Lạc thế chi nhân - Chương 239: Bão Giang Hồ Quét Qua: Hoang Mang Phố Chợ
Tiếng vọng khô khốc từ câu nói của Lý Hổ vẫn còn vương trong không khí tĩnh mịch của căn nhà nhỏ. “Hắc Sa Bang… ta có chút hiểu biết về bọn chúng. Bọn này hung tàn, không nể nang ai. Bọn chúng không có quy tắc, chỉ biết đến bạo lực và tiền bạc. Trừ khi dùng vũ lực… hoặc có một thế lực lớn hơn chống lưng, bằng không, chúng ta rất khó để đối phó với bọn chúng bằng những cách thông thường.” Lý Hổ nhíu mày, ánh mắt cảnh giác. Hắn đã từng lăn lộn trong giang hồ, nên hiểu rõ sự tàn độc của những băng nhóm như Hắc Sa Bang.
Lâm Dịch lắng nghe tất cả, sắc mặt hắn ngày càng nghiêm trọng. Hắn khẽ nhắm mắt lại, trong đầu các mảnh ghép thông tin bắt đầu liên kết với nhau. *Trần Thị… cuối cùng cũng dùng đến thủ đoạn này. Đúng như dự đoán.* Hắn hít một hơi sâu, rồi thở ra chậm rãi. Cái gọi là “minh bạch” hay “luật pháp” mà hắn từng dùng để đối phó với quan lại, giờ đây đã trở nên vô nghĩa trước bạo lực trần trụi. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và hắn đã luôn ghi nhớ điều đó.
“Trần Thị đã không còn muốn chơi theo luật nữa,” Lâm Dịch trầm giọng nói, giọng hắn bình thản đến lạ thường, dù ánh mắt lại lóe lên sự sắc bén hiếm thấy. “Chúng ta đã liên tục phá hỏng các kế hoạch của chúng, từ kinh tế cho đến chính trị. Sự kiên nhẫn của Trần Thị Gia Chủ đã cạn kiệt, và đây là đòn trả đũa cuối cùng của hắn.” Hắn mở mắt, nhìn thẳng vào Mã Đại Ca, ánh mắt đầy vẻ thấu hiểu và an ủi. “Mã Đại Ca, huynh đã làm rất tốt. Hãy yên tâm, chúng ta sẽ không để yên cho bọn chúng.”
Lâm Dịch đưa tay chạm vào chiếc cẩm nang kế sách nhỏ mà hắn luôn mang theo bên mình. Hắn đã luôn tin rằng tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng giờ đây, hắn nhận ra rằng trong một thế giới mà quyền lực và bạo lực ngự trị, tri thức cần phải đi kèm với sức mạnh để được bảo vệ. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, đôi khi phải chấp nhận dấn thân vào những con đường bẩn thỉu hơn.*
Hắn nhìn từng người một: Mã Đại Ca với vết thương trên vai, Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ với sự phẫn nộ rực cháy, Lý Hổ với vẻ mặt cảnh giác và hiểu biết về giang hồ. Mỗi người đều là một phần quan trọng trong những gì hắn đã xây dựng. Và hắn, Lâm Dịch, không thể để những người này bị tổn thương.
“Có vẻ như chúng ta phải thay đổi cách chơi rồi,” Lâm Dịch chậm rãi nói, giọng hắn vẫn bình thản nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán sắt đá. “Trần Thị muốn dùng bạo lực để giải quyết vấn đề? Vậy thì chúng ta sẽ cho chúng thấy rằng, chúng ta không phải là những con cừu non dễ bị bắt nạt.” Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ánh nắng chiều đang dần tắt. “Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ. Chúng ta sẽ phản công.”
