Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 241: Bóng Đêm Thám Thính: Dự Đoán Kẻ Thù

Dưới ánh trăng lưỡi liềm mờ ảo, lẩn khuất sau những đám mây mỏng tang, làng Sơn Cước chìm vào một vẻ tĩnh mịch quen thuộc, nhưng đêm nay, sự tĩnh mịch ấy mang theo một dư vị khác lạ. Tiếng dế kêu rỉ rả, tiếng gió xào xạc luồn qua những tán cây cổ thụ, và xa xa là tiếng chó sủa vọng lại từ một góc làng, tất cả như hòa vào một bản giao hưởng của sự cảnh giác, của một sự yên bình mong manh vừa được gìn giữ sau bão tố.

Trong căn nhà gỗ đơn sơ của Lâm Dịch, ánh đèn dầu leo lét tỏa ra một vầng sáng yếu ớt, vừa đủ để soi rõ bốn gương mặt đang cùng chung một nỗi niềm. Lâm Dịch ngồi đầu bàn, ánh mắt sắc như dao cau lướt qua từng người. Đối diện hắn là Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ như bức tường đồng, gương mặt chất phác vẫn còn vương lại vẻ căng thẳng sau trận chiến. Bên cạnh Đại Trụ là Lý Hổ, ánh mắt kiên định, vết sẹo trên lông mày như một chứng tích của bao cuộc chiến đã qua. Trần Nhị Cẩu ngồi ở góc bàn, vóc dáng nhỏ bé, khuôn mặt thường ngày ngây ngô giờ đây trầm tư hơn hẳn, nhưng đôi mắt hắn vẫn sáng quắc, biểu lộ sự tập trung cao độ. Cả bốn người, vừa cùng nhau trải qua một cuộc đối đầu sinh tử, giờ đây lại đối mặt với một cuộc chiến mới, một cuộc chiến của mưu trí và thông tin.

Không khí trong phòng nặng trĩu, không phải vì sự sợ hãi, mà là sự tập trung. Mùi khói gỗ từ bếp đã tắt, mùi đất ẩm bốc lên từ nền nhà, và thoang thoảng mùi mồ hôi của những người vừa trải qua một ngày dài căng thẳng, tất cả hòa quyện tạo nên một cảm giác chân thực đến gai người.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, phá vỡ sự im lặng. “Trần Thị sẽ không bỏ qua dễ dàng,” giọng hắn trầm thấp, nhưng từng lời nói đều mang theo một sức nặng khó cưỡng. “Chúng ta đã cho chúng một bài học đắt giá ở chợ Linh Dược, nhưng cũng chính vì thế, chúng ta đã làm mất mặt chúng trước toàn bộ thị trấn. Một thế gia như Trần Thị, danh dự là thứ chúng coi trọng hơn cả sinh mạng. Chúng ta cần phải dự đoán bước đi tiếp theo của chúng, càng chi tiết càng tốt.”

Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt. “Đại ca nói đúng. Tôi và Lý Hổ từng là người của Trần Thị, từng làm những việc bẩn thỉu cho chúng. Tôi biết chúng thường làm gì khi bị mất mặt. Chúng sẽ không dùng Hắc Sa Bang nữa đâu, cái đám ô hợp đó đã chứng tỏ sự vô dụng của chúng. Chúng sẽ tìm những kẻ tàn nhẫn hơn, hoặc âm thầm hơn, tinh vi hơn để ra tay.” Nhị Cẩu dừng lại, ánh mắt lóe lên vẻ thận trọng, như thể hắn đang lục lọi trong ký ức những bóng ma của quá khứ. “Trước đây, khi có những kẻ dám cả gan chống đối Trần Thị, chúng thường có hai cách giải quyết. Một là dùng những bang phái giang hồ khét tiếng tàn bạo, ra tay không chút nương tình, để dằn mặt và làm gương. Hai là tìm cách gài bẫy, mua chuộc quan lại, dùng luật pháp để đè bẹp đối thủ một cách hợp lý và không để lại dấu vết.”

