Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 243: Mưu Kế Phá Bang: Huyết Lang Tự Diệt

Ánh hoàng hôn đỏ quạch đã lụi tàn, nhường chỗ cho một màn đêm dày đặc, nuốt chửng những tàn tích đổ nát của thị trấn. Chỉ còn lại ánh lửa leo lét từ các căn nhà bị đốt cháy và những ngọn đuốc lập lòe trong tay đám giang hồ Huyết Lang Bang soi rọi, hắt lên những bóng người đang vật lộn trong cơn hỗn chiến. Tiếng kim loại va chạm, tiếng kêu la của kẻ bị thương, tiếng gầm gừ hung tợn và tiếng thét giận dữ của Bang chủ Huyết Lang hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của chiến tranh.

Lâm Dịch, với thanh đoản kiếm trong tay, vẫn đứng đó, thân hình gầy gò của hắn dường như là một điểm tĩnh lặng đến kỳ lạ giữa cơn bão táp. Mặc dù khuôn mặt hắn vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự mệt mỏi và một ngọn lửa giận dữ âm ỉ. Hắn đã chứng kiến quá nhiều sự tàn bạo, quá nhiều đau khổ do những kẻ này gây ra.

“Thị trấn này không phải nơi các ngươi muốn làm loạn là làm loạn.” Giọng Lâm Dịch trầm, lạnh lẽo, vang lên giữa tiếng gió rít và tiếng kêu than. Hắn không hề lùi bước, đôi chân như cắm rễ vào nền đất lầy lội bởi bụi bẩn và máu. “Các ngươi đã gây ra quá nhiều tội ác. Trả giá đi!”

Chỉ một lời, mệnh lệnh được phát ra, và cuộc đụng độ quy mô lớn tiếp tục diễn ra ác liệt. Huyết Lang Bang, đông đảo và tàn bạo, vẫn xông lên như một bầy sói đói. Chúng vung vẩy dao kiếm, gậy gộc, tấn công một cách hỗn loạn nhưng đầy hung hãn. Tuy nhiên, Lâm Dịch và đội của anh đã được huấn luyện kỹ càng. Họ có sự phối hợp nhịp nhàng, mưu trí và tinh thần chiến đấu cao, không hề sợ hãi trước số lượng áp đảo của đối thủ.

Lý Hổ, với cây trường đao sắc bén, chiến đấu như một con hổ dữ. Mỗi nhát chém của hắn đều mạnh mẽ, dứt khoát, hạ gục từng tên côn đồ một cách nhanh chóng. Vẻ mặt hắn nghiêm nghị, đôi mắt ánh lên sự quyết liệt. Hắn là một bức tường thép vững chắc, không cho bất kỳ kẻ địch nào lọt qua. Tiếng trường đao xé gió, tiếng xương cốt gãy vỡ, tất cả đều minh chứng cho sự dũng mãnh của hắn. Hắn không nghĩ nhiều, chỉ biết nghe theo Lâm Dịch, và chiến đấu cho những người yếu thế hơn.

Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, sử dụng gậy gỗ một cách điêu luyện. Ông ta không chỉ tấn công mà còn bảo vệ những người xung quanh, tạo thành một mũi nhọn mạnh mẽ, cố gắng phá vỡ đội hình đối phương. Tiếng gậy gỗ vụt mạnh vào không khí, rồi nện xuống cơ thể đối thủ, vang lên những âm thanh khô khốc. Ông ta gầm lên, tràn đầy sự phẫn nộ trước sự tàn bạo của Huyết Lang Bang, mỗi cú đánh đều chứa đựng sức mạnh của một người đàn ông trưởng thành đã từng trải qua biết bao năm tháng lao động nặng nhọc.

