị sắt tanh của máu và sự mệt mỏi cùng cực. Bên cạnh hắn, Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu cũng đều kiệt sức. Vương Đại Trụ vạm vỡ, áo giáp đơn giản đã bị chém vài nhát, một vết máu khô vương trên thái dương. Lý Hổ với vẻ mặt hung dữ thường ngày giờ đây cũng tái mét, hắn nắm chặt thanh đao trong tay, cơ bắp cuồn cuộn nhưng vẫn run rẩy nhẹ vì kiệt lực. Trần Nhị Cẩu thì co ro hơn, ánh mắt sợ hãi vẫn chưa tan, nhưng hắn vẫn đứng vững bên cạnh Lâm Dịch, không hề có ý định lùi bước. Cả ba người đều nhìn về phía Bang chủ Huyết Lang với ánh mắt cảnh giác cao độ.
Bang chủ Huyết Lang, kẻ có gương mặt dữ tợn và hình xăm sói trên cổ, giờ đây cũng không còn vẻ ngạo mạn như khi mới xuất hiện. Hắn ta đã mất một phần lớn thủ hạ, những kẻ còn lại thì hoảng loạn, thương tích đầy mình. Nhưng trong đôi mắt hắn ta vẫn hừng hực một ngọn lửa cuồng nộ và tuyệt vọng. Hắn ta biết, nếu cứ thế này mà rút lui, danh tiếng của Huyết Lang Bang sẽ tan nát, và Trần Thị Gia Tộc cũng sẽ không tha cho hắn. Không còn đường lui, hắn ta quyết định đánh cược một phen.
“Ngươi… ngươi tưởng thắng được ta dễ dàng thế sao, Lâm Dịch?!” Bang chủ Huyết Lang gầm lên, giọng nói khản đặc vì tức giận và kiệt sức. Hắn ta rút phắt thanh đại đao to bản ra khỏi vỏ, tiếng kim loại sắc lạnh rợn người vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Lưỡi đao phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ rực, trông như một vệt máu tươi. “Trò chơi bây giờ mới thực sự bắt đầu! Ta sẽ cho ngươi thấy, Huyết Lang Bang không dễ bị hạ nhục!”
Lâm Dịch nheo mắt. Hắn biết đối phương đang liều mạng. Trong tình cảnh này, một kẻ cùng đường thường trở nên nguy hiểm nhất. Hắn không có 'bàn tay vàng' hay khả năng tu luyện siêu phàm, hắn chỉ có trí óc và những người đồng đội tin tưởng. Nhưng ngay cả trí óc cũng cần có thể lực để thực thi mưu kế, và lúc này, thể lực của hắn đã gần cạn.
“Lui lại, Đại Trụ, Lý Hổ, Nhị Cẩu.” Lâm Dịch nói khẽ, giọng nói trầm ổn nhưng đầy kiên quyết. Hắn không muốn họ mạo hiểm thêm nữa. Hắn biết, trong cuộc đối đầu trực diện này, hắn không thể dựa vào mưu kế mà phải dựa vào sự quyết đoán và liều lĩnh.
Vương Đại Trụ lập tức phản đối, “Đại ca nói gì vậy? Bọn ta sao có thể bỏ mặc ngươi một mình?!” Hắn xiết chặt nắm đấm, ánh mắt đầy lo lắng.
Lý Hổ cũng bước lên một bước, “Đại ca, có chết cũng chết cùng nhau!”
Trần Nhị Cẩu tuy sợ hãi, nhưng cũng cắn răng, “Đại ca, Nhị Cẩu sẽ bảo vệ ngươi!”
Lâm Dịch cảm nhận được sự ấm áp từ lòng trung thành của họ, nhưng hắn cũng hiểu rõ tình hình. Đối mặt với một Bang chủ Huyết Lang đang điên cuồng, dù có ba người hỗ trợ, khả năng thắng cũng không cao, mà khả năng bị thương nặng hoặc mất mạng lại rất lớn. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*, và để sinh tồn, đôi khi phải chấp nhận rủi ro, nhưng cũng phải tính toán rủi ro đó.