Ánh mắt hắn lóe lên tia sáng lạnh lẽo. Kế hoạch đối phó với Trần Thị Gia Tộc, giờ đây, không còn là những nước cờ trên bàn cờ kinh tế hay chính trị nữa. Nó sẽ là một cuộc chiến thực sự, nơi bạo lực sẽ đối đầu với bạo lực, và mưu trí sẽ phải kết hợp với sức mạnh. Lâm Dịch biết, con đường phía trước sẽ vô cùng chông gai và nguy hiểm, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Để bảo vệ những gì mình trân trọng, hắn phải sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì. Cuộc chiến khốc liệt, giờ đây, mới thực sự bắt đầu.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua các mái ngói cổ kính, rải vàng trên những con đường lát đá của Chợ Linh Dược, một không khí sôi động, náo nhiệt đặc trưng của buổi chợ sớm đã bao trùm nơi đây. Tiếng rao hàng của các tiểu thương vang lên lảnh lót, hòa cùng tiếng mặc cả rôm rả của khách mua, tiếng bước chân hối hả và cả tiếng lạch cạch của những gánh hàng đang được bày biện. Không khí ngập tràn mùi hương đặc trưng của các loại thảo dược khô, từ mùi nhân sâm thoang thoảng đến mùi quế nồng ấm, xen lẫn với hương gia vị lạ lẫm và đôi khi là mùi hăng nồng của những loại thuốc đắng.
Tại một gian hàng nằm ở vị trí khá đắc địa, hàng hóa được bày biện gọn gàng và đẹp mắt, đó là gian hàng của Lâm Dịch. Mã Đại Ca, với vẻ ngoài phong trần và nụ cười sảng khoái thường trực, đang nhiệt tình giới thiệu sản phẩm. Bên cạnh ông, Vương Đại Trụ thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác quen thuộc, đang cẩn thận sắp xếp từng túi thảo dược. Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ nhưng ánh mắt tinh tường, đứng dựa vào cột, tay đặt hờ trên chuôi đao, quan sát xung quanh với sự cảnh giác thường thấy của một người từng trải chốn giang hồ. Còn Trần Nhị Cẩu, đôi mắt nhanh nhẹn láu lỉnh, thì không ngừng chạy tới chạy lui, phụ giúp khuân vác và trò chuyện với khách hàng. Gian hàng của họ lúc nào cũng đông đúc, nhộn nhịp, bởi chất lượng sản phẩm tốt và giá cả phải chăng đã tạo dựng được uy tín vững chắc.
Bỗng nhiên, một luồng khí lạnh lẽo, đáng sợ ập đến, xé toạc không khí vốn đang yên bình của chợ sớm. Tiếng bước chân thô bạo, dứt khoát vang lên, thu hút sự chú ý của mọi người. Một nhóm người với vẻ mặt hung tợn, mặc đồ đen tuyền, trên người xăm trổ đủ thứ hình thù kỳ dị, xuất hiện từ cuối con phố. Chúng đi thành hàng, dáng vẻ nghênh ngang, hung hăng, và ánh mắt như muốn nuốt chửng tất cả. Dẫn đầu là một kẻ có vóc dáng cường tráng, vẻ mặt hung tợn với một vết sẹo dài chạy dọc má, chính là A Cường. Hắn ta không nói một lời, chỉ liếc nhìn gian hàng của Lâm Dịch với ánh mắt đầy vẻ khinh miệt và tàn bạo.
Một làn sóng sợ hãi lan nhanh trong đám đông. Các tiểu thương lân cận vội vã kéo hàng vào, khách hàng thì dạt ra xa, tiếng xì xào bàn tán xen lẫn với sự hoảng loạn bắt đầu nổi lên. Một bà lão bán rau gần đó run rẩy đánh rơi cả rổ cải. Mùi thảo dược quen thuộc bỗng chốc như bị che lấp bởi mùi mồ hôi và sợ hãi.
Mã Đại Ca vừa quay lưng định chào một vị khách, thì A Cường đã xông thẳng vào gian hàng, bàn tay thô bạo hất tung cả một chồng túi thảo dược đã được đóng gói cẩn thận. Những túi bột thảo dược bay lên, vỡ tung, bột trắng xóa bụi mù mịt, rơi vãi khắp nơi. Tiếng “loảng xoảng” của lọ gốm đựng dược liệu bị hất đổ, vỡ tan tành, tạo nên một âm thanh chói tai, xé lòng.
