Lạc thế chi nhân - Chương 242: Huyết Lang Xuất Kích: Cơn Bão Tại Thị Trấn
Cơn mưa rào đầu tiên của buổi tối đã bắt đầu rơi lất phất, rồi dần nặng hạt. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái nhà tranh, tiếng gió rít qua những khe cửa, tạo nên một bản nhạc u ám. Lâm Dịch đứng bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen kịt, nơi những giọt mưa đang trút xuống không ngừng. Kế hoạch đã được điều chỉnh và củng cố thêm một bước. Hắn biết, cuộc chiến khốc liệt giờ đây mới thực sự bắt đầu. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Ngôi làng Sơn Cước sẽ không cúi đầu trước bất kỳ thế lực nào. Nó sẽ là một pháo đài vững chắc, một cái bẫy chết người, chờ đón những kẻ dám cả gan đặt chân vào. Và Lâm Dịch, hắn sẽ là người kiến tạo nên pháo đài ấy, bằng tri thức, bằng mưu lược, và bằng ý chí sắt đá của một người đã trải qua hai thế giới.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rải vàng trên mái ngói cong vút của dinh thự Trần Thị Gia Tộc, bầu không khí bên trong lại n��ng nề như chì. Trần Thị Gia Chủ, với thân hình béo tốt trong bộ gấm lụa xa hoa, đang ngồi trên chiếc ghế thái sư được chạm khắc tinh xảo. Khuôn mặt tròn trịa của lão tím tái, những nếp nhăn sâu hoắm vì giận dữ hằn rõ trên trán. Đôi mắt híp lại, ẩn chứa một tia tàn độc, quét qua Lý Quản Sự đang run rẩy đứng đối diện. Mùi hương trầm hương thoang thoảng trong đại sảnh, thường ngày mang lại cảm giác thư thái, nay lại càng làm tăng thêm sự ngột ngạt.
“Cái gì? Hắc Sa Bang, một đám phế vật!” Trần Thị Gia Chủ gầm lên, giọng lão the thé nhưng lại đầy sức uy hiếp, khiến Lý Quản Sự giật mình thon thót. “Ngay cả một thằng nhóc thôn dã cũng không đối phó được? Bao nhiêu tiền bạc, bao nhiêu công sức ta bỏ ra để nuôi dưỡng cái đám sâu bọ đó, vậy mà chỉ một tên nhóc con, một lũ dân đen lại có thể đánh bại chúng?” Lão vung tay đập mạnh xuống mặt bàn gỗ lim, tiếng ‘rầm’ khô khốc vang vọng khắp đại sảnh, khiến những chiếc bình sứ trang trí cũng phải rung rinh.
Lý Quản Sự, dáng người gầy gò, lưng hơi khom, vội vàng khúm núm cúi đầu. Vẻ nịnh hót thường thấy trên khuôn mặt ông ta giờ đây pha lẫn sự sợ hãi tột độ. Ông ta đã báo cáo chi tiết về thất bại thảm hại của Hắc Sa Bang tại Chợ Linh Dược, về việc A Cường bị bắt giữ và bị Lâm Dịch làm nhục. “Thưa Gia Chủ, tên Lâm Dịch kia có chút mưu mẹo, lại có đám dân làng liều mạng, được hắn huấn luyện… Chúng không phải đám côn đồ vô kỷ luật như Hắc Sa Bang, mà là một đội quân nhỏ có tổ chức và kỷ luật. Nhưng… nhưng Huyết Lang Bang chắc chắn sẽ khiến hắn phải trả giá! Chúng không phải là Hắc Sa Bang!” Lý Quản Sự vội vàng bào chữa, cố gắng đẩy trách nhiệm sang phía Lâm Dịch và đề xuất giải pháp mới. Trong lòng ông ta là sự hả hê thầm kín khi nghĩ đến viễn cảnh Lâm Dịch bị Huyết Lang Bang nghiền nát, nhưng cũng là nỗi lo sợ thấp thỏm rằng liệu kế hoạch này có thành công hay không.