Trần Nhị Cẩu, dù vóc dáng nhỏ con hơn, nhưng lại cực kỳ nhanh nhẹn. Hắn luồn lách giữa đám đông, sử dụng cung tên và những chiếc bẫy nhỏ mà Lâm Dịch đã hướng dẫn. Mũi tên của hắn luôn tìm đến những điểm yếu của đối thủ, gây ra sự hỗn loạn và làm suy yếu hàng ngũ Huyết Lang Bang. Hắn cũng nhanh chóng hỗ trợ những dân làng khác, đảm bảo không ai bị bao vây. Mỗi khi một tên côn đồ ngã xuống vì trúng tên của hắn, một nụ cười ranh mãnh lại thoáng qua trên khuôn mặt tưởng chừng ngây ngô đó. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” hắn luôn tự nhủ, và tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch.

Lâm Dịch không đối đầu trực diện sức mạnh. Hắn sử dụng sự nhanh nhẹn và mưu trí, né tránh những đòn tấn công thô bạo của đối thủ. Thanh đoản kiếm của hắn thoắt ẩn thoắt hiện, tìm kiếm những khe hở trong phòng thủ của kẻ địch. Hắn không tham chiến cá nhân mà liên tục quan sát cục diện trận chiến, đưa ra những chỉ dẫn kịp thời cho Vương Đại Trụ và Lý Hổ, điều chỉnh đội hình để tận dụng lợi thế địa hình và phối hợp tấn công. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi đang xâm chiếm cơ thể, nhưng tinh thần vẫn minh mẫn, không ngừng phân tích tình hình. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất*, hắn tự nhủ, trong lúc né tránh một nhát kiếm chí mạng suýt sượt qua cổ. Hắn biết, trận chiến này không th�� thắng bằng sức mạnh đơn thuần.

Trong lúc hỗn loạn, Lâm Dịch trực tiếp đối mặt với một trong những thủ lĩnh nhỏ của Huyết Lang Bang – một tên đô con, hung tợn với khuôn mặt đầy sẹo. Tên này xông đến, vung rìu một cách man rợ, tiếng gió rít lên chói tai. Lâm Dịch không đối đầu trực diện, hắn nghiêng người né tránh, rồi dùng đoản kiếm chém vào cổ tay cầm rìu của đối thủ, khiến hắn đau đớn buông vũ khí. Một tiếng rên rỉ thô thiển vang lên. Sau đó, một cú đá mạnh vào đầu gối, khiến tên thủ lĩnh quỵ xuống, Lâm Dịch dùng chuôi kiếm thúc vào gáy hắn, khiến hắn ngất lịm. Hắn không giết, chỉ làm choáng. Hắn không muốn đổ máu vô ích, đặc biệt là khi mục tiêu của hắn không phải là tiêu diệt tất cả, mà là phá vỡ cấu trúc của băng đảng này.

Bang chủ Huyết Lang, đứng từ xa quan sát cuộc chiến, vẻ mặt hắn dần trở nên nghiêm trọng. Hắn không ngờ rằng đám dân làng này lại có thể chiến đấu có tổ chức và hiệu quả đến vậy. Chúng không chỉ là một đám nông dân cầm cuốc, mà là một đội quân được huấn luy��n bài bản. Tiếng la hét của đàn em hắn dần chuyển từ hung hãn sang hoảng loạn, và giờ đây, xen lẫn trong đó là những tiếng than khóc của kẻ bị thương. Ánh mắt hắn nhìn Lâm Dịch, không còn là sự khinh thường mà thay vào đó là một tia thận trọng, và cả sự tức giận. Hắn đã đánh giá thấp đối thủ. Hắn siết chặt chuôi đại đao trong tay, xương khớp kêu răng rắc.

Bang chủ Huyết Lang, một gã đàn ông vạm vỡ với gương mặt dữ tợn và hình xăm sói xanh rờn trên cổ, vung đại đao nặng trịch chém sượt qua không khí, tạo ra một tiếng rít ghê rợn. Hắn dậm chân xuống đất, khiến bụi tung lên mờ mịt. “Ngươi không tệ, nhưng cũng chỉ đến thế thôi, tiểu tử!” Hắn cười khẩy, giọng nói khàn đặc vang vọng trong màn đêm, át đi một phần tiếng giao tranh xung quanh. “Giờ thì, Lâm Dịch, nếm thử sức mạnh thực sự của Huyết Lang Bang đi!”