“Các người làm cái quái gì vậy? Sao dám phá hoại hàng hóa của chúng tôi?!” Mã Đại Ca bàng hoàng, kinh hãi kêu lên, khuôn mặt phong trần giờ đây tái mét vì tức giận và bất lực.
A Cường cười khẩy một tiếng, nụ cười đầy vẻ khinh bỉ và tàn nhẫn. Hắn ta không trả lời Mã Đại Ca, mà chỉ dùng ánh mắt quét qua một lượt những người đang vây xem. “Ai dám bén mảng đến đây mua hàng của thằng Lâm Dịch, đừng trách tụi tao không khách khí!” Giọng hắn ta gằn lên, đầy đe dọa, khiến những người dân yếu bóng vía phải lùi xa hơn nữa.
“Mẹ kiếp!” Vương Đại Trụ thấy cảnh đó, máu nóng bốc lên tận não. Hắn gầm lên một tiếng, định xông tới. Nhưng Lý Hổ nhanh hơn, một bàn tay vững chắc đã đặt lên vai Vương Đại Trụ, kéo hắn lại. “Đại Trụ, bình tĩnh!” Lý Hổ trầm giọng, ánh mắt lóe lên sự cảnh giác. Hắn biết rõ đám người này không phải hạng dễ đối phó.
Tuy nhiên, Lý Hổ cũng không thể đứng yên nhìn. Hắn rút ra thanh đao bên hông, lưỡi đao sáng loáng phản chiếu ánh nắng, tạo nên một tia sáng lạnh lẽo. “Muốn đánh à? Tao phụng bồi tới cùng!” Lý Hổ nói, giọng hắn không lớn, nhưng chứa đựng một sự kiên quyết đáng sợ. Hắn từng là một phần của giang hồ, và hắn hiểu rằng có những lúc, chỉ có bạo lực mới có thể đáp trả bạo lực.
Nhưng đám Hắc Sa Bang không chỉ có một vài tên. Từ phía sau A Cường, hàng chục tên côn đồ khác cũng rút đao, kiếm ra, ánh mắt hung tợn và đầy vẻ chờ đợi. Chúng không vội vàng xông lên, mà chỉ dàn hàng ngang, tạo thành một bức tường sắt máu, phong tỏa hoàn toàn gian hàng của Lâm Dịch.
“Phụng bồi? Ha ha ha!” A Cường phá lên cười lớn, tiếng cười nghe chói tai và man rợ. “Một mình mày đòi phụng bồi với Hắc Sa Bang tao? Mày nghĩ mày là ai?” Hắn ta không nói nhiều lời, chỉ phất tay ra hiệu. Ngay lập tức, ba bốn tên đàn em lao tới Lý Hổ, đao kiếm loang loáng.
Lý Hổ dù có kinh nghiệm, nhưng hắn chỉ có một mình, lại bị áp đảo về số lượng. Hắn cố gắng chống trả, thanh đao của hắn vung lên tạo thành những đường kiếm sắc bén, nhưng đám côn đồ như những con sói đói, liên tục tấn công từ nhiều phía. Vương Đại Trụ thấy vậy, không kìm được nữa, gạt tay Lý Hổ ra, vung nắm đấm xông vào trợ giúp. Thân hình vạm vỡ của hắn như một bức tường, cố gắng che chắn cho Lý Hổ và Mã Đại Ca. Nhưng chỉ vài phút sau, cả hai đã bị đánh ngã xuống đất, quần áo rách tơi tả, trên người in hằn những vết bầm tím. Mã Đại Ca, dù đã cố gắng hết sức, cũng không thể tránh khỏi những cú đấm đá thô bạo. Ông loạng choạng ngã xuống, cánh tay bị một tên côn đồ dùng cán đao vụt mạnh, đau điếng.