Trần Thị Gia Chủ hừ lạnh một tiếng, không nói gì thêm, ánh mắt lão nhìn chằm chằm về phía cửa đại sảnh. Đúng lúc đó, một bóng người cao lớn, vạm vỡ bước vào. Đó là Bang chủ Huyết Lang. Hắn ta có một khuôn mặt dữ tợn, với hình xăm một con sói hung ác trên cổ, ẩn hiện dưới lớp áo choàng đen. Ánh mắt hắn sắc lạnh như dao, quét qua Lý Quản Sự một cách khinh miệt, rồi dừng lại ở Trần Thị Gia Chủ. Trên người hắn có thể cảm nhận được mùi tanh của máu và sự ngạo mạn của kẻ mạnh. Hắn không cúi chào, chỉ đứng thẳng, hai tay khoanh trước ngực, một vẻ bất cần hiện rõ trên khuôn mặt đầy sẹo.
“Trần Gia Chủ cứ yên tâm.” Giọng Bang chủ Huyết Lang trầm khàn, vang lên đầy tự tin và tàn nhẫn, hoàn toàn khác biệt với sự sợ sệt của Lý Quản Sự. “Huyết Lang Bang ta không phải đám côn đồ hạng ba như Hắc Sa Bang. Việc của Hắc Sa Bang chỉ là một trò đùa. Ta đã nghe ngóng. Tên nhóc Lâm Dịch đó có chút tài mọn, dám đối đầu với Trần Gia. Nhưng hắn không biết, núi cao còn có núi cao hơn. Ta sẽ dạy cho tên nhóc đó biết thế nào là quy củ của giang hồ, và quy tắc của thị trấn này.” Hắn ta cười khẩy, để lộ hàm răng trắng nhởn, ánh mắt tóe ra sự khát máu. Đối với hắn, Lâm Dịch chỉ là một con mồi mới, một cơ hội để Huy���t Lang Bang thể hiện sức mạnh và củng cố địa vị của mình trong thế giới ngầm của thị trấn.
Trần Thị Gia Chủ nhìn Bang chủ Huyết Lang, ánh mắt lão lóe lên một tia hài lòng. Dù không ưa thái độ ngạo mạn của hắn, nhưng lão biết, Huyết Lang Bang quả thực là một thế lực khác hẳn Hắc Sa Bang. Chúng tàn bạo, có tổ chức hơn, và quan trọng nhất là chúng không ngần ngại dùng bạo lực để đạt được mục đích. Lão phất tay, ra lệnh cho Lý Quản Sự. “Lý Quản Sự, chuẩn bị tiền bạc theo như đã thỏa thuận. Gấp đôi số tiền chúng ta đã trả cho Hắc Sa Bang! Ta muốn tên Lâm Dịch kia phải sống không bằng chết, phải tận mắt chứng kiến công sức của hắn bị hủy hoại, những kẻ hắn bảo vệ phải gánh chịu hậu quả!” Giọng lão gằn từng chữ, tràn đầy sự thù hận.
Lý Quản Sự vội vàng cúi đầu tuân lệnh, trong lòng thầm reo mừng. “Vâng, thưa Gia Chủ! Thuộc hạ sẽ lập tức chuẩn bị!”
Bang chủ Huyết Lang nhận lệnh, khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. “Chỉ cần Trần Gia Chủ không quên lời hứa, Huyết Lang Bang sẽ ‘dọn dẹp’ không chỉ Lâm Dịch, mà cả cái thị trấn này cho sạch bóng những kẻ dám chống đối.” Hắn ta quay người, dáng vẻ ngạo nghễ bước ra khỏi đại sảnh. Tiếng bước chân nặng nề của hắn dần nhỏ lại rồi mất hút. Trần Thị Gia Chủ ngả người ra ghế, thở phì phò. Lão tin rằng, với Huyết Lang Bang, lần này Lâm Dịch sẽ không còn đường thoát. Một cảm giác hả hê, thỏa mãn từ từ lan tỏa trong lồng ngực lão, xua đi phần nào sự tức giận ban nãy. Lão không hề biết rằng, sự tàn bạo của Huyết Lang Bang sẽ không chỉ dừng lại ở Lâm Dịch, mà sẽ gây ra những hậu quả khôn lường cho toàn bộ thị trấn, và cuối cùng, có thể sẽ quay lại cắn chính lão.