Hắn hít một hơi thật sâu, đôi mắt sắc bén quét qua Bang chủ Huyết Lang, đánh giá mọi đường kiếm, mọi sơ hở tiềm tàng. Trong đầu hắn, hàng loạt kịch bản được chạy qua. Hắn có thể cố gắng làm gì đó, tìm một điểm yếu, nhưng cơ hội là mong manh. Hắn đã kiệt sức, và đối thủ cũng vậy, nhưng sự cuồng nộ có thể bù đắp phần nào cho sự mệt mỏi.
“Lùi lại!” Lâm Dịch lặp lại, giọng nói lần này cứng rắn hơn, không cho phép tranh cãi. Hắn không muốn những người đồng đội của mình phải chết vì một cuộc chiến không cân sức. Hắn phải tự mình đối mặt với tình thế này, hoặc tìm ra một lối thoát. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nghĩ, "và ta cũng kh��ng thể mong chờ may mắn sẽ mỉm cười mãi."
Bang chủ Huyết Lang thấy Lâm Dịch có vẻ đơn độc, cười khẩy một tiếng đầy khinh miệt. “Sao hả? Sợ rồi sao? Mưu kế của ngươi hay thật đấy, nhưng cuối cùng vẫn phải đối mặt với thực lực! Chết đi!” Hắn ta gầm lên, vung thanh đại đao to bản, lao thẳng về phía Lâm Dịch với một tốc độ đáng kinh ngạc, tưởng chừng như muốn chém đôi hắn ra làm hai.
Ánh đao sắc lạnh xé toạc không khí, mang theo một luồng gió mạnh và mùi máu tanh nồng. Lâm Dịch không lùi, mà nghiêng người né tránh, động tác nhanh nhẹn nhưng rõ ràng đã có phần chậm chạp hơn trước. Hắn cảm nhận được luồng khí lạnh phả qua mặt, báo hiệu sự nguy hiểm cận kề. Hắn biết, chỉ một sai lầm nhỏ lúc này cũng có thể phải trả giá bằng cả mạng sống.
Trong khoảnh khắc căng thẳng tột độ đó, khi lưỡi đao của Bang chủ Huyết Lang chỉ còn cách Lâm Dịch một tấc, một điều bất ngờ đã xảy ra. Một làn gió lạ thổi qua con phố, không phải là cơn gió nhẹ nhàng thường ngày, mà là một luồng khí lạnh lẽo, mang theo một cảm giác áp lực khó tả, như có một tảng đá vô hình đè nặng lên mọi vật. Tiếng gió rít qua tai, mang theo một mùi hương thanh khiết, lạ lẫm, át đi mùi máu tanh và khói bụi. Cả Bang chủ Huyết Lang và Lâm Dịch đều cảm nhận được sự thay đổi đột ngột này. Lưỡi đao của Bang chủ Huyết Lang đột ngột khựng lại giữa không trung, không phải vì hắn ta muốn, mà như bị một lực vô hình nào đó cản trở.
Bang chủ Huyết Lang cau mày, ánh mắt hắn ta đầy nghi hoặc và khó chịu. Hắn ta quay đầu lại, nhìn về phía cuối con phố, nơi ánh hoàng hôn đã gần tắt hẳn. Lâm Dịch cũng theo ánh mắt hắn ta, đôi mắt sâu thẳm nheo lại, cảnh giác cao độ. Cảm giác bất an đột ngột dâng lên trong lòng hắn. Một thế lực mới đang xuất hiện, và hắn không biết đó là bạn hay thù.
***
Không khí trên con phố chính đột nhiên trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ, chỉ còn tiếng gió lướt qua những mái nhà đổ nát và tiếng thở dốc nặng nề của những người còn sống sót. Ánh hoàng hôn vẫn còn đó, nhuộm đỏ những vệt máu khô trên nền đất, nhưng dường như nó đã bị một vầng sáng khác của sự uy nghiêm lấn át. Mùi máu và bụi bặm vẫn còn, nhưng đã có một mùi hương thanh khiết, nhẹ nhàng xen vào, như hương hoa cỏ dại buổi sớm, mang theo một cảm giác an lành khó tả nhưng cũng đầy bí ẩn.
