Lạc thế chi nhân - Chương 240: Phản Công Bất Ngờ: Huyết Vũ Phố Chợ
Ánh bình minh mờ ảo vừa hé rạng phía chân trời, nhuộm hồng những đám mây lơ lửng trên đỉnh núi. Khi mặt trời dần nhô cao, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rọi xuống Chợ Linh Dược, đánh thức nơi đây bằng một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống thường nhật. Tiếng rao hàng của các tiểu thương đã bắt đầu vang vọng, hòa cùng tiếng mặc cả khuyên tai của những người mua sắm đầu tiên. Mùi thảo dược nồng nàn, hăng hắc quyện lẫn với hương vị của các loại gia vị lạ lẫm từ khắp nơi đổ về, tạo nên một bầu không khí đặc trưng, vừa sôi động vừa có chút bí ẩn. Các quầy hàng mở bung, những lều tạm đủ màu sắc bay phấp phới trong gió nhẹ, và những tấm cờ hiệu rực rỡ vẽ hình linh dược, linh thú như muốn phô bày sự phong phú của vùng đất này.
Thế nhưng, sự náo nhiệt ấy không che giấu được một nỗi sợ hãi âm ỉ, một sự căng thẳng vô hình vẫn còn vương vấn trong không khí. Những vụ quấy phá gần đây của Hắc Sa Bang đã gieo rắc hạt giống bất an vào lòng mỗi tiểu thương, mỗi người dân. Họ vẫn ra chợ, vẫn buôn bán, nhưng ánh mắt thường xuyên liếc nhìn xung quanh, đề phòng một mối nguy hiểm có thể ập đến bất cứ lúc nào.
Đúng như dự cảm, bầu không khí yên bình giả tạo ấy nhanh chóng bị phá vỡ. Từ đầu con phố, một nhóm người ăn mặc lộn xộn, hung tợn, tay lăm lăm đao kiếm và gậy gộc xuất hiện. Chúng đi thẳng đến một gian hàng bán thảo dược, nơi một ông lão run rẩy đang cố gắng che chắn những bó linh chi vừa được bày ra. Tiếng cười cợt, quát tháo vang lên, át cả tiếng rao hàng của những người xung quanh.
“Mấy lão già các ngươi còn dám bán hàng ở đây sao? Không nhớ lời cảnh cáo của Hắc Sa Bang ta à?” Tên thủ lĩnh, A Cường, bước lên phía trước, vẻ mặt dữ tợn, ánh mắt lướt qua những người tiểu thương đang sợ hãi co rúm. Hắn mặc một bộ đồ đen bẩn thỉu, vết sẹo dài trên má trái càng khiến hắn thêm phần đáng sợ. Hắn vung cây đao trong tay, bổ thẳng xuống bàn hàng, khiến những bó sâm quý giá văng tung tóe.
“Cầu xin đại gia tha mạng! Chúng tôi chỉ là kiếm chút cơm manh áo…” Ông lão bán thảo dược run rẩy quỳ xuống, giọng nói nghẹn ngào. Những tiểu thương khác cũng hoảng sợ, vội vàng thu dọn hàng hóa, hoặc tìm cách tránh xa khỏi tầm mắt của bọn côn đồ. Không ai dám lên tiếng can ngăn, sự sợ hãi đã đóng băng mọi ý chí phản kháng.
A Cường cười khẩy, hắn giơ chân đạp đổ thêm vài giỏ hàng, tiếng va chạm loảng xoảng vang lên giữa sự im lặng đáng sợ của khu chợ. Hắn tận hưởng sự hoảng loạn mà mình gây ra, cảm thấy quyền lực tuyệt đối trong tay. “Cơm manh áo? Các ngươi nghĩ Hắc Sa Bang ta để yên cho các ngươi làm ăn sao? Mau cút hết! Chợ này, từ nay là của Hắc Sa Bang!”
Đúng lúc đó, một giọng nói trầm tĩnh, lạnh lùng như nước đá bất ngờ vang lên, cắt ngang tiếng quát tháo của A Cường. Giọng nói ấy không lớn, nhưng lại có sức mạnh xuyên thấu, khiến mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía phát ra.