***
Trưa cùng ngày, khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, thiêu đốt cả thị trấn bằng cái nắng gắt gay gắt, một cơn ác mộng đã ập đến. Chợ Linh Dược, nơi thường ngày tấp nập tiếng rao hàng và tiếng cười nói, giờ đây biến thành một chiến trường hoang tàn. Huyết Lang Bang, với số lượng đông đảo hơn gấp bội và vũ khí sắc bén hơn Hắc Sa Bang rất nhiều, bất ngờ ập vào thị trấn. Không giống như Hắc Sa Bang chỉ quấy phá, chúng hành động một cách có hệ thống và tàn bạo. Tiếng la hét hoảng loạn của dân chúng vang vọng khắp các ngõ ngách, xen lẫn tiếng đổ vỡ của quầy hàng và tiếng gầm gừ man rợ của những tên côn đồ.
Những tên Huyết Lang Bang, với vẻ ngoài hung tợn và hình xăm sói trên cổ, không chỉ đập phá mà còn trực tiếp cướp bóc, đánh đập bất kỳ ai dám phản kháng. Một tên dùng gậy gỗ vụt mạnh vào lưng một tiểu thương đang cố gắng bảo vệ gian hàng của mình, khiến ông ta ngã vật xuống đất, hàng hóa văng tung tóe. Một nhóm khác xông vào một tiệm vải, xé toạc những tấm lụa quý giá, ném xuống đất và giẫm đạp lên. Mùi bụi bặm, mùi thức ăn đổ nát, và cả mùi máu tanh từ những vết thương bắt đầu hòa quyện trong không khí, tạo nên một thứ mùi khó chịu, nồng nặc. Bầu không khí căng thẳng tột độ, mỗi góc phố đều có thể chứng kiến cảnh cướp bóc, đánh đập không thương tiếc.
Mã Đại Ca, người vừa trở về từ Sơn Cước và đang định ghé qua cửa hàng của mình, chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó. Ông ta hốt hoảng, gương mặt cường tráng thường ngày giờ trắng bệch vì sợ hãi. Ông vội vàng chạy trốn, cố gắng tìm một chỗ ẩn nấp giữa đám đông đang hỗn loạn. “Trời ơi, đám này còn tàn bạo hơn Hắc Sa Bang gấp mười lần!” Ông ta thốt lên trong hơi thở hổn hển, nép mình vào một con hẻm tối. “Chuyện này sao Lâm Dịch giải quyết nổi đây! Chúng có súng, có dao, chúng không hề sợ hãi!” Mắt ông ta đảo liên hồi, lo lắng cho sự an nguy của mọi người, và cả chính mình. Ông ta chưa từng thấy một băng nhóm giang hồ nào lại dám ngang nhiên gây loạn giữa ban ngày ban mặt, dưới mũi các quan chức thị trấn như vậy.
Cố lão bản, chủ quán trọ quen thuộc, cũng đang nép vào góc tường của quán mình, run rẩy không ngừng. Khuôn mặt tròn trĩnh thường ngày luôn tươi cười giờ đây biến dạng vì sợ hãi, đôi mắt ti hí mở to hết cỡ, chứng kiến cảnh tượng trước mắt. “Thị trấn này xong rồi! Chúng không có nhân tính!” Ông ta lẩm bẩm, bàn tay mập mạp siết chặt lấy nhau, nước mắt lưng tròng. Quán trọ của ông ta cũng kh��ng thoát khỏi số phận, những tên côn đồ đã xông vào, lật đổ bàn ghế, đập phá đồ đạc để tìm kiếm tiền bạc. Cố lão bản không dám phản kháng, chỉ biết cầu nguyện cho tính mạng của mình và gia đình. Những tiếng la hét, tiếng khóc than của dân chúng bị cướp bóc, đánh đập vọng đến tai ông ta, khiến nỗi sợ hãi càng thêm lớn.