Từ cuối con phố, nơi bóng tối đã bắt đầu bao trùm, một nhóm người mặc y phục giản dị nhưng toát lên khí chất phi phàm chậm rãi tiến đến. Họ không đông, chỉ chừng mười mấy người, nhưng mỗi người đều mang một vẻ điềm tĩnh, tự tin đến lạ. Dẫn đầu đoàn người là một nữ nhân. Dáng người nàng cao ráo, thanh thoát, trang phục màu xanh lục nhạt, không có bất kỳ họa tiết cầu kỳ nào, nhưng lại tôn lên vẻ đẹp thoát tục và khí chất kiếm khách phong độ. Nàng không mang kiếm trên lưng hay bên hông, nhưng bước chân nàng vững vàng, mỗi bước đi đều chứa đựng một sức mạnh vô hình, như thể nàng là trung tâm của cả thế giới này. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, phất phơ trong gió nhẹ. Khuôn mặt nàng không trang điểm, nhưng ánh mắt cương nghị, trong veo như hồ nước mùa thu, ẩn chứa sự chính trực và uy nghiêm khó cưỡng. Đó chính là Liễu Thanh Y.
Sự xuất hiện của nàng như một luồng gió mát lành thổi tan đi sự ngột ngạt của chiến trường, nhưng cũng mang theo một áp lực vô hình khiến cả Lâm Dịch và Bang chủ Huyết Lang đều phải ngạc nhiên. Ngay cả những tên thủ hạ của Huyết Lang Bang đang hoảng loạn cũng đột ngột im bặt, ánh mắt đầy sợ hãi xen lẫn sự tò mò.
Liễu Thanh Y bước đi chậm rãi, không nhanh không chậm, như thể nàng đang dạo chơi trong vườn nhà chứ không phải giữa một chiến trường vừa tàn khốc. Nàng dừng lại cách Lâm Dịch và Bang chủ Huyết Lang chừng ba trượng, ánh mắt quét qua một lượt những xác chết nằm la liệt, những vệt máu loang lổ trên mặt đất, và rồi dừng lại trên gương mặt dữ tợn của Bang chủ Huyết Lang.
“Thị trấn này không phải là nơi để các ngươi gây rối.” Giọng nói của nàng trong trẻo nhưng đầy uy lực, vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh mịch, như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya. “Huyết Lang Bang, các ngươi đã đi quá giới hạn. Rút lui đi.”
Bang chủ Huyết Lang, vốn đang trong cơn cuồng nộ và tuyệt vọng, bị cắt ngang bởi lời nói của nàng, nhất thời ngây người ra. Hắn ta chưa từng thấy ai dám nói chuyện với hắn ta như vậy, đặc biệt là một nữ nhân. Hắn ta nhìn Liễu Thanh Y từ đầu đến chân, ánh mắt nghi hoặc xen lẫn khinh miệt.
“Ngươi là ai mà dám xen vào chuyện của Huyết Lang Bang ta?!” Hắn ta gầm lên, cố gắng lấy lại khí thế, nhưng trong lời nói đã có chút chột dạ. Thanh đại đao trong tay hắn ta vẫn còn lăm lăm, nhưng không còn hung hãn như trước.
Liễu Thanh Y không hề nao núng trước lời đe dọa của hắn ta. Nàng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, ánh mắt cương nghị không hề thay đổi. “Ngươi không cần biết ta là ai. Ngươi chỉ cần biết, nếu không rút, hậu quả sẽ không đơn giản chỉ là thua một trận chiến.” Nàng nói, từng lời như được khắc vào đá, mang theo một sức nặng ngàn cân. Không có sự đe dọa trực tiếp nào, không có lời lẽ thô tục, nhưng chính sự bình thản đó lại khiến Bang chủ Huyết Lang rùng mình.