Lý Hổ tiếp lời, giọng hắn trầm khàn, ánh mắt xa xăm như thể đang nhìn thấy lại những cảnh tượng kinh hoàng trong quá khứ. “Đúng vậy. Nếu là giang hồ, có thể là Huyết Lang Bang. Chúng khét tiếng tàn bạo hơn Hắc Sa Bang nhiều, hành sự không có quy tắc, chỉ biết đến tiền và máu. Tôi từng nghe kể về chúng, chúng có thể thảm sát cả một gia đình chỉ vì một món nợ nhỏ. Chúng sẽ không chỉ quấy phá hàng hóa đâu, chúng có thể nhắm thẳng vào người, vào sinh mạng.” Lý Hổ siết chặt nắm đấm, vẻ mặt hiện rõ sự căm ghét. “Còn nếu là thủ đoạn quan trường… chúng sẽ tìm cách gài bẫy, đổ tội, hoặc dùng những đạo luật cũ rích để hợp thức hóa việc cướp bóc và đàn áp. Trần Thị có mối quan hệ sâu rộng với Lý Quản Sự, và có lẽ cả những quan chức cấp cao hơn trong trấn.” Hắn nhìn Lâm Dịch, ánh mắt mang theo một sự khẩn thiết. “Lâm Dịch, chúng ta phải cực kỳ cẩn trọng. Chúng ta không chỉ đối mặt với côn đồ, mà còn đối mặt với một thế lực có móng vuốt ăn sâu vào cả quan trường.”

Vương Đại Trụ đập mạnh nắm đấm xuống bàn gỗ, tạo ra một tiếng động trầm đục. “Vậy chúng ta phải làm gì, Lâm Dịch? Anh cứ ra lệnh, huynh đệ sẽ làm theo! Chúng ta đã có một đội tự vệ, chúng ta sẽ không để bất cứ kẻ nào dám động đến làng ta, động đến những người thân của chúng ta!” Giọng hắn đầy kiên định, pha chút bộc trực, nhưng lại là một nguồn sức mạnh tinh thần to lớn cho Lâm Dịch.

Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, từng lời của Nhị Cẩu và Lý Hổ như những mảnh ghép quý giá, giúp hắn phác họa rõ hơn bức tranh về thế giới này. Trong đầu hắn, một cỗ máy phân tích hiện đại đang vận hành hết công suất. *Thông tin này quý giá thật. Giúp mình bổ sung vào lỗ hổng về 'luật chơi' ở thế giới này.* Hắn tự nhủ. Hắn vốn dĩ đã biết về sự mục ruỗng của quan trường và sự tàn khốc của giang hồ, nhưng những chi tiết cụ thể mà Nhị Cẩu và Lý Hổ cung cấp lại vô cùng quan trọng. Nó không chỉ là những kiến thức chung chung, mà là những kinh nghiệm xương máu, là những lời cảnh báo từ chính những người đã từng lầm đường lạc lối.

“Nhị Cẩu, Lý Hổ,” Lâm Dịch nói, giọng hắn trở nên sắc lạnh hơn, “hai người hãy kể chi tiết hơn về Huyết Lang Bang. Chúng thường xuất hiện ở đâu? Có bao nhiêu người? Thủ lĩnh của chúng là ai? Phong cách hành động của chúng có gì khác biệt so với Hắc Sa Bang? Và những vụ việc mà Trần Thị đã dùng quan lại để đối phó với kẻ thù, chúng đã làm như thế nào? Những ai đã bị chúng gài bẫy? Kể cả những chi tiết nhỏ nhất, những tin đồn vặt vãnh cũng đều hữu ích.”

Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ nhìn nhau, rồi bắt đầu kể. Nhị Cẩu, với sự nhanh nhạy của một kẻ chuyên đi dò la tin tức, bổ sung những tin đồn, những lời thì thầm trong giới giang hồ về sự tàn bạo của Huyết Lang Bang, về những vụ thảm sát không gớm tay, về sự khát máu của thủ lĩnh bang. Lý Hổ, với kinh nghiệm từng chạm mặt những kẻ hung hãn, mô tả lại cách thức chúng hành động, cách chúng uy hiếp, cách chúng ra tay. Hắn còn kể về những vụ án oan, những kẻ bị vu khống, những gia đình bị phá nát chỉ vì Trần Thị muốn chiếm đoạt tài sản hoặc loại bỏ đối thủ.