“Mã Đại Ca!” Trần Nhị Cẩu chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn, đôi mắt hắn trợn tròn vì kinh hãi và tức giận. Hắn biết mình không có sức để chống lại bọn chúng, nhưng hắn phải làm gì đó. Hắn nhìn quanh, thấy ánh mắt hoảng loạn của Cố lão bản, người chủ tiệm vải gần đó, đang cố gắng giấu mình sau quầy hàng. Trần Nhị Cẩu cắn răng, quay người chạy đi. Hắn biết mình cần phải báo tin cho Lâm Dịch. Đây không phải là chuyện mà mấy người bọn họ có thể giải quyết được. Hắn chạy thật nhanh, bỏ lại sau lưng tiếng la hét, tiếng đổ vỡ và mùi thảo dược bị giẫm nát trộn lẫn với mùi máu tanh thoang thoảng.
A Cường lại một lần nữa đưa mắt quét qua những người xung quanh. “Nhớ lấy! Ai dám qua lại với thằng Lâm Dịch, đây là kết cục!” Hắn ta dứt lời, cùng đám đàn em tiếp tục đập phá nốt những gì còn sót lại ở gian hàng. Những túi thảo dược quý giá bị đổ ra đất, bị giẫm nát không thương tiếc. Bàn ghế bị lật tung, chén bát, lọ gốm vỡ tan tành. Cả một góc chợ chìm trong hỗn loạn và tan hoang. Sau khi đã trút hết cơn giận, A Cường phất tay, ra hiệu cho đám đàn em rút lui. Chúng kéo nhau đi, bỏ lại sau lưng một cảnh tượng đổ nát và những tiếng nức nở, tiếng rên rỉ của Mã Đại Ca và Vương Đại Trụ. Mùi khói thuốc lá từ những kẻ giang hồ vừa đi qua vẫn còn vương vấn trong không khí, càng làm tăng thêm vẻ hoang tàn của khu chợ.
Tiếng xì xào bàn tán lại nổi lên, nhưng lần này là những tiếng thì thầm đầy sợ hãi và lo lắng. Các tiểu thương lân cận, những người bạn hàng của Lâm Dịch, nhìn cảnh tượng tan hoang mà không dám tiến lại gần, trong lòng dâng lên nỗi bất an khôn xiết. Họ hiểu rằng, đây là một lời cảnh cáo không thể rõ ràng hơn.
***
Giữa trưa, khi mặt trời lên đến đỉnh, tỏa ra những tia nắng gay gắt như thiêu đốt, Quán Ăn Đại Phong vẫn tấp nập khách ra vào. Mùi thức ăn thơm lừng, tiếng chén đĩa lạch cạch, tiếng trò chuyện rôm rả tạo nên một không khí ấm cúng, náo nhiệt. Tại một góc khuất, Lâm Dịch đang dùng bữa một cách chậm rãi, thong thả. Bề ngoài hắn có vẻ bình tĩnh, nhưng trong tâm trí hắn, những suy tính về các bước đi tiếp theo đang không ngừng xoay vần. Hắn đang cân nhắc về khả năng Trần Thị Gia Tộc sẽ dùng đến các thủ đoạn bạo lực, đúng như những gì hắn đã dự đoán từ tối qua. *Liệu chúng sẽ nhắm vào đâu trước? Hàng hóa, người của mình, hay trực tiếp là mình?*
Đột nhiên, cánh cửa quán ăn bật mở mạnh, một bóng người loạng choạng xông vào. Trần Nhị Cẩu, với khuôn mặt cắt không còn một giọt máu, mồ hôi nhễ nhại, quần áo lấm lem bụi bẩn và bột thảo dược, thở hổn hển như vừa chạy thoát khỏi tử thần. Đôi mắt hắn trợn tròn vì kinh hãi, nhìn quanh tìm kiếm Lâm Dịch.