Lâm Dịch đứng bên cạnh, âm thầm quan sát. Hắn không nói một lời, nhưng trong đầu hắn đang phân tích từng chi tiết nhỏ nhất. Nàng ta không dùng vũ khí, nhưng khí chất lại áp chế được Bang chủ Huyết Lang. Những người đi cùng nàng đều là cao thủ, khí tức ổn định, ánh mắt sắc bén, rõ ràng là được huấn luyện bài bản. Đây không phải là một băng nhóm giang hồ ô hợp, mà là một thế lực có tổ chức, có nguyên tắc. Hắn chưa từng nghe đến một thế lực nào như vậy ở vùng biên thùy này. Sự xuất hiện của họ quá bất ngờ, quá đột ngột. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng*, hắn thầm nghĩ, vậy sự can thiệp của họ có mục đích gì? Liệu họ có phải là một con tốt khác của thế lực nào đó, hay chỉ đơn thuần muốn giữ trật tự?
Bang chủ Huyết Lang nhìn vào ánh mắt của Liễu Thanh Y, hắn ta cảm nhận được một luồng uy áp vô hình. Hắn ta là kẻ lăn lộn giang hồ đã lâu, từng trải qua vô số trận chiến, từng chạm trán với không ít cao thủ. Hắn ta biết, đôi khi không cần phải ra tay, chỉ cần khí thế và ánh mắt cũng đủ để áp chế đối thủ. Liễu Thanh Y chính là một người như vậy. Hắn ta có thể cảm nhận được sức mạnh tiềm ẩn trong nàng, một sức mạnh mà hắn ta không thể chống lại. Nỗi nhục nhã vì bị chia rẽ nội bộ, nỗi tức giận vì thất bại trước Lâm Dịch, tất cả giờ đây đều quyện vào sự sợ hãi trước thế lực bí ẩn này. Hắn ta cắn răng, gương mặt dữ tợn vặn vẹo trong sự tức tối và miễn cưỡng.
“Được! Được lắm!” Hắn ta gầm gừ, thu lại thanh đại đao. Tiếng kim loại rít lên một tiếng khô khốc. “Các ngươi cứ đợi đấy! Huyết Lang Bang ta sẽ nhớ kỹ ngày hôm nay!” Hắn ta liếc nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy căm hờn, như muốn nuốt sống hắn. “Còn ngươi, Lâm Dịch! Ngươi đừng tưởng thoát được! Trần Thị Gia Tộc sẽ không buông tha cho ngươi đâu!”
Nói rồi, Bang chủ Huyết Lang quay phắt người, vẫy tay ra hiệu cho những tên thủ hạ còn lại. “Rút! Rút lui hết!”
Những tên thủ hạ của Huyết Lang Bang, vốn đã sợ hãi từ lâu, nghe lệnh rút lui thì như được đại xá, lập tức ba chân bốn cẳng dìu dắt nhau chạy trối chết về phía cuối con phố, nơi màn đêm đã bao trùm. Chúng không dám quay đầu lại, sợ rằng Liễu Thanh Y sẽ thay đổi ý định.
Liễu Thanh Y không đuổi theo, chỉ đứng đó, ánh mắt vẫn điềm tĩnh nhìn đoàn người của Huyết Lang Bang khuất dần vào bóng tối. Những người đi cùng nàng cũng không có bất kỳ hành động nào, họ đứng im như những bức tượng, nhưng ánh mắt vẫn cảnh giác quét qua Lâm Dịch và những người đồng đội của hắn.
Sau khi Huyết Lang Bang đã rút lui hoàn toàn, Liễu Thanh Y khẽ quay đầu lại, ánh mắt dừng lại trên Lâm Dịch. Nàng khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi, rồi không nói thêm một lời nào, nàng cùng đoàn người của mình quay lưng, chậm rãi biến mất vào màn đêm, không để lại bất kỳ dấu vết nào ngoài mùi hương thanh khiết vẫn còn vương vấn trong không khí.
Lâm Dịch nhìn theo bóng dáng của nàng, trong lòng dâng lên vô vàn câu hỏi. Sự xuất hiện của họ như một cơn gió thoảng, đến nhanh và đi cũng nhanh, nhưng lại để lại một dấu ấn sâu sắc trong tâm trí hắn. Hắn biết, đây không phải là kết thúc, mà chỉ là sự khởi đầu của một giai đoạn mới, ph���c tạp hơn rất nhiều.