Lâm Dịch không chỉ nghe, hắn còn đặt ra những câu hỏi sắc bén, đào sâu vào từng khía cạnh. Hắn muốn biết điểm yếu của Huyết Lang Bang, những mối quan hệ của chúng, những nơi chúng thường tụ tập. Hắn muốn biết cách thức Trần Thị mua chuộc quan lại, những khe hở trong luật pháp mà chúng thường lợi dụng. Hắn so sánh những thông tin này với kiến thức về xã hội đen, về chính trị bẩn mà hắn từng đọc được trong thế giới hiện đại. Sự khác biệt về thời đại, về văn hóa, nhưng bản chất của quyền lực và sự tha hóa dường như không thay đổi.

“Vậy thì, nếu chúng muốn đánh úp từ phía quan trường,” Lâm Dịch trầm ngâm, “chúng sẽ nhắm vào điểm yếu nào của chúng ta? Giấy tờ thông hành của hàng hóa? Giấy phép kinh doanh? Hay thậm chí là vu khống những tội danh nặng hơn, như mưu phản, hoặc chứa chấp giang hồ?” Hắn nhìn Lý Hổ, “huynh nghĩ Lý Quản Sự sẽ ra tay như thế nào?”

Lý Hổ suy nghĩ một lúc lâu, rồi đáp: “Lý Quản Sự là kẻ cáo già. Hắn không trực tiếp nhúng tay vào những việc dơ bẩn, mà thường dùng tay sai. Hắn sẽ tìm cách hợp thức hóa mọi chuyện, khiến chúng ta không thể nào phản bác. Có thể hắn sẽ dùng những lý do về thuế má, về an ninh trật tự, hoặc thậm chí là về những quy định của triều đình mà chúng ta không hay biết. Hắn sẽ khiến chúng ta không thể kinh doanh một cách hợp pháp, dần dần bóp chết chúng ta.”

Lâm Dịch gật đầu, trong đầu hắn đã hình thành một bức tranh khá rõ ràng về những hiểm nguy tiềm tàng. Hắn biết rằng, cuộc chiến này sẽ không chỉ là một trận đấu tay đôi, mà là một cuộc đấu trí tổng lực, một cuộc chiến đa phương diện. Hắn không chỉ phải bảo vệ làng, bảo vệ người thân, mà còn phải bảo vệ cả con đường sinh tồn mà hắn đã dày công xây dựng.

Đêm dần về khuya, ánh đèn dầu đã cạn gần hết. Những câu chuyện về sự tàn bạo của giang hồ, về những thủ đoạn thâm độc của cường hào ác bá cứ thế vang vọng trong căn phòng nhỏ, như một lời cảnh báo, như một lời khẳng định về sự khắc nghiệt của thế giới này. Khi cả ba người đã rời đi, chỉ còn lại Lâm Dịch, hắn vẫn ngồi đó, trầm ngâm, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một sự quyết tâm không gì lay chuyển. Hắn biết, để bảo vệ những gì mình trân trọng, hắn phải sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì, ngay cả khi điều đó có nghĩa là phải từ bỏ một phần con người hiện đại của mình để thích nghi với sự tàn khốc của thế giới này.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua khe cửa, xua đi bóng đêm và sự u ám của cuộc họp đêm qua, Lâm Dịch đã thức giấc. Hắn bước ra khỏi nhà, hít thở bầu không khí trong lành của buổi sáng sớm. Mùi khói gỗ từ các căn bếp mới nhóm lửa, mùi đất ẩm sau một đêm sương, và thoang thoảng mùi hương của những loài cây dại mọc ven đường, tất cả tạo nên một cảm giác bình yên đến lạ. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, tiếng trẻ con nô đùa đã bắt đầu râm ran ở đầu làng, và tiếng lao xao của dân làng bắt đầu ngày mới – tiếng cuốc đất, tiếng gọi nhau í ới, tiếng nói cười giản dị.