“Đại ca… Đại ca ơi!” Trần Nhị Cẩu thét lên, giọng đứt quãng vì hụt hơi, thu hút sự chú ý của toàn bộ quán ăn. Những tiếng trò chuyện bỗng im bặt, mọi ánh mắt đổ dồn về phía hắn.
Lâm Dịch khẽ nhíu mày, buông đũa xuống. Hắn đã linh cảm được điều chẳng lành. “Nhị Cẩu, có chuyện gì mà cuống quýt vậy?” Hắn hỏi, giọng vẫn trầm tĩnh, cố gắng trấn an Trần Nhị Cẩu.
Trần Nhị Cẩu chạy đến bên bàn của Lâm Dịch, gần như ngã quỵ. “Đại ca… Đại ca ơi! Chết rồi! Bọn Hắc Sa Bang! Chúng nó đến phá rồi! Đập hết hàng của chúng ta ở chợ! Còn đánh cả Mã Đại Ca, Đại Trụ, Lý Hổ nữa!” Hắn nói một tràng, không khí nghẹt thở.
Tay Lâm Dịch siết chặt cốc trà. *Vậy là chúng đã ra tay rồi.* Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho mình hoàn toàn bình tĩnh. “Nói rõ ràng cho ta nghe, Nhị Cẩu. Chuyện gì đã xảy ra? Ai đã đến? Chúng làm gì?” Giọng hắn lạnh lùng đến đáng sợ, nhưng không có chút hoảng loạn nào.
Trần Nhị Cẩu vội vã kể lại toàn bộ sự việc, từ lúc A Cường và đám côn đồ xuất hiện, đến cảnh chúng đập phá hàng hóa, đánh đập Mã Đại Ca, Vương Đại Trụ và Lý Hổ. Hắn miêu tả sự hung hãn của Hắc Sa Bang, sự hoảng loạn của tiểu thương, và những lời đe dọa của A Cường. Cứ mỗi câu nói, khuôn mặt Lâm Dịch lại càng trở nên lạnh lẽo.
Ngay lúc đó, một thân hình quen thuộc lảo đảo bước vào quán ăn. Mã Đại Ca, quần áo xộc xệch, dính đầy bột thảo dược trắng xóa, một vết máu khô vương trên khóe miệng, cánh tay ôm chặt lấy bả vai bầm tím. Ánh mắt ông đầy kinh hãi và bất lực, thất thần nhìn về phía Lâm Dịch.
“Mã Đại Ca!” Trần Nhị Cẩu lại một lần nữa kêu lên.
Lâm Dịch đứng dậy, bước nhanh đến đỡ Mã Đại Ca. “Mã Đại Ca, huynh không sao chứ?”
Mã Đại Ca lắc đầu, giọng nói khản đặc, đầy vẻ uất ức. “Lâm Dịch… Chúng nó quá tàn bạo. Không chỉ hàng hóa, chúng còn dọa giết… Không ai dám bén mảng đến quầy của chúng ta nữa rồi!” Ông ta nói, đôi mắt đỏ hoe, thể hiện sự đau đớn không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần. “Gian hàng tan hoang hết rồi, Lâm Dịch. Bao nhiêu công sức… bao nhiêu hàng hóa…”
Lâm Dịch đỡ Mã Đại Ca ngồi xuống ghế, rót cho ông một chén trà nóng. Hắn nhìn vết thương trên vai Mã Đại Ca, rồi quay sang Trần Nhị Cẩu. “Nhị Cẩu, ngươi đi tìm một ít thuốc xương khớp và cao dán ở tiệm thuốc gần đây cho Mã Đại Ca. Sau đó, chạy về làng báo cho Lâm phụ và mọi người, nói ta sẽ về muộn.”
Trần Nhị Cẩu vâng lời, vội vã chạy đi. Lâm Dịch quay lại nhìn Mã Đại Ca, ánh mắt hắn sắc lạnh, đầy suy tư. “Mã Đại Ca, huynh hãy kể lại chi tiết những lời mà tên cầm đầu đó nói. Hắn có nói rõ là ai đứng sau không?”