Hắn xông tới, đại đao vung lên một vòng cung chết chóc, bổ thẳng xuống đầu Lâm Dịch. Lâm Dịch không hề đối đầu trực diện. Hắn nhanh nhẹn nghiêng người né tránh, lưỡi đao sắc lạnh sượt qua chỏm tóc, tạo ra một luồng gió lạnh buốt. Mùi máu tanh nồng nặc từ những vết chém trên lưỡi đao của Bang chủ xộc thẳng vào mũi hắn, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của những ngôi nhà cổ bị tàn phá và mùi khét lẹt của lửa cháy. Lâm Dịch lùi lại một bước, đôi mắt sắc như dao găm của hắn nhìn thẳng vào Bang chủ.

“Sức mạnh?” Lâm Dịch đáp lại, giọng nói bình tĩnh đến lạ thường, dù trong lòng hắn là một cơn sóng dữ. Hắn lướt qua ánh mắt của Bang chủ, rồi lại nhìn về phía những tên phó bang và thành viên chủ chốt đang giao tranh không xa, ánh mắt hắn như đang tính toán điều gì đó. “Hay là sự mù quáng? Ngươi nghĩ Trần Thị Gia Tộc sẽ chia cho ngươi bao nhiêu từ ‘món hời’ này, Bang chủ? Hay là chúng sẽ đá ngươi đi như một con chó hoang khi không còn giá trị?”

Lời nói của Lâm Dịch như một lưỡi dao sắc bén, không nhắm vào thân thể mà đâm thẳng vào tâm trí của Bang chủ Huyết Lang. Gã bang chủ cau mày, cánh tay đang chuẩn bị vung đao bỗng chững lại một nhịp. “Ngươi nói nhảm gì vậy?” Hắn gầm lên, cố gắng che giấu sự bối rối thoáng qua trong ánh mắt. Hắn biết, Trần Thị Gia Tộc không phải là những kẻ hào phóng, và việc chia chác lợi ích luôn là một vấn đề nhức nhối trong nội bộ bang phái.

Ngay khoảnh khắc Bang chủ Huyết Lang chững lại, Lâm Dịch hành động. Hắn không trực diện đỡ đao, mà dùng thân pháp nhanh nhẹn né tránh, đồng thời lấy từ trong tay áo ra một vài mảnh giấy nhỏ, gấp gọn ghẽ, đã được chuẩn bị từ trước. Hắn dùng lực cổ tay, khéo léo tung những mảnh giấy đó về phía các tên phó bang đang giao tranh gần đó, như thể chúng chỉ là những vật vô hại bay lượn trong gió. Những mảnh giấy trắng mỏng manh, tựa những cánh bướm đêm, lướt qua màn đêm đen kịt, hạ cánh xuống tay áo, xuống đất, hoặc thậm chí được một vài tên côn đồ tò mò nhặt lên. Trong lúc hỗn loạn của cuộc chiến, hành động này gần như không ai để ý, ngoại trừ Bang chủ Huyết Lang, kẻ đang dồn toàn lực vào Lâm Dịch. Gã bang chủ chỉ thấy Lâm Dịch ném ra thứ gì đó, nhưng không thể hình dung được ẩn ý đằng sau. Hắn tiếp tục vung đại đao, cố gắng ép Lâm Dịch vào thế bí. Lâm Dịch vẫn né tránh, thỉnh thoảng dùng đoản kiếm phản công, nhưng không bao giờ cố gắng kết thúc trận chiến bằng vũ lực tuyệt đối. Hắn đang chờ đợi.