“Hắc Sa Bang? Giờ thì có vẻ các người đang làm phiền việc kinh doanh của ta đấy.”
A Cường cau mày, quay đầu lại. Hắn thấy một thiếu niên gầy gò, dáng người thanh tú, khuôn mặt hơi xanh xao nhưng đôi mắt lại sắc lạnh lạ thường. Đó chính là Lâm Dịch. Hắn bước đi điềm tĩnh, không hề nao núng trước cảnh tượng hỗn loạn hay ánh mắt hung tợn của bọn côn đồ. Bên cạnh Lâm Dịch là Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác nay hằn lên vẻ kiên định, tay nắm chặt một cây gậy gỗ được bọc sắt sáng loáng ở đầu. Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ và vết sẹo trên lông mày, bước đi chắc nịch, hai tay trần nhưng cơ bắp cuồn cuộn, ánh mắt như chim ưng nhìn chằm chằm vào bọn côn đồ. Phía sau họ là Trần Nhị Cẩu, dù có chút căng thẳng nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự quyết tâm, cùng với khoảng hai mươi dân làng khác. Những người này không phải là những nông dân chất phác như mọi khi. Trên tay họ là những vũ khí thô sơ nhưng được cải tiến cẩn thận: gậy gộc được mài sắc, xẻng được gia cố thêm lưỡi dao, rìu được chuốt nhọn. Vẻ mặt họ dù có chút lo lắng, nhưng ẩn sâu bên trong là một ý chí kiên cường, một sự đoàn kết chưa từng có.
Lâm Dịch bước đến, dừng lại cách A Cường vài bước chân. Hắn không nhìn A Cường, mà lướt mắt qua những bó linh chi bị đổ vỡ, những giỏ hàng bị đạp đổ. Trong tâm trí hắn, hình ảnh những ngày đầu tiên chật vật kiếm sống, từng đồng tiền mồ hôi nước mắt đổ ra để tạo dựng nên tất cả bỗng hiện về. Hắn không thể để bất cứ kẻ nào phá hủy công sức của mình, và quan trọng hơn, phá hủy niềm tin của những người đã đặt cược vào hắn. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, "và đôi khi, để sinh tồn, ngươi phải bảo vệ những gì mình có bằng mọi giá."
A Cường phá lên cười, tiếng cười khinh miệt vang vọng khắp khu chợ. “Ồ, thì ra là thằng nhãi Lâm Dịch! Gan mày cũng lớn đấy nhỉ? Dám mang mấy con kiến hôi này ra đây đối đầu với Hắc Sa Bang?” Hắn vung đao về phía Lâm Dịch, một động tác hăm dọa. “Tao đã nói rồi, chợ này không có chỗ cho mày. Cút đi trước khi tao băm nát mày ra!”
Lâm Dịch vẫn bình thản, ánh mắt hắn không hề dao động. “Chợ này là nơi giao thương. Ai có hàng tốt, giá hợp lý thì bán. Chứ không phải nơi để bọn cướp bóc hoành hành.” Hắn thản nhiên đáp, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực, khiến A Cường thoáng giật mình. “Ngươi muốn chiếm chợ, thì phải hỏi xem, ta có cho phép hay không.”
Lý Hổ bước lên một bước, ánh mắt hung tợn nhìn A Cường. “Thằng nhãi ranh! Miệng mồm thối tha! Muốn động đến Đại ca tao, phải bước qua xác tao trước!” Vương Đại Trụ cũng siết chặt cây gậy trong tay, sẵn sàng chiến đấu. Những dân làng phía sau họ cũng đồng loạt giơ cao vũ khí, tạo thành một bức tường người vững chắc. Không khí chợ búa sôi động lúc nãy giờ đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn lại tiếng gió xào xạc qua các quầy hàng và tiếng thở dốc của những người đang căng thẳng. Cố lão bản, Mã Đại Ca và các tiểu thương khác đứng từ xa, mắt mở to, nín thở theo dõi, không thể tin vào cảnh tượng đang diễn ra trước mắt. Họ chưa từng thấy Lâm Dịch quyết liệt đến vậy, chưa từng thấy dân làng đoàn kết đến vậy. Một cuộc đối đầu trực diện, không khoan nhượng, sắp bùng nổ giữa khu chợ Linh Dược.