Mã Đại Ca hớp một ngụm trà, cố gắng trấn tĩnh. “Hắn… hắn không nói thẳng ra Trần Thị, nhưng hắn nói rõ ràng rằng ‘ai dám bén mảng đến đây mua hàng của thằng Lâm Dịch, đừng trách tụi tao không khách khí!’ và ‘nhớ lấy! Ai dám qua lại với thằng Lâm Dịch, đây là kết cục!’ Rõ ràng là nhắm vào chúng ta, Lâm Dịch ạ. Bọn chúng còn nói, nếu còn thấy hàng của Thiên Phong Thương Hội xuất hiện ở chợ này, chúng sẽ không chỉ phá hàng nữa, mà sẽ ‘chặt tay, chặt chân’ kẻ nào dám bán.”
Lâm Dịch khẽ nhắm mắt. *Trần Thị Gia Tộc… cuối cùng cũng không giữ được thể diện, dùng đến hạ sách này. Nhưng lại công khai như vậy? Có vẻ chúng muốn dằn mặt triệt để.* Hắn đã dự đoán rằng Trần Thị sẽ dùng đến Hắc Sa Bang, nhưng mức độ công khai và tàn bạo của chúng vượt quá sự tưởng tượng của hắn. Đây không chỉ là một đòn đánh vào kinh tế, mà còn là một đòn đánh vào tinh thần, vào uy tín và sự tin tưởng của dân làng, của các tiểu thương đối với hắn.
“Mã Đại Ca, huynh có biết tin tức gì về Hắc Sa Bang không? Bọn chúng thường hoạt động ở đâu? Có thế lực nào đứng sau bọn chúng không?” Lâm Dịch hỏi, giọng nói chậm rãi, nhưng mỗi từ đều chứa đựng sự sắc bén của một người đang phân tích tình hình.
Mã Đại Ca lắc đầu. “Hắc Sa Bang là một băng đảng mới nổi ở Thành Thiên Phong này mấy năm gần đây. Bọn chúng hung tợn, liều mạng, chuyên làm những chuyện bẩn thỉu cho các thế lực lớn hơn. Tin đồn thì nhiều, nhưng không ai dám chắc thế lực nào thực sự chống lưng cho chúng. Chỉ biết, bọn chúng rất khó đối phó, Lâm Dịch ạ.”
Lâm Dịch gật đầu. *Sự liên kết giữa Trần Thị Gia Tộc và Hắc Sa Bang sẽ được đào sâu, có thể hé lộ những bí mật hoặc mạng lưới tội phạm lớn hơn.* Hắn biết, cuộc đối đầu này không chỉ đơn thuần là giữa hắn và Trần Thị nữa. Giờ đây, nó đã lôi kéo cả thế lực giang hồ vào cuộc.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng gắt đang đổ xuống mặt đường. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, đôi khi phải chấp nhận dấn thân vào những con đường bẩn thỉu hơn.* Hắn không còn có thể giữ mình trong vùng an toàn của "luật pháp" và "minh bạch" nữa. Để bảo vệ những gì mình trân trọng, hắn phải sẵn sàng đối mặt với bạo lực bằng bạo lực, mưu trí bằng mưu trí, nhưng không quên tri thức vẫn là vũ khí mạnh nhất của hắn.