Bang chủ Huyết Lang, với dáng vẻ ngạo nghễ, đứng giữa chợ, nơi trước đây là gian hàng của Mã Đại Ca. Hắn ta khoanh tay trước ngực, ánh mắt lạnh lùng quét qua quang cảnh hỗn loạn xung quanh. Một nụ cười tàn nhẫn nở trên môi hắn. Hắn không nói gì, chỉ giơ tay lên cao, ra hiệu cho đàn em tiếp tục gây rối, tạo ra sự hỗn loạn tối đa. Tiếng kim loại va chạm chát chúa, tiếng đổ vỡ, tiếng la hét... tất cả đều là bản nhạc của chiến thắng trong tai hắn. Hắn muốn Lâm Dịch phải tận mắt chứng kiến sự hủy diệt này. Hắn muốn Lâm Dịch phải hiểu rằng, đối đầu với Trần Thị Gia Tộc, và đặc biệt là Huyết Lang Bang, là một sai lầm chết người. Hắn chờ đợi. Hắn biết, con chuột kia sớm muộn gì cũng sẽ chui ra khỏi hang.
Một nhóm quan binh tuần tra thị trấn, chỉ khoảng hơn chục người, đã chứng kiến cảnh tượng này. Nhưng thay vì can thiệp, họ lại nhanh chóng quay lưng bỏ đi, tự nhủ rằng đây là chuyện của giang hồ, họ không muốn rước họa vào thân. Sự mục ruỗng của quan lại địa phương lộ rõ, khi không ai dám đứng ra bảo vệ dân lành. Điều này càng làm tăng thêm sự tuyệt vọng cho những người dân khốn khổ, và củng cố thêm niềm tin của Huyết Lang Bang rằng chúng có thể làm bất cứ điều gì chúng muốn. Thị trấn Linh Dược, dưới cái nắng trưa gay gắt, chìm trong bóng tối của bạo lực và sự sợ hãi.
***
Chiều cùng ngày, khi nắng đã dịu, ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm vàng những mái nhà tranh đơn sơ của làng Sơn Cước, một sự hớt hải, lo lắng bao trùm không gian yên bình thường ngày. Mã Đại Ca, quần áo xộc xệch, mồ hôi nhễ nhại, khuôn mặt tái mét vì kiệt sức và sợ hãi, hớt hải chạy về làng. Vừa đến cổng làng, ông đã thấy Lâm Dịch đang ngồi trầm ngâm dưới gốc cây cổ thụ quen thuộc, ánh mắt xa xăm nhìn về phía thị trấn. Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu cũng đang ở gần đó, kiểm tra lại vũ khí và chuẩn bị cho những tình huống xấu nhất, theo lời dặn dò của Lâm Dịch từ tối hôm qua. Bầu không khí trong làng, dù vẫn yên bình, nhưng đã có một sự căng thẳng ngầm. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm vẫn còn vương vấn, nhưng không thể xua đi được mùi lo lắng đang lan tỏa.
“Lâm Dịch huynh đệ, không xong rồi! Không xong rồi!” Mã Đại Ca thở hổn hển, giọng nói đứt quãng, gần như khóc thét lên. Ông ta lao đến trước mặt Lâm Dịch, đôi mắt đỏ hoe, đầy vẻ hoảng loạn. “Thị trấn… thị trấn bị đám Huyết Lang Bang chiếm rồi! Chúng tàn bạo lắm, giết người cướp của không gớm tay! Chúng đập phá tất cả, không tha một ai! Tôi đã thấy… thấy máu, thấy người bị đánh đập dã man!”
Lâm Dịch từ từ đứng dậy, ánh mắt hắn sắc lạnh, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Trong lòng hắn, một dự cảm không lành đã được xác nhận, nhưng không hề có sự bất ngờ. *Huyết Lang Bang ư? Xem ra Trần Thị đã dốc hết vốn liếng rồi. Chúng quyết không buông tha. Nhưng nếu đã biết trước, thì không còn là yếu tố bất ngờ nữa. Vấn đề là mức độ tàn bạo của chúng vượt ngoài dự đoán ban đầu.* Hắn thầm nghĩ, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Dù đã dự liệu được, nhưng việc chúng dám hành động ngang ngược như vậy giữa ban ngày ban mặt, bỏ qua mọi luật pháp, chứng tỏ sự mục ruỗng của quan trường đã đến mức báo động.