***
Mặt trời đã lên cao hơn, những tia nắng gay gắt bắt đầu rọi thẳng xuống Chợ Linh Dược, khiến không khí trở nên oi bức. Nhưng sự nóng bức từ bên ngoài không thể sánh bằng ngọn lửa căng thẳng đang bùng cháy dữ dội giữa hai phe đối lập. Tiếng cười khẩy của A Cường đột ngột tắt lịm, thay vào đó là một vẻ mặt giận dữ xen lẫn khinh miệt. Hắn không ngờ Lâm Dịch, một thằng nhãi gầy gò lại dám cả gan đối đầu trực diện với hắn và Hắc Sa Bang.
“Ha! Mấy con kiến hôi mà cũng dám cản đường?” A Cường gầm lên, vung đao về phía trước. “Cho chúng nó biết tay! Giết hết cho tao!”
Ngay lập tức, hơn ba mươi tên côn đồ của Hắc Sa Bang lao vào. Chúng không có sự phối hợp, chỉ dựa vào số đông và sự hung hãn. Tiếng bước chân rầm rập, tiếng đao kiếm va vào nhau loảng xoảng, tiếng la hét vang dội khắp khu chợ, khiến những tiểu thương còn nán lại vội vã tháo chạy, tìm chỗ ẩn nấp. Khu chợ Linh Dược vốn yên bình bỗng chốc biến thành một chiến trường hỗn loạn. Mùi thảo dược thoang thoảng giờ đây bị lấn át bởi mùi mồ hôi, mùi bụi đất bị khuấy động, và đâu đó đã bắt đầu xuất hiện mùi tanh nồng của máu.
Lâm Dịch vẫn đứng yên tại chỗ, ánh mắt hắn quét nhanh qua toàn bộ cục diện. Hắn không hề bốc đồng lao vào giữa vòng vây, mà giữ vững vị trí chỉ huy. Trong đầu hắn, mọi yếu tố đã được tính toán: điểm yếu của đối thủ, sức mạnh của đồng đội, và lợi thế địa hình. Hắn biết, nếu lao vào giao chiến đơn độc, hắn sẽ chỉ là một hạt cát giữa sa mạc. Nhưng hắn không đơn độc. Hắn có tri thức, và hắn có những người tin tưởng vào hắn.
“Tiến lên! Bảo vệ hàng hóa! Không lùi bước!” Vương Đại Trụ gầm lên, tiếng nói như sấm rền, át cả tiếng ồn ào của trận chiến. Hắn lao vào giữa đội hình địch, cây gậy bọc sắt trong tay vung lên như vũ bão. Từng cú đánh của hắn đều mang theo sức mạnh kinh người, đánh văng những tên côn đồ dám lại gần. Hắn không phải là một chiến binh chuyên nghiệp, nhưng những ngày tháng lao động vất vả ở Thôn Làng Sơn Cước đã rèn cho hắn một thân thể cường tráng và ý chí sắt đá. Bên cạnh hắn, những dân làng được huấn luyện cũng tạo thành một bức tường phòng thủ vững chắc. Họ không có kiếm pháp tinh xảo, nhưng với những cây gậy, xẻng được cải biến, họ chiến đấu một cách kiên cường, có tổ chức. Cứ ba người một nhóm, họ che chắn cho nhau, tấn công và phòng thủ nhịp nhàng, khiến bọn côn đồ Hắc Sa Bang không thể đột phá. Những tiếng "hự", "a" đau đớn vang lên khi gậy sắt chạm vào xương thịt, khi lưỡi xẻng sắc bén sượt qua da thịt. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo của những người dân làng, nhưng họ không lùi bước.