“Mã Đại Ca, huynh cứ nghỉ ngơi đi. Vết thương của huynh… chúng ta sẽ tính sổ với bọn chúng sau.” Lâm Dịch nói, ánh mắt hắn lóe lên một tia lạnh lẽo, khiến Mã Đại Ca không khỏi rùng mình. Dù Lâm Dịch luôn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng Mã Đại Ca biết, trong lòng hắn, một cơn bão lớn đang dần hình thành.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, những tia nắng cuối cùng yếu ớt còn vương lại trên đỉnh núi, báo hiệu một màn đêm sắp bao trùm Thôn Làng Sơn Cước. Gió nhẹ thổi qua những tán cây cổ thụ, mang theo mùi đất ẩm và cỏ cây quen thuộc, tạo nên một không khí yên bình đến lạ thường, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn và hoảng loạn ở thị trấn. Nhưng sự yên bình đó không thể xoa dịu đi nỗi lo lắng đang âm ỉ trong lòng những người dân làng. Tin tức về vụ việc ở Chợ Linh Dược đã lan nhanh như cháy rừng, gây ra sự hoang mang không nhỏ. Những ánh mắt lo âu, những lời thì thầm to nhỏ về băng đảng Hắc Sa Bang hung tợn, về sự tàn phá và những lời đe dọa đã khiến mọi người cảm thấy bất an.
Trong căn nhà nhỏ của Lâm Dịch, ánh đèn dầu hắt ra một quầng sáng vàng vọt, ấm áp, nhưng không khí bên trong lại vô cùng căng thẳng. Lâm Dịch ngồi trầm ngâm bên bàn gỗ cũ kỹ, trên bàn là một tấm bản đồ thô sơ của vùng đất này và một vài ghi chép nguệch ngoạc. Đối diện hắn là Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu. Mã Đại Ca đã được đưa về nhà nghỉ ngơi, nhưng tinh thần của ông vẫn còn rất bất ổn.
“Bọn chúng quá hung hăng, Đại ca,” Vương Đại Trụ lên tiếng, giọng hắn đầy vẻ uất ức. “Lần này không chỉ là phá hoại, chúng muốn chúng ta sợ hãi mà bỏ cuộc. Chúng muốn dằn mặt tất cả mọi người, không cho ai dám tin tưởng vào Thiên Phong Thương Hội của chúng ta nữa.” Khuôn mặt chất phác của hắn giờ đây đầy vẻ lo lắng, không còn sự phẫn nộ bộc phát như buổi sáng. Hắn đã chứng kiến tận mắt sự tàn bạo của Hắc Sa Bang, và hắn hiểu rằng đây là một cuộc chiến hoàn toàn khác.
Lý Hổ, dù vết thương trên người vẫn còn đau nhức, nhưng ánh mắt hắn vẫn sắc bén. “Để em đi một mình đối phó với bọn chúng, xem ai mới là kẻ mạnh hơn!” Hắn nói, tay nắm chặt chuôi đao, dường như muốn lập tức xông ra ngoài để trả thù. Kinh nghiệm giang hồ mách bảo hắn rằng, đôi khi, chỉ có thể dùng bạo lực để đáp trả bạo lực.
Trần Nhị Cẩu ngồi im lặng hơn mọi khi, ánh mắt hắn dao động giữa sự sợ hãi và tức giận. Hắn nhớ lại cảnh tượng hỗn loạn ở chợ, tiếng đổ vỡ, tiếng la hét, và sự bất lực của mình khi không thể làm gì để bảo vệ Mã Đại Ca và hàng hóa. “Chúng ta… chúng ta phải làm gì bây giờ, Đại ca?” Hắn hỏi, giọng run run.
Lâm Dịch lắng nghe tất cả, ánh mắt hắn quét qua từng người một. Hắn hiểu nỗi sợ hãi và sự phẫn nộ của họ. Hắn biết, nếu hắn không đưa ra một đối sách rõ ràng, sự hoang mang sẽ nhanh chóng biến thành sự tuyệt vọng.
“Không.” Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn trầm ấm nhưng chứa đựng một sự kiên định không lay chuyển. “Đây không phải là cuộc chiến cá nhân. Chúng muốn chúng ta hoảng sợ. Chúng muốn phá nát niềm tin của chúng ta. Vậy thì… chúng ta sẽ cho chúng thấy, niềm tin không dễ bị phá vỡ như vậy.”