Lâm Dịch đi bộ một mình quanh làng, bước chân hắn nhẹ nhàng, nhưng trong đầu hắn, một cỗ máy tư duy đang vận hành hết công suất. Hắn quan sát những người dân đang bắt đầu ngày mới, những gương mặt chất phác, lam lũ nhưng đầy hy vọng. Hắn nhìn những đứa trẻ chạy nhảy vô tư lự, những người phụ nữ gánh nước, những người đàn ông vác cuốc ra đồng. Tất cả những hình ảnh ấy, càng khiến quyết tâm trong lòng hắn thêm kiên định. Hắn không thể để những kẻ như Trần Thị Gia Tộc phá hủy sự bình yên này.

Hắn liên tục suy nghĩ, sắp xếp những thông tin Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ vừa cung cấp, kết hợp với kiến thức về phân tích chiến thuật, đánh giá rủi ro từ thế giới hiện đại. Trong đầu hắn, những kịch bản khác nhau liên tục được dựng lên và phân tích.

*Nếu chúng dùng Huyết Lang Bang, chúng sẽ tấn công vào điểm nào?* Lâm Dịch tự hỏi. *Chợ Linh Dược là nơi dễ bị tổn thương nhất, nhưng chúng ta đã cho chúng thấy chúng ta không dễ bị bắt nạt ở đó. Vậy chúng có thể tấn công vào các tuyến đường vận chuyển hàng hóa? Hay tệ hơn, chúng sẽ nhắm thẳng vào làng Sơn Cước, vào nguồn gốc của mọi thứ?* Hắn hình dung ra những con đường mòn dẫn vào làng, những chốt canh gác có thể dựng lên, những cái bẫy có thể đặt ở những vị trí hiểm yếu. Huyết Lang Bang khét tiếng tàn bạo, chúng không chỉ muốn phá hoại, chúng muốn tàn sát, muốn gieo rắc nỗi sợ hãi tột cùng. Lâm Dịch biết, việc bảo vệ làng sẽ là ưu tiên hàng đầu, không chỉ là tài sản, mà là sinh mạng của từng người dân.

*Còn nếu là chiêu bài quan trường, thì ai là người chúng có thể mua chuộc? Quan Đại Nhân? Hay cấp trên của ông ta?* Lâm Dịch trầm ngâm. *Lý Quản Sự là kẻ đầu sỏ, nhưng hắn chỉ là một con tốt của Trần Thị. Phải có một kẻ đứng trên Lý Quản Sự, một kẻ có quyền lực thực sự để hợp thức hóa những hành vi bất chính của chúng. Hắn sẽ tìm cách thâm nhập vào hệ thống quản lý, tìm kiếm những điểm yếu trong giấy tờ, trong quy trình vận chuyển hàng hóa. Chúng ta cần phải đảm bảo mọi thứ đều hợp pháp, không một chút sơ hở nào có thể bị lợi dụng.*

Lâm Dịch dừng lại bên con suối nhỏ chảy qua làng, nơi những viên đá cuội nằm im lìm dưới dòng nước trong vắt. Hắn cúi xuống, nhặt một viên đá nhỏ, cảm nhận sự lạnh lẽo và trơn nhẵn của nó trong lòng bàn tay. Hắn ném nhẹ viên đá xuống mặt nước, quan sát những gợn sóng lan tỏa ra xung quanh, từ nhỏ đến lớn, rồi dần dần biến mất. *Mình cần một hệ thống phòng thủ đa tầng, không chỉ là sức mạnh vũ lực,* hắn suy nghĩ. *Cảnh báo sớm, thông tin tình báo ngược, và quan trọng nhất là phải khiến chúng cảm thấy tổn thất lớn hơn lợi ích khi gây chiến.*

Hắn nhắm mắt lại, trong tâm trí, một sơ đồ phức tạp bắt đầu hình thành. Đó không chỉ là sơ đồ phòng thủ vật lý cho làng, mà còn là sơ đồ các mối quan hệ, các điểm yếu, các cơ hội. Hắn hình dung ra những cánh cửa thông tin có thể mở ra, những mối liên kết có thể được thiết lập. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* hắn tự nhủ, *và trong cuộc chiến này, thông tin chính là tri thức.*