Ánh sáng yếu ớt của những ngọn đuốc và lửa tàn hắt lên khuôn mặt Bang chủ Huyết Lang, làm nổi bật hình xăm sói dữ tợn trên cổ hắn. Hắn đang dồn ép Lâm Dịch, nhưng trong lòng lại dấy lên một sự nghi ngờ khó tả từ những lời nói vừa rồi. Đúng lúc đó, một tiếng xì xào bắt đầu lan truyền trong hàng ngũ Huyết Lang Bang. Những mảnh giấy nhỏ mà Lâm Dịch tung ra đã đến tay các phó bang và một số thành viên chủ chốt. Chúng nhìn vào những dòng chữ nguệch ngoạc trên đó – những con số, những khoản tiền, những lời hứa hẹn và cả những cái tên.

“Bang chủ, lời Lâm Dịch nói có thật không? Trần Thị chỉ cho chúng ta chừng ấy tiền, còn lại người nuốt trọn?” Một tên phó bang, gã Hắc Điểu, với khuôn mặt xương xẩu và ánh mắt gian xảo, lớn tiếng hỏi, giọng nói hắn tràn đầy sự nghi ngờ và bất mãn. Hắn siết chặt mảnh giấy trong tay, trên đó ghi rõ số bạc Trần Thị trả cho Huyết Lang Bang, một con số lớn hơn nhiều so với những gì Bang chủ đã công bố với đàn em. Hơn nữa, nó còn liệt kê một số “khoản chi đặc biệt” cho riêng Bang chủ.

Bang chủ Huyết Lang đang vung đao tấn công Lâm Dịch, nghe thấy lời đó thì như bị sét đánh ngang tai. Hắn quay phắt lại, khuôn mặt biến dạng vì giận dữ. “Câm miệng! Tên tiểu tử đó đang gieo rắc ly gián! Đừng tin hắn!” Hắn gầm lên, cố gắng trấn áp. Nhưng tiếng gầm của hắn không còn mang sự tự tin, mà xen lẫn một chút hoảng loạn. Hắn biết rõ những con số đó là thật, và hắn đã giữ lại một phần không nhỏ.

Lâm Dịch, vẫn giữ vẻ bình tĩnh, lại thêm dầu vào lửa, giọng nói đủ nghe nhưng lại như một mũi kim châm vào vết thương lòng của Bang chủ Huyết Lang. “Ồ, ta còn nghe nói, Bang chủ còn định dùng số tiền còn lại mua chuộc một vài kẻ yếu bóng vía trong bang để củng cố quyền lực, loại bỏ những người không phục tùng… Chẳng hạn như Hắc Điểu đây chẳng hạn.” Hắn cố tình nhấn mạnh cái tên Hắc Điểu.

Lời nói của Lâm Dịch như một ngòi n��. Hắc Điểu và một vài phó bang khác, những kẻ đã ôm hận từ lâu vì bị Bang chủ chèn ép, ánh mắt lập tức bùng lên lửa giận. Tiếng xì xào giờ đây biến thành tiếng cãi vã lớn.

“Thì ra là vậy! Ngươi định nuốt trọn số bạc, rồi còn định thanh trừng chúng ta sao, Bang chủ?” Một tên phó bang khác, gã Hổ Uy, người có vóc dáng to lớn không kém Bang chủ, gầm lên, vứt bỏ vũ khí trong tay, chỉ thẳng vào mặt Bang chủ Huyết Lang.

Các thành viên Huyết Lang Bang bắt đầu chia rẽ. Một số người vẫn trung thành với Bang chủ, cố gắng bảo vệ hắn, nhưng ánh mắt của họ cũng không khỏi hoài nghi. Những người khác, bị kích động bởi thông tin chấn động này và những bất mãn tích tụ bấy lâu, bắt đầu quay sang chất vấn Bang chủ, thậm chí có kẻ đã rút dao, chĩa về phía những đồng bọn trung thành với hắn. Tiếng kim loại va chạm lại vang lên, nhưng lần này là giữa những thành viên của cùng một bang phái.