Hắn nhìn Lý Hổ. “Lý Hổ, ta biết huynh muốn báo thù. Nhưng đối đầu một mình với cả một bang phái là hành động liều lĩnh và vô ích. Chúng ta không thể để huynh một mình dấn thân vào nguy hiểm.” Lâm Dịch quay sang Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. “Trần Thị Gia Tộc và Hắc Sa Bang muốn chúng ta rút lui, muốn chúng ta từ bỏ. Nhưng chúng ta sẽ không làm vậy. Chúng ta đã cùng nhau xây dựng mọi thứ từ hai bàn tay trắng, và chúng ta sẽ không để bất cứ ai phá hủy nó.”
Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen kịt đã bao trùm lấy Thôn Làng Sơn Cước. Bên ngoài, tiếng côn trùng rả rích, tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch của thiên nhiên. Nhưng trong lòng Lâm Dịch, một kế hoạch phức tạp, nhiều tầng lớp đang dần hình thành.
“Chúng ta không có binh lính, không có thế lực giang hồ lớn mạnh chống lưng, và chúng ta cũng không muốn dấn thân vào con đường máu đổ đầu rơi một cách vô ích,” Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm tư. “Nhưng chúng ta có tri thức, có sự đoàn kết, và có những người sẵn sàng chiến đấu vì những gì mình tin tưởng.”
Lâm Dịch quay lại, ánh mắt hắn sắc lạnh như đao. “Việc đầu tiên, Lý Hổ, huynh hãy cố gắng thu thập càng nhiều thông tin về Hắc Sa Bang càng tốt. Ai là kẻ cầm đầu thực sự của chúng? Chúng có những quy tắc gì? Mối liên hệ của chúng với Trần Thị sâu đến mức nào? Nắm rõ kẻ thù là bước đầu tiên để chiến thắng.”
“Vương Đại Trụ, Nhị Cẩu,” Lâm Dịch tiếp lời, “Hai huynh hãy cùng dân làng củng cố an ninh cho thôn. Chúng ta cần những người trẻ khỏe tình nguyện lập đội tuần tra, canh gác cẩn mật. Đồng thời, trấn an dân làng, không để sự sợ hãi lây lan. Hãy cho họ thấy, chúng ta không đơn độc, và chúng ta sẽ không bỏ cuộc.”
Hắn biết, việc Lâm Dịch phải chuẩn bị cho một cuộc đối đầu vũ lực sẽ buộc anh phải 'không hiện đại' hơn, tìm kiếm đồng minh trong giới giang hồ hoặc xây dựng lực lượng phòng vệ. Sự tàn bạo của Hắc Sa Bang sẽ đẩy Lâm Dịch đến giới hạn, buộc anh phải đưa ra những quyết định khó khăn, có thể liên quan đến việc dùng bạo lực để đáp trả bạo lực. Nhưng hắn không thể để mình bị cuốn vào vòng xoáy bạo lực một cách mù quáng.
“Sự việc này có thể thu hút sự chú ý của các thế lực khác trong thị trấn hoặc thậm chí là các bang phái giang hồ 'trung lập' khác.” Lâm Dịch trầm ngâm nói. “Chúng ta cần phải tính toán kỹ lưỡng từng bước đi. Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ. Chúng ta sẽ phản công, nhưng là một cuộc phản công có chiến lược, có mục tiêu, và quan trọng nhất là phải bảo vệ được mọi người.”
Ánh mắt hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã nuốt chửng hoàn toàn ánh hoàng hôn. Cuộc chiến khốc liệt giờ đây mới thực sự bắt đầu, và Lâm Dịch biết, hắn không thể chùn bước. Để bảo vệ những gì mình trân trọng, hắn phải sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì, ngay cả khi điều đó có nghĩa là phải từ bỏ một phần con người hiện đại của mình để thích nghi với sự tàn khốc của thế giới này. Thân thể gầy gò của hắn, trong ánh đèn dầu leo lét, như một bức tượng đồng, ẩn chứa một ý chí sắt đá không gì có thể lay chuyển. Cả căn phòng chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng gió rít và những suy tư nặng nề, báo hiệu một tương lai đầy sóng gió.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.