Lâm Dịch biết rằng, việc dùng bạo lực để đối phó với bạo lực là một con dao hai lưỡi. Hắn không muốn biến mình thành một kẻ tàn nhẫn, đánh mất đi bản chất của một người hiện đại. Nhưng ở thế giới này, đôi khi, sự mềm mỏng chỉ khiến người ta bị chèn ép. Hắn phải tìm một điểm cân bằng, giữa sự kiên quyết và sự khôn ngoan, giữa bạo lực cần thiết và sự nhân từ có giới hạn. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* hắn nhớ lại câu nói của chính mình đêm qua, *và đôi khi, để có được sự công bằng, ngươi phải tự tay mình giành lấy nó.*

Hắn mở mắt, ánh mắt giờ đây không còn sự ưu tư, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ, một sự quyết đoán lạnh lùng. Viên đá nhỏ đã chìm xuống đáy, nhưng những gợn sóng trong tâm trí hắn vẫn còn lan tỏa. Lâm Dịch đã phác thảo sơ đồ phòng thủ và các kịch bản tấn công trong đầu. Kế hoạch đã bắt đầu hình thành, từng bước một, rõ ràng và mạch lạc. Hắn không còn là thiếu niên gầy gò chỉ biết lo lắng về miếng ăn, mà đã là một nhà chiến lược, một người lãnh đạo, gánh vác trên vai số phận của cả một ngôi làng.

***

Chiều tối cùng ngày, khi những tia nắng vàng rực của buổi hoàng hôn bắt đầu bao phủ lấy những mái nhà tranh, nhuộm một màu cam ấm áp lên những con đường đất, Lâm Dịch triệu tập lại Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ. Lần này, hắn chọn một khu vực vắng vẻ hơn, một khoảng đất trống nằm sát bìa rừng, nơi chỉ có tiếng gió xào xạc qua tán lá và tiếng chim chiều hót líu lo, đảm bảo sự bí mật tuyệt đối.

Lâm Dịch trải một tấm bản đồ đơn giản lên mặt đất. Đó không phải là một tấm bản đồ được vẽ cầu kỳ, mà chỉ là một bản phác thảo thô sơ của làng Sơn Cước và những con đường mòn xung quanh, được hắn vạch ra trong buổi sáng. Nhưng trên tấm bản đồ ấy, những đường nét, những ký hiệu nhỏ bé lại ẩn chứa cả một chiến lược phức tạp.

“Chúng ta sẽ không ngồi yên chờ chúng tấn công,” Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm tĩnh nhưng đầy uy lực, từng lời đều như đinh đóng cột. “Chúng ta sẽ chủ động. Không phải là tấn công trực diện, mà là phòng thủ chủ động, khiến chúng phải trả giá đắt cho mỗi bước chân chúng dám đặt vào lãnh địa của chúng ta.”

Hắn chỉ tay vào tấm bản đồ, ánh mắt sắc bén lướt qua từng điểm. “Nhị Cẩu, Lý Hổ, hai người có nhiệm vụ quan trọng nhất: tiếp tục thu thập tin tức, nhưng phải cẩn trọng gấp bội. Chúng ta cần biết mọi động thái của Trần Thị, mọi tin đồn trong giới giang hồ, đặc biệt chú ý đến những bang phái mới xuất hiện ở trấn, và động thái của Lý Quản Sự. Hãy tìm hiểu xem Huyết Lang Bang có thực sự đã vào trấn hay chưa, chúng đang ở đâu, có bao nhiêu người, và chúng thường hành động như thế nào. Mọi thông tin, dù nhỏ nhất, cũng có thể là chìa khóa.”

Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ gật đầu lia lịa, ánh mắt họ đầy quyết tâm. “Đại ca cứ yên tâm,” Nhị Cẩu nói, “Nhị Cẩu sẽ đào bới cả trấn lên để tìm tin tức cho đại ca!” Lý Hổ trầm giọng bổ sung: “Chúng ta sẽ cẩn trọng, không để lộ dấu vết. Chúng ta biết cách ẩn mình trong bóng tối.”