Bang chủ Huyết Lang rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan. Hắn vừa phải đối phó với Lâm Dịch, kẻ vẫn như một bóng ma lướt đi thoắt ���n thoắt hiện, lại vừa phải trấn áp nội bộ đang bùng nổ. Sự hoang mang, tức giận và tuyệt vọng hiện rõ trên khuôn mặt dữ tợn của hắn. Hắn không thể tin được rằng một mưu kế đơn giản như vậy lại có thể khiến bang phái của hắn tan rã nhanh đến thế. Mùi máu tanh trong không khí giờ đây không chỉ đến từ những dân làng bị thương hay những kẻ thù ngã xuống, mà còn từ chính những kẻ từng là huynh đệ của nhau.

Lâm Dịch, đứng từ xa quan sát, mỉm cười lạnh lùng. Hắn không hề di chuyển, chỉ đứng yên đó, như một đạo diễn đang xem vở kịch của chính mình. Sự hỗn loạn trong hàng ngũ Huyết Lang Bang đã đạt đến đỉnh điểm. Những cuộc cãi vã biến thành ẩu đả, rồi thành những cuộc giao tranh đẫm máu. Thanh kiếm của kẻ này đâm vào lưng kẻ kia, tiếng chửi rủa, tiếng van xin vang lên liên tục. Ánh sáng từ những ngọn đuốc và lửa tàn hắt lên những cảnh tượng tàn khốc, khiến cho mọi thứ trở nên u ám và đáng sợ hơn bao giờ hết.

Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu cùng những người dân làng tinh nhuệ, dù đang chiến đấu với những tên Huyết Lang Bang còn sót lại, cũng không khỏi sững sờ trước cảnh tượng này. Họ đã thấy Huyết Lang Bang tàn bạo như thế nào, nhưng chưa từng nghĩ chúng có thể tự tàn sát lẫn nhau chỉ vì vài lời nói và những mảnh giấy của Lâm Dịch.

“Đại ca, ngài thật sự… quá lợi hại!” Lý Hổ thốt lên, giọng nói đầy kinh ngạc và khâm phục, trong khi tay vẫn vung đao hạ gục một tên côn đồ đang định tấn công lén lút.

Bang chủ Huyết Lang, đứng giữa vòng vây của sự phản bội và hỗn loạn, cuối cùng cũng nhận ra mình không thể kiểm soát được tình hình. Hắn nhìn đám thuộc hạ đang tự tàn sát lẫn nhau, rồi lại nhìn về phía Lâm Dịch, đôi mắt hắn tràn ngập sự căm hờn và tuyệt vọng. Gã không thể tin nổi, cơ nghiệp của hắn, bao năm gầy dựng, lại sụp đổ chỉ trong một khoảnh khắc, không phải bởi sức mạnh đối thủ, mà bởi chính sự tham lam và nghi kỵ của nội bộ.

“Đồ phản bội! Rút! Rút lui hết cho ta!” Hắn gầm lên trong tuyệt vọng, tiếng nói khàn đặc gần như lạc đi trong tiếng hỗn loạn. Hắn không còn cách nào khác. Hắn quay lưng, cùng vài tên tay chân thân tín nhất còn sót lại, vội vã tháo chạy vào màn đêm đen kịt, bỏ lại những kẻ còn đang chìm trong cuộc chiến nội bộ không lối thoát. Sự bỏ chạy của Bang chủ càng làm tăng thêm sự hoang mang và tuyệt vọng trong hàng ngũ Huyết Lang Bang, khiến cuộc tàn sát lẫn nhau càng trở nên khốc liệt hơn.

Lâm Dịch nhìn theo bóng dáng Bang chủ Huyết Lang khuất dần trong đêm tối. Hắn không ra lệnh truy kích. "Không cần đuổi theo," hắn nói, giọng nói vẫn bình tĩnh, nhưng ánh mắt chứa đựng sự tính toán sâu xa. "Mục đích của chúng ta đã đạt được." Hắn ra hiệu cho Vương Đại Trụ và Lý Hổ không truy kích, mà tập trung vào việc trấn giữ khu vực, bắt giữ những tên Huyết Lang Bang còn lại đang hoảng loạn và giúp đỡ những người bị thương.