Lý Hổ như một con mãnh hổ thoát lồng, hắn lao thẳng vào đội hình của A Cường, không màng đến những lưỡi đao đang chém xuống. “Chỉ mấy tên tép riu này mà cũng đòi làm loạn? Ăn gậy của ông đây!” Hắn không dùng vũ khí, chỉ bằng hai nắm đấm thép và những cú đá mạnh mẽ, hắn đã khiến một khoảng trống xuất hiện trong hàng ngũ địch. Một tên côn đồ vung đao chém xuống, Lý Hổ né tránh nhẹ nhàng, sau đó tung một cú đấm như trời giáng vào ngực đối thủ, khiến hắn văng xa, đao kiếm rơi loảng xoảng. Hắn nắm lấy cổ tay một tên khác, xoay người quật ngã hắn xuống đất, rồi giật lấy cây đao, dùng chính nó để đánh bật những tên còn lại. Lý Hổ chiến đấu với một sự phẫn nộ bị dồn nén, một sự khao khát chứng tỏ bản thân, và quan trọng hơn, một lòng trung thành tuyệt đối với Lâm Dịch. Đối với hắn, đây là cơ hội để chuộc lại những lỗi lầm trong quá khứ, để trở thành một người có ích, một người bảo vệ.
Lâm Dịch đứng lùi lại một chút, ánh mắt sắc bén như chim ưng quan sát toàn bộ trận chiến. Hắn không hề trực tiếp tham gia vào những pha đối đầu giáp lá cà, mà tập trung vào việc chỉ đạo chiến thuật. Trong mắt hắn, đây không chỉ là một cuộc ẩu đả, mà là một ván cờ sinh tử, nơi mỗi nước đi đều phải được tính toán kỹ lưỡng.
“Nhị Cẩu, cánh phải!” Lâm Dịch khẽ ra lệnh, giọng nói tuy nhỏ nhưng đầy sức nặng. “Đại Trụ, giữ vững trung tâm! Lý Hổ, đánh thẳng vào điểm yếu, ép chúng vào góc!”
Trần Nhị Cẩu, dù ban đầu có chút lo lắng, nhưng khi nghe mệnh lệnh của Lâm Dịch, hắn như được tiếp thêm sức mạnh. Hắn linh hoạt luồn lách qua khe hở trong đội hình địch, dùng cây gậy ngắn của mình để quấy rối, đánh vào chân, vào tay những tên côn đồ. Hắn không mạnh mẽ như Vương Đại Trụ, không hung hãn như Lý Hổ, nhưng sự nhanh nhẹn và tinh quái của hắn lại trở thành một vũ khí hiệu quả. Hắn hỗ trợ đồng đội, tạo ra những sơ hở để Vương Đại Trụ và Lý Hổ có thể tận dụng. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" câu nói cửa miệng của hắn giờ đây được thể hiện rõ ràng qua từng hành động.
Bọn côn đồ Hắc Sa Bang vốn quen thói bắt nạt những người yếu thế, chưa từng đối mặt với một sự phản kháng có tổ chức và quyết liệt đến vậy. Chúng bắt đầu hoảng loạn. Hàng ngũ của chúng dần tan rã. Một số tên đã bị thương, nằm quằn quại trên mặt đất. Số khác bắt đầu tìm cách tháo chạy, sự hung hãn ban đầu giờ đây đã biến thành sự sợ hãi tột độ. Tiếng đao kiếm va chạm thưa dần, thay vào đó là tiếng rên rỉ, tiếng la hét tháo chạy của bọn côn đồ.
Lâm Dịch nhìn thấy tất cả. Hắn biết, đây là thời điểm quyết định. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nghĩ, "nhưng nó chỉ phát huy tác dụng khi được kết hợp với sức mạnh và ý chí kiên cường." Hắn đã không dùng đến những thủ đoạn quá tàn nhẫn, không ra lệnh giết chóc, nhưng hắn đã cho bọn Hắc Sa Bang thấy rằng, để bảo vệ những gì mình trân trọng, hắn sẵn sàng dùng đến bạo lực một cách có kiểm soát và hiệu quả. Cuộc chiến này không chỉ là để bảo vệ hàng hóa, mà còn là để bảo vệ danh dự, bảo vệ niềm tin của những người dân làng. Ánh mắt sắc lạnh của Lâm Dịch lướt qua chiến trường, ghi nhớ từng chi tiết, từng khuôn mặt. Hắn hiểu, cuộc chiến này mới chỉ là khởi đầu.