Lâm Dịch quay sang Vương Đại Trụ, ánh mắt hắn dịu đi đôi chút, nhưng vẫn giữ vẻ nghiêm nghị. “Đại Trụ, anh sẽ tổ chức lại đội tự vệ. Chúng ta cần các chốt canh gác bí mật ở các lối vào làng, không chỉ là những người gác cổng đơn thuần, mà là những tai mắt, những người có thể phát hiện kẻ địch từ xa. Hướng dẫn họ cách nhận biết dấu hiệu khả nghi, cách ẩn nấp và báo động. Đồng thời, chúng ta sẽ bố trí những cái bẫy rập đơn giản nhưng hiệu quả ở các lối vào làng, những nơi hiểm yếu. Mục tiêu là gây thiệt hại tối đa cho kẻ địch mà không để lộ lực lượng chính của chúng ta. Chúng ta không cần phải đối đầu trực diện với số đông, mà là dùng mưu kế, dùng địa hình để làm suy yếu chúng.”

Vương Đại Trụ lắng nghe chăm chú, đôi mắt hắn sáng lên vẻ hiểu biết. “Rõ! Lâm Dịch. Tôi sẽ hướng dẫn anh em kỹ càng. Làng này là nhà của chúng ta, không kẻ nào được phép đến phá hoại!” Hắn siết chặt nắm đấm, thể hiện sự kiên định.

Lâm Dịch lại chỉ vào tấm bản đồ, lần này là những khu vực bao quanh làng. “Chúng ta sẽ biến làng này thành một pháo đài không thể xuyên thủng, một cái bẫy chết người cho bất kỳ kẻ nào dám đặt chân vào với ý đồ xấu. Những cái bẫy này không cần phải gây chết người, chỉ cần gây thương tích, gây hoảng loạn, và quan trọng nhất là làm chậm bước tiến của chúng, cho chúng ta đủ thời gian để phản ứng.”

Hắn nhìn thẳng vào từng người, ánh mắt hắn như ngọn lửa bùng cháy trong đêm. “Cuộc chiến này sẽ khó khăn, có thể kéo dài. Nhưng chúng ta không chiến đấu một mình. Chúng ta có nhau, có ngôi làng này, và chúng ta sẽ bảo vệ những gì mình trân trọng đến cùng. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, đôi khi chúng ta phải trở nên cứng rắn hơn, quyết liệt hơn.”

Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ nhìn Lâm Dịch, trong ánh mắt họ không chỉ có sự tin tưởng tuyệt đối, mà còn có cả sự ngưỡng mộ. Họ biết, Lâm Dịch không chỉ là một thiếu niên thông minh, mà còn là một nhà lãnh đạo thực sự, một người dám đối mặt với mọi thử thách để bảo vệ những người xung quanh. Kế hoạch đã được vạch ra, nhiệm vụ đã được giao, và một tinh thần đoàn kết, quyết tâm đã được củng cố.

***

Cũng vào chiều tối hôm đó, khi những đám mây đen bắt đầu kéo đến từ phía chân trời, báo hiệu một cơn mưa sắp đổ, Mã Đại Ca trở về từ thị trấn. Gió bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo hơi ẩm và mùi đất sắp mưa. Ông ghé qua nhà Lâm Dịch, trong lòng nặng trĩu những tin tức không mấy tốt lành.

Phố chợ Linh Dược vẫn còn dấu vết của sự phá hoại. Một vài quầy hàng bị đổ nát, những vết máu khô trên nền đất, và ánh mắt hoang mang của những tiểu thương vẫn còn ám ảnh. Bầu không khí ở chợ vẫn nặng nề, như thể một bóng ma của bạo lực vẫn còn lẩn khuất. Mã Đại Ca hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự ẩm ướt trong không khí và sự bất an trong lòng.