“Thật không ngờ, mưu kế của đại ca lại lợi hại đến vậy…” Lý Hổ nhìn cảnh tượng kinh ngạc. “Chúng tự giết lẫn nhau rồi!” Hắn vẫn chưa hoàn toàn tin vào những gì mình vừa chứng kiến.

Trần Nhị Cẩu cũng gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng rực nhìn Lâm Dịch với sự ngưỡng mộ tột độ. “Đại ca đúng là thần cơ diệu toán! Nhị Cẩu chưa từng thấy ai làm được điều này!”

Trong khi đó, Vương Đại Trụ, dù đã trải qua nhiều trận chiến, cũng không khỏi trầm trồ. Ông ta nhìn Lâm Dịch, rồi nhìn về phía những tên Huyết Lang Bang đang tự tàn sát, ánh mắt phức tạp. “Lâm Dịch, ngươi… ngươi không hổ danh là người của làng ta. Ta đã nghĩ chúng ta phải đánh một trận sống mái đến cùng.”

Lâm Dịch khẽ lắc đầu. "Không cần thiết phải đổ quá nhiều máu, nếu có thể tránh được." Hắn đưa mắt nhìn xung quanh, nhìn những người dân làng của mình đang mệt mỏi nhưng chiến thắng, nhìn những gương mặt căng thẳng nhưng giờ đây đã giãn ra phần nào. Hắn biết, một chiến thắng không phải lúc nào cũng cần đến sức mạnh tuyệt đối, đôi khi, trí tuệ mới là vũ khí tối thượng. Hắn cảm thấy một sự mệt mỏi thể chất lẫn tinh thần dâng lên, nhưng trong lòng lại không hề có sự tự mãn. Chiến thắng này chỉ là một bước nhỏ trong cuộc chiến dài hơi.

Đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm thị trấn một màn sương lạnh lẽo. Trăng mờ ảo lơ lửng trên bầu trời, như một con mắt bạc lặng lẽ chứng kiến những gì vừa diễn ra. Sau khi dọn dẹp sơ bộ chiến trường, thu thập vũ khí và bắt giữ những tên Huyết Lang Bang còn lại, Lâm Dịch cùng Vương Đại Trụ, Lý Hổ, Trần Nhị Cẩu và vài người dân tinh nhuệ tập trung ở một góc khuất của thị trấn, nơi một quán ăn nhỏ bị phá hủy một phần. Ánh lửa từ những mảnh ván gỗ cháy dở và vài ngọn đuốc còn sót lại chiếu sáng lờ mờ, hắt lên những gương mặt trầm tư.

Cố lão bản, với thân hình tròn trĩnh, khuôn mặt vẫn còn chút tái xanh vì sợ hãi, rón rén mang ra vài bát trà nóng. Mùi trà thơm nhẹ, ấm áp, lan tỏa trong không khí lạnh lẽo của đêm khuya, xua đi phần nào mùi máu tanh nồng nặc và mùi khói khét lẹt. Ông lão run rẩy đặt những bát trà xuống, ánh mắt đầy sự kinh hoàng và cũng không kém phần ngưỡng mộ khi nhìn Lâm Dịch.

“Đại ca, thật không thể tin được!” Vương Đại Trụ nâng bát trà lên, hớp một ngụm nhỏ, giọng nói vẫn còn sự ngỡ ngàng. “Ngươi chỉ cần vài lời đã khiến chúng tự loạn! Còn hơn đánh nhau đổ máu nhiều!” Ông ta nghĩ lại cảnh tượng Huyết Lang Bang tự tàn sát lẫn nhau, một cảm giác rùng mình chạy dọc sống lưng.