Hắn quay sang nhìn Vương Đại Trụ, Lý Hổ, và Trần Nhị Cẩu. Ba người họ, dù cũng lộ rõ vẻ lo lắng, nhưng ánh mắt vẫn kiên định, chờ đợi mệnh lệnh từ Lâm Dịch. Sự tin tưởng tuyệt đối của họ vào hắn là một gánh nặng, nhưng cũng là một nguồn sức mạnh to lớn.
“Vương Đại Trụ, Lý Hổ, Trần Nhị Cẩu!” Giọng Lâm Dịch trầm xuống, dứt khoát, không chút do dự. “Tập hợp anh em! Lấy vũ khí, mặc giáp nhẹ! Chúng ta đi thị trấn! Lập tức!” Lệnh của hắn vang lên rõ ràng, xé tan không khí lo lắng.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, ngay lập tức tuân lệnh. “Rõ! Đại ca!” Ông ta quay người, hô to tập hợp những dân làng tinh nhuệ nhất, những người đã được Lâm Dịch huấn luyện kỹ càng. Tiếng hô hoán, tiếng bước chân dồn dập, tiếng kim loại va chạm nhẹ nhàng vang lên, tạo nên một sự khẩn trương, gấp gáp nhưng có tổ chức.
Lý Hổ, vẻ mặt nghiêm túc, quyết liệt, đã cầm sẵn cây trường đao của mình. Hắn gật đầu với Lâm Dịch, ánh mắt tràn đầy sự sẵn sàng chiến đấu. Trần Nhị Cẩu, dù có chút sợ hãi thấp thỏm, nhưng vẫn nhanh nhẹn chạy đi kiểm tra lại số lượng cung tên và chuẩn bị thêm những chiếc bẫy đơn giản mà Lâm Dịch đã hướng dẫn. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” Hắn ta lẩm bẩm, cố gắng xua đi nỗi sợ hãi trong lòng bằng sự tập trung vào nhiệm vụ.
Lâm Dịch mặc chiếc giáp nhẹ bằng da thuộc, kiểm tra lại thanh đoản kiếm bên hông và vài con dao găm giấu trong người. Hắn sờ vào chiếc Cẩm Nang Kế Sách giấu kín trong áo, một thói quen mỗi khi đối mặt với hiểm nguy. Hắn biết, đây sẽ là một cuộc chiến không khoan nhượng. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Nếu muốn bảo vệ những gì mình trân trọng, phải tự tay giành lấy.* Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự căng thẳng dâng lên trong từng thớ thịt. Trong đầu hắn, những kế hoạch đã được vạch ra từ trước đang được điều chỉnh lại dựa trên thông tin mới về sự tàn bạo của Huyết Lang Bang.
Hắn giao phó việc phòng thủ làng cho những người ở lại, những phụ nữ, trẻ em và người già, cùng với một số dân làng không tham gia chiến đấu trực tiếp. “Hãy giữ vững làng! Bảo vệ gia đình chúng ta! Chúng ta sẽ trở lại!” Giọng hắn vang lên, tràn đầy sự tự tin và quyết đoán, xua tan đi phần nào sự hoang mang trong lòng những người ở lại.