Ông bước vào nhà Lâm Dịch, thấy hắn đang ngồi trầm ngâm bên bàn, ánh đèn dầu đã được thắp sáng. “Lâm Dịch, thị trấn đang náo loạn,” Mã Đại Ca nói, giọng ông trầm xuống, lộ rõ vẻ lo lắng. “Trần Thị Gia Tộc tức giận lắm, chúng đang ráo riết tìm kiếm những kẻ có máu mặt hơn. Nghe nói… Huyết Lang Bang có thể sẽ nhúng tay vào. Cái đám đó còn tàn bạo hơn Hắc Sa Bang gấp nhiều lần, chúng không chỉ đập phá, chúng có thể giết người không gớm tay.”

Mã Đại Ca kể lại chi tiết những gì ông đã thấy và nghe được. Những lời thì thầm trong quán rượu, những ánh mắt sợ hãi của tiểu thương, những cuộc nói chuyện bí mật của những kẻ lạ mặt. Ông mô tả cách Trần Thị đang ráo riết tìm kiếm Huyết Lang Bang, cách chúng hứa hẹn những khoản tiền khổng lồ để trả thù. Tin đồn về Huyết Lang Bang đã lan nhanh như cháy rừng, gieo rắc nỗi sợ hãi khắp thị trấn.

“Bạch Vân Nhi cũng lo lắng,” Mã Đại Ca tiếp tục, “cô ấy đã chuẩn bị một số biện pháp tự bảo vệ cho cửa hàng của mình, thuê thêm mấy tên bảo tiêu mạnh mẽ, nhưng cô ấy cũng lo lắng cho anh và làng. Cô ấy nói, nếu Trần Thị thực sự dùng Huyết Lang Bang, thì không chỉ là chuyện buôn bán nữa, mà là chuyện sống chết.”

Lâm Dịch lắng nghe một cách im lặng, khuôn mặt hắn không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào, nhưng trong đầu hắn, những mảnh ghép cuối cùng của bức tranh đã được đặt vào đúng vị trí. *Huyết Lang Bang... Đúng như dự đoán. Chúng mạnh hơn Hắc Sa Bang nhiều. Nhưng nếu đã biết trước, thì không còn là yếu tố bất ngờ nữa.* Hắn thầm nghĩ. Sự xuất hiện của Huyết Lang Bang không làm hắn bất ngờ, mà càng củng cố thêm niềm tin vào sự suy luận của hắn, vào giá trị của thông tin tình báo mà Nhị Cẩu và Lý Hổ đã cung cấp.

“Cảm ơn Mã Đại Ca,” Lâm Dịch nói, giọng hắn vẫn bình thản. “Những thông tin này rất quan trọng.” Hắn mời Mã Đại Ca ngồi xuống, pha cho ông một chén trà nóng. Dù bên ngoài trời đang âm u, gió rít từng cơn, nhưng trong căn nhà của Lâm Dịch, một ngọn lửa kiên cường đang cháy âm ỉ.

Mã Đại Ca nhìn Lâm Dịch, ông thấy ở thiếu niên này một sự trưởng thành đến kinh ngạc. Không còn là một kẻ gầy gò, xanh xao chỉ biết lo lắng cho bản thân, mà là một người lãnh đạo trầm tĩnh, đầy mưu lược. Ông tin rằng, dưới sự dẫn dắt của Lâm Dịch, làng Sơn Cước sẽ vượt qua được cơn bão tố này.

Khi Mã Đại Ca ra về, cơn mưa rào đầu tiên của buổi tối đã bắt đầu rơi lất phất, rồi dần nặng hạt. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái nhà tranh, tiếng gió rít qua những khe cửa, tạo nên một bản nhạc u ám. Lâm Dịch đứng bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen kịt, nơi những giọt mưa đang trút xuống không ngừng. Kế hoạch đã được điều chỉnh và củng cố thêm một bước. Hắn biết, cuộc chiến khốc liệt giờ đây mới thực sự bắt đầu. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Ngôi làng Sơn Cước sẽ không cúi đầu trước bất kỳ thế lực nào. Nó sẽ là một pháo đài vững chắc, một cái bẫy chết người, chờ đón những kẻ dám cả gan đặt chân vào. Và Lâm Dịch, hắn sẽ là người kiến tạo nên pháo đài ấy, bằng tri thức, bằng mưu lược, và bằng ý chí sắt đá của một người đã trải qua hai thế giới.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free