***
Trong quán ăn Đại Phong, nơi từng sôi động với tiếng cười nói, giờ đây chỉ còn lại sự im ắng đáng sợ. Mùi thức ăn đã nguội lạnh, giờ lẫn với mùi thuốc sát trùng và mùi máu tanh nhạt nhòa còn vương lại trong không khí. Phía ngoài, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm lên thị trấn một màu đen đặc quánh, chỉ còn lại ánh trăng non yếu ớt và vài ngọn đuốc leo lét soi sáng.
Lâm Dịch cùng Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu ngồi co ro trong một góc quán, nơi đã được dọn dẹp tạm thời. Họ đang băng bó vết thương cho nhau. Những vết cắt, vết bầm tím hằn rõ trên cơ thể mỏi mệt của họ. Vương Đại Trụ cẩn thận thoa thuốc lên vết xước trên cánh tay của Lâm Dịch, ánh mắt đầy lo lắng. Cố lão bản, với thân hình tròn trĩnh, khuôn mặt vẫn còn chút tái xanh vì sợ hãi, run rẩy mang đến chút nước nóng và vài miếng bánh khô, đó là tất cả những gì ông có thể tìm được trong đống đổ nát.
“Đại ca, ngươi không sao chứ?” Vương Đại Trụ hỏi, giọng nói khản đặc vì mệt mỏi. “Cô nương đó… nàng ta thật sự là thần nhân. Chỉ bằng vài lời nói đã khiến Bang chủ Huyết Lang phải co cẳng chạy mất.” Hắn vẫn chưa hết ngạc nhiên. Đối với một người chỉ quen với việc dùng nắm đấm để giải quyết vấn đề như hắn, sự xuất hiện của Liễu Thanh Y là một điều phi thường.
Lý Hổ cũng gật đầu đồng tình, vẻ mặt hung dữ thường ngày giờ đây lộ rõ sự mỏi mệt. Hắn đang cởi áo, để lộ những vết sẹo cũ và một vết thương mới trên vai. “Bang chủ Huyết Lang rõ ràng rất sợ hãi, không dám làm càn. Thế lực đó không hề đơn giản. Ta chưa từng thấy ai có khí thế như vậy mà không cần ra tay.” Hắn trầm ngâm, ánh mắt sắc bén quét quanh quán ăn đổ nát, như muốn tìm kiếm điều gì đó.
Trần Nhị Cẩu, vừa băng bó xong vết thương ở chân, vội vàng lên tiếng, giọng nói tuy nhỏ nhưng đầy tò mò. “Đại ca, chúng ta có nên tìm hiểu về họ không? Nàng ta là ai? Tại sao lại giúp chúng ta?” Trong mắt hắn, Liễu Thanh Y là một vị tiên nữ từ trên trời giáng xuống.
Lâm Dịch nhấp một ngụm nước ấm, c���m nhận hơi nóng lan tỏa trong cổ họng, xua đi phần nào sự lạnh lẽo và mệt mỏi. Hắn vẫn giữ vẻ trầm tư, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng tối đã bao trùm con phố vừa hỗn loạn. Trăng non treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm, soi rọi những mảnh vỡ của thị trấn. Trong đầu hắn, hàng vạn câu hỏi đang quay cuồng.
Ai là Liễu Thanh Y? Tổ chức của nàng là gì? Tại sao họ lại can thiệp? Đó là những câu hỏi mà Lâm Dịch không ngừng suy nghĩ. Hắn không tin vào sự trùng hợp ngẫu nhiên, càng không tin vào lòng tốt vô điều kiện trong thế giới này. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng*, và mọi hành động đều có động cơ của nó. Sự can thiệp của Liễu Thanh Y có thể là để duy trì một loại trật tự nào đó, hoặc để khẳng định uy quyền của thế lực nàng. Hay có thể, họ đang theo dõi Trần Thị Gia Tộc, và sự hỗn loạn của Huyết Lang Bang đã phá vỡ kế hoạch của họ?