Sau đó, Lâm Dịch dẫn đầu đội tự vệ, khoảng ba mươi người tinh nhuệ nhất, tiến về thị trấn. Dưới ánh hoàng hôn đỏ quạch, bóng dáng họ kéo dài trên con đường đất, mang theo sự quyết tâm sắt đá. Tiếng bước chân đều đặn, không chút do dự, hòa vào tiếng gió thổi nhẹ. Họ di chuyển với tốc độ nhanh nhất có thể, mỗi người đều biết rằng từng khoảnh khắc trôi qua đều có thể đồng nghĩa với sự mất mát tại thị trấn. Lâm Dịch đi ��ầu, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước, nơi ánh đèn lờ mờ của thị trấn đã bắt đầu hiện ra, lẫn trong khói lửa mịt mù. Hắn cảm thấy mệt mỏi và áp lực khi phải liên tục đối mặt với bạo lực, nhưng ý chí bảo vệ những người xung quanh không cho phép anh lùi bước. Hắn tự hỏi liệu con đường bạo lực này có phải là cách duy nhất để tồn tại trong thế giới này hay không, nhưng câu trả lời hiện tại là rõ ràng: *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và tri thức là vũ khí mạnh nhất để đạt được điều đó.*
***
Hoàng hôn đã buông xuống hoàn toàn, nhuộm đỏ rực cả chân trời, ánh sáng đỏ quạch bao trùm thị trấn Linh Dược, biến nó thành một cảnh tượng kỳ dị và đáng sợ. Khi Lâm Dịch và đội của anh đến nơi, họ chứng kiến một cảnh tượng hoang tàn đến kinh hoàng. Khói đen bốc lên từ vài căn nhà bị đốt cháy, tiếng la hét và tiếng khóc than của dân chúng vẫn còn văng vẳng trong không khí, hòa lẫn với tiếng gầm gừ, cười cợt của đám côn đồ Huyết Lang Bang. Mùi khói, mùi máu tanh và bụi bặm nồng nặc đến nghẹt thở. C���m giác căng thẳng tột độ trong không khí, như thể một trận chiến lớn đã kết thúc, nhưng sự bình yên vẫn chưa thể quay về.
Họ nhanh chóng chạm trán với Huyết Lang Bang ngay trên phố chính, gần Quán Ăn Đại Phong. Nơi đây, Bang chủ Huyết Lang đang đứng khoanh tay, vẻ mặt ngạo nghễ, bên cạnh là một đám đông thuộc hạ hung hãn, dao kiếm sáng loáng. Hắn ta dường như đã chờ đợi Lâm Dịch.
“Ồ, con chuột đã chui ra khỏi hang rồi sao?” Bang chủ Huyết Lang cười khẩy, giọng hắn vang vọng trong không gian tĩnh mịch một cách đáng sợ. Hắn ta chỉ tay về phía Lâm Dịch, ánh mắt đầy vẻ khinh thường. “Ta cứ tưởng ngươi sẽ trốn trong cái hang chuột của ngươi mãi chứ! Dám đối đầu với Trần Gia, giờ thì chịu trận đi, đồ nhãi ranh!”
Lâm Dịch, mặc giáp nhẹ, tay nắm chặt chuôi đoản kiếm, gương mặt vẫn bình thản đến lạ thường, dù trong lòng hắn đang dâng lên một ngọn lửa giận dữ. Hắn đã thấy những gì chúng gây ra. Hắn đã thấy sự tàn ác của chúng.
“Thị trấn này không phải nơi các ngươi muốn làm loạn là làm lo��n.” Giọng Lâm Dịch trầm, lạnh lẽo, vang lên giữa tiếng gió rít và tiếng kêu than. Hắn không hề lùi bước. “Các ngươi đã gây ra quá nhiều tội ác. Trả giá đi!”
Chỉ một lời, mệnh lệnh được phát ra, và một cuộc đụng độ quy mô lớn nổ ra ngay lập tức.
Huyết Lang Bang đông đảo, tàn bạo, chúng xông lên như một bầy sói đói. Tiếng kim loại va chạm chát chúa vang lên không ngừng, xé toạc màn đêm. Những tên côn đồ vung vẩy dao kiếm, gậy gộc, tấn công một cách hỗn loạn nhưng đầy hung hãn. Tuy nhiên, Lâm Dịch và đội của anh đã được huấn luyện kỹ càng. Họ có sự phối hợp nhịp nhàng, mưu trí và tinh thần chiến đấu cao, không hề sợ hãi trước số lượng áp đảo của đối thủ.
Lý Hổ, với cây trường đao sắc bén, chiến đấu như một con hổ dữ. Mỗi nhát chém của hắn đều mạnh mẽ, dứt khoát, hạ gục từng tên côn đồ một cách nhanh chóng. Vẻ mặt hắn nghiêm nghị, đôi mắt ánh lên sự quyết liệt. Hắn là một bức tường thép vững chắc, không cho bất kỳ kẻ địch nào lọt qua.