Lý Hổ cũng gật đầu đồng tình, vẻ mặt hung dữ thường ngày giờ đây lộ rõ sự thán phục. “Mưu kế của đại ca thật sự không ai sánh bằng. Giang hồ chúng ta chỉ biết chém giết, đâu ai nghĩ được đến cách này.” Hắn nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy tin tưởng, một sự tin tưởng tuyệt đối vào khả năng của người đàn ông trẻ tuổi này.

Trần Nhị Cẩu, ngồi co ro bên cạnh, cũng lên tiếng, giọng nói tuy nhỏ nhưng đầy kiên định. “Đại ca, sau này, dù ngài có bảo Nhị Cẩu làm gì, Nhị Cẩu cũng sẽ không hỏi một lời nào!” Đối với hắn, Lâm Dịch không chỉ là người lãnh đạo, mà còn là một vị thần.

Lâm Dịch nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ và hơi ấm lan tỏa trong cổ họng. Ánh mắt hắn xa xăm, nhìn về phía xa, nơi những ánh lửa vẫn còn leo lét cháy. Trong lòng hắn, không hề có sự vui mừng hay tự mãn nào. Hắn biết, đ��y chỉ là một chiến thắng nhỏ, một bước đi chiến lược trong một cuộc cờ lớn hơn nhiều.

“Một khi có kẽ hở, lòng người sẽ hiện rõ.” Lâm Dịch nói, giọng nói trầm lắng, như đang tự nói với chính mình. “Huyết Lang Bang là một đám ô hợp, chỉ biết quyền lợi. Trần Thị Gia Tộc cũng vậy. Chúng ta đã lợi dụng sự tham lam và nghi kỵ vốn có trong bản chất của chúng để chia rẽ chúng. Chiến thắng này chỉ là bước đầu. Chúng ta đã làm suy yếu chúng, nhưng chưa tiêu diệt được gốc rễ.” Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi, sự đau nhức từ những vết thương nhẹ trên người, nhưng ý chí vẫn kiên cường. Hắn đã dùng những mưu kế thao túng, không hoàn toàn 'trong sạch' theo quan điểm hiện đại của anh, nhưng trong thế giới cổ đại tàn khốc này, để bảo vệ những người mình yêu thương, anh buộc phải trở nên xảo quyệt và tàn nhẫn hơn. Đó là cái giá phải trả cho sự sinh tồn.

Lý Hổ gãi đầu. “Vậy tiếp theo chúng ta phải làm gì, đại ca? Bang chủ Huyết Lang đã bỏ chạy, nhưng chắc chắn Trần Thị Gia Tộc sẽ không chịu bỏ qua.”

Lâm Dịch đặt bát trà xuống, ánh mắt hắn trở nên sắc bén hơn bao giờ hết. Hắn nhìn về phía xa, nơi ánh sáng đầu tiên của bình minh đang hé rạng, xé toạc màn đêm đen kịt. Những tia nắng đầu tiên bắt đầu rọi xuống thị trấn đổ nát, mang theo một hy vọng mong manh. “Trần Thị Gia Tộc sẽ tức giận. Chúng sẽ không từ bỏ dễ dàng. Chúng ta đã cắt đứt một cánh tay của chúng, nhưng đầu não vẫn còn đó.” Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận khí lạnh của buổi sớm mai. “Chúng ta sẽ không chỉ dừng lại ở đây. Thị trấn này cần được phục hồi, và chúng ta cần chuẩn bị cho những bước đi tiếp theo. Danh tiếng về mưu trí của chúng ta sẽ lan rộng, kéo theo cả sự chú ý và những rắc rối mới. Nhưng chúng ta đã sẵn sàng.” Trong đầu anh, những kế hoạch tiếp theo cho cuộc đối đầu với Trần Thị Gia Tộc, không chỉ dừng lại ở giang hồ, đã bắt đầu hình thành một cách rõ ràng.

Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai. Nhưng nhìn những gương mặt tin tưởng của Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu, Lâm Dịch hiểu rằng hắn không đơn độc. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*, và để sinh tồn trong thế giới này, hắn phải tiếp tục chiến đấu, không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng cả trí tuệ và mưu lược.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free