Lâm Dịch nhớ lại ánh mắt của Liễu Thanh Y, sự điềm tĩnh và uy quyền của nàng. Nàng không tỏ ra thiện chí đặc biệt, cũng không thù địch. Chỉ là một sự can thiệp dứt khoát, mang tính cảnh cáo. Điều đó cho thấy thế lực của nàng không muốn dính dáng sâu vào ân oán giang hồ địa phương, nhưng cũng không cho phép bất kỳ ai gây rối quá mức.
“Tạm thời thì không.” Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm lắng, cân nhắc. “Họ không muốn dính dáng, chúng ta cũng không nên vội vàng tìm hiểu. Giang hồ rộng lớn, ẩn chứa nhiều thế lực chúng ta chưa từng biết đến. Sự xuất hiện của nàng ta chỉ cho thấy rằng, ngoài những bang phái ô hợp như Huyết Lang Bang, còn có những tổ chức khác, có nguyên tắc và tầm ảnh hưởng riêng.”
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua những gương mặt mỏi mệt nhưng đầy tin tưởng của Vương Đại Trụ, Lý Hổ, Trần Nhị Cẩu. “Chúng ta cần phải nhớ kỹ ân tình này, và tìm hiểu về thế giới giang hồ này nhiều hơn nữa. Không thể chỉ nhìn vào những gì đang diễn ra trước mắt.” Hắn suy nghĩ về những lời foreshadowing trong bản tóm tắt, về "Thiên Phong Thương Hội" và "Hắc Sa Bang" mà hắn từng nghe loáng thoáng. Liệu thế lực của Liễu Thanh Y có liên quan gì đến những cái tên lớn hơn đó không?
Lâm Dịch đưa tay xoa nhẹ thái dương, cảm nhận cơn đau âm ỉ. Trận chiến này đã rút cạn sức lực của hắn, nhưng lại mở ra một cánh cửa mới, một tầm nhìn mới về thế giới. Việc Huyết Lang Bang bị ép rút lui chắc chắn sẽ khiến Trần Thị Gia Tộc tức giận tột độ. Chúng sẽ không dừng lại, mà sẽ tìm kiếm những cách thức tàn bạo hơn, những thế lực mạnh hơn nữa để trả đũa. Hắn biết rõ điều đó. Danh tiếng của hắn và làng Sơn Cước sẽ tiếp tục lan rộng, không chỉ đến tai Trần Thị, mà còn đến tai những người quan sát khác, bao gồm cả các thương hội lớn hơn hay thậm chí là quan lại cấp cao.
“Đại ca nói phải.” Lý Hổ gật đầu, ánh mắt đầy suy tư. “Giang hồ hiểm ác, chúng ta không thể chủ quan.”
Vương Đại Trụ thở dài. “Vậy là chúng ta lại phải đối mặt với những rắc rối mới, Lâm Dịch. Nhưng có ngươi ở đây, ta tin chúng ta sẽ vượt qua được.”
Lâm Dịch chỉ khẽ lắc đầu. Sự tin tưởng của đồng đội là một gánh nặng, nhưng cũng là một động l���c lớn. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*, và để bảo vệ những người này, hắn phải tiếp tục suy nghĩ, tiếp tục tính toán, và tiếp tục chiến đấu. Sự can thiệp của Liễu Thanh Y có thể đã cứu họ khỏi một tình huống nguy hiểm tức thời, nhưng nó cũng làm lộ ra sự phức tạp và quy mô của thế giới bên ngoài. Hắn không thể mãi mãi co cụm ở làng Sơn Cước hay thị trấn nhỏ này. Đã đến lúc phải nhìn xa hơn, ra đến Thành Thiên Phong, nơi có những thế lực lớn hơn, và cả những bí ẩn đang chờ được giải đáp.
Hắn khẽ khàng ra lệnh cho Vương Đại Trụ và Lý Hổ thu dọn chiến trường, trấn an dân làng, và chuẩn bị cho những ngày sắp tới. Đêm nay, hắn sẽ không ngủ được. Trong bóng tối, tâm trí hắn vẫn không ngừng hoạt động, dệt nên những kế hoạch mới, những chiến lược mới cho cuộc đối đầu không hồi kết. Con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều chông gai, nhưng Lâm Dịch biết, hắn đã sẵn sàng.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.