Vương Đại Trụ, thân hình v��m vỡ, sử dụng gậy gỗ một cách điêu luyện. Ông ta không chỉ tấn công mà còn bảo vệ những người xung quanh, tạo thành một mũi nhọn mạnh mẽ, cố gắng phá vỡ đội hình đối phương. Tiếng gậy gỗ vụt mạnh vào không khí, rồi nện xuống cơ thể đối thủ, vang lên những âm thanh khô khốc. Ông ta gầm lên, tràn đầy sự phẫn nộ trước sự tàn bạo của Huyết Lang Bang.
Trần Nhị Cẩu, dù nhỏ con hơn, nhưng lại cực kỳ nhanh nhẹn. Hắn luồn lách giữa đám đông, sử dụng cung tên và những chiếc bẫy nhỏ mà Lâm Dịch đã hướng dẫn. Mũi tên của hắn luôn tìm đến những điểm yếu của đối thủ, gây ra sự hỗn loạn và làm suy yếu hàng ngũ Huyết Lang Bang. Hắn cũng nhanh chóng hỗ trợ những dân làng khác, đảm bảo không ai bị bao vây.
Lâm Dịch không đối đầu trực diện sức mạnh. Hắn sử dụng sự nhanh nhẹn và mưu trí, né tránh những đòn tấn công thô bạo của đối thủ. Thanh đoản kiếm của hắn thoắt ẩn thoắt hiện, tìm kiếm những khe hở trong phòng thủ của kẻ địch. Hắn không tham chiến cá nhân mà liên tục quan sát cục diện trận chiến, đ��a ra những chỉ dẫn kịp thời cho Vương Đại Trụ và Lý Hổ, điều chỉnh đội hình để tận dụng lợi thế địa hình và phối hợp tấn công. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất*, hắn tự nhủ, trong lúc né tránh một nhát kiếm chí mạng.
Trong lúc hỗn loạn, Lâm Dịch trực tiếp đối mặt với một trong những thủ lĩnh nhỏ của Huyết Lang Bang – một tên đô con, hung tợn với khuôn mặt đầy sẹo. Tên này xông đến, vung rìu một cách man rợ. Lâm Dịch không đối đầu trực diện, hắn nghiêng người né tránh, rồi dùng đoản kiếm chém vào cổ tay cầm rìu của đối thủ, khiến hắn đau đớn buông vũ khí. Sau đó, một cú đá mạnh vào đầu gối, khiến tên thủ lĩnh quỵ xuống, Lâm Dịch dùng chuôi kiếm thúc vào gáy hắn, khiến hắn ngất lịm. Hắn không giết, chỉ làm choáng.
Bang chủ Huyết Lang, đứng từ xa quan sát cuộc chiến, vẻ mặt hắn dần trở nên nghiêm trọng. Hắn không ngờ rằng đám dân làng này lại có thể chiến đấu có tổ chức và hiệu quả đến vậy. Chúng không chỉ là một đám nông dân cầm cuốc, mà là một đội quân được huấn luyện bài bản. Ti��ng la hét của đàn em hắn dần chuyển từ hung hãn sang hoảng loạn. Ánh mắt hắn nhìn Lâm Dịch, không còn là sự khinh thường mà thay vào đó là một tia thận trọng, và cả sự tức giận. Hắn đã đánh giá thấp đối thủ.
Trận chiến tiếp tục diễn ra ác liệt. Ánh sáng hoàng hôn đỏ quạch dần biến mất, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Những ngọn lửa nhỏ từ các căn nhà bị đốt cháy là nguồn sáng duy nhất, hắt lên những bóng người đang vật lộn, chiến đấu không ngừng nghỉ. Lâm Dịch cảm thấy cơ thể mình mệt mỏi, nhưng ý chí hắn vẫn kiên định. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Ngôi làng Sơn Cước, và cả thị trấn này, sẽ phải chiến đấu để giành lấy sự sống của mình. Và hắn, Lâm Dịch, sẽ là người dẫn dắt họ vượt qua cơn bão tố này, dù có phải đối mặt với bao nhiêu sự tàn bạo đi chăng nữa.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.