***
Cuộc hỗn chiến kết thúc nhanh hơn A Cường có thể tưởng tượng. Chỉ trong chốc lát, phần lớn tay sai của Hắc Sa Bang đã bị đánh tan tác. Những kẻ bị thương nằm la liệt trên mặt đất, những kẻ khác thì bỏ chạy tán loạn, mang theo sự hoảng sợ tột độ. Khu chợ Linh Dược giờ đây mang một vẻ thảm khốc: hàng hóa đổ vỡ, bàn ghế ngổn ngang, và những vết máu loang lổ trên nền đất bụi bặm. Mùi tanh của máu quyện lẫn với mùi mồ hôi và bụi, tạo nên một không khí ngột ngạt.
A Cường đứng sững sờ giữa chiến trường, ánh mắt hắn không thể tin vào những gì mình đang thấy. Đội quân của hắn, những kẻ từng gieo rắc nỗi kinh hoàng khắp vùng, giờ đây lại bị đánh bại bởi một đám nông dân tay không tấc sắt và một thiếu niên gầy gò. Sự kiêu ngạo, tự tin thái quá của hắn đã biến thành sự tức giận và uất ức tột độ. Hắn nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đỏ ngầu, khuôn mặt hung tợn vặn vẹo vì phẫn nộ.
“Thằng nhãi ranh! Mày sẽ phải trả giá!” Hắn gầm lên, bất chấp mọi thứ, vung cây đao còn lại trên tay, lao thẳng về phía Lâm Dịch. Trong đầu hắn chỉ còn lại một suy nghĩ duy nhất: giết chết kẻ đã làm nhục hắn, giết chết kẻ đã phá tan uy danh của Hắc Sa Bang.
Lâm Dịch đã lường trước được hành động liều lĩnh này. Hắn không hề hoảng sợ, ánh mắt vẫn giữ nguyên vẻ bình tĩnh đến đáng sợ. Hắn đứng yên, chờ đợi A Cường đến gần. Khi lưỡi đao của A Cường bổ xuống, Lâm Dịch không lùi bước mà lại nhích người sang bên, tránh né một cách nhẹ nhàng. Hắn dùng kỹ năng vật lộn mà anh từng học được trong thế giới hiện đại, một kỹ năng hoàn toàn xa lạ với những kẻ võ biền ở đây. Lâm Dịch nắm lấy cổ tay đang vung đao của A Cường, đồng thời dùng chân gạt mạnh vào chân trụ của hắn. A Cường, với bản năng chiến đấu thô thiển và kinh nghiệm giang hồ, hoàn toàn không thể hiểu được chiêu thức bất ngờ này. Hắn mất thăng bằng, loạng choạng rồi bị Lâm Dịch quật ngã xuống đất một cách dứt khoát. Cây đao văng ra xa, va chạm vào một quầy hàng gỗ, phát ra tiếng kêu khô khốc.
Chưa kịp để A Cường phản ứng, Lâm Dịch đã nhanh chóng đè lên người hắn, dùng một thế khóa chặt khiến A Cường không thể nhúc nhích. Cổ tay hắn bị vặn ngược, đau đớn thấu xương. Hắn vùng vẫy, rên rỉ, nhưng hoàn toàn bất lực trước lực siết chặt của Lâm Dịch.
“Trả giá? Ngươi nhầm người rồi.” Lâm Dịch cúi xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt đang đầy sợ hãi và tức giận của A Cường. Giọng hắn trầm thấp, nhưng từng lời nói đều mang theo một sức nặng không thể chối cãi, một lời cảnh cáo lạnh lùng. “Từ giờ, bất cứ ai dám động đến hàng hóa hay người của ta, sẽ phải đối mặt với hậu quả gấp mười lần.”
Những tên côn đồ còn lại, đang lẩn trốn sau các quầy hàng, thấy thủ lĩnh của mình bị khống chế một cách dễ dàng và tàn nhẫn đến vậy, thì hoàn toàn mất hết ý chí chiến đấu. Chúng hoảng sợ, không dám ngoảnh đầu lại, bỏ chạy tán loạn như đàn kiến vỡ tổ. Tiếng bước chân rầm rập vang lên, rồi nhanh chóng chìm dần vào khoảng cách. Cả khu chợ chìm vào một sự im lặng đáng sợ, chỉ còn lại tiếng thở dốc của Lâm Dịch và tiếng rên rỉ đau đớn của A Cường.
Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu cùng những người dân làng còn lại đứng vây quanh, ánh mắt họ nhìn Lâm Dịch với sự ngưỡng mộ và kinh ngạc. Lý Hổ gật đầu tán thưởng, hắn đã từng thấy nhiều kẻ hung hãn, nhưng chưa từng thấy ai có thể khống chế một kẻ như A Cường một cách tài tình đến vậy mà không cần dùng đến vũ khí sắc bén. Vương Đại Trụ thở phào nhẹ nhõm, cây gậy trong tay hắn hạ xuống, nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi Lâm Dịch. Trần Nhị Cẩu thì miệng há hốc, biểu cảm pha trộn giữa sự sợ hãi và tự hào.
Các tiểu thương khác, những người đã chứng kiến toàn bộ sự việc, cũng dần ló đầu ra khỏi chỗ ẩn nấp. Mã Đại Ca là người đầu tiên bước đến, khuôn mặt căng thẳng giờ đây giãn ra, thay vào đó là vẻ ngưỡng mộ. Ông không thể tin được Lâm Dịch lại có thể làm được điều này. Cố lão bản, với thân hình tròn trĩnh và đôi mắt ti hí, nhìn Lâm Dịch với vẻ kinh ngạc tột độ. Một thiếu niên gầy gò, không có võ công cao cường, lại có thể đánh bại cả một băng nhóm giang hồ hung hãn. Sự việc này chắc chắn sẽ gây chấn động lớn.
Lâm Dịch đứng dậy, buông A Cường ra. Hắn nhìn xuống kẻ thủ lĩnh đang ôm cổ tay rên rỉ dưới đất, ánh mắt vẫn lạnh lùng. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Và đôi khi, để có được sự công bằng, ngươi phải tự tay mình giành lấy nó." Hắn quay lưng bước đi, không thèm nhìn lại.
“Thu dọn chiến trường, giúp đỡ những người bị thương,” Lâm Dịch nói, giọng hắn vang vọng khắp khu chợ. “Vương Đại Trụ, Nhị Cẩu, các ngươi hãy ở lại đây trấn an dân chúng, bảo vệ hàng hóa. Lý Hổ, huynh theo ta.”
Dưới ánh nắng gay gắt giữa trưa, Lâm Dịch cùng Lý Hổ bước đi khỏi khu chợ Linh Dược, để lại phía sau một chiến trường vừa được dọn dẹp, và một bài học đắt giá cho bất cứ kẻ nào dám động đến hắn. Sự mạnh mẽ và có tổ chức của lực lượng tự vệ của Lâm Dịch đã thu hút sự chú ý của các thế lực khác trong thị trấn, không chỉ là Trần Thị Gia Tộc. Việc Lâm Dịch dám đối đầu trực diện và đánh bại Hắc Sa Bang sẽ khiến Trần Thị Gia Tộc phải suy tính lại chiến thuật, có thể sẽ dùng những thủ đoạn tinh vi và nguy hiểm hơn. Nhưng một điều rõ ràng là, Lâm Dịch đã không còn là kẻ yếu thế bị động như trước. Anh đã sẵn sàng để đối mặt với bất cứ thử thách nào, và anh đã có những người đồng hành đáng tin cậy. Lý Hổ và Vương Đại Trụ, qua trận chiến này, đã khẳng định vị trí cánh tay đắc lực của Lâm Dịch, và sự tin tưởng của họ vào anh ngày càng sâu sắc. Anh đã thể hiện khả năng lãnh đạo trong chiến đấu, không chỉ mưu trí mà còn dũng cảm, cho thấy anh đang dần biến đổi để phù hợp với thế giới này.
Cuộc chiến khốc liệt giờ đây mới thực sự bắt đầu, và Lâm Dịch biết, hắn không thể chùn bước. Để bảo vệ những gì mình trân trọng, hắn phải sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì, ngay cả khi điều đó có nghĩa là phải từ bỏ một phần con người hiện đại của mình để thích nghi với sự tàn khốc của thế giới này. Thân thể gầy gò của hắn, trong ánh nắng chói chang giữa trưa, như một bức tượng đồng, ẩn chứa một ý chí sắt đá không gì có thể lay chuyển.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.